Hội Học Sinh Thiên Nương Thiên Hoa Prephase

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 8

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 9

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 9

Volume 1 - Chapter 4

Chapter 4

Sau giờ học ngày hôm đó, rất nhiều nữ sinh của học xá Archelirion đã tập trung tại phòng Hội học sinh.

Nghe nói đây là buổi họp để đọc duyệt trước các tin nhắn được gửi đến trang web chính thức của Hội học sinh. Vì là một quốc gia có gần một triệu dân sinh sống, nên tiếng nói của người dân gửi về mỗi tháng lên đến bốn con số. Chỉ với các thành viên trong ban điều hành thì không thể nào xử lý xuể, nên họ đã tuyển mộ một ủy ban chuyên trách từ ngay tại "sân nhà" Archelirion, chia nhau ra đọc và chỉ chọn lọc những ý kiến có vẻ quan trọng.

Ủy ban này được đặt một cái tên rất tao nhã,『Ủy ban Tiệc trà chiều thứ Năm』.

Hội trưởng Ouka và Thư ký Alte đều có mặt. Tất nhiên, tôi được bảo rằng là Ủy viên tạp vụ Hinano thì cũng phải tham gia, thế nên tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc lén lút ngồi cùng sao cho mờ nhạt nhất có thể. Vừa lo lắng không biết mình có bị nghi ngờ không, có bị ai đó đặt câu hỏi “kẻ kia rốt cuộc là ai” không, tôi vừa đau cả dạ dày, lén đưa mắt nhìn quanh các thiếu nữ đang vây quanh chiếc bàn lớn.

Ơn trời, không có vẻ gì là có ai đang nghi ngờ tôi cả.

Có lẽ Ouka đã giải thích qua loa cho mọi người theo kiểu nửa thật nửa đùa rằng đây là thành viên mới thế này thế nọ rồi.

Công việc chủ yếu là đọc văn bản nên ít phải mở miệng, điều này thật may mắn vì sẽ không bị ai thấy lạ. Dẫu vậy, các nữ sinh thì thực sự rất ồn ào náo nhiệt.

“Lại có đơn thỉnh cầu xây cầu từ phía mũi bán đảo nè. Kiên trì thật đấy.”

“Cái gì đây, bên Học xá Kỹ thuật đính kèm cả mô hình 3D luôn này.”

“Dự toán ngân sách này có lỏng lẻo quá không vậy?”

“Liên minh Học viện Thể thao đòi tổ chức Đại hội Thể thao toàn trường vào tháng Sáu kìa.”

“Nè, cái đó là do tháng Mười có giải đấu chứ gì?”

“Có tin mật báo là CLB Nghiên cứu Điện ảnh Tây Thiên đang làm anime đồi trụy.”

“Có phải Nhật Bản đâu, cứ để họ làm tùy thích đi chứ.”

“Ah, cái bộ tiểu thuyết kia có chương tiếp theo rồi nè.”

“Cho đọc với, cho đọc với.”

“Cái bộ yêu cầu làm trang ảnh áo tắm cho Hội trưởng và Rindou-san ấy hả?”

“Giờ đến chương bao nhiêu rồi?”

“Chương hai mươi tám. Đoạn Hội trưởng và Rindou-san hạ cánh khẩn cấp xuống hành tinh gì gì đó.”

“Rồi cuối cùng nó có liên kết được với chuyện yêu cầu làm ảnh áo tắm không?”

“Có chứ. Người này tài năng thật đấy.”

“Hội trưởng, hay là đáp ứng người ta đi?”

“Làn da của tớ chỉ muốn cho người thực sự quan trọng ngắm nhìn thôi. Với lại, nếu đáp ứng thì sẽ không được đọc tiếp câu chuyện này nữa.”

“Đúng thật ha! Thế thì gay go lắm.”

“Vậy là nỗ lực của người này hoàn toàn phản tác dụng rồi. Tội nghiệp ghê.”

“Hay là mình lập thêm một giải thưởng văn học nữa đi?”

Giữa hương thơm của trà đen, những giọng nói ríu rít của các thiếu nữ đan xen vào nhau. Một nửa trong tôi cảm thấy ngôi trường này thật kỳ lạ, nửa còn lại cảm thấy một sự an tâm nào đó rằng rốt cuộc đây vẫn là một trường học.

Giá mà tôi có thể tiếp xúc với những đứa trẻ này với tư cách là một giáo viên bình thường thì tốt biết mấy...

“Hinano-san có thấy bài đăng nào đáng chú ý không?”

Một thành viên trong ủy ban bắt chuyện với cô nàng Ủy viên tạp vụ có sự hiện diện mờ nhạt này.

“Hả, ah, vâng, ừm.”

Tôi thầm lo lắng không biết mình có thể nói chuyện đàng hoàng với các học sinh khác không. Dù cách lo lắng nghe cứ như chuyện của người khác vậy.

“Có rất nhiều bài đăng mong muốn được gia nhập Hội học sinh nhỉ... Có lẽ chỉ trong phạm vi mà Hinano đã xem thôi.”

Các cô gái trong ủy ban lập tức hứng thú với câu nói vô thưởng vô phạt ấy.

“Đúng là vậy thật. Là nơi hội tụ của sự ngưỡng mộ mà.”

“Ngay cả tụi mình chỉ là người giúp việc thôi mà cũng thường xuyên bị người ta ghen tị đấy.”

“Nghe nói tỉ lệ chọi vào Archelirion năm sau cao khủng khiếp luôn.”

“Chỉ riêng việc là Học xá có người của Hoàng gia theo học thôi cũng đủ để sự chú ý tập trung về đây rồi.”

“Nhỉ. Học xá nữ Vermilion cũng hơn tám lần tỉ lệ chọi đấy.”

“Mà đâu phải cứ vào cùng học xá là sẽ được vào Hội học sinh đâu.”

“Ngay cả Alte-sama cũng là được đặc cách đưa từ trường Hoa Hồng Đen về mà.”

