Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập 04 Bên Trong Hầm Ngục - Chương 85: Không Biết

Chương 85: Không Biết

 

Sau đó, chúng tôi được cô bé dẫn vào bên trong tòa nhà.

Một tòa nhà nhỏ, chỉ có độc một phòng.

Chắc đây là nơi sinh hoạt của cô bé bí ẩn này, trông có vẻ có hơi người nhất.

Có lẽ vốn dĩ nơi này không được thiết kế để đón tiếp nhiều khách như vậy.

Có bàn đấy, nhưng không lớn lắm, nên chúng tôi mỗi người một nơi, người ngồi trước bàn, người dựa vào tường.

Rồi cô bé ló đầu ra, đưa cho mỗi người một cái bát.

"...Xin mời."

"C-Cảm ơn."

Bên trong là thứ chất lỏng đang bốc hơi nghi ngút.

A, pha trà mời khách à.

Thật chu đáo quá... Tôi định nói thế thì Kirako huých cùi chỏ vào tôi.

"(...Là nước đun sôi thôi.)"

Con nhỏ này, có vẻ không hài lòng vì không phải là trà.

Trong tình huống này mà vẫn đòi hỏi được tiếp đãi, đúng là mặt dày vô liêm sỉ đáng nể.

"(Này, đừng có chê bai gì nhé. Kẻ sống trong hầm ngục đấy. Lơ mơ là bị giết bây giờ.)"

"(Hii. Lúc đó nhớ làm lá chắn cho tôi nhé.)"

"(Cô thì có.)"

Chúng tôi thì thầm to nhỏ.

Nếu vì cái mồm của cô mà chọc giận con nhóc này khiến chúng ta bị giết, thì cô phải chịu trách nhiệm chứ.

Đừng có đùn đẩy cho tôi, đồ ngốc.

Tôi ngồi xuống ghế, nhìn cô bé đang uống nước sôi một cách bình thản.

Tôi quan sát kỹ lại cô bé.

Mái tóc đen dài, khuôn mặt vô cảm nhưng thanh tú, trông như búp bê Nhật.

Tuy nhiên, mấy cái ruy băng nhỏ gắn trên tóc chắc là gu thời trang riêng của cô bé.

Vóc dáng nhỏ bé đến mức tôi nghĩ cô bé chỉ là một đứa trẻ con.

Có vẻ còn nhỏ hơn cả Urazumi, người được mệnh danh là Loli hợp pháp...

Trang phục cũng không giống kiểu thường thấy ở Nhật Bản hiện đại, nói sao nhỉ... giống kiểu Kimono trong thế giới Fantasy ấy...

Ừm, chịu.

Tôi có hứng thú gì với thời trang đâu.

Tôi mặc gì chả đẹp.

Đại khái là một cô bé như vậy.

"À ừm... chúng ta có thể nói chuyện chút được không?"

"...Muốn nói thì cứ nói."

Con nhóc nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác vô cảm.

Cái thái độ gì thế này, con ranh con.

Láo toét thật.

Dạo này xung quanh tôi sao lắm nhân vật vô cảm thế nhỉ?

Grey rồi cả Urazumi nữa.

Thêm Kakushigi thì thường xuyên tàng hình, Kirako thì diễn sâu...

Chẳng có đứa nào bình thường cả.

Cái thế giới này bị sao vậy.

Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng vì mục tiêu thoát khỏi hầm ngục, tôi vẫn bắt chuyện với cô bé.

"V-Vậy thì, ngôi làng này là sao vậy? Em có biết nó được xây dựng với mục đích gì không?"

"...Không biết."

"Thế nó được xây dựng từ bao giờ?"

"...Không biết."

"Hả... Thế còn những người khác? Ngôi làng quy mô thế này, chắc không phải chỉ có một mình em chứ?"

"...Không biết."

"............Thế em là ai?"

"...Không biết?"

Tôi vừa cười vừa thở dài Phu~ một hơi.

Không muốn trả lời chứ gì?

Được lắm con ranh.

