Gửi đến em, quái vật,

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 2

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2609

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11564

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 1

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 1

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3393

Volume. 1 - Chapter 2: Ma Khuyển phố Hellcate

Chapter 2: Ma Khuyển phố Hellcate

a985be47-6c8d-45d7-97a0-8fde611f83f4.jpgCô gái cầu nguyện, mong sao đừng có ai đi đến đây.

Cô không muốn bất cứ ai nhìn thấy bộ dạng của mình lúc này.

Ngồi bệt trong một con hẻm nhỏ chẳng biết là đâu, cô liên tục thở dốc.

“Haa... haa... haa...”

Thậm chí cô còn chẳng thể nói thốt nên lời một cách đàng hoàng.

Nếu lỡ có ai đó tiến lại gần, cô chắc chắn sẽ làm tổn thương họ mất.

Hơn tất cả, cô không hề muốn gặp người ấy.

Người đã cưu mang cô sau khi cô chạy trốn vì không thể ở lại nhà được nữa.

Chính vì thế, cô càng không thể đối mặt với cậu.

“...Ah, rốt cuộc cũng tìm thấy em rồi.”

“――Uugh.”

Cô bất giác rên rỉ, thầm hỏi tại sao.

Nơi con hẻm lát đá, phía trước tầm mắt cô chính là bóng dáng cậu.

Cậu đang hơi thở dốc, có lẽ vì đã phải chạy vội đến đây chăng.

Chỉ để tìm kiếm một kẻ như cô.

“Trông có vẻ hơi căng đấy... nhưng thôi, tôi sẽ nghĩ cách giải quyết. Nào, về thôi.”

“――”

Tại sao cậu lại nói những lời như vậy chứ. Bản thân cô lúc này làm gì còn nơi nào để về.

Dù có trở về đi nữa, cũng chẳng còn chỗ nào dung túng cho cô.

“...Ừm, tôi hiểu cảm giác của em. Một chút thôi.”

Vừa cười khổ, cậu vừa bước tới gần thêm một bước.

“――!”

Vì thế mà cô đã gầm lên theo phản xạ. Một tiếng gầm thét dữ dội đến mức cô không dám tin nó lại phát ra từ chính cổ họng mình.

Tiếng thét đe dọa sinh mệnh, bản năng, đe dọa sự sống. Cứ như thể tiếng pháo oanh tạc trên chiến trường cũng chỉ đến thế mà thôi.

“Giọng to phết nhỉ.”

Thế nhưng cậu vẫn tiến lại gần như một lẽ dĩ nhiên, và xoa đầu cô.

“――”

Rõ ràng chỉ cần cô hơi vung tay lên thôi là cậu sẽ mất mạng.

Thế mà cậu vẫn mỉm cười.

“Tôi không dám nói là sẽ đưa em trở lại cuộc sống như trước kia. ――Nhưng ít nhất, tôi sẽ tạo ra một nơi chốn để em có thể thuộc về mà không cần phải che giấu bản thân mình nữa.”

Elteel Siriusflame.

Đôi mắt đỏ thẫm cùng mái tóc vàng óng ả dài thướt tha. Một chiếc áo khoác măng tô chắp vá luôn che kín toàn thân dẫu cho trời chẳng hề đổ mưa.

Thân hình quyến rũ cao ngót nghét hai mét, gợi cảm giác mềm mại dù có chạm vào bất cứ đâu.

Không biết đã bao nhiêu lần cơ thể ấy thu hút ánh nhìn của Norman Hamish.

Và cô gái ấy,

“Chào buổi sáng, Norman-sama.”

Khi anh vừa tỉnh giấc và quay sang bên cạnh, khuôn mặt của cô đã ở ngay đó, chỉ cách một khoảng nhỏ.

“………………Chào buổi sáng, El.”

Cô đang quỳ trên sàn, ngay sát chiếc giường của Norman.

“……Em ở đó từ bao giờ thế?”

“Từ bao giờ nhỉ?”

Elteel khẽ nghiêng đầu.

Cái dáng vẻ ngoan ngoãn và bầu không khí êm đềm tỏa ra từ cô hệt như một chú cún cưng vậy.

“Vậy à. Chìa khóa thì…… Master đưa cho em sao?”

“Vâng. Bác ấy đã cho em vào ạ!”

Norman đang trọ ở tầng hai của một quán bida. Cậu đã được Master của quán giúp đỡ khi mới đặt chân đến Baldium, và cũng nhờ cơ duyên đó mà cậu được ông ấy cho thuê chỗ ở này.

“Thôi cũng được. Chào buổi sáng lần nữa nhé.”

“Vâng, chào buổi sáng ạ!”

Rời khỏi phòng ngủ, rửa mặt, đánh răng xong xuôi rồi bước ra phòng khách,

“Em đã chuẩn bị xong bữa sáng rồi ạ. Phòng khách và nhà bếp em cũng dọn dẹp qua. Quần áo em cũng mang đi giặt rồi, còn xà phòng trong phòng tắm thấy đã mòn nên em cũng thay cục mới luôn rồi đó ạ.”

Chào đón cậu là một sự chăm sóc tận tình đến mức dồn dập.

Căn hộ trọ của Norman được chia thành nhà bếp, phòng khách và phòng ngủ, tính ra cũng khá rộng rãi.

Từ tầng một bước lên cầu thang, mở cửa ra là phòng khách thông với nhà bếp. Từ phòng khách dẫn ra một dãy hành lang ngắn có phòng tắm và nhà vệ sinh riêng biệt, đi qua một phòng chứa đồ, ở tít bên trong là hai căn phòng ngủ.

Vừa rộng rãi mà phòng ốc lại không hề cũ kĩ, vị trí cũng rất đắc địa. Vốn dĩ đây là không gian dành cho hai người ở ghép, nhưng nhờ lòng tốt của Master nên giá thuê đã được giảm xuống mức phải chăng.

Trước khi đến Baldium, cậu từng phục vụ trong quân đội nên khả năng sinh tồn rất cao, thế nhưng trong môi trường thành thị thì kỹ năng ấy lại chẳng mấy khi được phát huy, và cái nếp sống kỷ luật nghiêm ngặt ngày xưa nay cũng chỉ còn là dĩ vãng. Cậu không đến mức quá luộm thuộm hay bừa bộn, nhưng cũng chẳng phải kiểu người quá giỏi việc nhà. Nhìn Norman lúc này, họa chăng chỉ có những người từng trong quân ngũ hoặc những vị danh thám thực thụ mới nhận ra cậu từng là một cựu quân nhân.

“Fufu.”

Hiển nhiên, trong lúc Norman còn đang say giấc, Elteel đã một tay lo liệu chu toàn mọi thứ.

“Lúc nào cũng cảm ơn em nhé, El.”

“Không có gì ạ! Là do El tự nguyện muốn làm thôi!”

Lần nào cô đến phòng Norman thì mọi chuyện cũng diễn ra như thế này, nên riết rồi cậu cũng thành quen.

Ngồi vào bàn ăn trong bếp một lát, trứng ốp la dăm bông, salad và bánh scone đã được bày biện tươm tất.

Cắn một miếng bánh scone, lớp vỏ giòn rụm hòa quyện cùng vị ngọt thoang thoảng lan tỏa nơi đầu lưỡi.

“Ừm, ngon lắm.”

“Thật tốt quá. Để em pha thêm hồng trà nhé.”

Cô rót hồng trà với đôi bàn tay toát lên vẻ tao nhã.

Nhấp một ngụm nhỏ, cậu thưởng thức hương vị lá trà đang chầm chậm xộc lên mũi.

Bản thân cậu cũng tự pha hồng trà, nhưng cậu luôn thắc mắc tại sao dùng chung một loại dụng cụ và lá trà mà hương vị lại có thể khác biệt một trời một vực đến thế.

Bữa sáng ngon lành và tách hồng trà ngay trước mắt. Bên cạnh lại là một đại mỹ nhân thanh tú, trông hệt như một cô hầu gái đoan trang.

“Đúng là một buổi sáng tuyệt vời……”

“Fufu. Ngài nói vậy làm em vui lắm đó, Norman-sama.”

Nếu được thì cậu cũng muốn ngày nào cũng được đón chào buổi sáng như thế này, nhưng tiếc là đời không như mơ.

Bởi vì mỗi khi cô cất công đến nhà Norman từ sáng sớm, thì đó chắc chắn là tín hiệu của công việc.

Một tập hồ sơ được đặt lên bàn. Chờ sau khi cô ngồi xuống, cậu mở nó ra xem,

“Thật là, ghê thật đấy.”

Là năm bức ảnh chụp tử thi.

Bốn bức ảnh đầu tiên chỉ dừng ở mức những vết rách lớn, nhưng đến bức thứ năm thì thi thể đã bị xé toạc ra thành từng mảnh, hệt như bị con thú nào đó cắn xé dang dở.

Cảnh tượng này hoàn toàn chẳng phù hợp chút nào với một bữa sáng tao nhã, nhưng thần kinh của Norman cũng chẳng hề mỏng manh đến mức phải bận tâm về điều đó.

“Nghe nói đây là những vụ án xảy ra trên đường Hellcate ạ.”

“À………… Ra là chỗ đó.”

“Vâng. Có chuyện gì sao ạ?”

“Hừm…… Không, không có gì đâu. Chỗ đó ở phía Nam của Baldium nhỉ. Thông tin công khai thì sao?”

“Tới vụ án thứ tư thì vẫn được công bố là những vụ sát nhân hàng loạt trên phố, nhưng nguyên nhân tử vong của các nạn nhân đều được giữ kín, và trên báo cũng chỉ đăng những mẩu tin nhỏ thôi ạ.”

“À thì, cũng phải thôi. Chị ấy chắc chắn sẽ làm vậy.”

Kiểm soát thông tin chính là công việc của sếp cậu——cũng chính là chị gái của cậu. Cậu lướt mắt qua phần tóm tắt vụ án kẹp dưới những tấm ảnh với dáng vẻ thản nhiên.

“Hừm. Đến vụ thứ năm thì đúng là không giấu được nữa nhỉ.”

