Heart-pounding lily paradise

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

435 21683

Heat the pig liver

(Hoàn thành)

Heat the pig liver

Takuma Sakai

Giờ thì, chú heo vốn chẳng thể sử dụng bất kì ma thuật hay kỹ năng nào, sẽ phải tận dụng tối đa tri thức, óc nhạy bén và cả khứu giác của mình để cứu lấy cô gái đang mắc kẹt giữa vòng xoáy định mệnh!

78 6

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

30 94

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

44 1270

Tanaka the Wizard

(Hoàn thành)

Tanaka the Wizard

Buncololi

Thế nhưng, mọi việc không như mong đợi. Ngay khi vừa ra đường, y đã bị lính gác coi là đáng ngờ và tống vào tù.

212 4827

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

152 475

Tập 1 Câu lạc bộ văn học vui vẻ! - Chương 54

Chương 54

Người ta vẫn thường bảo, lúc trước khi mặt trời mọc là lúc tăm tối nhất.

Khi thức giấc sau một giấc ngủ dài và mở mắt ra, cảm giác ấy chợt hiện về. Cố ép đôi mi nặng trĩu mở lên, một vầng sáng chói lòa đâm sầm vào kẽ mắt. Tôi chỉ còn cách nheo mắt thật chặt, mất một lúc lâu mới thích nghi được. Những hình khối trắng mờ nhòe lấp loáng, rồi khung cảnh xung quanh bắt đầu hiện rõ.

Để rồi, cùng với hiệu ứng âm thanh như một tiếng "Rầm", tầm nhìn rộng mở. Khung cảnh căn phòng tối tăm đập vào mắt. Một chiếc tủ lạnh nhỏ cỡ hộp bưu kiện đang bị bỏ mặc mở toang cửa, và trên chiếc giường size King màu hồng không hề ăn nhập với nơi này tỏa ra mùi nước xả vải thanh mát. Bóng đèn dây tóc treo trên trần nhà khẽ đung đưa, tỏa ra thứ ánh sáng cô độc. Như một cảnh phim xa lạ, Sia chậm rãi chớp mắt.

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía đối diện.

"Cậu tỉnh rồi à?"

"Izana?"

Một cô gái da trắng đang lười biếng tựa lưng trên chiếc ghế bập bành êm ái, mái tóc vàng có vẻ nhạt màu hơn thường lệ đang tỏa sáng lung linh. Sau giây phút ngơ ngác, Sia nhớ lại khoảnh khắc ngay trước khi mình ngất đi, khuôn mặt cô lập tức đanh lại.

"Chuyện này... là sao đây?"

"Cậu có biết Jean-Paul Sartre không?"

Câu hỏi được đưa ra nhưng dĩ nhiên câu trả lời chẳng hề khớp nhau. Thay vào đó, một câu chuyện khác bắt đầu một cách lộn xộn. Chiếc ghế bập bành khẽ rít lên theo từng nhịp chuyển động.

Đôi mắt đờ đẫn của Izana không nhìn vào Sia mà dán chặt lên trần nhà. Có mùi gì đó nồng nặc phảng phất, và khi liếc nhìn xung quanh, Sia thấy những lọ thuốc nằm lăn lóc trên sàn nhà xám xịt. Tất cả đều trống rỗng.

"Ông ấy là... à, ông ấy làm nghề gì nhỉ. Chắc chắn là người nổi tiếng. À, mình chắc chắn đã đọc sách của ông ấy rồi. À."

"Izana."

"Dù sao thì, ông ấy đã nói thế này. Tình yêu về bản chất đã mang thai một cấu trúc chắc chắn sẽ dẫn đến thất bại. Có lẽ nguyên văn không phải thế này, nhưng đại ý là vậy."

Sia định đứng dậy, nhưng ngay lập tức cô mất thăng bằng và ngã quỵ. Cô thản nhiên nhìn xuống chiếc xiềng chân dày đặc đang khóa chặt cổ chân mình.

