Chương 1 (Phần 3-4-5-6)
Phần 3
Cuối cùng, cô về đích ở vị trí thứ 4.
Đó là thứ hạng khá cao cho ngày thi đầu tiên.
Là tàn dư của kỳ đại hội thể thao quốc tế cũ, Technopics trao huy chương cho ba vị trí dẫn đầu. Vì vậy, giữa hạng 3 và hạng 4 tồn tại một khoảng cách giá trị rất lớn.
"Sau tất cả những lời khoe khoang, cô lại không lọt vào nhóm huy chương." Alicia nói, cô vẫn đứng thẳng người khi Mariydi trở về phòng thay đồ.
"Nhà tài trợ của cô khá khoan dung, nên có lẽ họ sẽ bỏ qua, nhưng lần sau hãy cẩn thận hơn."
"Tôi cố ý từ bỏ vị trí cao. Chỉ là hôm nay thôi."
"Hả?"
"Điểm shootathlon được tính bằng trung bình của cả 3 ngày. Nếu hôm nay tôi dốc toàn lực và bám sát nhóm huy chương, nguy cơ bị những người khác tập trung quấy nhiễu vào ngày thứ hai sẽ tăng lên. Cách đơn giản hơn là nhường vị trí cao lúc này và chờ những kẻ đang đứng trên tự trượt xuống."
"Tôi thấy cô đã suy nghĩ rất kỹ."
Người vệ sĩ mỉm cười.
"Cách suy nghĩ này không giống một binh sĩ bị điều động từ chiến trường. Cô quen với chuyện này rồi. Những lời đó cho thấy cô hiểu khán giả mong đợi điều gì khi xem Technopics."
"Mục tiêu của chúng ta là quảng bá khẩu súng mới của nhà tài trợ. Việc làm mọi thứ dễ dàng hơn cho bản thân cô là không liên quan."
Vẫn giữ tư thế nghiêm chỉnh, Alicia nói.
Người vệ sĩ nhìn cô ta với vẻ thích thú rồi hỏi.
"Cô đã bao giờ mỉm cười chưa?"
"Tôi sẽ cung cấp nụ cười hoàn hảo khi tiếp đãi nhà tài trợ."
"Vậy là nụ cười của cô cũng đem ra bán à?"
Mariydi lẩm bẩm.
"Dù sao thì, nếu không còn gì để nói với tôi, tôi muốn đi tắm."
"Khoan, khoan!"
Stacy, nữ dược sĩ xen vào.
"Chị có thể lấy mẫu để kiểm tra doping bây giờ không? Nếu để sau, mồ hôi sẽ rất phiền."
"Cô còn cần gì nữa?"
"Tóc, nước bọt, máu, nước tiểu."
Khi Stacy liệt kê từng loại mẫu, Mariydi dùng một tay cào mạnh vào tóc. Cô thích giải quyết mấy chuyện phiền phức kiểu này sau khi đã rửa trôi lớp mồ hôi dính nhớp trên người.
Stacy liền đưa ra một chiếc cốc giấy và cố nén nụ cười.
"Thiếu nữ à, em có cần chị giúp bằng cách đỡ một chân từ phía sau không?"
"Im đi."
Mặt Mariydi đỏ lên một chút khi cô giật lấy chiếc cốc. Người vệ sĩ đứng nhìn với vẻ mặt hoàn toàn khó hiểu.
"Quy định về doping đã được nới lỏng khá nhiều, vậy còn lý do gì để kiểm tra chi tiết sau khi thi đấu không?"
"Việc này không nhằm hạn chế điều gì cả. Chỉ là để xác nhận cô ấy không sử dụng thứ gì vượt quá những gì đã đăng ký trước khi sự kiện bắt đầu. Việc pha trộn bất kỳ loại thuốc nào vào đồ uống trong lúc thi đấu đều bị cấm."
Vừa nói, Stacy vừa đặt một tấm giấy lớn giống như thẻ lên trên lưỡi của Mariydi, cô tháo phần găng tay dài giống găng tay của bộ đồ bay, rồi dán một thứ giống băng keo lên khuỷu tay cô. Cái băng đó không thu thập mồ hôi, mà là lấy máu từ các mao mạch.
Sau đó, cô dùng một cục bông gòn kẹp bằng nhíp để thấm mồ hôi quanh cổ Mariydi, rồi nhổ ra một sợi tóc vàng ra.
Trong lúc quá trình đó diễn ra, Mariydi nói với người vệ sĩ.
"Giờ tôi đã bước vào nhóm có khả năng giành chiến thắng, anh nên giả định rằng các vận động viên khác và những người hậu thuẫn của họ sẽ tìm cách can thiệp. Từ đây trở đi, công việc thật của binh sĩ vận động viên sẽ nặng đấy."
"Tôi sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ cô, miễn là tiền công đủ để chi trả cho những gì việc đó đòi hỏi."
Ngay khoảnh khắc người vệ sĩ đưa ra lời hứa đó, đèn trong phòng thay đồ tắt phụt, và họ bị bao trùm trong bóng tối.
Mariydi Whitewitch ngẩng lên nhìn hệ thống đèn trên trần. Đây không phải là sự cố mất điện do sét đánh. Người vệ sĩ cũng không cần đẩy cô xuống sàn. Cô lập tức chộp lấy phần găng tay dài của bộ đồ đang đặt trên băng ghế và tự mình lao xuống đất.
Những tiếng nổ chói tai liên tiếp và những ánh chớp lóe lên lọt qua cánh cửa hé mở.
Thứ này còn tệ cho tim hơn cả sét đánh.
"Tiếng súng… xem ra bữa tiệc chào mừng đã bắt đầu rồi!"
