Gửi đến em, quái vật,

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 2

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2609

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11564

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 1

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 1

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3393

Volume. 1 - Chapter 1: Tiếng xấu tại Wallwood

Chapter 1: Tiếng xấu tại Wallwood

625cc0ca-9329-4350-b51d-bb159cbe6e38.jpg

Thiếu nữ đang run rẩy ở một góc trong căn phòng tối tăm.

Đáng lẽ ra cha mẹ phải ở đây, nhưng họ cũng đã bỏ trốn từ lâu, để lại cô thui thủi một mình. Không chỉ có cha mẹ. 

Cả người hàng xóm, lẫn người sống cạnh nhà hàng xóm nữa. 

Tất cả đều suýt mất mạng vì cô.

Thế nên thiếu nữ mới run rẩy. 

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ. 

Liệu cô đã làm gì sai chăng. 

Chẳng có câu trả lời nào cả.

Thực tế là, thiếu nữ không thể bước ra khỏi căn phòng chật hẹp này, chỉ biết sợ hãi co rúm lại. 

Cứ đà này, có lẽ cô sẽ chết đói mất.

“——Kìa, xin chào.”

Một thiếu niên đã xuất hiện trước mặt cô như thế. 

Cậu đội một chiếc mũ đen và mặc một chiếc áo choàng cũ kỹ.

“Kh... đừng lại gần đây!”

Thiếu nữ hét lên bằng chất giọng khản đặc.

Đó không phải là nỗi sợ hãi dành cho thiếu niên kia. 

Mà bởi cô lo rằng thứ gì đó mang trên người mình sẽ làm tổn thương chàng trai ấy.

“Hửm? ......À, xin lỗi vì đã đến đường đột nhé. Trông tôi có vẻ đáng ngờ, nhưng tôi không phải người nguy hiểm đâu.”

Làm theo lời cô, cậu thiếu niên dừng bước và từ tốn mỉm cười. 

Như thể đang quan tâm, trấn an thiếu nữ.

“............Cậu không sao, thật chứ? Dù đã đến, gần tôi......”

“Ừm, có vẻ là vậy. Thế nên tôi mới đến để cứu em đây”

Bất cứ ai ở bên cạnh thiếu nữ đều không thể tiếp tục ở bên cô được nữa. 

Một ngày nọ, cô đột nhiên trở nên cô độc. 

Bị bỏ rơi trong một hang động tối tăm không lọt lấy một tia sáng. 

Giống như một bông hoa héo úa tận sâu bên trong đó.

Thế nhưng, thiếu niên ấy lại xuất hiện với vẻ thản nhiên như đang đi dạo và chìa tay ra.

“Tôi không biết đây có phải là điều em mong muốn hay không. Nhưng ít nhất, tôi nghĩ mình có thể giúp em không phải run rẩy ở góc phòng như thế này nữa.”

Shizuku Teardrop.

Lúc nào cũng trùm mũ kín đầu, mặc quần của con trai hoặc nếu mặc váy thì kiểu gì cũng phải kèm tất da hay quần tất, lại còn luôn đeo găng tay, một phong cách thời trang tuyệt đối nói không với việc hở hang. Trên vai cô nàng đeo một hộp đựng đàn violin.

Mái tóc trắng nhạt màu rủ xuống từ chiếc mũ trùm đầu trông vô cùng bắt mắt.

Đôi mắt màu vàng sẫm lúc nào cũng nhắm hờ, nhưng điều đó lại càng làm tôn lên vẻ cuốn hút của cô.

Dù năm nay đã bước sang tuổi mười sáu nhưng vóc dáng cô lại khá thấp bé, cơ thể kém phát triển có phần đáng tiếc, nhưng đó cũng lại là một nét đáng yêu.

Địa điểm hẹn gặp cô nàng là quảng trường đài phun nước nằm ngay trung tâm khu dân cư của thành phố Baldium.

Thời tiết tuy đẹp nhưng có lẽ vì là ngày thường nên chỉ lác đác vài gia đình dẫn theo trẻ nhỏ hay những cặp tình nhân dạo chơi trong tầm mắt, còn trên đường phố, khói đen mù mịt xả ra từ những cỗ xe ngựa và mấy chiếc ô tô dạo gần đây giới nhà giàu hay lái cứ lảng vảng trong không trung.

Shizuku bước ra từ phía sau một cỗ xe ngựa vừa đi ngang qua.

Cô băng qua đường, tiến về phía Norman đang đứng ngây ra trước đài phun nước.

Norman thầm nghĩ, cô nàng chẳng hợp với cái công viên thanh bình này chút nào.

“Nhưng có lẽ lại hợp với một ngày thời tiết đẹp đấy chứ.”

“Anh đang mỉa mai cái mũ trùm đầu của em đấy à?”

Dáng vẻ rụt rè thu mình lại của thân hình nhỏ bé lúc bước đi, cộng thêm phong cách kín cổng cao tường, mang lại ấn tượng như thể cô lạc lõng, chẳng thể hòa nhập với bất cứ nơi đâu trên thế giới này.

Giống như một đóa hoa mãi khép chặt nụ trong bóng tối, cự tuyệt ánh sáng và chẳng chịu bung nở.

Một thiếu nữ mà nếu cứ mặc kệ, có lẽ sẽ cứ thế héo úa rồi tan biến mất.

“Chào, Shizuku. Em đến muộn đấy. Nhưng yên tâm đi, anh cũng vừa mới tới thôi.”

“Cái kiểu chào đó là sao vậy. Norman-kun.”

Một chất giọng trong trẻo.

Thế nhưng, xen lẫn trong đó lại là sự uể oải và chút bất mãn chớm lộ.

Thấy phản ứng không như mong đợi, cậu khẽ nghiêng đầu thắc mắc, phần đuôi tóc buộc phía sau gáy cũng theo đó mà khẽ đung đưa.

“Ủa, lạ nhỉ. Hồi trước lúc hẹn nhau, chẳng phải em từng nói dù có đợi bao lâu thì cũng phải bảo là ‘anh cũng vừa mới tới’ sao.”

“Đó là khi chúng ta gặp nhau trước giờ hẹn cơ. Người ta đã đến muộn rồi mà anh còn nói thế, chẳng hóa ra Norman-kun cũng đến muộn luôn sao?”

“Ồ, đúng thật.”

“Thật tình...”

Shizuku khẽ thở dài sau lớp mũ trùm.

Một tiếng thở dài mang theo sự cạn lời và nụ cười khổ, nhưng lại ẩn chứa chút vui vẻ.

“Thật là, hết cách với anh. Xin lỗi vì đã đến muộn. Cơ mà, sao lại hẹn ở cái chốn này vậy?”

“Anh thấy cũng đâu đến nỗi nào. Nghe bảo đây là địa điểm hẹn gặp kinh điển đấy”

“Nghe bảo cơ đấy. Thế anh đã dùng chỗ này để hẹn hò bao giờ chưa?”

“Chắc là chưa. Anh cũng hiếm khi có việc gì lượn lờ quanh khu này.”

“Biết ngay mà. Em cũng vậy thôi, thành ra mới bị lạc đường đây này.”

“Nhưng ít ra anh còn biết chỗ này nổi tiếng là điểm hẹn gặp đấy nhé.”

“Thì mấy thứ em không biết, Norman-kun lại chẳng rành quá còn gì.”

“...Thì cũng đúng.”

Shizuku Teardrop. 

Đừng ngạc nhiên nhé, cô nàng vậy mà lại là một hikikomori thứ thiệt đấy.

Tầm tuổi mười sáu, nếu là tiểu thư nhà thương gia hay quý tộc thì đã đi học lớp nữ công gia chánh để chuẩn bị xuất giá, còn con nhà nghèo thì cũng đi làm hoặc kết hôn cả rồi.

Ấy vậy mà cô lại chẳng đi học, chẳng kết hôn, cũng chẳng đi làm. Phần lớn thời gian cô nàng chỉ nhốt mình trong phòng trọ, chơi cây đàn violin yêu thích, bảo là một kẻ dị biệt thì đúng là một thiếu nữ vô cùng đáng tiếc.

Mặc dù bản thân cô nàng chẳng toát ra chút không khí nào như vậy cả.

Norman nhún vai,

“Thôi, trước mắt cứ đi đã nhé.”

Cậu cất bước.

Shizuku không đáp lời nhưng vẫn ngoan ngoãn sải bước ngay bên cạnh.

Giữ một khoảng cách vừa vặn đúng bằng một nắm tay. 

“Thế?”

Một ánh nhìn sắc lẹm, lạnh lẽo phóng tới.

Norman không trả lời, chỉ rút ra một tập hồ sơ từ trong áo khoác rồi đưa cho cô.

“……”

Shizuku lẳng lặng nhận lấy. Trong tập hồ sơ là vài tờ tài liệu cùng mấy tấm ảnh.

Đập vào mắt cô đầu tiên là bức ảnh chân dung của một người phụ nữ trông có vẻ là quý phu nhân đang mỉm cười.

“Người này là ai vậy?”

“Mary Wallwood-san. Giám đốc một công ty vận tải. Một nữ doanh nhân tài ba đã tiếp quản và lèo lái thành công công ty của người chồng quá cố từ năm năm trước.”

“Bao nhiêu tuổi ạ?”

“Ba mươi lăm tuổi.”

“Phải nói là hưởng dương ba mươi lăm tuổi mới đúng.”

Cô lật sang tấm ảnh khác bằng một động tác hời hợt, chán chường.

Bức ảnh tiếp theo là thi thể của Mary Wallwood.

Dù cái chết có phần khá rùng rợn, nhưng cô nàng vẫn điềm nhiên gấp tập hồ sơ lại mà không hề biến sắc.

“Ở độ tuổi đó mà vực dậy được cả một công ty vận tải, hẳn bà ấy là một người rất được việc.”

“Tất nhiên rồi, nếu cứ bị nhốt trong cái bức tường khổng lồ vô nghĩa kia.”

Norman ngước nhìn bầu trời, Shizuku cũng ngước nhìn theo. 

Phía cuối tầm nhìn là một bức tường khổng lồ.

Thành phố pháo đài Baldium, đúng như tên gọi của nó, là một nơi bị bao bọc hoàn toàn bởi những bức tường thành đồ sộ ở vòng ngoài.

Nếu đi bộ từ đầu này sang đầu kia, dù có rảo bước cũng dư sức mất trọn một ngày.

Nằm ở trung tâm thành phố là một ngọn tháp vươn cao chót vót, nhưng tường thành thậm chí còn cao hơn cả ngọn tháp ấy.

Chẳng ai biết phải tốn bao nhiêu thời gian và công sức mới xây dựng nên được một bức tường thành vĩ đại đến vậy.

Cậu đến thành phố này cũng được ngót nghét một năm rưỡi rồi, nhưng vì chẳng có hứng thú với lịch sử nơi đây nên cậu cũng chưa từng tìm hiểu.

Chỉ là,

“───Ở thành phố này, chẳng có gió thổi qua.”

Gió đáng lẽ phải là thứ len lỏi từ khắp chốn và thổi tới muôn nơi.

Bỏ qua những luồng không khí dịch chuyển nhỏ lẻ, thì ở đây hầu như chẳng có gì đủ để gọi là một cơn gió.

Cứ như thể, thành phố này đã bị cả thế giới bỏ lại phía sau.

“Với một người sinh ra ở đây như em thì chuyện đó là điều hiển nhiên thôi.”

Shizuku nhún vai.

“Một thành phố nằm ở nơi khỉ ho cò gáy thế này thì cũng chẳng dễ dàng gì mà ra ngoài, vả lại, về cơ bản thì những nhu yếu phẩm cho cuộc sống đều đã được lo liệu ổn thỏa bên trong thành phố rồi, nên cũng chẳng cần thiết phải rời đi.”

“Dù vậy thì vẫn sẽ có những thứ thiếu thốn. Nhũng lúc như thế thì phải nhờ cậy vào bên ngoài thành phố, vậy nên ở nơi này, các công ty vận tải đóng vai trò rất quan trọng.”

“Hờ. Hikikomori như em thì sao cũng được.”

“Ở một khía cạnh nào đó, anh nghĩ chính vì em là hikikomori nên mới càng được hưởng lợi đấy chứ...”

“Mấy chuyện đó gác qua một bên đi.” 

Cô dúi mạnh tập hồ sơ trả lại cho cậu đánh bịch một cái.

“Lâu lắm mới hẹn gặp nhau một bữa mà lại đưa cái này, tức là anh định đột ngột lôi chuyện công việc ra đấy à?”

“Thì đây là công việc mà.”

“Bất hợp pháp hử.”

“Làm gì có chuyện đó…… À, không. Đang nói về tiểu thuyết trinh thám thôi.”

