Chương 61: Trăng đêm nay thật đẹp
"Chào ông Lưu, bưu phẩm của ông đã đến rồi, mời ông xuống nhận cho."
"Được, tôi xuống ngay."
Lưu Khổng cúp điện thoại, đi xuống dưới lầu ký túc xá nam.
Ngày mai là cuối tuần, cũng là ngày cậu đã hẹn sẽ đưa Cố Thần Hi và Cố Thần Huyên đi chơi Disney. Vì thế, cậu đặc biệt mua mấy bộ quần áo mới, do lo lắng chuyển phát nhanh quá chậm nên còn chi thêm không ít tiền để đổi sang dịch vụ chuyển phát nhanh tư nhân hỏa tốc.
Thế nên dù đã tám giờ rưỡi tối, nhân viên giao hàng vẫn vì kiện hàng của cậu mà chạy đến trường một chuyến, còn giao thẳng đến tận dưới lầu ký túc xá.
"Cảm ơn nhé."
"Lưu Khổng!"
Vừa nhận xong bưu phẩm, Lưu Khổng định lên lầu, vừa quay người lại đã nghe thấy có tiếng gọi mình.
Ngoảnh lại nhìn, hóa ra là Cố Thần Hi đang gọi cậu. Bên cạnh cô còn có Thẩm Hà đi cùng, hai người dường như vừa từ siêu thị trong trường về, trên tay mỗi người xách một túi đồ lớn.
"Ờ, chào buổi tối!"
Lưu Khổng một tay ôm bưu phẩm, tay kia đưa lên chào hỏi hai người.
Cậu hỏi Cố Thần Hi: "Cậu có gấp về ký túc xá không?"
"Hả?" Cố Thần Hi nghe câu hỏi thì hơi ngẩn người, sau đó lắc đầu: "Không... có chuyện gì sao?"
"Hay là..." Lưu Khổng cúi đầu nhìn kiện hàng trong tay, giọng nhỏ hẳn đi: "Cùng đi dạo một chút nhé?"
"Được chứ!" Cố Thần Hi gần như không chút do dự mà thốt ra ngay lập tức.
"Khụ khụ..."
Thẩm Hà khẽ ho vài tiếng, ghé tai Cố Thần Hi nói thầm vài câu, đại khái là nhắc nhở cô đừng có lên cơn "não yêu đương". Nói xong, Thẩm Hà xách luôn cái túi trên tay Cố Thần Hi, bảo với hai người: "Thế tớ về trước đây, hai người cứ trò chuyện đi nhé."
Thẩm Hà xách hai túi đồ chạy nhanh như bay, cứ như thể sợ mình sẽ làm kỳ đà cản mũi buổi hẹn hò của họ vậy.
"Cậu đợi tôi một lát."
Lưu Khổng nói với Cố Thần Hi xong thì chạy biến về ký túc xá, gửi tạm mấy kiện hàng chỗ cô quản lý ở cửa rồi phủi bụi trên áo, nhanh chóng đi ra.
Dưới lầu ký túc xá nam, Cố Thần Hi đang đứng dưới ánh đèn đường, kiễng chân lên buồn chán nhìn cái bóng của mình. Ánh đèn đường thanh mảnh chiếu xuống người cô, tựa như phủ lên một lớp hào quang bạc trắng. Mái tóc đen mượt thả tự nhiên trên vai, theo làn gió lạnh đêm nay khẽ bay lên theo quy luật rồi lại từ từ rơi xuống.
Khuôn mặt vốn đã trắng trẻo không tì vết kia, dưới sự phản chiếu kép của ánh trăng và ánh đèn lại càng thêm phần lạnh lùng, thánh khiết, đẹp hoàn mỹ như một tác phẩm nghệ thuật cao quý thoát thai từ bàn tay danh họa.
Lưu Khổng rảo bước đi tới. Hai người đối mặt nhau, Cố Thần Hi ngẩng đầu lên. Cô mím môi, khóe miệng mang theo ý cười, đôi mắt phượng linh động đầy tình tứ, trong con ngươi toàn là bóng hình của Lưu Khổng.
Trong một phút chờ đợi vừa rồi, Cố Thần Hi đã suy nghĩ rất nhiều. Cô không biết Lưu Khổng gọi mình đi dạo là vì cái gì, có lẽ chỉ đơn thuần là đi cùng nhau thôi? Hay là cậu ấy muốn chính thức tỏ tình với mình? Hoặc giả là một chuyện gì khác?
Cố Thần Hi không biết chắc, nhưng cô không hy vọng Lưu Khổng tỏ tình ngay lúc này, bởi vì nếu cậu ấy nói ra bây giờ thì mọi chuẩn bị của cô cho ngày mai đều đổ sông đổ biển hết.
Thực tế, Lưu Khổng gọi Cố Thần Hi lại là để muốn thăm dò xem cô thích loại hoa nào, thích kiểu quà tặng gì, để cậu còn chuẩn bị trước cho chuyện ngày mai.
Lưu Khổng nhìn Cố Thần Hi, hơi lúng túng nói: "Hay là... đi dạo sân vận động một chút?"
Cố Thần Hi lắc đầu bảo: "Sân vận động chán lắm, chúng mình dạo quanh khuôn viên trường đi!"
Thực ra là vì sân vận động quá đông người, cô mắc chứng sợ đám đông, nên muốn cùng Lưu Khổng tìm một nơi yên tĩnh không người trong trường để đi dạo... Chỉ là đi dạo thôi nhé!
Lưu Khổng gật đầu: "Được!"