Mariydi nói khi cô gắn lại phần găng tay của bộ đồ.
"Nhưng có vẻ không phải nhắm vào chúng ta."
Người vệ sĩ nói.
Đèn quả thật đã tắt và tiếng súng vẫn tiếp diễn, nhưng không có kẻ tấn công nào xông vào phòng của Mariydi, cũng không có viên đạn nào bay vào trong.
Alicia có lẽ vẫn đang đứng thẳng trong bóng tối khi cô nói.
"Nguồn điện của các phòng thay đồ được chia theo từng khối. Điện của phòng chúng ta bị cắt có khả năng chỉ là tay bay vạ gió từ việc cắt điện mục tiêu của họ."
"Ừ, mấy chuyện kiểu này vốn rất thường xảy ra ở Technopics."
Nữ dược sĩ Stacy nói, người bình tĩnh nhất trong số họ vì đã quen với loại hình thi đấu này.
Vẫn nằm sát sàn, Mariydi bắt đầu bò về phía cánh cửa, và cũng là lối ra duy nhất.
Người vệ sĩ lập tức hỏi.
"Cô đang làm gì vậy?"
"Anh có nhìn thấy được trong bóng tối không?"
"Các cảm biến trên khẩu súng của tôi có thể giúp."
"Vậy thì đi theo tôi."
Mariydi ép sát người vào bức tường cạnh cửa. Cô đã được huấn luyện để cho mắt thích nghi với bóng tối, nhưng những tia chớp liên tục từ họng súng khiến quá trình đó lâu hơn cô dự tính. Thà là tối hoàn toàn còn hơn.
Sau khi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề đi ngang qua cửa, Mariydi hé nhìn ra ngoài hành lang.
Hành lang này có những cánh cửa dẫn vào các phòng thay đồ giống hệt nhau xếp dọc hai bên. Cách phòng của Mariydi ba cánh cửa, vài người đàn ông đang tụ tập lại. Cô có thể thấy họ đang nã súng vào trong phòng đó.
Do bóng tối, cô chỉ có thể nhìn thấy đường viền của những kẻ tấn công khi họ nổ súng. Mariydi đặc biệt chú ý đến những khẩu súng trên tay họ.
(Đó là shotgun bán tự động với một khẩu súng ngắn liên thanh 9mm tự động hoàn toàn bị cưỡng ép gắn vào dưới nòng. Vũ khí trấn áp trong nhà kiểu của Vương Quốc Chính Thống. Shotgun dùng để phá tường hoặc cửa nhằm mở đường xâm nhập, còn đạn 9mm dùng để giết mục tiêu.)
"Chết tiệt. Dư ảnh vẫn còn in trong mắt mình."
Mariydi lẩm bẩm khi rụt đầu lại vào phòng và dựa lưng vào bức tường cạnh cửa.
"Phòng cách đây 3 phòng về bên phải là của ai?"
"Erie Greenhat, khu Chesapeake của Liên Minh Thông Tin."
"Cô ta là người đứng đầu trong ngày thi đầu tiên của shootathlon. Có lý do gì vì sao người dùng trang bị của Vương Quốc Chính Thống lại tấn công cô ta không?"
"Một vận động viên của Vương Quốc Chính Thống đã kết thúc ngày đầu ở vị trí thứ 13. Khả năng cô ta lọt vào top 3 cho dù hai ngày sau có thi đấu tốt đến đâu gần như không tồn tại, nhưng cô ta vẫn có cơ hội nếu những người đang ở vị trí cao bị loại khỏi cuộc đua."
(Ừm, còn có những kẻ khác cũng muốn loại người đứng đầu khỏi cuộc đua. Và không có gì đảm bảo họ sẽ chỉ dùng trang bị của chính mình để tấn công. Chúng ta không có đủ thông tin để xác định chắc chắn bọn tấn công là ai.)
Tiếng súng lại vang lên.
Tuy nhiên, lần này khác với trước. Những phát súng này trầm hơn. Có lẽ là từ súng trường tấn công của Liên Minh Thông Tin.
(Nhưng họ đang ở thế bất lợi.)
"Tránh xa cửa ra."
Người vệ sĩ nói.
"Bọn tấn công chỉ nhắm vào Erie Greenhat của Liên Minh Thông Tin. Đúng như cô dự đoán, người dẫn đầu đang bị nhắm tới. Nếu chúng ta không làm gì ngu ngốc thì sẽ không bị cuốn vào chuyện này. Nhìn xem. Hành lang này xếp các phòng thay đồ giống như một khu ký túc xá sinh viên. Mỗi vận động viên trong các phòng đó đều có một lực lượng vệ sĩ, nhưng không ai bước ra ngoài. Ra ngoài chỉ dẫn đến việc mọi người đánh lẫn nhau, nên tất cả đều được lệnh không can dự. Ở đây mọi chuyện vẫn luôn như vậy."
"…Chúng ta thật sự có thể thản nhiên như thế sao?"
Mariydi lại hé cửa và nhìn ra hành lang.
"Lối thoát gần nhất của tòa nhà này là cửa sau ngay cạnh phòng thay đồ đang bị tấn công. Nếu đi lối khác thì phải vòng rất xa. Đường rút lui của chúng ta đã bị cắt. Nếu cuộc đấu súng này trở nên hỗn loạn hơn, chúng ta có thể bị cuốn vào làn đạn."
"Chúng ta không cần phải ra ngoài,"
Alicia nói.
"Mỗi phòng thay đồ của vận động viên đều có một hầm trú ẩn nhỏ được chuẩn bị sẵn bên trong. Chúng được bao phủ bởi 80 cm giáp composite, nên có thể chịu được 2 hoặc 3 phát bắn từ pháo xe tăng nòng trơn."