"(Ánh mắt cậu nhìn như kẻ sát nhân rồi đấy.)"

"(Không phải. Là ánh mắt từ bi.)"

"(Đừng có nói dối trắng trợn thế.)"

Tuy nhiên, hỏi cái gì cũng bảo không biết thì tôi cũng bó tay.

Tóm lại là đồ vô dụng.

Yare yare.

Trẻ con mà chẳng giúp ích gì được cho tôi, rốt cuộc được giáo dục kiểu gì thế hả?

Đang nghĩ thế thì con nhóc lẩm bẩm.

"...Không biết, nhưng tớ biết những việc phải làm."

"Việc phải làm sao?"

Việc có ích cho anh đúng không.

"...Cầu nguyện."

"Cầu nguyện?"

Câu trả lời ngoài dự đoán khiến tôi hỏi lại như con vẹt.

Cầu nguyện?

Cầu thần khấn phật á?

Làm việc đó như một nghĩa vụ, bộ là tín đồ của tôn giáo nào à?

Ít nhất thì cái tôn giáo mà kẻ sống trong hầm ngục tin theo chắc chắn chẳng ra gì rồi.

"...Cầu nguyện. Chỉ việc đó là tuyệt đối phải làm."

"À ừm..."

Lời nói chứa đựng ý chí mạnh mẽ đến mức không giống của một đứa trẻ khiến tôi nghẹn lời.

Không giống như bài tập về nhà ở trường hay mấy thứ vặt vãnh.

Như thể đó là lẽ sống của cô bé.

Lời khẳng định chắc nịch như thể đó là ý nghĩa tồn tại của bản thân.

"...Làm việc này, điều tốt lành sẽ đến. Sẽ biết được thứ mình muốn ở đâu. Cả nước này nữa, cứ cầu nguyện là biết nó ở đâu."

"Tức là tìm ra nguồn nước à?"

Con nhóc giải thích hiệu quả của việc cầu nguyện.

Hả? Có lợi ích thực tế luôn á?

Chỉ cần cầu nguyện là có lợi à?

Tôi cũng muốn làm cái đó.

Và rồi, tôi vô thức nhìn chằm chằm vào bát nước sôi trước mặt.

"(...Tức là nước lấy trong hầm ngục chứ gì. Uống vào có biến thành ma vật không đấy?)"

Chưa uống nhưng tự nhiên hết muốn uống luôn.

Dù đang khát khô cả cổ vì bị ma vật rượt đuổi.

Đừng có đùa.

Đưa nước khoáng đây.

"(...Nhưng không uống là chết đấy. Chúng ta đâu có mang theo nước hay lương thực.)"

"(Thử độc hộ cái.)"

Nghe tôi nói thế, Kirako mỉm cười tươi rói.

Cuối cùng cũng biết thân biết phận rồi à, con ranh.

Đang đắc ý thì cô ả chộp lấy bát nước, tiến lại gần tôi...

"Ara, Yoshihito. Mệt quá không uống nổi à? Để tớ bón cho nhé. Nào, một hơi hết luôn Ikki, Ikki!"

"Gobobobobo!?"

Cô ta đổ tạc vào mồm tôiiiii!?

Á, nóng! Nước sôi nóng quá!

Chết đuối, chết đuối mất!

Tôi không muốn chết đuối trong nước sôi đâu!

"...Hào sảng ghê."

Con nhóc nhìn tôi, thốt lên một câu có vẻ thán phục.

Cảm tưởng đó sai rồi đấy nhé?

Rõ ràng là tôi bị ép uống mà?

Đừng có thán phục, cứu tôi trước đi chứ, con ranh con!

"Nói cách khác, năng lực đặc biệt của em là thu hút sự may mắn sao?"

Grey nãy giờ vẫn trầm ngâm suy nghĩ, bỗng lên tiếng.

Hả, gì cơ?

Vừa suýt chết vì nước sôi nên tôi chả hiểu cô ấy nói gì.

Lại còn đang bận nhéo má Kirako nữa.

