Hội Chứng Tuổi Thanh Xuân: Valentine Trắng Đáng Nhớ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

135 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

4 9

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

459 13694

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

43 198

Hội Chứng Tuổi Thanh Xuân: Valentine Trắng Đáng Nhớ - Phần 4

Phần 4

Từ ga Ofuna, Sakuta lên tuyến Toukaidou đi đúng một trạm. Cậu bước xuống sân ga Fujisawa ngay trước mười một giờ rưỡi.

Ra khỏi cổng soát vé, Sakuta đang định đi bộ về phía nhà hàng gia đình nơi cậu làm thêm thì nhìn thấy một gương mặt quen thuộc trong quảng trường trước cửa hàng điện tử.

Ngồi trên băng ghế, cắm cúi đọc một cuốn sách tiếng Anh là Akagi Ikumi, bạn cùng trường đại học với Sakuta, học khoa Điều dưỡng. Hai người vốn là bạn học hồi cấp hai.

Ikumi sống ở Yokohama. Còn ga Fujisawa tất nhiên nằm ở thành phố Fujisawa. Thấy Ikumi xuất hiện ở đây, Sakuta không khỏi thắc mắc, nên cậu chậm rãi lại gần và gọi cô.

“Akagi làm gì ở đây vậy?”

“…”

Ikumi ngẩng lên không nói một lời khi bị bóng Sakuta che mất trang sách.

Sau khi nhìn Sakuta qua cặp kính, cô khẽ gọn:

“Có hẹn với Saki.”

Saki đây chính là Kamisato Saki.

“Hôm nay Kamisato không đi hẹn hò với Kunimi à?”

“Cậu bạn trai lính cứu hỏa của cậu ấy phải đi làm, nên rủ tớ đi ăn pancake ở Shichirigahama.”

Ở Shichirigahama đúng là có một tiệm pancake nổi tiếng.

“Giờ hẹn là mười một rưỡi à?”

Đúng lúc đó, kim phút trên đồng hồ tháp chỉ vào số sáu.

“Bọn tôi hẹn mười hai giờ.”

Tức còn những ba mươi phút nữa.

“Chuẩn kiểu Akagi… hay phải nói là rất Akagi.”

Dù sao thì đến sớm tận nửa tiếng đúng là quá sớm…

“…”

Ikumi thoáng nhìn cậu với vẻ khó hiểu.

Để tránh cô lại suy diễn lung tung, Sakuta lấy từ balô ra mấy gói bánh khoai nướng và đưa cho cô hai cái.

“Tớ làm nhiều quá còn dư. Coi như quà đáp lễ cho tháng trước nhé.”

Tính cả phần làm dự phòng phòng khi thất bại, cậu đã làm đến ba chục cái. Tối qua Mai và Kaede ăn vụng mất mấy cái, nhưng vẫn còn dư khá nhiều.

Ikumi khép sách, theo phản xạ nhận lấy hai gói.

“…”

Cô nhìn chằm chằm một lúc rồi hỏi xác nhận:

“Azusagawa-kun tự làm à?”

“Tớ vừa nói là làm nhiều quá còn dư rồi mà?”

“Làm được phết.”

“Tớ cũng thấy vậy.”

“Có cần tớ ăn ngay tại đây rồi nhận xét luôn không?”

Có vẻ Ikumi hiểu “hơi sâu” lời cậu.

“Về nhà rồi ăn từ từ là được rồi.”

Để cô hiểu đúng ý mình, Sakuta nhìn thẳng vào mắt cô và nói.

Ngay sau đó, phía sau vang lên một giọng khác:

“Sao lại là Azusagawa ở đây?”

Giọng đầy sự cáu kỉnh và ghét bỏ.

Sakuta quay lại thì thấy Saki đang đứng khoanh hai tay trước ngực.

“Giờ hẹn là mười hai giờ mà cậu đến sớm nhỉ.”

Sakuta buột miệng nói luôn cảm nghĩ. Mới có hơn mười một rưỡi một chút.

“Tớ đoán Ikumi kiểu gì cũng tới trước nên đến sớm.”

Saki nhìn Ikumi đang ngồi trên ghế với ánh mắt “biết ngay mà”. Cô hiểu Ikumi quá mà.

“Kamisato đến rồi thì tớ đi làm đây.”

Ở lại nữa cũng chỉ bị phàn nàn. Với lại quà đáp lễ cũng đưa rồi, nên chẳng còn lý do gì để tiếp tục đứng đây.

“Azusagawa-kun.”

Ikumi gọi cậu lại.

“Sao đấy?”

“Cảm ơn.”