"Cô thật sự tin vào sự an toàn đó à? Nếu đúng vậy, đám vệ sĩ của Liên Minh Thông Tin đã không phải liều mạng chống trả như thế."
Mariydi nói với một nụ cười mỉa.
"Các ống dẫn là vấn đề lớn."
"Các ống dẫn chỉ rộng 20cm. Tôi không thấy có cách nào mà kẻ tấn công có thể chui qua đó. Hơn nữa, các ống dẫn uốn khúc rất phức tạp, nên ngay cả khi ném lựu đạn vào cũng không thể tới được hầm trú ẩn."
"Nhưng chỉ cần có đường cho không khí đi vào, sóng nổ và xung kích cũng có thể truyền qua. Nguyên lý giống như ống nói trên tàu hay ống nghe y tế. Và khi sóng xung kích đi qua ống dẫn vào hầm trú ẩn, áp lực sẽ nghiền nát nội tạng của bất kỳ con người nào bên trong… Tôi tin vệ sĩ của tôi có thể giải thích chi tiết hơn."
Khi người vệ sĩ được nhắc tới, một tiếng thở dài vang lên trong bóng tối.
"Ừ, đó chính là lý do các vệ sĩ của Liên Minh Thông Tin đang ra sức bảo vệ phòng thay đồ. Ống dẫn từ hầm trú ẩn chỉ nối tới đó."
"Điều đó không quan trọng."
Alicia lập tức đáp.
"Bọn tấn công chỉ nhắm vào Erie Greenhat. Có thể có rủi ro trúng đạn lạc, nhưng chúng không có lý do gì để tiếp tục nhắm vào chúng ta sau khi chúng ta trốn vào hầm trú ẩn. Tôi đề nghị chúng ta nhanh chóng vào đó."
"Cô muốn thì cứ tự mình trốn vào đó."
"Nó sẽ không mở nếu không có dữ liệu vân tay và võng mạc của cô. Điều đó đảm bảo kẻ tấn công không thể cưỡng ép mở cửa. Và nguồn điện khẩn cấp cho khóa nằm ngay trong hầm trú ẩn."
"Alicia, cô có bảo hiểm nhân thọ không?"
"Tôi có gói Platinum của công ty Blue Area."
"Vậy thì cô gặp may rồi. Khoản chi trả của họ cho việc chết trong một vụ tấn công khủng bố quốc tế còn nhiều hơn bất cứ thứ gì cô có thể hy vọng kiếm được trong cả cuộc đời. Theo góc nhìn của Tập Đoàn Tư Bản, đó là một cách chết khá tuyệt vời."
"Tôi chỉ mua nó để hỗ trợ chi phí nhập viện, vì tôi không có bạn đời để nhận tiền khi tôi chết."
"…Đó không phải là chuyện nên nói với vẻ tự hào."
Mariydi lẩm bẩm.
"Hơn nữa, bọn tấn công không có lý do gì phải bám lấy Greenhat của Liên Minh Thông Tin. Chúng chỉ đang cố đẩy vận động viên của mình lên thứ hạng cao, nhớ chứ? Nếu gặp quá nhiều khó khăn khi tấn công Greenhat, chúng hoàn toàn có thể đổi mục tiêu sang người khác có thứ hạng cao hơn… Như tôi ở vị trí thứ 4."
"Đủ lý sự rồi."
Alicia cắt ngang, vẫn đứng thẳng.
"Cô đang cố tìm thứ gì đó để thuyết phục chúng tôi. Cá nhân cô đang phẫn nộ trước vụ tấn công nhắm vào Erie Greenhat. Ở một khía cạnh nào đó, cô đang muốn lao trở lại nguy hiểm mà mình đã tránh được chỉ vì Greenhat là dân thường. Tôi có sai không?"
"…"
"Technopics được tổ chức tại Olympia Dome này là màn trình diễn của cuộc đua công nghệ giữa Tập Đoàn Tư Bản, Liên Minh Thông Tin, Vương Quốc Chính Thống và Tổ Chức Tín Ngưỡng, đồng thời cũng là một cuộc chiến ủy nhiệm để người dân của các thế lực đó trút cơn phẫn nộ chủ nghĩa dân tộc. Việc tham gia với tư cách đại diện quốc gia không khác gì bị điều ra chiến trường trong một Object như một Elite. Điều đó đã được ghi rõ trong hợp đồng cô ký, đúng không?"
Một Elite quân sự và một vận động viên đại diện đều sử dụng cùng một công nghệ để phát triển cơ thể.
Sự khác biệt duy nhất là họ có sử dụng Object hay không.
Vì lý do đó, Technopics thường được xem là chiến tranh dưới một hình thức khác.
Nhưng…
"Vận động viên giống như binh sĩ sao?"
Mariydi nở một nụ cười chế giễu.
"Những kẻ quyên góp cho nạn nhân chiến tranh dựa trên số huy chương mà họ giành được ấy hả? Có những kẻ thực sự tin rằng điều đó sẽ mang lại hạnh phúc cho thế giới?… Nực cười. Chỉ những người chưa từng chứng kiến chiến tranh thật sự mới có thể nghĩ như vậy."
"Cũng giống như cô Alicia, tôi không đồng ý với cô."
Người vệ sĩ nói.
"Tình cảnh của Erie Greenhat không phải là vấn đề ở đây. Công việc của tôi là bảo vệ cô, nên tôi không có lý do gì để bảo vệ bất kỳ vận động viên nào khác. Tôi vẫn bị tính là vi phạm hợp đồng ngay cả khi cô tự ý lao ra ngoài rồi bị thương, nên chuyện này làm tôi rất lo."
