Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15065

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 31

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 12: Cuộc sống mới - Chương 12-1: Gia đình mới

Chương 12-1: Gia đình mới

Chiều hôm sau... chẳng mấy chốc nữa là đến giờ Iori qua nhà tôi.

Nghe nói Haruka đã lên chuyến Shinkansen trưa để về Osaka, và Iori cũng đã ra ga tiễn cô ấy. Sau đó, em sẽ ghé qua nhà lấy hành lý rồi đến thẳng đây. Lòng tôi lại thấy nôn nao mong chờ.

Dù đang là kỳ nghỉ xuân, nhưng vì quá háo hức mà sáng sớm tôi đã bật dậy. Tôi lau dọn phòng mình không biết bao nhiêu lần, còn căn phòng của Iori thì được tôi chà đi chà lại đến mức sắp mòn cả sàn. Căn phòng từng là nhà kho giờ đã lột xác thành một không gian sáng sủa, sạch sẽ đến khó tin.

Vốn dĩ tôi là chúa ghét dọn dẹp. Ấy thế mà, hễ cứ nghĩ là vì em, ngay cả việc lau nhà cũng trở thành một niềm vui. Tình yêu đúng là đáng sợ.

Tôi phủi bụi, hút bụi, lau khô, lau ướt, rồi còn cẩn thận đánh sáp bóng sàn. Mẹ ngán ngẩm đến mức phải lên tiếng bảo tôi chỉ cần bỏ ra nửa công sức đó mà dọn phòng mình đi, nhưng vì là phòng mình nên tôi lại thấy sao cũng được. Đúng là một thằng bỏ đi.

Thôi thì, từ giờ phải cố gắng giữ cho phòng mình ở trạng thái tươm tất tối thiểu, để lỡ Iori có bất chợt ghé vào cũng không đến nỗi nào.

Mẹ tôi miệng thì nói vậy, nhưng vì Iori sắp đến nên bà cũng tất bật hơn hẳn, lau chùi từ phòng khách, hành lang, cầu thang, cho đến cả phòng tắm và bồn rửa mặt. Đúng là mẹ nào con nấy.

Cứ thế, trong lúc cả hai mẹ con đều đang đứng ngồi không yên, và tôi thì vẫn loay hoay dọn dẹp phòng mình cho có... chuông cửa vang lên. Chỉ một tiếng chuông thôi mà tim tôi đã giật thót một cái. Một lát sau, giọng mẹ vọng lên từ tầng một, 「Iori-chan đến rồi này—」 Mẹ không cần phải nói con cũng biết thừa rồi.

Tôi vội vã lao xuống cầu thang, mở toang cửa chính.

「A, chào anh, Masaki-kun.」

Từ ngoài cổng, giọng nói thân thương mà tôi hằng mong nhớ vang lên.

Mấy ngày qua không được gặp em, mà thủ phạm chính là Sakakibara Haruka. Người con gái tôi yêu... và cũng là người sẽ sống cùng tôi dưới mái nhà này kể từ hôm nay.

「Chào mừng em về, Iori.」

Vừa thấy mặt nhau, cả hai chúng tôi đều bất giác mỉm cười.

「Vâng, từ hôm nay mong được anh chiếu cố.」

「Anh cũng vậy, mong em chiếu cố.」

Dù có hơi muộn màng, chúng tôi vẫn cúi đầu chào nhau một cách trịnh trọng. Để rồi sau đó, cả hai lại nhìn nhau cười ngượng nghịu.

「Em căng thẳng à?」

「Vâng... một chút ạ.」

「Lúc đầu thì khó tránh khỏi mà. Dần dần rồi em sẽ quen thôi.」

「Em lại sợ lúc mình quen rồi sẽ lỡ làm điều gì thất lễ mất.」

Thấy em căng cứng như dây đàn, tôi thử nói đùa một câu, nhưng đáp lại chỉ là một tiếng thở dài. Có vẻ em đang nghiêm túc thái quá rồi.

