Phần 2
Ngày tiếp theo, ngày 13. Buổi sáng Sakuta đi học lái xe, buổi chiều thì ghé qua nhà ba mẹ ở Yokohama. Cậu và Kaede, người tới trước cậu cùng nghe mẹ chỉ dạy cách làm món bavarois như hôm qua có bàn trước. Mẹ chỉ từng bước nhỏ nhất, còn Sakuta thì cẩn thận ghi chép lại tất cả. Sau khi ăn cơm chiều xong, hai anh em cùng nhau quay lại Fujisawa.
Đến ga thì đã bảy giờ tối. Hai anh em tạt vào siêu thị mua khoai lang, trứng và vài thứ lặt vặt khác, rồi về tới chung cư thì cũng gần tám giờ.
“Rồi, bắt tay làm thôi.”
Sakuta làm đúng theo trình tự đã mô phỏng bằng tâm thức trong bồn tắm tối qua: cắt khoai lang, ngâm nước, cho vào lò vi sóng làm chín rồi nghiền nhuyễn. Sau đó cho sữa và bơ vào, trộn đến khi thành một hỗn hợp sệt.
Ngay bên cạnh cậu, Kaede với khuôn mặt căng như dây đàn, đang đánh đều đường và lòng đỏ trứng đã cân đong trước trong tô.
Xong phần đó, Kaede đổ sữa vào nồi nhỏ và cẩn thận vừa đun nóng vừa khuấy bằng phới để tránh sữa sôi lên.
“Onii-chan, ‘ngay trước khi sôi’ là bao lâu vậy?”
Kaede hỏi trong khi mắt vẫn dán vào ghi chú mà mẹ viết cho.
“Thì ngay trước khi sôi, chắc thế.”
“Vậy rốt cuộc là bao lâu?”
“Chắc là như thế đấy?”
Sữa bốc hơi nhẹ, thành nồi cũng bắt đầu nổi bong bóng li ti.
“Vậy thì nói sớm đi chứ!”
Kaede vội vàng tắt bếp.
Sakuta vừa phớt lờ lời càm ràm của cô em, vừa vo hỗn hợp khoai thành dạng như trái bóng bầu dục. Tổng cộng ba mươi viên. Quét lòng đỏ trứng cho bóng bề mặt, rồi cho mười cái đầu tiên vào lò nướng bánh mì. Muốn nướng hết một lượt thì phải có cái lò cỡ như ở nhà hàng mới đủ.
Cậu vặn hẹn giờ năm phút.
“Tiếp theo… đường với trứng vừa trộn xong thì từ từ cho sữa vào, rồi trộn tiếp.”
Kaede đọc to công thức rồi bưng cái nồi sữa lên thì tự nhiên đứng khựng lại.
“Anh ơi, ‘từ từ’ là bao nhiêu?”
“Thì từ từ, chắc thế.”
“Là như nào nữa? Nhiêu đây được chưa?”
“Chắc chừng đấy là được rồi.”
Kaede cẩn thận rót từng chút từng chút sữa vào tô và đánh trộn.
“Sao không đổ hết một lần luôn?”
“Hình như đổ cái ào thì trứng nóng nhanh quá mà đông lại thì phải.”
Chi tiết thì Sakuta cũng chẳng biết, nhưng chắc cũng là một lý do.
Kaede vừa nhấp nhả vừa rót từng chút một. Đến khi rót xong, Sakuta liếc mắt đọc tiếp công thức.
“Tiếp tục là đổ lại hỗn hợp vào nồi, rồi đun tiếp.”
Kaede nâng tô bằng hai tay, nghiêm túc đổ hỗn hợp đường cát, lòng đỏ trứng và sữa vào nồi.
“Tiếp là đun lửa nhỏ để (hỗn hợp) không bị cháy (ở) đáy (nồi), không khuấy…”
“Đừng có đọc một lèo thế chứ…”
Kaede than khe khẽ.