"Ra vậy."
Mariydi kiểm tra khẩu súng ngắn trong tay bằng những động tác thuần thục.
"Vậy thì tôi chỉ mượn cái này thôi."
"Hả? Này, khoan đã! Cô rút nó ra khỏi bao súng của tôi từ lúc nào vậy!?"
"Chị thì không quan tâm lắm."
Stacy hẳn đã từng gặp chuyện như thế này trước đây, vì cô là người duy nhất không tỏ ra quá bận tâm.
"Nhưng chỉ khi chị được bán cho em thứ gì đó. Em muốn dùng thuốc tăng cơ trước khi lao ra làn đạn không? Chị cũng có thuốc giảm đau và thuốc an thần."
"Cho tôi băng gạc thông thường và thuốc sát trùng."
Với yêu cầu đó, Mariydi cầm súng ngắn trong một tay và nhìn ra hành lang.
Mùi thuốc súng quen thuộc phảng phất bay tới.
Đó là mùi của những chiến trường không sạch sẽ, những nơi không được phó mặc cho các Object.
"Vậy thì, đã đến lúc nếm trải cảm giác hồi hộp thực sự của lễ hội hòa bình này rồi."
Phần 4
Hành lang chạy thẳng, và phòng thay đồ của vận động viên Erie Greenhat nằm ở một góc của hành lang đó. Cửa sau cũng ở gần góc ấy, nhưng bất kỳ ai cố chạy thoát qua đó đều sẽ bị 5 hoặc 6 kẻ tấn công bắn thành tổ ong.
Khoảng cách từ cửa phòng của Mariydi đến chỗ bọn tấn công vào khoảng 30m.
(Bọn ngu ngốc. Chúng quá tập trung vào phòng thay đồ của Greenhat đến mức để lộ hoàn toàn lưng mình.)
Và cô không có lý do gì để nương tay.
Mariydi nghiêng người ra khỏi cửa và không ngừng bóp cò khẩu súng ngắn.
Tiếng súng vang lên, khoảng 3 tên tấn công gục xuống. Những binh sĩ Vương Quốc Chính Thống còn lại hoảng loạn lao vòng qua góc hành lang để tránh đạn, nhưng Mariydi vẫn tiếp tục tấn công.
Cô lao ra khỏi cửa và chạy dọc theo hành lang.
Trước khi bọn tấn công kịp thò đầu ra lần nữa, Mariydi đã tới được góc hành lang mà chúng đang dùng làm chỗ ẩn nấp.
(Nếu phía sau góc đó cũng chỉ là một hành lang thẳng, chúng sẽ chẳng có gì để núp. Nếu mình cứ bắn khi chúng còn đang hỗn loạn, thì mìnhcó thể kết thúc mọi thứ trong một lượt!)
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô nghe thấy một tiếng kim loại vang lên từ bên cạnh.
Âm thanh đó phát ra từ phòng thay đồ của Erie Greenhat.
"!"
Mariydi lập tức lao người xuống đất, và ngay sau đó làn đạn từ súng trường tấn công quét ngang ở tầm thắt lưng. Đạn bay ra từ cánh cửa bị phá vỡ và bắn vào bức tường đối diện của hành lang, tạo ra những tia lửa.
Ban đầu, Mariydi nghĩ rằng một kẻ tấn công của Vương Quốc Chính Thống đã lọt được vào trong phòng thay đồ và nổ súng.
Nhưng cô đã nhầm.
(Đó là vệ sĩ của Greenhat, thuộc Liên Minh Thông Tin!)
Nhưng đó vốn là công việc của họ. Chính Mariydi mới là người bước ra khỏi khuôn khổ thông thường, và cô cũng không có thời gian để thong thả giải thích. Việc họ nghĩ cô là kẻ địch khác cũng là điều dễ hiểu.
Nói cách khác, đây là kiểu công việc hoàn toàn không đáng làm. Giống hệt những gì cô đã trải qua rất nhiều lần ở Khu Hạn Chế ở Bắc Âu.
Những người của Liên Minh Thông Tin lại chĩa súng về phía Mariydi, nhưng họ không bóp cò.
Người vệ sĩ của Mariydi, người đã đuổi theo cô bắn một loạt đạn ngắn vào phòng thay đồ như cảnh cáo, đồng thời hét lên với các vệ sĩ kia.
"Đám vô dụng! Đã không bảo vệ được khách hàng của mình thì ít nhất cũng đừng cản đường!"
"Ồ, vậy là anh cũng đi theo tôi à?"
"Tôi đã yêu cầu cô Alicia trả thêm tiền cho vụ này, nhưng cô ta từ chối."
Trong lúc nói chuyện, cả hai bắt đầu hành động tiếp theo.
Kẻ địch sẽ ở quanh góc hành lang. Việc kết liễu bọn tấn công khi chúng có ít chỗ ẩn nấp và đang hoảng loạn sẽ không khó. Nghĩ vậy, Mariydi và người vệ sĩ thò ra quanh góc hành lang càng ít càng tốt rồi nổ súng.
Nhưng những kẻ tấn công còn lại không ngã xuống trong vũng máu.
Đạn bị bật ra, những tia lửa màu cam tóe lên.
Một chiếc xe bọc thép tám bánh đã đâm xuyên qua bức tường ngoài mỏng manh và đóng vai trò như một tấm khiên cho bọn tấn công.
"Chậc. Lại là hàng của Vương Quốc Chính Thồng! Sao bọn chúng lại mang được thứ này vào trong Olympia Dome chứ!?"
"Có lẽ họ sẽ được phê duyệt nếu nói là dùng để vận chuyển vận động viên một cách an toàn. Ngay cả khi gắn cả pháo tự động 30mm đó!"
