Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 5 (Đã Hoàn Thành) - Chương 1 (Phần 1-2)

Chương 1 (Phần 1-2)

Phần 1

Một âm thanh điện tử quen thuộc vang khắp phòng thay đồ của các vận động viên.

"Ngày 1 của shootathlon sẽ bắt đầu sau 30 phút. Tất cả người tham gia hãy hoàn tất chuẩn bị và chờ lệnh. Tôi nhắc lại, Ngày 1 của shootathlon sẽ bắt đầu…"

Khi nghe giọng nữ nhẹ nhàng đó, Mariydi Whitewitch thở dài bực bội.

Cô là một bé gái 12 đến từ Tập Đoàn Tư Bản. Mái tóc vàng dài và làn da trắng là những đặc điểm dễ nhận thấy nhất của cô, nhưng bộ trang phục cô đang mặc có lẽ còn thu hút sự chú ý hơn. Cô mặc một bộ đồ bó sát đặc biệt, che kín từ ngay dưới cổ cho đến tận đầu ngón chân. Nó có màu vàng và đen rực rỡ. Đúng như xuất thân từ Tập Đoàn Tư Bản, trên đó in đầy tên của các nhà tài trợ. Trông cô giống như một con ong bắp cày đã biến thành một người mẫu đua xe.

Người ta có thể nghĩ đó là đồng phục cho nội dung shootathlon, nhưng không phải vậy.

Thực chất, đó là áo bay của lực lượng không quân PMC mà cô đang phục vụ.

"Cái quái gì thế này? Lúc nào tôi cũng nghĩ thứ này trông kỳ quặc, nhưng không ngờ nó lại hòa nhập hoàn hảo với mấy bộ đồ được thiết kế để phô trương như thế."

"Nó được thiết kế cho không quân mà. Ngoài trường hợp rơi máy bay ra, có thật là cần phải khăng khăng đòi ngụy trang đúng chuẩn không?"

Câu trả lời điềm tĩnh đó đến từ một người phụ nữ đang cầm một thiết bị cầm tay.

Tên cô ta là Alicia Sloppyjoes.

Trang phục thể thao, giày dép, súng trường, chế độ ăn uống, điều phối huấn luyện, vệ sĩ… Rất rất nhiều người vây quanh một vận động viên duy nhất, như những vành đai xoay quanh Sao Thổ. Alicia là quản lý PR thể thao quốc tế được một công ty quảng cáo cử đến. Cô điều phối các mối liên kết giữa vài chục ‘vành đai Sao Thổ’ đó với chính ‘Sao Thổ’.

Tuy nhiên, Alicia không phải là người hầu ngoan ngoãn của Mariydi.

"Vậy là một thông điệp hay ho bảo chúng ta cứ chết nếu rơi máy bay à." Mariydi nhận xét.

"Làm sao tôi biết được? Tôi không có liên quan gì đến quân đội. Nếu cô cần hỗ trợ tinh thần thì nói chuyện với cố vấn thể thao. Nếu muốn tán gẫu, cô sẽ phải trả thêm tiền."

"Đúng là Tập Đoàn Tư Bản."

"Tôi cũng có thể nói y như vậy với cô đấy, quý cô lính đánh thuê không quân PMC."

Mariydi tặc lưỡi khó chịu.

"Để tôi nói lại lần nữa." 

Người phụ nữ mặc bộ đồ khiến người ta có cảm giác cô sẽ chẳng bao giờ dính dáng gì đến hôn nhân lên tiếng.

"Shootathlon là một nội dung bắn súng. Cô sẽ sử dụng khẩu súng mới của công ty Clear Snipe và đạt thành tích xuất sắc trong cuộc thi."

"Về cơ bản là biến thể của triathlon, đúng không? Vừa chạy vừa bắn, vừa bơi vừa bắn, rồi vừa đạp xe vừa bắn. Vì mỗi chặng diễn ra vào một ngày khác nhau nên còn dễ hơn trước."

"Ngày đầu tiên cô sẽ chạy 25km và dừng lại 3 lần dọc đường để bắn tỉa tầm xa. Mục tiêu sẽ là bia hình người và đĩa bay. Điểm tổng là trung bình điểm của từng ngày, nên ngay từ đầu hãy thể hiện phong độ tốt nhất."

"Rồi rồi." 

Mariydi vừa nói vừa phẩy tay khi ngồi trên ghế dài.