Cắn thêm miếng bánh scone thứ hai,

“Ah, cái này vị chocolate à.”

“Vâng! Ngài thấy sao ạ?”

“Rất ngon. Em sẽ trở thành một cô vợ đảm đang đấy.”

“Làm gì có chuyện đó……!”

Đôi gò má ửng đỏ, Elteel đưa tay ấp lên mặt, cô thu mình lại với thân hình to lớn và khẽ đung đưa cơ thể một cách e thẹn.

Cảm giác y như một chú cún con cỡ đại thích quấn quýt người vậy. Nhân tiện, vòng một của cô ấy cũng rung rinh dữ dội lắm nên trong thâm tâm cậu lặng lẽ chắp tay bái phục.

Tất nhiên, cậu không hề biểu lộ điều đó ra mặt.

“Những vụ sát nhân tàn sát dã man nạn nhân trên phố hở. Khá là rùng rợn đây.”

“Vâng. Chính vì vậy nên em sẽ đi cùng để tháp tùng ngài!”

Elteel Siriusflame. Từ bộ váy liền thân giản dị cho đến chiếc áo măng tô treo ngoài hành lang dù trời chẳng hề mưa, tất thảy đều là nỗ lực của cô để lẩn khuất vào xã hội loài người. Lẩn khuất, chứ không phải là hòa nhập. Bởi vì dù có khao khát đến mấy, cô cũng chẳng thể nào hòa nhập được. Ngoại hình quá đỗi đặc biệt của cô chính là minh chứng cho sự cọ xát và lạc lõng với thế giới xung quanh.

“Ừm, nhờ em nhé.”

“Vâng!”

Thế nhưng, cái gật đầu đó lại hời hợt và mỏng manh đến lạ, còn Elteel thì chỉ mỉm cười rạng rỡ.

Giống như một chú cún cưng đang hồn nhiên quấn lấy chủ.

Giống như một thiếu nữ ngây thơ đang bị gã đàn ông tồi tệ lừa gạt.

Baldium, nơi gió không thổi tới, là một thành phố được bao quanh bởi những bức tường thành. 

Bên ngoài thành phố, ở phía bắc có một hồ nước lớn, dòng sông chảy từ đó cắt dọc thành phố theo hướng nam bắc. Khu vực trung tâm là nơi tập trung các tòa nhà đảm nhiệm chức năng của thành phố như cơ quan hành chính, bưu điện, ngân hàng, đồn cảnh sát cùng các cửa hiệu lớn, hay rạp hát, bảo tàng và thư viện. Phía bắc là khu dân cư cao cấp dành cho giới thượng lưu, đứng đầu là giới quý tộc. Phía đông và tây là khu dân cư của tầng lớp trung lưu, còn phía nam là khu ổ chuột của người nghèo; ta có thể chia ra một cách khái quát như vậy.

Dĩ nhiên, đó chỉ là cách phân chia đại khái, thực tế thì vô số cửa hàng và con người, cả kẻ giàu lẫn người nghèo, người mua lẫn kẻ bán đều sống lẫn lộn với nhau.

Ngay cả nhà trọ của Norman cũng nằm ở phía tây, gần trung tâm thành phố.

“Là đây nhỉ, hiện trường.”

Norman và Elteel đã đến đường Hellcate.

Đó là một ngã tư.

Ngoại trừ việc cảnh sát phong tỏa khiến nơi này không một bóng người, thì đây là một khu phố bình thường không có gì đáng nói. Một con đường chỉ có những dãy nhà hai tầng và những ngọn đèn đường xếp cách đều nhau, dù có đi ngang qua cũng chẳng đọng lại chút ký ức nào.

“Cơ mà... Không ngờ lại xảy ra án mạng giết người hàng loạt ở đường Hellcate đấy.”

“Nhắc mới nhớ, ban nãy trông ngài có vẻ bận tâm chuyện gì đó, nơi này có gì đặc biệt sao?”

“...Em không biết à?”

“Vâng.”

“Vậy sao. Từ lâu lắm rồi, quanh đây từng rộ lên một tin đồn. Rằng đêm nào cũng có những tiếng gầm gừ kỳ lạ vang vọng, có người thấy bóng dáng của sinh vật lạ, thậm chí là có người bị thương thật...”

Norman nhún vai,

“───Rằng trên đường Hellcate có quái vật.”

“Lần đầu em nghe thấy đấy.”

“...Mà, đằng nào thì cũng chẳng liên quan gì đến vụ án nên em không cần bận tâm đâu.”

Cậu dùng tay còn trống lấy ra một tệp hồ sơ từ trong áo khoác.

Thứ được rút ra từ tệp hồ sơ là một bức ảnh.

Xác chết bị phanh thây của vụ thứ năm.

“Xung quanh không lưu lại bất cứ dấu vết nào... Là chỉ thị của chị ấy nhỉ. El?”

Nghe cậu gọi, cô ngửi ngửi không khí vài lần rồi đáp, 

“...Vâng. Chỉ còn sót lại chút mùi thuốc sát trùng từ hai ngày trước thôi.”

“Làm triệt để thật đấy. Dù biết tính chị ấy là sẽ làm vậy. Nhưng thôi kệ đi.”

Khẽ chạm tay xuống mặt đá lát đường, nơi từng đặt thi thể nay đã không còn dấu vết, cậu nhớ lại những chi tiết của vụ án.

“Nạn nhân từ thứ nhất đến thứ tư đều có những vết cào xé lớn nhỏ. Cứ như bị dã thú hay thứ gì đó tấn công vậy. Có vẻ người ta cũng từng suy đoán là do chó hoang hay gì đó gây ra...”

Cậu nhìn bức ảnh.

Một cái xác bị phanh thây───trông như bị nhai nham nhở.

“Nói là dùng lực cực mạnh để ép bẻ gãy hay xé toạc cơ thể ra thì đúng hơn. Tóm lại, động vật bình thường đương nhiên không thể làm được, mà con người cũng không nốt. Thế nên quanh đây mới lan truyền tin đồn về quái vật, nhưng thực chất là ───”

“《Unlaw》.”

“Đúng vậy.”

Chính vì thế nên công việc mới đến tay nhóm Norman.

Dĩ nhiên, không phải là không có khả năng bốn vụ đầu tiên thực sự chỉ là do chó hoang tấn công.

Nhưng việc chỉ có vụ thứ năm là bị phanh thây vẫn quá đỗi bất thường.

“Không biết là loại dị năng gì nhỉ.”

“Chỉ đơn thuần là cường hóa thể chất, hay tạo ra vũ khí sắc bén, hoặc tạo ra những đòn chém chẳng hạn. Tuy nhiên, nếu tất cả đều do cùng một kẻ làm thì có một điều có thể suy đoán được.”

“Ồ. Là gì vậy?”

“Giữa chừng hắn đã đạt đến 《Giai vị II》.”

Nạn nhân đầu tiên có thể chỉ là tình cờ, nhưng đến nạn nhân thứ tư thì dị năng có lẽ đã ổn định. 

Giai vị đã tiến hóa.

Dị năng của 《Unlaw》 nếu được rèn luyện thì có thể ứng dụng linh hoạt, và phạm vi cách thức sử dụng cũng sẽ mở rộng hơn.

Tuy nhiên, để làm được điều đó, cần phải xác định rõ khung xương cơ bản của bản thân dị năng và khiến nó ổn định.

Ví dụ như───đặt tên.

Đặt cho nó một cái tên, đối xử với nó như thế, thì dị năng sẽ ổn định lại. Các nhà nghiên cứu 《Unlaw》 từng nói vậy, và theo quy luật kinh nghiệm của chính Norman thì điều đó cũng đúng. Đó là cách tái định nghĩa lại bản ngã đã đi chệch khỏi thế giới này.

Vì không hiểu rõ nên ít nhất hãy đặt cho nó một cái tên.

Những thứ không hiểu rõ thì rất đáng sợ. Nhưng nếu đã hiểu rồi thì chẳng còn gì phải sợ nữa. Đối với Norman là vậy, mà đối với hung thủ cũng sẽ như thế.

Trạng thái đó được『Cartesius』gọi là 《Giai vị II》.

“Năm vụ án xảy ra trong vòng ba tuần. Từ vụ thứ nhất đến vụ thứ ba cách nhau mỗi vụ một tuần, nhưng từ đó về sau thì cứ bốn ngày một lần, tổng cộng là ba tuần. Khoảng cách thời gian rút ngắn lại một cách rõ rệt, nên chắc là vậy rồi.”

“Nghĩa là, hắn đã quen với dị năng.”

“Hoặc là hắn đã học được cách tận hưởng nó. Hay không thể kiềm chế được cũng nên.”

“...Ra là vậy.”

Elteel hơi nghiêng đầu, vẻ mặt có chút bối rối.

Không biết cô có đồng cảm với điều đó hay không.

Về điểm đó, Norman cũng không có ý định đào sâu thêm.

“À ừm... Đó là nếu hung thủ chỉ là một người thôi. Nhỡ đâu có nhiều hung thủ thì sao?”

“Nếu không phải do 《Unlaw》 thì cứ quẳng cho cảnh sát thôi. Trước mắt thì vụ thứ năm chắc chắn rồi.”

Cậu nhún vai đáp với vẻ hờ hững.

“Vụ thứ năm xảy ra vào hôm kia. Có khi ngay tối nay lại xảy ra tiếp cũng không biết chừng.”

“Ngài đang nhắm đến việc bắt quả tang đấy nhỉ.”

“Thế là nhanh gọn nhất. Trông cậy vào em đấy, El.”

“Vâng! Nếu vậy thì cứ giao cho em!”

“Ừ, giao phó toàn bộ cho em đấy.”

Norman cũng có kỹ năng tự vệ, nhưng nếu đối đầu với 《Unlaw》 thì phần lớn là chịu thiệt thòi.

Thế nhưng, nếu xét về vai trò vệ sĩ, thì Elteel Siriusflame là người đáng tin cậy nhất.

“...Cơ mà này, Norman-sama?”

“Hửm?”

“Bảo là lần này công việc được chuyển đến tay chúng ta khá sớm, phải chăng phía cảnh sát cũng đã có những suy luận tương tự sao?”