Ngay khi cả hai hoảng hốt thụt người lại sau góc hành lang, khẩu pháo tự động gắn trên nóc xe phát ra một tiếng nổ dữ dội.
Mariydi lao người đè vệ sĩ xuống đất ngay trước khi góc hành lang họ dùng làm chỗ ẩn nấp bị bắn nát.
"Phải rút lui! Súng trường tấn công không đủ để bắn xuyên lớp giáp đó!"

Mariydi nhặt lấy đủ loại trang bị từ những binh sĩ Vương Qqốc Chính Thống mà cô đã bắn hạ bằng súng ngắn rồi chạy dọc theo hành lang thẳng. Người vệ sĩ chạy theo sau cô.
Các hành lang của khu phòng thay đồ vận động viên được bố trí theo dạng lưới, còn các phòng thì sắp xếp thành từng khối 2x5 gồm 10 phòng. Mariydi và người vệ sĩ vòng quanh một khối để tới một góc khác, nhằm tránh hỏa lực của pháo tự động.
"Nó không đuổi theo chúng ta."
"Ưu tiên hàng đầu của chúng là Erie Greenhat. Chắc chúng muốn giải quyết xong trước khi Olympia Dome ‘can thiệp’."
Chiếc xe bọc thép có giáp mỏng hơn xe tăng, nên có thể bị xuyên thủng bởi thuốc nổ hoặc đạn đủ nhỏ để bộ binh sử dụng. Có lẽ chúng sợ rơi vào bẫy nếu đuổi theo binh sĩ địch quanh góc hành lang.
Nhưng dù sao, đây cũng không phải là mục tiêu mà Mariydi và người vệ sĩ buộc phải đánh bại.
Người vệ sĩ hỏi.
"Giờ làm sao? Nếu nó dùng pháo tự động 30mm, chúng sẽ chiếm được phòng thay đồ của Erie Greenhat trong nháy mắt."
"Tất nhiên là cho nổ tung chiếc xe bọc thép đó. Và chúng ta còn có thứ để làm việc đó."
Mariydi nói, cơ vừa lấy những trang bị cô thu được từ các binh sĩ đã chết vừa bày ra dưới đất.
Cô có một khẩu súng ngắn, một khẩu shotgun bán tự động, một súng phóng lựu, và…
"Đầu đạn RPG kiểu cánh quạt."
"Hàng loại 1 của vũ khí chống giáp. Và chiếc xe bọc thép đó không có giáp phản ứng nổ."
"Nhưng đây chỉ là đầu đạn. Chỉ có phần ở đầu sẽ phát nổ. Chúng cần thuốc phóng để được bắn đi như mũi tên."
Loại vũ khí này có nhiều biến thể, nhưng đây là kiểu cần một bệ phóng vác vai và hai ống thuốc phóng hình que dài 30cm ngoài đầu đạn. Nói cách khác, không có hai que đó thì nó không bay được.
"Không cần phải bay. Kíp nổ của nó kích hoạt bằng áp lực. Nó sẽ phát nổ khi phần đầu va chạm vào thứ gì đó. Chỉ cần rút chốt an toàn và ném đi là nó sẽ nổ."
"Ý cô là cô sẽ đứng trước khẩu pháo tự động 30mm đó à?"
Người vệ sĩ cau mày.
"Cô có thể ném xa bao nhiêu bằng tay? Trần hành lang thấp, nên không thể ném theo quỹ đạo cao như ném bóng chày. Hơn nữa, đầu đạn cũng không tròn như quả bóng."
"Đúng. Khoảng 30m có lẽ là giới hạn khi ném tay."
"Thôi nào. Chỉ cần thò đầu ra khỏi góc ở cự ly đó là cô sẽ bị thổi bay. Và không chỉ phần cô thò ra bị thổi bay đâu. Cả bức tường xung quanh cô cũng sẽ bị phá nát. Bản thân tôi thì không quan tâm nếu cô ra đó rồi chết, nhưng tôi phải ngăn cô khiến tôi rơi vào vi phạm hợp đồng."
"Vậy thì chỉ cần dùng một phương pháp khác."
(Khoảng 750gr.)
Mariydi cầm một đầu đạn có hình giống quả bóng bầu dục thon dài để kiểm tra trọng lượng.
"Tôi mượn khẩu súng trường của anh."
"Làm ơn đừng có tiện tay lấy vũ khí của tôi nữa."
"Cứ đưa đây. À, và tháo một vài viên đạn ra để làm đạn giả."
Lời nói của Mariydi khiến người vệ sĩ nhíu mày.
"Đạn giả không bắn ra đầu đạn thật, nhưng mọi thứ khác đều giống đạn thật. Nó tạo ra khí cháy từ thuốc súng, và năng lượng đẩy đầu đạn ra vẫn tồn tại. Nói cách khác, nếu bắn đạn giả trong khi gắn đầu đạn RPG vào nòng súng, có thể bắn nó đi xa hơn nhiều so với việc ném bằng tay."
Một phần lồi của nó xoắn như ốc vít, vốn được dùng để gắn các ống thuốc phóng dạng que thò ra ở đáy đầu đạn RPG. Có thể gắn nó vào súng trường bằng cách nhét phần đó xuống nòng súng.
Nếu dùng đạn thật, đầu đạn sẽ bị phá hủy ngay khi còn gắn trên nòng. Đó là lý do cần dùng đạn giả.
"Cách này từng được dùng trong các cuộc chiến cũ trước thời Object. Nhưng nó gây áp lực rất lớn lên súng, nên các hãng vũ khí không thích lắm."
"Tầm bắn có thể đạt bao nhiêu với cách đó?"