Câu nói phía sau là để nhắm đến một quý ông vừa đi ngang qua. 

Một thanh niên trẻ tuổi diện bộ trang phục đuôi tôm và chiếc mũ lụa đội đầu trông khá đắt tiền, chắc hẳn là quý tộc hay gì đó đại loại thế.

Nghe thấy từ “bất hợp pháp” thốt ra từ miệng một cô bé nhỏ nhắn, người thanh niên kia khựng lại, nên Norman bèn mỉm cười bắt chuyện.

“À... ra vậy. Nếu thế thì, cô tiểu thư kia là trợ lý à.”

Vị quý ông với nụ cười nhã nhặn khẽ cúi chào rồi cất bước rời đi.

“............Tự dưng trợ lý trợ lèo gì vậy.”

Shizuku, người đã lùi lại một bước từ lúc nào, vừa thu hẹp khoảng cách lại vừa hỏi.

“Em không biết à? Bộ tiểu thuyết trinh thám từng làm mưa làm gió mấy năm trước ấy. Nổi đình nổi đám ở Vương đô, rồi tầm năm ngoái, người người nhà nhà ở Baldium này cũng thi nhau đọc đấy.”

“Người người nhà nhà là ai cơ?”

“...Chắc là tất cả mọi người ngoại trừ anh và em chăng.”

“Em chẳng biết đâu. Cứ đọc mấy quyển sách toàn chữ là chữ là em lại thấy nhức đầu.”

Nói sao nhỉ.

Đây chắc hẳn là một trong những câu thoại top đầu mà người ta không bao giờ muốn nghe từ một mĩ thiếu nữ mang phong thái cool ngầu và uể oải như vậy.

“Thế rồi sao?”

“Truyện kể về một nhân vật chính là vị thám tử lừng danh, luôn quay cô trợ lý của mình mòng mòng trong lúc đi phá án.”

“Hừm.................. phì.”

Cúi gằm mặt xuống, cô khẽ nhếch khóe môi. 

Một điệu cười chẳng hề hợp với một thiếu nữ đang độ xuân thì chút nào.

“Nếu là câu chuyện đó, người làm trợ lý phải là Norman-kun mới đúng chứ.”

“...Cũng đúng nhỉ.”

“Phụt... khục….”

Có vẻ như câu nói đó đã điểm trúng huyệt cười của cô nàng, khiến bờ vai nhỏ bé ấy cứ khẽ run lên.

“............Cuốn sách đó ấy, điều làm anh ấn tượng nhất là... Mặc dù người trợ lý suốt ngày bị vị thám tử lừng danh chập mạch kia xoay như chong chóng, miệng thì cằn nhằn nhưng sau cùng vẫn cứ ở bên cạnh đồng hành cùng thôi.”

“Kuku… fufu... rõ ràng là Norman-kun còn gì nữa...!”

Bờ vai cô càng run lên bần bật. Cảm giác này là sao đây, thật chẳng cam tâm chút nào.

“Phù. Thôi, thất lễ quá. Dù sao thì Norman-kun cũng có cằn nhằn bao giờ đâu.”

“Vậy à...? Phải vậy không ta...”

“Vâng. Tại vì dù anh có cằn nhằn thì em cũng có thèm nghe đâu.”

“Cái con bé này...”

“Kukuku.”

Cơ thể khẽ rung lên theo điệu cười sượt nhẹ qua người Norman.

“Vậy chúng ta đi thôi nào cậu trợ lý. Mấy vụ án giết người này nọ chẳng có gì thú vị cả.”

“Thám tử lừng danh không ai nói thế đâu.”

Chắc vậy.

Đi bộ khoảng ba mươi phút thì đến dinh thự Wallwood, đó là một tòa nhà hai tầng khá tráng lệ.

Phòng riêng của chủ nhân nơi đây, Mary, tức là hiện trường vụ án mạng, quả nhiên cũng là một căn phòng khá xa hoa.

Chính giữa phòng là một chiếc bàn làm việc, sát tường là những kệ sách và chỗ để tài liệu được sắp xếp ngăn nắp san sát nhau. Nếu phải nói thì số lượng kẹp hồ sơ và bìa còng có phần nhỉnh hơn.

Có hai cửa sổ. Kích thước đủ lớn để con người chui lọt và có vẻ đón nắng rất tốt.

Gần trần nhà chỉ có duy nhất một thứ trông như lỗ thông gió nhỏ xíu.

Tấm thảm trải sàn mềm mại đến mức khiến người ta bất giác có cảm giác như cơ thể mình sẽ lún chìm xuống vậy.

Cậu nghĩ đây là một căn phòng tốt.

Vấn đề nằm ở chỗ────chiếc bàn làm việc đã bị chẻ đôi thành hai mảnh, và có vết máu vương vãi trên đó. Norman rút hồ sơ ra, đối chiếu với bức ảnh chụp lại hiện trường vụ sát hại Mary trong bộ đồ ngủ.

Trong ảnh, Mary nằm bẹp dí giữa chiếc bàn làm việc đã gãy đôi.

Nói chính xác hơn thì toàn bộ phần ngực đã bị nghiền nát bét. Xương đâm xuyên qua da thịt, và nội tạng hẳn đã dập nát.

Cho dù có bắt bà ấy ngồi lên bàn làm việc, rồi giáng một chiếc búa khổng lồ bằng thép hay thứ gì đó tương tự xuống bằng hết sức bình sinh, thì cũng chẳng thể tạo ra cái tình trạng như thế này được.

Chiếc bàn được đóng vô cùng chắc chắn đã bị nghiền nát.

“Ra là vậy.”

“Sao rồi, Hamish?”

Người cất tiếng gọi không phải là Shizuku.

Đó là một gã đàn ông dáng người cao gầy, khoác trên mình chiếc áo măng tô màu xanh rêu sờn cũ cùng bộ vest đen cũng sờn cũ không kém.

Mái tóc được cắt ngắn gọn gàng, nhưng mang lại cảm giác ưu tiên sự tiện lợi, dễ chăm sóc hơn là trau chuốt ngoại hình.

Khuôn mặt cũng dễ nhìn, nhưng vì biểu cảm mệt mỏi cùng quầng thâm trên mắt nên có vẻ gã không được lòng phái nữ cho lắm.

Harrison Leonard.

Là thanh tra của cảnh sát Baldium, và cũng là một người quen cũ khá thân thiết với Norman.

Lần nào gặp mặt, trông anh ta cũng như kiệt sức, khiến Norman cứ tự nhiên sinh lòng lo lắng.

“Thế nào nhỉ...”

Cậu nhún vai đáp lại lời gọi.

“Tôi cũng chẳng biết nói sao.”

“Tôi cũng chẳng trông mong gì vào suy luận của cậu.”

Một giọng điệu lạnh lùng, toát lên sự ngán ngẩm.

“Tôi chỉ hỏi xem cậu có nắm bắt được tình hình hay không thôi.”

“À, nếu là vậy thì cũng tạm coi là hiểu. Tử thi, chiếc bàn vỡ nát, và cả...”

Ở góc phòng là Shizuku đang đứng im lìm lầm lì, và nếu nhìn dịch sang một chút thì sẽ thấy lối ra vào duy nhất.

Đáng lẽ ở đó phải có một cánh cửa───nhưng nó đã bị phá nát, biến thành một cái ô trống để ra vào.

“Cánh cửa bị phá hủy. Còn phía cửa sổ thì sao?”

“Đã xác nhận là lúc xảy ra vụ án, cửa sổ đã được khóa chặt.”

“Ra thế. Tức là chỉ còn mỗi cái lỗ thông gió bé tí chỉ vừa cho chuột chui lọt thôi, nhỉ.”

Nói cách khác, Norman gật gù.

“Là án mạng trong phòng kín, đúng chứ? Đã thế, tình trạng tử thi lại cực kỳ bất thường. Đương nhiên là chưa tìm thấy hung thủ, và thủ đoạn gây án cũng là một ẩn số.”

“Thế nên tôi mới gọi cậu.”

“Chắc chắn rồi.”

Harrison gật đầu với vẻ mặt cau có.

Trông như thể anh ta muốn nói rằng việc phải nhờ vả này chẳng lấy gì làm vui vẻ, nhưng ngoài cách đó ra thì chẳng còn phương án nào khác.

Không phải do anh ta vô dụng, cũng chẳng phải anh ta đang phớt lờ cấu trúc quyền lực của cảnh sát hay luật pháp để tuồn tài liệu án mạng cho thường dân, để mặc họ tự ý điều tra.

Bởi đây chính là công việc của Norman, và cả Shizuku nữa.

Những vụ án mà theo lẽ thường không thể nào xảy ra.

Thủ đoạn phạm tội trái với luân thường. Thiệt hại hay tình trạng xác chết phi lý.

Những việc mà trừ phi là phép thuật hay kỳ tích, bằng không chẳng thể thực hiện nổi.

Đáng lẽ con người không thể làm được───nhưng những sự kiện ấy lại cứ thế diễn ra.

“Mấy vụ thế này là chuyên môn của các cậu mà, 『Thám tử』.”

“Cái danh xưng đó nghe chẳng lọt tai chút nào. Dù rằng các điều tra viên của 『Cartesius』 vẫn thường bị gọi như thế ở hiện trường.”

“Tổ chức của các cậu có được công khai đâu. Trong mắt những cảnh sát không đóng vai trò môi giới như tôi, các cậu chỉ là bọn xông xáo tự tiện vào hiện trường rồi làm càn thôi. Cứ gọi như thế cho nhanh.”

“Hm, cũng không thể phủ nhận được nhỉ.”

“Thế thì làm việc đi. Tôi sẽ đi nói chuyện với những người có liên quan trong dinh thự. Bọn họ đang nghi ngờ không biết các cậu là thần thánh phương nào đấy.”

“Nếu vậy, cứ bảo với họ chúng tôi là những thám tử lừng danh nhé.”

“Chẳng buồn cười tí nào.”

Vừa nhún vai, Harrison vừa đi ra khỏi phòng với vẻ thành thục.

“……Trò đùa tâm huyết của tôi thế mà.”

“Mong anh hãy chấp nhận sự thật là trò đùa tâm huyết của anh chẳng hề thú vị chút nào đi, Norman-kun.”

Khó khăn lắm mới thấy cô nàng mở miệng, vậy mà Shizuku lại buông ra một nhận xét chua chát.

Cô lẩm bẩm trong lúc nhìn về phía lối ra vào nơi Harrison vừa rời đi.

“Anh ta vẫn thiếu sức sống như mọi khi nhỉ. Dù không đến mức như Norman-kun.”

“Không phải là thiếu sức sống đâu. Anh ta biết lúc nào cần bung sức thôi. Đã gọi chúng ta đến đây thì công việc của anh ta giờ là giải thích cho cảnh sát, những người liên quan và điều tiết lại ranh giới thẩm quyền mà.”

“Haa.”

Tiếng thở dài hờ hững như muốn bảo sao cũng được.

Về cơ bản, cô là một thiếu nữ chẳng màng thế sự.

“Chúng ta bắt đầu được chưa?”

“Ừ, nhờ em nhé.”

Shizuku ngậm lấy đầu găng tay phải, rồi kéo xuống.

Vẫn ngậm chiếc găng tay ấy, cô tháo luôn găng tay bên trái ra rồi chìa tay về phía Norman.

Norman nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Shizuku.

Một bàn tay bé nhỏ, thon dài và mềm mại đến mức khiến người ta lo lắng rằng chỉ cần bóp chặt một chút là nó sẽ vỡ vụn.

Cứ thế, cô tiến đến bên dưới chiếc bàn làm việc bị chẻ đôi, dùng bàn tay còn trống chạm vào đó.

Hít một hơi thật sâu, cô thì thầm.

“─────《Tàn Hưởng Lệ Hoa・Huyễn Thị》”

Ngay khoảnh khắc ấy, thế giới của Norman và Shizuku đã xoay chuyển.

Norman và Shizuku đang lắng nghe âm thanh đó.

Một tiếng động dội lại từ đâu đó, và chính âm thanh ấy đã tái hiện lại một khung cảnh.

Phòng làm việc. Cửa ra vào và cửa sổ đều bị khóa kín.

Chiếc bàn vẫn còn nguyên vẹn.

Mary Wallwood trong bộ đồ ngủ đang tựa lưng vào mặt trước của chiếc bàn.

Cô đang khiếp sợ.

Toàn thân run lẩy bẩy, nét mặt cứng đờ.

Ánh lên trong đôi mắt ấy là nỗi kinh hoàng, sự hoang mang, tột cùng sửng sốt────và cự tuyệt.

Cô gào lên một điều gì đó.

Khoảnh khắc tiếp theo, Mary bị nghiền nát.