「Hành lý của em... nhiều thật đấy.」

Em mang theo một chiếc vali khổng lồ, loại cỡ đại nhất, trông cứ như sắp đi du lịch nước ngoài dài ngày.

「Thế này là em đã lược bớt nhiều lắm rồi đó ạ.」

「Thiếu gì thì cứ về nhà lấy là được mà. Cũng gần đây thôi.」

「Dạ cũng đúng, nhưng... đây là vấn đề tâm thế ạ.」

「Tâm thế?」

「Vâng, kiểu như... tâm thế của một nàng dâu mới về nhà chồng... chăng?」

Vừa dứt lời, mặt Iori đã đỏ bừng.

Em tự nói rồi tự ngượng thì cũng được, nhưng làm ơn đừng nói những câu khiến người nghe cũng phải đỏ mặt theo như thế chứ.

「Hôm nay chỉ có mẹ anh ở nhà thôi, nhưng chắc tuần sau bố anh cũng về.」

Cửa hàng bi-a của bố tôi có vẻ đang trên đà thuận lợi. Bằng việc thuê một người bạn là thợ làm cơ bi-a về làm quản lý, từ mùa xuân này ông có thể chuyên tâm vào vai trò của một người chủ. Ông chỉ cần ghé quán những lúc mình thích để chơi, chứ không cần phải ngày nào cũng túc trực ở đó nữa.

Nào là Master, nào là bố mình, sao những người lớn quanh tôi toàn là chủ doanh nghiệp thế nhỉ.

「Vậy ạ... em lại thấy căng thẳng rồi.」

「Không sao đâu. Như lần trước em thấy rồi đấy, bố anh dễ tính lắm mà. Nào, vào nhà đi em.」

Tôi xách vali giúp Iori, đi vào nhà trước. Cái vali nặng hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, chỉ nhấc nó qua bậc thềm thôi mà lưng tôi đã kêu rắc một tiếng. Không biết em ấy nhét cái gì vào trong nữa.

Phải vác cái của nợ này lên cầu thang thật sao...? Giữa lúc tôi đang thầm tuyệt vọng, mẹ từ trong bếp bước ra.

「Ara, chào mừng con, Iori-chan.」

「A, dạ! Từ hôm nay mong cô chiếu cố ạ!」

Iori đứng thẳng người, cúi đầu thật sâu.

「Đã bảo con không cần phải câu nệ thế mà. Từ hôm nay chúng ta là gia đình rồi.」

「Gia đình... vâng ạ.」

Cứ nói những lời như vậy, không khéo Iori lại khóc mất. Kìa, mắt em đã long lanh ngấn lệ vì cảm động rồi.

Đối với em, việc được sống cùng ai đó như một gia đình thế này, có lẽ là một cảm giác tựa như giấc mơ.

「Vậy thì, trước hết Masaki dẫn con bé lên phòng đi. Mẹ đi pha trà, xong xuôi mẹ sẽ gửi LIME rồi hai đứa xuống nhé.」

「Vâng ạ.」

Nói rồi, tôi lại nhìn chằm chằm vào chiếc vali đang án ngữ dưới sàn. Phải mang nó lên thật rồi.

「Để em giúp một tay nhé? Nó nặng lắm đó.」

「Không, không sao đâu.」

Thật ra là có sao đấy, nhưng tôi vẫn muốn tỏ ra ngầu trước mặt Iori. Đàn ông là thế. Tôi từng nghe một số liệu thống kê rằng, ở phòng gym, mỗi khi có một cô gái xinh đẹp xuất hiện, tốc độ tập tạ của cánh đàn ông sẽ tăng lên gần gấp đôi.