"Khi yêu, chúng ta luôn mong đối phương sẽ yêu mình nhiều như cách mình yêu họ. Chúng ta muốn đối phương yêu mình bằng ý chí tự do của họ, nhưng đồng thời lại muốn trói buộc họ. Thế nên, trong mối quan hệ giữa chủ thể và đối tượng, tình yêu vô điều kiện chỉ là một lý tưởng hão huyền, và cuối cùng tình yêu chỉ là một nỗ lực thất bại──Trời ạ, cái thứ đó thì có gì to tát chứ."

"…"

"Một câu chuyện nực cười đúng không? Chắc vì là cái ông chết sau khi kết hôn theo hợp đồng nên mới toàn nói chuyện viển vông. Thỉnh thoảng tớ cũng hay định nắm lấy làn khói bay lơ lửng trên đầu. Chắc vì thế chăng. Mà này, đây không phải là mơ đúng không?"

Vừa nói, Izana vừa đưa tay gõ gõ vào đầu mình. Mặc kệ cô ta, Sia dùng hết sức kéo chân nhưng sợi xích nối từ xiềng chân chẳng hề nhúc nhích. Cô định dùng tay, nhưng cả hai tay cũng đã bị khóa trong còng số tám. Sia lặng lẽ nhìn vào khuôn mặt mình phản chiếu trên bề mặt kim loại sáng loáng.

"Ý chí của đối phương thực sự quan trọng đến thế sao? Chẳng lẽ một mối quan hệ đơn phương như tình đơn phương lại không được à? ……Dĩ nhiên là không được rồi, thế nên cậu mới bị bắt giữ ở đây."

"…"

"Cậu không yêu tớ. Tớ biết chứ. Có lẽ với tư cách bạn bè thì có, nhưng người yêu thì không. Thế nên tớ đã suy nghĩ. Trong lúc cậu đang ngủ say, suốt nhiều phút, nhiều giờ, nhiều ngày. Và cuối cùng, tớ đã nghĩ ra một cách hay."

"…"

"Cậu có biết thuật ngữ 'điều kiện hóa vận' không? Skinner qua thực nghiệm đã khiến lũ chuột có xu hướng nhấn vào đòn bẩy. Vậy thì, tại sao ta lại không dám làm thế với con người? Để cậu yêu tớ, liệu tớ có thể 'củng cố' cậu như thế không?"

Hai gò má xanh xao của Izana bỗng chốc ửng hồng. Giọng nói cô ta cao dần như đang say, đang phấn khích, nhưng đôi mắt lạnh lẽo ở giữa lại lạc lõng hoàn toàn. Chầm chậm, cô ta đứng dậy khỏi ghế.

Một bóng hình bước từng bước lại gần. Trong bàn tay thô kệch khác hẳn mọi khi, cô ta cầm một con dao ngắn nhưng lóe lên ánh thép sắc lạnh. Bàn tay cô ta run rẩy như thể đang cầm một chai rượu. Một cảnh tượng trong phim giật gân hiện ra, nhưng đôi mắt Sia vẫn phản chiếu hình ảnh Izana một cách trong suốt. Nếu đưa một điếu thuốc thay vì con dao vào bàn tay đó, liệu cô ta có trở nên ngoan ngoãn như một đứa trẻ đang ngậm kẹo không?

"Ý chí tự do? Thứ đó thì có nghĩa lý gì chứ. Dù sao đi nữa, chỉ cần cậu yêu tớ, tớ đã có thể thỏa mãn, có thể hạnh phúc rồi──Thế nên, từ giờ tớ sẽ huấn luyện cậu."

"…Izana."

"Để cậu yêu tớ, không, để cậu chỉ yêu mình tớ thôi. Giống như cách tớ đối với cậu, để cậu cũng đối với tớ như vậy──"

"Dừng lại đi, Izana."

Chỉ một câu nói ngắn ngủi khiến bước chân đang tiến sát đến trước mặt dừng khựng lại. Ánh thép rợn người lóe lên xanh ngắt ngay trước mắt, nhưng Sia không hề giận dữ, cũng chẳng hề sợ hãi. Chỉ là một gương mặt vô cảm. Một gương mặt như tấm gương thiếu vắng cảm xúc đang nhìn xoáy vào Izana.