Nghe tiếng hét của cô ả, tôi cũng hả giận được chút đỉnh.

"...Năng lực đặc biệt?"

"Từ đó à..."

Mặt khác, con nhóc có vẻ hoàn toàn không hiểu về sức mạnh của mình.

Thậm chí cả khái niệm năng lực đặc biệt cũng mù tịt.

...Khoan đã.

Thế tức là con nhóc này sống trong hầm ngục từ bao giờ?

Không lẽ...

『Đúng như cô bé tóc bạc nói đấy. Năng lực đặc biệt của cô bé này là 【Cầu Nguyện】. Bằng cách dâng lời cầu nguyện, thế giới sẽ lắng nghe nội dung đó, một năng lực cực kỳ mạnh mẽ. Tất nhiên là có giới hạn, nằm trong phạm vi cơ thể cô bé chịu đựng được.』

Đang suy nghĩ thì con ký sinh trùng lên tiếng giải thích sau một thời gian dài im hơi lặng tiếng.

Đừng có tự tiện đặt tên cho năng lực người khác chứ, nhưng nội dung năng lực đó thu hút sự chú ý của tôi.

Thật á!

Mèo thần tài may mắn đây rồi!

Giữ nó bên cạnh, dụ dỗ nó nghe lời, rồi bắt nó cầu nguyện những điều có lợi cho tôi, thế là tôi hạnh phúc viên mãn còn gì?

『Cái tôi của cậu ồn ào quá đấy.』

Muốn nói tôi tự cao tự đại chứ gì, con sâu bọ rác rưởi.

"Vậy thì, có khi nào nhờ năng lực đặc biệt của cô bé mà chúng ta tìm được đường thoát khỏi hầm ngục không? Tất nhiên là tùy thuộc vào ý muốn của cô bé nữa."

Tôi bắt đầu tính kế đưa con nhóc này vào tròng.

Tất nhiên, không phải chấp nhận vô điều kiện.

Nó vẫn là một tồn tại bí ẩn, nếu bất lợi nhiều hơn thì phải cắt đuôi ngay.

Năng lực đặc biệt, đương nhiên là phải dùng rồi?

Vì tôi mà lị.

"...Được. Chừng đó thì giúp được."

Thấy con nhóc gật đầu cái rụp, tôi cười toe toét.

Ngon rồi.

"...Nhưng mà, bây giờ thì chưa được. Bây giờ không nên di chuyển, nó bảo thế."

Nghe câu đó, tôi há hốc mồm.

Hả? Ai bảo?

Em gái bắt sóng điện, em đang nói cái gì thế?

Anh đây muốn thoát khỏi cái ổ rác rưởi gọi là hầm ngục này càng sớm càng tốt đây.

"Ế~? Cứ ở lì đây mà không có căn cứ gì thì khó lắm ssu. Được lo lắng thì cũng vui đấy ssu. Năng lực đặc biệt cũng đâu phải là tiên tri đâu đúng không ssu? Thế thì không sao đâu ssu. Bình thường bình thường."

Kakushigi cười khanh khách.

Quả nhiên là đồ ngốc.

Nó đưa ra quyết định ngu xuẩn mà tôi không thể làm được.

Chà, nếu nó đi mà không sao thì tôi sẽ cưỡng ép con nhóc di chuyển sau.

Được rồi, đi đi em.

Nhận được sự cổ vũ trong lòng tôi, Kakushigi hớn hở lao ra ngoài...

"Hogyaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?"

Một lúc sau, Kakushigi lao ngược vào trong nhà, vừa chạy vừa hét thất thanh.

Lớp tàng hình bị phá vỡ, người ngợm tơi tả.

...Hừm, ra là vậy.

"...Vậy thì, xin phép cho bọn anh tá túc một thời gian, rồi hẵng tìm đường ra nhé."

"Đúng thế."

"Vâng."

Ngoại trừ Kakushigi, các thành viên còn lại gật đầu lia lịa với vẻ mặt nghiêm trọng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!