"Các người đã bỏ công gọi không chỉ một binh sĩ, mà còn là người từng trải qua những trận chiến dài hơi ở Khu Hạn Chế Bắc Âu, nơi không được phép sử dụng Object. Các người muốn tôi dùng kỹ năng giết chóc của mình để đối đầu với đám vận động viên hòa bình này."

"Khác với lễ hội thể thao quốc tế trước đây, Technopics trên thực tế cũng hoạt động như một cuộc đua công nghệ giữa các cường quốc thế giới. Tốt nhất là cứ xem các vận động viên là binh sĩ đối địch trong một cuộc chiến ủy nhiệm đi."

"Hà." 

Mariydi khẽ cười.

"Binh sĩ đối địch à? Sống xa chiến tranh thật sự đúng là sướng nhỉ."

"Chúng tôi không có lý do gì để biết về chiến tranh thật sự." 

Biểu cảm của Alicia không hề thay đổi.

"Trong các nội dung này, chúng ta được phép sử dụng công nghệ giảm lực cản không khí trong trang phục thể thao, công nghệ hấp thụ chấn động trong giày, lò xo sợi không dẫn điện, và lượng doping tối đa được phép đối với dân thường… Tất cả đối thủ của cô đều là những vận động viên được huấn luyện đặc biệt cho sự kiện này."

"Còn tôi thì đã bị cải tạo bên trong cơ thể với tư cách là vật thí nghiệm trong các thử nghiệm khả năng sinh tồn dành cho những Elite điều khiển Object. Tôi biết rất rõ mình cũng dị chẳng kém gì bọn họ."

"Và cô cũng biết rằng nếu thành tích của cô không đạt đến mức mà nhà tài trợ mong đợi, cô sẽ bị buộc phải nộp phạt vì vi phạm hợp đồng chứ?"

"Tôi biết rồi." 

Mariydi hơi vươn tay ra.

"Đưa khẩu súng quý giá của nhà tài trợ đây. Tôi muốn điều chỉnh lần cuối. Miễn là chưa nạp đạn thì tôi có thể mang nó ra ngoài khu thi đấu, đúng không?"

Alicia liếc nhìn sang một cách thờ ơ.

Ngay khi đó, người đàn ông làm vệ sĩ cho Mariydi đưa cho cô bé một chiếc hộp bạc.

"Hãy cẩn thận."

"Trông tôi ngu đến mức sẽ dí mắt vào nòng súng nếu nó bị kẹt à?"

"Không phải ý đó." 

Người vệ sĩ lắc đầu.

"Như người phụ nữ lạnh lùng kia đã nói, Technopics là một cuộc chiến ủy nhiệm dựa trên cuộc đua công nghệ. Ở đây không tồn tại khái niệm công bằng hay tinh thần thể thao. Ai cũng sẽ làm mọi thứ cần thiết để giành chiến thắng. Chúng tôi phải đảm bảo an toàn cho khoản tiền đã đầu tư để đưa cô ra thi đấu, nhưng không thể ở bên cạnh cô trong suốt sự kiện. Nếu thành tích của cô quá nổi bật, những người khác có thể tập trung tấn công cô như một dạng ‘biện pháp đối phó’."

"Tôi đoán điều đó càng đúng với một nội dung như shootathlon, nơi kết quả được quyết định bởi 3 nội dung trong 3 ngày." 

Mariydi tháo rời khẩu súng cực nhanh, cho thấy cô đã quá quen tay với nó.

"Nhưng như vậy cũng có nghĩa là tôi được tự do làm điều tương tự, đúng không?"

Đứng thẳng người lên, Alicia trả lời với vẻ mặt nghiêm túc.

"Ở mặt ngoài, đây được xem là một lễ hội hòa bình. Cô được phép làm vậy miễn là không làm hoen ố hình ảnh khẩu súng của nhà tài trợ."

"Hừ. Ban quản lý Olympia Dome chính thức lên án điều đó, nhưng mọi khán giả đều xem những rắc rối như vậy là một phần làm nên sự hấp dẫn của Technopics. Đó là lý do vì sao nó thường được gọi là Lễ Hội Tử Thần hay Cuộc Diễu Hành Thảm Sát."

Vừa tiếp tục công việc, Mariydi vừa liếc nhìn người vệ sĩ của mình.

