Hội chứng anh hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 1 - Chương 5: Lựa chọn

Chương 5: Lựa chọn

"...Dạo này tự nhiên trời trở lạnh đột ngột nhỉ tiền bối."

"Đúng thế thật, Mari-chan. Rõ ràng đến sáng nay trời vẫn còn ấm thế mà..."

Tại một nơi nào đó trong thủ đô. Tòa nhà nằm trong khu công nghiệp với các nhà máy và cơ sở thí nghiệm san sát nhau.

Một tòa nhà rộng lớn, vô cảm với dòng chữ "Viện Nghiên cứu Kỹ thuật Quân đoàn Tiêu diệt". Tại nhà ăn chung lạnh lẽo dù đang ở trong nhà, hai thiếu nữ đang ngồi quanh chiếc bàn ăn nhỏ.

"Mà Kaguya tiền bối này, chị chọn nhanh lên đi chứ. Sắp hết giờ nghỉ trưa rồi đấy ạ?"

"Chờ chút Mari-chan! Một chút, một chút nữa thôi...!"

Kaguya và Mari đang dùng bữa trưa muộn tại tòa nhà Viện Kỹ thuật.

Chính xác hơn là vẫn đang trong giai đoạn chọn món, nhưng ánh mắt Kaguya nghiêm túc đến lạ thường.

"Suất A hay Suất B đây... Suất B calo cao nhưng món Tonkatsu này khó mà bỏ qua được, tuy nhiên Suất A lại dùng sốt Pasta giới hạn theo mùa... Không, nhưng món Cơm trứng kèm Salad trong thực đơn đặc biệt cũng hấp dẫn..."

"Chị xong chưa thế? Em gọi luôn đấy nhé?"

"Chờ đã Mari-chan!! Nội dung bữa trưa là quyết định trọng đại ảnh hưởng đến động lực của cả ngày hôm nay đấy. Hơn nữa chỉ được chọn một... không thể quyết định qua loa được...!"

"Thì ngày mai ngày kia ăn cũng được mà. Với lại ngày nghỉ cũng phải trực ở ký túc xá suốt nên sau đó vẫn ăn được thôi."

"Đừng nói những lời đau lòng thế chứ Mari-chan!!"

"Vâng vâng em gọi đây. Cho tôi gọi món vớiii──"

Aaa!?" Kaguya hét nhỏ rồi dán mắt vào thực đơn.

Trong nhà ăn vắng người, hai cô gái dùng bữa trưa muộn. Dù là nhà ăn chung nhưng nhân viên vẫn đến lấy order, tiếng Mari gọi món vang lên trong không gian trống trải.

"Vậy em xong rồi... Còn tiền bối?"

"...Được rồi, chốt Suất A."

"Ủa? Hôm nay chị không chọn hết à?"

Mari tỏ vẻ hụt hẫng thấy rõ.

"Chẳng phải chị từng bảo khi phân vân thì cứ chọn tất sao?"

"À... cũng từng có thời như thế nhỉ."

Đó là một ký ức đầy hoài niệm đối với Kaguya.

"Nhưng mà em biết không, sức chứa của con người rốt cuộc chỉ có một thôi. Chọn tất cả là điều khó khăn... ta bắt buộc phải chọn lấy một thứ."

"Vậy, ạ..."

Mari có vẻ hơi tiếc nuối.

"Mà, nhưng thế thì công cuộc ăn kiêng của tiền bối coi như thành công, kết quả cũng tốt thôi."

"Em này nhé..."

Khi cô đang ngán ngẩm, trên tivi phát bản tin nhanh.

Màn hình chuyển từ chương trình thể thao sang hình ảnh phát thanh viên đang đọc bản thảo.

『Tin nhanh. Vừa rồi, một cơn bão khổng lồ đã bất ngờ xuất hiện tại Akihabara. Ngoài ra, nhiệt độ bắt đầu giảm mạnh tại một số khu vực, Chính phủ đang xem xét đây là hiện tượng khí tượng bất thường──』

"...Tiền bối, cái này là..."

"Ừ. Là Dũng Giả."

Hình ảnh tin tức quay từ xa điểm xuất hiện cơn bão, ở trung tâm đó quả thực có thể thấy một hình dáng gì đó. Một cái bóng chắc chắn không phải con người.

"Hèn gì thấy lạnh bất thường. Thay đổi nhiệt độ xung quanh, đúng là một năng lực phiền phức."

