Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 2

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 9

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

12 25

Web novel - Chương 46: Những Manh Mối Xung Đột

Chương 46: Những Manh Mối Xung Đột

"Không..."

Eshara tự lẩm bẩm phủ nhận một câu, sau đó lập tức khai mở Linh thị. Đôi mắt sâu thẳm như hố đen của Eshara nhìn chằm chằm vào Sill, khiến cô cảm thấy da đầu tê dại. Sill luôn thấy lạ lùng, tại sao một Đại giám mục của Giáo hội Hy Vọng khi mở Linh thị trông lại đáng sợ đến thế? Nếu ai đó nói với Sill rằng Eshara là trùm phản diện, có lẽ cô cũng sẽ tin sái cổ.

Sau khi dùng Linh thị quan sát kỹ lưỡng một hồi, Eshara mới chịu tắt nó đi, gương mặt hiện lên vẻ nhẹ nhõm.

"Có chuyện gì vậy, thưa Đại giám mục Eshara?" Nhìn biểu cảm đó của cô ấy, Sill tháo kính ra nhét vào túi áo bào, lo lắng hỏi: "Cơ thể em có vấn đề gì sao?"

Sill vốn rất sợ bản thể của mình xảy ra sai sót, cô thuộc kiểu người cực kỳ "nhát chết".

"Không."

Eshara dường như đã xác nhận được điều gì đó, biểu cảm trở lại bình tĩnh: "Tiêu hóa... chưa xong."

"Không thể tiêu hóa xong nhanh vậy sao?" Sill tò mò hỏi. Từ lời của Eshara, cô chỉ hiểu được rằng mình đã tiến rất gần đến việc tiêu hóa hoàn toàn, nhưng vẫn còn thiếu một chút nữa.

Eshara khẽ lắc đầu. Cái lắc đầu này làm Sill cảm thấy cô ấy không phải đang trả lời câu hỏi của cô, mà là đang phủ định một điều gì đó sâu thẳm trong lòng mình. Đoán mò vốn không phải sở trường của Sill, vì vậy cô quyết định hỏi thẳng:

"Đại giám mục, bình thường mất bao lâu để tiêu hóa xong lọ Thánh dược thứ nhất ạ? Có phải em quá nhanh không?"

Có lẽ nhờ có kinh nghiệm phong phú trong việc chống lại những lời thì thầm điên rồ của Gã Hề và Bác sĩ, Thánh dược Con Chiên thuộc bậc Thánh thứ nhất ngay từ đầu đã không gây ra ảnh hưởng quá lớn đối với Sill. Đặc biệt là sau khi độ dung hợp của thẻ Gã Hề tăng cao, lọ Thánh dược vốn chỉ bằng một phần ba liều lượng ma dược thông thường này đã không còn "đủ đô" với cô nữa.

"Em... rất nhanh."

Eshara nhìn Sill, gật đầu. Biểu cảm và ngữ khí của cô ấy rất nghiêm túc, nhưng lời nói ra lại khiến Sill cảm thấy hơi "nhột".

"Thánh nữ, bình thường."

Chưa thử lần nào, sao cô ấy biết tôi nhanh hay không. Sill thầm phản bác một câu trong lòng, nhưng rõ ràng cô chỉ đang cố gắng níu giữ chút thể diện cho những thứ đã mất. Giống như những người bị đoạn chi thường cảm nhận được "chi ma" vậy, Sill thỉnh thoảng vẫn tưởng rằng một bộ phận nào đó trên cơ thể mình vẫn còn, nhưng ngay khi ý nghĩ đó vừa lóe lên, cảm giác trống trải giữa hai chân lại nhắc nhở cô rằng mình không bao giờ có thể quay lại như xưa được nữa.

Nói trắng ra là, những thứ có thể "cứng" đã biến mất, nhưng cái miệng thì vẫn có thể "cứng" thêm một chút. À không, đến cái miệng cũng chẳng dám cứng, chỉ dám phản kháng thầm trong lòng thôi.

"Hôm nay, thế nào? Cảm giác."

Eshara đi đến bàn ngồi xuống, nhìn Sill hỏi: "Cần, gì không?"

"Ưm... hôm nay em có ghé qua tiệm quần áo ở phố Hemington, sau đó đi dạo quanh thành phố Suramar. Em không cần gì cả, bảng Sur vẫn còn rất nhiều." Sill nói đến đây thì dừng lại, ra vẻ đã kể xong.

"Sau đó?"

Eshara dường như biết điều gì đó, tiếp tục truy hỏi: "Buổi tối?"

"Buổi tối..."

Câu hỏi của Eshara khiến Sill bỗng chốc mất bình tĩnh.

Từ nữ tu Shoney ngay ngày đầu tiên, Sill đã biết Giáo hội Hy Vọng có một phương pháp nào đó để phát hiện lời nói dối. Vì vậy, trước đây khi nói đến những vấn đề nhạy cảm, cô thường dùng cách nói "nửa thật nửa giả" để lướt qua, không kể chi tiết. Ví dụ như việc đi xem quần áo ở phố Hemington là thật, nhưng chuyện tham gia Salon Ma Pháp ngay trong tiệm đồ đó và mua vài vật phẩm thì cô trực tiếp lờ đi.