“À... Không, chắc không phải thế đâu? Chị ấy không kể cho em nghe chuyện đó à?”

“Em không nghe chị ấy dặn gì đặc biệt cả.”

“Bà chị này lại lười giải thích rồi... Thôi cũng được.”

Cậu nhớ lại năm nạn nhân.

“Từ nạn nhân thứ nhất đến thứ ba đều là『vô gia cư』. Nạn nhân thứ tư là một người đàn ông thuộc tầng lớp『Công nhân』.”

Nói là đến đây vẫn ổn thì cũng hơi kỳ cục.

Vấn đề nằm ở người tiếp theo.

“Nạn nhân thứ năm, có vẻ là một『quý tộc』. Lại còn khá có máu mặt nữa. Nghe nói ông ta là người sưu tầm đồ cổ, thường xuyên mua bán với các quý tộc khác, lượng khách hàng cũng rất đông đúc.”

“...Ra là thế, ý ngài là vậy sao.”

“Đúng vậy. Chắc là có áp lực từ cấp trên giáng xuống rồi. Ở thành phố này, ý muốn của mấy kẻ quyền cao chức trọng hay giới quý tộc rất khó để làm lơ.”

“Nói sao nhỉ. Cứ như thể họ đang ám chỉ mạng sống của những người vô gia cư chẳng có nghĩa lý gì vậy.”

“Thực tế thì đúng là vậy mà. Thôi, tạm gác chuyện quý tộc hay người vô gia cư sang một bên, như anh đã nói ban nãy, đường Hellcate vốn có tai tiếng là nơi quái vật xuất hiện. Giờ mà lòi ra mấy cái xác bị sát hại dã man thật thì người dân trong thành phố cũng chẳng thể ngủ ngon giấc được nữa.”

“...Ra là thế. Nhưng tại sao vị quý tộc đó lại đến đây vào ban đêm chứ? Chỗ này cách khá xa khu dân cư cao cấp ở phía bắc, và em nghĩ quanh đây cũng chẳng có nơi nào đặc biệt để ghé thăm cả.”

“Trong tài liệu không hề ghi chép về điều đó. Do họ không điều tra ra, hay do đang cố giấu giếm đây.”

Norman lại nhún vai với dáng vẻ hờ hững.

Rồi cậu đưa mắt nhìn quanh ngã tư chẳng có gì nổi bật này. Chính tại ngã tư này, đã có năm người phải bỏ mạng.

“Trước mắt thì đêm nay chúng ta hãy quay lại đây một lần nữa. Chắc chắn hung thủ cũng đã biết chuyện cảnh sát vào cuộc rồi.”

“Việc giết người hàng loạt sẽ dừng lại... sao ạ?”

“Không đâu. Hắn đã nhờ vào việc giết người để ổn định dị năng của mình. Tuyệt đối hắn sẽ ra tay thêm lần nữa.”

Vấn đề chỉ là 〝thêm lần nữa〟 đó sẽ diễn ra ở đâu và khi nào mà thôi.

“Hừm... Được rồi, chuẩn bị rời khỏi đây thôi.”

“Tiếp theo chúng ta đi đâu?”

“Vốn dĩ đây là vụ án người vô gia cư và người lao động bị giết, nên chúng ta đi dò hỏi họ xem sao. Nếu là người vô gia cư, chịu khó tìm trong những con hẻm chưa bị phong tỏa thì kiểu gì cũng có.”

“Ra vậy, đi dò hỏi manh mối. Đó là điều cơ bản trong điều tra phá án nhỉ!”

“Đúng thế. Mà chắc cũng không kỳ vọng được gì nhiều đâu, nhưng cứ thử làm hết sức xem sao.”

“Hm... Mọi chuyện đi xa hơn mình tưởng quá rồi...”

Tại một quán ăn trên đường Downey, Norman buông lời cùng một tiếng thở dài. Từ chỗ ngồi dạng hộp nửa kín nửa hở nằm tít bên trong góc, có thể thấy bên ngoài quán trời đã sập tối.

Norman gọi món Shawarma gà và hồng trà.

“Norman-sama, ngài hãy vui lên đi ạ!”

Elteel thì gọi kebab gà, kebab bò và kebab cừu, mỗi loại hai phần.

Hơn nữa, thay vì thái mỏng như thường lệ, cô gọi nguyên cả tảng. Món khoai tây chiên ăn kèm được cắt kiểu múi cau hình lưỡi liềm trông rất bắt mắt. Thịt không ướp muối cũng chẳng rưới xốt, và thịt bò thì phải nướng tái gần như sống nhăn mới đúng khẩu vị của cô.

Nhìn chung, cô nàng là một người có sức ăn cực kỳ đáng nể.

“Norman-sama, Norman-sama.”

“Hửm?”

“Aaah đi nào.”

“Aaah.”

Cậu ngoan ngoãn há miệng đón lấy miếng thịt vừa được đút cho.

Thiếu đi gia vị nên ăn có phần hơi nhạt nhẽo, nhưng quan trọng nhất là được đích thân cô đút cho ăn.

“...Được rồi. Chúng ta cùng sắp xếp lại trình tự nhé. À, em cứ tự nhiên ăn tiếp đi.”

“Vâng ạ, em cảm ơn.”

Cô dùng dao nĩa cẩn thận cắt từng miếng thịt rồi đưa lên miệng.

Norman liếc nhìn hai phần Shawarma được đặt trước mặt mình,

“Quá trình dò hỏi thông tin bắt đầu từ những người vô gia cư quanh khu phố đó, ban đầu anh cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều...”

“Thế mà đùng một cái lại lòi ra một sự thật động trời nhỉ.”

“Chuẩn luôn. ───Không ngờ lại có cả một nhà thổ bất hợp pháp cơ đấy.”

Cậu thở dài ngán ngẩm, rồi nhấp một ngụm hồng trà.

“Cảnh sát có vẻ cũng không hề hay biết về sự tồn tại của nó, chắc là do『Ngài Quý tộc』kia đã vung tay che giấu rồi.”

“...Bởi vì những thứ gây bất lợi cho giới quý tộc thì kiểu gì cũng bị bưng bít đi mà.”

“Ừ. Chắc là vậy. Nhất là khi bọn chúng hoàn toàn ý thức được tội ác của mình nên mới phải giấu giếm. Cơ sở đó cho phép làm bất cứ chuyện đồi bại nào, lại không từ cả trẻ em hay phân biệt giới tính, nên cũng dễ hiểu thôi. Dù thành phố này thiếu gì những tụ điểm đàng hoàng, nhưng có vẻ nhiêu đó vẫn chưa đủ để thỏa mãn thú tính của gã.”

“Thật tàn nhẫn.”

“Đúng chứ? Điểm mấu chốt ở đây là『Ngài Quý tộc』đó lại là khách quen của cái nhà thổ bất hợp pháp này.”

“Những người vô gia cư quan sát kỹ thật đấy.”

“Mấy người như họ hễ xuất hiện là lại bị người ta nhăn mặt ghét bỏ, nhưng điểm ăn tiền là người ta chỉ làm thế rồi thôi. Bị coi như không khí nên đâm ra lại cực kỳ hữu ích cho việc thu thập thông tin.”

Vậy là lý do tại sao một gã quý tộc lại lảng vảng ở phố Hellcate đã được giải quyết.

“Tiếp theo, anh đã mò đến tận nơi làm việc của nạn nhân thứ tư, gã『Công nhân』đó để dò la...”

Và đây là lúc mọi chuyện rẽ hướng.

“Gã này───đã bắt em gái mình đi bán thân ở một nhà thổ nào đó.”

Nào là gã bị nghiện cờ bạc và thua liểng xiểng, ấy thế mà lúc nào cũng vung tiền rất bạo. Nào là gã ép em gái phải đi bán dâm ở đâu đó.

“Vấn đề của chuyện này là, một lần nữa, cảnh sát hoàn toàn mù tịt về sự thật đó.”

“Không hẳn là do cảnh sát bất tài, mà là...”

“Chắc bên này cũng bị bưng bít nốt rồi. Nói cách khác, sự thật này gây bất lợi cho một ông lớn nào đó. Khéo khi trong đám cớm cũng có kẻ là khách quen không chừng. Nếu vậy, khả năng cao nơi cô em gái bị bắt làm việc chính là cái nhà thổ bất hợp pháp trên phố Hellcate. Nếu không thì thông tin đã phải chễm chệ trên hồ sơ rồi.”

“Kết quả là, nạn nhân thứ tư và thứ năm đã có mối liên kết với nhau rồi nhỉ.”

“Chính là nó.”

Dựa trên cơ sở đó,

“Anh đã liên lạc với anh chàng thanh tra tràn đầy tinh thần chính nghĩa nọ, và cùng đến cái nhà thổ đó để điều tra.”

Khi biết về sự tồn tại của cái nhà thổ bị che giấu này, Thanh tra Harrison đã nổi trận lôi đình. Dù có mối quan hệ hợp tác với tổ chức 『Cartesius』, anh ta vẫn là một người đàn ông thượng tôn chính nghĩa. Cậu rất thích điểm đó ở anh ta.

“Và thế là, cô em gái của nạn nhân. Quả nhiên đang làm việc ở đó.”

Cô gái ấy là em của gã『Công nhân』, bị chính anh ruột ép đi làm tại nhà thổ bất hợp pháp.

Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ hiểu cô đã phải chịu đựng những thứ tàn khốc đến mức nào.

Khắp người cô quấn đầy băng gạc, và ở những chỗ không có băng là chằng chịt những vết sẹo cũ.

Đáng nói hơn, tình trạng của những cô gái điếm khác cũng thê thảm chẳng kém. Khoảng chừng mười người, có những đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, có những đứa khuyết tật cơ thể, không phân biệt nam nữ. Tất thảy đều mang một ánh mắt đục ngầu, vô hồn.

Cô ấy là người đứng ra quán xuyến bọn họ.

Hình ảnh cô trừng mắt nhìn Norman như thể đang dang tay che chở cho lũ trẻ thật khiến người ta ám ảnh.

“Thật thương tâm.”

