Chương 57
"Khốn kiếp, mặc kệ tất cả đi."
Tôi đã giơ cao con dao với tâm thế sẵn sàng đâm xuống ngay lập tức, nhưng khi cánh tay thực sự nhấc lên, thứ ló dạng lại là sự hèn nhát. Đôi bàn tay run bần bật, kéo theo lưỡi dao cũng rung lên bần bật.
Đồ đần. Lời chửi thề thốt ra nhắm thẳng vào chính bản thân tôi. Ngay từ đầu tôi đã chẳng hề có ý định gây ra vết thương lớn nào. Tôi chỉ muốn trút giận một chút cho bõ ghét thôi, vậy mà hai bàn tay giơ cao hết cỡ kia lại chỉ biết run rẩy một cách thảm hại. Hay là do uống quá nhiều thuốc rồi? Dù có uống thật, nhưng đáng lẽ giờ này vẫn phải tỉnh táo chứ.
"Izana à..."
Đôi mắt trong veo như mắt hươu ngước nhìn tôi với vẻ khẩn thiết đến nao lòng. Người đang khao khát đến cháy lòng là tôi, vậy mà tại sao cậu lại nhìn tôi bằng khuôn mặt đó? Tôi muốn giết cậu. Nhưng tôi lại không muốn giết cậu. Tôi đang lảm nhảm cái quái gì thế này?
Tâm trí vốn đã được sắp xếp gọn gàng lại một lần nữa dậy sóng. Thật lòng, tôi muốn nhào tới ôm chầm lấy cơ thể đang bị trói buộc kia ngay lập tức. Chẳng cần những hành động vuốt ve thô tục, tôi chỉ muốn được ôm cậu một lần thôi. Giữa những người cùng giới thì làm gì có tội cưỡng dâm, cái ý nghĩ quỷ quyệt ấy vừa hiện lên đã khiến tôi nhìn xuống gấu váy hơi xếch lên của cậu. Thật chẳng phù hợp với tình cảnh này chút nào. Nhưng mà, tôi làm gì có "cái gậy" nào để mà dựng đứng lên đâu chứ.
Vùng tim tôi co thắt như một chiếc máy kéo bị hỏng. Tôi đang cố lấp đầy khoảng trống của cây cầu đá bị khuyết mất một nhịp ở giữa. Tôi vốn là loại người này sao? Một kẻ lạc loài của gia tộc, một con nghiện, một kẻ bị coi là nhẫn tâm, nhưng chắc chắn chưa bao giờ ngây ngô đến mức này. Đồ đần. Lần này tôi tự chửi mình bằng tiếng mẹ đẻ thay vì tiếng Hàn.
Bất chợt, tôi nhớ về thời thơ ấu khi ngỡ rằng mọi giấc mơ đều sẽ thành hiện thực. Cái thời tôi ngồi trong căn phòng tối, gõ lên những phím đàn piano một cách vô nghĩa và hát theo những giai điệu nhạc trẻ con ngô nghê. Những ngày tháng mải miết đi tìm sự kích thích giữa những gam màu phẳng lặng.
Dù vinh hoa phú quý đã nằm gọn trong tầm tay, nhưng tôi lại khao khát một cuộc đời như phim ảnh. Tôi mong chờ một tình yêu định mệnh như truyện cổ tích. Đơn giản là vì, chỉ khi chìm đắm trong ảo tưởng, một kẻ sớm trưởng thành như tôi mới có thể trở lại làm một thiếu nữ đúng tuổi.
Vậy thì, đây là bản ballad đầy mùi thuốc của tôi. Một khúc Aria đơn độc. Nói bóng gió thì dễ, nhưng thực chất chỉ là tiếng gào thét đơn độc của một con nhỏ si tình thảm hại. Đến mức tôi cảm thấy chán ghét cả việc làm người. Tình yêu luôn khiến ta mệt mỏi, và hối hận thì luôn muộn màng. Tôi muốn vùi đầu như một con chó vào hơi ấm và khóc nhè như một đứa trẻ sơ sinh.
"A..."
Sau khi đờ người ra nhìn chằm chằm suốt 5 giây, tôi hạ con dao xuống.
Một giọng nói khô khốc hơn cả những khúc hát đồng quê héo úa chậm chạp thoát ra. Tôi vô thức đưa tay vuốt ve cần cổ thanh mảnh như muốn bóp nghẹt nó. Sau đó, tôi đưa tay xuống giật đứt chiếc cúc áo trên cùng, để lộ lớp nội y trắng sứ. Tôi vùi mặt vào khe ngực sâu thẳm, hít một hơi thật sâu bằng mũi. Đánh hơi mùi hương thơm mát ấy như một con chó.