Lồng ngực cô bẹp rúm cùng với chiếc bàn làm việc kiên cố, chiếc bàn gãy vụn làm hai.

Một cảnh tượng hoang đường như thể một trò đùa.

Con người tuyệt đối không thể nào làm được chuyện này.

Nếu có thứ gì làm được, thì đó chỉ có thể là một con quái vật.

“!───”

Cùng với tiếng nín thở như thể bị co giật của Shizuku, thế giới đột ngột chuyển đổi. 

“Phù... phù...”

Cô ôm lấy đầu một lúc, chờ cho cơn choáng váng qua đi.

Rồi cậu vòng tay ôm bờ vai đang loạng choạng của cô ấy để dìu đỡ. Thế giới này làm gì có phép thuật hay phép màu.

Những gì tồn tại chỉ là hiện thực, đạo lý, những con người bình thường và『thứ gì đó』được gọi là 《Unlaw》.

Những thứ ẩn nấp, biến đổi, sai lệch và méo mó.

Những con quái vật mang dáng vẻ con người, làm những việc mà con người không thể.

Trong trường hợp của Shizuku, nó được gọi là 《Tàn Hưởng Lệ Hoa》.

《Huyễn Thị》 là một ứng dụng từ năng lực đó.

Khả năng đọc được thứ gì đó giống như dòng suy nghĩ từ những vật chạm vào và nhìn thấy nó dưới dạng huyễn ảnh.

Lúc đầu Norman cứ tưởng cô ấy nhìn thấy tàn dư tư niệm, nhưng nghe qua thì có vẻ không phải vậy.

Bởi lẽ rất hiếm khi nó tự phát động bất chấp ý muốn của bản thân, nhưng 《Huyễn Thị》 của cô ấy đôi lúc còn nhìn thấy cả viễn cảnh của tương lai.

Do đó, thứ mà cô ấy nhìn thấy không chỉ đơn thuần là tàn dư tư niệm.

Có khi là chủ động đọc lấy các huyễn ảnh, cũng có khi là vô tình nhìn thấy huyễn ảnh từ những vật tình cờ chạm vào.

Đó là lý do cô ấy luôn ăn mặc kín đáo.

Đặc biệt, găng tay là vật bất ly thân để không phải nhìn thấy huyễn ảnh từ những thứ vô tình chạm vào, việc giữ khoảng cách với người khác hay không trò chuyện cũng là để tránh nhìn thấy những thứ thừa thãi, nói cách khác, đó chính là nghệ thuật xử thế của riêng cô ấy.

Những huyễn ảnh xuất hiện khi chạm vào. Dư âm của quá khứ hoặc tương lai.

Một『thứ gì đó』nằm ngoài quy luật của thế giới này.

Chính vì vậy, nó mới được gọi là 《Unlaw》.

《Tàn Hưởng Lệ Hoa》 của Shizuku Teardrop.

Huyễn ảnh của cô ấy, chỉ cần chạm vào là có thể chia sẻ cùng người khác.

Công việc của Norman là cùng những 《Unlaw》 như cô ấy điều tra các vụ tai nạn và vụ án bất khả thi đối với con người.

Dù cậu chưa từng thấy cô ấy cùng xem huyễn ảnh với bất kỳ ai khác ngoài bản thân mình.

“Bình tĩnh lại chưa? Shizuku.”

“Vâng, tàm tạm rồi. Cơ mà...”

Mái tóc bạch kim khẽ đung đưa khi cô ấy trút ra một tiếng thở dài. 

Chính vì dị năng này mà cô ấy thường xuyên bị lôi kéo vào những vụ án mạng bí ẩn.

Bởi vì chỉ cần nhìn thấy huyễn ảnh, hung thủ sẽ lập tức bại lộ.

Cũng có những vụ án mạng tưởng chừng bất khả thi, nhưng sau khi xem huyễn ảnh mới vỡ lẽ ra là do hung thủ đã cố gắng quá mức mà thôi.

Thế nhưng, lần này thì khác.

“Chúng ta không nhìn thấy hung thủ nhỉ.”

“Đúng thế.”

Phải, trong huyễn ảnh ban nãy không hề thấy bóng dáng của hung thủ.

Và 《Huyễn Thị》 thì không thể nắm bắt được 《Unlaw》.

“Nói vậy tức là, vấn đề bây giờ nằm ở chỗ đây là loại 《Unlaw》 nào nhỉ.” 

Shizuku không trả lời ngay câu hỏi của tôi.

Cô ấy lấy một gói kẹo từ trong túi ra.

Đôi bàn tay đeo găng da cẩn thận bóc lớp vỏ ngoài, để lộ ra một viên kẹo sô-cô-la.

Tỏ thái độ hoàn toàn chẳng có chút hứng thú nào với vụ án. 

“Nghĩ mấy chuyện đó là công việc của anh đấy nhé.”

22a9fd5a-10ff-4575-bd8f-dd1b049fb4d8.jpg

“…………Lúc thế này, anh mong em sẽ đóng vai thám tử lừng danh cơ.”

Vấn đề là.

Phải làm sao với cô nàng danh thám tử hoàn toàn không có chút động lực nào này đây. 

Bởi vì chỉ cần cô ấy có hứng thú───thì vụ án này sẽ dễ dàng được giải quyết.

Khoan bàn đến chuyện Shizuku Teardrop là một danh thám hay chỉ là cô trợ lý.

Thực tế thì, việc hỏi han thu thập thông tin vốn là công việc của cậu, thế nên cậu phải làm thôi.

Cậu biết đối thủ lần này là một 《Unlaw》, nhưng cũng chỉ có thế.

Dẫu vậy, một khi đã được giao nhiệm vụ xử lý 《Unlaw》, cậu buộc phải tìm ra hung thủ.

“Nghi phạm... nói đúng hơn thì, vào thời điểm dự đoán xảy ra án mạng, có năm người đang ở trong dinh thự.”

Bọn họ đã rời khỏi hiện trường vụ án và chuyển đến phòng tiếp khách bên trong dinh thự.

Căn phòng này rộng xấp xỉ phòng làm việc khi nãy, với hai chiếc sofa đặt đối diện nhau và một chiếc bàn thấp ở giữa.

Norman và Harrison ngồi đối diện nhau, còn Shizuku thì ngồi cạnh Norman, dĩ nhiên vẫn giữ một khoảng cách nhỏ và đang thu mình ôm gối.

“Năm người cơ à.”

“Phải, gồm những người hầu và một vị khách tình cờ ngủ lại qua đêm.”

“Dinh thự này cũng khá lớn đấy, cơ mà thế này là nhiều hay ít nhỉ. Có nghi phạm nào từ bên ngoài không anh?”

“Có chứ, và hiện vẫn đang được điều tra. Chỉ là, an ninh của ngôi nhà này khá nghiêm ngặt. Theo nguyên tắc, cứ đến lúc mặt trời lặn là từ cổng cho đến toàn bộ cửa nẻo trong dinh thự đều được khóa trái.”

“Ồ. Ý thức cảnh giác cao thật đấy.”

“Nghe nói từ sau khi người chồng quá cố bị cướp sát hại và Mary-san trở thành chủ nhân của nơi này, bà ấy luôn làm thế. Đến cả người hầu, ngoại trừ những người đáng tin cậy thì đều bị cho nghỉ việc hết rồi.”

“Ra là vậy.”

“……”

Norman có thể cảm nhận được Shizuku bên cạnh đang bĩu môi bên dưới lớp mũ trùm đầu.

Chắc mẩm cô nàng đang nghĩ dăm ba thứ đại loại như, cảnh giác cho lắm vào thì rốt cuộc vẫn bị giết đấy thôi. Norman cũng thoáng có suy nghĩ đó, nhưng mà nói ra thì kiểu gì cũng bị Harrison mắng cho xem.

“Những người có mặt tại dinh thự lúc xảy ra vụ án gồm năm người.”

Vị cảnh sát hình sự với vẻ mặt mệt mỏi lặp lại.

Năm người đó là『Quản gia』,『Quản gia tập sự』,『Nam hầu』,『Hầu gái』và『Bác sĩ』.

Toàn bộ đều không có bằng chứng ngoại phạm vào khoảng thời gian nạn nhân tử vong là mười một giờ đêm.

“…………Không có ai luôn hả anh?”

“『Hầu gái』và『Bác sĩ』thì ở trong phòng riêng để ngủ hoặc chuẩn bị đi ngủ.『Quản gia』thì ở trong phòng mình để chuẩn bị cho công việc ngày mai,『Quản gia tập sự』thì đang dọn dẹp dưới phòng nồi hơi tầng hầm, còn『Nam hầu』thì đang sắp xếp lại sách trong thư viện. Tuy nhiên, các phòng này đều cách nhau một khoảng nhất định, và có vẻ như không ai nhìn thấy ai cả.”

“Hả. Thế họ phát hiện ra thi thể kiểu gì vậy?”

“Nhờ tiếng động.”

“Dạ? ……À, không, đúng là vậy nhỉ. Đương nhiên rồi.”

“Người chạy đến hiện trường đầu tiên là『Quản gia』, một lúc sau thì『Nam hầu』tới. Rồi từ đó những người khác cũng tập trung lại.”

“Thế là khi đến phòng thì thấy cửa bị khóa trái, gọi cỡ nào cũng không có phản hồi. Phá cửa xông vào thì phát hiện bà Mary đã chết, có đúng vậy không?”

“Đúng vậy.”

“Bất ngờ thật đấy.”

“……”

Cậu có cảm giác như nghe thấy tiếng ai đó càu nhàu bảo rằng, hãy suy nghĩ cho đàng hoàng hơn đi.

Khi cậu đảo mắt nhìn sang, cô nàng liền hứ một tiếng rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác.

“……Hả? Nhìn mặt em làm gì?”

Giả sử mà vị cảnh sát đang kiệt sức này cũng làm cái hành động hờn dỗi lảng mặt y chang thế, xin lỗi chứ chắc trông chỉ thấy gớm ghiếc thôi.

Kể ra thì, chắc anh ta cũng là người tốt.

“Ờm, vậy thì thưa anh cảnh sát. Chúng tôi có thể nói chuyện với các nghi phạm... à không, những người trong diện tình nghi được chứ?”

“Ừ, tôi đã báo trước với họ rồi.”

“Lúc nào cũng phải nhờ vả anh rồi.”

“Đó là công việc.”

Anh ta lầm bầm một cách đầy vẻ bất mãn xen lẫn một tiếng thở dài rồi bước ra khỏi phòng tiếp khách.

Norman khá thích và vô cùng tin tưởng điểm đó ở Harrison.

Những kẻ cứ đi dồn hết tâm huyết vào dăm ba cái thứ khó hiểu thế này, đầu óc chắc chắn có vấn đề rồi.

“Haa, cuối cùng cũng xong rồi à?”

Và người vừa lên tiếng ngay khi Harrison vừa rời đi chính là Shizuku.

“Norman-kun.”

“Chuyện gì thế?”

“Em đói rồi. Tôi muốn ăn bánh Shawarma ở phố Downey.”

“Sau khi hỏi chuyện xong chúng ta sẽ đi ăn nhé.”

Trước câu trả lời của Norman, Shizuku uể oải nhún vai.

“Lấy lời khai quan trọng đến thế cơ à?”

“Tất nhiên là quan trọng rồi.”

Vì đó là công việc mà.

Dù với cá nhân cậu thì, sao cũng được.

“Em ghét làm việc lắm, nhưng cũng phải công nhận cái lợi của việc được thoải mái ghé vào các hàng quán thế này.”

Thịt nướng và rau được cuộn trong lớp vỏ bánh mì mỏng thành một loại sandwich kiểu ngoại quốc ─── Shawarma, Shizuku vừa dùng đũa gắp phiên bản cuộn của món đó vừa vui vẻ lẩm bẩm.

“『Cartesius』 tuy có đảm bảo mức sống cho chúng ta, nhưng lại bị hạn chế đi lại cơ mà.”

“…………Không, đúng là có hạn chế, nhưng đâu có cấm ra ngoài đâu?”

“Thật tình, Norman-kun. Anh muốn em nói cái gì đây?”

“Người muốn nói là em mới đúng chứ.”

Vừa nhún vai, Norman vừa đưa lên miệng một chiếc Shawarma có hình dáng khác với của Shizuku.

Đó là loại vỏ bánh hình bán nguyệt kẹp thịt và rau, một món thức ăn nhanh có thể cầm tay ăn luôn. Nước sốt cay nồng kích thích vị giác, đúng món khoái khẩu của Norman.

Một quán ăn trên phố Downey, cách dinh thự Wallwood khoảng một giờ đi bộ.

Norman và Shizuku đang dùng bữa tại đó.