Ngay cả trong thời đại này, vẫn có những thứ không được phép trong các cuộc thi thể thao. Bao gồm doping vượt quá một mức nhất định, huấn luyện thể chất quá khắc nghiệt, và trang phục thể thao đặc biệt có gắn lò xo hay động cơ mạnh đến mức có thể gây tổn hại cho cơ thể vận động viên. Dù công nghệ nhân loại đã tạo ra được những thứ như vậy, chúng rất hiếm khi được đưa ra ánh sáng.

Nhưng cho dù một thứ trông như thể sẽ bị cấm trong thi đấu thể thao, nó cũng sẽ không bị cấm nếu có thể sử dụng trong những lĩnh vực khác.

Ví dụ như quân sự.

Vì lý do đó, những người tham gia Technopics thường được gọi là binh sĩ vận động viên.

"Tôi sẽ ra ngoài đó cùng 30 hay 40 gã lực lưỡng nhân tạo kiểu đó. Tôi cho rằng các người có chiến lược bảo vệ nào đó nếu họ gây ra rắc rối."

"Sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu Object có thể xử lý những tình huống như thế này."

Các binh sĩ vận động viên chủ yếu sở hữu năng lực cá nhân, nhưng họ cũng có thể phá vỡ những giới hạn trước đây của sức mạnh thể chất khi sử dụng những vũ khí như giáp trợ lực.

Nhưng đồng thời, sự tràn lan của các Object trên thế giới cũng đồng nghĩa vơi việc một phi công tiêm kích của lực lượng không quân PMC như Mariydi chỉ còn hữu dụng trong những môi trường vô cùng hạn chế.

Cô chỉ có thể phòng thủ hoặc tấn công ở những khu vực mà Object không thể được sử dụng.

(Chúng ta đều là những kiểu binh sĩ không còn cần thiết trong kỷ nguyên của những cuộc chiến sạch.)

Với suy nghĩ tự giễu ấy trong lòng, một nhân vật mới bước vào phòng thay đồ.

Đó là một người phụ nữ khoác áo blouse trắng bên ngoài bộ đồ thể thao mang thương hiệu. Cô có mái tóc nâu ngắn hơi gợn sóng và đeo kính không gọng. Tuy nhiên, manh mối lớn nhất về thân phận thật sự của cô là chiếc thùng giữ lạnh lớn đeo trên vai.

Tên cô là Stacy Palmetto.

Cô là một dược sĩ chuyên về các kỹ thuật thường được gọi chung là doping.

"Chào nhé. Đến giờ tiêm rồi đây! Cô bé, hôm nay em muốn nâng cấp bản thân theo kiểu nào?"

"Chỉ cần truyền máu trễ thời gian là được. Tôi không cần mấy loại thuốc không cần thiết."

Truyền máu trễ thời gian là việc truyền lại chính máu của bản thân.

Con người tạo ra máu mỗi ngày. Vài ngày sau khi lấy máu, lượng máu trong cơ thể sẽ quay lại mức 100%. Nếu lượng máu đã lấy đó được bảo quản rồi truyền trở lại, bạn có thể đạt mức máu vượt quá 100%.

Máu có vai trò vận chuyển oxy đi khắp cơ thể, nên càng có nhiều máu, bạn càng có thể dự trữ nhiều oxy hơn. Điều này có thể được dùng để nâng cao thành tích của một vận động viên.

Stacy bĩu môi.

"Chẹp. Em không dùng thuốc tăng cơ hay thuốc an thần à? Chị có rất nhiều loại có thể giúp tay em ổn định khi ngắm bắn đấy."

"Sau khi xem qua tuổi thọ trung bình của các vận động viên Technopics, tôi thật sự không muốn dùng chúng."

"Boo, boo. Theo chị thì chính mấy vụ ám sát mới là thứ kéo thấp tuổi thọ trung bình đó đấy."

Khi Stacy vẫn còn bĩu môi khi Alicia trả lời, cô vẫn đứng thẳng người mà không chút lay động.

cfe8496e-5bab-4877-a1c3-d7eb97ef5acc.jpg

"Việc cô ấy tham gia shootathlon là để phô diễn năng lực của khẩu súng mới của nhà tài trợ. Xin hãy tránh bất kỳ yếu tố nào ngoài khẩu súng có thể làm tăng khả năng bắn chính xác của cô ấy."

"Nghe rồi." 

Mariydi nói.