Các cô gái khúc khích cười với nhau. Alte thì vẫn giữ nguyên bộ mặt cau có nhìn chằm chằm vào chiếc laptop trên đùi, còn Ouka thì mỉm cười lắng nghe mà không nói gì.

“Vậy thì, ừm, cho mình hỏi, tiêu chuẩn để được vào Hội học sinh là gì vậy ạ? Hinano chỉ là học sinh chuyển trường nên...”

Đây cũng là điều mà bản thân tôi rất muốn biết. Tôi lén quan sát biểu cảm của Ouka.

“Tất nhiên, là sở thích của em.”

Ouka tuyên bố đầy dõng dạc.

“Mọi quyết định của Hội học sinh đều dựa trên sở thích của Hội trưởng.”

“Hội trưởng nói dứt khoát quá, ngầu ghê...”

“Em sẽ đi theo chị mãi mãi...”

Các ủy viên thốt lên với ánh mắt mê đắm. Thế có ổn không vậy?

“Ừm, hiện tại nhóm Hinano đang phân loại các đơn thỉnh cầu thế này, nhưng việc chọn cái nào để áp dụng thì...”

“Đúng vậy. Sẽ do một mình em, Hội trưởng, quyết định. Tiêu chuẩn là sở thích của em.”

“Thế còn việc thảo luận với mọi người ở đây thì sao?”

“Không làm thế. Em sẽ lắng nghe câu chuyện. Nhưng sẽ không thảo luận. Em sẽ quyết định theo sở thích.”

Cách nói khẳng định chắc nịch của Ouka nghe có vẻ vui sướng một cách kỳ lạ.

“Nếu thảo luận, quyền lực và trách nhiệm sẽ bị phân tán và loãng đi. Vua một mình quyết định, vua một mình bước lên máy chém. Đó mới là hình thái mà Vương quốc nên có.”

Eeeeeeehh. Sao câu chuyện lại trở nên sặc mùi nguy hiểm thế này. Vậy mà mấy cô gái kia lại trầm trồ kiểu “Quả nhiên là Hội trưởng ha”.

Chỉ duy nhất Alte là có phản ứng lạnh nhạt.

“Như đồ ngốc ấy. Ouka cứ làm như thế nên thỉnh thoảng mới ngất xỉu vì làm việc quá sức đấy.”

“Chỉ là chợp mắt một chút trên bàn thôi mà. Với lại trong giờ học chị vẫn nghe giảng đàng hoàng chứ không ngủ nhé.”

“Thà chị nghỉ học một chút để ngủ còn hơn! Với lại phải ăn cơm đàng hoàng vào! Cứ để mặc là chị lại chỉ uống mỗi trà lúa mạch cho qua bữa thôi.”

“Trong trà lúa mạch có lúa mạch, nên về cơ bản thì nó cũng như cơm vậy.”

“Không có lúa mạch đâu! Chỉ là nước nấu lên thôi! Chị gầy đi chết mất!”

“Nhìn thế này thôi chứ vòng một của chị tăng 2 centimet so với năm ngoái đấy.”

“Cái đó em không biết! Ngay cả em đến tuổi của Ouka cũng sẽ nở nang hơn cho xem!”

Cái này rốt cuộc là đang nói về chuyện gì đây...? Tôi nín thở quan sát tình hình.

“Dáng vẻ làm mẹ của Alte-sama đáng yêu quá...”

“Hiểu mà. Ban đầu cứ tưởng là vị trí con gái của Hội trưởng và Rindou-san, ai ngờ là ngược lại.”

“Không biết Hinano-san sẽ vào vị trí nào nhỉ, chọn vai cũng đau đầu ghê.”

Đám quan sát viên Hội học sinh cứ tiếp tục rôm rả bàn tán nên chẳng có ai ngăn câu chuyện lăn sang hướng kỳ quặc.

Ở những lúc thế này, việc dội một gáo nước lạnh (theo nghĩa tốt) liệu có phải là vai trò được mong đợi ở Ủy viên tạp vụ Kotobuki Hinano không nhỉ──tôi trộm nghĩ.

“Ơ, ừm, nhân tiện thì hôm nay Rindou-san đâu ạ? Mình vẫn chưa thấy cô ấy.”

Ouka chớp chớp mắt.

“Ah, em chưa nói với Hinano sao. Hôm nay Rindou đi làm nhiệm vụ cảnh vệ. Vì phải trả lại vật phẩm trưng bày từ bảo tàng về lại học xá.”

Đám con gái bắt đầu xôn xao.

“Cái đó là 『Triển lãm Thủy tinh Kỳ tích』 đúng không?”

“Cái món bị Siêu đạo chích lấy mất ấy hả?”

“Muốn đi xem lắm mà hàng người xếp dài dằng dặc.”

“Hôm qua là kết thúc rồi hả? Không biết có triển lãm lại không nhỉ.”

Hình như tôi vừa nghe thấy những từ không nên xuất hiện trong hội thoại thường ngày thì phải? Siêu đạo chích?

Nhưng vì không thể để bản thân nổi bật, tôi không thể chen vào đặt câu hỏi, đành phải nín thở nghe chuyện.

Có lẽ thấy bộ dạng của tôi, Alte lén lại gần và cho tôi mượn chiếc laptop. Trên màn hình đang hiển thị danh sách các bài báo của trang tin tức trong học viện. Ngày cũ nhất là hai tuần trước.

『Học sinh Mỹ thuật thiên tài bị trộm mất dụng cụ thủy tinh』 

『Dụng cụ thủy tinh được trả lại - Triển lãm thủy tinh vẫn diễn ra』 

『Triển lãm Thủy tinh Kỳ tích thu hút sự chú ý, đông khách liên tục』

Lần lượt nhấp vào các tiêu đề và đọc, tôi đại khái nắm được tình hình.