Một bữa trưa khá muộn. Cả hai đều không thuộc kiểu người yếu bóng vía đến mức ăn mất ngon sau khi vừa rời khỏi hiện trường án mạng.

“Hế, anh nghĩ em muốn nói gì nào?” 

Món Shawarma cuộn vốn được bọc giấy để ăn bằng tay nay lại được Shizuku dùng đũa gắp từng chút một đưa vào cái miệng nhỏ nhắn của mình, cô cất giọng trêu chọc hỏi.

“Em ấy, nếu không phải đi cùng anh thì có chịu ra ngoài đâu.”

“Ưm, nghe nhạt quá đi.”

“Thế thì thất lễ quá.”

“Hết cách với anh luôn đấy.”

Cô nàng khẽ cười khúc khích.

Quán có vài chỗ ngồi ở quầy bar và bốn chiếc bàn, nhưng vị trí hai người đang ngồi là ở tít trong cùng. Một góc tựa như phòng bán biệt lập, không nhìn thấy được bên ngoài và cũng là điểm mù từ quầy bar nhìn vào.

Khi không có ánh mắt người đời soi mói, biểu cảm của Shizuku thay đổi đáng kể.

“Mà, thực tế thì những việc cần ra ngoài cũng chỉ xoay quanh mua lương thực và nhu yếu phẩm nên chẳng có vấn đề gì.”

“Em thực sự nghĩ vậy sao?”

“Vâng. Hơn thế này nữa thì, em cũng chẳng mong cầu gì nhiều.”

Cô gái không hề tháo đôi găng tay da ngay cả khi dùng bữa, thản nhiên đáp.

Ở cái thành phố này, có lẽ chẳng tìm ra ai rảnh rỗi dùng dụng cụ ăn uống của nước ngoài ngoài Shizuku, nhưng với cô thì nó lại là thứ cần thiết. Không thể tháo găng tay, mà cứ thế ăn bốc thì lại mất vệ sinh, thế nên cô mới dùng đũa.

Tất nhiên, tùy món ăn mà cô cũng dùng cả dao, nĩa và thìa.

Ngay cả với món khoai tây chiên ăn kèm, cô cũng không dùng ngón tay.

“…………Ăn không?”

“Ô kìa. Fufu, anh đang nịnh em đấy à?”

Khi cậu dùng ngón tay nhón lấy miếng khoai tây chiên phần mình rồi chìa ra, Shizuku vui vẻ ngậm lấy.

Vừa nhìn cái miệng nhỏ nhắn cắn từng chút một miếng khoai, cậu vừa nói,

“……Về vụ án. Theo những gì nghe được thì cả năm nghi phạm đều có quan hệ không hề tệ với Mary-san. Thậm chí còn khá tốt là đằng khác. Nghĩ theo lẽ thường thì chẳng có lý do gì để giết người cả.”

“Lẽ thường là gì cơ chứ?”

“Ai biết được.”

Ít nhất thì, hung thủ không hề bình thường. Nó khác xa với điều đó. Không bình thường, cũng không thuộc về thường thức.

Vì đó chính là thứ gọi là 《Unlaw》.

“Liếm.”

“Em liếm cả ngón tay anh luôn rồi đấy, cái đó cũng ngon à?”

“Anh không thấy có giả thuyết cho rằng khoai tây chiên ngon là nhờ lớp muối bám bên ngoài hơn là bản thân củ khoai sao?”

“Cũng không phải là anh không hiểu.”

“Phát ngôn nước đôi quá nhỉ.”

“Nhưng khoai tây chiên thì có màu vàng ruộm đấy nhé.”

“Nhạt quá đi.”

“Khắt khe thật.”

“Nhưng đối với vụ án mà anh cũng hời hợt thế này thì gay go đấy. Không phải em, mà là Norman ấy.”

“Ừ thì đúng vậy. Vụ án ra sao cũng được, nhưng công việc thì vẫn phải làm. Thám tử lừng danh nghĩ sao nào?”

“Để xem nào.”

Đưa miếng Shawarma cuộn đã được cắt khoanh lên miệng, cô hơi trầm tư một lúc, nuốt xuống, rồi nói:

“Lúc chết, bà ấy mặc bộ đồ ngủ khá là quyến rũ nhỉ.”

“Em để ý chỗ đó à?”

“Vâng. Kiểu như vậy, anh thấy sao?”

Cậu suy nghĩ về lời cô nói. Một cách nghiêm túc. 

“…………Anh nghĩ là không tệ, nhưng chẳng phải nó không hợp với em lắm sao?”

“Nếu anh cố tình lựa lời vì nghĩ em tự ti về vòng một của mình thì em thất vọng đấy nhé.” 

“Em cứ mặc những bộ đồ mang đậm chất của riêng em là anh thấy vui rồi.”

“Nfu…… Câu vừa rồi nghe lọt tai đấy.”

“Có hứng làm việc chưa?”

“Ưm, em muốn thêm chút xíu nữa cơ.”

Cô nhún vai, rồi giơ ngón trỏ đeo găng tay da lên. 

“Nếu phải nói thì điều em bận tâm là, hai người họ có mối quan hệ thân thiết đến mức nạn nhân có thể mặc bộ đồ ngủ đó ra đón hung thủ cơ.”

“À…… ra là vậy?”

Norman nghiêng đầu, nhớ lại vị trí của năm nghi phạm, 

“……Không, nhưng trong năm người thì có bốn người là người hầu, chuyện vô tình để lộ bộ đồ ngủ ở nhà cũng đâu có gì lạ. Người còn lại là bác sĩ, anh thấy chi tiết đó cũng không đến mức mất tự nhiên đâu.”

“Xin anh hãy thấu hiểu tâm lý phụ nữ thêm chút đi.”

Cười khổ, Shizuku đưa nốt miếng khoai tây còn lại vào miệng. 

“Quan trọng lắm đấy. Cái dáng vẻ mà người ta chỉ muốn cho một người đặc biệt thấy ấy.”

“Vậy sao?” 

“Vâng. Ít nhất thì em là vậy.”

Một câu chuyện thú vị. “Là vậy” với cái gì cơ chứ.

Dưới góc độ lập luận phá án chăng. Hay là ở vế sau, rằng cô cũng có một dáng vẻ chỉ để lộ cho người đặc biệt xem.

Đặc biệt là với một Shizuku luôn trùm mũ kín mít, ngay cả lúc ăn cũng đeo găng tay và không bao giờ cho phép mình hở hang thế này.

“Về chuyện căn phòng kín thì…… mà sao cũng được.”

“Mà, chuyện đó thì. Bản thân căn phòng kín đâu phải việc của chúng ta.”

Vậy là việc của ai, nói chung thì đó là phần việc của Thanh tra Harrison.

Mỗi khi có một vụ án 《Unlaw》 bí ẩn xảy ra và gây náo động, nhiệm vụ của anh ta là che đậy nó.

Nếu đem so với tiểu thuyết trinh thám, có khi anh ta lại hợp vai hơn nhiều.

“Dù nói vậy, nhưng việc xử lý hung thủ lại là công việc của chúng ta.”

“Nghiêm túc quá ha.”

Cậu cũng đang mong cô nghiêm túc được như thế đây. 

“………………Nhắc mới nhớ, bản nhạc của em, chắc cũng sắp hoàn thành rồi nhỉ?”

Chuyển động định dùng đũa gắp khoai tây của cô chợt khựng lại trong một khoảnh khắc.

“……Lạ thật nha, không ngờ Norman-kun lại đả động đến chuyện này đấy.”

“Vì em bắt đầu tự học sáng tác cũng được một thời gian rồi mà. Anh không có chuyên môn nên chỉ đứng ngoài quan sát thôi. Nhưng dẫu vậy, dạo gần đây anh có linh cảm là nó sắp hoàn thiện rồi.”

Norman biết rằng điều đó có ý nghĩa quan trọng với Shizuku.

“Chỉ là, nếu bản nhạc của em thực sự hoàn thiện, anh muốn mình là người đầu tiên được nghe.”

“────Thật hết cách với anh mà.”

Và rồi Shizuku nhìn thẳng vào Norman bằng đôi mắt màu vàng ấy.

Trong ánh màu ấy, lấp lánh một tia sáng chưa từng có trước đây.

Một sắc vàng u tối.

“Vậy thì, hãy mau chóng xử lý xong việc này rồi chúng ta cùng nhau tình tứ nhé.”

Nghe như một câu nói đầy sức nặng, nhưng thực chất nó cũng chỉ nặng cỡ một cọng khoai tây chiên mà thôi.

Đêm đó, hung thủ vẫn ở lại dinh thự vì cảnh sát đã yêu cầu như vậy.

Trong số năm người có mặt tại hiện trường lần này, bốn người vốn dĩ đã sống luôn ở đây, người còn lại tuy là người ngoài nhưng khi đã bị cảnh sát yêu cầu thì cũng chẳng thể chối từ.

Kể từ khi Mary Wallwood qua đời, hay đúng hơn là bị sát hại vài ngày trước, trên thực tế cả năm người đều không thể rời khỏi dinh thự.

Ở trong một căn nhà có người chết ư──Những lời như thế, chẳng ai có thể thốt ra nổi.

Nói đúng ra thì, họ đang để tang.

Bởi lẽ cả năm người bọn họ đều vô cùng kính trọng Mary Wallwood.

Việc hung thủ đặt chân vào sảnh chính lúc nửa đêm chẳng phải do ai sai bảo.

Chỉ là có một dự cảm chẳng lành.

Tận sâu trong màng nhĩ.

Một cảm giác râm ran, cào xé.

Nỗi bất an và khó chịu không sao tả xiết bằng lời.

Cứ như thể đang bị ai đó gọi tên.

Như bị chính người phụ nữ mà mình đã giết gọi hồn────một giọng nói như thế đấy.

Khi nhận ra thì bản thân đã bồn chồn không yên, cứ thế nương theo tiếng gọi mà bước đến tận phòng riêng của Mary.

“......Ah, đến rồi sao.”

Ngay chính giữa căn phòng là một thiếu nữ trùm kín mũ áo.

Dáng vẻ từ chối triệt để việc để lộ da thịt khi đeo găng kín mít hai tay, trên vai vác theo một hộp đựng đàn violin.

Mái tóc bạch kim nhạt màu rủ xuống từ chiếc mũ trùm thực sự vô cùng bắt mắt.

Đôi mắt màu vàng sẫm khép hờ. Một ánh nhìn như thể chẳng màng đến bất cứ điều gì trên thế gian này.

Đứng trong căn phòng u tối chỉ có le lói chút ánh trăng hắt vào qua khung cửa sổ, trông cô tựa như một đóa hoa.

Giống như một nụ hoa e ấp tĩnh lặng nép mình tận sâu trong hang tối.

Và cô gái ấy đang đứng sững ngay giữa chiếc bàn đã bị chẻ làm đôi.

Cô chính là một nửa của bộ đôi bí ẩn bất ngờ xuất hiện vào quá trưa nay và tiến hành lấy lời khai của năm người, bao gồm cả hung thủ.

Gọi là lấy lời khai thì cũng thật kỳ lạ.

Bình thường khi làm việc đó, người ta sẽ hỏi về bằng chứng ngoại phạm trong khoảng thời gian gây án hay mối quan hệ với nạn nhân. Nhưng bọn họ──hay đúng hơn là chỉ có cậu thiếu niên đi cùng kia──lại chỉ gặng hỏi về mối quan hệ với Mary cùng cuộc đời mà họ đã trải qua cho đến tận lúc này.

Thái độ kiểu như bằng chứng ngoại phạm có ra sao cũng mặc xác thực sự rất ấn tượng, thậm chí còn có phần hời hợt.

Lúc đó, thiếu nữ này chỉ im lặng đứng cạnh cậu thiếu niên.

“───”

Chính là cô ta.

Cái âm thanh ghê tởm vang vọng sâu trong màng nhĩ.

Là bản năng, là linh cảm, hay một thứ gì đó khác đã khiến hung thủ trực giác nhận ra điều đó.

Bị thiếu nữ này vẫy gọi, bản thân mới vác mặt đến tận đây.

Cô phóng một ánh nhìn đầy tẻ nhạt về phía này.

“────Híc.”

Chỉ một ánh nhìn như vậy thôi cũng đủ đáng sợ đến tột cùng.

Tại sao ư, chẳng thể nào hiểu nổi.

Trông cô ta chỉ như một thiếu nữ bình thường, lúc mới chạm mặt lần đầu cũng vậy.

Vậy mà, giờ khắc này lại khác.

Một thứ gì đó tỏa ra từ thiếu nữ ấy đang kích thích một thứ gì đó bên trong bản thân hung thủ.

