Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập 04 Bên Trong Hầm Ngục - Chương 78: Lũ Tử Thần Chết Tiệt...!

Chương 78: Lũ Tử Thần Chết Tiệt...!

 

"Nội dung bài kiểm tra định kỳ là thu thập một loại quặng cụ thể trong hầm ngục. Những loại quặng chưa từng tồn tại trên thế giới này, nếu nghiên cứu tiến triển, có thể sẽ trở thành vật liệu hữu ích. Bài kiểm tra này cũng mang ý nghĩa như một phần của việc nghiên cứu đó."

Urazumi giải thích ý nghĩa của bài kiểm tra.

...Không, thế thì bảo người lớn đi mà lấy.

Đẩy trẻ vị thành niên vào chỗ chết, bộ đang thời chiến quốc à?

『Cậu nên biết là thời đại bây giờ khác với thời bình trước kia rồi đấy.』

Ai mà biết được, đồ ngốc.

"Ề~, phiền phức quá điii..."

"Chị hai, chị nói thẳng quá đấy."

Hai chị em Yukuhashi cũng tỏ vẻ bất mãn.

Tốt lắm, nói nữa đi.

"Đừng có than vãn. Dù là bài kiểm tra, nhưng các em phải xuống hầm ngục nguy hiểm để lấy quặng về theo yêu cầu của nhà trường. Đương nhiên, sẽ có thù lao xứng đáng."

"Thù lao là gì ạ?"

Kirako hỏi ngay lập tức.

Quả không hổ danh con đàn bà hám tiền.

Hễ biết có lợi lộc là nhảy vào ngay.

Đồ tham lam.

"Tiền đấy. Một khoản kha khá đấy."

Nghe lời Urazumi, cả lớp xôn xao hẳn lên.

Cũng phải thôi.

Vì quy định đặc biệt của học viện nên học sinh không được phép đi làm thêm.

Biết được vừa làm bài kiểm tra vừa có cơ hội kiếm tiền, phản ứng thế này là đương nhiên.

"Tachibana sẽ cố gắng."

"Chị thì lười lắm nên thôi..."

Tachibana hừng hực khí thế, còn Yukuhashi (Chị) thì vẫn chán đời như mọi khi.

Thú thật, tôi cũng chẳng ham hố gì...

『Cậu là kẻ yêu tiền như mạng mà lạ nhỉ.』

Không, tiền do tôi đổ mồ hôi sôi nước mắt kiếm được thì không có giá trị mấy...

Tiền do ai đó vất vả tích cóp được mà để tôi tiêu xài thì mới sướng.

"(Hiểu mà.)"

『Hai người đừng có giao tiếp bằng ánh mắt nữa được không?』

Trong khi tôi và Kirako gật đầu với nhau, Urazumi giải thích thêm.

"Chuyện này không được công khai rộng rãi, nhưng những người xuống hầm ngục đều là công chức nhà nước. Công việc nguy hiểm nên trợ cấp rất cao, nhưng không chỉ có thế. Nếu thu thập được quặng trong hầm ngục và nộp cho nhà nước, họ sẽ nhận được tiền thưởng tương ứng. Nói trắng ra, khi nền kinh tế thế giới sụp đổ như hiện nay, các tỷ phú Nhật Bản hầu hết đều là công chức nhà nước chuyên xuống hầm ngục."

Tôi chết lặng.

L-Lũ ăn cắp tiền thuế, dám làm chuyện đó sao...!?

『Cậu ghét công chức từ bao giờ thế?』

Chắc là từ lúc con mụ già trọng nữ khinh nam định bắt cóc và giết tôi.

『A, lúc đó à...』

Con mụ khốn khiếp định bắt cả tôi và Kirako, nếu chỉ nhắm vào mỗi Kirako thì còn đỡ, đằng này định thổi bay cả tôi thì đáng chết vạn lần.

Từ đó tôi càng ghét công chức tợn.

Nhưng mà, kiếm được nhiều thế sao...

Vậy thì, chỉ cần bắt cóc một nữ công chức hay xuống hầm ngục là xong chứ gì?

Tôi vừa nhận được thiên khải.

Cơ mà, xuống hầm ngục có thực sự ổn không đấy?

Lần trước đi giải trí thôi mà tôi suýt bị quái vật giết rồi còn gì.

"(Mà, có Kirako rồi chắc không sao đâu.)"

"(...Sao tự nhiên thấy lạnh sống lưng thế nhỉ...)"

Thấy Kirako rùng mình, tôi lo lắng.

Cảm lạnh à?

Thế thì phải bật quạt thốc vào cho nặng thêm mới được.

"Tuy nhiên, tất nhiên là có nguy hiểm. Khác với buổi giải trí lần trước, lần này xuống hầm ngục kiểm tra, các em hãy chuẩn bị tinh thần có thể mất mạng. Thực tế, năm nào cũng có người chết trong các bài kiểm tra."

"Hảả!?"

Tôi và Kirako đồng thanh hét lên.

Đừng có bắt chước tôi.

Tôi lườm cô ta, cô ta cũng lườm lại.

Cái con này...

Cơ mà, Urazumi vừa nói cái điều kinh khủng gì thế?

Đừng có gọi cái sự kiện đẩy trẻ con vào chỗ chết là bài kiểm tra chứ!!

『Chà, điều đó chứng tỏ việc nuôi dưỡng và đảm bảo nguồn nhân lực có năng lực đặc biệt quan trọng đến mức nào trong thế giới hiện nay. Dù có phải hy sinh vài đứa trẻ tương lai, cũng phải ngăn chặn ma vật tràn ra từ hầm ngục. Thực tế là hầu hết các quốc gia đã bị diệt vong vì điều đó mà.』

Con ký sinh trùng lải nhải một tràng dài, nhưng tôi chỉ có thể nói một câu thôi.