Một học sinh của học xá Elizabeth Fine Art School ở khu vực Cảng Đông, vốn đã nổi tiếng từ trước với tài năng chế tác thủy tinh thiên bẩm, lần này đã mang tác phẩm đến triển lãm tại Bảo tàng Hoàng gia Saisai.

Tuy nhiên, khi mở chiếc hộp được vận chuyển từ học xá đến bảo tàng, bên trong lại trống rỗng, và tại chỗ trũng vốn dĩ đặt dụng cụ thủy tinh có dán một mảnh giấy.

──『Kho báu này ta xin nhận - Siêu đạo chích Nightshade』

Tôi lỡ kiểm tra ngày tháng vì tưởng là tin vịt ngày Cá tháng Tư. Cổ điển đến mức này sao. Nhưng có vẻ đó là sự thật, và còn có tin tiếp theo.

Ngay ngày hôm sau, dụng cụ thủy tinh đã được trả lại, triển lãm kịp thời diễn ra vào phút chót, và nhờ lên tin tức mà sự kiện trở thành chủ đề nóng, khách đến nườm nượp mỗi ngày──.

Quả là những bản tin khiến người ta thấy lấn cấn.

Phần trả lại đồ vật rõ ràng bị giảm tông giọng và lượng thông tin cũng ít đi hẳn.

Tôi hỏi Alte để người khác không nghe thấy.

“Cái này không viết làm sao đồ bị trộm lại quay về. Nghĩa là thủ phạm đã bị bắt rồi hả?”

Alte nghiêng đầu, ghé mắt nhìn vào màn hình trên tay tôi, rồi đột nhiên leo tót lên đùi tôi ngồi.

Suy nghĩ của tôi đóng băng.

Hả? Sao lại leo lên đây? Đùi tôi đấy, khoảng cách này sai quá rồi? Mà sao lại còn thản nhiên thao tác máy tính đọc báo như đúng rồi vậy? Vẫn hay làm thế với Rindou à? Vì là bạn cùng phòng thân thiết nên mới thế chứ gì?

“Cái này chắc là do phía bảo tàng yêu cầu không viết chi tiết, thủ phạm vẫn chưa──”

Đang giải thích dở thì Alte cũng cứng đờ người.

Có vẻ giờ cô nàng mới nhận ra hành động của mình, liền lật người nhảy xuống khỏi người tôi như một con cá nhỏ rồi quay về chỗ bên cạnh.

“...C-cái này là, tại hay làm thế với Rindou, nên quen thói thôi!”

Cô gái đỏ bừng mặt biện minh. Có là thói quen thì cũng kỳ quặc quá mức. Tôi rón rén quan sát các nữ sinh cùng bàn. Tất nhiên là không thể không bị nhìn thấy rồi, nhưng chẳng ai nói gì cả. Thế cũng lạ lùng quá đi! Tôi thầm phẫn nộ trong lòng. Chẳng lẽ là do lời nói và hành động của Alte bình thường đã quá đặc biệt rồi sao? Lần này thì coi như tôi được cứu.

Chỉ duy nhất Ouka, trong khi cố gắng không để các ủy viên nhận ra, lại đang ném về phía tôi một ánh nhìn đầy sát khí mà chỉ mình tôi hiểu rõ. Tôi không có lỗi nhé! Là Alte tự tiện ngồi lên đùi tôi mà! Tôi phản bác bằng giọng nói không thành tiếng.

“Tóm lại là,” Alte hắng giọng nói tiếp. “Chắc là công ty bảo hiểm đã mua lại từ thủ phạm thôi.”

Ah, ra là vậy.

Đó là chuyện thường nghe trong các vụ trộm cắp tác phẩm nghệ thuật. Phía công ty bảo hiểm nếu có thể mua lại với giá rẻ hơn tiền bồi thường thì họ sẽ chọn cách đó, và về phía thủ phạm, việc tiêu thụ những món đồ kén khách như tác phẩm nghệ thuật rất phiền phức nên bán cho công ty bảo hiểm là đường tắt nhanh nhất. Vậy là lợi ích đôi bên trùng khớp và giao dịch thành công. Và vì nghe không hay ho gì nên chuyện này không được công khai.

“Thủ phạm sành sỏi nhỉ.”

“Nhưng Nightshade thì chưa nghe bao giờ.”

“Có lọt vào bảng xếp hạng Siêu đạo chích không?”

Bảng xếp hạng là cái quái gì vậy trời.

Lại một lần nữa Alte vươn tay từ bên cạnh sang, thao tác laptop cho tôi xem.

Là một trang web có tên 『Bảng xếp hạng tổng hợp Siêu đạo chích Học viện Tengai』.

Ừ thì, nó ghi là Siêu đạo chích thật. Dù có bao nhiêu từ đồng âm khác nghĩa đi nữa thì tôi cứ tưởng mình lo xa, ai dè là trộm thật...

Trang web được thiết kế rất chỉn chu, ảnh chân dung của các thiếu niên thiếu nữ trẻ tuổi được xếp hàng loạt, có thể sắp xếp theo tổng thiệt hại hoặc tổng tiền thưởng truy nã. Nhìn qua thì có vẻ tất cả đều là học sinh của học viện──chăng.

Kotobuki Hinano là người mới vừa chuyển đến vào mùa xuân này, nên trong những tình huống thế này có thể thốt ra câu hỏi mà không cần do dự.

“Ừm, cái này là, kiểu như trò chơi ạ? Chứ không lẽ là người đi ăn trộm thật...”

“Không, hàng thật đấy. Hinano-san vẫn chưa hoàn toàn nhập gia tùy tục vào Tengai nhỉ! Suy nghĩ còn thường thức quá!”

Các nữ sinh cười rộ lên.

“Siêu đạo chích có hạng chỉ nhắm vào những thứ nổi bật thôi, nên quả nhiên là được hâm mộ nhỉ.”

“Mấy vụ trộm chán ngắt thì lên video không đẹp.”