Cổ họng co rút, toàn thân run rẩy, trong vô thức đã lùi lại một bước,

“Ô kìa, chạy trốn là không được đâu đấy.”

“!!”

Không biết từ lúc nào, cậu thiếu niên kia đã đứng ngay sau lưng.

Mái tóc màu tro buộc gọn sau gáy, chiếc áo khoác dày cộp cùng chiếc mũ phớt đen bỗng chốc lại vô cùng hợp với cậu ta.

Đường nét khuôn mặt thanh tú, nhưng với đuôi mắt rủ xuống cùng vẻ mặt và khí chất lờ đờ, cậu chẳng hề mang lại ấn tượng của một mỹ nam.

Giống như một loài động vật nhỏ bé chẳng có móng vuốt hay nanh nhọn sắc bén gì, kiểu con trai dễ được các quý bà lớn tuổi yêu thích hơn là những cô gái cùng trang lứa.

Xuất hiện mà chẳng để lộ một âm thanh hay hơi thở nào, cậu lướt qua hung thủ bằng những bước chân nhẹ bẫng rồi tiến đến đứng cạnh thiếu nữ kia.

Và rồi.

Một tay giữ lấy vành mũ, cậu thiếu niên dùng ngón trỏ chĩa thẳng vào hung thủ và tuyên bố.

“─────Ngươi chính là hung thủ.”

『Quản gia tập sự』

Giật thót một cái, khuôn mặt của gã『Quản gia tập sự』 ─── Alfred Curtis méo xệch đi.

Hai mắt gã trợn trừng, mái tóc vàng nhạt run rẩy, sắc mặt tái mét.

“Tại, sao……!?”

Giọng nói thốt ra thều thào như đang thở dốc.

“……”

Nhìn bộ dạng đó của Alfred, không hiểu sao Norman lại chớp chớp mắt ngơ ngác.

Shizuku nhún vai, thở hắt ra rồi lên tiếng.

“Trúng phóc ngay người đầu tiên rồi nhỉ, Norman-kun.”

Trong suốt quá trình thẩm vấn, cô nãy giờ vẫn không hề hé răng nửa lời, chỉ lặng lẽ đứng cạnh Norman.

Một giọng nói trong trẻo nhưng uể oải, mang theo vẻ bất cần đời.

“Ừ. Thật là, đỡ tốn công sức thật đấy. Nói thật, với cái đà hồi nãy, anh còn đang lo không biết phải làm sao nếu hung thủ lại không nằm trong số các nghi phạm đây.”

“Kết quả tốt là được rồi. Gã ta tên là gì ấy nhỉ?”

“Alfred Curtis.”

“À đúng rồi.”

“Các người…… các người đang nói cái quái gì vậy!?”

Tiếng gào lên nghe như một tiếng thét hốt hoảng. Cuộc trò chuyện của hai người kia chẳng có lấy một chút căng thẳng nào.

Thế này thì, cứ như thể.

“Các người…… bẫy ta đấy à!? Dù chưa hề biết ta là hung thủ!”

“Hung thủ là ai chẳng quan trọng đâu, Alfred-kun.”

Cậu lạnh lùng cắt ngang.

“Cái…… cái gì chứ…… Các người là thám tử cơ mà!?”

“Bọn tôi không phải thám tử. Dù đôi khi cũng được gọi như vậy. Mà không, nói ‘chẳng quan trọng’ thì hơi quá lời. Chỉ là, mức độ ưu tiên của nó thấp thôi.”

“Vậy thì, cái gì mới───”

“Là việc anh là loại quái vật nào kìa.”

“───”

Một vết nứt, xuất hiện.

Trên khuôn mặt của gã thanh niên tên Alfred.

Lần này không phải là phản ứng thái quá do bị chỉ mặt gọi tên là hung thủ nữa.

Sắc mặt gã vượt qua cả tái mét, trở nên trắng bệch.

Cho đến lúc nãy, thứ tồn tại trong gã chỉ là sự bồn chồn và thắc mắc.

Còn bây giờ, trong gã là───một nỗi sợ hãi hiện hữu rõ rệt.

“Những con quái vật như anh được gọi là 《Unlaw》. Chắc anh cũng lờ mờ nhận ra rồi chứ?”

Unknown? Không phải, là Unlaw.

“Ở thành phố Baldium này có cực kỳ nhiều 《Unlaw》. Bọn tôi là thám tử chuyên về 《Unlaw》... À mà nói thế cũng không hẳn. Tôi thì không phải là 《Unlaw》.”

“───Chúng ta là những kẻ cùng chung một giuộc đấy.”

Shizuku Teardrop mỉm cười.

Một thiếu nữ hệt như nụ hoa mãi khép mình trong bóng tối, cự tuyệt ánh sáng, từ chối việc nở rộ.

Nhưng giờ phút này, cô đang buông lời và mỉm cười.

Từ tận cùng cái hang tối tăm, cô chỉ nở nụ cười với con thú cùng chung một giuộc.

“……Cô, cũng vậy sao.”

Khoảnh khắc ấy, nét mặt Alfred trở nên thật kỳ lạ.

Sự bàng hoàng vẫn chưa tan biến, gã vẫn đang kinh ngạc, và sắc mặt cũng chẳng khá hơn là bao.

Nhưng rõ ràng trên khuôn mặt gã── đang ánh lên một niềm hân hoan.

Kẻ cùng chung một giuộc.

Cùng là───quái vật.

“Kể cho bọn tôi nghe đi, Alfred-kun. Tại sao anh lại giết Mary-san?”

“Đó là…… chuyện đó……!”

Niềm vui vụt tắt, khuôn mặt gã lại nhăn nhúm.

Ký ức ùa về.

Về những lời mà Mary Wallwood đã nói với gã.

“Người đó…… bà ấy đã nói với ta!”

Cảm xúc trào dâng hóa thành tiếng gào thét.

“Chính Mary-sama đã ngỏ lời trước! Bà ấy bảo ta hẳn là đang giấu giếm điều gì đó! Và bà ấy sẽ chấp nhận tất cả! Cho nên…… cho nên ta mới!”

“Anh đã cho bà ấy thấy dị năng của mình.”

“Phải! Thế rồi…… thế rồi……!”

“Bị cự tuyệt───nên anh đã giết bà ấy.”

“Uuugh……!”

Gã ôm chặt đầu, cất lên những tiếng rên rỉ.

Mọi chuyện đáng lẽ không phải như vậy.

“Rồi sao? Anh có khả năng gì?”

“……Hả?”

“Anh có dị năng của riêng mình đúng chứ. Bọn tôi muốn biết điều đó.”

“───”

“Nói đi nào, Alfred-kun. Tôi khác với phu nhân Mary. Tôi biết về 《Unlaw》, và cũng có người quen là 《Unlaw》. Shizuku bên cạnh tôi đây cũng vậy. Bọn tôi sẽ không phủ nhận anh chỉ vì anh không giống người bình thường đâu.”

“──────”

Biểu cảm của gã lúc này trông như đang cười, lại như đang khóc.

Hệt như khoảnh khắc bám víu nơi vách đá cheo leo, ngỡ tưởng chừng đã tuyệt vọng thì lại được ai đó chìa tay ra cứu rỗi.

“……Haa.”

Alfred đã không hề nhận ra tiếng thở dài của Shizuku bên cạnh một Norman đang nở nụ cười lơ đãng.

“Ta…… ta có thể thay đổi kích thước cơ thể.”

“Hee.”

Norman gật gù.

“Vậy…… mức độ thay đổi thế nào?”

“Có thể thu nhỏ lại cỡ một con chuột…… hoặc nếu chỉ mỗi cánh tay thì có thể phóng to gấp ba lần.”

“À, ra là vậy. Căn phòng kín được tạo ra bằng cách đó sao. Anh trốn thoát qua lỗ thông gió nhỉ. Và dùng cánh tay phóng to để giết Mary-san.”

“Đúng, vậy.”

“Hừm. Dù chỉ là cánh tay nhưng nếu phóng to thì áo không bị rách bươm sao?”

“…………Ta, ta đã cởi áo sơ mi ra rồi. Lúc đó, sau khi nói chuyện xong, bọn ta định cứ thế mà…… ừm……”

“Hừm, nghĩa là hai người đã bàn chuyện hệ trọng trước khi hành sự nhỉ. Không có giường mà cũng sung mãn gớm.”

Một mánh khóe đơn giản.

Cửa ra vào và cửa sổ đều bị khóa. Có lỗ thông gió nhưng kích thước người thường không thể chui lọt.

Thế nhưng, cái lỗ thông gió người thường không qua được ấy, nếu có thể thu nhỏ cơ thể thì lại biến thành một lối ra vào hoàn hảo.

Nếu là người bình thường.

Nhưng Alfred Curtis không phải người bình thường.

Gã là quái vật.

Căn phòng đó là mật thất đối với người thường, nhưng với quái vật thì không.

Chỉ cần biết được năng lực của gã, thì mọi chuyện chẳng còn là bí ẩn, cũng chẳng cần màng đến suy luận.

Một câu chuyện thậm chí còn chẳng xứng tầm tiểu thuyết trinh thám.

“Có thể to ra, hoặc nhỏ lại───sao.”

“Đúng thế…… Đúng thế! Ta không còn là thằng nhóc thấp bé ở khu ổ chuột nữa. Ta đã học hành, đã nỗ lực. Ta đã lớn rồi! Mary-sama đáng lẽ đã hiểu điều đó, vậy mà, vậy mà…… bà ấy lại không chấp nhận ta───”

“Được rồi đấy, Norman-kun.”

Shizuku thở dài ngao ngán, bật cười ngắt lời.

Cô đang cười.

Hướng về kẻ cùng chung một giuộc.

“Chỉ là một 『Thể biến đổi』 điển hình của 《Giai vị I》 thôi, chẳng cần phải cất công dò hỏi thêm làm gì.”

“Ừm, nhưng anh muốn hỏi thêm chút đỉnh. Lát nữa còn phải viết báo cáo nữa chứ.”

“Tóm lại là ký ức bị bóc lột khi lớn lên ở khu ổ chuột đã trở thành mặc cảm, anh ta cắm đầu vào học hành, nhưng nỗi mặc cảm thuở nhỏ đã hóa thành ám ảnh tâm lý, thâm tâm vẫn luôn cho mình là đứa trẻ khu ổ chuột nên mới thức tỉnh dị năng thu nhỏ. Lại muốn che đậy vẻ bề ngoài cho có vẻ oai vệ nên thành ra cánh tay bị phình to một cách nửa vời───Có phải vậy không?”

“───”

“Ô kìa, ngạc nhiên thật. Em biết thấu hiểu tâm lý con người từ lúc nào vậy?”

“Em đâu có biết tâm lý con người là cái gì.”

Thiếu nữ──Con quái vật mang hình hài một thiếu nữ.

“Nhưng em hiểu được tâm lý của quái vật. 《Giai vị I》 thì dễ đoán lắm.”

“……………………Giai vị…… I……?”

“《Giai vị I》. Bọn tôi gọi giai đoạn mới chớm trở thành 《Unlaw》 như anh là vậy đó. Dị năng chưa ổn định, tinh thần cũng bất ổn. Nói chung là rất dễ gây ra những vụ án bộc phát kiểu này. Nhận thức cũng không còn minh mẫn nữa. Chuyện phân loại dị năng thì…… thôi, bỏ qua đi.”

Dù có bảo là không minh mẫn, Alfred cũng chẳng hiểu.

Đáng lẽ gã có nhiều cách để giải quyết.

Vụ án đã xảy ra được vài ngày, gã dư sức bỏ trốn. Với dị năng thay đổi kích thước cơ thể, việc cắt đuôi cảnh sát hẳn phải dễ như bỡn. Nếu gã trốn thoát ra ngoài và ẩn náu, Norman và Shizuku cũng đành bó tay.

Hoặc gã cũng có thể xáo trộn hiện trường để đánh lạc hướng điều tra, hay ra ngoài dinh thự gây thêm vài vụ án tương tự để gây hoang mang.

Bởi lẽ gã có thể làm những điều mà người bình thường không thể.

Chỉ cần suy nghĩ, sẽ có cách.

Ví dụ như──nếu thực sự hối hận, gã có thể ra đầu thú.

Khoan bàn đến chuyện pháp luật có xử lý thỏa đáng vấn đề dị năng hay không, đó vẫn là một lựa chọn.

Nhưng Alfred đã không làm gì cả.

Gã chỉ ngừng suy nghĩ, thế thôi.

Gã chỉ biết thu mình run rẩy trong cảm giác tội lỗi vì đã giết người và nỗi kinh hoàng sợ thân phận bị bại lộ.

Và giờ đây, trong đầu gã chỉ có một ý nghĩ duy nhất.