“Chuẩn luôn, nhưng dù có nói vậy thì chúng ta cũng chẳng thể làm gì được. Trọng tâm ở đây là việc khách quen của cô em gái lại chính là『Ngài Quý tộc』. Mấy tay quyền to chức lớn phiền phức thật đấy, lại đi có cái sở thích hành hạ con gái nhà người ta cơ chứ.”

“Mối liên kết càng lúc càng rõ ràng rồi.”

“Ừ. Nếu coi ba người vô gia cư kia là bia tập bắn để thử nghiệm dị năng, thì rất có thể cô em gái chính là một 《Unlaw》. Giết chết gã anh trai cờ bạc đã bán đứng mình và tên khách quen. Lý do quá đỗi đơn giản.”

Đơn giản là một chuyện tốt.

Bởi động cơ bắt nguồn từ lòng thù hận tuy mộc mạc nhưng lại vô cùng mãnh liệt.

Vì hận───nên mới giết. Chẳng còn gì có thể dễ hiểu hơn thế. 

Đại đa số con người dù có căm ghét đến đâu cũng rất khó để xuống tay đoạt mạng kẻ khác, nhưng với một 《Unlaw》 thì chuyện đó dễ như bỡn.

Chỉ cần cụ thể hóa sự thù hận đó thành sức mạnh là xong.

“Nhưng mà, nếu hung thủ thực sự là cô em gái thì lại có một điểm khó hiểu.”

“? Điểm gì cơ ạ?”

“Cô ta đã giết gã khách quen đầy tư thù, lại giết luôn cả tên anh trai đã bán rẻ mình. Thế nhưng, tại sao cô ta vẫn tiếp tục ở lại cái quán đó?”

“...Ah.”

“Đúng thế. Ngay từ cái thời điểm giết chết anh trai, cô ta đã chẳng còn bất cứ lý do gì để bám trụ lại một nơi như vậy.”

Nếu gã anh đã chết thì việc phải nai lưng ra làm việc ở nhà thổ lẽ ra cũng chấm dứt. Hơn nữa, ngay từ đầu cô ta cũng chẳng cần cất công ra tận phố Hellcate để ra tay làm gì. Nhà thổ nằm ở phía nam con phố, nói trắng ra là gần ngay trước mắt.

“Là do vấn đề tiền bạc... chăng?”

“Không đâu. Đã là một 《Unlaw》 thì đi ăn cướp còn dễ hơn. Dù chưa tính tới chuyện có trót lọt lâu dài hay không.”

“Hm. Khó hiểu thật đấy.”

Trong nhà thổ đó cũng có vài đứa trẻ bị『Ngài Quý tộc』mua vui, nhưng người có động cơ trực tiếp thì chỉ có mỗi cô em gái.

Vậy thì với câu hỏi ai là hung thủ, trong phạm vi những gì họ nắm được hiện tại, mọi sự chú ý chỉ đổ dồn vào cô gái đó.

Còn câu hỏi ra tay bằng cách nào thì vốn dĩ hung thủ là một 《Unlaw》 nên cũng chẳng phải vấn đề gì nan giải.

Vấn đề duy nhất còn sót lại.

Đó là tại sao cô ta vẫn ở lại nhà thổ.

“Mà thú thực thì sao cũng được.”

“Ngài thấy vậy là ổn sao?”

“Đơn giản vì nếu cô em gái thực sự là hung thủ thì mọi chuyện sẽ dễ thở hơn rất nhiều. Chừng nào moi thêm được chút thông tin về chuyện đó, thì tí nữa lúc viết báo cáo cho vụ này anh cũng nhàn thân hơn.”

Xử lý các vụ án liên quan đến 《Unlaw》 là công việc của cậu, nhưng viết báo cáo cũng là một phần không thể thiếu.

Tại chi nhánh Baldium của 『Cartesius』, chị gái của Norman là Sphere Hamish với tư cách Chi nhánh trưởng đang đảm nhiệm việc liên kết với giới chính quyền và quý tộc, che đậy các vụ án, và đưa ra chỉ đạo tổng thể. Còn nhà khoa học Jim Adamworth thì phụ trách nghiên cứu năng lực của các 《Unlaw》.

Hơn nữa vẫn còn một người đảm trách mảng thu thập thông tin, nhưng ngặt nỗi cậu lại bị người này ghét cay ghét đắng.

Ngay cả Sphere và Jim cũng chẳng hợp cạ gì với nhóm của Elteel nên tên của họ rất ít khi xuất hiện trong các cuộc trò chuyện.

Vừa nhấp hồng trà, cậu vừa mở tập hồ sơ ra.

Đúng vào lúc cậu đang rà soát lại đống tài liệu một lần nữa.

“Ara.”

“Hử.”

Đầu tiên là Elteel quay ngoắt lại nhìn về phía cửa quán, Norman thấy vậy cũng hiếu kỳ nhìn theo. Kẻ vừa bước vào là một đứa trẻ.

Một đứa bé nhếch nhác trong bộ quần áo rách rưới đến mức chẳng nhìn ra nổi giới tính. Nó lầm lủi đi thẳng vào sâu bên trong quán, tiến đến tận bàn của hai người rồi dừng lại mà không hé nửa lời.

Là một đứa trẻ vô gia cư.

“Nhóc vất vả rồi.”

Norman chìa cái đĩa đựng hai phần Shawarma vẫn còn nguyên vẹn ra trước mặt đứa trẻ.

Đứa trẻ đón lấy cái đĩa, rút từ trong cái túi áo rách bươm ra một tờ giấy nhớ được gấp làm tư đặt lên bàn, rồi quay lưng bước đi không một tiếng động.

Thời gian nó nán lại trong quán chưa đầy một phút.

“Trước khi đến cái nhà thổ đó, anh đã nhờ thu thập thông tin về ba nạn nhân『Vô gia cư』 đầu tiên ấy mà.”

Tờ giấy nhớ thực chất chỉ là một mảnh xé ra từ cuốn sổ tay, bên trên viết chi chít những dòng chữ nắn nót gọn gàng đến bất ngờ so với thân phận của một kẻ vô gia cư.

“Đúng là không đùa được đâu. Chẳng hiểu sao có thể moi được ngần này thông tin trong một khoảng thời gian ngắn thế. Từ chỗ ngủ, ăn uống, nơi làm việc, lộ trình nhặt nhạnh phế liệu... Uầy, tới cả tần suất đi tìm gái cũng có luôn này ─────”

Ánh mắt đang lướt qua tờ giấy của Norman bỗng khựng lại trong tích tắc.

“Norman-sama?”

Đôi đồng tử màu xanh nhạt của cậu nheo lại.

Dòng suy nghĩ bắt đầu cuộn trào.

Những thông tin thu thập được từ trước đến nay cộng với hoàn cảnh sinh hoạt của người vô gia cư vừa nhận được. Một cô gái bị chính anh ruột bắt đi bán xuân, rồi lại bị『Ngài Quý tộc』biến thái băm vằm. Một nhà thổ bất hợp pháp hoạt động theo kiểu thẻ thành viên, cùng với những người phụ nữ và trẻ em đáng thương. Ba nạn nhân『Vô gia cư』. Phố Hellcate. Tại sao cô ta lại chọn ở lại nhà thổ?

Mọi thứ không hề giống như một cuộn chỉ rối đang dần được gỡ ra.

Mà là công cuộc gượng ép xâu chuỗi những điểm đứt gãy nằm rải rác lại với nhau.

Hoàn toàn không có một bằng chứng xác thực nào.

Nó chỉ là việc đắp nặn những chữ『có lẽ』, để sinh ra một học thuyết có vẻ bùi tai.

Dù Norman bỗng dưng im bặt, nhưng Elteel vẫn chẳng nói chẳng rằng mà chỉ lặng lẽ ngắm nhìn cậu.

Cô nhanh chóng dùng bữa trở lại với những cử chỉ hết mực tao nhã, nhưng sâu thẳm trong đó tuyệt nhiên không hề có sự thờ ơ hay lười biếng.

Hệt như một chú chó trung thành đang chực chờ mệnh lệnh từ chủ nhân.

Hễ được gọi tên. Hễ được giao phó. Cô sẵn sàng hành động ngay tắp lự.

Một sự căng thẳng tột độ đan xen với vẻ thong dong điềm tĩnh mặc kệ sự đời, tạo nên một sự cân bằng đến hoàn hảo.

“…………El này. Xong việc ở đây chắc chúng ta phải tạm thời tách nhau ra thôi.”

“Sao cơ...!”

Dường như có thể nghe thấy cả hiệu ứng âm thanh đả kích vang lên bên tai.

“Sao ngài nỡ... Vậy thì em lấy đâu ra động lực để cố gắng nữa chứ...”

“Xin lỗi em nhé. Ít nhất thì việc để một mình anh mò đến con phố đó có vẻ sẽ tiện hơn.”

“Ngài có chắc là ổn không vậy?”

“Phải diễn một vở kịch thôi. Tất nhiên, đến cuối cùng anh vẫn sẽ phải nhờ cậy vào em. Có được không?”

“...Thiệt tình, ngài đã nói thế thì làm sao em từ chối cho được.”

Cô nhoẻn miệng cười đầy hạnh phúc.

Thực ra Norman cũng đã thừa biết rằng chỉ cần cậu mở lời thì Elteel nhất định sẽ không bao giờ chối từ, nên mới cố tình hỏi như vậy.

“Mà nói đi cũng phải nói lại, dáng vẻ tập trung suy luận của Norman-sama ngầu thật đấy. Trông ngài hệt như thám tử lừng danh vậy.”

“Đâu có, thám tử gì chứ, chỉ là cái danh hão thôi… Nếu vậy thì, em sẽ là trợ lý hả?”

“Dạ không, em thích làm thú cưng hơn cơ.”

“…………Em thấy được là được rồi.”

“Xin ngài cứ yên tâm, Norman-sama.”

El đặt tay lên ngực và khẽ mỉm cười.

Hệt như một kẻ bầy tôi đang thề nguyện lòng trung thành với chủ nhân.

“Dù cho Norman-sama có đối địch với bất kỳ ai đi chăng nữa───em cũng nguyện sát cánh bên ngài cho tới tận cùng địa ngục.”