"Hơn nữa, cho dù những loại thuốc này hoàn toàn an toàn, bất cứ thứ gì kìm nén sự mệt mỏi cũng khiến việc nắm bắt tình trạng cơ thể trở nên khó khăn hơn. Điều đó có thể gây ra một ảnh hưởng tiêu cực rất nhỏ đến độ chính xác khi tôi ngắm bắn."

"Em nói là không dùng thuốc hóa học, nhưng em thật sự nghĩ truyền máu trễ là thân thiện với cơ thể à?" 

Stacy kéo một ống truyền và một túi đầy máu ra từ chiếc thùng giữ lạnh lớn.

"Nâng lượng máu lên cao hơn mức bình thường nghĩa là huyết áp của em sẽ tăng vọt. Tác động của việc đó có thể bào mòn thể lực. Đặc biệt là trong một cuộc đua dài. Đừng quên nguy cơ tạo ra gánh nặng khổng lồ lên mạch máu chỉ bằng việc cố chạy theo nhịp độ bình thường của em."

"Nghe khắc nghiệt thật." 

Người vệ sĩ lẩm bẩm trong khi khoanh tay trước ngực.

Mariydi tháo phần giống như găng tay dài đến khuỷu tay của bộ áo bay toàn thân.

Khi nhìn cây kim truyền xuyên qua làn da non trẻ của cô, người vệ sĩ tiếp tục nói.

"Tất cả các vận động viên đều được tăng cường cơ thể hằng ngày bằng đủ loại thuốc, còn trang phục và giày dép của họ thì được thiết kế cực kỳ cẩn thận, vậy mà mọi thứ đều phải chuẩn bị trước khi thi đấu. Theo tôi thấy thì họ hoàn toàn có thể trộn các thành phần cần thiết vào đồ uống ở đây."

"Đây là thể thao, nhớ chứ? Không có lời giải thích logic hay thuyết phục nào cho việc tại sao trong bóng đá lại không được dùng tay. Người ta chỉ có thể nói rằng đó là luật."

"Gần đến giờ rồi." 

Alicia nói, cô vừa xoay cổ tay thon dài vừa nhìn vào chiếc đồng hồ nhỏ một cách lạ lùng.

Mariydi liếc nhìn ống truyền cắm vào tay mình, đặt khẩu súng tựa lên vai còn lại rồi thở ra một hơi.

"Được rồi, đến lúc xuất hiện trong chong7 trình quảng cáo lớn nhất thế giới rồi."

Phần 2

Technopics được tổ chức tại Olympia Dome, một hòn đảo nhân tạo khổng lồ nổi gần như ở chính giữa Đại Tây Dương.

Hòn đảo nhân tạo này không được tạo ra bằng cách lấn đất mở rộng từ một hòn đảo tự nhiên sẵn có. Nó được tạo nên hoàn toàn từ những phao khổng lồ. Khi một hòn đảo nhân tạo được trao quyền tự chủ, nó không bắt buộc phải đứng yên ở một chỗ. Phần lớn những hòn đảo đó chậm rãi trôi theo các dòng hải lưu trên vùng biển quốc tế của bảy đại dương.

Do hiện tượng nóng lên toàn cầu và mực nước biển dâng cao, đã từng có một giai đoạn bùng nổ việc xây dựng kiểu đảo nhân tạo này. Weixing Taiwan, Second Venice, và quần đảo New Ryukyu là những ví dụ tiêu biểu. Tuy nhiên, chi phí bảo trì của chúng cao hơn dự đoán, tình hình ngoại giao mong manh do phải vận chuyển tài nguyên từ lục địa, và tốc độ phục hồi chức năng đô thị sau các tình huống khẩn cấp lại rất thấp. Tất cả những vấn đề đó chỉ được phát hiện sau khi xây dựng, và vì thế, trào lưu này đã nhanh chóng thoái trào.

Olympia Dome có một mái vòm khổng lồ với đường kính 20km làm sân vận động trung tâm. Vùng bán kính 10km xung quanh chứa cảng, sân bay, khu lưu trú, và mọi thứ cần thiết để hòn đảo hoạt động. Vì lý do đó, hình dáng của nó thường được ví như một quả trứng ốp la.

Quả trứng ốp la khổng lồ ấy trôi quanh quanh Đại Tây Dương với chu kỳ khoảng 2 năm.