"Nếu bắn theo quỹ đạo cao như ném bóng chày, 200 đến 300m."
"Cô quên là chúng ta đang bị kẹt trong một hành lang hẹp sao?"
"Tòa nhà phòng thay đồ là một công trình một tầng lớn. Và một phần trần nhà đã bị phá hủy cùng với bức tường khi xe bọc thép lao vào. Ngay phía trên mục tiêu có một lỗ lớn. Điều đó nghĩa là chúng ta có thể bắn đầu đạn đi xuyên qua lỗ trên trần, lên bầu trời, rồi rơi thẳng xuống qua lỗ thứ hai phía trên xe bọc thép. Đúng chứ?"
"Chiếc xe bọc thép có thể đã tạo ra lỗ thứ hai, nhưng lỗ thứ nhất ở đâu?"
Người vệ sĩ hỏi.
Mariydi cầm khẩu shotgun bán tự động từ đống chiến lợi phẩm bày trên sàn. Cô chĩa nó lên trần và bóp cò liên tục.
Một tiếng nổ vang lên, và một lỗ vuông cạnh 1m mở ra trên trần nhà.
"Xong rồi."
"Đúng là người từ Khu Hạn Chế Bắc Âu, không bao giờ chịu từ chối nhỉ? Đây, đạn giả của cô."
Mariydi nhận vài viên đạn giả từ người vệ sĩ, rồi đưa cho anh ta các cảm biến và ống ngắm mà cô đã tháo khỏi súng trường.
"Anh có thể dùng ống ngắm làm màn hình cho các cảm biến điện tử. Đặt nó ở góc hành lang. Chỉ đưa cảm biến và camera ra ngoài để theo dõi xe bọc thép một cách an toàn."
"…Cô không định làm chuyện này dễ dàng cho tôi, đúng không?"
"Tôi không có radio, nên chúng ta sẽ liên lạc bằng cách nháy đèn."
"Ít nhất thì đưa tôi một vũ khí để thay cho khẩu súng trường."
Người vệ sĩ chộp lấy khẩu shotgun mà Mariydi vừa dùng và chạy vào hành lang tối. Trong khi đó, Mariydi xếp năm đầu đạn RPG dưới chân mình.
Một lúc sau, một ánh sáng trắng nhấp nháy từ cuối hành lang.
"Xe bọc thép vẫn không có di chuyển."
Nhận được xác nhận đó, Mariydi chĩa thẳng khẩu súng trường lên trời với một đầu đạn RPG gắn ở đầu nòng. Cô rút chốt an toàn ở mũi đầu đạn, ngước nhìn lỗ lớn trên trần rồi cẩn thận bóp cò.
Một tiếng súng nghẹt vang lên, và đầu đạn RPG bay vút lên bầu trời đêm như một cú ném bóng chày tầm cao.
Khoảng 5 giây sau, một rung chấn cùng tiếng nổ dữ dội làm cả tòa nhà rung chuyển.
Ánh sáng trong hành lang tối lại nhấp nháy.
"Cô bắn trượt! Nó không rơi đúng vào lỗ phía trên xe bọc thép. Cô chỉ làm nổ tung trần nhà ở một chỗ hoàn toàn khác!"
"Đây là phát bắn theo quỹ đạo cao. Gió, nhiệt độ, độ ẩm, và đường đi của khí cháy đều có thể gây sai lệch vị trí rơi. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ trúng ngay phát đầu."
Mariydi đáp lại bằng mã nháy đèn.
"Phát đầu tiên rơi ở đâu?"
"Hả?"
"Nói chính xác xem phát đầu rơi ở đâu! Rồi tôi sẽ kết thúc chuyện này!"
"Nó rơi cách xe bọc thép 5m về phía nam! Tính theo góc nhìn của chúng ta thì là phía sau vị trí của nó. Nó vẫn chưa di chuyển! Nhưng cô định làm gì!?"
Ngay cả với đại diện tiêu biểu của phương thức bắn theo quỹ đạo cao là súng cối, phát bắn đầu tiên gần như chưa bao giờ trúng đích. Phát đầu chỉ được dùng làm cơ sở tính toán. Người ta tính sai lệch giữa mục tiêu và vị trí rơi thực tế, rồi điều chỉnh lại hướng ngắm dựa trên sai lệch đó.
Mariydi nhanh chóng nạp đầu đạn tiếp theo vào súng trường và chĩa nòng lên cao.
(5m về phía nam à?)
Cô bóp cò, bắn đầu đạn xuyên qua lỗ lớn trên trần và lao vào bầu trời đêm.
"Phát này rơi ra ngoài. Rất có thể là lệch khoảng 3m về phía tây bắc! Nhưng đó chỉ là ước lượng dựa trên vị trí bức tường sụp xuống!"
Cô bắn tiếp.
"Tôi không nhìn thấy chỗ nó rơi từ đây. Nhưng dựa vào hướng bụi bay tới, tôi đoán là lệch khoảng 7 đến 10m về phía tây! 7m về phía tây! Chết tiệt, bụi bay thẳng vào tôi! Cô chắc là làm được chứ!?"
"Được chứ, chàng trai."
Mariydi lẩm bẩm thành tiếng, cô thậm chí không buồn dùng đèn tín hiệu.
Cô nạp đầu đạn tiếp theo. Càng có nhiều dữ liệu, cô càng hiệu chỉnh sai số chính xác hơn. Vì thế, những lần bắn trượt không hề vô ích.
Và rồi cô bắn phát cuối cùng.
Đầu đạn bị nuốt chửng vào bầu trời đêm và phát nổ chính xác sau khoảng 5 giây.