“───Cứu, cứu với.”

“Hửm?”

“Xin hãy giúp ta! T-ta phải làm sao đây! Ta đã giết Mary-sama rồi! Ta không thể ở lại đây được nữa! C-cậu sẽ chấp nhận 《Unlaw》 mà phải không!? Giống như cô gái đằng kia, ta, ta cũng có thể làm được việc gì đó───”

“Làm gì có chuyện đó.”

“─────Hả?”

Ánh mắt Norman lạnh lẽo.

Bầu không khí lờ đờ như một loài động vật nhỏ bé đã biến mất tăm.

Chỉ còn lại một ánh nhìn xa xăm, như thể đang từ bờ bên này dõi sang tận bờ bên kia cõi bờ sinh tử.

“T-tại sao!? Cậu đã nói là chấp nhận cả 《Unlaw》───”

“Làm sao tôi chấp nhận được chứ. Một kẻ sẵn sàng giết người chỉ vì người ta không chấp nhận mình. Chấp nhận anh rồi sao nữa? Lỡ tôi lại bị giết vì một lời phủ nhận nhỏ nhặt nào đó thì đúng là rước họa vào thân. Giả dụ tôi có chấp nhận anh, thì anh cũng có thể giết một ai khác với cái lý do tương tự. Tự làm tự chịu thôi.”

“G-gì chứ…… T, tự dưng lại nói mấy đạo lý thông thường───”

“Cho dù anh có trở nên khác biệt với mọi người.”

Trong một khoảnh khắc, ánh mắt cậu hướng về phía Shizuku đứng cạnh.

Chỉ cách một nắm đấm───một khoảng cách mà chỉ cần khẽ nghiêng người là chạm tới.

Shizuku khẽ nghiêng người.

“───Fufu.”

Không, là cô ngả đầu dựa vào cậu.

Như thể kề vai sát cánh. Như thể nương tựa lẫn nhau. Như thể ỷ lại.

Gã không thể hiểu được ý nghĩa nụ cười ấy.

“Ngay cả khi đã không còn giống con người───thì nơi chúng ta sống vẫn là xã hội của tất cả mọi người. Không có thành phố nào chỉ dành riêng cho 《Unlaw》 cả. Bên trong bức tường thành này không phải chỉ có mỗi 《Unlaw》 đâu.”

《Unlaw》 tuy khác biệt với mọi người.

Thành phố pháo đài Baldium tuy che giấu vô vàn quái vật.

Nhưng chúng vẫn đang sống cùng với tất cả mọi người.

Vừa ẩn nấp, vừa biến đổi, vừa đi chệch hướng, vừa méo mó.

Dù có đi ngược lại với quy luật tự nhiên───thì vẫn phải tuân theo luật pháp và luân lý.

Đó là điều hiển nhiên.

“Nếu đến cái lẽ hiển nhiên đó mà cũng không hiểu────thì anh, chỉ là một con quái vật.”

Dù đang quăng ra những lý lẽ đanh thép, giọng điệu của Norman chẳng hề mang mùi vị thuyết giáo.

Không phải kiểu chuyện đời là thế, mà là cách nói như thể đang tự nhắc nhở bản thân rằng mọi thứ nên là thế.

Mang theo cảm giác───nó phải là như thế.

“Tôi không có hứng thú cứu vớt quái vật đâu. Thêm nữa, anh đã giết Mary-san vì một lý do vô cùng ích kỷ. Dù là 《Unlaw》 không phải cái tội───nhưng giết người thì có tội đấy. Anh đã học hành cơ mà?”

“Dù là hắn ta vừa giết chết chính người đã dạy dỗ mình cơ đấy.”

“Sao lại…… nói những lời đó…… vào lúc này……!”

Đúng vậy, mọi thứ đã quá muộn màng.

Alfred Curtis đã giết Mary Wallwood.

Vì cô không chấp nhận gã.

Vì mọi thứ không như gã kỳ vọng.

“Uugh…… uuuuuuggh……!”

Gã vò đầu bứt tai, run rẩy gầm gừ.

Nhưng Norman và Shizuku lại nghe thấy một âm thanh khác cất lên từ bộ dạng ấy.

Kít, kít.

Âm thanh của một sợi dây cước bị kéo căng hết mức, đến tận cùng giới hạn.

“Shizuku.”

“───Vâng.”

Khi được gọi tên, cô đang mỉm cười.

Khuôn mặt Alfred méo xệch đến tột độ, còn Shizuku thì vẫn giữ nguyên nụ cười rạng rỡ trên môi.

Norman nắm lấy tay Shizuku, và với một động tác bật nhẹ, cô bước lên trước một bước.

Trong tíc tắc, ánh mắt cô liếc nhìn chiếc hộp đàn vĩ cầm trên vai, nhưng liền gạt đi ngay.

Những chuyển động ấy khiến chiếc mũ trùm đầu tuột xuống, mái tóc trắng tuôn dài.

Mái tóc bạch kim mỏng manh, óng ả, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh trăng.

Suối tóc bị nhét trong mũ trùm ấy nay xõa xuống dài đến tận eo.

Ngay khoảnh khắc đó.

“Uwaaaaaaaaa!!”

Sợi dây đứt phựt.

Dây lý trí. Dây bản năng. Dây nhẫn nhịn. Hay tất cả những thứ đó hợp lại bỗng đứt phăng.

Cánh tay phải của Alfred Curtis phình to khổng lồ.

Chỉ riêng nắm đấm thôi cũng đã đủ để nghiền nát lồng ngực một người. Xé toạc lớp áo, cánh tay ấy trở nên to gấp ba lần, tạo thành một chi thể khổng lồ đầy gớm ghiếc.

“───Aha.”

Nhìn cảnh tượng đó, Shizuku quả nhiên vẫn mỉm cười.

Từ đầu chí cuối, cô vẫn luôn cười.

Và Alfred hoàn toàn không thể hiểu được ý nghĩa đằng sau nụ cười ấy.

Đối diện với con quái vật đang vung cánh tay khổng lồ giáng xuống, Shizuku khẽ giơ tay phải lên.

“……!”

Theo phản xạ, Alfred lấy hai tay bịt chặt tai lại.

Cái cách gã dùng phần thịt của những ngón tay khổng lồ để che lấp tai phải trông có phần khôn vặt.

Bởi lẽ từ việc bị gọi đến căn phòng này, gã đã suy đoán rằng dị năng của Shizuku liên quan đến âm thanh.

“────Nực cười.”

Nhưng Shizuku chẳng màng bận tâm.

Tay trái vẫn nắm chặt tay Norman, cô búng ngón tay với một cử động vô cùng thanh nhã, tựa như đang gảy dây vĩ cầm.

Pách.

“────《Tàn Hưởng Lệ Hoa》”

Và rồi────Alfred Curtis đã nhìn thấy một ảo ảnh.

────Gã đang nhìn thấy một ảo ảnh.

Mary Wallwood trong bộ đồ ngủ, đang dựa lưng vào mặt trước của chiếc bàn làm việc.

Cô nhìn gã, run rẩy trong sợ hãi. Cơ thể cô run lên bần bật vì gã, nét mặt đông cứng lại. Ánh mắt cô nhìn gã chất chứa nỗi kinh hoàng, sự hoài nghi, sững sờ. Và cả sự cự tuyệt. Cô đã gào lên một điều gì đó với gã.

“───Đồ quái vật!”

Rằng gã là một kẻ dị hợm.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, gã đã nghiền nát Mary. Lồng ngực cô bị nghiền nát cùng với chiếc bàn làm việc vững chãi, chiếc bàn gãy làm đôi. Với khuôn mặt vẫn còn in hằn nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng, cô đã chết. Một cái chết chóng vánh và quá đỗi bình thường, giống hệt như những gì gã từng chứng kiến vô số lần ở khu ổ chuột. Dù cô đã luôn nỗ lực sống sót để chống lại số phận, nhưng chính gã lại là kẻ gây ra cái chết ấy.

Thế giới xung quanh đột ngột đảo lộn. 

“───Đồ quái vật!”

Cô gào thét. Một sự cự tuyệt. Một sự rạn nứt không thể hàn gắn. Rằng gã hoàn toàn khác biệt. Thế nên cả hai không bao giờ có thể ở bên nhau.

“Đồ quái vật!”

Cô gào thét. Rằng đừng đến đây. Đừng lại gần. Đừng dính dáng đến cô nữa.

Những dư âm từ người phụ nữ từng đặc biệt với gã hơn bất cứ ai đang không ngừng dội lại.

Bị cự tuyệt, và rồi khoảnh khắc tự tay sát hại cô cứ thế lặp đi lặp lại vô tận.

“────Ah───Aah────Aaaggh────”

Có thứ gì đó bên trong Alfred Curtis vừa nứt toác.

Mỗi lần thế giới đảo lộn, vết nứt ấy lại càng mở rộng, cọt kẹt, run rẩy và dần vỡ vụn.

Đó chính là────trái tim gã.

─────《Tàn Hưởng Lệ Hoa》khiến cho những trái tim phải run rẩy.

Những quá khứ chẳng hề muốn nhớ lại, những tương lai chẳng dám mường tượng đến.

Nó chạm vào những nơi tựa như các dây thần kinh trần trụi bị kìm nén tận sâu thẳm trong cõi lòng mỗi người, không ngừng khuếch đại những ký ức đớn đau. Và nếu được kích hoạt mà không thông qua tiếp xúc vật lý, dị năng sẽ thoát khỏi sự kiểm soát của cô và liên tục gào thét vô định. Nếu là người bình thường, họ sẽ bị ép phải hồi tưởng lại những sang chấn tâm lý, dẫn đến khó thở do chứng rối loạn hoảng sợ hoặc thậm chí là suy tim.

Cha mẹ cô cũng vì thế mà suýt mất mạng.

Người hàng xóm cũng suýt chết.

Ngay cả những người láng giềng chẳng mấy quen biết cũng bị xới tung những vết thương lòng.

Dù đã trở thành một 《Unlaw》, bản thân Shizuku vẫn chẳng có gì thay đổi.

Chỉ cần tồn tại giữa mọi người, cô lại mang đến thương tổn cho những người xung quanh.

“A... a... Mary... sa, ma...”

“Ồ... lì lợm ngoài dự đoán đấy. Hay có lẽ nên gọi là vô liêm sỉ mới đúng nhỉ.”

《Tàn Hưởng Lệ Hoa・Huyễn Thị》 là dị năng nhìn thấy viễn cảnh quá khứ hoặc tương lai của những thứ mà người dùng chạm vào.

Trong trường hợp này, dù có thể chủ động nhìn thấy viễn cảnh ở một mức độ nào đó, nhưng thỉnh thoảng vẫn vô tình thấy những hình ảnh không mong muốn chỉ trong một khoảnh khắc bất chợt, nên đành phải hạn chế để lộ da thịt.

Đã cùng Norman điều chỉnh, làm suy yếu, vậy mà cuối cùng vẫn ra nông nỗi này.

《Tàn Hưởng Lệ Hoa》 lại càng có bản chất tồi tệ hơn.

Điệp khúc của những sang chấn tâm lý.

Việc sử dụng dị năng mà không tiếp xúc trực tiếp sẽ tạo ra một chuỗi tiếng rít gào lặp đi lặp lại dường như vô tận───dù hiện tại, cô đã có thể định hướng và chọn mục tiêu cho tiếng rít gào đó───thế nhưng, dường như vô tận tuyệt đối không có nghĩa là vô tận.

Ký ức rồi cũng sẽ có lúc phai mòn.

Sự cộng hưởng của tàn âm rồi cũng đi đến hồi kết.

Kết cục là Alfred đã rơi vào tình trạng chỉ cách mức tàn phế đúng một bước, nhưng gã vẫn đang chật vật tự đứng vững trên đôi chân của mình.

“Chắc là bản tính gan lỳ của khu ổ chuột chăng. Sao đây? Chỉ cần đẩy thêm một cú nữa là hắn sẽ gục hẳn đấy.”

“Đúng vậy nhỉ.”

Nhìn Alfred đứng chết trân tại chỗ hệt như một thây ma, Shizuku khẽ nhướng mày.

Sau một thoáng suy nghĩ,

“──Norman-kun?”

“Hửm? Sao th───”

Cô kéo giật bàn tay đang nắm lấy tay mình lại───rồi nửa ép buộc ấn môi mình lên môi cậu.

“Ưm...!? Chờ đã───”

“Liếm...”

Dù cậu có phần kinh ngạc, cô vẫn mặc kệ mà luồn lưỡi vào, càn quét khoang miệng cậu.

“───Hả?”

Trước cảnh tượng khóa môi đột ngột này, kẻ đang trên bờ vực suy sụp như Alfred không sao hiểu nổi và rơi vào hoang mang.