Kaguya khẽ run vai. Dù đang là mùa xuân, sáng nay trời còn nóng, vậy mà giờ lạnh như cuối thu. Nhiệt độ giảm cấp tốc... Mari dường như cũng cảm nhận được nên trông có vẻ lạnh.

"Nếu cái này là do Dũng Giả ở Akihabara gây ra... thì có vẻ là một Dũng Giả khá mạnh đấy ạ..."

"Ừ, đúng thế."

Viện Kỹ thuật nằm ở phía Tây Tokyo. Khoảng cách từ Akihabara đến Viện Kỹ thuật gần như băng qua toàn bộ Tokyo. Nếu có thể gây ảnh hưởng đến tận đây, thì nó sở hữu sức mạnh gần như tương đương với sáu năm trước.

(Karon có ổn không đây... Chắc là họ đang ở đó, nhưng làm sao đối phó với Dũng Giả mạnh cỡ này... Hay là mình nên đến đó──)

"Tiền bối. Đừng bảo là chị đang tính quay lại đấy nhé?"

Giọng nói có phần gay gắt của Mari khiến Kaguya giật mình.

Mari đang lườm cô chằm chằm.

"Đó là những người đã nói những lời như thế với tiền bối đấy? Binh chủng Chiến đấu hay cái gì em không biết, nhưng kệ xác họ đi chứ."

"Nhưng mà..."

"...Chẳng giống tiền bối chút nào. Vốn dĩ Binh chủng Chiến đấu đã coi tiền bối là quái vật rồi xua đuổi, tốt nhất là đừng dính dáng gì nữa."

Mari cũng đã nghe đoạn ghi âm đó.

Nghe xong, con bé còn phẫn nộ hơn cả Trưởng phòng Nghiên cứu. Thậm chí đến mức Kaguya còn phải ngạc nhiên.

"Với lại tiền bối. Chị biết rõ mà đúng không? Chị đang bị cấp trên giám sát đấy."

"...Ừ."

Kaguya đã nghe chuyện đó từ Trưởng phòng Nghiên cứu. Nghe xong, cô cảm thấy thất vọng.

Đối tượng giám sát trọng điểm... cái mác từng gán cho Karon. Đến khi chính mình bị gán cho cái mác đó, cô mới thấy rùng mình. Tuy nhiên, cô cảm giác lý do mình thất vọng không chỉ có vậy. Nhưng cô không rõ đó là gì.

"Xin lỗi đã để quý khách đợi lâu."

Đúng lúc món ăn gọi đã được mang lên nên cô hướng mắt về phía đó. Món Pasta rưới sốt đặc biệt giới hạn theo mùa.

"Suất A đây đúng không ạ?"

Cô gật đầu. Nhân viên để lại hóa đơn rồi rời đi.

Vừa ăn món Pasta suất A, Kaguya vừa chìm vào suy tư.

Đã khoảng ba ngày kể từ khi bị trục xuất khỏi Karon.

Kể cả khi Kaguya rời đi, tình hình có vẻ không thay đổi gì nhiều. Theo những gì nghe được từ Trưởng phòng Nghiên cứu thì Karon chưa có tử vong nào. Tuy nhiên, Kaguya biết rõ sự bình yên đó chỉ được duy trì trên lằn ranh mong manh như đi trên dây.

"Mọi người có ổn không nhỉ..."

Cô lẩm bẩm, rồi giật mình.

"...Không, chuyện đó đâu còn liên quan đến mình nữa. Ừm."

Đã khoảng ba ngày kể từ khi cô biết trong cơ thể mình có "Trứng", nguyên nhân sinh ra Dũng Giả.

Việc Kaguya có "Trứng" đã trở thành bí mật chỉ có Kaguya, Mari và Trưởng phòng Nghiên cứu biết.

'Nếu cấp trên biết được sẽ vô cùng phiền phức'. Miễn là nghiên cứu trong này thì khó mà bị phát hiện, nhưng nếu bị nhìn thấy cảnh giao tiếp với Dũng Giả thì có khả năng sẽ bị bắt giữ.

(Nếu chuyện đó bị lộ...)

Cô sẽ không được tiếp tục nghiên cứu tại Viện Kỹ thuật nữa. Vốn dĩ cô đã bị để ý rồi.

