Chương 49: Xung Đột Giữa Tư Bản Và Giáo Hội
"Xin lỗi bà Joanna, đã làm bà sợ rồi," Sill nhìn bà lão đang run rẩy sau lưng mình, mỉm cười an ủi, "Có vẻ cậu ấy cần một chút tư vấn tâm lý."
Nói xong, Sill thong thả bước vào căn phòng tối tăm và tiện tay đóng cửa lại, ngăn cách hoàn toàn tầm mắt của bà lão.
Căn phòng âm u chỉ có duy nhất một ô cửa sổ đang bị rèm che kín. Bên trong chỉ vỏn vẹn một khung giường gỗ, bên trên là chiếc "đệm" thô sơ đan bằng dây thừng. Nếu ngủ không cẩn thận, người ta hoàn toàn có thể lọt qua kẽ dây mà ngã xuống đất. Ngoài ra còn một chiếc tủ quần áo cũ nát, không gian còn lại chẳng thể nhét thêm bất cứ thứ gì khác.
Sill lướt qua Edward, đi đến bên cửa sổ, dùng gậy batoong gạt tấm rèm ra để ánh nắng ban mai rọi vào phòng. Cô tựa lưng vào cửa sổ, nhìn Edward đang nằm dưới sàn với cơ thể có dấu hiệu sắp sụp đổ, cảm thấy khá đau đầu. Nếu Sill đến muộn một ngày, hoặc thậm chí nửa ngày, Edward có lẽ sẽ hoàn toàn rơi vào điên loạn, rồi như một con ruồi không đầu đi khắp thành phố tìm kiếm "vật chủ" của dòng máu [Quỷ Mệnh] là vị Bác sĩ kia, cho đến khi bị tiêu diệt như một con quái vật và trở thành một trong những giai thoại kinh dị của Suramar.
"Này, Edward."
Sill gọi một tiếng, nhưng gã không đáp lại. Thậm chí dưới lớp áo vest của gã, dường như có thứ gì đó đang lồi lên.
Sill biết không thể trì hoãn thêm, liền hỏi thẳng: "Chỉ bấy nhiêu thôi đã khiến ngươi tuyệt vọng rồi sao? Ngươi có từng nghĩ đến em gái mình không?"
Cái tên "em gái" dường như đã kích động Edward, khối u trên lưng gã dần xẹp xuống. Hồi lâu sau, gã chống tay ngồi dậy trong trạng thái rã rời, trố mắt nhìn về phía Sill nhưng không nói một lời.
"Nhìn nhận cho rõ tình hình đi, nhóc con."
Sill gõ nhẹ gậy batoong xuống sàn gỗ: "Không có bạn của ta, ngươi đã chết rồi. Lúc đó ai sẽ chăm sóc em gái ngươi? Cha mẹ ngươi? Hay bà lão lúc nãy?"
Edward cụp mắt xuống, không rõ gã đang nghĩ gì.
"Tôi... không có cha mẹ," Im lặng một lát, Edward mới mở lời, "Bà Joanna không phải bà tôi, bà ấy chỉ là chủ nhà thôi."
Thấy Edward chịu mở miệng, Sill tạm thời thở phào. Miễn là đừng biến thành quái vật, nếu không khi trở lại bản thể cô sẽ thấy cắn rứt lương tâm lắm.
"Những người trong tòa nhà này đều là khách thuê sao?" Sill bắt đầu khơi gợi chủ đề.
"Vâng..."
"Còn em gái ngươi? Cô bé không ở cùng phòng à?"
"Bà Joanna sống độc thân, bà ấy đồng ý cho Lina ở tạm bên nhà bà ấy một thời gian."
"Ừm... căn phòng này đúng là quá chật hẹp."
"Bà Joanna là người tốt... lúc nãy tôi thực sự không nên làm vậy..."
Khi cảm thấy sự cảnh giác của Edward đã giảm bớt, Sill đột ngột hỏi: "Tại sao ngươi lại nhảy lầu?"
"Ơ..."
Câu hỏi bất ngờ khiến Edward nghẹn lời: "Tôi... tôi không biết..."
Sill hơi nhướng mày, nhận ra sự đắn đo của đối phương. Cô hơi hất cằm: "Ta hỏi ngươi vài câu, hãy trả lời thật lòng. Tùy vào thông tin mà ta sẽ trả lời bằng thù lao tương xứng."
Dứt lời, cô lấy từ trong túi ra một tờ tiền mệnh giá 10 bảng Sur kẹp giữa hai ngón tay. Nhìn thấy tờ tiền này, mắt Edward trợn ngược... dĩ nhiên, hai ngón tay trong hốc mắt phải của gã cũng "vươn thẳng" ra vì kinh ngạc.
"Xin cứ tự nhiên hỏi ạ."
Rõ ràng, 10 bảng Sur có sức hút cực lớn với một kẻ không thể làm việc và đang túng quẫn như Edward. Số tiền này đủ cho tiền ăn của Lina trong nửa năm, giúp gã có thể thuyết phục em gái nghỉ việc ở cái công xưởng chết tiệt kia để đi học.
Sill đặt tờ tiền lên bệ cửa sổ: "Vậy ngươi phải trả lời thật lòng."
Nhìn tờ tiền như muốn bay đi theo cơn gió ngoài cửa sổ, Edward nuốt nước bọt một cái khó khăn rồi gật đầu.
"Nguyên nhân tự sát?" Sill lặp lại câu hỏi.