Video? Ăn trộm mà có video? Là sao?

Nhìn kỹ thì từ bảng xếp hạng còn có liên kết đến kênh video của từng Siêu đạo chích.

Tôi thử bấm vào người đứng đầu bảng xếp hạng, 《Siêu đạo chích Caramel Macchiato》.

『Mya-hallo! Các bé mèo con toàn trường có khỏe hông? Kênh Maki-Maki đây~!』

Một thiếu nữ mặc trang phục Lolita tông tím dễ thương hiện lên cận cảnh màn hình. Trên ngực và cả hai tay đeo đầy trang sức lấp lánh, bức tường phía sau treo những bức tranh trông có vẻ rất đắt tiền.

『Món hàng trộm được mà mình muốn giới thiệu hôm nay là đây~! Cái này nhé, là đồ gốm sứ xanh thời Tống mà mình vừa xin được từ nhà một giám đốc nọ, giá thị trường ước tính khoảng tám triệu yên, hơi rẻ một xíu nhưng mà──』

Lộ mặt ra giải thích về đồ ăn trộm thế này mà ổn sao?

“Không bắt được đâu, vì không có đơn trình báo thiệt hại.”

Ouka cười khổ giải thích.

“Họ chỉ nhắm vào và trộm những món đồ có vấn đề như thế. Những siêu đạo chích nổi tiếng lộ mặt hoạt động đều như vậy cả.”

“Eh... Nh-những món đồ như thế, tôi cảm giác đâu có nhiều đến vậy...”

“Đúng. Vì thế nên đồ vật một khi đã bị Siêu đạo chích lấy đi thường sẽ lại bị một Siêu đạo chích khác nhắm tới.”

Ra là thế. Nó giống như được liệt vào danh sách 『Có trộm cũng không bị báo cảnh sát』 vậy.

“Thế nên lần này, lo sợ rằng lúc trả lại cũng có thể bị nhắm tới, nên họ đã gửi yêu cầu cảnh vệ đến Hội học sinh. Chúng em cũng không thể để mặc chuyện này, nên đã nhờ Rindou xuất động.”

“Ghê thật. Xe tải vận chuyển được bao quanh bởi mô tô của Ủy ban Kỷ luật kìa.”

Một cô bé trong ủy ban tìm thấy đoạn video có vẻ vừa được đăng lên mạng xã hội. Mấy cô gái xung quanh cũng ghé sát mặt vào điện thoại xem.

“Ngầu quá. Như hộ tống VIP ấy.”

“Nè, Rindou-sama đâu rồi?”

“Chắc là ngồi cùng trên xe tải chứ gì.”

“Cái này là trực tiếp à? Chắc không phải đâu ha.”

“Đăng một tiếng trước nghĩa là giờ này chắc sắp đến học xá rồi nhỉ?”

Như để cắt ngang sự hào hứng của các thiếu nữ, đúng lúc đó một tiếng rung khẽ vang lên.

Ouka đứng dậy khỏi ghế sofa, đi về phía sâu trong phòng rồi áp điện thoại lên tai.

“...Vâng… Vâng, vậy hiện tại Rindou đang? Phía tìm kiếm sao. Vâng. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đến ngay.”

Trước giọng nói có vẻ nghiêm trọng, cả nhóm tiệc trà cũng im bặt, chăm chú nhìn về phía Ouka.

Một lát sau, Ouka kết thúc cuộc gọi và quay lại bàn.

“Alte-chan, chỗ này nhờ em nhé.”

“Được thôi.”

“Xin lỗi mọi người. Dù đang giữa buổi tiệc trà nhưng tôi xin phép vắng mặt. Hinano-san cũng đi cùng em được không.”

Hinano cũng đi cùng──nghĩa là.

Tôi cũng đi cùng sao? Tôi dùng ánh mắt để xác nhận với Ouka.

Vâng tất nhiên, rất cần thầy đi cùng đấy ạ, ánh mắt hùng hồn ấy đáp lại.

“Dạ, ừm, có chuyện gì xảy ra sao ạ. Liệu Hinano có giúp được gì không...?”

“Rindou vừa liên lạc. Nghe nói dụng cụ thủy tinh lại bị trộm mất rồi.”

Trường Elizabeth Fine Art School nằm trên vách đá ven biển gần cực Nam của lãnh thổ học viện. Đầu tháng Tư nên dù nắng có rõ nét thì gió biển vẫn còn se lạnh. Tòa nhà học xá trắng toát với những bức tường cong, những mái hiên và cột trụ chẳng rõ công dụng, trông thực sự rất “thiết kế”. Học sinh ở quảng trường trước cổng hay lối vào đều mặc thường phục, người thì đeo tạp dề lấm lem màu vẽ, người thì mặc đồ bảo hộ lao động liền quần màu xanh.

Xuống taxi, chúng tôi đi ra phía sau học xá.

“Này, sao lại lôi cả tôi theo vậy?”

Tôi hỏi vào tấm lưng của Ouka đang rảo bước đi trước. Trong xe vì sợ tài xế nghe thấy nên tôi chẳng dám nói câu nào.

“Là trực giác. Em có cảm giác sẽ cần đến sức mạnh của thầy!”

Eeeh. Trộm cắp tác phẩm nghệ thuật đâu phải thứ tôi giải quyết được. Chẳng phải có Cục Bảo an, một tổ chức giống như cảnh sát sao?

“Với lại thưa thầy, đây không phải là Archelirion nên xin thầy hãy cảnh giác hơn bình thường, đừng để thu hút sự chú ý nhé!”

Thế thì đáng lẽ tôi nên trốn tiệt trong phòng Hội học sinh chứ? Tôi muốn nói như vậy.

“Sẽ là màn diễn của Hinano-san từ đầu đến cuối đấy nhé? Xin hãy trả lời thật tươi tỉnh vào!”

“...V-vâng. Hinano sẽ cố gắng...”

