Chương 3: Cảnh sát là một phương tiện để ngăn chặn chiến tranh - Cuộc chiến giải phóng Oceania (Phần 15-16-17)
Phần 15
May mắn thay, Quenser và Heivia không đơn độc. Với sự góp mặt của phi công trực thăng và những người lính khác cùng chung số phận, họ có tổng cộng khoảng 8 người.
Họ không còn thời gian nữa.
Càng lúc càng có nhiều vòng tròn trắng xanh xuất hiện quanh Son of a Bitch. Chúng bao bọc lấy Object như một cái kén phát sáng. Một khi đạt đủ gia tốc, nó sẽ giải phóng một chùm electron dài và liên tục, quét ngang qua như một nét bút tử thần. Baby Magnum sẽ không thể trốn thoát, và nhóm của Quenser thì chẳng có lấy một cơ hội nào. Số phận của mục tiêu sẽ được định đoạt.
Vì vậy, Quenser nhanh chóng đưa ra các chỉ dẫn.
Cậu rút ra vài ngòi nổ điện hình cây bút và đưa cho những người lính.
"Mọi người, hãy nạy mở các viên đạn của Catapult Cargo rơi quanh khu vực này. Thay ngòi nổ bằng những cái này! Sau khi xong việc, hãy chạy thoát khỏi phạm vi vụ nổ của chúng. Tôi không biết chính xác khi nào chuyện này sẽ bắt đầu và tôi không có thời gian để chờ đợi đâu! Nếu không muốn bị nổ thành từng mảnh, hãy tự bảo vệ mạng sống của chính mình!"
"Còn tớ thì sao, Quenser!?"
"Dùng bộ đàm của cậu để tìm kiếm ngẫu nhiên các tần số. Hãy tìm tần số nào có thể kết nối tới buồng lái của Son of a Bitch. Bất cứ chỗ nào có lượng nhiễu bất thường thì đó chính là băng tần chúng đang sử dụng!"
"Cậu đùa tớ à? Cậu định thực sự liên lạc với nó sao!? Một khi nó dò ra nguồn tín hiệu, nó sẽ thổi bay cậu đấy!"
"Đó là lý do tớ sẽ định tuyến nó qua nhiều bộ đàm khác nhau để nguồn phát không bị xác định. Các ngòi nổ điện có thể thu và phát tín hiệu vô tuyến, và tớ cũng sẽ sử dụng tất cả bộ đàm của mọi người. Cứ rải chúng ra một khu vực rộng lớn!"
"Thế cậu sẽ làm gì?"
"Chế tên lửa."
Quenser gằn giọng.
"Tớ muốn làm vài quả pháo hoa tên lửa khổng lồ như chúng ta đã từng làm. Tớ cần mượn từng viên đạn súng trường của mọi người! Cả bình nước và bình xịt làm mát nữa. Nếu chết rồi thì mọi người cũng chẳng cần chúng nữa, đúng không?"
"Cái gì? Tại sao cậu lại cần nước để làm tên lửa?"
"Tên lửa chỉ là phương tiện thôi. Thứ mà nó mang theo mới là quan trọng. Dù sao thì cứ làm theo lời tớ đi. Đây là cách duy nhất để đánh trả!"
Đó là một cuộc chạy đua với thời gian.
Họ nhanh chóng tản ra và bắt đầu công việc.
Như thường thấy trong các sự cố kẹt đạn, thuốc nổ bên trong đạn súng trường có thể dễ dàng giết chết chủ nhân của nó nếu xử lý sai cách. Tuy nhiên, Quenser là một chuyên gia về chất nổ. Ngay cả khi không có cân điện tử và các công cụ chuyên dụng, cậu vẫn chiết tách và đóng gói lại thuốc nổ một cách chính xác với những thiết bị có sẵn. May mắn thay, khu vực này đầy rẫy đống đổ nát, nên cậu có thể kiếm được các vật chứa và thanh ổn định cần thiết.
Phần khó nhất chính là ngòi nổ.
Khi xoắn các tờ giấy lụa thành một sợi dây, cậu trộn vào đó một lượng nhỏ thuốc nổ. Nếu cho quá ít, lửa sẽ tắt, nhưng quá nhiều sẽ khiến nó phát nổ giữa chừng. Việc trộn đều thuốc nổ đòi hỏi sự tập trung cao độ nhất.
"Tôi đã thay xong ngòi nổ trong đạn. Sau lần truyền tin này, tôi sẽ vứt bộ đàm đi!"