Bố mày đếch quan tâm!

Thực ra, tôi cũng không phản đối chế độ này.

Rèn luyện từ nhỏ thì lớn lên sẽ thành chiến binh giỏi.

Và muốn chiến đấu với ma vật thì phải có sức mạnh cỡ đó mới được.

Để bảo vệ người dân khi cần thiết, có lẽ đây là điều không thể tránh khỏi.

『Hiểu được thì tốt rồi.』

"(Chuyện đó cứ để người khác làm là được. Tại sao tôi lại phải làm cái việc cực khổ đó chứ?)"

『Uầy...』

Đó là mấu chốt.

Tôi không phản đối chế độ.

Để chiến đấu với ma vật, cần tạo ra những chiến binh mạnh mẽ.

Để làm được điều đó, cần phải huấn luyện nguy hiểm đến tính mạng từ khi còn nhỏ.

Tôi hiểu điều đó.

Nếu người khác tự nguyện làm thì tôi không ý kiến gì.

Cứ tự nhiên mà làm.

Nhưng bắt tôi làm thì rõ ràng là sai lầm.

Nên tôi mới tức giận.

"(Hiểu mà.)"

Tôi và Kirako gật đầu với nhau.

Trùng hợp thật.

Tiện thể, việc Kirako làm bia thịt thì không có vấn đề gì cả.

Thậm chí tôi còn khuyến khích.

『Sao hai người lại giao tiếp không lời thế? Mà toàn theo hướng tiêu cực nữa chứ.』

Để phòng khi cần mượn sức nhau mà không tiện nói ra, chúng tôi đã thống nhất dùng ánh mắt để truyền đạt ý nghĩ.

Tiện thể, chỉ thấy phiền phức hơn thôi.

Toàn tìm cách ngáng chân nhau nên phản tác dụng.

Tệ hại thật.

"Tất nhiên, không ai bắt các em còn non kinh nghiệm phải xuống tầng sâu một mình cả. Các em sẽ lập nhóm thám hiểm các tầng nông tương đối an toàn, nơi đã được rà soát kỹ lưỡng trong các bài kiểm tra trước. Chỉ cần mang về một viên quặng, cả nhóm sẽ đậu. Việc chọn nhóm do các em tự quyết định, hãy suy nghĩ cho kỹ vào."

Nghe lời Urazumi, tôi suy nghĩ một chút.

Và tìm ra câu trả lời thông minh.

Hả? Nếu trượt thì bị đuổi học à?

Tuyệt vời! Tuyệt đối không lấy quặng về!

『Liệu có dễ dàng thế không ta...?』

Này, đừng có nói gở.

Nào, chọn nhóm thôi...

Yare yare, người nổi tiếng như tôi mà bị mọi người vây quanh thì phiền lắm...

Nhưng đẹp trai, tốt tính, năng lực cao như tôi thì việc thu hút mọi người là tất yếu.

Đành chịu thôi.

Yare yare daze.

"Shiramine-kun! Lập nhóm với tớ đi!"

"Không, với tớ!"

"Tớ nè!"

"Hahaha, chờ chút đã. Bình tĩnh nào...!"

"............"

Đang tưởng bở thì hầu hết cả lớp đã vây quanh Shiramine.

...Hả?

Vị trí đó, bình thường phải là tôi chứ?

Tại sao lại là cái thằng ẻo lả đó?

Tên đó là kẻ xấu tính dám đánh đập người thường tơi bời đấy nhé?

Tại sao không phải là tôiiiiiiii...

『Chắc vì họ nghĩ không lại được với mấy cô gái vây quanh cậu.』

Quanh tôi có cô gái nào à?

『Đừng có hỏi mấy câu giả nai thế chứ.』

"Ara ara~? Sao thế Yoshihito? Trông cậu có vẻ bất mãn lắm cơ~"

"...Kirako. Cô có kiểu nói chuyện nhão nhoét tởm lợm thế từ bao giờ vậy?"

Kirako bắt chuyện với tôi bằng giọng điệu khinh khỉnh từ tận đáy lòng.

Hừm, muốn giết quách cho rồi.

Cơ mà, cô cũng có ai thèm ngó ngàng tới đâu.

Kimiya đâu rồi, cái con đàn em bị cô tẩy não ấy.

"Mà, nếu cậu cứ nằng nặc... nằng nặc nằng nặc đòi cho bằng được, thì tôi chung nhóm với cậu cũng được đấy?"

"Vậy à, thực ra tớ cũng định nhờ cậu đấy."

"Hả?"

『Hả?』

Thấy tôi mỉm cười trả lời, Kirako nhìn tôi ngạc nhiên như thể không ngờ tới.

Đúng vậy, tôi đã định chung nhóm với Kirako ngay từ đầu.

Bởi vì...

"Xin nhờ cậu đảm nhận vị trí Tanker quý giá ở tuyến đầu, dùng thân mình làm bia đỡ đạn nhé."

"Cậu đang đùa với tôi đấy à?"

Ghê thật.

Gân xanh trên trán nổi lên rõ mồn một thế kia cơ à.

Nhìn trán Kirako, tôi thầm nghĩ.

Tuy nhiên, một mình cô ta làm mồi nhử thì hơi thiếu.

Cần thêm vài đứa nữa.

Nào, đồng đội tiếp theo là...

"Đương nhiên là tui rồi!"

"Em cũng sẽ giúp ích cho Kuchinashi-san."

"............"

Lũ người tôi không mong đợi lần lượt kéo đến.

Lũ tử thần chết tiệttttttt...!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!