Hội Chứng Tuổi Thanh Xuân: Valentine Trắng Đáng Nhớ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

135 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

4 9

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

459 13694

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

43 198

Hội Chứng Tuổi Thanh Xuân: Valentine Trắng Đáng Nhớ - Phần 1

Phần 1

Hôm ấy, Azusagawa Sakuta đang hình dung trong đầu cách làm món bánh khoai nướng (sweet potato, スイートポテト).

Cậu ngâm mình trong bồn nước nóng, nhắm mắt lại… rồi từ từ nhớ lại từng bước nấu ăn mà mẹ cậu từng dạy.

Đầu tiên, gọt vỏ khoai lang.

Tiếp đó, cắt khoai đã gọt thành từng miếng dày chừng một centimet, rồi cắt kiểu chữ thập thành bốn miếng nhỏ.

Khoai đã cắt xong thì thả vào ngâm trong nước một lúc.

Chừng mười phút sau thì đổ nước đi, bọc lại bằng màng bọc thực phẩm rồi cho vào lò vi sóng. Thời gian thì tùy vào lượng khoai và kích thước mỗi miếng, nhưng theo kinh nghiệm của mẹ thì khoảng tám đến mười phút là vừa.

Khoai chín thì lấy ra, dùng muỗng hoặc muôi nghiền nát. Tiếc là bếp nhà Sakuta chẳng có cái dụng cụ nào tiện cho việc nghiền khoai cả.

Khi đã nghiền nhuyễn, thêm sữa, bơ và đường theo khẩu vị, rồi dùng phới trộn cho mịn. May là nhà cậu có phới.

Hỗn hợp khoai đã trộn xong thì vo lại thành từng viên hình bóng bầu dục, sau đó quét một lớp lòng đỏ trứng lên bề mặt viên khoai cho bóng.

Cho khoai vào lò nướng bánh và nướng khoảng năm phút. Bề mặt vừa xém vàng trông đẹp mắt là hoàn thành.

Cuối cùng, chỉ cần đặt từng viên vào mấy cái khuôn nhôm nhỏ thì trông cũng chẳng khác gì đồ bán ngoài tiệm. Quy trình trông không phức tạp lắm, chắc làm mất chưa đến một tiếng.

“Vậy là hoàn hảo.”

Kết thúc buổi “luyện tập trong đầu”, Sakuta mở mắt ra.

Lý do cậu phải nghĩ nhiều như vậy là vì hôm nay là ngày 12 tháng 3. Hai ngày nữa sẽ là 14 tháng 3. Tức là sắp tới Valentine trắng, vừa hài hay lại là sinh nhật của Nodoka.

“Ngày mai phải đi mua nguyên liệu cái đã.”

Sakuta vừa lẩm bẩm một mình, vừa đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm.

Ngay khi cậu vừa ló mặt ra khỏi phòng tắm sau khi lập xong một kế hoạch “thiên tài”…

“Onii-chan này…”

Kaede gọi cậu từ vị trí sofa trong phòng khách. Mắt cô bé vẫn dán vào màn hình laptop đặt trên đùi. Lúc đi ngang qua chỗ Kaede ngồi, Sakuta thoáng nhìn thấy trang web đang mở, có vẻ là các trang bán phụ kiện và ruy-băng.

“Gì thế?”

Cậu dừng lại bên cạnh sofa, đáp lời.

“Không biết Nodoka-san thích gì nhỉ?”

“Chắc là… Mai-san.”

Đến mức trong hồ sơ idol còn ghi hẳn: “Sở thích: Sakurajima Mai”.

“Không phải kiểu đó. Ý em là… thích gì để làm quà tặng sinh nhật ấy.”

Kaede ngước lên với ánh mắt đầy sự bất mãn.

“Nếu là quà Kaede tặng thì dù là cái gì đi chăng nữa, cậu ấy cũng sẽ vui mà.”

Nodoka nhìn bề ngoài là kiểu gyaru tóc vàng, nhưng tính nết thì thẳng thắn, biết quan tâm người khác. Từ trước đến giờ, cô lúc nào cũng để ý chăm sóc Kaede.