Hắn chẳng hiểu mô tê gì cả, nhưng có hai điều khiến hắn sững sờ.

Điều thứ nhất là việc Norman chấp nhận nụ hôn của cô.

Không hẳn là vui vẻ đón nhận, mà thiên về cảm giác “đành chịu vậy” hơn.

81987e34-94b5-4d1d-8600-86968dd3ef3a.jpg

Hệt như một người lớn cười khổ chiều chuộng sự ích kỷ của trẻ con, cậu tiếp nhận hành động kỳ quặc của Shizuku mà không hề cự tuyệt. Cậu thậm chí còn dư dả tâm trí để chỉnh lại chiếc mũ đang xô lệch chực rơi, rồi dịu dàng đỡ lấy vòng eo của cô.

Điều thứ hai.

Đó là trong lúc triền miên môi kề môi, Shizuku liếc mắt sang nhìn Alfred và bật cười.

Đôi gò má ửng hồng, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười vặn vẹo. Đôi đồng tử màu vàng sẫm xuyên thấu lấy Alfred.

Rắc một tiếng, một vết nứt chạy dọc trong thâm tâm Alfred.

Nhận ra điều đó, nụ cười của Shizuku càng thêm méo mó.

“────”

Nói trắng ra, đây là một màn chọc tức.

Ngươi và ta đều là những con quái vật giống nhau.

Nhưng ngươi không được chấp nhận.

Ngươi bị ruồng bỏ.

Còn ta thì có người bao dung lấy ta.

Ta có một người không bao giờ cự tuyệt ta.

Vậy nên───ta và ngươi khác nhau.

Giống nhau, nhưng lại khác biệt.

Ngươi không được yêu thương, nhưng ta thì khác.

Một nụ hôn chỉ đơn thuần nhằm mục đích phơi bày sự thật phũ phàng đó.

Nụ cười luôn thường trực trên môi cô nãy giờ cũng chung một mục đích.

Đó là thứ cảm giác thượng đẳng khi thấy bản thân vẫn còn tốt chán so với đối phương.

Dù rằng, nếu bị vặn vẹo hỏi là có phải cô cũng chỉ đang kiếm cớ mượn gió bẻ măng để được hôn hay không, thì cô cũng chẳng buồn chối.

“──────”

Điều đó vang vọng dữ dội trong thâm tâm Alfred.

Tí tách... từng giọt lệ trào ra.

Vết nứt giòn giã lan rộng, và rồi choang một tiếng, cõi lòng hắn vỡ nát.

“……Tại, sao.”

Trong khoảnh khắc con tim nứt vỡ văng thành trăm mảnh, thứ buột miệng thốt ra là một câu hỏi.

Shizuku và Alfred khác nhau, nhưng rốt cuộc thì khác nhau ở chỗ nào cơ chứ?

“────Aha.”

Rời khỏi bờ môi kia, Shizuku bật cười trong khi trán hai người vẫn tựa sát vào nhau.

Chút hưng phấn trào dâng trước sự thật rằng giữa cô và Norman đang vắt ngang một nhịp cầu mỏng manh trong suốt, cô dõng dạc nói.

“Đơn giản lắm, đồ đồng loại ạ.”

Qua cái liếc mắt đầy hững hờ, qua quýt, hời hợt và như thể chỉ là thuận miệng nói cho xong chuyện.

Ấy thế mà lại ra vẻ đầy bí ẩn.

Kẻ mang dị năng 《Tàn Hưởng Lệ Hoa》, Shizuku Teardrop, tuyên bố:

“Làm sao mà ta biết được cơ chứ.”

“──────”

Và thế là tâm trí của Alfred Curtis hoàn toàn vỡ vụn, ý thức cũng theo đó mà đứt đoạn.

Bỏ lại phía sau chỉ còn là một bầu không khí ớn lạnh và trống rỗng.

“Đơn giản lắm cái gì chứ... không phải đang đọc bộ tiểu thuyết đó sao. Câu chốt hạ cuối cùng hoàn toàn trật lất với tiền đề trước đó rồi còn gì.”

“Bởi vì em là một người phụ nữ chứa đầy sự bất ngờ mà.”

Nhìn Shizuku vừa nhún vai vừa khẽ nhếch khóe môi, Norman buông tiếng thở dài.

“Thất vọng thật đấy.”

Cơ mà, thật ra cậu cũng không hẳn là đang thất vọng gì cho cam.

“Nghe nói Mary-san đã có thai đấy.”

Ngày hôm sau khi giải quyết xong vụ án mạng trong phòng kín nhà Wallwood, Norman đang ở nhà của Shizuku.

Đó là một căn hộ không rộng rãi cho lắm. Chỉ có một phòng ngủ kiêm luôn phòng khách và bếp nhỏ, cùng một phòng tắm kiêm nhà vệ sinh. Khu vực bếp trông có vẻ hầu như không mấy khi được đụng tới, còn trong phòng ngủ thì có một chiếc tủ ngăn kéo, một tủ quần áo, giường, bàn, và một chiếc ghế sofa có hơi lớn so với Shizuku. Nhưng đối với Norman, kích cỡ của chiếc sofa đó lại vừa in.

Cậu đang ngồi trên đó, và để Shizuku ngồi gọn trong lòng mình.

Hôm nay cô ăn mặc khác với ngày thường. Một chiếc áo blouse sát nách và quần short. Đương nhiên là cũng không đeo găng tay. Mái tóc trắng dài tuyệt đẹp cũng được buông xõa tự do.

Ngồi trên đùi Norman, cô đang cặm cụi viết gì đó lên khuông nhạc. Tựa hẳn lưng vào người cậu, cô nàng thư giãn ngẩng cằm lên, ngước nhìn khuôn mặt của Norman ngay phía trên đỉnh đầu mình.

“Có thai sao?”

“Ừ. Anh còn nhớ vị bác sĩ ở trong dinh thự chứ? Có vẻ là chuyện như vậy đấy.”

“Hà. Nếu vậy thì tác giả cái thai là...”

“Tất nhiên là anh chàng Alfred rồi.”

“Chà chà. Thật là một câu chuyện cũ rích nhỉ.”

Khóe môi của thiếu nữ trong vòng tay cậu khẽ nhếch lên mỉa mai.

“Mà, chẳng phải sự thật là vậy sao?”

Chân tướng của căn phòng kín là một câu chuyện đơn giản, nhưng quá trình dẫn đến cơ sự đó cũng đơn giản chẳng kém.

Mary Wallwood đã mang thai. Cô và Alfred Curtis có mối quan hệ sâu đậm, nên cô đã báo tin đó cho gã ta. Đại loại là vì sắp kết hôn nên giữa hai người không nên có bí mật nào giấu giếm nhau.

Không rõ cô ấy có nhận ra những biểu hiện kỳ lạ dạo gần đây của Alfred hay không, nhưng với một mối quan hệ xác thịt như vậy thì có lẽ cô cũng đã linh cảm được phần nào.

Rồi gã ta phơi bày chân tướng của bản thân. Cô chối bỏ gã ta, và gã ta đã ra tay sát hại cô.

“Vậy ra đó là tin đồn nhảm của nhà Wallwood nhỉ.”

“Nếu mang tin này bán cho tòa soạn báo thì không biết có kiếm được chút tiền tiêu vặt không nhỉ?”

“Không được đâu. Chắc là cô ấy sẽ xử lý êm xuôi cả thôi.”

“Tiếc thật.”

Nói là tiếc nhưng trông Shizuku cũng chẳng có vẻ gì là tiếc nuối cho cam, cô lại rủ mắt nhìn xuống bản nhạc.

Những vụ án có liên quan đến 《Unlaw》 đều không được công bố ra dư luận.

Bên trong bức tường thành của Baldium có không ít 《Unlaw》 trà trộn, nhưng số người biết đến sự tồn tại của họ chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Chắc là vì sự thật về việc có quái vật lẩn trốn giữa mọi người là một điều bất lợi. Bất lợi cho ai thì cậu không rõ.

Bất lợi cho ai thì cậu không rõ.

Cho tổ chức 『Cartesius』, cho tầng lớp thượng lưu của thành phố này, hay là cho cả quốc gia.

Vì sự tồn tại của cái tổ chức không thể hoạt động công khai này, nên trên danh nghĩa Norman là một kẻ thất nghiệp. Với tư cách là một đặc vụ, cậu được cảnh sát gọi là 『Thám tử』, nhưng thực chất cậu chẳng phải thám tử gì cả. Tiền lương vẫn được nhận đầy đủ nên cuộc sống không có gì khó khăn, nhưng dù vậy, việc không có một chỗ đứng rõ ràng trong xã hội vẫn khiến cuộc sống có đôi chút bất tiện.

“Qua chuyện lần này, em thấy có hai điều đáng mừng.”

“Hả? Chuyện gì cơ?”

“Một là vì đối thủ chỉ ở mức 《Giai vị I》 nên đã tiết kiệm được tiền đạn dược.”

Shizuku trong vòng tay cậu liếc nhìn lên nóc chiếc tủ ngăn kéo, Norman cũng đưa mắt nhìn theo.

Bên trong chiếc hộp đàn violin đang mở nắp đặt ở đó là một khẩu súng bắn tỉa đã được tháo rời.

Đó là một món vũ khí chế tác đặc biệt do 『Cartesius』 sản xuất, và nó được sử dụng trong các cuộc chiến với 《Unlaw》.

Hơn cả một món vũ khí đơn thuần, nó mang theo dị năng hòa vào tiếng súng đinh tai nhức óc để giáng đòn tấn công xuống mục tiêu.

Dù lần này không cần dùng đến nó.

“Mà, vậy chẳng phải là tốt sao? Khẩu súng đó tuy đã được điều chỉnh độ giật cho phù hợp với em, nhưng việc nó gây sức ép lên cơ thể thì vẫn không thay đổi mà.”

“Với lại, nếu dùng thì chúng ta còn phải viết báo cáo về mục đích và số lượng đạn đã sử dụng nữa chứ.”

“Nhưng người viết mấy cái báo cáo đó lúc nào cũng là anh mà. Vậy còn điều thứ hai thì sao?”

“Mức độ thấu hiểu về sở thích đồ lót của Norman-kun đã được nâng cao ạ.”

“………………”

“……Xong. Vậy là hoàn thành.”

Với một cử động nhẹ nhàng, Shizuku khẽ đứng bật dậy.

Cô cầm lấy cây đàn violin được đặt trên giường.

“Nào, Norman-kun. Anh sẽ nghe chứ?”

“Tất nhiên rồi. Tên bản nhạc là gì vậy?”

“Để xem nào...”

Cô khẽ suy nghĩ một chút,

“────『Đặc biệt』, anh thấy sao?”

Cô mỉm cười.

Không phải nụ cười mỉa mai méo mó như thường ngày, mà là một nụ cười rạng rỡ, dịu dàng đúng chuẩn của một thiếu nữ.

Cho dù có là loài hoa chỉ sống trong bóng tối đi chăng nữa.

Thì hoa vẫn là hoa.

Một đóa hoa tùy hứng, chỉ khoe sắc trước mặt người mà nó muốn cho ngắm nhìn.

Shizuku bắt đầu tấu lên bản nhạc.

Bất cứ ai biết đến một Shizuku của ngày thường hẳn sẽ vô cùng kinh ngạc khi chứng kiến cảnh tượng này.

Một thiếu nữ với ánh mắt như chẳng màng đến bất cứ thứ gì trên đời, thường chỉ khẽ nhếch mép cười một cách đầy mỉa mai.

Thật khó tin rằng cô gái ấy lại có thể tạo ra những âm thanh như thế này.

Một giai điệu như xoa dịu trái tim người nghe, chỉ cần lặng yên thưởng thức cũng đủ thấy cõi lòng bình yên đến lạ. Một khúc ca tựa như đang đắm mình trong vệt nắng ấm áp giữa thảo nguyên mênh mông dưới bầu trời xanh thẳm. Thứ âm nhạc sẵn sàng dang tay ôm trọn lấy bất kỳ ai, bất kể kẻ đó là ai. Tựa như một tia hơi ấm len lỏi vào chốn ngục tối tưởng chừng chẳng bao giờ có ánh sáng rọi soi.

Đó chính là âm nhạc mà Shizuku Teardrop đã lắng nghe được từ sâu thẳm trong trái tim của Norman Hamish.

Norman đã dang tay chấp nhận một con quái vật như Shizuku, và bản thân Shizuku cũng khát khao được tiếp tục chạm vào trái tim của cậu. Bởi lẽ cậu không hề khiếp sợ dị năng của cô, cũng không hề bị nó đả kích, mà vẫn kiên định ở lại bên cạnh cô.