Một câu nói đầy cảm động, nhưng hễ nghĩ tới những gì sắp sửa xảy ra sau đó là tim cậu lại nhói lên.

À thì, một chút xíu thôi.

Một thiếu niên đang rảo bước trên con phố đêm lạnh lẽo.

Tại ngã tư Hellcate. Cậu ta cứ đi qua đi lại vài lần như đang dò xét xung quanh, nhưng bước chân lại tỏ ra khá nhẹ nhàng.

Những ngọn đèn đường được bố trí cách đều nhau chỉ đủ chiếu sáng mờ ảo dưới chân cậu, còn cả con phố thì chìm trong bóng tối dày đặc.

Ở vài chỗ, nhờ ánh trăng rọi xuống mới có thể nhìn thấy lờ mờ.

Thậm chí có thể nói là cậu ta đang tỏ ra quá mức hớ hênh.

Như thể đang dụ dỗ thứ gì đó, nhưng lại để lộ ra vô số sơ hở đến mức tưởng chừng có thể dễ dàng đoạt mạng cậu ta trong chớp mắt.

Một thiếu niên màu xám đầy khả nghi từng xuất hiện ở nhà chứa bất hợp pháp.

Cùng với một tay thanh tra, cậu ta dẫn theo một người phụ nữ khổng lồ như thể người hầu, bộ dạng tuy lờ đờ nhưng lại sục sạo không kiêng nể gì vào những chuyện nội bộ của quán rồi rời đi.

Chẳng cần biết chi tiết ra sao.

─────Nếu đã vậy thì giết quách đi cho xong, 『thứ đó』 nghĩ thầm.

『Thứ đó』 bám theo ngay sau lưng thiếu niên.

Khoảng cách chừng mười mét. Nó triệt tiêu tiếng bước chân, lặng lẽ rình rập tiến tới.

Buông thõng hai tay, chùng đầu gối xuống.

Khoảng cách mười mét. Thông thường, dù có cắm đầu chạy thục mạng để thu hẹp khoảng cách ấy cũng phải mất vài giây. Thế nhưng, 『thứ đó』 không hề bình thường. Kể từ khi thứ sức mạnh này trở nên ổn định, năng lực thể chất của nó cũng tăng vọt đột phá. Trào dâng từ sâu trong lồng ngực là sát ý cùng sự căm hận tột độ dành cho những kẻ nó đã giết từ trước đến nay. Chính điều đó đã kích phát nên sức mạnh.

Do đó, đối với 『thứ đó』, khoảng cách này chỉ cần một khoảnh khắc là đủ.

Thêm một khoảnh khắc nữa để đâm ngập hung khí.

Chừng đó thôi, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Rút ngắn khoảng cách giữa hai bên chỉ bằng một bước chân, vung cao hung khí, giáng đòn chí mạng vào tấm lưng không chút phòng bị kia───

“Úi chà, nguy hiểm thật đấy.”

“!?”

Thiếu niên nhẹ nhàng xoay người, né tránh đòn tập kích.

Norman nhìn thiếu nữ vừa cày xước mặt đường lát đá trượt đi rồi dừng lại.

Chiếc váy liền thân rẻ tiền, giản dị cùng bộ quần áo cũng rách rưới rẻ tiền không kém. Khắp toàn thân cô ta đâu đâu cũng thấy băng gạc quấn quanh và những vết sẹo cũ. Một người phụ nữ với mái tóc vàng hoe mỏng manh bị cắt nham nhở. Và, những chiếc móng vuốt đẫm máu dài chừng ba centimet.

────Chính là cô ta.

“…………Tại sao chứ.”

Em gái của 『Công nhân』 đã bị giết───Jacqueline Harley cất tiếng hỏi.

“Không có gì đâu. Chỉ là sát khí của cô lộ liễu quá đấy.”

Quan trọng hơn,

“Jacqueline Harley. Chúng ta nói chuyện của cô một chút nhé?”

“……!”

Gương mặt chằng chịt vết thương của thiếu nữ vặn vẹo, cô ta dồn sức vào những ngón tay, vào những chiếc móng vuốt.

“Nhà thổ đó, tôi nghĩ nó sẽ bị dẹp bỏ đúng như ý nguyện của cô thôi.”

“────”

Thế nhưng, trước câu nói của Norman, sự căng thẳng trong cô ta đã dịu đi đôi chút.

Nhìn thấy điều đó, cậu biết suy luận của mình không sai lệch là bao.

“Vị thanh tra đi cùng tôi đến cửa tiệm đó tuy trông vậy thôi nhưng chức vụ khá cao và tinh thần trượng nghĩa cũng ngút ngàn lắm. Nói thế nào nhỉ, anh ta sẽ không tha thứ cho bản thân nếu nhắm mắt làm ngơ một nơi như vậy đâu. Thế nên cô mới gây ra chuyện này đúng không? Vụ án giết người hàng loạt trên phố ấy.”

“…………Bất ngờ thật đấy. Đang tự hỏi là kẻ nào, ra là thám tử sao?”

“Cũng có lúc tôi được gọi như vậy, nhưng thực chất tôi không phải thám tử đâu.”

“……Ngươi định làm gì ta?”

“Tùy thuộc vào cô thôi.”

Nếu được thì cậu muốn kết thúc chuyện này trong êm đẹp.

Dù rằng nếu làm vậy, lát nữa cậu sẽ phải ra sức dỗ dành Elteel.

“Công việc của tôi là tóm cổ những kẻ như cô, những 《Unlaw》, thế nên tôi muốn cô ngoan ngoãn chịu trói.”

“Un, law……. Ra vậy───Quả nhiên là có những kẻ đồng loại với ta sao.”

Trên con phố lờ mờ chỉ có chút ánh trăng, Jacqueline, trong tư thế gần như bò bằng cả bốn chi, nheo mắt lại.

Ngang qua mắt phải của ả là một vết sẹo dọc cực kỳ chướng mắt.

Lúc gặp nhau ở nhà trọ, cô ả có vẻ đã khéo léo dùng lớp trang điểm để che đậy nó.

“Những kiểu người như cô được gọi là 『Thể dị biệt』 thuộc 《Giai vị II》.”

“……? Kiểu người, giai vị? Có cả các cấp bậc và chủng loại cơ à?

“Tổ chức 『Cartesius』 mà tôi trực thuộc đã quy định như thế đấy.”

Thực ra, đây cũng chẳng phải câu chuyện gì khó hiểu cho cam.

Đối với những dị năng tác động lên chính bản thân người sở hữu, thi thoảng nó cũng sẽ cường hóa cả những năng lực thể chất cơ bản một cách độc lập.

Chẳng hạn như sức mạnh phi thường, hay sức chịu đựng có thể phớt lờ cả đạn súng lục, hay thể lực chạy hàng giờ liền không biết mệt, hoặc là khả năng hồi phục gần như mọi vết thương chỉ sau một đêm say giấc.

Lấy năng lực vượt trội hơn hẳn một vận động viên hàng đầu làm tiền đề, cộng thêm việc sở hữu dị năng.

Thao túng thân nhiệt, cơ thể dẻo dai đến mức dị thường, hay phát ra điện. Dựa trên năng lực vận động làm nền tảng để phát huy thêm những khả năng thể chất đặc thù───như mọc ra những chiếc móng vuốt cứng cáp đầy quái dị.

Những gì chúng làm được vẫn chỉ nằm trên giới hạn kéo dài của con người.

“Nhưng, điều đáng sợ không phải là năng lực. Nói cách khác, có lẽ vì là những cá thể con người sở hữu khả năng vận động quá khủng khiếp, nên xiềng xích tinh thần của họ rất dễ bị phá vỡ. Cảm giác vạn năng, cảm giác toàn năng, tất cả là do những đặc tính vượt xa người thường mà ra.”

Từ một con người.

Cả thể xác lẫn tinh thần, đều là những thứ trật nhịp, vượt ngoài chuẩn mực.

“Nói tóm lại là đầu óc có chút không bình thường ấy mà. Bản thân muốn làm gì là không thể kìm nén được. Vứt bỏ lại phía sau những thứ như sự tự chủ hay đạo đức con người.”

“Hả. Nên mới gọi là 《Unlaw》? Mỉa mai gớm nhỉ. Ta muốn dành một tràng pháo tay cho kẻ nào đã đặt ra cái tên đó đấy.”

“Chẳng buồn cười chút nào.”

“───Ngươi hiểu mà phải không, ngài thám tử? Nếu ngươi đã tường tận về một kẻ như ta đến thế. Ta làm sao có thể dừng lại được. Cả năm gã đàn ông ta đã giết, chúng đều là những thứ cặn bã hết thuốc chữa.”

“Nên cô nghĩ mình có quyền giết họ sao?”

“Phải giết chúng──chứ.”

Khóe miệng của thiếu nữ đầy thương tích vẽ nên một đường cong.

Muốn làm vậy. Nên làm vậy. Phải làm như vậy.

Cứ đinh ninh như thế────không thể nào dừng lại.

“Ngươi cũng thuộc cùng một giuộc với chúng phải không, ngài thám tử.”

“Hm, cô nghĩ sao?”

“Nhìn ngang nhìn dọc kiểu gì cũng rành rành là kẻ thù của phụ nữ.”

Ngươi đã tự hiểu rồi đúng không? Cô ta cười nhạt, để mặc cho những chiếc móng vuốt phản chiếu chút ánh trăng leo lét.

“Ờ thì, tạm thời tôi cũng đã suy nghĩ đến động cơ của cô và nhiều thứ khác rồi. Cô có muốn nghe chuyện về các loại người khác không?”

“Ta không hứng thú.”

Jacqueline lảo đảo đứng thẳng người dậy.

“Haa.”

Norman buông một tiếng thở dài.

“Ufufu.”

Jacqueline bật cười.

Và rồi, luồng sát khí kịch liệt bùng nổ.

“───《Ngũ Trảo Chính Nghĩa》!”

Năm chiếc móng vuốt lóe sáng. Trước cái tên vừa được gào lên, Norman nheo mắt lại.

“Đó là tên dị năng của cô sao.”

