Chương 60: Cậu mang thu thủy ôm tinh hà
"Cậu cũng đừng có liều mạng quá thế!"
Dương Tuyết Nhi nắm tay Tô Nhã, nói: "Lúc nào cũng ép mình căng như dây đàn thì người sẽ không chịu nổi đâu. Đôi khi cũng nên tận hưởng cuộc sống chứ, như là yêu đương chẳng hạn. Cậu vừa dịu dàng, tâm lý lại lương thiện, xinh đẹp thế này bao nhiêu người theo đuổi, việc gì phải đâm đầu vào một chỗ! Cái 'ánh trăng sáng' kia không thích cậu là do mắt cậu ta mù, không biết nhìn ra cái tốt của cậu thôi!"
"Không... không phải đâu!" Tô Nhã vội vàng xua tay phủ nhận.
"Đến nông nỗi này rồi mà cậu vẫn còn bênh vực cậu ta à?"
Dương Tuyết Nhi có chút giận mà thương nhìn Tô Nhã: "Cậu đấy! Đúng là tầm mắt hẹp quá, chưa gặp được đàn ông tốt rồi. Để tớ nói cho nghe, ở phòng ký túc xá của bạn trai tớ có một đàn anh, vừa đẹp trai lại vừa ôn hòa, còn chăm chỉ cầu tiến y hệt cậu vậy, bình thường còn đi làm thêm gia sư để kiếm tiền sinh hoạt. Tớ thấy hai người đúng là một cặp trời sinh!"
Tô Nhã cúi đầu, nhỏ giọng: "Không không, tôi... tôi làm sao xứng với người ta."
"Nhìn cái bộ dạng không có chí khí của cậu kìa!"
Dương Tuyết Nhi véo má Tô Nhã một cái: "Tối nay đáng lẽ tớ phải lôi bằng được cậu đi xem đàn anh hát, để cậu mở mang tầm mắt về 'hoàng tử tình ca'!"
...
"Hoàng tử tình ca? Cái biệt danh này nghe quê mùa quá, ai đặt thế?"
Lưu Khổng nhìn ba người bạn vừa về tới phòng, hỏi với vẻ ghét bỏ: "Nghe mất giá quá đi mất!"
Đỗ Hồng Viễn nhún vai, vẻ mặt vô tội đáp: "Ở đó bao nhiêu người, tôi làm sao biết được ai hô đầu tiên!"
Tối nay, cậu ta thêm được ít nhất là ba mươi cái liên lạc của các bạn nữ, lúc này khóe miệng cứ vểnh ngược tận mang tai, cười đến mức không thể rạng rỡ hơn.
Trần Chí Thụy lấy ra một cuốn sổ tay, chạy đến trước mặt Lưu Khổng bảo: "Anh Khổng, em thấy tương lai anh chắc chắn sẽ thành ngôi sao lớn, nên giờ anh ký tên cho em trước đi!"
"Cậu có hâm không đấy!"
Lưu Khổng cười mắng một câu nhưng vẫn ký tên cho cậu em.
Cậu đi đến bên cạnh Vương Kỳ, hỏi: "Lão Vương, hỏi cậu chút việc."
Vương Kỳ đang mải nhắn tin cho bạn gái, ngẩng lên nhìn Lưu Khổng: "Việc gì, cậu nói đi."
Lưu Khổng có vẻ hơi khó mở lời, ngập ngừng một lát mới hỏi: "Cậu đã bao giờ tỏ tình chưa?"
"Cậu hỏi thừa thế?" Vương Kỳ liếc Lưu Khổng một cái: "Không tỏ tình thì bạn gái ở đâu ra mà có?"
Lưu Khổng lại hỏi: "Vậy cậu có thể kể xem, hồi đó cậu tỏ tình với Dương Tuyết Nhi thế nào không?"
"Tôi với Tuyết Nhi á!"
Vừa nhắc đến bạn gái là Vương Kỳ như mở cờ trong bụng, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể lại.
Cái ngày cậu bảo vệ Dương Tuyết Nhi xong, hảo cảm giữa hai người tăng vọt, sau đó Tuyết Nhi lại vào viện thăm cậu. Ngày xuất viện, Vương Kỳ hẹn riêng cô nàng đi chơi, tản bộ, ăn cơm rồi đi xem phim. Lúc phim kết thúc, Vương Kỳ tặng bó hoa đã chuẩn bị sẵn ngay tại rạp rồi chính thức tỏ tình. Hai người cũng xác nhận quan hệ từ lúc đó.
Lưu Khổng nghe xong cũng đại khái nắm được quy trình tỏ tình, thầm ghi nhớ những lời Vương Kỳ nói vào lòng.
Vương Kỳ nhìn Lưu Khổng từ trên xuống dưới, hỏi: "Cái thằng này, tự nhiên hỏi chuyện này làm gì?"
"Còn phải hỏi à?" Đỗ Hồng Viễn ở bên cạnh cười gian xảo: "Cậu ta đang chuẩn bị tỏ tình với hoa khôi họ Cố chứ gì nữa!"
Trần Chí Thụy cũng ghé đầu vào hỏi: "Thật hả! Anh Khổng định tỏ tình thật à?"
"Ờ thì... coi như... là vậy đi!"
Lưu Khổng hơi ngượng ngùng gãi đầu, đây là lần đầu tiên cậu lộ vẻ xấu hổ trước mặt bạn cùng phòng.