Suy cho cùng, dù có tự gọi mình là con người văn minh, thì về bản năng, con đực vẫn chỉ là con đực. Chẳng khác gì động vật hoang dã. Tôi hít một hơi thật sâu, nín thở rồi dồn hết sức bình sinh để nhấc chiếc vali lên. Toàn bộ sức nặng đè nặng lên hai cánh tay.

Uể, nặng quá... bên trong có cái gì vậy trời...

Tôi sợ rằng nếu đặt xuống giữa chừng thì sẽ không còn sức để nhấc lên nữa, nên cứ thế lấy đà lao một mạch lên cầu thang. Đây đã là một cuộc chiến về sức bền của đôi tay rồi.

Cố gắng không nghỉ, tôi lên đến đầu cầu thang rồi thả phịch chiếc vali xuống. Tôi bất giác vịn vào nó, thở hổn hển.

「Anh, anh có sao không ạ?」

「Em bỏ cái gì vào mà nó nặng kinh khủng thế này...?」

「Ừm, đủ thứ linh tinh ạ...?」

Đủ thứ linh tinh là sao chứ. Cái gọi là “đủ thứ” của con gái thật đáng sợ. Mà em có thể mang được cái này ra khỏi nhà cũng tài thật.

Tôi đi qua phòng mình, mở cánh cửa phòng bên cạnh.

「Mời em.」

「Oa... rộng quá. Lại còn rất sạch sẽ nữa. Một căn phòng tốt thế này, em dùng có được không ạ?」

Iori ngó vào trong, thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc. Căn phòng từng là nhà kho, sau mấy ngày tổng vệ sinh đã được tái sinh thành một không gian khá tươm tất. Thấy em vui đến vậy, công sức dọn dẹp của tôi cũng thật đáng giá.

「Rộng sao? Anh nhớ là khoảng sáu chiếu (9.9m²) thôi mà. Chắc cũng bằng phòng anh thôi.」

「Không đâu ạ, được dùng một căn phòng tươm tất thế này là em cảm động lắm rồi.」

Căn phòng này vốn đã có sẵn tủ quần áo và tủ âm tường, còn bàn học thì tôi đã mang từ phòng khách ở tầng một lên. Ngoài ra, mẹ còn mang cả chiếc bàn trang điểm mà bà từng dùng ngày xưa vào nữa. Bà bảo đó là thứ không thể thiếu đối với con gái. Tạm thời để sống thì chắc không có vấn đề gì.

Sau đó, tôi chỉ cho em ID và mật khẩu Wi-Fi, vị trí nhà vệ sinh và những thứ cần thiết khác. Em đã đến nhà này hai lần rồi nên chắc cũng biết, nhưng cứ cẩn thận cho chắc.

「À, còn máy lạnh, đến hè anh sẽ cho thợ chuyển cái ở phòng khách dưới lầu lên đây, nên em đợi một chút nhé.」

「Ể, không cần đâu ạ. Lắp đặt tốn kém lắm...」

「Dù sao dưới đó cũng chẳng có khách đến, với lại, để em bị say nắng thì phiền lắm.」

「Ưm... nhưng mà, em đã được ở nhờ rồi, lại còn được giúp nhiều thứ như vậy nữa.」

「Không sao, không sao. Bố mẹ anh bảo sẽ lo mà. Mà, nếu máy lạnh không lắp kịp thì...」

「Không lắp kịp thì sao ạ?」

「Ừm thì, em có thể... qua phòng anh ngủ tạm.」

「Cùng nhau... ạ?」

「Chà, chắc là... vậy nhỉ.」

「...Có lẽ em sẽ bị say nắng theo một nghĩa hoàn toàn khác mất.」

「Ừ nhỉ... Ha ha ha.」

Cả hai chúng tôi đều định nói đùa, nhưng vì chính mình cũng ngượng nên câu đùa chẳng còn tự nhiên nữa, chỉ khiến bầu không khí càng thêm khó xử.