“Vậy chắc được rồi.”
Sakuta nói khi thấy hỗn hợp hơi sệt lại.
“Vậy giờ tắt bếp luôn ạ?”
“Ừ.”
“Thì nói thẳng giùm cái đi.”
Kaede tắt bếp.
Sakuta đưa cho Kaede lọ vani loại nhỏ. Thứ này cậu mới mua lúc nãy, cơ mà tìm muốn chóng cả mặt vì nó nằm ở kệ mà cậu thường không hay lui tới.
“Cho một ít cái này.”
“Quài luôn ấy, là bao nhiêu?”
“Chắc có mùi là được nhể?”
Kaede lật ngược lọ vani, lắc mấy cái. Vài giọt màu caramel rơi xuống, tỏa ra mùi vani thoang thoảng.
“Ô, thơm ghê.”
Cuối cùng, chỉ cần trộn chung gelatin đã ngâm mềm trong nước lạnh với kem tươi vào là gần như hoàn tất. Còn lại là đổ vào khuôn rồi chờ đông.
Kaede mím môi đầy căng thẳng, cẩn thận đổ hỗn hợp bavarois chưa đậy nắp vào cái khuôn hình donut lớn mẹ cho mượn. Vừa đổ vừa chỉnh cho đều, không để cho bị tràn…
Xong rồi, Kaede lần lượt thả từng miếng dâu đã ngắt cuống và cắt đôi vào. Cảm giác tay rất hào phóng, bỏ gần hết cả hộp.
“Xong rồi…”
Biểu cảm của Kaede cuối cùng cũng thoải mái lại. Nhưng rồi,
“Nhưng mà… bọc thế này có ổn không anh?”
Cô lại lập tức hỏi với giọng lo lắng.
“Mẹ bảo nếu bọc màng bọc thực phẩm và để trong tủ lạnh tầm bốn năm tiếng thì nó sẽ đông thôi mà.”
Kaede theo hướng dẫn, cẩn thận bọc khuôn hình donut bằng màng bọc thực phẩm rồi cho vào tủ lạnh, làm chuẩn tay như đồ quý.
Đúng lúc đó, lò nướng kêu “ting” một cái, như báo rằng mẻ bánh khoai nướng đã nướng xong.
Khi mở cửa lò ra, mùi ngọt và thơm nồng lan khắp bếp. Trên khay là những miếng khoai vàng nâu bóng loáng.
“Ổn áp đấy.”
Trông chúng ngon thật. Biểu cảm của Sakuta tươi hẳn lên.
“Onii-chan, lúc nấu ăn trông anh vui lắm luôn ấy.”
“Nghĩ đến gương mặt hạnh phúc của Mai-san lúc nhận quà thì vui chứ sao. Bộ em không vui à, Kaede?”
“Dạ thì chỉ cứ sợ là làm không ổn thôi…”
“Giờ thì sao?”
“Dạ giờ thì… cũng hơi mong ngày mai.”
“Thế thì cố gắng làm cũng không uổng công đâu.”
“Nhưng mà… để người ta ăn thử mới sợ. Chắc tối nay em mất ngủ quá.”
Trong lúc cả hai đang nói chuyện thì chuông intercom reo lên.
Sakuta vừa tự hỏi ai đến giờ này, vừa đến trước màn hình. Trên cái màn hình nhỏ hiện lên gương mặt Mai.
“Mai-san, có chuyện gì à?”
Sakuta ra tận cửa đón khi Mai bước ra khỏi thang máy.
“Hôm nay chị có gặp mẹ ở chỗ quay phim. Bà ấy đưa cho chị cái này.”
Thứ Mai đang ôm bằng cả hai tay là một cái thùng carton nhỏ. Một bên thùng có ghi “Shonan Gold” (湘南ゴールド). Đó là một loại trái cây họ cam quýt trồng nhiều ở vùng phía tây tỉnh Kanagawa, quanh khu Odawara. Đúng như cái tên, cả vỏ lẫn ruột đều gần như vàng hẳn.