Cô dời mắt khỏi màn hình. Bổn phận của Kaguya là nghiên cứu, nên dù mọi người có lâm vào cảnh khốn cùng thế nào cô cũng không thể đi được.

(Hơn nữa, nếu là Azuma-san thì chắc sẽ ổn thôi...)

Đã bắt đầu bản tin khác, giới thiệu đồ ngọt hay gì đó.

Kaguya thích đồ ngọt nhưng hiện tại không có hứng thú, cô quay lưng lại với tivi để tập trung vào món ăn. Chính vì thế Kaguya... đã không nhận ra bản tin nhanh phát ngay sau đó.

Không thấy hình ảnh chuyển cảnh. Không nghe thấy câu nói với vẻ mặt cứng đờ của phát thanh viên.

『Vừa có tin nhanh. Cơn bão đột ngột trở nên khổng lồ, có vẻ như các thiếu niên thiếu nữ xung quanh đang bị cuốn vào. Ngoài ra, tại hiện trường ghi nhận có mùi hương ngọt ngào bất thường──』

"Azuma!! Này! Trả lời đi thằng ngốc này!!"

"Azuma!? Làm ơn mở mắt ra đi!"

Cùng thời điểm tại Akihabara. ──Chiến cục đang ở mức tồi tệ nhất.

Tại Akihabara, một Dũng Giả đột ngột xuất hiện. Hơn nữa Dũng Giả đó sở hữu sức mạnh không thể so sánh với những con trước đây. Không ai trong Karon có thể gây ra dù chỉ một vết xước.

(Không, không phải đột ngột... Chắc chắn Nữ Thần đã ở đó!!)

Hầu hết mọi người không chứng kiến khoảnh khắc đó... Con người làm "vật chủ" của Dũng Giả, trong khi cứu người tại một tòa nhà đã bị cuốn vào vụ sập và hấp hối, khi nhận ra thì đã biến thành "thứ đó".

Rindo đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Bên cạnh con người đầu chảy máu nằm bất động đó, xuất hiện một thiếu nữ.

Mùi của cái chết tỏa ra, cậu biết ngay đó là Nữ Thần. Rindo không do dự lao vào tấn công... nhưng đôi mắt màu tử kim và mái tóc đỏ rực đó khiến tay cậu khựng lại trong tích tắc. Một khoảnh khắc chậm trễ chí mạng... và thiếu niên đó, Azuma Yuri, đã trở thành Dũng Giả.

(Là lỗi của tao. Vì tao đã chùn bước ở đó.)

Nữ Thần mang hình dáng của Trung úy Shinohara Kaguya.

Đáng lẽ cậu phải ghét con nhỏ đó mới đúng.

"Chết tiệt... Thiếu tá Mirai nghe rõ không? Liên lạc với Viện Kỹ thuật đi, tôi muốn gọi Trung úy Shinohara."

Rindo vừa tay không chống đỡ vừa hét vào bộ đàm.

"Nếu là cô ta thì có thể giết được Azuma."

『Rindo...!』

"Từ bỏ đi Koyuki. Azuma không quay lại nữa đâu."

Trong mắt họ phản chiếu hình ảnh của một Dũng Giả.

Toàn thân đen kịt như bóng tối, nhưng trên thân mình lại tồn tại thứ gì đó như con mắt. Chỉ chỗ đó là đỏ lòm như máu, bị một thanh đao xuyên qua, mang một vẻ ngoài vừa nhuốm màu tôn giáo vừa kinh tởm tột độ.

Đó chính là thứ từng là Azuma Yuri.

"Hơn nữa Koyuki, mày cũng hiểu mà. Hắn không phải dạng vừa đâu."

Sự cợt nhả thường ngày biến mất, Rindo lẩm bẩm.

Dũng Giả Azuma không hề cử động. Dù vậy hình dáng và khí thế đó vẫn áp đảo tất cả.

Dũng Giả mang hình bóng gần như con người. Hình dáng và sự dị thường đó khác biệt hoàn toàn với bất kỳ Dũng Giả nào Rindo từng tiếp xúc.

"...So với hắn thì Sakura còn trông đáng yêu chán. Mày nghĩ lao vào đánh trực diện thì có thắng nổi thứ đó không?"

『Nhưng Trung úy Shinohara...』

"Đúng là cô ta thuộc Viện Kỹ thuật, cô ta không nên đến đây!"

Rindo gào lên đầy kích động. Như thể bộc lộ sự giằng xé trong lòng.