Mariydi cùng các thí sinh khác của nội dung shootathlon nữ tập trung tại một đầu của mái vòm hình tròn. Nội dung thi ngày đầu tiên là chạy 25km dọc theo bức tường, đồng thời dừng lại ở 3 điểm trên đường để thực hiện bắn tỉa.

Cô nghe thấy giọng nói sắc bén của Alicia qua một bộ thu áp điện nhỏ cỡ nắp bút gắn bên tai.

"Kết quả cuối của shootathlon được tính bằng điểm trung bình của ba ngày, nhưng thành tích của cô trong ngày đầu sẽ quyết định vị trí xuất phát của cô ở ngày thứ hai. Nói thẳng ra, cô dẫn trước được bao nhiêu ở đây thì về sau mọi thứ sẽ dễ dàng bấy nhiêu."

"Cả bọn phải chạy 25km, nên tôi không nghĩ việc xuất phát chậm 10m hay gì đó lại tạo ra khác biệt lớn đâu." 

Mariydi bực bội đáp.

"Hơn nữa, shootathlon không chỉ là chạy, mà còn là bắn."

Cô liếc nhìn xung quanh, ước chừng có hơn 100 vận động viên nữ đang tụ tập. Vạch xuất phát trông còn có mật độ người đông hơn cả lối vào một trung tâm thương mại trước đợt giảm giá lớn.

Tập Đoàn Tư Bản, Liên Minh Thông Tin, Vương Quốc Chính Thống, Tổ Chức Tín Ngưỡng.

Việc có chừng ấy người đến từ các cường quốc thế giới khác nhau tập trung ở cùng một nơi mang lại một cảm giác kỳ lạ.

Một số bộ đồng phục là dạng liền thân như của Mariydi, nhưng những trang phục chạy tiêu chuẩn với áo và quần tách rời cũng rất phổ biến. Có người mang những đôi ủng lớn kéo dài tới tận đùi. Thoạt nhìn, chúng có vẻ không phù hợp để chạy, nhưng nhiều khả năng bên trong chứa các lò xo sợi giúp gia tăng triệt để sức mạnh của đôi chân người mặc.

Sự đa dạng lớn này có lẽ là do đây là đồng phục dành cho nữ. Từ góc độ đạo đức, đồng phục nữ phải che phủ nhiều cơ thể hơn, khiến chúng khó tối ưu hóa hơn so với đồng phục nam.

Tuy nhiên, điều đó lại tạo ra một màn trình diễn thị giác rực rỡ hơn, và các nhà thiết kế đã vượt qua mục đích thuần túy về năng lực thể thao để tạo ra những bộ đồng phục mang tính gợi cảm như một hình thức quảng cáo. (Tên các công ty tài trợ được in trên đồng phục.) Ở một khía cạnh nào đó, điều này dường như còn đi ngược lại mục đích ban đầu của đồng phục.

Giọng của một nữ phát thanh viên vang lên trong các bộ thu áp điện của họ.

"Ngày thi đầu tiên của shootathlon nữ sẽ bắt đầu sau 10 phút. Tất cả các thí sinh hãy di chuyển về vị trí của mình."

(Nếu đã chia theo giới tính, mình ước gì họ cũng chia theo độ tuổi.)

Có lẽ để tạo áp lực, một phụ nữ lớn tuổi thuộc Liên Minh Thông Tin đứng gần đó nửa đùa nửa thật chĩa súng về phía Mariydi. Mariydi phớt lờ cô ta và bước sang trái vài mét. Khi người phụ nữ kia di chuyển theo và vừa nhìn qua ống ngắm, cô ta không nhận ra mình đã đi thẳng vào trước ống kính máy quay.

Thể thao vốn là như vậy.

Những người thường xuyên ở cùng một đội sẽ liên tục tìm cách cản trở nhau, và các vận động viên sẽ khiêu khích lẫn nhau bằng thứ mà họ gọi là tấn công tâm lý. Mỗi lần nghe ai đó dùng từ ‘tinh thần thể thao’, Mariydi lại muốn nôn mửa. Cô cảm thấy những binh sĩ bắn giết lẫn nhau trên chiến trường còn chân thành hơn nhiều.

Rồi cô nghe thấy giọng của một đồng minh vang lên qua bộ thu áp điện bên tai.

Đó là từ nữ dược sĩ tên Stacy.

