Chương 43: 『Hội Quân』
Rời khỏi khu cắm trại, chúng tôi tiếp tục men theo đường núi hướng về đỉnh.
Tuy độ cao không quá lớn, nhưng càng lên cao thảm thực vật càng thay đổi. Ở vùng thấp là rừng cây tạp chủ yếu là cây lá rộng, nhưng khu vực chúng tôi đang đi hiện tại xuất hiện nhiều cây lá kim như tuyết tùng.
Mặt trời đã lên cao hẳn, ánh nắng ấm áp chiếu xuyên qua kẽ lá. Thỉnh thoảng, những cơn gió sảng khoái thổi qua, mang theo mùi hương của cây cỏ trở nên nồng nàn hơn nhờ sương đêm.
"Iya ~ Buổi sáng dễ chịu thật đấy (ssu)... Đầu óc sau một đêm thức trắng cũng tỉnh táo hẳn ra."
"Nè nè, mọi người nói chuyện gì thế? Lúc tớ và Gael canh gác, con trai các nhóm khác cũng tụ tập lại rôm rả lắm mà?"
"Nhắc mới nhớ, lúc ca trực của tớ và Cliff-kun cũng thế."
"M, maa, chuyện đó thì... có nhiều thứ để nói lắm..."
...Đám con trai mà tụ tập thâu đêm thì làm gì có chuyện gì đứng đắn. Tôi thừa sức tưởng tượng ra. Huống hồ có Freed làm trung tâm thì càng dễ đoán.
"Những bạn nam khác có ngủ đàng hoàng không đấy?"
"Tớ có ngủ."
"Tớ cũng thế."
"Thật tình, hai cậu chán quá đấy."
Gael-kun và Cliff-kun vẫn ngủ được nhỉ.
"Tớ bị ép phải thức cùng đấy."
Hả? Hugh trực ca đầu tiên cùng với tôi mà...
"Thế thì cậu còn ngủ ít hơn cả Freed à!"
"A, không. Cuối cùng tớ cũng ngủ được một chút. ...Dù lúc đó cũng gần sáng rồi."
"Vậy sao, thế thì còn đỡ... nhỉ?"
Càng gần đến đỉnh, đường càng hẹp và dốc, nhưng chúng tôi vẫn leo thuận lợi mà không gặp rắc rối nào.
...Hôm qua vì chủ quan thế này mà Meriel-chan đã đi lạc. Nên hôm nay tôi vừa đi vừa luôn để ý đến sự hiện diện của em ấy. Không, thực ra hôm qua tôi cũng định vây quanh và chú ý rồi, nhưng chắc chắn đã có khoảnh khắc nào đó tôi bị lơ là. Tôi nghi ngờ đó là Skill (?) dạng như che giấu nhận thức hay dẫn dắt suy nghĩ gì đó, nên làm thế này chắc là ổn... chắc vậy.
Dù sao thì, chúng tôi vẫn đang hoàn thành lộ trình đúng theo kế hoạch.
"Nghỉ một chút nào. Meriel-chan thì... tốt, vẫn ở đây!"
"...Nè Katia, tớ đâu phải trẻ con đâu, làm thế này hơi... Tớ thấy ngại với Katia lắm."
"Cậu đang nói gì thế. Nắm tay cũng không được. Vây quanh cũng không xong. Thì chỉ còn cách này thôi. Meriel-chan nhẹ hều à, tớ chẳng thấy mệt chút nào đâu."
Đúng vậy. Vì suýt chút nữa lại lạc mất em ấy, nên tôi đã dùng biện pháp cuối cùng: Cõng em ấy trên lưng. Hành lý của hai đứa thì nhờ bọn con trai mang giúp.
Ban đầu Freed hớn hở xung phong, nhưng vì ánh mắt hắn tràn ngập tà ý dâm dục nên tôi đã bác bỏ ngay lập tức (bằng biện pháp vật lý). Mới hôm qua còn bảo người ta không nằm trong vùng phủ sóng (gu) của mình cơ mà.
Cơ mà... Hai cái cảm giác mềm mại áp vào lưng lúc cõng thế này...... Không lẽ còn lớn hơn cả tôi? Tớ cứ tưởng cậu thuộc phe tớ (phe ngực phẳng) chứ!
"Sao thế Katia? Mặt cậu trông đáng sợ lắm?"
"K, không có gì đâu!?"
Không được không được, sự tuyệt vọng lỡ lộ ra mặt mất rồi.
Nơi chúng tôi chọn nghỉ chân là một khoảng đất trống khá thoáng đãng. Cây cối xung quanh thưa thớt nên tầm nhìn rất tốt. Phía trước đã bắt đầu nhìn thấy đỉnh núi mục tiêu. Nhìn lại phía sau, do độ cao đã tăng lên so với hôm qua nên bức tranh toàn cảnh (panorama) trải rộng ra xa tít tắp.
Lên đến tầm này trời cũng bắt đầu se lạnh, mọi người đều đã mặc thêm áo khoác.
"Chúng ta leo được khá cao rồi nhỉ. Tầm nhìn tuyệt thật..."
Stella thầm thì, có vẻ hơi xúc động.
"Thật sự rất hùng vĩ..."
Trong lúc chúng tôi đang vừa ngắm cảnh vừa nghỉ ngơi...
"......O ~ i, Katia ~ !"
"Hửm? Giọng nói này là..."
Nghe tiếng gọi từ xa, tôi nhìn xuống con đường núi ngoằn ngoèo chúng tôi vừa đi qua và thấy một nhóm khác. Nheo mắt nhìn kỹ, tôi thấy một cô gái quen thuộc... Letty đang ngước lên và vẫy tay bun bun.
Có vẻ như các lộ trình đã hợp nhất từ đoạn giữa, từ đây chắc sẽ đi cùng nhau rồi.
"Là nhóm của Letty à. Xa thế mà cậu ấy cũng nhận ra nhỉ...... O ~ i!! Letty! Cố lên ~ !"
Tôi cũng vẫy tay lại và hét lớn cổ vũ.
"Maa, tóc của Katia nổi bật quá mà. Từ xa cũng nhận ra ngay (ssu)."
A, cũng phải ha...
"Nhóm Letty chắc cũng sắp đến đây rồi, nhân tiện thì đợi đi cùng nhau luôn nhỉ?"
"O? Không định tranh giải nhất à?"
"Tớ cũng đâu có chấp niệm đến thế. Nếu không gặp rắc rối gì thì nhóm nào chẳng như nhau."
"Đi đông người vui hơn mà! Không biết Luciela và Siphil thế nào rồi nhỉ ~ ?"
"Đích đến chỉ có một mà. Chắc cũng giống như Letty, họ sẽ nhập đoàn ở đâu đó thôi? Maa, lúc về lại chia đường khác nhau nhưng mà..."
Dẫu vậy, tôi vẫn mong chờ lúc cả nhóm tụ họp đông đủ.
Trước mắt thì cứ hội quân với Letty đã, rồi hỏi thăm tình hình hôm qua xem sao.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