"Nhưng giờ đâu phải lúc nói chuyện đó! Chẳng lẽ để mặc Azuma giết người sao!"

Rồi Rindo gọi vào bộ đàm lần nữa. Đầu dây bên kia là Thiếu tá Mirai và Binh chủng Chiến đấu hỗ trợ.

"Thiếu tá Mirai. Có nghe thấy không? Trả lời đi!"

『────c......──Thiếu úy──』

Thế nhưng đáp lại chỉ toàn là tạp âm và tiếng gây nhiễu. Có lẽ đường truyền đã bị cắt hoặc bị chặn ở đâu đó, tóm lại là không thể liên lạc được nữa.

"Đùa nhau à, mất liên lạc... tha cho tao đi chứ...!"

Nếu mất liên lạc với Thiếu tá Mirai thì không thể gọi Kaguya. Tình thế bất lợi áp đảo này sẽ không thể xoay chuyển.

Dũng Giả cất tiếng kêu.

【A... Gaa, Aaa Aaa Aaa!!!】

Vẫn như mọi khi chẳng hiểu nó nói cái gì, nhưng chỉ với một tiếng gầm đó, Dũng Giả đã thổi bay cả khu vực xung quanh. Đó là khi nó còn chưa chuyển sang trạng thái hoạt động.

Trước cảnh tượng quá đỗi kinh hoàng và tình thế tuyệt vọng đó, ngay cả Rindo cũng phải lùi lại một bước.

====================

Không chỉ có họ là đơn vị tác chiến thực địa trong Quân đoàn Tiêu diệt. Vẫn còn những người khác có thể hạ gục Dũng Giả. Trong trường hợp tệ nhất... chỉ cần cầm cự cho đến khi những kẻ đó đến là được.

"Chịu... nổi không đây... cái này..."

Không có đồng minh. Tình thế cô lập hoàn toàn. Ngay cả với những kẻ được mệnh danh là mạnh nhất như họ.

Việc pháo đài cuối cùng là họ cũng không thể địch lại kẻ thù mang ý nghĩa gì? Đó là sự kết thúc của đất nước này. Bởi Dũng Giả, kẻ được công bố ra bên ngoài là hiện tượng thời tiết bất thường, lần này sẽ biến cả thủ đô thành vùng đất chết...

"Đừng có bỏ cuộc!!"

Rindo giật mình. Người vừa hét lên là Koyuki.

"Dù không có Trung úy Shinohara... chúng ta cũng phải tự xoay xở! Chỉ còn cách đó thôi!"

Koyuki đang khóc nức nở.

"Vị trí của 'Trứng' cũng không biết, người còn cử động được chỉ có tôi và ông thôi! Nhưng dù vậy tôi cũng không thể bỏ mặc Azuma được!"

"...Ừ, đúng thế. Xin lỗi."

Nhìn nước mắt của Koyuki, cậu ta bình tĩnh lại. Phải rồi... pháo đài cuối cùng giờ chỉ còn lại bọn họ. Chính bọn họ mà còn bỏ cuộc thì làm ăn được gì.

"Koyuki, còn bao nhiêu đạn?"

"...Năm viên."

"Từng đó là đủ rồi."

Cậu trừng mắt nhìn Dũng Giả đang chuẩn bị tiến vào trạng thái hoạt tính sau tiếng gầm.

"Tao sẽ cưỡng chế giữ chân hắn. Sau đó mày thổi bay cả tao lẫn hắn đi."

"Hả!?" Koyuki hét lên.

"Đừng có nói ngu ngốc thế! Làm vậy là chết đấy!"

"Ngoài cách này ra, còn cách nào khác không hả."

Giọng nói như đang kìm nén của cậu khiến Koyuki nghẹn lời. Không còn đòn tấn công hiệu quả nào khác.

"Nếu có Sakura hay Trung úy ở đây thì đã khác rồi. Nhưng Sakura, Azuma, cả Trung úy đều không có mặt. Chỉ còn cách này thôi chứ sao!"

Nếu có Sakura. Cô ấy cùng với Rindo chắc chắn đã khống chế được Azuma.

Nếu có Trung úy. Có lẽ cô ấy đã giúp Azuma lấy lại chút tỉnh táo.

Tuy nhiên, dù có mong ước thế nào thì cả hai người họ đều không có ở đây.

Đó là sự thật duy nhất chắc chắn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!