"Tôi cũng xong rồi. Tôi té đây!"
"Tôi sẽ dùng bộ đàm của tôi làm mồi nhử, nên tôi sẽ không liên lạc được với mọi người đâu. Điều đó không có nghĩa là tôi đã chết, nên đừng quên quay lại đón tôi sau đó đấy!"
Quenser theo dõi tiến độ qua bộ đàm trên tay. Sau đó, cậu nghe thấy Heivia hét về phía mình.
"Tớ tìm thấy tần số rồi! Là 10.1 GHz. Cậu thực sự định liên lạc với Son of a Bitch sao!?"
"Chúng ta không thể thắng nếu tớ không làm thế. Dù sao thì, cậu mau đi trốn ở đâu đó an toàn đi!
"Và nơi đó là ở đâu chứ!? Ngay cả hầm trú ẩn hạt nhân cũng chẳng bảo vệ nổi tớ trước cái thứ đó đâu!"
Quenser không thể phí thêm thời gian chờ đợi nữa.
Những quả pháo hoa tên lửa tự chế có kích thước bằng một chai nhựa 1,5 lít. Cậu cắm chúng xuống đất, cẩn thận điều chỉnh góc độ rồi châm ngòi.
Với một tiếng nổ vang dội, những quả tên lửa bay chéo lên không trung, hướng thẳng về phía chiếc Son of a Bitch.
Nhưng trước khi kịp chạm tới mục tiêu, chúng đã bị chệch hướng.
"Cậu đang làm cái quái gì thế!? Chúng bay lệch hết rồi, vả lại, mấy thứ đồ chơi đó thậm chí còn chẳng làm xước nổi một chiếc Object nữa là!"
"Chúng không cần phải bắn trúng!"
Lời đáp kỳ quặc của Quenser ngay lập tức được chứng thực khi những quả tên lửa đạt đến giới hạn độ cao ngay phía trên chiếc Son of a Bitch.
Phần 16
Ngay khoảnh khắc đó, người thanh niên của MIB được biết đến với mật danh D.C. 0 khẽ cau mày bên trong buồng lái của chiếc Object có tên chính thức là Early States, thứ mà Quenser và những người khác vẫn gọi là Son of a Bitch.
Hàng loạt thông báo lỗi vừa xuất hiện trên màn hình.
Chiếc Early States không có lớp giáp củ hành, và phương tiện tấn công lẫn phòng thủ duy nhất của nó, hệ thống Flyby Collider đã trở nên vô dụng. Quyền kiểm soát chùm electron đang được gia tốc đã bị mất, nó bắn vọt ra sa mạc xa xăm mà chưa kịp đạt đến mức năng lượng tối đa.
"Cái gì? Nó bị đóng băng à? Là do mấy quả tên lửa đó à? Chúng đã tạo ra một lớp băng mỏng để bịt kín các điểm phun kén công nghệ nano!?"
Hóa ra đó không chỉ là những món đồ chơi đơn giản làm từ thuốc súng. Họ đã phun nước lên phía trên Early States và ngay lập tức làm nó đóng băng. Ban đầu, người thanh niên của MIB nghĩ đến chất làm mát, nhưng rồi hắn nghĩ ra một câu trả lời đơn giản hơn nhiều.
(Chỉ là bình xịt làm mát và bình nước thôi sao? Một mánh khóe trẻ con, vậy mà nó đã tạm thời chặn đứng được Flyby Collider!)
Tiếng nhiễu rè rè phát ra từ bộ đàm của hắn. Ai đó đang chen ngang vào băng tần mà MIB sử dụng. Tín hiệu này không được mã hóa, nên nó truyền thẳng vào buồng lái dưới dạng giọng nói.
"Chào nhé, MIB. Có bất ngờ chút nào không? Ta biết món vũ khí đặc biệt của các người sử dụng các kén axit công nghệ nano. Và để phun chúng ra một cách hiệu quả, các ngươi phải thực hiện từ phía đỉnh của Object. Ta nghĩ một lớp băng mỏng nhưng rộng sẽ bịt kín được tất cả bọn chúng. Ta đoán đúng chứ?"
"Đồ ngu."
Gã thanh niên lẩm bẩm trong khi nhấn vài nút bằng ngón trỏ.
Hắn cố gắng quét tìm nguồn phát tín hiệu vô tuyến, nhưng hắn phát hiện ra khá nhiều nguồn. Và Early States chỉ có pháo chính, nó không thể dùng các pháo phụ để tấn công tất cả các nguồn phát cùng một lúc.