“Chị bảo là nhiều quá ăn không hết, thế mà bà ấy lại nói “đem cho bạn trai và gia đình cậu ta” luôn cơ chứ.”
“Vậy thì em cảm ơn ạ.”
Sakuta nhận lấy cái thùng từ tay Mai, rồi định mời cô vào nhà.
“Chị chỉ đến đưa cái đó thôi.”
Nói vậy rồi Mai toan quay về, còn không cởi giày. Nhưng…
“Mùi gì mà thơm thế?”
Mai để ý ngay mùi hương ngọt ngào thoang thoảng từ bếp bay tới.
“Em đang chuẩn bị cho ngày mai…”
Chưa nghe Sakuta giải thích xong, Mai đã tự cởi giày bước vào nhà và ló đầu nhìn vào bếp.
“À, Mai-san, chào buổi tối ạ.”
Kaede đang rửa bát thì để ý thấy Mai nên ngẩng lên chào.
“Chào buổi tối Kaede-chan nha. Chị xin phép làm phiền chút nhé.”
Ánh mắt Mai chuyển sang phía bếp. Trên đó là một khay kim loại xếp bánh khoai nướng vừa ra lò.
“Sakuta làm à?”
“Vâng ạ.”
“Thế thì, chị xin nhé.”
Nói xong thì Mai lấy một cái rồi cắn một miếng lớn gần như hết nửa cái.
“Hmm~ ngon quá.”
“Mai-san, cái đó để cho ngày mai mà.”
“Cậu làm cho chị mà, đúng không? Đằng nào cũng mới nướng xong, xơi luôn cho nóng.”
Với Sakuta, chỉ cần Mai vui thì nay hay mai cũng chẳng quan trọng.
“Kaede-chan ăn chưa?”
“Dạ, chưa ạ.”
Kaede ngẩng mặt lên trong khi tay vẫn đang cầm miếng bọt biển. Mai liền cầm thêm một cái bánh và kề luôn vào miệng Kaede.
“A~n”
Kaede ngập ngừng mở miệng, rồi cắn một miếng.
“Ngon lắm ạ.”
Má Kaede giãn ra vì vui.
“Đúng chứ?”
Mai lại “a~n” cho Kaede lần nữa, lần này là nguyên một cái.
“Em mới là người làm mà.”
“Thôi, chị về nhé.”
Như thể việc cần làm đã xong, Mai rảo bước về phía cửa.
“Kaede-chan, mai gặp lại nhé.”
“V-vâng ạ.”
“Anh đưa Mai-san xuống dưới đã nhé.”
Sakuta báo Kaede vậy rồi đuổi theo Mai ra cửa. Mai vừa xỏ giày xong thì quay lại nhìn cậu. Sakuta vừa định nói gì đó thì cô đặt ngón trỏ lên môi bảo im lặng. Rồi cô đưa nửa cái bánh khoai nướng ăn dở lúc nãy đến sát miệng cậu.
Sakuta im lặng há miệng, im lặng nhai… rồi từ tốn nuốt. Độ bùi, mềm và ẩm mịn của bánh lan ra trong trong miệng một cách nhẹ nhàng. Chỉ còn đọng lại vị ngọt thuần khiết của khoai. Thực sự rất ngon.
“Ngon không?” Mai hỏi khẽ.
“Ngon lắm ạ.”
Sakuta gật đầu, rồi hai người cùng bước ra ngoài. Cậu nhẹ nhàng đóng cửa, rồi cả hai đi cạnh nhau đến thang máy.
Trong lúc chờ thang máy lên từ tầng trệt, Sakuta cảm thấy ánh mắt Mai đang găm trên má phải mình.
“Gì thế ạ?”
Cậu tò mò hỏi.
“Chị cứ tưởng cậu cũng sẽ đáp lễ cho Shouko-chan cũng kiểu như thế này chứ.”