Cái tên được gào lên chính là danh xưng được định sẵn cho dị năng, và là minh chứng cho việc giai vị đã tiến hóa.

Thứ hung khí dễ dàng xé xác con người, thứ hung khí thực thi công lý của ả.

Thứ hung khí đó đang được vung lên bởi một năng lực thể chất phi thường.

Giết chết gã đàn ông mà không cần nói thêm lời nào────Sát nhân đồ tể Jacqueline.

Chỉ một cái chớp mắt để lao đến chỗ Norman.

Một khoảnh khắc chới với trước cái chết. Cậu chỉ đơn giản, huýt sáo một tiếng.

────Phew-yt.

Nghe như tiếng một người chủ đang gọi chú chó của mình.

Elteel Siriusflame lập tức lao tới.

Đó là một con chó khổng lồ.

Nó khoác hờ chiếc áo măng tô chắp vá như một chiếc áo choàng, chiếc thắt lưng đỏ của áo được quấn quanh cổ tạo thành vòng cổ. Chiều dài toàn thân ngót nghét ba mét. Bộ lông đen ngòm như hòa lẫn vào bóng tối. Những chiếc móng vuốt sắc nhọn như dao phay thịt, và hàm răng tua tủa như những lưỡi cưa. Chỉ duy nhất đôi mắt là giữ nguyên màu sắc như khi ở hình dáng con người, nhưng lại sáng rực rỡ hơn gấp bội.

838d6e00-2632-4aed-aca6-60ca7fcfde31.jpg

“Cái─────!?”

Khỏi phải nói cũng biết Jacqueline kinh ngạc đến mức nào.

Những chiếc móng vuốt đã vung lên cao từ trước đó.

Chó đen đột ngột lao vào chắn ngay trước mặt Norman, đáp xuống lớp đá lát đường, rồi...

“Gah!?”

Lấy cả thân mình húc văng cô ta đi.

Một lực va chạm khủng khiếp.

Nếu là người bình thường, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để toàn bộ xương xẩu nát bấy và chết ngay tại chỗ.

“Khụ…… Khụ…… Cái, gì……!?”

Với tầm nhìn chao đảo và máu ứa ra từ khóe miệng, cô ta đưa mắt nhìn.

Đứng sừng sững trước mặt Norman là một con chó đen khổng lồ.

“Nếu cô là Kẻ sát nhân đồ tể của Hellcate……”

Chàng trai tỏ vẻ như không có chuyện gì, mỉm cười vuốt ve lưng con chó đen.

Ku~u, con chó đen rên rỉ trong cổ họng đầy thỏa mãn.

“Thì El────có lẽ là Ma Khuyển của Hellcate vậy.”

《Hắc Yêu Ma Khuyển》- Elteel Siriusflame.

Dị năng của cô ấy là biến cơ thể mình thành một con chó đen khổng lồ.

“……Là con ả, lúc đó……! Hóa ra là vậy, ngươi dắt cô ta theo là để……!”

“Đúng thế, cô ấy là vệ sĩ của tôi…… À này, tốt nhất là cô đừng nên đứng dậy. Trông cô có vẻ dẻo dai đấy, nhưng chắc chắn là không bằng El đâu.”

Hơn nữa.

“El là──── 《Giai vị III》.”

Một 《Unlaw》 sở hữu dị năng ở trạng thái ổn định, lại còn có khả năng ứng dụng và thi triển nó theo nhiều cách khác nhau.

Trong tổ chức 『Cartesius』, đây được xem là giai vị cao nhất.

“……Cô, như vậy mà cũng chịu được sao!?”

“……?”

Gương mặt của cô ta nhăn rúm lại khi thét lên.

Một khuôn mặt chằng chịt vết thương.

Run rẩy với tấm thân rách nát.

Minh chứng cho việc bị chà đạp bởi dục vọng───của lũ đàn ông.

Thiếu nữ bị chính anh trai ruột bán đi, bị lũ khách làng chơi băm vằm thân xác, đang phẫn uất gầm lên.

“Trở thành, trở thành chó săn cho một gã đàn ông như thế! Mặc cho hắn ta tùy ý sử dụng! Ta thừa biết cái giống đàn ông này! Ta đã thấy quá nhiều trong đám khách làng chơi rồi! Bọn cặn bã chỉ xem phụ nữ là công cụ! Một kẻ thù của phụ nữ, kẻ chắc chắn sẽ vứt bỏ cô ngay khi có chuyện────!”

“Phụ nữ này phụ nữ nọ, cô ồn ào quá đấy.”

Chó đen mở miệng nói tiếng người.

Dây thanh quản của nó vốn dĩ phải khác với con người, nhưng những luân lý thông thường đó không áp dụng cho 《Unlaw》.

Nói được thì cứ nói thôi.

“Đánh đồng tất cả rồi đấy. Cô nghĩ mình là cái rốn của vũ trụ chắc? ───Tôi và cô không giống nhau.”

“────Tại sao chứ”

“Đơn giản thôi, Sát nhân đồ tể ạ.”

Cho dù cô có căm ghét đàn ông.

Thì tôi vẫn yêu người đàn ông này.

Cho dù cô bị đàn ông ruồng rẫy.

Thì tôi đã được người đàn ông này nhặt về.

Nếu cô muốn đẩy đàn ông xuống địa ngục.

Thì tôi nguyện sẽ cùng người đàn ông này đi đến tận cùng địa ngục, chỉ vậy thôi.

Đó, chỉ là như vậy.

“Cô đã chọn nhầm người để vẫy đuôi rồi đấy. Đã là thú cưng thì đáng ra phải chọn một người chủ yêu thương mình đúng như một con thú cưng mới phải.”

Nói trắng ra là, cô nàng vừa gầm gừ trong cổ họng vừa tiếp lời,

“Nếu là phần thưởng được ban từ Norman-sama, thì dẫu cho có là thương tích hay đau đớn, tôi cũng vô cùng hoan nghênh.”

“Không không, anh sẽ không làm thế đâu. Anh không có sở thích hành hạ người khác.”

“Quả không hổ danh là Norman-sama, ngài thật dịu dàng……!”

“Bớt nhảm nhí đi……!”

Jacqueline phẫn nộ tột cùng.

Bởi vì Jacqueline Harley từ đầu đã chẳng có quyền lựa chọn.

Ả khom người xuống như một con thú hoang, những móng vuốt ngày càng vươn dài ra. Mặc cho máu tươi đang tuôn rơi từ các đầu ngón tay, ả chẳng hề bận tâm.

Đối với 《Unlaw》, cảm xúc là một thứ nhiên liệu vô cùng dễ hiểu.

Thế nhưng, thứ vũ khí đó sẽ không bao giờ được vung lên thêm một lần nào nữa.

“El.”

“Gâu.”

“Lên đi.”

“────Gâu!”

Hân hoan trước mệnh lệnh ngắn gọn, con chó đen sủa vang.

Nó lao vụt đi, giẫm nát cả thềm đá lát, xông thẳng về phía Kẻ sát nhân đồ tể.

Jacqueline đã nhìn thấy.

Đêm đen thăm thẳm. Bóng tối mịt mờ. Con chó đen phi nước đại.

Màn đêm, sắc đen và bóng tối.

Trộn lẫn trong đó là một đôi mắt sáng rực rỡ và lấp lánh nhất.

─────《Hắc Yêu Ma Khuyển》 tỏa sáng rực rỡ nơi địa ngục.

Cùng với tiếng rầm đinh tai, ma khuyển húc văng Kẻ sát nhân đồ tể.

Cơ thể ả đàn bà văng lên không trung, nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.

“Gruo ───”

Ma khuyển hít vào một hơi thật sâu. Thứ bộc phát ra từ một buồng phổi dung tích dị thường đó không chỉ đơn thuần là âm thanh.

Không giống như Jacqueline, đây chẳng phải là việc thi triển đơn lẻ năng lực kéo dài móng vuốt sắc nhọn.

Mà là một dị năng phái sinh từ dị năng biến hình thành loài chó khổng lồ.

『Hắc Yêu─────Ma Khuyển Gầm Thét!!』

Giữa thành phố về đêm, tiếng gầm vang trời của ma khuyển chấn động khắp nơi.

Luồng chấn động không khí có tính định hướng dội thẳng vào người Kẻ sát nhân đồ tể, chà đạp ả ta tơi tả.

Đó chính là tiếng tru báo hiệu sự kết thúc cho một chuyến dạo bộ ngắn ngủi.

“───Gâu.”

Nó vẩy vẩy cái đầu to lớn, lướt mắt nhìn Jacqueline đang gục ngã, máu chảy đầm đìa khắp toàn thân.

“A…… Gah……”

Cơ thể không ngừng co giật, với tầm nhìn mờ ảo, Jacqueline ngước mắt lên.

Về phía con ma khuyển đen ngòm đang đứng sừng sững trong đêm,

“Vất vả cho em rồi, El.”

Người chủ đang chậm rãi bước tới gần.

Cậu tiến đến đứng cạnh, âu yếm vuốt ve bộ lông đen mượt, và rồi...

“Ku~un”

Liếm nhẹ một đường, ma khuyển liếm lên má Norman.

“Wa, haha. Nhột quá đi mất.”

Nhìn thấy cảnh tượng đó, một thanh âm bất giác bật ra.

“────Tại sao chứ.”

Trong mắt Jacqueline, khung cảnh trước mắt trông chẳng khác nào một con quái vật khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng chàng thiếu niên.

Rõ ràng chỉ cần con ma khuyển nhe nanh ra một chút thôi là nó đã có thể cắn xé cổ họng của cậu ta rồi.

Ấy vậy mà, Norman lại đón nhận cái liếm của ma khuyển như một điều quá đỗi hiển nhiên.

“───Ah.”

Tôi và cô không giống nhau.

Cô ả đã bị nói như vậy.

Vậy thì, khác nhau ở chỗ nào cơ chứ.

Bên cạnh ma khuyển, có cậu ta ở đó.

Thế nhưng, kẻ từng ở bên cạnh Kẻ sát nhân đồ tể─── ại là một gã anh trai cặn bã hết thuốc chữa.