"Cậu thực sự nghĩ có thể ngăn chặn Early States bằng một mánh khóe trẻ con như vậy sao? Để tạo ra siêu cường mới, chúng ta đã bí mật lên kế hoạch này từ trước khi quốc gia quân phiệt Oceania được hình thành! Nó sẽ không bao giờ thua một trò vặt vãnh mà cậu vừa nghĩ ra tại chỗ đâu!"
Có một tiếng ngân nhẹ vang lên, giống như tiếng máy bắt muỗi đang nạp điện.
Thông thường, vũ khí chùm electron đóng vai trò là pháo chính của Early States sẽ đạt công suất tối đa bằng cách gia tốc trong các vòng tròn với sự trợ giúp của Flyby Collider, nhưng ngay cả khi không có gia tốc, nó vẫn cung cấp đủ nhiệt lượng.
Lớp băng được thiết kế để bao phủ một diện tích lớn nên nó chỉ dày vài mi-li-met. Ngay cả khi khẩu pháo bị yếu đi và không thể hoạt động như một vũ khí, nó vẫn đủ sức làm tan băng. Và một khi băng tan, Flyby Collider có thể kích hoạt trở lại.
Hệ thống vũ khí hoàn hảo cho cả công thủ sẽ tái xuất.
"Ha ha ha! Chúng ta vẫn còn 2 chiếc Early States nữa trang bị Flyby Collider. Các cậu không biết chúng ở đâu đúng không? Và chúng ta sẽ không cho các cậu thời gian để tìm ra đâu. Chỉ cần một chiếc Object này là đủ để câu giờ cho những chiếc kia được kích hoạt. Sau đó, sự chênh lệch về sức mạnh sẽ chỉ ngày càng lớn hơn thôi!"
"Vậy sao?"
"Và ngoài các Object ra, chúng ta còn có hàng trăm cơ sở khuếch đại. Vì cậu đã tạm thời phong tỏa Flyby Collider, cậu có đoán được chúng dùng để làm gì không? Chúng phát tán công nghệ nano ra toàn bộ lục địa. Flyby Collider sẽ bao phủ cả lục địa và ba chiếc Early States sẽ điều khiển nó! Cậu biết điều đó có nghĩa là gì mà, đúng không!?"
"Các người sẽ có thể tự do bẻ cong những chùm electron công suất cao đó trên toàn bộ lục địa và tung ra những đòn tấn công tầm xa nhắm vào các Object của chúng ta từ bất kỳ hướng nào. Đường chân trời sẽ không còn là vật cản nữa. Nhưng ngươi quên mất sự suy hao năng lượng trong không khí rồi sao?"
"Đây là công nghệ nano. Bằng cách điều chỉnh vị trí và liều lượng axit, một không gian tương tự như chân không có thể được tạo ra. Giống như một cơn lốc, nó sẽ tồn tại cực ngắn và chỉ trong một khu vực cực nhỏ, nhưng chúng ta có công nghệ cần thiết để đưa chùm electron đi qua cái ống hẹp đó một cách chính xác! Nói cách khác, chúng ta gần như có thể hoàn toàn lờ đi sự suy hao!"
"Ta hiểu rồi. Và như cái tên 'flyby' gợi ý, ta đoán các người có thể tăng công suất bằng cách truyền chùm electron giữa các chiếc Son of a Bitch và gia tốc lại nó. Thật là một thời đại tiện lợi. Công nghệ tuyệt vời này cho phép các người lật ngược những khác biệt đơn thuần giữa các Object… Và đổi lại, axit sẽ ăn mòn hơn một nửa lục địa."
Không một Object nào trong tầm bắn có thể đánh trúng họ, trong khi Early States có thể tiêu diệt bất kỳ kẻ thù nào bằng cách tự do bẻ cong chùm electron.
Đó không phải là một trận chiến kéo dài hay một cuộc đấu tay đôi dựa trên sự thấu hiểu ngầm.
Họ đang giả định mức tổn thất bên mình bằng không.
Sự hủy diệt hoàn toàn đơn phương này sẽ dẫn đến việc mọi tổn thất đều nằm ở phía bên kia.
"Hệ thống nhỏ nhất được dùng để cai trị khu vực lớn nhất! Đây là hệ thống hoàn hảo cho cảnh sát thế giới mới! Một khi thành công ở Châu Đại Dương, chúng ta chỉ cần mở rộng phạm vi từng chút một. Trong chưa đầy một thập kỷ, hệ thống mới này sẽ bao phủ toàn bộ bề mặt trái đất. Và Châu Đại Dương sẽ là trung tâm. Bất kỳ ai không theo kịp sẽ bị nuốt chửng bởi thời đại mới và chết đi!"