"Cậu có nhớ tớ đã dọn dẹp con nhỏ vướng víu đó cho cậu không? Thú thật lúc nó cầm dao lao vào, tớ cũng hơi hoảng đấy."
"...Xin lỗi."
"Tớ cũng đã đưa cậu đi công viên giải trí còn gì. Dù là bán cưỡng ép, nhưng đó là để làm cậu vui lên."
"...Xin lỗi cậu."
"Cậu bảo muốn xem phim nên tớ đã đưa cậu đến rạp, dù bị cậu lôi đi xềnh xệch lúc sáng sớm, tiền vé cũng là tớ trả hết."
"...Xin lỗi cậu."
"Cậu đột nhiên bảo muốn đi Đức, nên tôi cũng đã đặt sẵn vé máy bay rồi. Giờ thì vô dụng rồi nhưng mà... vé đó đắt lắm đấy."
"...Xin lỗi cậu."
"Cả lần đầu nữa... Chẳng biết với cậu thì thế nào, nhưng với tớ, làm chuyện đó với cậu là lần đầu tiên đấy."
"......Xin lỗi cậu."
Chúng tôi cứ lặp đi lặp lại những lời giống nhau như lũ vẹt. Nếu sự hòa hợp có thể đạt được theo cách đó thì tốt biết mấy, nhưng bàn tay mất phương hướng của tôi lại lén lút vén gấu váy của cậu lên. Tôi mơn trớn vùng da mềm mại bên trong đùi, rồi từ từ bò dần lên trên.
Tôi dùng đầu ngón tay chưa được cắt tỉa đâm nhẹ vào vùng nhạy cảm. Cơ thể cậu phản ứng nhạy bén với nhiệt độ lạnh lẽo từ bàn tay tôi. Tôi dùng một tay ôm chặt lấy vòng eo đang run rẩy như dây cung bị bật nảy.
Tôi nhìn đăm đăm vào khuôn mặt đang cắn chặt môi để không thốt ra tiếng rên rỉ. Đến giờ này mới làm chuyện này thì có chút nực cười, nhưng trông cậu thực sự rất xinh đẹp.
"...Đừng đi. Hãy ở bên mình. Mãi mãi."
"Tớ không đi đâu. Nếu cậu muốn, tớ sẽ ở bên cậu bất cứ lúc nào. Nhưng mà—"
"Không được. Nếu cậu nói thêm lời nào nữa, tớ sẽ giết cậu thật đấy."
Trái tim tôi hẫng đi một nhịp như thang máy bị hỏng. Vì tôi có thể đoán trước được lời tiếp theo một cách đáng sợ, nên Izana vội vàng cao giọng. Khuôn mặt tôi lúc này đã lấm lem nước mắt, giọng nói thì nghẹn ngào. Dù chỉ là một lời đe dọa đầy hư trương thanh thế, nhưng tôi muốn dùng nó để bịt miệng cậu lại.
Izana bịt chặt hai tai lại như một đứa trẻ. Không, thực chất cô ấy chính là một đứa trẻ.
"Nếu cậu nói thêm nữa, tớ sẽ giết cậu thật đấy..."
"...Cậu vốn đã biết rồi mà. Người tớ yêu không phải là cậu."
"Cái—"
Không kềm chế được cơn giận tức thời, bàn tay tôi vươn ra bóp chặt lấy cái cổ gầy gò. Tôi siết chặt đến mức những đường gân nổi lên trên mu bàn tay gầy khẳng khiu như sắp vặn gãy nó, nhưng khuôn mặt bị bóp cổ kia lại bình thản đến lạ lùng. Phải rồi, vì tôi chẳng hề dùng chút sức lực nào cả.
Rõ ràng tôi nghĩ mình đã siết rất chặt, vậy mà bàn tay lại nới lỏng ra một cách vô lực. Tầm nhìn mờ đục khiến tôi chẳng thể nhận diện rõ người phụ nữ trước mắt. Tôi khẽ quẹt đi vệt nước mũi vừa chảy ra.
"Tại sao... Tại sao không phải là mình... tớ đã dâng hiến tất cả những gì cậu muốn, nếu cậu muốn, tớ có thể dâng hiến nhiều hơn nữa mà..."