Cô cảm ơn trong khi giơ tay cầm gói bánh khoai nướng lên.

Rất đúng kiểu Ikumi. Sakuta nhìn mà suýt bật cười, nhưng có Saki đứng cạnh nên cậu không dám để lộ nụ cười đó. Cậu mà cười thật thì không biết Saki sẽ “hỏi thăm thân sinh” cậu tới cỡ nào nữa.

Sakuta cố nén tiếng cười lại, chỉ đơn giản đáp “Không có gì” rồi rời đi.

Ca làm thêm ở nhà hàng gia đình từ mười hai giờ trưa đúng vào giờ cao điểm, nên Sakuta phải liên tục tiếp khách, ghi order, bưng đồ, thu dọn bàn, tính tiền… Bận tối tăm mặt mũi một lúc lâu.

Đến hơn hai giờ chiều thì mới tạm thở được. Khách từ đông nghịt dần thưa bớt, sang ba giờ thì chỉ còn khoảng nửa số bàn có người.

Đúng lúc đó, một gương mặt quen bước vào quán.

“Xin chào quý khách.”

Vừa cất lời chào, Sakuta thấy Rio.

Cô giơ một ngón tay, ý bảo “một người”.

“Xin mời theo tôi.”

Dẫn cô đến chỗ ngồi xong, Rio nói ngay:

“Tớ định ăn chút gì trước khi đi dạy.”

Sakuta không hỏi nhưng cô vẫn tự nói lý do.

Cậu ghi order món pasta rồi chuyển cho khu bếp. Sau khi dọn bàn bên cạnh và đi vào trong thì bị quản lý gọi lại.

“Azusagawa-kun, cậu nghỉ giải lao ba mươi phút nhé.”

“À, vâng ạ.”

Đem đống chén đĩa vào bồn, Sakuta lui vào phòng nghỉ, cởi tạp dề, rồi lấy hai phần bánh khoai nướng đã để sẵn trong tủ lạnh, và quay lại khu vực bàn ăn.

Cậu tiến đến bàn của Rio.

“Quà Valentine trắng.”

Nói rồi cậu đặt hai phần khoai lên bàn, tự nhiên ngồi xuống phía đối diện.

“Tớ không nhớ là mình có tặng chocolate cho Azusagawa.”

“Cứ coi đó như lời cảm ơn cho những gì cậu đã làm đi.”

“Không phải đang trong giờ làm việc à?”

“Đang nghỉ giải lao mà.”

“Đi thong dong giữa quán thế này có ổn không đấy?”

“Giờ cũng vắng, nên quản lý chẳng để ý đâu.”

Trong lúc nói chuyện, món pasta của Rio được mang ra.

Cô dùng nĩa cuốn mì lại rồi đưa vào miệng.

“Khó ăn quá, nói gì đó đi.”

Vừa cuốn cuộn mì thứ hai, Rio vừa phàn nàn và ra yêu cầu luôn.

“Cậu nghĩ Kirishima Touko là kiểu người như thế nào?”

“Ít nhất không phải là kiểu người ‘muốn trở thành ai đó’.”

“Lý do?”

“Nếu cô ta ham được nổi tiếng hay muốn đứng trước đám đông, thì đã công khai thân phận từ lâu rồi, đúng không?”

“Vậy à?”

Nếu muốn được tung hô, muốn đứng ở trung tâm, muốn chìm trong cảm giác mình đặc biệt… thì đã xuất hiện ngoài đời từ sớm rồi. Nếu mục tiêu của Touko thật sự là “trở thành ai đó”.

“Sự kiện Santa Claus hồi đó cũng vậy còn gì.”

Có người muốn trở thành điều gì đó, muốn được là một ai đó… nhưng thực tế không như mong muốn. Và trong khoảng trống đó, “Kirishima Touko” tồn tại. Người ta bị hút vào, bắt chước, đổ hình bóng mình vào, rồi dần tin rằng chính mình là Kirishima Touko. Không chỉ Iwamizawa Nene mà cũng có nhiều người như thế.

“Nhưng vậy thì, theo cậu, Kirishima Touko làm nhạc, hát rồi đăng video để làm gì?”

“Tớ biết thế nào được.”

Rio trả lời thờ ơ, tiếp tục ăn pasta.

“Biết được thì tốt quá.”

Dù nói bao nhiêu lần, rốt cuộc đáp án vẫn vậy. Chẳng thay đổi gì.

Không biết.

Không biết gì hết.

Hôm nay cũng chỉ biết thêm rằng mình vẫn chẳng biết gì.

“Nửa tiếng nghỉ làm thì có ra được câu trả lời đâu.”