Với người ruột thịt chung dòng máu, chẳng có sự gắn kết nào tồn tại cả.

Lúc giết gã anh trai, không phải là không có sự do dự, nhưng khi thứ sức mạnh kia thức tỉnh, sự chần chừ cũng biến mất theo.

Bởi vì gã anh trai đã nói thế này.

Nếu có được sức mạnh đó, thì lại có thể kiếm tiền bằng một cách khác.

Rốt cuộc thì, gã anh trai ấy chỉ coi cô như một món công cụ.

Một con trâu cày tiện dụng để kiếm tiền, để phục vụ cho những dục vọng đê hèn.

Kẻ sát nhân đồ tể, chỉ có một người anh trai xem ả là công cụ lợi dụng.

Thế nhưng Ma Khuyển, lại có một người chủ thực sự.

Nên mới khác biệt. Nên ta mới thua.

“…………Cái gì, chứ…… Tồi tệ thật.”

Kẻ sát nhân đồ tể sinh ra từ địa ngục, nay lại nhìn thấu được mối liên kết được thêu dệt ngay trong chính địa ngục.

Trút bỏ mọi thứ buông xuôi, trước sai lầm về thứ công lý của chính mình.

“…………Công nhận, câu thoại cuối cùng nghe chán thật đấy.”

Norman nhún vai trước lời trăng trối của Jacqueline, kẻ đã gục ngã và kiệt sức hoàn toàn.

Dù cô ta đã dùng chút sức tàn lườm về phía này với một biểu cảm phức tạp đi chăng nữa, thì...

“Mà, sao cũng được.”

Cậu chẳng mảy may bận tâm.

Quan trọng hơn là,

“Vất vả cho em rồi, El.”

“Vâng, Norman-sama!”

Con Ma Khuyển đã biến trở lại thành một mỹ nữ.

Bộ váy liền đã rách bươm khiến cô rơi vào tình trạng hoàn toàn khỏa thân, nhưng một chiếc áo khoác trench coat cỡ bự đã che kín toàn thân cô. Dẫu vậy, hai bầu ngực to hơn cả đầu người cùng vòng ba nảy nở vẫn hằn lên lớp áo khoác, tạo nên những đường cong xác thịt đầy đặn.

Đuôi mắt cô hơi rủ xuống, toát lên vẻ dịu dàng.

Trong đôi mắt ấy, phần tròng trắng vốn dĩ đã bị đảo ngược thành màu đen kịt, còn con ngươi thì rực lên sắc đỏ.

Một đôi mắt đảo ngược với hai màu đỏ đen.

Đó là tàn dư dị năng xuất hiện ngay sau khi biến thân, hệ quả của『Trạng thái biến đổi』ở cường độ cao.

Thuở mới quen nhau, ngay cả khi ở dạng người, đôi mắt cô vẫn luôn trong trạng thái đảo ngược như vậy, khiến cô từng phải sống trong cảnh bịt mắt. Nhờ rèn luyện không ngừng nghỉ, cô mới có thể quay lại cuộc sống bình thường mà không cần che mắt nữa.

Dẫu vậy, mỗi khi cảm xúc dâng trào hay vừa sử dụng xong dị năng, sự biến đổi này lại hiện ra như thế.

“Lúc nào anh cũng thấy, cứ mỗi lần biến hình là quần áo lại rách tươm, xót của thật đấy.”

“Dạ…… thì đúng là vậy. Nhưng em cũng đành chấp nhận thôi. Dù em thấy rất có lỗi vì lúc nào cũng phải để Norman-sama mua đồ mới cho mình. Hơn nữa, xét về kích cỡ thì cũng hiếm có bộ đồ nào vừa vặn với em.”

“Không sao đâu. Nhân tiện thì, nếu không bị vướng mắc chuyện đó, em thích mặc đồ kiểu gì?”

“…………Để em xem nào.”

Cô khẽ nghiêng đầu,

“Những bộ đồ thật dễ thương, có đính thật nhiều ren và bèo nhún chẳng hạn.”

“……Ra là vậy. Anh nhất định phải chiêm ngưỡng thử mới được.”

Norman gật gù, đồng thời khắc sâu thông tin đó vào trong tâm trí.

“Cơ mà…… Quả không hổ danh Norman-sama, ngài chơi chữ thâm thúy thật đấy!”

“Hửm? Chuyện gì cơ?”

“Chẳng phải ngài đang ám chỉ đến cái tin đồn về con ma khuyển, con quái vật trên con phố Hellcate đó sao?”

“À…… không, con quái vật trong cái tin đồn đó…… là nói em đấy.”

“………………Dạ?”

“Xảy ra bao nhiêu chuyện nên chắc em không nhớ, nhưng nơi đầu tiên hai đứa mình chạm mặt, rồi cả lúc anh nhặt em về cưu mang sau đó, đều là ở trên con phố Hellcate này cả đấy. Em nhớ không, hồi đó anh còn bị thương một chút mà nhỉ? Chắc là chuyện đó đã bị tam sao thất bản rồi lan truyền ra ngoài thôi.”

“Ôi……”

Nghe Norman nói vậy, Elteel tròn mắt ngạc nhiên, rồi sau đó khẽ mỉm cười.

“Chuyện đó────thực sự rất lãng mạn nhỉ.”

“Sự phẫn nộ chính đáng, đó chính là động lực của cô ấy nhỉ.”

Norman vừa nói vậy vừa đưa tay chải lông.

“Oáp?”

Eltiel đáp lời kèm theo một cái ngáp, dáng vẻ hiện tại của cô không phải là người, mà là một con chó đen.

Cô đang vươn tấm thân khổng lồ thư giãn trong phòng khách tại nhà trọ của Norman.

Chiếc áo khoác trench coat màu đen thường mặc bên ngoài đã được cởi ra, cậu đang luồn chiếc lược qua bộ lông đen nhánh của cô.

Đang chải lông.

Việc Norman tự tay chải lông cho cô sau giờ làm việc đã trở thành thói quen của cả hai.

Lông của cô có độ bóng độc đáo và cảm giác mượt mà khi chạm vào. Vừa cẩn thận và chậm rãi di chuyển chiếc lược, Norman vừa tiếp lời.

“Jacqueline Harley đã bị chính anh trai mình bán đi và ép làm việc trong một nhà chứa bất hợp pháp. Hiện tại cô ấy mười tám tuổi, và bắt đầu làm việc từ năm mười hai tuổi…… sáu năm ròng rã. Anh thật không dám tưởng tượng cô ấy đã phải trải qua một thời thanh xuân như thế nào nữa.”

“Gâu.”

“Đúng vậy. Dù sao thì cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì. Điều quan trọng là cô ấy đã sống sáu năm trong nhà chứa đó và sống sót. Sáu năm trời, liên tục bị gã anh trai bán đứng, liên tục làm mồi cho những gã nhà giàu chẳng biết mặt mũi ra sao.”

Bị bóc lột vì nhục dục, phơi mình trước nhục dục.

Suốt sáu năm, cô ấy chỉ là một món công cụ.

Một con ngựa thồ chỉ để thỏa mãn những dục vọng xấu xa của kẻ khác.

“Gâu?”

“Không, không chỉ có thế đâu. Trong nhà chứa đó, có những đứa trẻ phải không? Tất nhiên không chỉ có trẻ em, nhưng trong số đó, cô ấy là người lớn tuổi nhất và lão làng nhất. Hẳn là cô ấy đã phải chứng kiến────trong suốt sáu năm, cảnh những đứa trẻ bị xài rồi vứt bỏ.”

Một nhà chứa bất hợp pháp.

Nghe nói ở đó không quan trọng tuổi tác, nhưng trong trường hợp này, những đứa trẻ ngây thơ lại trở thành món hàng. Thêm vào đó, có cả những đứa trẻ bị khiếm khuyết cơ thể, bản thân Jacqueline cũng đầy rẫy vết thương. Chắc hẳn cũng có những đứa trẻ đã bỏ mạng trong lúc làm việc, hoặc tinh thần hoàn toàn sụp đổ.

“Trị an khu vực đó không được tốt. Người vô gia cư thì đã đành, lại còn cả trẻ mồ côi nữa. Những kẻ bị bắt làm việc trong loại cửa hàng đó nếu không phải là thành phần như vậy thì cũng là những đứa trẻ bị bán đi như Jacqueline. Cô ấy hẳn cũng có sự đồng cảm, và mang lòng oán hận tận xương tủy đám đàn ông đã hành hạ những đứa trẻ ấy cùng với chính bản thân mình.”

“Uun?”

“Đám vô gia cư cũng vậy thôi.”

Cậu lại cử động chiếc lược, vuốt ve phía sau tai cô.

Đôi tai giật giật rung rinh.

“Nhà chứa sẽ làm gì với những món hàng đã hỏng? Đơn giản thôi, vứt bỏ chúng. Ở đâu ư? Cứ vứt lăn lóc ra hẻm sau là đám vô gia cư sẽ tự động nhặt lấy. Ba gã đầu tiên cũng đã thỏa mãn dục vọng của chúng theo cách như vậy.”

Bản thân chuyện đó cũng chẳng phải là điều gì hiếm lạ.

Môi trường sống của đám『Vô gia cư』, cậu đã nắm được qua tờ giấy ghi chú nhận từ một đứa trẻ lang thang.

Rằng ba gã đó hoàn toàn được thỏa mãn về mặt tình dục. Chắc hẳn chúng đã nhặt nhạnh lại những món hàng hết giá trị lợi dụng từ nhà chứa bất hợp pháp.

“Tất nhiên cô ấy biết chuyện đó, hẳn là đã rất khiếp sợ. Rằng có thể người tiếp theo sẽ là mình. Thế nhưng.”

Thế nhưng.

Cô ấy đã trở thành 《Unlaw》.

“Sau khi trở thành 《Unlaw》, cô ấy lập tức nhận ra sự bất thường của bản thân. Hơn nữa cô ấy khá thông minh. Hoặc có lẽ đã học lỏm được từ mấy vị khách quý tộc cũng nên. Việc chỉ giết gã anh trai sẽ chẳng thay đổi được gì cả. Cô ấy căm hận cái nhà chứa nơi mình đã sống và những gã đàn ông đã mang bọn họ ra làm trò tiêu khiển. Nhưng hơn cả thế────là sự phẫn nộ không thể tha thứ. Thế nên, cô ấy đã giết, và tiếp tục tàn sát.”