"Nếu có thời gian, lấy giúp chị một chữ ký nhé. Chị nghe nói chữ ký của Erie Greenhat khá có giá đấy."

"Tôi không nghĩ cô là kiểu người chạy theo mấy trào lưu đang thịnh hành. Là một chuyên gia điền kinh, tôi tưởng cô đã quen với việc ở cạnh các vận động viên rồi chứ."

"Chị thấy công việc của mình có giá trị hơn nếu chị có một mục tiêu cá nhân trong đó. Tinh thần của một nhà sưu tầm rất hợp cho việc này."

Người vệ sĩ hẳn đang đứng cạnh Stacy và nghe lén, vì anh ta xen vào.

"Cô đã có chữ ký của vận động viên chủ lực của chúng ta chưa? Nếu chưa, cô ấy có thể sẽ hơi dỗi đấy."

"Tôi sẽ lấy chữ ký của Mariydi sau khi em ấy chứng minh được bản thân bằng thành tích."

"Muốn nói gì thì nói." 

Mariydi phun ra.

Trong lúc đó, thời khắc cũng đến gần.

"Còn 1 phút."

Cô nghe thông báo đó và ngáp một cái.

Ngay sau đó, súng lệnh vang lên.

Đám đông lớn bắt đầu chạy cùng lúc, như nước tuôn ra khỏi một chiếc bình vừa được mở nắp. Mariydi hòa theo dòng chảy ấy. Cô di chuyển đôi chân theo một nhịp điệu và cảm nhận một sự căng thẳng khác hẳn với một cú nước rút toàn lực. Nó giống như việc cố dừng một chiếc đồng hồ bấm giờ đúng vào mốc 10 giây mà không được nhìn.

Cô nghe thấy giọng cứng nhắc của Alicia vang lên qua bộ thu áp điện.

"Nhà tài trợ của cô đang theo dõi. Làm ơn giữ vị trí trong nhóm dẫn đầu."

"Cô ngu à?"

Mariydi không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào cho câu trả lời ngắn gọn đó.

Cô hoàn toàn có thể lao lên vị trí đầu tiên, nhưng làm vậy thì thật vô nghĩa.

(Chết tiệt. Chuyện này làm mình nhớ đến khóa huấn luyện ở Khu Hạn Chế Bắc Âu, khi họ bắt mình chạy vòng quanh căn cứ hết lần này đến lần khác rồi mới cho ăn sáng.)

Vẻ ngoài 12 tuổi của cô khiến người ta khó mà tưởng tượng, nhưng Mariydi thực chất là một phi công tiêm kích. Một phi công phải có khả năng điều khiển máy bay một cách chính xác trong khi chịu áp lực gấp hơn 9 lần trọng lực Trái Đất, vì vậy, cô cần một cơ thể cứng cáp hơn cả một bộ binh vác súng băng qua đồi núi.

Khác biệt lớn nhất giữa cuộc đua và việc huấn luyện của cô là cô không thể cứ bắt chước nhịp độ của những người khác.

Mấu chốt là phải giữ nhịp độ của chính mình từ đầu đến cuối. Nếu lấy lại ví dụ chiếc đồng hồ bấm giờ, cô phải tiếp tục tin vào chiếc đồng hồ nội tại của mình trong khi phớt lờ mọi tiếng ồn xung quanh. Nếu không làm vậy, thể lực của cô sẽ không trụ được.

Vì thế, cô vừa phải để ý đến chuyển động của những người xung quanh, vừa phải đảm bảo rằng mình không vô thức tăng tốc khi bị cuốn theo nhịp của họ.

"Cái cảnh lắc lư loạn xạ xung quanh cô thật sự làm tôi bực mình."

"Nếu cô không định giúp tôi giữ nhịp độ, thì tôi sẽ ngắt liên lạc đấy." 

Mariydi đáp.

"Những thứ như vậy thực ra có thể được dùng để thu hút sự chú ý của máy quay. Tất nhiên, chúng tôi không trông đợi điều đó ở cô, nhưng cô có thể dùng một chiến thuật khác. Ngoài việc đơn thuần đạt kết quả tốt ra, tôi đề nghị cô tạo ra một chút kịch tính."

"Ý cô là giả vờ khổ sở à?"

"Đây là Technopics. Có được 10 giây lên sóng ở một kênh cũng tương đương với một quảng cáo 30000 đô. Và mỗi bậc cô leo lên trong thứ hạng lại là thêm 30% nữa."