“Với lại trên đời này, mấy thứ không hiểu được vẫn nhiều hơn những thứ hiểu được chứ.”

Rio nói trúng tim đen, Sakuta chỉ còn biết nhăn mặt khó chịu.

“À đúng rồi, Futaba.”

Sakuta quyết định đổi chủ đề, chứ tiếp tục chủ đề này chẳng để làm gì.

“Gì?”

“Hôm nay, nếu gặp Kasai ở trung tâm luyện thi thì bắt chuyện với nó đi.”

“Tại sao?”

“Chắc cậu ta chuẩn bị quà đáp lễ cho chocolate cậu tặng tháng trước đấy.”

Lần này đến lượt Rio khó xử với ngôn từ của Sakuta.

Sau khi hết giờ nghỉ, Sakuta quay lại ca làm, tính tiền cho Rio rồi tiễn cô bằng câu quen thuộc:

“Rất mong được phục vụ quý khách lần sau.”

Xong xuôi, cậu lại tiếp tục công việc ngoài sảnh.

Lần tiếp theo quản lý gọi cậu là ngay sau khi nhóm khách sáu người rời quán. Lúc đó Sakuta đang dọn hai bàn ghép lại với nhau.

“Azusagawa-kun, hôm nay cậu bảo muốn tan ca đúng sáu giờ phải không?”

“Vâng ạ.”

Bảy giờ tối họ sẽ tổ chức sinh nhật cho Nodoka, Mai còn dặn cậu đừng có đến trễ.

“Còn hơi sớm, nhưng dọn xong đó rồi thì cậu có thể về luôn.”

Giờ đang là năm giờ mười lăm. Đúng là hơi sớm thật.

“Vậy để em dọn phòng nghỉ rồi sẽ về.”

Như thế chắc cũng gần đúng sáu giờ.

“Cảm ơn cậu nhé, trông cậy vào cậu đấy.”

Nói xong, quản lý thấy có khách đứng dậy liền đi về phía quầy tính tiền.

Sakuta đặt lại bàn ghế về vị trí cũ, chỉnh lại ghế sao cho đúng chuẩn để chuẩn bị đón khách mới. Rồi khẽ gọi “Em xin phép về trước nhé” với vài bạn làm cùng, trước khi đi vào phía sau quán hướng về phòng nghỉ.

Đúng lúc đó, cậu nghe thấy một giọng quen quen.

“Cái này chắc chắn hợp với chị Tomoe luôn.”

“Cái này ngắn thế thì mặc lên đại học sao được.”

Trong phòng có hai cô bé phục vụ, Tomoe và Sara. Cả hai đang ngồi sát vào nhau, cúi đầu xem một tạp chí thời trang đang bị mở banh ra.

“Nếu là chị Tomoe thì ổn mà.”

“Ổn là sao hả?”

“Có vẻ hai đứa vui nhể.”

Sakuta vừa chào vừa bước vào phòng.

“A, thầy Sakuta! Thầy xem cái này đi, hợp với chị Tomoe lắm đúng không ạ?”

Sara chỉ vào trang tạp chí. Trên đó, một người mẫu tầm hai mươi đang mặc áo blouse rộng và quần culottes ngắn. Kiểu phối đồ này mang vẻ cực kỳ tươi tắn, mang đầy không khí mùa xuân.

“Ừm, chắc là hợp thật.”

“Thấy chưa, thầy cũng bảo hợp kìa!”

“Nhưng chị đang muốn tìm đồ để mặc thường ngày ở đại học cơ. Không quê mùa, mà cũng không cầu kì quá.”

Những tiêu chí này, hình như cậu từng nghe ở đâu. Hồi thu năm ngoái, Miori cũng nói y chang khi hai người tám nhảm trong căn-tin về thời trang đại học.

“Em thấy cái này đâu có cầu kỳ quá đâu.”

Không buồn nghe Sara nói, Tomoe lật tiếp trang.

Và người mẫu trên trang kế chính là người Sakuta quen hơn ai hết, Mai.

Giống như được miêu tả qua tiêu đề “Kiểu thanh lịch hơi trưởng thành” ở đầu trang, Mai mặc nhiều bộ với kiểu dáng đơn giản, chú trọng đường nét, trông đẹp đến mức vài trang liền đều là cô.

“Kể cả vậy… đồ mà chị Sakurajima mặc thì em chắc chắn không hợp đâu.”

“Anh có nói gì đâu.”

“Nhưng mà anh nghĩ thế, đúng không?”

Tomoe ngước mắt lên, vẻ bất mãn hiện rõ trên khuôn mặt.