Thực ra Lưu Khổng đến Giao Đại hơn một năm nay, ngoài tòa nhà Học viện Kinh tế, thư viện, nhà ăn và ký túc xá ra thì những nơi khác cậu cũng chưa đi bao giờ. Lần duy nhất dạo quanh trường là vào buổi sáng sớm đầu tiên lúc mới nhập học năm nhất, cùng ba người bạn cùng phòng đi lang thang — đó là lần đầu tiên cả mấy người họ cùng thức dậy trước tám giờ mà không cần báo thức.
Lần đó, bốn người họ còn suýt nữa thì lạc đường trong trường. Giờ nghĩ lại thấy đúng là buồn cười.
Lưu Khổng và Cố Thần Hi thong thả bước đi, đi từ khu sinh hoạt sang đến khu giảng đường. Lúc này đèn đường ở khu giảng đường đều đã tắt hết, chỉ còn ánh trăng tỏa ra vầng sáng trắng nhạt nhòa.
Hai người đi vai kề vai, khoảng cách duy trì một cách tinh tế vừa đủ cho một người đi qua, nhưng dưới ánh trăng, bóng của hai người đã sát lại gần vô tận, ở phía cuối con đường dường như đã dính chặt lấy nhau.
Đi xa như vậy rồi mà Lưu Khổng vẫn chưa nói gì, Cố Thần Hi bắt đầu thấy sốt ruột. Cô thầm nghĩ: Cái gã ngốc này, sao vẫn chưa nói gì thế, chẳng lẽ bắt mình phải mở lời tìm chủ đề trước sao!
Lưu Khổng thì lại nghĩ: Nên hỏi cô ấy thích hoa màu gì thế nào đây? Hỏi trực tiếp... liệu mục đích có lộ liễu quá không?
Mỗi người một suy nghĩ, bầu không khí có chút gượng gạo. Đột nhiên, Lưu Khổng nắm lấy tay Cố Thần Hi.
Hành động này làm Cố Thần Hi giật mình, cô kinh ngạc nhìn Lưu Khổng, vừa định mở miệng thì thấy cậu đặt ngón trỏ lên môi làm ký hiệu "Suỵt". Cố Thần Hi lập tức nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Lưu Khổng dùng giọng cực khẽ, thì thầm bên tai cô: "Nghe kỹ này."
Cố Thần Hi nghe vậy thì nhíu mày, dựng tai lên, cũng chẳng biết phải nghe cái gì, cứ thế nghiêm túc lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh.
"Hưm hưm... á... anh nhẹ tay chút..."
"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi."
"Không sao đâu, tầm này ai đến khu giảng đường làm gì."
"..."
Lưu Khổng dắt Cố Thần Hi lén lút đi đến hành lang phía sau tòa giảng đường. Ở cái chòi nhỏ cuối hành lang, có một đôi tình nhân đang quấn lấy nhau, hôn đến mức quên cả trời đất. Khi đạt đến độ "quên mình", cô gái trực tiếp ngồi lên người chàng trai, còn chàng trai thì thọc tay vào trong áo cô gái.
Hai người trốn sau cột đá hành lang, lén lút xem kịch hay.
Cố Thần Hi thấy cô gái kia lại táo bạo và chủ động đến thế thì lấy tay che miệng, trong lòng tò mò nghĩ thầm: Hôn nhau rốt cuộc là cảm giác thế nào nhỉ?
Cố Thần Hi đột nhiên đỏ mặt liếc nhìn Lưu Khổng bên cạnh. Cậu vẫn đang nắm chặt tay cô, trên mặt lộ ra một nụ cười cực kỳ tinh quái. Cậu không để ý đến gò má đang ửng hồng của Cố Thần Hi, thì thầm vào tai cô: "Lát nữa tớ dắt cậu chạy, cậu đừng có để rớt lại phía sau đấy."
Cố Thần Hi không hiểu Lưu Khổng định làm gì, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu: "Ừm ừm."
Đôi tình nhân trong chòi kia đã bắt đầu cởi áo rồi. Chỉ thấy Lưu Khổng rút điện thoại ra, bật tính năng đèn pin lên rồi nháy vài phát về phía cái chòi, sau đó hạ thấp giọng gầm lên một tiếng: "Ai đó! Ai nửa đêm nửa hôm chạy đến khu giảng đường trộm đồ đấy!"
Cái chiêu này khiến đôi nam nữ trong chòi sợ đến mức vơ vội quần áo, vắt chân lên cổ mà chạy, chỉ vài giây đã không thấy bóng dáng đâu.
Nhìn thấy cảnh tượng buồn cười này, hai người nhìn nhau rồi không hẹn mà cùng bật cười lớn.
"Ha ha ha, ha ha ha!"
"Phụt, ha ha ha, cậu xấu tính quá đi mất!"
...
Cười một lúc, Lưu Khổng nghiêm mặt nói: "Được rồi đấy, lát nữa họ phản ứng lại là quay lại tìm rắc rối với chúng mình ngay, chúng mình cũng chạy thôi!"
Lưu Khổng nhìn theo hai người đã chạy xa, rồi cũng nắm tay Cố Thần Hi chạy đi.
Lần này Cố Thần Hi cuối cùng đã không còn rơi vào cảnh đứt hơi chạy tụt lại phía sau nữa, bước chân của hai người nhịp nhàng đồng bộ. Nhìn Lưu Khổng ở bên cạnh, cô thầm nghĩ: Lần này, cuối cùng tớ cũng không kéo chân cậu rồi, đúng không!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