Cái cách đẩy một nhân viên tạp vụ mới toanh chẳng biết gì ra đầu sóng ngọn gió thế này, tôi lo là sớm muộn gì cũng sẽ tới giới hạn mất thôi.

Ở bãi đậu xe sau học xá, một đám đông đã tụ tập. Rất nhiều xe hơi con, xe tải nhỏ có tên công ty vận chuyển, và cả vài chiếc xe van của Cục Bảo an cũng đang đỗ ở đó. Một người đàn ông trưởng thành mặc đồng phục xanh lam, có vẻ là nhân viên Cục Bảo an, đang lớn tiếng xua đuổi những người hiếu kỳ. Khi Ouka chạy tới, vài người nhận ra liền chỉnh đốn tư thế và chào theo kiểu quân đội.

“Hội trưởng!” 

“Hội trưởng đích thân đến sao.”

“Mọi người vất vả rồi. Rindou đâu?”

Nghe Ouka hỏi, nhân viên Cục chỉ về phía tòa nhà. Phía trong cửa nhập hàng là một gara lớn, có thể thấy một chiếc xe tải thùng kín đang mở toang cửa sau đỗ ở đó.

Rindou đang đứng bên hông xe, áp điện thoại vào tai và chỉ đạo gì đó với giọng điệu gay gắt. Khi chúng tôi lại gần, cô ấy ra hiệu bằng mắt chỉ vào bên trong thùng xe tải.

Giữa những chiếc thùng carton và thùng xốp được xếp chật kín──

Một nữ sinh mặc quần yếm denim đang ngồi bệt xuống, bám lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ và khóc nức nở.

Có lẽ cảm nhận được sự hiện diện của Ouka đang nhẹ nhàng bước tới, cô bé ngẩng mặt lên. Gương mặt đầm đìa nước mắt sưng húp, cặp kính chực rơi xuống.

“Hộiii trưởnnggg ơiii...”

Giọng nói ướt đẫm bật ra từ đôi môi cô bé.

“Đồ... quan trọng... của tớ... bị lấy... mất... rồii... huhu...”

Cô bé cứ thế ôm chặt lấy chân váy của Ouka. Lời nói chìm trong nước mắt nghe không rõ. Tôi nhìn vào chiếc hộp gỗ đang mở nắp. Giữa tấm vải tím lót bên trong có một chỗ trũng hình tròn, có lẽ đó là nơi đặt dụng cụ thủy tinh kia. Thay vào đó, ngay giữa chỗ trũng là một mảnh giấy kích thước cỡ danh thiếp được dán lại.

『Kho báu này ta lại xin nhận - Siêu đạo chích Nightshade』

Tôi chỉ biết thở dài. Đúng là ghi Siêu đạo chích thật.

“Bình tĩnh nào. Tác phẩm chắc chắn Hội học sinh sẽ lấy lại cho cậu.”

Ouka vừa vuốt tóc cô bé vừa nói với giọng ôn tồn.

Dần dần tiếng nức nở nhỏ lại, cô gái ấy rời khỏi người Ouka và lại gục xuống bên cạnh chiếc hộp gỗ.

Nhìn bộ dạng bi thương này và phong cách ăn mặc, có lẽ cô bé là tác giả của món đồ thủy tinh bị đánh cắp.

Ouka để cô bé lại trong thùng xe rồi bước ra ngoài.

“Không còn lời nào để bào chữa. Dù có tôi đi theo sát.”

Rindou nói đầy cay đắng rồi hạ bàn tay đang cầm điện thoại xuống.

“Việc kiểm điểm hãy để sau khi mọi chuyện kết thúc nhé.”Ouka chạm ngón tay lên môi Rindou. “Trước hết là xác nhận tình hình. Chúng ta tìm chỗ nào ngồi nói chuyện đi.”

Tại phòng quản lý kho của học xá, tất cả những người liên quan đã tập hợp lại.

Ngồi ở phía bên này bàn dài là Ban điều hành Hội học sinh. Ouka, Rindou, Hinano──và tôi.

Ngồi ở ghế đối diện là nhân viên phụ trách an ninh bảo tàng, tài xế xe tải, một nhân viên công ty bảo hiểm, những người đàn ông trưởng thành, và một nữ sinh cao ráo được giới thiệu là Hiệu trưởng của Fine Art School (tại Học viện Tengai, người đứng đầu các học xá cũng là học sinh). Ngồi thu lu lọt thỏm ở giữa họ là cô bé mặc quần yếm vừa khóc lóc thảm thiết trong xe tải ban nãy. Mái tóc xoăn hơi xù, cặp kính tròn to quá khổ. Làn da lấm tấm tàn nhang vẫn còn sưng húp.

Hiiragi Noeru, đó là tên của cô gái. Đúng như tôi dự đoán, cô bé là tác giả của món đồ thủy tinh bị đánh cắp.

“Vậy là, tình huống hoàn toàn giống hệt với lần bị trộm trước, đúng không?”

Sau khi nghe qua một lượt, Ouka xác nhận lại.

Hiiragi Noeru sụt sịt mũi, khẽ gật đầu. Ngồi bên cạnh, thiếu nữ Hiệu trưởng bổ sung với giọng cứng ngắc,

“Việc đóng gói là do chính Noeru chuẩn bị cả hộp lẫn vật liệu đệm và tự tay làm tất cả. Vì là tác phẩm nghệ thuật nên cô ấy không thể giao cho người khác được. Rồi vì lo lắng, cô ấy đã ngồi cùng xe đến tận bảo tàng, và người mở hộp tại đó cũng là Noeru. Thế rồi──”

Thiếu nữ Hiệu trưởng ngập ngừng rồi cụp mắt xuống. Ouka tiếp lời bằng giọng nhẹ nhàng,

“Tác phẩm đã biến mất, và có một tấm thiệp nhắn của Siêu đạo chích dán ở đó nhỉ.”