Nhưng giờ đây, Eshara dường như đã nắm được gì đó, khiến Sill không biết phải ứng phó thế nào. Cuối cùng, dưới cái nhìn bình tĩnh của Eshara, Sill đành bại trận, yếu ớt nói: "Em có đến khu Nam Ibiza, để cứu người."

Sill không nói dối, đúng là cứu người thật, nhưng không phải hôm nay mà là vài ngày trước cô đã "khâu" một gã rơi từ sân thượng xuống.

"Ừm."

Eshara gật đầu, có vẻ không ngạc nhiên trước câu trả lời của Sill. "Đường mẫu Hy Vọng, giúp đỡ. Ibiza, cần cứu chuộc."

Ibiza cần cứu chuộc? Phương pháp thăng tiến của đường mẫu Hy Vọng là giúp đỡ người khác? Nghĩ kỹ lại, những lời thì thầm lạnh lùng mà Thánh dược truyền tải, nếu làm ngược lại thì đúng là đừng lạnh lùng đứng xem, mà phải thực hành đạo cứu thế.

"Vậy ngoài em ra, còn có tu sĩ hay nữ tu nào khác ở Suramar đến Ibiza để giúp đỡ người khác không ạ?" Sill tò mò hỏi thêm một câu.

"Gần như tất cả."

Giọng điệu của Eshara thản nhiên như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát.

"Gần như tất cả?" Sill lẩm bẩm lặp lại.

Nhưng nghĩ kỹ thì đúng là bình thường. Khu Nam Ibiza bẩn thỉu, loạn lạc vốn đã bị đóng đinh trong tâm trí Sill với hai chữ "nghèo đói" và "hỗn loạn". Nghĩ theo cách này, khu ổ chuột đó chẳng khác nào một "bãi farm kinh nghiệm" để tiêu hóa Thánh dược của Giáo hội Hy Vọng. Giáo hội cần mang lại sự giúp đỡ cho người khác để thăng tiến, mà Ibiza lại là nơi thiếu vắng sự cứu chuộc nhất. Tính ra, Sill đã vô tình đi đúng nơi rồi.

Thế nhưng, tại sao khu Ibiza vẫn cứ hỗn loạn như vậy? Theo lý mà nói, với việc có nhiều tu sĩ và nữ tu đến đó giúp đỡ người nghèo, điều kiện sống và an ninh của những người ở đó ít nhất cũng phải được cải thiện đôi chút chứ?

Sill đem thắc mắc này hỏi Eshara, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng của cô ấy.

"Ta, không thường ở, Suramar."

Eshara lắc đầu, "Thay đổi quá lớn."

Sill lập tức nhận ra đây là cách Eshara né tránh việc nói chi tiết với cô. Nếu Eshara thực sự không hiểu rõ Suramar vì quanh năm ở vùng biên giới không người, thì cô ấy chắc chắn không thể khẳng định một cách chắc chắn rằng khu Ibiza cần được cứu chuộc như thế.

Rõ ràng Eshara không muốn hại cô, vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất: Đằng sau sự nghèo đói và suy yếu của khu Ibiza chắc chắn có một thế lực khổng lồ thúc đẩy, khiến ngay cả Giáo hội cũng không dám manh động, và cũng không thể để Sill biết được.

Dù Giáo hội Hy Vọng đã suy yếu vài trăm năm, nhưng để tìm ra một tổ chức có năng lượng tương đương, trong đầu Sill lập tức nảy ra ba lựa chọn. Tuy nhiên, trước hết cô loại trừ sáu giáo hội chính thần còn lại. Chỉ còn hai khả năng: Tổ chức Ma pháp và giới Quý tộc.

Sill tạm thời không nghĩ ra lý do tại sao các Ma pháp sư lại ngược đãi dân nghèo (trừ khi làm thí nghiệm trên cơ thể người như trong tiểu thuyết, nhưng điều đó không có bằng chứng), vì vậy cô loại bỏ tổ chức ma pháp. Vậy chỉ còn một khả năng rõ ràng nhất: Quý tộc.

Quý tộc... Giáo sĩ... Ibiza... Giáo sĩ muốn giúp đỡ... Vậy tại sao Quý tộc lại vì chuyện này mà nhắm vào Giáo hội...

Sill không khỏi nhớ đến nhiệm vụ hệ thống của mình: [ÂM MƯU DƯỚI LỚP SƯƠNG MÙ]. Điểm xung đột giữa Giáo hội và Quý tộc có lẽ chính là ở khu Ibiza này. Tuy chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nhưng Sill đã suy luận ra được trọng điểm nhiệm vụ của mình nằm ở đâu. Thông tin đã khá đầy đủ, nếu không có gì bất ngờ, cô có thể tìm thấy câu trả lời tại khu Nam hoặc khu Tây Ibiza.

Tuy nhiên, lúc này Eshara không hề biết Sill đã suy luận ra tất cả, thậm chí cô ấy còn đang cố gắng chuyển chủ đề một cách vụng về. Chị ngập ngừng hồi lâu mới thốt ra được một câu:

"Đói không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!