“…”
“Chị không tính nhắc đến đâu, cơ mà cậu còn không chịu nhìn chị tí nào cả.”
Chắc cái mặt cậu như vừa làm quả tội đồ to như đêm Giáng sinh ấy.
“Em gửi cho con bé hộp bánh chim bồ câu (鳩ぜブレー) cho dịp mười bốn tháng Ba rồi. Bên Okinawa chắc chẳng có dịp ăn mấy thứ đó.”
“Vậy hả. Shouko-chan được hưởng thụ mấy thứ đặc biệt ha.”
Mai cố tình nói với giọng nửa đùa nửa dò xét.
“Cả Kano-chan nữa, lần tới em cũng định đưa con bé một hộp mà.”
Nghe Sakuta giải thích, Mai nhoẻn một nụ cười nhỏ.
Đúng lúc đó, thang máy trống trơn vừa lên đến nơi.
“Tháng tư này là Shouko-chan lên cấp ba rồi nhỉ.”
Mai bước vào thang máy với gương mặt bỗng thật hoài niệm.
“Vâng.”
Sakuta cũng đáp lại với cảm xúc tương tự, rồi bấm nút tầng một.
Cửa đóng lại, thang máy bắt đầu đi xuống.
Shouko sẽ tốt nghiệp cấp hai vào tháng ba này. Tháng Tư sẽ vào cấp ba. Một tương lai sáng lạng như thế này vốn chỉ có thể trở thành sự thực nhờ ca phẫu thuật ghép tim. Một tương lai tràn đầy hy vọng đang đến với Shouko.
Vì thế, Sakuta thấy vui khi tháng tư đang đến.
Cậu cũng mong chờ lá thư của Shouko khi đã là nữ sinh cấp ba.
Nhưng ở một góc hoàn toàn khác trong lòng, cậu có một cảm giác trái ngược hẳn khi tháng tư sắp đến.
“Sakuta, trông cái mặt lại xị xuống rồi.”
“Vậy ạ?”
“Nghe tới tháng tư là nghĩ ngay đến ngày một tháng Tư, phải không?”
“Vì liên quan đến Mai-san nên tất nhiên em phải để tâm đến rồi.”
Cậu nhớ đến giấc mơ kỳ lạ hôm Giáng sinh.
Một giấc mơ chân thật đến mức đáng sợ.
Trong đó, trên sân khấu lễ hội âm nhạc ở Yokohama Red Brick Warehouse, Mai tuyên bố: “Thực ra tôi là Kirishima Touko.”
Và trên mạng xã hội khi đó ngập tràn những bình luận nói họ cũng mơ giống hệt cậu. Đến giờ họ vẫn nhắc chuyện đó với cả "#mơ_mộng". Câu trả lời cho mọi chuyện vẫn đang là một bí ẩn.
Vì vậy, càng gần tháng Tư, hay nói đúng hơn là càng gần ngày một tháng Tư, Sakuta lại càng dành nhiều thời gian nghĩ đến chuyện kỳ lạ ấy.
“Ước gì Hội chứng tuổi dậy thì kết thúc luôn đi cho rồi.”
Thang máy tới tầng một. Mai bước ra trước.
“Thật, em cũng mong thế.”
Sakuta gật đầu từ tận đáy lòng.
Không biết bao giờ mới chấm dứt.
Không biết phải làm gì để không còn bị những hiện tượng kỳ quái ấy xoay như chong chóng nữa.
Trong lúc nghĩ những điều đó, Sakuta tiễn Mai ra cửa tòa nhà.
“Mai gặp lại nhé.”
“Hẹn mai gặp lại chị ạ.”
Cả hai mỉm cười vẫy tay.
Một niềm hạnh phúc giản dị.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Những chỗ trong ngoặc đơn dùng để bổ ngữ cho lời thoại gốc á, trong bản gốc/raw không có cái này đâu nha ^^ Cho những ai lười search Google thì hộp bánh nó nhìn như thế này nha