“Vâng. Khi đóng gói, chính tôi cũng đã giúp và xác nhận chắc chắn tác phẩm đã được đặt vào. Khi mở hộp cũng có nhiều nhân viên bảo tàng chứng kiến. Vì vậy không thể có chuyện ai đó lợi dụng sơ hở ở một trong hai thời điểm đó được.”

“Mọi người nghĩ là bị trộm trong quá trình vận chuyển sao?”

“Chúng tôi nghĩ vậy, và đã lập tức lục soát kỹ càng trong xe tải, nhưng không có thủ phạm nào trốn trong đó cả. Liệu hắn có tẩu thoát giữa đường không...”

Lúc này người tài xế xe tải cũng chen vào.

“Không thể nào đâu. Cửa đó không mở được từ bên trong. Kể cả có dùng sức phá đi nữa, thì tôi toàn chạy những tuyến đường đông người, chắc chắn sẽ bị ai đó nhìn thấy.”

“Hiểu rồi. Về thủ đoạn trộm cắp thì tạm thời gác lại đã. Vậy lần trước, tác phẩm đã quay về bằng cách nào?”

Hiiragi Noeru giật thót vai, đôi mắt sợ sệt đảo qua đảo lại.

“...Cái đó, ...có mail gửi đến… Từ kẻ đã trộm.”

Hiiragi Noeru nói bằng giọng yếu ớt.

“Mail như thế nào vậy?”

Ouka thúc giục bằng giọng mềm mỏng nhưng đầy áp lực.

“Kẻ đó bảo nếu muốn lấy lại, thì trả tiền.”

“Có thể cho tôi xem mail đó không?”

“...Eh, ah, ...vâng, ừm, nó nằm trong máy tính, tớ phải về phòng mới lấy được.”

“Vậy lát nữa hãy gửi vào địa chỉ của Ban điều hành Hội học sinh nhé. Số tiền bị yêu cầu là khoảng bao nhiêu vậy?”

“...Một trăm, bốn mươi vạn... ạ.”

Một triệu bốn trăm ngàn yên.

Là đắt hay rẻ, tôi cũng không rõ giá thị trường lắm.

Ouka chuyển ánh mắt sang người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi là nhân viên công ty bảo hiểm.

“Vậy là quý công ty đã chi trả khoản đó sao?”

“À, không.”Nhân viên nam lắc đầu. “Chúng tôi đã nói với Hiiragi-san là công ty sẽ xem xét và tùy trường hợp sẽ thương lượng với bên kia, nhưng cô ấy nói nếu vậy thì cô ấy sẽ tự trả tiền ngay.”

Tôi khẽ mở to mắt. Học sinh cấp ba mà trả ngay một triệu bốn trăm ngàn yên sao?

Tuy nhiên, có vẻ chỉ mình tôi là ngạc nhiên. Một nghệ sĩ được bảo tàng mời chào thì dù bao nhiêu tuổi, kiếm được chừng đó tiền là chuyện đương nhiên──chăng.

Hiiragi Noeru nói lắp bắp,

“Nhỡ làm kẻ đó giận, kẻ đó phá hỏng thì ghét lắm, với lại nếu không về sớm thì không kịp ngày khai mạc mất.”

“Nếu Hiiragi tự trả tiền thì bảo hiểm sẽ thế nào?”Ouka hỏi.

“Không thế nào cả.”Nhân viên bảo hiểm trả lời có vẻ không vui. “Vì vật không bị mất, nên sẽ không được áp dụng bảo hiểm, đại khái là vậy.”

Là như vậy sao, tôi nhìn mặt Hiiragi Noeru. Nhìn cái mặt bí xị kia thì có vẻ cô bé rất bất mãn với cách xử lý của công ty bảo hiểm. Về mặt pháp lý thì sao nhỉ.

“Sau khi tác phẩm quay về, buổi triển lãm đã diễn ra suôn sẻ chứ?”

“Vâng, chuyện đó thì, ơn trời là rất tốt.”Người trả lời là nhân viên an ninh bảo tàng. Đây là một người đàn ông to con, tóc đã điểm bạc, chắc cũng ngoài năm mươi.

“Nghe nói trong thời gian diễn ra, có gắn camera giám sát tác phẩm của Hiiragi đúng không?”

“Vì vụ Siêu đạo chích ầm ĩ nên thành chủ đề nóng, ngoài lo ngại có thể bị trộm lại──thì chúng tôi cũng lo trò đùa ác ý hoặc tai nạn hỏng hóc nữa.”

“Quyết định tuyệt vời đấy ạ.”Ouka mỉm cười. “Tôi đã yêu cầu được xem video từ camera giám sát ban nãy, liệu có thể xem ngay bây giờ không?”

Ouka lấy điện thoại ra, trao đổi vài câu với bên an ninh bảo tàng rồi nhập gì đó. Ngay lập tức đoạn video hiện lên màn hình.

Là bên trong bảo tàng. Con số góc trên bên phải chắc là ngày giờ. Quá trưa hai tuần trước. Hình ảnh quay cảnh đám đông tụ tập quanh một tủ trưng bày nhỏ. Bên trong tủ, dù màn hình điện thoại nhỏ không nhìn rõ chi tiết, nhưng có vẻ là một cái bát thủy tinh có chạm khắc. Đây chính là bảo vật bị Siêu đạo chích lấy đi rồi trả lại ngay sao.

Thế nhưng Ouka khẽ nhíu mày, nâng điện thoại lên, ghé mắt sát vào và nói,

“Cái này, không phải là đồ giả sao?”

Đôi mắt sau tròng kính của Hiiragi Noeru mở to hết cỡ. Nhân viên an ninh cũng méo xệch miệng, còn nhân viên bảo hiểm thì há hốc mồm. Cô bé Hiệu trưởng rụt rè hỏi,

“Eh, cái đó là, ý gì vậy ạ. Dụng cụ thủy tinh, là đồ giả?”