"Nếu nghĩ quá nhiều về mấy chuyện đó rồi tụt hạng thì tôi sẽ thành trò cười mất."

18 phút trôi qua trong lúc họ trò chuyện.

Khi đến điểm bắn đầu tiên, nhịp thở của Mariydi vẫn đều đặn như thể cô đang nói chuyện điện thoại trong một quán cà phê.

Điểm đó nằm cách vạch xuất phát 7km. Một tấm thảm dài hàng chục mét được trải trên mặt nhựa đường. Một hàng bia hình người được dựng song song với thảm, cách đó 200m. Các bia được đặt trên những đường ray kim loại và di chuyển ngẫu nhiên.

Điểm bắn đồng thời cũng là trạm tiếp nước.

Các vận động viên trong nhóm dẫn đầu đã lấy nước xong và đang nằm sấp trên thảm, cầm các khẩu súng bắn tỉa.

Mariydi liếc nhìn họ và nói. 

"Thật tao nhã làm sao. Họ đang tận hưởng kỳ nghỉ à?"

Cô vẫn đứng thẳng.

Cô giơ khẩu súng bắn tỉa lên trong khi vẫn tiếp tục chạy với tốc độ như những người khác trong cuộc đua.

Thay vì nín thở và bắn từng phát một, cô bóp cò liên tục ở chế độ bán tự động.

Một tràng tiếng súng vang lên.

Mariydi Whitewitch bắn chính xác một viên xuyên qua đầu và ngực của từng bia hình người.

Đôi tay cô vững đến vậy là nhờ lượng thể lực cô đã giữ lại trong chặng đầu tiên bằng cách chủ ý điều chỉnh nhịp độ.

Tuy nhiên, kỹ năng đơn thuần của cô với tư cách một tay bắn tỉa cũng đóng vai trò rất lớn.

"Vậy là xong."

Trong khi các vận động viên khác nhìn theo với vẻ sững sờ, Mariydi tiếp tục chạy sang chặng tiếp theo mà không uống lấy một ngụm nước.

"Việc đó đã thu hút khá nhiều sự chú ý." 

Alicia nói.

Tuy nhiên, đó không phải là lời khen dành cho Mariydi.

"Nhưng nó khiến người ta không rõ đó là nhờ năng lực của khẩu súng mới của nhà tài trợ hay là kỹ năng cá nhân của cô. Từ giờ trở đi, cố đừng có đi quá đà."

"Đây là cách cô cổ vũ một vận động viên nước nhà vừa vượt lên vị trí dẫn đầu trong một sự kiện thể thao quốc tế à?"

Giọng Mariydi lộ rõ vẻ bực bội, nhưng nhịp chạy của cô không hề thay đổi.

Nhóm dẫn đầu cũ đang áp sát với một khí thế khủng khiếp, nhưng Mariydi không hề tăng tốc để ngăn họ vượt qua. Những nỗ lực đó chỉ làm họ hao mòn thể lực và kéo độ chính xác khi bắn xuống thấp. Họ sẽ không thể thắng cô về điểm tổng.

Thậm chí, việc Mariydi vươn lên dẫn trước đã khiến nhóm dẫn đầu cũ phá vỡ nhịp độ của chính họ, và điều đó nhiều khả năng cũng làm những người phía sau bị cuốn theo mà tiêu hao thể lực. Tất cả đều diễn ra đúng theo hướng có lợi cho Mariydi.

(Hẳn là huấn luyện viên và quản lý của họ đang gào thét qua tai nghe, nhưng mấy lời đó chẳng thể nào kéo nhịp tim xuống được.)

"Tôi mừng là họ ngu ngốc đến thế. Đúng là một đám cuồng cơ bắp tụ họp lại."

Ngay khi lẩm bẩm câu đó, Mariydi bị vượt qua, nhưng biểu cảm trên gương mặt cô không thay đổi dù chỉ một chút.

Đây chính là vị trí tốt nhất.

Thấp hơn nữa thì kết quả tốt sẽ nằm ngoài tầm với. Cao hơn nữa thì thể lực sẽ cạn kiệt và tốc độ sẽ sụp đổ.

Không để thứ tự mê hoặc mình, Mariydi Whitewitch tiếp tục tiến lên, hướng đến một số điểm cao đã được bảo chứng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!