Chương 62: Chỉ Toàn Dự Cảm Chẳng Lành
"Aaaaaa... mệt quá điiiiii..."
Tôi gào lên trong phòng tắm của khu nhà trọ.
Học viện Phát triển Dị năng vốn đã ít con trai.
Lại còn phải đối mặt với cái thực tế như cứt, chéo ngoe là bị sát thủ Trung Quốc không rõ lai lịch tấn công, rồi phải sơ cứu, rồi bị thẩm vấn... Mãi đến tận đêm khuya tôi mới được đi tắm.
Vì thế, mấy tên con trai ít ỏi như Shiramine đã tắm xong hết rồi, phòng tắm rộng lớn giờ đây chỉ còn mình tôi độc chiếm.
Nói là vậy, nhưng vì vết thương nên tôi chỉ có thể ngâm chân như kiểu ngâm chân nước nóng thôi.
Tuy nhiên, đôi chân mệt mỏi rã rời vì chạy nhảy cả ngày được ngâm trong nước ấm thật dễ chịu vô cùng.
『Vất vả rồi. Mà này, tiếng thở dài của cậu nghe nặng nề như nhân viên văn phòng làm việc liên tục 100 ngày ấy nhỉ.』
Con ký sinh trùng hiếm hoi khen ngợi tôi một cách chân thành.
Tâm lực tôi bỏ ra còn vượt xa mấy gã nhân viên văn phòng ấy chứ.
Thực sự mệt mỏi...
Kể từ khi biết mình có năng lực đặc biệt, tôi cảm giác như đang lăn xuống đáy vực thẳm vậy.
Chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả.
Nghe bảo hạnh phúc và bất hạnh chia đều một nửa, sao tôi toàn gặp bất hạnh thế này?
Từ khi đến cái học viện này, tôi chưa bao giờ cười thật lòng cả.
『Trước khi đến đây cậu có bao giờ cười kiểu đó đâu?』
Nói gì tàn nhẫn thế.
Người mà không biết cười thì nguy hiểm lắm đấy nhé.
Là do môi trường xung quanh tệ quá thôi.
Tất nhiên là tôi có cười chứ.
Ví dụ như khi thấy thằng bạn cùng lớp học hành chăm chỉ vãi chưởng mà điểm thi vẫn thấp lè tè, đến mức phải hạ nguyện vọng thi đại học chẳng hạn.
『Hửm?』
Hay khi thấy ông chú đang tuyệt vọng vì giẫm phải cứt chó thì lại bị chim ỉa trúng đầu chẳng hạn.
『Hửm hửm?』
Hay khi quay được cảnh Kirako vấp ngã ở chỗ chẳng có gì rồi tung lên mạng chẳng hạn.
『Cậu toàn cười vào những lúc chẳng ra làm sao cả.』
Làm gì có chuyện đó.
Tôi cười tươi như em bé tìm thấy cánh đồng hoa cơ mà.
『Tởm.』
Chết đi.
"A, quả nhiên tắm bồn là tuyệt nhất. Dù chỉ ngâm được mỗi chân."
『Ngực bị thương nặng mà. Dù đã được sơ cứu bằng năng lực đặc biệt không để lại sẹo và cầm máu rồi, nhưng ngâm bồn vẫn không tốt đâu. Mai còn phải đi bệnh viện kiểm tra lại nữa.』
Tôi gật đầu đồng tình với con ký sinh trùng.
Chà, ít nhất thì cũng thoát khỏi cơn đau ngay lập tức.
Cơ thể tuyệt mỹ của tôi cũng không bị sẹo.
Hơn nữa, mai được đi bệnh viện rồi.
Dù có không sao đi nữa, tôi cũng sẽ diễn xuất hoàn hảo để bỏ cuộc chuyến đi biển này.
Rồi tìm cách bán tin này cho cánh báo chí để họ lên án Học viện Phát triển Dị năng, thế là tôi có thể Bye bye cái trường này.
『Kế hoạch vĩ mô đấy, cười ẻ. Nhưng mà việc đào tạo người có năng lực đặc biệt là dự án quốc gia. Cậu có làm ầm lên thì nhà nước cũng dập tắt ngay thôi.』
...Nhắc mới nhớ, cái bệnh viện tôi sắp đến hình như là bệnh viện công đúng không?
Chắc là có bàn tay của nhà nước can thiệp rồi?
Cái đất nước này thối nát thật rồi...
Ai đó làm ơn làm cách mạng giùm đi.
『Đến lúc đó thì cậu lại là người chửi rủa nhà cách mạng thậm tệ nhất cho mà xem...』
Thì tôi là kiểu người phủ nhận mọi sự việc diễn ra trước mắt và dè bỉu những người đang cố gắng mà.
『Sao cậu có thể nói ra điều đó với nụ cười sảng khoái thế hả?』
"Đặc biệt là chân mỏi nhừ rồi. Vận động quá sức nên căng cứng hết cả. Phải cẩn thận để mai không bị đau cơ quá mức..."
"Ý thức tốt đấy. Đáng khen."
"...Hả?"
Giọng nói không nên xuất hiện ở đây.
Nói đúng hơn, ngoài tôi ra chỉ có đám con trai như Shiramine mới được vào đây, mà bọn nó ngủ hết rồi.
Tôi cũng nghĩ đến giáo viên, nhưng giọng nói rõ ràng là nữ.