「À, giường vẫn chưa giao tới. Hôm nay em tạm nằm futon nhé. Chắc ngày mai sẽ có thôi.」

「Ể? Mọi người mua cả giường cho em ạ?」

「Hình như vậy. Mẹ bảo để em nằm futon thì không đành lòng.」

「Cứ được chăm lo đủ đường thế này, em không biết phải làm sao nữa...」

「Không sao đâu mà. Bố mẹ anh cũng chỉ muốn Iori được sống thoải mái thôi.」

「Thật sự... bố mẹ Masaki-kun hiền quá.」

「Vậy sao? Thỉnh thoảng đáng sợ như quỷ ấy chứ. Nhất là mẹ anh.」

「Thôi nào. Bị nghe thấy là anh bị mắng đó. Mẹ hiền như vậy mà.」

「Chỉ là đang giả nai thôi.」

Nói rồi, cả hai chúng tôi cùng bật cười.

Cơn gió xuân ấm áp nhẹ nhàng len lỏi qua ô cửa sổ, thổi vào căn phòng. Mái tóc Iori khẽ bay lên, em dùng một tay giữ lại.

Trong một khoảnh khắc, căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

「Chúng ta thật sự sống cùng nhau rồi nhỉ...」

「Anh vẫn chưa có cảm giác thực tế nào cả.」

Một cơn gió xuân lại thổi qua căn phòng. Làn gió ấm áp ấy thật dễ chịu, và có chút gì đó nhồn nhột. Chúng tôi bất giác nhìn nhau.

Iori đang ở ngay trước mắt tôi, và từ hôm nay chúng tôi sẽ sống cùng nhau. Sự thật đó vẫn khó tin đến mức, tôi cứ ngỡ đây là một giấc mơ nào đó.

Tôi vô thức kéo Iori lại gần, rồi cứ thế ôm chầm lấy em. Em cũng lặng lẽ ngả vào lòng tôi. Hương thơm dịu dàng của em hòa cùng hương gió xuân, khiến tôi ngỡ như căn nhà quen thuộc của mình đã biến thành một nơi nào đó hoàn toàn khác.

Tháng Tư. Một mùa mới. Sự khởi đầu của một năm. Tôi có thể trải qua vạch xuất phát quan trọng này cùng với em. Đó là một điều vô cùng may mắn và hạnh phúc.

Việc Iori đến sống cùng sẽ khiến mỗi ngày trôi qua như thế nào, tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng được. Nhưng, tôi muốn mỗi ngày của em đều sẽ không còn cô đơn nữa. Đó mới chính là ý nghĩa của việc sống cùng Iori.

「Tim Masaki-kun, đập nhanh quá.」

「Của Iori cũng vậy mà.」

「Em lo không biết mình có làm tốt được không...」

「Đừng tự tạo áp lực cho mình như thế.」

「Vâng...」

Iori nhắm mắt lại, rồi vòng tay ra sau lưng tôi.

「Làm sao đây, em vui quá.」

「Ừ nhỉ... phải làm sao bây giờ đây.」

Iori khẽ ngước lên nhìn tôi. Và, tôi cũng nhìn lại em. Thời gian như ngừng lại. Ánh mắt tôi không thể rời khỏi đôi môi Iori, rồi tôi nhẹ nhàng ghé môi mình về phía đó.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên brrr. Chắc là tín hiệu từ bộ chỉ huy tối cao là mẹ. Xem ra, thời gian riêng tư đã hết.

「Chúng ta xuống dưới thôi.」

「Vâng.」

「Chuyện còn dang dở... để sau nhé.」

「...Vâng ạ.」

Iori ngượng ngùng gật đầu. Chúng tôi lại nhìn sâu vào mắt nhau──và rồi, không ai bảo ai, cả hai cùng trao cho nhau một nụ hôn.

Từ bây giờ, dù thức hay ngủ, ngày nào cũng có Iori ở bên.

Còn hạnh phúc nào hơn thế nữa chứ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!