Izana thoáng buông bỏ suy nghĩ trong giây lát, rồi lại nắm lấy cái đuôi của nó.

Đột nhiên, một ảo tưởng sắc nhọn như ngòi ong châm vào tim cô ta. Thà rằng Sia gào lên hỏi tại sao cô lại làm thế này, thà rằng cậu ấy khóc lóc van xin cô dừng lại vì sợ hãi, liệu tâm trạng u ám này có vơi bớt đi chút nào không? Không đời nào, không đời nào, không đời nào. Cô ta chôn giấu nụ cười giễu cợt vừa trồi lên mặt nước vào sâu trong lòng. Những lời nói dối quen thuộc, tam giác lương tâm đã bị mài tròn lẳn. Đã từ lâu, cô không còn cảm thấy đau đớn nữa vì sự chai sạn.

"Nếu cậu dừng lại ngay bây giờ, tớ sẽ không nói gì cả. Tớ sẽ không truy cứu trách nhiệm, cũng sẽ không cắt đứt quan hệ với cậu... Hãy dừng lại ở đây đi."

"…"

"Vẫn chưa muộn đâu, Izana. Tớ coi cậu là bạn──"

"─Câm miệng! Câm miệng, tớ bảo cậu câm miệng lại ngay, chết tiệt!"

Cơn giận ứ đọng như dòng nước thối trong lòng bỗng chốc bùng nổ. Cô ta đã nhẫn nhịn hết mức, nhưng nước mắt đã trào ra nơi khóe mắt. Izana đá mạnh vào bức tường gần đó. Cơn đau tê tái truyền từ đầu ngón chân khiến nước mắt càng thêm giàn dụa.

Đồng thời, một cái tôi lạnh lùng khác trong cô đang tự phán xét chính mình: Giống hệt một đứa trẻ chưa hiểu chuyện.

"Izana…"

"Tại cậu xấu xa mà... Tất cả là tại cậu đã quyến rũ tớ. Vì Isaka này cả đời chưa từng làm việc gì xấu cả. Chỉ có chơi thuốc một chút thôi, chỉ có bấy nhiêu thôi mà, ngay cả cái 'lần đầu' tớ trân trọng giữ gìn cũng đã trao cho cậu rồi, tại sao, tại sao... mình lại phải đau khổ thế này."

Phải, giống như một đứa trẻ. Không kiềm chế được cơn bực bội như một đứa trẻ hư, cô ta điên cuồng vò đầu bứt tai. Vài sợi tóc được chăm sóc cầu kỳ rụng xuống, móng tay chưa cắt tỉa cào rách da đầu khiến máu tươi chảy ròng ròng. Đôi mắt trợn trừng vằn tia máu, bàn tay cầm dao run bần bật như người mắc bệnh Parkinson.

Đôi mắt đen láy nhìn Izana đang điên loạn bỗng nhuốm một màu sắc nhạt nhòa. Sự thương hại, và một đôi môi cắn chặt. Cậu cũng đau khổ giống tớ sao? Nhưng đó chẳng phải tình yêu hay gì cả. Đó chỉ là sự tự trách. Sự tự trách rằng 'Mình đã biến con người này thành ra thế này'. Không hề có sự trìu mến hay tình yêu ở đây.

Chính vì thế cô ta lại càng điên tiết hơn. Đôi mắt đó, đôi mắt đó! Tại sao lại nhìn tớ bằng ánh mắt ấy? Tại sao không nhìn tớ như cách cậu nhìn con khốn kia──Nhưng tớ lại yêu phát điên ngay cả cái phần đó của cậu. Izana cười ha hả rồi giơ con dao lên.

Đây không phải hành động của một tiểu thư đoan trang, một lời lẩm bẩm quen thuộc hiện lên.

"Chết tiệt, thèm vào quan tâm nữa."

Cô ta đã quyết định vứt bỏ mọi vỏ bọc giả tạo rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!