Và đó là cái giọng nói chán đời mà ngày nào tôi cũng phải nghe.
Quay lại nhìn, tôi thấy Urazumi đang đứng đó, khỏa thân hoàn toàn, không một mảnh khăn che thân.
Mắt tôi chết lặng.
"...Cô làm cái trò gì thế ạ?"
"Thì định vào an ủi em chút."
"Thế thì mặc đồ vào đi ạ."
"Làm gì có đứa ngu nào mặc đồ trong bồn tắm?"
Mụ này, ngu ngang ngửa con Linlin à...?
◆
『Woa~o. Giáo viên táo bạo ghê.』
Con ký sinh trùng có vẻ phấn khích, còn tôi thì chỉ thấy tuyệt vọng.
Táo bạo cái khỉ gì, chuyện này đâu thể dùng từ đó mà tóm gọn được.
Mụ này nghĩ cái quái gì thế?
Mụ biết tôi đang tắm đúng không?
Mụ không quay ra ngay, cũng không có vẻ là vào nhầm...
Thế mà sao có thể thản nhiên khỏa thân bước vào nhà tắm nam được chứ?
Trước mắt thì che cái chỗ cần che lại đi, con mụ biến thái.
"À ừm, rốt cuộc là có chuyện gì ạ? Với lại, em đang mặc quần áo đấy nhé."
Tôi không ngâm mình đến vai, mà chỉ ngâm chân thôi.
Tất nhiên là tôi vẫn mặc nguyên quần áo.
Trong khi đó, Urazumi thì trần như nhộng.
Cái quái gì thế này.
"Đã bảo là cô đến an ủi em mà. Với lại, đừng có mặc đồ trong bồn tắm."
"Em đang bị thương đấy ạ."
『Cẩn thận, giọng điệu bắt đầu lấc cấc rồi đấy! Bình tĩnh!』
Nghe ký sinh trùng nhắc nhở, tôi giật mình.
Kh-Không được không được.
Bực mình quá nên không kiềm chế nổi...
Không chỉ chuyện này, mà sự tích tụ ức chế bấy lâu nay khiến tôi không thể không cay nghiệt với Urazumi.
『Không, cậu cay nghiệt với tất cả mọi người chứ đâu riêng gì cô giáo?』
"Haha, láo toét."
"A, đúng rồi ha. Tại cô quen bị thương rồi nên không để ý đến cảm xúc của người bị thương. Xin lỗi nhé."
Urazumi lắc đầu ra vẻ "Yare yare".
Hả? Khoe mình mạnh mẽ à?
Khoe mình không bao giờ bị thương à?
Cô đang nói chuyện kiểu mấy thằng trẩu tre cấp hai đấy à.
F*ck you bitch.
"Vậy thì cô không thể kỳ lưng cho em được rồi. Thôi thì ngắm cơ thể cô mà làm mấy chuyện đen tối đi, cậu bé tuổi dậy thì."
Nói rồi, Urazumi ưỡn ngực ra, như thể cố tình khoe khoang.
Dù vóc dáng nhỏ bé như trẻ con, nhưng bộ ngực lại phồng lên to tướng.
Vòng eo thon gọn, vòng ba nở nang, không có khăn che nên lộ hết cả ra.
Mái tóc trắng bết vào gò má trắng ngần vì hơi nước, đôi mắt thâm quầng nhìn tôi chằm chằm.
Hừm, đếch vui tí nào.
Nói đúng hơn, tôi sợ cái tình huống này bị lộ ra ngoài lắm rồi.
Dù tôi chẳng muốn tẹo nào nhưng kiểu gì cũng thành ra tôi là kẻ xấu, mang tiếng ác cho xem.
"Làm ơn đừng đánh đồng em với lũ tinh tinh ngoài kia."
"Em thỉnh thoảng nói chuyện cay nghiệt thật đấy."
Urazumi nhìn tôi ngán ngẩm.
Thật sự đấy, cái độ tuổi này đầu óc toàn nối thẳng xuống thân dưới thôi.
Làm sao mà chúng nó có thể say mê mấy chuyện yêu đương nhảm nhí thế được nhỉ.
Tôi thì không nhé.
Tôi đang nỗ lực hết mình để câu được một cô gái giàu có đây này.
Với lại, tôi muốn nghỉ học cái trường này ngay lập tức.
Thật sự đấy.
"Cơ mà, tuổi dậy thì mà nhìn cơ thể cô không hưng phấn tí nào, vẫn nói chuyện bình thường thế này thì có lạ quá không? Đồng nghiệp của cô á, nhìn cô qua lớp quần áo thôi mà ánh mắt như muốn liếm láp khắp người rồi."
Urazumi nâng bộ ngực của mình lên, tưng tưng poyopoyo.
Tại sao lại có kẻ trung thành với dục vọng đến thế nhỉ?
Chà, đúng là với lũ khỉ động dục đó thì cơ thể cô có giá trị thật.
Nhưng với tôi, cô là vô giá trị.
Làm sao mà rung động nổi.
"Em coi trọng nội tâm hơn vẻ bề ngoài ạ."
"Định đóng vai trai ngoan à... Nhưng mà với em thì chắc không phải nói dối nhỉ."
Cười nhạt, Urazumi nói.
"Em đã cố gắng nhiều rồi, Kuchinashi."
...Gì thế này, cái kiểu nói chuyện như sắp chia ly này là sao.
Chỉ toàn dự cảm chẳng lành thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