“Vâng. Khi tôi xem tại triển lãm nội bộ học xá năm ngoái, hình như các nét chạm khắc tinh xảo hơn nhiều.”

“Hội trưởng, cậu cũng đến xem triển lãm nội bộ ạ?”Giọng Hiiragi Noeru vút lên cao.

“Trong giới mỹ thuật thì Hiiragi-san đã là chủ đề bàn tán từ lâu rồi, tôi cũng muốn xem thử. Tác phẩm tuyệt vời đúng như lời đồn. Là loại thiết kế mà tùy theo góc nhìn, sự chồng chéo của hoa văn mặt trước và mặt sau sẽ hiện ra những hình ảnh khác nhau đúng không.”

Hiiragi Noeru chớp mắt liên tục. Ouka nhìn xuống điện thoại trên tay.

“So với cái tôi thấy lúc đó, và vật trưng bày này, tôi có cảm giác là khác nhau...”

“Kh-không thể nào có chuyện đó được. Nếu cái được trả về là đồ giả thì sao tớ lại không nhận ra được chứ. Là tác phẩm của tớ đấy.”

Trong giọng nói có chút giận dữ, và má cô bé cũng ửng đỏ.

“Không đâu, Hội trưởng, chắc là nhìn nhầm thôi... Màn hình bé tí thế kia mà.”

Nhân viên an ninh cũng xen vào với vẻ khó xử.

“Nếu đã trộm rồi trả lại đồ giả, thì đâu có lý do gì để trộm lại lần nữa chứ.”

Nhân viên công ty bảo hiểm cũng nói với giọng ngán ngẩm.

“Vậy──sao. Nếu thế thì tốt rồi.”

Ouka ậm ừ có vẻ không dứt khoát, rồi úp điện thoại xuống.

Lạ thật, tôi nghĩ. Không giống Ouka chút nào──mà, một kẻ mới gặp cô ấy chưa đầy nửa tháng như tôi có lẽ không nên phán xét. Cô ấy có phải là người vô ý nói ra những suy đoán chạm vào lòng tự trọng của đối phương như thế này không nhỉ?

“Tiếp theo, tôi muốn hỏi về tình huống bị trộm hôm nay.”

Cô ấy chuyển sang chuyện tiếp theo một cách nhẹ tênh. Sự lạnh lùng đó cũng khiến tôi bận tâm.

Thấy những người ở phía đối diện bàn dài đang nhìn nhau bối rối không biết bắt đầu từ đâu, Rindou ngồi cạnh Ouka đã lên tiếng.

“Từ lúc đóng gói đến khi mở hộp tôi đều chứng kiến, để tôi nói cho.”Giọng điệu cứng nhắc của Rindou khi kể lại vắn tắt diễn biến sự việc mà không đi đường vòng thấm đẫm sự cay cú và phẫn nộ. Có lẽ là hướng về chính bản thân mình.

Nội dung Rindou kể quả thực hoàn toàn giống hệt vụ trộm lần đầu. Việc đóng gói do chính tác giả Hiiragi Noeru đích thân đến tận bảo tàng tự tay làm. Rindou nói rằng có lẽ vì là món đồ từng bị trộm một lần nên cô bé sợ giao cho người khác. Rindou được nhờ cảnh vệ, và nhiều nhân viên bảo tàng cũng đã quan sát quá trình đóng gói, chắc chắn món đồ đã được đặt vào hộp. Và chiếc xe tải đã đi theo đúng lộ trình lượt đi để đến Fine Art School này. Hơn nữa lần này còn có xe máy của Ủy ban Kỷ luật kẹp trước sau, giám sát thường xuyên từ bên ngoài──vậy mà.

Người mở gói hàng tại cửa nhập hàng bên này cũng chính là Hiiragi Noeru.

Dụng cụ thủy tinh đã biến mất như làn khói, thay vào đó là tấm thiệp nhắn của Siêu đạo chích được dán lại. Ngoại trừ việc câu chữ có thêm từ『lại』đầy vẻ trêu ngươi, thì mọi thứ đều khớp với lần trước.

“Là lỗi của tôi. Dù đã được giao toàn quyền bảo vệ.”

Rindou kết thúc câu chuyện bằng một câu nói như vắt ra từ gan ruột.

“Ah, ừm, sẽ lấy lại được chứ ạ?”

Chống hai tay lên bàn dài và rướn người về phía trước, lớn giọng hỏi là cô bé Hiệu trưởng.

“Đó là tác phẩm để đời của Noeru, cũng đã có lời mời tổ chức triển lãm cá nhân rồi, nhưng từ khi có vụ Siêu đạo chích cô ấy cứ u sầu suốt, lại còn bị trộm lần nữa, thực sự là ừm, xin nhờ Hội trưởng, nhất định hãy lấy lại giúp ạ!”

Ouka nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay cô bé Hiệu trưởng, mỉm cười dịu dàng và gật đầu.

“Hãy giao cho Hội học sinh. Nhất định sẽ lấy lại được.”

Về đến tòa nhà quản lý của học xá Archelirion thì đã quá bốn giờ chiều.

Trong phòng Hội học sinh chỉ còn mỗi Alte. Cô nàng ngồi co hai chân lên ghế sofa, vùi mình vào đó một cách lôi thôi, ôm cái laptop với vẻ mặt cau có gõ phím. Tiệc trà có vẻ đã giải tán rồi.

“Mọi người muộn quá!”

Thấy chúng tôi bước vào, Alte đặt laptop sang một bên và nói.

“Em đã đọc xong mail, tổng hợp xong danh sách, thu thập xong cả thông tin học sinh của người gửi rồi đấy, về sớm hơn chút đi chứ!”

“Xin lỗi Alte-chan nhé, để em phải cô đơn rồi.”

“Đã bảo không có cô đơn mà! ...Ủa, Rindou? Sao thế kia, mặt đen sì thế?”

“...Tôi lại làm con gái nhà người ta khóc rồi...”