"Ngươi thực sự nghĩ mình sẽ có thời gian cho việc đó sao?"
Người lính phe địch chế nhạo qua bộ đàm.
Nhưng ánh mắt của gã thanh niên không hề lay chuyển.
"Cậu đang nói đến chiếc Object thế hệ 1 đang đợi ở đằng xa sao? Nó sẽ không kịp đâu. Lớp băng này chỉ dày vài mi-li-mét. Trong chưa đầy 10 giây nữa, quyền kiểm soát Flyby Collider sẽ…"
"Ta không có ý đó."
Tuyên bố đó ngay lập tức được theo sau bởi một tiếng gầm lớn và rung chấn truyền qua lớp vỏ dày của Object. Tiếng động tấn công màng nhĩ của gã thanh niên.
"Cái gì!?"
"Ngươi quên mất đống đạn chưa nổ của Catapult Cargo rồi à? Đó mới là những vũ khí chính thực sự của một Object. Ngươi nghĩ bên trong chúng chứa gì? Khí cho pháo plasma bất ổn định? Một bộ pin chứa đầy năng lượng lấy trực tiếp từ lò phản ứng của Object? Hay có thể là một bộ COIL? Chà, cái gì cũng không quan trọng. Tất cả chúng đều sẽ gây sát thương cho ngươi như nhau thôi."
Người lính phe địch nói.
"Suy cho cùng, ngươi đã loại bỏ lớp giáp củ hành đắt đỏ được chế tác tỉ mỉ vì ngươi có thể dựa dẫm vào Flyby Collider. Không có hệ thống phòng thủ đó, ngươi chỉ có lớp giáp kém cỏi hơn cả một Object trung bình."
"!"
(Chúng đã thay ngòi nổ để có thể sử dụng chúng sao!?)
Gã thanh niên mặc đồ đen nhìn quanh buồng lái một lần nữa.
Có hơn 10 chiếc cần gạt và hàng trăm nút bấm. Những bộ điều khiển đó lẽ ra phải được sử dụng kết hợp với một hệ thống đọc chuyển động nhãn cầu bằng tia laser, nhưng hắn không thể sử dụng nó thuần thục nếu thiếu đi sự đào tạo của một phi công Elite.
Đúng vậy.
Hắn không phải là một Elite.
Việc tiêu diệt các Object kiểu cũ bằng một người lính bình thường mang một ý nghĩa tư tưởng to lớn đối với họ.
Họ sẽ nắm giữ vị trí quyền lực nhất bằng cách triển khai số lượng lớn các loại vũ khí rẻ tiền nhưng hiệu quả.
Đó là bước đi đầu tiên của họ để trở nên giống với quốc gia lý tưởng từng tồn tại trước đây.
"Ngươi không phải là một Elite! Lý do ngươi cứ ngồi yên đó không phải vì việc phát tán các kén axit tốn thời gian. Ngươi không hiểu được hệ thống điều khiển cực kỳ phức tạp đó, nên một trận chiến tốc độ cao là điều không tưởng đối với ngươi! Ngươi dự định sẽ đứng bất động và nghiền nát bất kỳ Object nào tiến lại gần. Đó là một màn trình diễn ấn tượng đấy, nhưng đó là lựa chọn duy nhất của ngươi! Và điều đó có nghĩa là một chuyện!"
Hắn không thể né tránh những vụ nổ lớn đang bùng lên từ mặt đất.
Nếu những vụ nổ khủng khiếp do nhóm bộ binh tạo ra chạm tới Early States trước khi lớp băng mỏng tan chảy, lớp giáp kém cỏi của nó sẽ bị phá hủy.
"Kh…"
Gã thanh niên mặc đồ đen đưa tay về phía hai trong số rất nhiều cần gạt. Hắn nắm lấy chúng. Và hắn đẩy mạnh chúng về phía trước.
"Đồ ngu! Chúng ta đã biết ngay từ đầu rằng một người lính bình thường sẽ điều khiển nó! Chúng ta có cách để máy tính xử lý càng nhiều quy trình điều khiển càng tốt. Ngay cả khi nó không đủ cho một trận chiến chống lại Object khác, ta vẫn có thể di chuyển chiếc Object này! Ta thậm chí có thể di chuyển ở tốc độ cao, nên ta sẽ không bị kẹt trong những vụ nổ của các ngươi đâu!"
Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Không chỉ một, mà là nhiều tiếng nổ liên tiếp. Nhưng đây không phải là do những vụ nổ mà người lính phe địch gây ra. Đó là âm thanh của phản lực khi chiếc Object di chuyển theo hình zigzag như chớp giật để thoát khỏi những vụ nổ.
"Ta sẽ nghiền nát ngươi."
Gã thanh niên mặc đồ đen mỉm cười. Lớp băng mỏng bao phủ một phần Early States đã tan chảy. Hắn đã lấy lại được vũ khí chính của mình.
"Ta sẽ nghiền nát ngươi! Ta sẽ cho ngươi thấy ngươi bất kính đến cỡ nào khi nghĩ rằng bấy nhiêu đó là đủ để chống lại MIB và sự trở lại của cảnh sát thế giới! Ta sẽ nghiền nát ngươi và biến ngươi thành một ví dụ tiêu biểu về những gì sẽ xảy ra khi có kẻ dám chống đối chúng ta!"
Mọi thứ chuyển sang màu đỏ. Cơn giận dữ tột độ của gã thanh niên khiến sắc đỏ thẫm tràn vào từ rìa tầm nhìn của hắn.
Và...
Phần 17
"Cậu đang làm cái quái gì thế!?"
Heivia thảng thốt lẩm bẩm, rồi nhanh chóng chuyển thành tiếng gào thét.
"Cậu đang làm cái quái gì vậy hả!? Khiêu khích chỉ làm cái Son of a Bitch đó di chuyển nhanh hơn thôi! Chẳng khác nào tự sát bằng cách kích động kẻ thù cả!"
"Không."
Quenser nhe răng cười.
Họ không còn hy vọng nào. Họ sẽ bị nghiền nát thành từng mảnh nếu chiếc Son of a Bitch đơn giản là thuận theo cơn giận và lao thẳng về phía trước, nhưng cậu vẫn mỉm cười đầy tự tin vào chiến thắng của mình.
"Chúng ta thắng rồi. Hắn mới là kẻ đang tự sát."
"Cái gì?"
"Object cao hơn 50m và nặng hơn 200000 tấn. Chúng to không kém gì hai chiếc tàu sân bay hạt nhân cộng lại, nhưng lại thống trị chiến trường với vận tốc hơn 500km/giờ."
Cậu dừng lại để lấy hơi trước khi tiếp tục.
"Lực G mà phi công phải chịu lớn hơn nhiều so với phi công lái máy bay tiêm kích siêu thanh. Những lực G đó được triệt tiêu bằng một bộ đồ đặc biệt chứa đầy công nghệ tiên tiến và việc biến đổi triệt để cơ thể của các Elite. Và cậu biết điều đó có nghĩa là gì không?"
"Nếu một người lính hoàn toàn bình thường bị ép phải thực hiện những hành động đó…"
Heivia nuốt nước bọt.
Quenser đưa ra câu trả lời với sự tàn nhẫn như đâm một nhát dao.
"Nếu may mắn, máu sẽ không kịp lên não và hắn sẽ ngất lịm đi. Nếu không, một mạch máu lớn hoặc nội tạng có thể vỡ tung, giết chết hắn ngay lập tức."
Với một tiếng ầm ầm vang dội, Son of a Bitch di chuyển theo một hướng kỳ lạ. Nó lao thẳng qua chỗ Quenser và những người khác. Khi nó càn quét qua những đống đổ nát, nó cứ thế lù lù tiến tới theo một hướng duy nhất. Hành động vô thức đó cho thấy kẻ điều khiển Object đã mất quyền kiểm soát.
"Ngươi… gwah… aaaaaaahh!"
Giọng nói phát ra từ bộ đàm dường như đang nguyền rủa họ. Quenser mỉm cười và đưa thiết bị lên miệng.
"Sao thế? Các mao mạch trong mắt ngươi vỡ rồi à? Nghe có vẻ ngươi đang gặp rắc rối vì toàn bộ tầm nhìn đang nhuộm một màu đỏ thẫm nhỉ."
"Ngươi… đồ ngu…"
Giọng gã thanh niên ngắt quãng, như thể hắn đang rất khó thở.
"Đây là… cơ hội cuối cùng… để chỉnh sửa thế giới này… thứ đã vỡ vụn như kính màu… Thế giới khao khát… sự trở lại của lực lượng cảnh sát xưa kia…. Ngươi… yêu chiến tranh đến thế sao…?"
