Chương 62: Gió cũng thật dịu dàng
Hai người chạy một mạch đến cây cầu nhỏ nơi giao giới giữa Học viện Kinh tế và Học viện Công nghệ Thông tin mới rốt cuộc dừng bước.
Lưu Khổng vừa thở dốc vừa nhìn Cố Thần Hi đang mặt không đỏ khí không suy, hỏi: "Thể lực của cậu tốt thế à?"
Cố Thần Hi bình thản đáp: "Tớ có thói quen chạy bộ đêm, rèn luyện từ nhỏ rồi!"
Mặc dù vẻ mặt cô rất bình thản, nhưng ánh mắt nhỏ đầy kiêu ngạo kia vẫn bị Lưu Khổng nhìn thấu.
Lưu Khổng giơ ngón tay cái tán thưởng: "Lợi hại."
Cố Thần Hi khẽ tiến lại gần Lưu Khổng, mím môi cười nói: "Không ngờ đấy, nhìn cậu đứng đắn thế kia mà cũng có thể làm ra mấy chuyện xấu xa như vậy!"
"Ai bảo với cậu tớ là người đứng đắn?"
Lưu Khổng nhướng mày, khóe miệng cũng treo một nụ cười, đáp: "Hơn nữa, tớ làm vậy là đang giúp nhà trường giảm tỉ lệ sinh đẻ thôi mà."
"Tỉ lệ... sinh đẻ?"
Cố Thần Hi không nhịn được nữa, lại nhe răng cười lớn: "Ha ha ha, sao cậu lại vui tính thế không biết!"
Lưu Khổng đã điều chỉnh lại nhịp thở, đứng thẳng người, nghiêng đầu nhìn Cố Thần Hi đang cười nắc nẻ, bảo: "Cậu còn nói tớ, cậu chẳng phải cũng vậy sao, Cố hoa khôi!"
"Hửm?" Cố Thần Hi thu lại nụ cười, nhìn Lưu Khổng hỏi: "Tớ làm sao?"
Lưu Khổng khoanh tay trước ngực, nói: "Bình thường toàn thấy cậu giữ vẻ mặt lạnh lùng, kết quả lại đi làm chuyện xấu cùng tớ, còn cười phóng túng như thế này nữa."
"Dù sao cũng lỡ lên thuyền giặc của cậu rồi, tớ còn cách nào khác đâu chứ?"
Cố Thần Hi vừa nói vừa giả vờ bất lực nhún vai, dáng vẻ có chút đáng yêu.
Cô hỏi: "Hôm nay cậu gọi tớ ra đi dạo, chắc không chỉ đơn giản là đi dạo thôi đâu nhỉ?"
"Cậu nói đúng rồi đấy!" Lưu Khổng mím môi gật đầu: "Thực ra là tớ muốn tham khảo ý kiến của cậu về một vấn đề."
Cố Thần Hi nghe vậy, mắt sáng lên: "Trùng hợp quá, tớ cũng có một vấn đề muốn tham khảo ý kiến của cậu!"
Lưu Khổng hỏi ngược lại: "Vậy cậu nói trước nhé?"
Cố Thần Hi lắc đầu: "Không được! Cậu nói trước đi!"
Lưu Khổng cũng lắc đầu: "Hay là... cậu trước đi."
Hai người nhường nhịn nhau nửa ngày, Lưu Khổng cảm thấy cứ thế này thì đến sáng mai cũng chẳng hỏi xong được gì, thế là cậu đành hỏi trước vấn đề của mình.
"Con gái ấy, thích nhận được hoa màu gì nhất?"
Trong lòng Cố Thần Hi theo bản năng nghĩ ngay: Làm sao tớ biết được, dù sao hoa người khác tặng tớ đều không thích.
Có vẻ như cô vẫn chưa nhận ra Lưu Khổng muốn tặng hoa cho mình, nên đáp: "Năm tao bảy tiết, màu sắc càng nhiều càng tốt!"
"Hả?"
Lưu Khổng nhíu mày, ngơ ngác nhìn cô hỏi: "Thật không?"
Cố Thần Hi ngốc nghếch gật đầu: "Thật mà!"
Lưu Khổng thầm nghĩ: Nhìn Cố Thần Hi có vẻ là người có gu thẩm mỹ, không ngờ lại thích hoa lòe loẹt nhiều màu... Cái gu này cũng độc lạ thật đấy, mà hoa ngũ sắc thì đào đâu ra bây giờ? Đúng là làm khó mình mà!
Trả lời xong câu hỏi của Lưu Khổng, Cố Thần Hi cũng mở lời hỏi: "Cậu... ờ, không phải, con trai ấy, thường thì nhận được hoa có thấy vui không?"
Cố Thần Hi thầm tự trách mình quá nguy hiểm, suýt chút nữa thì lỡ lời.
Lưu Khổng nghe câu hỏi này cũng ngẩn ra, nghĩ bụng: Mình làm sao mà biết được, mình đã nhận được hoa bao giờ đâu... À hình như không đúng, mình nhận được một lần rồi, chính là hôm xuất viện cô ấy tặng!
Cậu dường như cũng không nhận ra Cố Thần Hi đang muốn tặng hoa cho mình.
Suy nghĩ một lát, Lưu Khổng trả lời: "Con trai không cần hoa đâu, vì sau khi họ 'tạch' rồi thì hoa sẽ tự mọc ra từ trên mộ thôi!"
"Phụt, cậu cũng hài hước thật đấy."
Dù trên mặt Cố Thần Hi vẫn giữ nụ cười, nhưng nghe lời Lưu Khổng nói, trong lòng cô bắt đầu thấy phiền muộn: Tiểu Hà đúng là lừa mình mà, con trai căn bản không thích hoa, thế ngày mai mình nên tặng gì cho cậu ấy đây? Phiền chết mất.