“Chính vì Nodoka-san đã giúp em nhiều lắm rồi, nên… em muốn làm cho đàng hoàng một tí.”

Kaede nói, vẻ càng lúc càng không hài lòng với phản ứng thờ ơ của Sakuta. Trong mắt cô bé, cậu có thể thấy cả sự nghiêm túc. Chắc hẳn Kaede muốn nhân dịp sinh nhật này để bày tỏ chút lòng biết ơn.

“Thế còn anh? Anh định tặng gì?”

“Anh tính làm bánh khoai nướng, coi như vừa trả lễ hồi chocolate vừa làm quà sinh nhật. Hôm qua anh cũng gọi hỏi mẹ cách làm rồi.”

Nãy trong bồn tắm cậu đã luyện tập trong tiềm thức rồi.

“Gì vậy, anh chơi gian quá nha…”

“Kaede cũng làm bánh kem đi?”

“Em đâu có biết làm bánh kem…”

Cô bé phụng phịu, môi bĩu ra.

“Vậy thì… nhờ mẹ dạy cách làm “cái đó” thì sao?”

“Cái đó?”

“Hồi nhỏ, mẹ có làm món sữa trộn với cái gì đó rồi để đông lại như thạch ấy. Rồi có cho thêm cam hộp hoặc dứa hộp gì đấy vào.”

Nghe Sakuta nói tới đây, Kaede bật “À”.

“Bavarois phải không ạ?”

Cô bé thốt lên cái tên ấy như đang cố lục lại ký ức. Hồi cả hai còn học tiểu học, mẹ vẫn hay làm bavarois và bánh khoai nướng cho hai đứa ăn vặt. Nhờ nhớ lại chuyện này mà Sakuta mới hỏi mẹ cách làm bánh khoai nướng.

“Món đó thì không cần nướng lò, nên chắc cũng dễ làm nhể.”

“Anh nghĩ Nodoka-san có thích không?”

“Anh thì thấy viễn cảnh Toyohama bay vào ôm chặt cứng Kaede kia kìa.”

“Nếu vậy thì để em gọi hỏi mẹ thử.”

Kaede đặt laptop xuống bàn, với tay lấy điện thoại. Cô bấm số… nhưng rồi lại quay sang nhìn Sakuta.

“Onii-chan này…”

Ánh mắt Kaede lúc này chỉ có sự kinh tởm rõ ràng mà không chút che giấu.

“Gì nữa?”

“Đừng có đi long nhong với mỗi cái quần lót trên người thế.”

Editor: Tôi chịu anh rồi, lỡ ai tới nhà đúng cái thời điểm đấy thì tính sao đây, ngại thí mịa nó đi được:)))

“Lúc anh vừa tắm xong thì chính Kaede gọi anh lại mà?”

“Em bảo anh mang đồ thay vào trước cả khi tắm luôn cơ mà!”

“Anh có mang quần lót theo rồi mà.”

Bỏ mặc Kaede còn đang càm ràm thêm vụ gì khác, Sakuta lủi về phòng mình.

Một lúc sau, cậu nghe thấy Kaede từ phía sau cánh cửa phòng gọi: “Mẹ ạ?”. Cậu nghe luôn cả lời méc mẹ: “Mẹ này, ảnh mặc đúng mỗi cái quần lót…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Nôm na thì đây là bánh khoai-lang-viên-nghiền-nướng, nhưng để bản dịch sát nghĩa nhất có thể thì tụi mình để thành bánh khoai nướng nha:3 Bavarois (hay còn gọi là kem Bavaria hoặc crème bavaroise) là một món tráng miệng lạnh, mềm mượt, kết hợp giữa sữa trứng (crème anglaise) và kem tươi, được làm đông lại bằng gelatin. Món này có độ sánh mịn như kem nhưng nhẹ và xốp hơn, có thể dùng làm món tráng miệng riêng biệt hoặc làm nhân cho các loại bánh khác.