"Tớ xin lỗi, thực sự xin lỗi."
"Tại sao..."
Thật lòng tôi muốn làm cậu tổn thương thật nhiều. Muốn phá nát đôi mắt đang nhìn tôi như thể thương hại, muốn nghiền nát cái miệng đang thốt ra những lời đồng cảm rẻ tiền kia. Thế nhưng tôi lại không muốn làm cậu tổn thương. Tôi vừa muốn làm tổn thương lại vừa không muốn. Thật mâu thuẫn làm sao, phải chăng vì thế mà người ta viết là "tình yêu" nhưng lại đọc là "điên khùng"? Thật chó chết.
Những lời kết thúc không thể trở thành tiếng vang vỡ tan tành. Trong lúc lượm lặt những mảnh vỡ đó với khuôn mặt thẫn thờ, tôi lại vô tình muốn nhìn thấy khuôn mặt cậu một lần nữa.
Tôi ước gì cậu cũng khóc nức nở như tôi. Chỉ cần đau bằng một phần mười tôi thôi cũng được. Một suy nghĩ có phần nhỏ nhen. Tôi muốn mổ xẻ trái tim cậu và đặt lên đó một nụ hôn. Một suy nghĩ có phần tàn bạo. Tôi không muốn làm kẻ phản diện, nhưng tôi lại muốn trở thành kẻ phản diện. Tuy vậy, đến cuối cùng tôi vẫn chỉ là một đứa đần độn không thể đóng nổi vai ác.
"Hãy khóc thật thảm hại đi. Vì tớ."
"...Xin lỗi, tớ không khóc được."
"Đừng có nói lời xin lỗi đó nữa."
"Xin lỗi... a"
"Đồ ngốc."
Chắc cậu lại định nói điều gì đó thảm hại nữa chứ gì. Tôi nhanh chóng dùng môi mình chặn đứng đôi môi định thêm thắt điều gì đó kém cỏi của cậu. Tôi nhẹ nhàng mở nụ hoa không chút kháng cự và đưa chiếc lưỡi như xúc tu vào bên trong.
Nước bọt của cậu làm ướt đẫm chiếc lưỡi khô khốc của tôi. Trái ngược với cơ thể đang nóng bừng là bộ não đang dần lạnh ngắt. Nụ hôn thì tôi đã làm bao lần rồi, thậm chí là hơn thế nữa, nhưng ngay khoảnh khắc này, tôi muốn gán cho nó một ý nghĩa đặc biệt hơn. Giống như một cảnh phim tình cờ lọt vào khung cửa sổ xe.
Tôi muốn cảm nhận cậu nhiều hơn. Tôi muốn ôm chặt lấy cậu lâu hơn. Nhưng thời gian vô tâm lại vang lên hồi chuông báo thức nghiệt ngã. Nụ hôn kéo dài khiến cậu thở dốc hổn hển. Đồng thời, khoảnh khắc tưởng như vĩnh cửu ấy đã kết thúc trong nháy mắt.
Khi tôi khẽ tách môi ra, một sợi chỉ bạc kéo dài. Izana nhìn Sia.
"A ha, cuối cùng cũng khóc rồi nhé."
"Ư... hức..."
Có vẻ như nỗ lực luyện tập một mình trước gương như một đứa ngốc không hoàn toàn vô ích, nhìn giọt nước mắt vương trên khóe mi Sia, Izana nở một nụ cười tinh quái. Nhưng rồi nụ cười đó dần méo mó. Giống như đang cười, lại giống như đang khóc, một biểu cảm kỳ quái mà bình thường cô sẽ không bao giờ để lộ.
Những cảm xúc đan xen hỗn loạn trỗi dậy, và tôi cảm nhận được theo bản năng. Rằng đây là nụ hôn cuối cùng. Và dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không muốn trang trí cho kết thúc này bằng một bộ dạng xấu xí. Izana cúi đầu, dùng dao cắt đứt sợi dây thừng đang trói buộc cơ thể Sia.
"...Từ giờ tớ sẽ không giúp cậu nữa đâu."
Bóng tối bao phủ che khuất khuôn mặt vốn luôn tỏa sáng rực rỡ ấy. Sia ngập ngừng một lát, rồi vươn tay vuốt ve má Izana. Cảm giác ẩm ướt thấm vào đầu ngón tay.
"Dù vậy, tớ vẫn luôn coi cậu là bạn, Izana."
"Nghe an ủi quá nhỉ."
Hẳn rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