"Tôi... tôi không muốn làm gánh nặng cho Lina..." Edward cúi đầu, im lặng hồi lâu rồi mới tiếp tục, "Thực tế là vài tháng trước, tôi đã bị què chân do máy móc gặp sự cố. Dù là công việc nặng nhọc với lương vài Shilling một tuần cũng không có chủ xưởng nào chịu nhận tôi nữa."
"Lina đã vào công xưởng vì tôi... Con bé lẽ ra có thể đến trường học miễn phí của Giáo hội Hy Vọng, nhưng nó đã từ bỏ cơ hội đó chỉ để nuôi sống kẻ phế vật là tôi..."
"Tiền bồi thường của công xưởng đâu? Có bồi thường không?" Sill ngắt lời.
"Không... bọn họ nói đó là do tôi thao tác sai..."
Sill nhìn thẳng vào Edward: "Cho nên ngươi chọn tự sát?"
Edward gật đầu một cách đờ đẫn. Qua đoạn đối thoại ngắn này, Sill dường như đã nắm bắt được điều gì đó. Có vẻ Giáo hội không phải không nỗ lực giúp đỡ dân nghèo, họ thậm chí đã xây dựng trường học miễn phí tại khu Nam Ibiza. Nhưng ngay cả vậy, vẫn có những đứa trẻ như Lina không thể đến trường.
Một tia sáng lóe lên trong đầu Sill, cô nhìn chằm chằm Edward hỏi: "Ngươi có biết cái tên Bongsandi không?"
Nghe thấy cái tên này, Edward lập tức có phản ứng. Gã hỏi ngược lại với vẻ không chắc chắn: "Đại nam tước Bongsandi?"
"Ông ta là chủ xưởng lớn nhất khu Ibiza, gần như phân nửa các xưởng ở đây đều đứng tên ông ta. Nghe nói ngay cả cảng Suramar cũng là do ông ta đầu tư xây dựng... Cô hỏi về ông ta làm gì?"
"Còn Giáo hội Hy Vọng thì sao?"
Sill truy hỏi, "Người dân khu Ibiza nhìn nhận họ như thế nào?"
"Giáo hội Hy Vọng?" Edward suy nghĩ kỹ rồi đáp: "Nếu chỉ tính riêng khu vực Ibiza, đó là giáo hội thực sự mang lại hy vọng. Ít nhất là các giáo hội khác không hề lập nhà thờ hay trường học ở đây, chỉ có Giáo hội Hy Vọng làm điều đó. Hơn nữa các linh mục luôn khuyến khích trẻ em đi học, chữa bệnh miễn phí cho người nghèo, dẫn dắt chúng tôi biểu tình chống lại giờ làm việc quá dài, dạy chúng tôi cách đòi tăng lương..."
"Nhưng báo chí chưa bao giờ viết điều gì tốt đẹp về họ cả." Nói đến đây, Edward có vẻ đầy bất bình.
Nghe đến đây, Sill đã hình dung ra được bức tranh toàn cảnh về xung đột giữa Quý tộc và Giáo hội tại đây: Hành động cứu thế và xóa nghèo của Giáo hội đã trực tiếp đụng chạm đến lợi ích của giới tư bản.
Cộc cộc cộc—
Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Cả Edward và Sill đều cùng nhìn về phía cửa.
"Anh trai..." Một giọng nói yếu ớt truyền vào từ bên ngoài.
Edward nhìn Sill, thấy cô gật đầu mới lên tiếng: "Vào đi, Lina."
Cánh cửa chậm rãi mở ra, Lina bước vào. Cô bé mặc một chiếc váy dài màu đen, bên ngoài khoác chiếc tạp dề trắng đơn giản. Dường như bất ngờ khi thấy có người lạ trong phòng, gương mặt lấm lem của Lina hiện lên vẻ ngạc nhiên, đôi tay bất an vò vò gấu váy.
"Không sao đâu, nhóc cứ coi như ta không tồn tại." Sill nở một nụ cười nhạt nhẽo nhưng thanh lịch, khẽ gật đầu với Lina.
"Chào chị gái xinh đẹp ạ."
Lina khẽ cúi đầu chào Sill rồi lập tức nấp sau lưng Edward. Có vẻ như so với người anh trai như quái vật, Sill là người lạ khiến con bé sợ hãi hơn.
"Không sao đâu Lina, cô ấy không phải người xấu, cô ấy chỉ đến hỏi vài chuyện thôi."
Edward muốn đưa tay xoa vai an ủi em gái, nhưng nghĩ đến đôi mắt trên tay phải, gã lại rụt tay về.
"Sao mặt mũi lại bẩn thế này?"
Edward xót xa nhìn Lina. Bỗng nhiên, đồng tử gã co rút mạnh. Trên chiếc tạp dề trắng gần bụng của Lina có một dấu giày lớn và rõ mồn một, trông cực kỳ chướng mắt.
Chưa kịp để Edward hỏi gì, Lina bỗng nhớ ra điều gì đó rồi mỉm cười. Cô bé thọc tay vào túi tạp dề, lấy ra một miếng vải nhỏ bọc kỹ. Con bé cẩn thận mở ra, bên trong là những đồng tiền lẻ, sơ bộ có khoảng năm Shilling và mười mấy Penny.
"Anh trai, sáng nay em lại đi tìm Mike râu rậm, cuối cùng ông ta cũng chịu trả lương hai tuần cho em rồi," Lina nâng đống tiền lẻ trên miếng vải vụn đưa đến trước mặt Edward, nụ cười rạng rỡ như hoa nở, "Anh trai, chúng ta có tiền rồi."
"Vì thế anh đừng làm chuyện gì tổn thương bản thân nữa nhé, được không anh..."
"Lina sẽ bảo vệ anh trai mà."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
