Chương 79: Tôi Cũng Muốn Hỏi Câu Đó Đây
Nơi khiến tôi có thể yên tâm từ tận đáy lòng rất ít.
Hay nói đúng hơn là hầu như không có.
Đi đâu tinh thần tôi cũng bị bào mòn, trái tim như muốn khô héo.
Căn phòng an toàn duy nhất mà tôi có thể yên tâm chính là phòng của tôi.
Một căn phòng hoàn hảo không cho phép bất kỳ ai xâm phạm.
...Đáng lẽ phải là như thế.
"Nào, họp chiến thuật thôi!"
"Cùng cố gắng nhé."
"............"
Lũ ngốc cứ tự nhiên ngồi lì ở đây như nhà mình.
Đang đùa đấy à?
Tại sao cái lũ không được mời này lại tụ tập ở đây thế hả?
"Làm ở phòng tôi có ý nghĩa gì không vậy?"
"Iyan~. Định vào phòng thiếu nữ à? Dâm dê."
Kakushigi uốn éo người.
Hiện tại cô ta không tàng hình nên khuôn mặt mộc lộ rõ.
À không, vì tóc mái đen dài nên chẳng thấy mắt đâu.
Cơ thể trưởng thành đến mức không giống học sinh đang uốn éo gợi tình, nhưng tôi chẳng hứng thú tí nào.
Ngược lại, chỉ thấy sát ý dâng trào.
Giết quách cho rồi.
Tôi chả có lấy một miligram hứng thú nào với phòng các người đâu.
Thà ngồi quan sát gián còn có ý nghĩa hơn.
"Tôi thì nếu là Kuchinashi-san đến, tôi không phiền đâu ạ."
Grey chào đón tôi với khuôn mặt vô cảm.
Thế mà gọi là chào đón à?
Không, mà tôi cũng không đi đâu.
Đã có những đứa cùng nhóm ở đây, thì đương nhiên còn một đứa nữa.
Con ngốc đó thò mặt ra từ bếp.
"Này~. Yoshihito, hết trà rồi~"
"A~, nhắc mới nhớ là hết rồi."
"Tôi đi mua rồi đấy. Chia tiền nhé."
"Ế~, không phải bao à?"
"Mơ đi."
Nói xong, Kirako lại biến mất hút.
Đừng bao giờ thò mặt ra nữa nhé.
Tôi thở dài, rồi nhận ra Kakushigi và Grey đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Nhìn cái gì mà nhìn.
"...Sao Kuromitsu-san lại biết rõ đồ dự trữ trong phòng Kuchinashi-san thế?"
"Bạn thuở nhỏ mà."
"Ra vậy. …’Bạn thuở nhỏ mà’ tiện lợi đến mức thành cái cớ cho mọi chuyện thế à...?"
Có gì lạ đâu chứ.
Ngược lại, bị đào sâu vào chuyện đó khiến tôi hơi bối rối.
Là bạn thuở nhỏ thì nắm rõ phòng nhau có gì, còn bao nhiêu đồ dự trữ là chuyện bình thường mà.
Chắc Kakushigi cũng nắm rõ phòng Shiramine như thế thôi.
"Cơ mà, họp chiến thuật gì chứ, giai đoạn này có gì để bàn đâu. Bản đồ hầm ngục đến hôm đó mới phát mà."
Quan trọng hơn là, làm ơn biến khỏi đây nhanh giùm cái.
Đứa nào cũng từng cho tôi ăn hành rồi, nhìn chẳng khác nào tử thần cả.
"Chỉ cần quyết định tiền vệ và hậu vệ thôi cũng khác nhiều rồi. Phân chia vai trò ngay từ đầu sẽ giúp mọi người biết mình cần làm gì."
Grey vừa nói một điều rất quan trọng.
Tôi làm vẻ mặt nghiêm túc và nói.
"Vậy, tôi là hậu vệ nhé."
"Vậy, tôi là hậu vệ nhé."
Tôi và Kirako cùng nghiêng đầu, nhìn nhau.
Cô ta nhìn tôi như nhìn thằng ngốc, và chắc tôi cũng đang nhìn cô ta y hệt.
Đang nói cái quái gì thế, con ngốc này?
"...? Với năng lực của Kirako thì ngoài tiền vệ ra còn làm gì được nữa? Làm Tanker cho tử tế vào."
"...? Cậu dùng được Vô Hiệu Hóa và Phản Đòn cơ mà? Ngoài tiền vệ ra còn làm gì được nữa. Bảo vệ bọn tôi cho tử tế vào nhé?"
" "............?" "
Tuyệt thật.
Cùng nói tiếng Nhật mà chẳng hiểu đối phương đang nói cái quái gì.