Sau đó, hai người vừa đi vừa trò chuyện bâng quơ. Lưu Khổng lại hỏi Cố Thần Hi thích quà gì, cô bảo quà do người mình thích tặng thì món gì cũng thích cả.
Lưu Khổng lại khổ sở kêu trời trong lòng: Khổ quá, tớ có biết cậu có thích tôi hay không đâu!
Cố Thần Hi cũng hỏi Lưu Khổng con trai nhận được quà gì thì sẽ vui.
Câu trả lời của Lưu Khổng là: "Con trai nhận quà của con gái là phạm pháp đấy, tốt nhất là tặng thẳng một đôi còng tay bạc!"
Cố Thần Hi vậy mà lại ngây thơ nghĩ thầm: Mua một đôi còng tay bạc thì tốn bao nhiêu tiền nhỉ?
Cuộc thăm dò lẫn nhau của hai người kết thúc một cách nực cười như thế đấy.
Phải nói là cả hai đều ngốc như nhau, chỉ cần lúc ở bên nhau mang theo chút "não" thôi thì chẳng cần đợi đến ngày mai, ngay tối nay đã biết đối phương đang muốn tỏ tình với mình rồi!
Lưu Khổng đưa Cố Thần Hi về đến dưới lầu ký túc xá nữ. Tuy trong lòng Cố Thần Hi rất lưu luyến nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ không quan tâm, vẫy vẫy tay với cậu: "Tạm biệt nhé, hẹn gặp lại vào ngày mai!"
"Tạm biệt!"
Lưu Khổng vẫy tay với cô nhưng không rời đi ngay, chỉ đứng dưới lầu lẳng lặng dõi theo bóng cô đi vào trong.
Lúc này hai người trông cực kỳ giống một cặp đôi vừa mới hẹn hò xong trong trường. Quan hệ giữa họ hiện giờ vô cùng tinh tế, giống như chỉ cách nhau một lớp giấy mỏng, chỉ cần một giọt nước là có thể đâm thủng rào cản này để tiến thêm một bước nữa.
"Chờ một chút!"
Lưu Khổng đột nhiên gọi Cố Thần Hi lại.
Cô lập tức dừng bước, quay người nhìn cậu, ánh mắt tràn đầy mong đợi: "Có chuyện gì thế?"
Dường như cô chẳng còn quan tâm đến chuyện ngày mai nữa rồi, cô chỉ hy vọng Lưu Khổng tỏ tình ngay bây giờ, rồi cô sẽ lao đến ôm chầm lấy cậu, giống như cô gái lúc nãy mà hôn chùn chụt... hì hì.
Cố Thần Hi đang mơ mộng như vậy.
Lưu Khổng chỉ tay lên mặt trăng trên cao rồi nói: "Trăng đêm nay thật đẹp!"
"Hả?"
Cố Thần Hi ngẩn ra một lúc, trong lòng thấy hơi hụt hẫng nhưng mặt không biểu lộ gì, cô đáp: "Ừm, đúng thế, đẹp lắm!"
"Ờ..."
Lưu Khổng mím môi, lại nói thêm một câu: "Trăng đêm nay thật đẹp... gió cũng thật dịu dàng."
"Ừ! Đúng vậy, rất đẹp, nhưng mà hơi lạnh đấy."
Cố Thần Hi vừa nói vừa tiện tay kéo chặt áo khoác: "Cậu về nghỉ ngơi sớm đi nhé!"
"Được!"
Lưu Khổng mím môi mười cười, sau khi quay người đi lại bất lực thở dài, thầm nhủ: Cái cô nàng ngốc này đúng là đầu óc có vấn đề thật mà!
...
"Cái gì! Cậu nói cái gì cơ!"
Thẩm Hà hét lên hai tiếng, túm chặt vai Cố Thần Hi hỏi: "Lưu Khổng nói với cậu là 'Trăng đêm nay thật đẹp' à?"
"Đúng vậy!"
Cố Thần Hi ngơ ngác nhìn Thẩm Hà hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Thẩm Hà nghiêm giọng hỏi: "Thế cậu trả lời thế nào?"
Cố Thần Hi ngây ngô đáp: "Tớ bảo là 'Ừ, rất đẹp, nhưng mà hơi lạnh', sao thế?"
Thẩm Hà nhìn cô bạn với vẻ "giận mà thương", hỏi: "Cậu có biết câu nói đó nghĩa là gì không?"
"..."
Cố Thần Hi ngơ ngác lắc đầu.
Thẩm Hà lại hỏi: "Cậu ta có bổ sung thêm gì không?"
"Cậu ấy... sau đó cậu ấy lại nói một lần nữa 'Trăng đêm nay thật đẹp', rồi bảo 'gió cũng thật dịu dàng'."
"Cái đồ ngốc xít này!"
Thẩm Hà véo má Cố Thần Hi, lớn tiếng bảo: "Cậu ta đang tỏ tình với cậu đấy! Thế mà cậu lại không nghe ra!"
"Hả?!"
"Chẳng buồn giải thích với cậu nữa, tự đi mà tra mạng đi, tớ sắp tức chết vì cậu rồi!"
Thẩm Hà nói xong liền quay người leo lên giường.
Cố Thần Hi lập tức lôi điện thoại ra, gõ vào thanh tìm kiếm: "Trăng đêm nay thật đẹp, gió cũng thật dịu dàng có nghĩa là gì."
Vài giây sau, tiếng kêu tuyệt vọng của Cố Thần Hi vang vọng khắp ký túc xá nữ.
"Hả? Á! Tớ lại bỏ lỡ một lời tỏ tình lãng mạn như thế! Á á á á, tớ đáng chết quá đi mất!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