"Ngươi nghiêm túc đấy à?"
Quenser vặc lại.
"Sự sụp đổ của Liên Hợp Quốc tượng trưng cho việc bản đồ thế giới bị phá hủy, nhưng chuyện đó đã xảy ra từ bao nhiêu thập kỷ trước rồi? Ít nhất thì nó cũng xảy ra trước thời của một kẻ có giọng trẻ măng như ngươi. Bà lão bảo trì là người duy nhất ta biết đủ già để có thể đã trải qua chuyện đó."
"Ah… gh…"
"Ngươi chẳng biết gì cả, đúng không? Chỉ là sẽ dễ dàng đánh lừa mọi người hơn nếu ngươi có một cái nền tảng lịch sử nào đó. Ví dụ nhé, ta có thể nói ta là một quý tộc danh tiếng và ta tìm thấy vài tài liệu cũ liên quan đến con tàu đắm của tổ tiên đã mất tích trong một vùng biển từ lâu. Sau đó ta sẽ yêu cầu ngươi giúp gây quỹ cho sứ mệnh trục vớt cổ vật. Những gì MIB các ngươi làm cũng tương tự như thế thôi."
Có thể lực lượng cảnh sát thế giới cũ đã từng đóng một vai trò hữu ích. Thời đại được cai trị bởi một siêu cường có lẽ đã hòa bình hơn nhiều so với thời hiện đại. Là một thành viên của thế hệ trẻ, Quenser không có ý định phủ nhận điều gì đó mà cậu chẳng hề biết rõ.
Tuy nhiên…
"Các ngươi thực sự là những người kế thừa của siêu cường đó sao?"
Quenser nhổ toẹt một tiếng.
"Nếu ngươi có thể vác cái mặt đó ra mà nói 'có', ta sẽ vỗ tay cười nhạo thẳng vào mặt ngươi."
Ít nhất thì nhóm MIB này chẳng có mối liên hệ nào với lực lượng cảnh sát thế giới cả. Chúng chỉ là những kẻ phản diện mượn danh nghĩa đó trong một tương lai xa xôi mà thôi.
"Ta nghĩ ngươi đã nhầm lẫn điều gì đó rồi. Đây không phải là đất nước của các ngươi, cũng chẳng phải thuộc địa dưới quyền cai trị của Vương Quốc Chính Thống. Đất nước này thuộc về người dân Oceania và không ai khác! Chúng ta cũng chỉ là những kẻ đang tạm thời xâm nhập vào đây thôi. Ngay giây phút các ngươi quên đi sự thật đơn giản đó và bắt đầu chiếm đo lấy vùng đất này vì lợi ích cá nhân, các ngươi không còn tư cách tự gọi mình là cảnh sát nữa! Các ngươi chẳng qua chỉ là lũ xâm lược tôn thờ một lý tưởng cũ rích mà thôi!"
"Gh…gbh."
Tiếng ai đó đang nấc ra máu truyền qua bộ đàm.
Thế nhưng, chiếc Son of a Bitch vẫn dừng lại. Có vẻ như lời nhận xét đó là điều mà gã thanh niên không thể làm ngơ. Chuyển động của chiếc Object dần trở nên "người" hơn.
"Gbaaaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhhh!"
Cỗ máy nhanh chóng quay phắt về phía Quenser. Hệ thống Flyby Collider kích hoạt, và khẩu pháo chính màu trắng xanh bắt đầu gia tốc theo những vòng tròn quanh nó.
Nhưng Quenser thậm chí còn chẳng buồn quay đầu nhìn lại.
Một âm thanh tựa như bong bóng nước vỡ tung vang lên rỗng tuếch từ bộ đàm.
"Kết thúc rồi."
Như thể một sợi chỉ mảnh cuối cùng đã đứt lìa, Son of a Bitch hoàn toàn bất động.
"Tàn nhẫn thật đấy."
Heivia cười khổ.
"Cậu biết rõ rằng hắn càng di chuyển tốc độ cao thì thương tổn bên trong cơ thể hắn càng tích tụ, vậy mà cậu vẫn cứ liên tục khiêu khích hắn."
"Chứ tớ còn cách nào khác đâu? Tớ đâu còn phương thức nào khác để tấn công hắn."
Quenser nhún vai và giơ ngón tay thối lên.
"Tớ đã thao túng gã khốn đó bằng lời nói. Một cái kết hoàn hảo cho một kẻ chuyên thao túng người khác, cậu có nghĩ vậy không?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