Vụ nổ này nghe khác hẳn. Âm thanh trầm hơn, và một ánh cam chập chờn mờ nhạt chiếu sáng khu vực cuối hành lang.
Nhiên liệu của xe bọc thép đã bị kích nổ.
Người vệ sĩ nháy đèn đáp lại.
"Xe bọc thép đã bị phá hủy!"
"Anh cứ chĩa súng về phía góc đó. Tôi sẽ đi đường khác. Nếu chúng ta bắn từ hai hướng vào khúc cua hình chữ L của hành lang, có thể giải quyết gọn trong một lượt."
Phần 5
Việc mất xe bọc thép đã định đoạt số phận của đám tấn công thuộc Vương Quốc Chính Thống.
Mariydi dùng súng trường bắn hạ những kẻ còn cố kháng cự, trong khi những kẻ khôn ngoan hơn thì chạy trốn ra ngoài qua bức tường ngoài đã bị phá vỡ.
Đèn trong tòa nhà cuối cùng cũng được khôi phục.
Đứng dưới ánh sáng trắng chói, người vệ sĩ hỏi.
"Giờ chúng ta làm gì?"
"Không làm gì cả. Nếu truy đuổi, chúng có thể liều chết phản kháng." Mariydi đáp, đồng thời trả lại súng trường và súng ngắn cho người vệ sĩ.
Hành lang sũng nước do hệ thống phun nước đã kích hoạt, có lẽ vì khói từ chiếc xe bọc thép đang cháy hoặc do vụ nổ. Tuy nhiên, nước không lan tới khu vực gần xe bọc thép vì trần nhà ở đó đã sập xuống. Những ngọn lửa màu cam vẫn còn đang lập lòe.
"Tình trạng của Erie Greenhat thuộc Liên Minh Thông Tin thế nào?"
"…Không ổn lắm."
Người vệ sĩ trả lời khi nhìn qua cánh cửa phòng thay đồ bị phá vỡ.
Một cô gái toàn thân đẫm máu nằm gục giữa căn phòng.
Cô trông khoảng cuối tuổi thiếu niên. Thay vì bộ đồ chuyên dụng che kín toàn thân như Mariydi, cô mặc trang phục chạy bộ thông thường với áo và quần rời. Phần bụng để lộ ra, và ở đó có thể thấy một lỗ thủng đỏ sẫm.
Một vệt máu kéo dài như thể cô đã bò từ nơi trú ẩn sâu hơn trong phòng ra ngoài.
Mariydi nhăn mặt.
"Cô ấy bị bắn trước khi kịp vào nơi trú ẩn sao?"
"Không phải shotgun. Vương Quốc Chính Thống dùng shotgun để phá chướng ngại vật, còn súng ngắn để bắn người. Có lẽ cô ấy trúng đạn 9mm. Viên đạn đã được tăng độ cứng bằng devitroceramics."
"Vậy viên đạn không mềm? Tại sao?"
"Để có mặt ở đây, hẳn chúng là loại dùng cho nhiệm vụ đặc biệt. Giết người có lẽ không phải công dụng duy nhất của nó. Chúng cũng có thể được chế tạo để bắt giữ VIP."
(Vậy thì vẫn còn khả năng cứu cô ấy.)
Mariydi nói với những binh sĩ Liên Minh Thông Tin đang trông chừng Erie Greenhat.
"Viên đạn có xuyên ra ngoài không?"
"Im đi. Cứ để chúng tôi yên! Chúng tôi không có thời gian nói chuyện. Chúng tôi chấp nhận việc cô can thiệp vào cuộc đấu súng, nhưng đừng can thiệp thêm nữa!"
Họ không cảm ơn Mariydi, cũng không xin lỗi vì đã từng chĩa súng vào cô.
Nhưng Mariydi vốn cũng không mong đợi điều nào trong hai điều đó. Họ là binh sĩ của một thế lực khác. Nếu tình cờ chạm mặt trên chiến trường, việc duy nhất họ sẽ làm là giết lẫn nhau. Vì vậy, Mariydi bỏ qua.
"Tôi hỏi là viên đạn có xuyên ra ngoài không."
"Nếu có thì sao!? Viên đạn không còn trong người cô ấy nữa, nhưng cô ấy đang mất máu nghiêm trọng. Vết thương rất lớn, và chúng tôi không thể chăm sóc cô ấy khi cô ấy ở trong nơi trú ẩn, nên cô ấy đã mất rất nhiều máu rồi. Cô không thấy là chúng tôi không còn thời gian sao!?"
"Các anh có thể làm nhiều hơn là chỉ ấn một miếng vải vo tròn lên vết thương."
"?"
Những vệ sĩ Liên Minh thông Tin trông đầy bối rối, và Mariydi chỉ về phía băng ghế trong phòng thay đồ. Chính xác hơn, cô chỉ vào chiếc túi giữ lạnh lớn đặt trên đó, thứ chứa thiết bị doping.
"Cô ấy là vận động viên Technopics, nên có lẽ đã chuẩn bị sẵn máu cho truyền máu trì hoãn. Lượng máu đó vốn để tăng lượng oxy vận chuyển trong cơ thể bằng cách tăng lượng máu, nhưng chẳng phải nó cũng có thể dùng để bù lại lượng máu đã mất như một ca truyền máu bình thường sao?"
Phần 6
"Tôi thật sự không thể tin cô."
Alicia lẩm bẩm, và cô vẫn đứng thẳng.
Cô nói với Mariydi ngay khi cô gái quay lại phòng thay đồ của mình.
"Đây là cơ hội hoàn hảo để khiến một người có thứ hạng cao hơn cô bị loại mà không cần cô phải nhúng tay, vậy tại sao cô lại tự tay phá hủy cơ hội đó? Tôi hoàn toàn không thể hiểu được cách suy nghĩ ấy."