Rindou tiều tụy lẩm bẩm rồi gục xuống ghế sofa.

“Lại hả? Thiệt tình, Ouka cũng phải chú ý trông chừng chứ! Rindou mà cứ để sổng ra là lại thu hút người cùng giới không biên giới luôn đấy!”

“Không, không phải làm khóc theo nghĩa đó đâu.”

Ouka vừa cười khổ vừa giải thích cặn kẽ đầu đuôi vụ việc cho Alte. Nhận ra mình đã hiểu lầm một cách đáng xấu hổ, Alte đỏ bừng mặt và bắt đầu luống cuống. Làm cái gì vậy trời. Mà, chuyện Rindou làm con gái khóc theo nghĩa đó thì tôi cũng lờ mờ hiểu được.

“Vậy thì, chỉ cần phân tích mail và video camera giám sát là được chứ gì?”

Nghe xong chuyện, Alte nói cộc lốc.

“Ừ, nhờ em nhé.”Chưa đợi Ouka trả lời xong cô nàng đã chui tọt vào phòng trong.

“Ouka, hãy giao việc cho tôi sớm đi. Tôi không thể tha thứ cho bản thân cứ ngồi không thế này được.”

“Việc của Rindou là nghỉ ngơi.”

“Nghỉ ngơi?!”

“Mặt cậu trông tệ lắm đấy. Việc cảnh vệ chắc đã tốn nhiều tâm lực rồi.”

“Không thể nghỉ được. Ngay giờ phút này có thể món đồ bị trộm đang bị bán tống bán tháo ở chợ đen nước ngoài rồi cũng nên.”

Rindou vùng vẫy định đứng dậy, nhưng Ouka nắm chặt lấy hai vai cô ấy, kéo ngã xuống và ấn đầu cô ấy lên đùi mình, bắt nằm yên.

“Bây giờ Rindou không làm gì được đâu.”

Giọng nói mềm mại, bao bọc chặt chẽ như đang dỗ dành trẻ thơ.

“Công việc của Rindou là đánh cho tên trộm một trận tơi bời và lấy lại kho báu khi tìm thấy hắn. Cho đến lúc đó hãy nghỉ ngơi thong thả để sạc pin đi nhé.”

Một lúc sau, tiếng thở đều đều thực sự vang lên.

Ouka âu yếm luồn những ngón tay vào mái tóc đen của Rindou.

Sau đó cô ấy giật mình nhận ra ánh nhìn của tôi, rồi bắt đầu phân bua kiểu “Cái, cái này là, không phải với ai em cũng làm thế đâu, Rindou coi như người nhà nên chúng em nghĩ chạm vào nhau thế này cũng được, tất nhiên nếu thầy có nguyện vọng thì…” hay gì gì đó, nhưng tôi hoàn toàn không nghĩ đến chuyện đó nên thành ra tôi mới là người khó xử.

Điều tôi đang suy nghĩ là, tại sao Ouka lại đưa tôi đến hiện trường. Tôi đâu có giúp ích được gì đâu?

“Việc của tôi, chắc cũng là nghỉ ngơi ha...”

Tôi thử nói với vẻ tự trào.

Nhưng Ouka lắc đầu. Nụ cười đã tắt.

“Em muốn nhờ thầy một việc quan trọng hơn nhiều. Để lấy lại vật bị trộm.”

“Hả? Không, ừm, tôi không biết em kỳ vọng gì ở tôi, nhưng điều tra tội phạm thì tôi mù tịt nhé? Bảo tôi đi bắt Siêu đạo chích thì chịu thôi, còn chẳng biết là ai, ở đâu──”

“Danh tính và nơi ở của Siêu đạo chích Nightshade, em biết rồi.”

Ouka nói tỉnh bơ như đang đọc thực đơn bữa trưa khiến tôi á khẩu.

“...Biết rồi?”

“Vâng. Hôm nay đến hiện trường là em biết rồi. Chỉ là──”

Mái tóc của Rindou trượt qua kẽ tay Ouka rơi xuống.

“Chỉ là biết thôi. Em không có năng lực để nắm bắt, để đoạt lấy nó.”

Cô ấy đã nói muốn tôi dạy cách chiến đấu. Vào ngày tôi đến nhậm chức ở đây.

“Bây giờ em sẽ kể lại toàn bộ vụ việc. Nếu là thầy, chắc chắn thầy sẽ nghĩ ra.”

Câu chuyện không dài. Kể xong chưa mất đến năm phút. Ngực Rindou vẫn phập phồng đều đặn.

Hoàn toàn đúng như Ouka nói.

Tôi, đã nghĩ ra rồi. Ngay tại chỗ, gần như trong khoảnh khắc.

Tôi do dự.

“...Thầy?”

Có lẽ nhận ra sự phân vân của tôi, Ouka lo lắng ghé mặt nhìn vào.

“...Không, không có gì… Tôi nghĩ ra rồi. Nhưng một mình thì không thể nào làm được, cần phải có Alte hợp tác, và cuối cùng sẽ cần số lượng người lớn nên chắc chắn cả Rindou nữa.”

“Tất nhiên hai người đó sẽ vui vẻ giúp sức thôi──ah, không, đúng rồi nhỉ. Cả hai người họ vẫn chưa biết về công việc trước đây của thầy...”

Nếu được thì tôi muốn họ cứ không biết mãi như vậy.

Nhưng, chắc cũng chẳng thể nói thế mãi được. Nếu muốn đáp ứng mong mỏi của Ouka, thì việc giấu kín mãi về sau là bất khả thi. Dù tôi không cần thiết phải chủ động nói ra, nhưng đằng nào rồi cũng sẽ bị lộ thôi.

Khi tôi nói ra phương án tác chiến, gương mặt Ouka bừng sáng.

“Quả không hổ danh là thầy!”

Nụ cười rạng rỡ màu hoàng kim tựa như chính mặt trời ấy, tôi thật không dám nhìn thẳng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!