"Ối chà chà, cậu còn biết thẹn thùng cơ đấy!?" Đỗ Hồng Viễn trêu chọc: "Đáng ghét thật, cái phòng này sắp có tận hai đôi rồi!"
"Mà nói đi cũng phải nói lại... Các cậu thấy tỏ tình ở công viên giải trí thì thế nào?"
Lưu Khổng ngẩng đầu nhìn ba người bạn.
"Được đấy!"
Vương Kỳ giơ ngón tay cái tán thành: "Không ngờ cậu cũng lãng mạn phết!"
Trần Chí Thụy suy nghĩ một lát rồi nói: "Công viên giải trí đông người lắm, cảm thấy... hơi xấu hổ kiểu gì ấy!"
Đỗ Hồng Viễn vỗ một phát vào cái đầu tròn vo của cậu em, bảo: "Sợ cái gì, phải đông người mới có không khí. Cậu thử nghĩ xem, bao nhiêu người chứng kiến tình yêu của hai người, lãng mạn biết bao nhiêu?"
Trần Chí Thụy xoa đầu, gật gù: "Hình như cũng đúng..."
Lưu Khổng ngẫm lại, thấy... không ổn lắm.
Cố Thần Huyên từng kể với cậu rằng chị gái em ấy rất ngại đám đông. Nếu cứ thế đứng trước mặt bao nhiêu người mà bày tỏ thì không quan tâm đến cảm nhận cá nhân của cô ấy chút nào.
Hơn nữa cậu cũng không rõ hiện tại Cố Thần Hi cảm nhận về mình thế nào, vạn nhất lúc mình nói ra chuyện là bạn trai qua mạng mà cô ấy lại lật mặt nổi giận ngay tại chỗ, trước mặt bao nhiêu người như thế thì cảnh tượng đúng là quá khó xử!
Lưu Khổng cảm thấy vẫn nên cân nhắc thêm, chuyện tỏ tình không thể quá qua loa được.
Tuy nhiên, thú nhận ở công viên giải trí đúng là một lựa chọn không tồi.
...
"Tỏ tình ở công viên giải trí!"
"Đúng thế, không phải cuối tuần này cậu định cùng anh ấy đi chơi Disney sao."
Thẩm Hà khẳng định chắc nịch: "Cậu thực sự muốn tỏ tình thì hãy chọn lúc ở Disney ấy, dù sao cũng hơn là tối nay chạy đến tay không rồi hét lên 'tớ yêu cậu' chứ?"
"Hình như... cũng đúng!"
Cố Thần Hi trầm tư gật đầu.
Tối nay, Cố Thần Hi suýt chút nữa đã lao đến tỏ tình với Lưu Khổng. Trái tim cô mách bảo rằng cô không thể tiếp tục giả vờ như không biết gì trước mặt cậu nữa. Cho dù có không môn đăng hộ đối, cho dù Lưu Khổng có từ chối đi chăng nữa, cô cũng muốn nói ra câu — em yêu anh!
Nhưng chưa kịp lao đi thì đã bị Thẩm Hà vác ngược về ký túc xá.
Đối mặt với một Cố Thần Hi đang bị tình yêu làm mờ mắt, Thẩm Hà không muốn cô bạn thân làm ra chuyện mất mặt giữa sân vận động đông người, cũng là để tránh việc sau khi tỉnh táo lại, cô nàng lại quay sang trách "sao lúc đó không cản tớ".
Thế là, Cố Thần Hi và Lưu Khổng cứ thế lỡ mất cơ hội thú nhận với nhau.
Quay về ký túc xá, Cố Thần Hi bình tĩnh lại một lúc cũng thấy ý định lúc nãy của mình quá bốc đồng. Sau khi cảm ơn Thẩm Hà, cô bắt đầu thảo luận với bạn thân về việc "con gái nên tỏ tình như thế nào".
Dù Thẩm Hà cũng là dân độc thân nhưng lại có kinh nghiệm đọc tiểu thuyết ngôn tình dày dạn, vì thế bắt đầu đóng vai quân sư quạt mo hiến kế.
Thẩm Hà tiếp tục cam đoan: "Cậu xinh thế này, chỉ cần mở miệng là chắc chắn hạ gục được cậu ta. Nếu lúc đó cậu đột nhiên tặng thêm một bó hoa nữa, chẳng phải anh ấy sẽ yêu cậu đến chết đi sống lại sao!"
Cố Thần Hi ngây ngô hỏi: "Nhưng mà, thường thì chẳng phải con trai tặng hoa cho con gái sao? Con trai cũng thích hoa à?"
"Ờ thì..."
Thẩm Hà bị câu hỏi này làm đứng hình. Nói thật cô cũng chẳng phải con trai, lại chưa từng yêu đương, làm sao biết con trai nhận hoa có vui hay không. Dù sao trong tiểu thuyết tỏ tình đều tặng hoa cả, ngoài đời chắc cũng tương tự thôi.
Nghĩ đến đây, cô vỗ ngực bảo đảm: "Chắc chắn thích mà, chiêu này nam nữ dùng chung được hết, cậu cứ yên tâm đi!"
"Tuyệt quá!"
Cố Thần Hi ôm lấy Thẩm Hà, cảm kích nói: "Tiểu Hà Hà, cậu tốt quá, chuyện này mà thành tớ nhất định sẽ trọng thưởng cho cậu!"
Thẩm Hà đen mặt nói: "Cậu bỏ cái tay ra khỏi ngực tớ trước đã!"
"Đừng trốn mà, để tớ bóp nắn thêm tí nữa..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