“Koga hợp với đồ dễ thương mà.”

Sakuta nói thẳng, nhìn thẳng vào mắt cô.

“Đừng có gọi em là dễ thương.”

Tomoe phụng phịu, như thể nửa giận nửa ngại.

“Thầy Sakuta! Vậy còn em thì hợp kiểu nào?”

Sara nhoài người tới hỏi.

“Himeji cũng hợp với đồ dễ thương đó.”

“Yay! Thầy khen em dễ thương đó nha!”

Trái ngược Tomoe, Sara cười tươi như nắng.

“Thầy chọn giúp em với. Em đang phân vân giữa hai bộ này.”

Cô lật lại mấy trang và đưa cho Sakuta xem. Một bộ blouse xếp nếp, một bộ len tay phồng kiểu dễ thương.

“Thầy nghĩ bộ nào cũng hợp.”

“Nếu buộc phải chọn một thì sao ạ?”

“Chắc là cái này?”

Sakuta chỉ vào chiếc blouse có bèo.

“Vậy lần sau gặp thầy em sẽ mặc bộ này nhé!”

“Ừ, thầy mong chờ lắm đấy.”

Cậu đáp qua loa, rồi nhớ ra việc chính nên quay ra mở tủ lạnh. Lấy các phần bánh khoai nướng đã chuẩn bị sẵn và đưa cho cả Tomoe lẫn Sara, mỗi đứa ba cái.

“Đây là quà đáp lễ tháng trước.”

“Cảm ơn thầy!”

Sara nhận ngay, cười rực rỡ.

“Em cảm ơn ạ.”

Tomoe thì nhận kiểu cảnh giác như thể có gì mờ ám.

“Cái này thầy làm à?”

“Ừ, thầy làm.”

“Em ăn được chứ?”

“Ăn đi…”

Chưa dứt câu, Sara đã bóc luôn và cho vào miệng.

“Ngon quá! Chị Tomoe ăn thử đi!”

Bị hối nên Tomoe cũng cắn một miếng.

“A, đúng thật, ngon ghê.”

“Em thích khoai lang lắm luôn đó!”

“Vậy thì tốt rồi.”

“Nhưng mà nếu em tăng cân trước khi vào đại học thì đều là lỗi của anh đó.”

Có vẻ nãy giờ Tomoe cứ lo lắng là vì chuyện này.

“Này, Koga.”

“Gì?”

“Chúc mừng em đã tốt nghiệp cấp ba.”

“Ể? Giờ mới…? Lễ tốt nghiệp hồi đầu tháng mà?”

“Anh có gặp được em đâu. Với lại mừng vụ đấy thì anh cho thêm một cái nữa.”

Cậu bỏ thêm một chiếc vào chỗ của Tomoe, bù lại cái cô vừa ăn.

“Nếu em mập lên thật thì do anh đó.”

Editor: ZukKi bel thích điều này ?

Miệng càm ràm nhưng tay vẫn nhận.

“Thầy Sakuta, em cũng muốn thêm nữa!”

Sara thấy vậy liền làm nũng.

“Thôi thì coi như quà lên lớp mới sớm vậy?”

“Không phải! Tháng trước em tặng thầy chocolate đặc biệt đó! Nên thầy phải đối xử đặc biệt với em chứ!”

Sara nói thẳng chẳng hề giấu giếm. Thái độ ích kỷ rất thẳng thắn, đã quyết là phải làm cho tới, được voi là phải đòi Hai Bà Trưng. Cơ mà ngược lại, nhìn vậy lại khá thú vị.

“Thế thì thầy cho thêm hai cái.”

Cậu làm hơi nhiều nên vẫn còn dư.

“Yeah!”

Sara vỗ tay mừng rỡ.

Sakuta cũng tiện thể muốn dọn bớt số khoai dư đi, nên vậy cũng ổn thôi. Nhưng ánh nhìn của Tomoe thì toàn sự ngạc nhiên và bất mãn.

“Koga, muốn thêm một cái không?”

Cậu chìa cái cuối cùng cho Tomoe. Đây là cái cuối cùng cậu mang theo. Mười cái còn lại cho ở nhà để tối đem đi mừng sinh nhật.

“Em còn muốn giảm thêm một ký trước lễ nhập học, nên không ạ.”

Tomoe từ chối ngay.

Không còn cách nào, nên Sakuta đành tự xơi nốt cái còn lại rồi ra về.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tụi tôi toàn mấy thằng quỷ bửu đực rựa nên chả biết gì về thời trang lắm đâu, cái này chịu khó search Google nhé:)