"Dù thế nào thì với vết thương đó, cô ấy cũng không thể tham gia hai ngày thi đấu tiếp theo."
"Vậy thì tại sao cô lại dính vào?"
Alicia vừa nói vừa vừa kiểm tra thứ gì đó trên thiết bị cầm tay.
"Những hành động không cần thiết của cô chỉ làm tăng nguy cơ bị tấn công từ Vương Quốc Chính Thống hoặc kẻ nào đó đang dùng trang bị của họ. Điều này có thể ảnh hưởng tiêu cực đến những ngày thi đấu còn lại… Xin hãy đặc biệt cẩn thận để đảm bảo khẩu súng mới của nhà tài trợ không bị mang tiếng xấu."
Mariydi nở một nụ cười tinh quái trước lời cảnh cáo quen thuộc ấy.
"Chẳng phải họ có thể bán khẩu súng dựa trên một câu chuyện bi thảm về việc năng lực thật sự của nó không bao giờ được chứng kiến vì sự can thiệp hèn nhát à?"
"Chúng ta không thể để những tin đồn vô căn cứ như kiểu tất cả người dùng nó đều chết lan truyền."
Vì Alicia hoàn toàn không tiếp nhận được trò đùa, Mariydi Whitewitch phớt lờ cô ta và ngước nhìn lên trần nhà.
Khi trang phục thể thao, giày dép và công nghệ phát triển thể chất ngày càng tiến bộ, giải thi đấu thể thao quốc tế ấy đã đánh mất tinh thần thể thao vốn có.
Giờ đây, nó là một cuộc đua công nghệ giữa các thế lực thế giới, đồng thời còn là một cuộc chiến ủy nhiệm để người dân trút bỏ những bức xúc mang tính dân tộc.
Những kiểu can thiệp khác nhau được tiến hành sau hậu trường đã ngầm được xem như một phần của sự giải trí.
Technopics được tổ chức trên hòn đảo nhân tạo khổng lồ Olympia Dome sẽ còn kéo theo nhiều máu và chiến tranh hơn nữa.
Lực lượng đối địch 1
Một loạt nhà kho cho thuê lớn hơn cả giảng đường đại học được xếp dọc theo mép ngoài cùng ở một phía của Olympia Dome hình quả trứng ốp la. Chúng không phải là cơ sở cho cảng. Thay vào đó, chúng được dùng để chứa trực thăng dân sự. Olympia Dome đang trôi giữa Đại Tây Dương, nên lượng nhiên liệu trực thăng cần để tới lục địa không quá lớn. Vì lý do an toàn, trực thăng chỉ được sử dụng khi Olympia Dome ở trong phạm vi 500km tính từ lục địa. Do đó, xét theo vị trí hiện tại của Olympia Dome, các cơ sở này gần như hoàn toàn bị bỏ không.
Thế nhưng, dù những nhà kho cho thuê ấy hiện không có công dụng thực tế nào, vẫn có khoảng hơn 10 người tụ tập trong một nhà kho.
Họ có thiết bị vô tuyến cỡ lớn và nhiều màn hình. Họ có súng ống, thuốc nổ, thậm chí cả xe bọc thép. Đây không đơn thuần là một nơi cất giữ vũ khí. Những hộp cơm bento và các gói đồ ăn chế biến sẵn vương vãi xung quanh khiến người ta nghi ngờ rằng họ đang tạm thời sinh sống tại đây.
Một thành viên tên Iris Aggravation quay người lại trong lúc dùng những ngón tay nữ tính mềm mại để thao tác trên máy tính.
"Chúng tôi đã nắm được một cuộc đụng độ liên quan đến shootathlon. Vương Quốc Chính Thống đã tấn công Liên Minh Thông Tin. Kỳ lạ là Tập Đoàn Tư Bản lại can thiệp."
"Đây là Technopics. Chuyện này nằm trong dự đoán."
Một người phụ nữ tóc vàng, da nâu tên là Ramil Scofflaw nhìn chằm chằm vào màn hình từ phía sau Iris.
Iris nhanh chóng di chuyển các ngón tay, và thêm vài cửa sổ nữa mở ra.
"Nhưng việc ba thế lực cùng lúc giao chiến là một diễn biến lớn. Chúng ta không thể để xảy ra nhiều rắc rối hơn mức cần thiết ở giai đoạn này. Chúng ta vẫn chưa tạo ra The Blank."
"Việc này có ảnh hưởng gì không?"
"Khả năng cao là không, nhưng an ninh của toàn bộ giải đấu có thể sẽ được tăng cường. Nếu chúng ta có thể tạo ra sự đối đầu giữa Olympia Dome và lực lượng vệ sĩ của các vận động viên, thì có thể kiềm chế được cả hai bên."
"Không. Bất kỳ sự can thiệp nào từ phía chúng ta cũng có thể khiến sự tồn tại của chúng ta bị lộ quá sớm."
"Nhưng…"
"The Blank chỉ là một phương tiện để đạt tới mục đích. Nó không phải là mục tiêu cuối cùng của chúng ta. Đừng quên mục tiêu thực sự là gì. Chúng ta sẽ chấp nhận rủi ro khi thời điểm thực sự cần thiết."
Ramil liếc nhìn màn hình.
"Đây là khi Tập Đoàn Tư Bản can thiệp vào một cuộc tấn công của Vương Quốc Chính Thống nhằm vào Liên Minh Thông Tin đúng không?"
"Đúng vậy."
"Hãy đào thêm chi tiết. Khi có đủ thông tin, chúng ta sẽ quyết định xem có thể lợi dụng chuyện này hay không."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