Tôi là tiền vệ?
Nghĩ kiểu gì cũng thấy tôi hợp làm hậu vệ hơn chứ.
"Không, nghĩ kiểu gì thì hai người cũng là tiền vệ, còn bọn tui là hậu vệ chứ."
" "!?" "
Chúng tôi chết lặng trước lời của Kakushigi.
K-Khốn kiếp! Dám định chuồn ra chỗ an toàn hơn à!
Tao nguyền rủa cho mày bị ma vật đánh lén từ phía sau.
"Bọn mình có khả năng hỗ trợ cao hơn là chiến đấu trực diện. Tớ xin phép được hỗ trợ để giúp ích cho Kuchinashi-san."
Grey hít mũi đầy tự hào.
Dù mặt vẫn vô cảm.
Không hiểu đứng ở tiền tuyến làm bia thịt mới là giúp ích nhất cho tôi à?
"Ma~, họp chiến thuật thế là xong ha!"
Kakushigi nhảy Poon lên giường tôi nằm lăn ra.
Dừng lạiiii! Bẩn giường bây giờ!
Cuộc họp kết thúc nhanh gọn lẹ, nhưng tôi chợt nghĩ.
A, con nhỏ này chán rồi.
"Cơ mà~, dắt tận ba mỹ thiếu nữ vào phòng, Kuchinashi-kun đúng là tay chơi nhỉ~. Kya~, bị ăn thịt mất thôi~"
Làm ơn đừng có lăn lộn trên giường tôi nữa được không?
Đếch hứng thú đâu.
"Haha. Các cậu quyến rũ quá nên tớ mới là người ngượng đây này."
"Uwa..."
Giọng Kirako nghe tởm lợm từ tận đáy lòng.
Đừng có thì thầm ghê tởm thế.
"Nè nè. Trong số bọn tui thì Kuchinashi-kun thích ai nhất thế?"
Lại còn ném quả bom nguyên tử này vào nữa chứ Kakushigi.
Chủ đề này thì ai vui nổi.
Ít nhất là tôi thấy khó chịu rồi đấy.
"Không không, rõ ràng tớ đâu có tư cách để lựa chọn. Hơn nữa, làm sao tớ có thể làm cái việc thất lễ là so sánh ưu khuyết điểm được chứ."
"Ế~, tui tò mò mà. Nè?"
"...Chà, cũng có chút."
Nghe Kakushigi hỏi, Grey cũng suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Chọn ai cũng là địa ngục cả.
Kẻ bát phương mỹ nhân (ai cũng muốn làm hài lòng) như tôi làm sao chọn cái phương án toàn bất lợi thế được.
『Lần đầu thấy có người tự hào nhận mình là bát phương mỹ nhân đấy.』
Tuy nhiên, cứ thế này thì sự chú ý sẽ dồn hết vào tôi.
Không ổn.
"Quan trọng hơn, nói chuyện tình yêu của Kirako đi. Với Shiramine thế nào rồi?"
"!?"
Thế là, tôi quyết định bán đứng Kirako.
Cô ta quay ngoắt đầu lại Gyurun! lườm tôi cháy mặt.
Hy sinh cần thiết thôi.
Ngược lại, cô nên tự hào vì đã giúp ích cho tôi chứ nhỉ?
"Ồ~, hay đấy! Công tử bột đó có vẻ hứng thú với Kuromitsu-san lắm mà!"
Kakushigi có quan hệ với Shiramine.
Nên việc cô ta chuyển hướng quan tâm sang đó là tất yếu.
Grey có vẻ không hứng thú lắm, nhưng vốn dĩ cô ấy cũng không phải kiểu người thích thể hiện.
Tốt rồi, sự chú ý đã rời khỏi tôi...
"Này, Kuchinashi~. Hết dầu gội rồi đấy?"
Cửa phòng tắm mở Cạch, Urazumi bước ra.
Mái tóc trắng thường tết bím giờ buông xõa.
Cơ mà, tại sao lại không mặc quần áo?
Ít nhất cũng phải quấn cái khăn tắm hay gì đó che phía trước chứ?
Tại sao không che?
Dù nhỏ nhắn nhưng bộ ngực nở nang kia lộ hết cả ra rồi kìa.
Này, dừng lại đi.
Ở đây có cả Kirako nữa đấy.
Nghĩ thế, tôi nhìn Kirako với ánh mắt thương hại, thì thấy cô ta đang nhìn tôi như nhìn thằng ngốc.
"...Cậu, làm cái trò gì thế hả."
"...Tôi cũng muốn hỏi câu đó đây."
Tại sao giáo viên này lại tự tiện tắm ở phòng người khác thế này...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