Ngay từ lần đầu gặp gỡ, cậu đã chẳng màng đến dị năng 《Tàn Hưởng Lệ Hoa》, cứ thế mỉm cười và đưa tay về phía cô.

Điều đó đối với cô là một sự cứu rỗi lớn lao biết nhường nào.

Dù rằng có hơi bất mãn một chút vì cậu không phải là của riêng một mình cô, nhưng có than vãn thì cũng chẳng ích gì.

Đôi mắt khẽ rủ xuống, đôi tay vẫn không ngừng kéo vĩ cầm, cô đưa mắt nhìn quanh phòng.

Một căn phòng nhỏ. Thế giới nhỏ bé của Shizuku. Những cánh cửa sổ bị đóng kín bưng, hoàn toàn cự tuyệt với thế giới bên ngoài.

Ở khắp mọi nơi trong cái thế giới ấy là hàng trăm trang nhạc lý được dán chằng chịt.

Tất cả đều là những bản nhạc cô tự học và chép lại, và việc đàn cho Norman nghe chính là lẽ sống của đời cô.

Trước đây chúng vốn là những đoạn nhạc rời rạc, và nhạc phẩm『Đặc biệt』này chính là sự kết tinh của tất cả chúng lại với nhau.

Thế nhưng, chắc hẳn cậu không hề hay biết.

Rằng cả khúc nhạc cô đang đàn lúc này, lẫn những bản nhạc nằm rải rác khắp phòng─────tất cả đều là những lời nói cậu từng dành cho cô, được cô chuyển hóa thành âm nhạc theo cách của riêng mình.

Không phải vì cô có cao độ tuyệt đối, hay có khả năng chuyển ngữ chính xác thành các nốt nhạc. Cô chỉ đơn thuần viết ra những khuông nhạc theo từng nhịp đập rung động của con tim, nên cậu chẳng có cách nào nhận ra được.

Lý do những bản nhạc này nằm rải rác khắp phòng cũng rất đơn giản.

Dẫu cho dị năng 《Tàn Hưởng Lệ Hoa》 có vô tình phát động đi chăng nữa, thì những gì vương vãi khắp nơi cũng chỉ toàn là kỷ niệm về Norman, nên thứ cô nhìn thấy sẽ chỉ là những ảo ảnh liên quan đến cậu. Nếu được vậy thì cô có ngắm nhìn bao nhiêu cũng chẳng thấy chán.

Hay nói đúng hơn, vào những ngày không có công việc cùng Norman, cô chỉ biết giam mình trong phòng để mải mê ngắm nhìn ảo ảnh của cậu, hoặc là dồn tâm trí sáng tác nên những giai điệu từ chính những ảo ảnh ấy.

Việc cô không học bài bản về âm nhạc cũng có lý do vô cùng đơn giản. Dù cô nghĩ có lẽ mình nên học hỏi thêm chút ít vì mấy cái tựa bài hát cô đặt có hơi hời hợt, nhưng học thuật vốn là sự đúc kết từ rất nhiều người, mà Shizuku thì chẳng cần đến sự mài giũa của bất kỳ ai khác.

Thứ duy nhất cô khao khát, chỉ là những tâm tư tình cảm nhận được từ cậu.

Dị năng này khiến cô chẳng thể dễ dàng bước chân ra ngoài. Nếu không có Norman hộ tống trong những công việc của tổ chức『Cartesius』, cô thậm chí không thể dạo bước ra phố. Ngay cả việc tự mình đi mua sắm nhu yếu phẩm và thức ăn cũng phải mất một khoảng thời gian kha khá cô mới có thể tự làm được.

Việc cô tự nhốt mình trong cái hang tối tăm này, suy cho cùng cũng là vì chẳng còn sự lựa chọn nào khác.

Nụ hoa vẫn mãi khép chặt, là bởi nó chỉ muốn nở rộ cho duy nhất một người chiêm ngưỡng.

Chính vì vậy, tại căn phòng này, trong vòng tay bao bọc của trái tim cậu, cô đang vì cậu mà tấu lên những tình cảm chân thành nhận được từ những con người ấy.

Shizuku Teardrop dẫu có là một con quái vật.

Nhưng Norman Hamish vẫn luôn đối xử với cô như một con người thực thụ.

Đó là lý do cô thích cậu. Lý do cô yêu cậu sâu đậm.

“───Phù, kết thúc rồi. Anh thấy sao?”

“Ừm. Chỉ cần lắng nghe thôi cũng đủ làm trái tim anh rung động rồi.”

Nghe những lời ấy, cô mỉm cười rồi khẽ xích lại gần, tựa người vào cậu.

Những ngọn tóc khẽ đung đưa tỏa ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, như thể đang thay cô thổ lộ sự xao xuyến trong lòng.

Cứ thế, cô từ từ xích lại gần, đưa môi mình tiến sát đến đôi môi của Norman đang ngồi đó.

Một thiếu nữ luôn chối bỏ mọi thứ trên thế gian và chỉ thường trực nụ cười mỉa mai trên môi.

Giờ đây, chỉ vì duy nhất một người, mà nở nụ cười chất chứa bao niềm yêu thương rực rỡ như đóa hoa khoe sắc dưới ánh mặt trời.

“────Vâng, chính âm sắc này đã sưởi ấm em.”

Khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau────cô đã nhìn thấy một viễn cảnh.

Giữa bầu trời đêm. Ánh đèn đường phố trải dài xa tít tắp.

Khung cảnh ấy thỉnh thoảng lại bị nhiễu sóng, một hình ảnh không hề rõ nét.

Cô lập tức hiểu ra.

────Đây là viễn cảnh của tương lai.

Khả năng thấu thị tương lai luôn xảy ra một cách đột ngột, hơn nữa độ chính xác của hình ảnh cũng rất thấp.

Chẳng biết khi nào nó sẽ xảy ra, cũng chẳng rõ là tương lai của thời điểm nào, thế nên với Shizuku mà nói, năng lực này chẳng khác gì một sự phiền phức.

Nhưng, dẫu vậy, cô vẫn nhìn thấy.

Bóng dáng của Norman Hamish đang rơi thẳng xuống vực sâu tăm tối.

Cứ như thể một vũng lầy dưới chân thác, hễ bị nuốt chửng là mọi thứ sẽ hoàn toàn kết thúc.

Và, còn một thứ nữa hiện ra.

Dưới đáy bóng tối nơi Norman đang rớt xuống.

Đơn độc ngước nhìn cậu────chẳng thể làm gì được, chính là hình bóng của Shizuku Teardrop.

Chương đệm 1

“Nói sao nhỉ, về cô nàng 《Lệ Hoa》 đó ấy. Dù tôi đã thắc mắc về chuyện này từ trước rồi.”

Khi câu chuyện tạm dừng ở một nhịp, Jim đưa tay chống cằm và nghiêng đầu.

“Cô ta rõ ràng là người hướng nội nhưng lại giỏi công kích đến lạ nhỉ? Người bình thường có ai lại đi hôn để chọc tức người khác không chứ?”

“Cũng kích thích mà, làm tim tôi đập thình thịch luôn đấy.”

“Cậu thật là... Mà rốt cuộc cái đoạn tâm tình trên giường lúc cuối là sao, tôi chưa có nghe đến tận khúc đó đâu nhé.”

“Vì bài hát cô ấy sáng tác thực sự rất tuyệt mà. Nó giúp tôi nhận ra một lần nữa rằng cái gọi là trái tim vốn dĩ chẳng phải thứ gì tốt đẹp đẽ cả.”

Jim hơi lùi lại, có chút e dè trước một Norman đang gật gù với nụ cười nhăn nhở đầy quái gở.

“Thật tình... Cô ấy chết, tôi cũng thấy buồn lắm chứ. Một người có gu thẩm mỹ rất tốt mà.”

“………………Cậu có quen biết cô ấy à?”

“Cô ấy là người nổi tiếng trong giới thượng lưu đấy biết không? Chúng tôi từng đàm đạo với nhau về thời trang rồi.”

Jim vừa lắc đầu vừa lướt mắt qua xấp tài liệu trên tay, rồi cất giọng mang chút vẻ cạn lời.

“Chỉ là gã tình nhân hung thủ kia. Làm ăn cẩu thả hết sức. Giết chủ nhân xong chẳng buồn trốn chạy hay ẩn nấp, cứ thế ở lỳ trong dinh thự. Đáng ra gã có thể làm gọn gàng hơn chút mà.”

“Đúng hơn là hắn không thể làm vậy chứ.”

“Cũng phải. Xét theo tư cách một 《Unlaw》 thì hắn khá là nhãi nhép───《Giai vị I》 nhỉ.”

“Tôi đâu cần cậu giải thích cái đó.”

“Bị nói thế lại càng làm tôi muốn giải thích thêm đấy.”

Lần này đến lượt Norman liếc nửa con mắt nhìn Jim.

Tận hưởng ánh mắt đầy vẻ oán trách ấy của đối phương, cậu ta tiếp lời,

“Giữa các 《Unlaw》 có sự khác biệt về cường độ. Chính là giai vị sau khi thức tỉnh với tư cách một 《Unlaw》.”

Jim giơ ngón trỏ lên.

“Cậu còn nhớ lĩnh vực chuyên môn của tôi chứ, Norman-kun?”

“Là gì ấy nhỉ, phân loại 《Unlaw》 à?”

“Là Giai vị cơ! Làm ơn đừng có quên giùm cái.”

Vừa càu nhàu, nhưng tâm trạng cậu ta đã lập tức vui vẻ trở lại.

“Đối với tôi thì 《Giai vị I》 chẳng có gì thú vị cả. Chỉ là loại quái vật nửa mùa mà thôi. Chuyển sang chuyện tiếp theo đi.”

Xấp tài liệu được lật sang trang.

Ở đó, bên cạnh Elteel, còn có vài bức ảnh chụp một con hẻm nọ trong thành phố, và một loại ảnh khác.

Là xác chết.

Có năm tấm ảnh chụp những cái xác bị sát hại dã man nằm lăn lóc ven đường.

“《Giai vị II》 thì thú vị hơn một chút.”

“Chúng ta lại bất đồng quan điểm rồi.”

“Chứ tôi với cậu đã bao giờ chung quan điểm đâu cơ chứ.”

Nở nụ cười gượng, cậu ta nói tiếp,

“Lên đến 《Giai vị II》, các dị năng sẽ ổn định ở một mức độ nhất định. Điểm khác biệt so với 《Giai vị I》 nằm ở chỗ, năng lực đó sẽ được định danh. Rằng đó là loại tồn tại như thế nào, và có thể làm được những gì.”

Lấy trường hợp của Shizuku Teardrop làm ví dụ.

Tồn tại như thế nào────Một đóa hoa gieo những giọt lệ vào trái tim của ai đó, khiến những gợn sóng không ngừng lan tỏa.

Có thể làm được gì────Năng lực khiến con tim phải rung lên, và để cho tàn âm ấy mãi cộng hưởng.

────《Tàn Hưởng Lệ Hoa》 rung động nhân tâm.

“Có thể nói nó cũng giống như những siêu năng lực hay phép thuật mà ai cũng tưởng tượng ra. Tiện thể nói thêm, những cái tên của dị năng như 《Lệ Hoa》 hay 《Ma Khuyển》 sẽ được dùng luôn làm mật danh. Nói sâu hơn một chút, việc ghép thêm cụm từ『Echo Howling』 vào tên gốc 《Tàn Hưởng Lệ Hoa》, thông qua sự đan xen ngôn từ ấy sẽ tạo ra sự đa tầng về mặt ý nghĩa, từ đó gia tăng tính ổn định của năng lực.”

“《Bảo Thạch》 hay 《Yêu Tinh》 cũng vậy.”

“Cậu để ý chi tiết gớm nhỉ!”

“Đó là một điều quan trọng mà.”

“Được thôi! Vậy thì, tiếp theo sẽ là câu chuyện về《Ma khuyển》!”

Jim rút bức ảnh của Elteel ra khỏi xấp tài liệu và giơ lên trước mặt Norman.

“Vụ án kẻ giết người hàng loạt trên phố Hellcat. Thoạt nhìn, các nạn nhân không có bất kỳ điểm chung nào, nếu có thì chỉ là tất cả đều bị sát hại dã man rồi biến thành những cái xác. Nào! Hãy nói cho tôi nghe xem! Dắt theo Ma khuyển bên mình, cậu đã nhìn nhận vụ án này như thế nào!”

“Thật là, xem nào...”

Bị hỏi vậy, Norman chỉ lơ đãng ngước lên nhìn trần nhà.

Giả sử phải tóm gọn lại trong một câu thì. 

“────Là câu chuyện về công lý, chắc vậy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Category Echo Howling - Vision