Tại sao ư?

Vì không thể tha thứ.

Sự phẫn nộ chính đáng. Sự tức giận tin rằng mình phải làm điều đúng đắn.

Giết vì không thể tha thứ.

Đó là lý do duy nhất còn sót lại của cô ấy.

“Phần sau thì đơn giản thôi. Chỉ giết đám vô gia cư hay dân lao động thì sẽ chẳng bùng thành chuyện lớn. Nhưng nếu một quý tộc bỏ mạng thì lại là chuyện tày đình. Thực tế đã chứng minh điều đó, và nhà chứa kia cũng đã bị phơi bày ra ánh sáng. Cảnh sát điều tra rồi thì bọn chúng có muốn bưng bít cũng chẳng xong. Kết quả là cô ấy đã đạt được mục đích của mình. Phẫn nộ chính đáng───chính là muốn đập nát cái nhà chứa đó.”

“Uuf?”

Cô ấy đã tính toán rằng, một khi sự tồn tại của nơi đó bị cảnh sát phanh phui, những món hàng sẽ được coi là nạn nhân và được bảo vệ.

Có lẽ, nếu chuyện này không bị vỡ lở, con số nạn nhân của vụ án giết người hàng loạt sẽ không chỉ dừng lại ở mức năm người.

Móng vuốt của công lý đã giáng xuống.

Tuy cậu không cho rằng cứ nhân danh lẽ phải thì muốn làm gì cũng được.

Nhưng cô ấy không thể dừng lại.

Một kẻ mổ bụng sinh ra từ địa ngục, lại tiếp tục gieo rắc địa ngục.

Có điều, thật mỉa mai làm sao khi kẻ nhe nanh múa vuốt với con quái vật ấy, lại chính là Hắc Khuyển của địa ngục.

“Đại khái thì, phần phá án chắc kết thúc như vậy thôi. Có thể còn những sai sót hay nhầm lẫn ở tiểu tiết, nhưng dù sao anh cũng chẳng phải thám tử.”

“Gâu.”

“Hahaha, đúng không? Coi như để giết thời gian vậy. Rồi, chải lông như vậy chắc là đủ rồi đấy.”

“Gâu~.”

Eltiel đang nằm nhoài người vội vàng đứng dậy.

Sau khi rùng mình lắc lắc bộ lông, cô đi một vòng quanh Norman đang ngồi trên sàn,

“Wa…… hahaha, nhột quá, El à.”

“Gâu!”

Liếm láp, liếm láp.

Cái lưỡi đỏ lòm to lớn thô ráp liếm quanh mặt Norman.

Sự nhột nhạt khiến cậu không nhịn được mà bật cười.

Cái mõm trong hình dạng chó đen của cô lớn đến mức có thể nuốt trọn cả đầu Norman, chỉ cần một chiếc răng nanh sượt qua một chút thôi cũng đủ xé toạc cổ cậu.

Thế nhưng Norman chẳng hề mảy may bận tâm.

Cậu vừa cười vừa đón nhận tình cảm của cô.

“Ku~un.”

“Ô kìa.”

Sau khi khẽ liếm một cái cuối cùng rồi ngẩng mặt lên, dáng vẻ của cô đã trở về hình hài con người.

Mái tóc vàng óng chứ không phải màu đen tuyền rủ xuống, xõa mượt dọc theo cơ thể cô.

Đôi mắt đỏ rực đăm đắm nhìn Norman Heimish đang nằm ngửa ra đó không chút phòng ngự.

Trông cậu có vẻ uể oải hờ hững, nhưng nếu bảo cậu ốm yếu mỏng manh thì hoàn toàn sai lầm.

Vì lúc nào cậu cũng khoác măng tô nên khó mà nhận ra, nhưng vốn là một cựu quân nhân chưa từng lơ là việc rèn luyện, cơ bắp cậu vô cùng săn chắc cùng phản xạ vận động tuyệt vời. Dù không hiếu chiến, nhưng cậu tuyệt đối không hề yếu ớt.

Cậu là kiểu đàn ông dẫu có bước đi giữa khu ổ chuột nguy hiểm cũng chẳng hề hấn gì.

Hơn ai hết, Elteel thừa biết đầu óc cậu cũng vô cùng nhạy bén.

Mỗi khi giải quyết những vụ án liên quan đến 《Unlaw》, chỉ cần có Elteel ở bên, cậu sẽ luôn sắm vai thám tử.

Cô biết rõ, cậu là một con đực đầy sức quyến rũ.

Người đàn ông ấy lúc này lại đang bị cô đè dưới thân.

Và rồi, trong đầu cô chợt lóe lên một suy nghĩ.

──────Chỉ cần siết lực thêm một chút xíu thôi, mình có thể dễ dàng lấy mạng ngài ấy nhỉ.

Cậu là con người, còn cô là một con quái vật.

Một con quái vật như cô hoàn toàn có thể giết chết cậu.

Đó là một sự thật hiển nhiên.

Thế nhưng, dẫu nắm rõ sự thật ấy, cô vẫn chọn cách phủ phục và phục tùng cậu.

Cảm giác đó, phải diễn tả thế nào nhỉ─────thật sự rất kích thích.

“Kuuhn...”

“Nn, haha.”

Cô khẽ thè lưỡi liếm lên mặt cậu.

Cậu bật cười ngây ngô và chẳng mảy may phòng bị.

Không hề có lấy một tia cảnh giác nào.

Mỗi bận nhìn thấy dáng vẻ ấy của cậu, phần lõi sâu trong cơ thể cô lại nóng ran lên.

Cậu vốn dĩ đã như vậy ngay từ lần đầu tiên hai người gặp gỡ.

Chuyện đó đã xảy ra từ một năm rưỡi trước.

Elteel vốn là tiểu thư quý tộc của một thành phố nọ, nhưng khi đặt chân đến Baldium, cô đã biến thành một 《Unlaw》.

Đột ngột biến thành một con hắc khuyển mà chẳng hiểu mô tê gì, lúc đó cô chỉ biết cuộn mình run rẩy.

“Thế giới đảo lộn” có lẽ vẫn chưa đủ để miêu tả. Mọi thứ đều đã biến chất hoàn toàn.

Mà chẳng phải thế giới, thứ biến chất là chính bản thân cô.

Run rẩy và khiếp sợ. Cô tưởng chừng như mình đã rơi thẳng xuống địa ngục.

Cô những tưởng chỉ có trơ trọi một mình mình phải chịu đày đọa nơi địa ngục ấy.

Thế rồi, cậu đã nhặt một kẻ như cô về.

Lúc bấy giờ, Norman thậm chí còn chẳng nhận ra con chó ấy là một 《Unlaw》.

Đó chỉ là một sự tùy hứng bâng quơ.

Nhưng chính sự tùy hứng ấy đã cứu rỗi cuộc đời cô.

Cô học cách sử dụng dị năng, rồi dần trở thành cộng sự sát cánh cùng Norman giải quyết các vụ án.

Thú thực thì, ngoài bản thân cô ra, những 《Unlaw》 khác có ra sao cũng mặc xác chúng.

Dù cũng có tầm ba người mà cô không thể nhắm mắt làm ngơ, nhưng chuyện đó cứ tạm gác lại đã.

“Norman-sama.”

“Hửm?”

Khuôn mặt hai người gần sát đến mức mũi sắp chạm nhau.

Đôi mắt đỏ rực rỡ bắt lấy ánh nhìn từ đôi đồng tử xanh nhạt của cậu.

Đôi gò bồng đảo căng tràn ép xuống lồng ngực vạm vỡ của cậu đến mềm xèo ra, nương theo từng nhịp thở mà truyền tới một xúc cảm mơn trớn khe khẽ nhưng lại vô cùng chân thực.

Hai cánh tay trắng nõn nà và đầy đặn của cô vẫn dang ra, đặt hờ lên hai bên vai cậu. Suối tóc dài rủ xuống tựa như một bộ váy dạ hội thiên nhiên che khuất tấm lưng trần mỏng manh trong vắt, vương vãi lòa xòa trên bờ mông to tròn mềm mại như kẹo dẻo marshmallow.

Ngay cả với đôi bàn tay này, chỉ cần dồn sức, cô dư sức bóp nát bả vai cậu.

Thể hình khổng lồ khi biến đổi, đôi đồng tử đảo ngược, sở thích ngấu nghiến những tảng thịt lớn đều là minh chứng cho điều đó; chưa kể khứu giác lúc ở dạng người cũng nhạy bén chẳng kém gì loài chó, cộng thêm năng lực thể chất vượt trội. 

“Fufu.”

“? Trông em có vẻ vui nhỉ.”

“Vâng... ừm, em đang rất vui.”

Cơ thể cô khẽ run lên, đôi gò bồng đang bị ép chặt cũng nảy nhẹ theo.

“...Đúng là bổ mắt thật đấy.”

“Ara.”

“Vừa mềm mại lại vừa trơn láng. Chủ yếu là đang thử thách lý trí của anh đấy.”

“────Ufufu.”

Người đàn ông này không hề sợ hãi Elteel.

Dù là khi cô khoác lên mình lớp da con người, hay khi cô trở về với bản ngã quái vật nguyên thủy của mình.

Cậu đều sẵn lòng đón nhận một Elteel Siriusflame với tất cả những gì thuộc về cô.

Cậu cho phép cô ở bên, cho phép cô được hầu hạ chăm sóc cậu.

Dẫu biết rằng chỉ cần cô hơi dở chứng một chút thôi là cậu sẽ bỏ mạng.

Ấy vậy mà anh vẫn buông lỏng cảnh giác, cứ như thể đang muốn nói điều đó cũng chẳng tệ chút nào.

“───Ưm.”

Cặp môi ướt át khẽ liếm mút dọc theo sườn cổ cậu.

Cơ thể cậu khẽ giật bắn lên một cái.

Nơi đầu lưỡi nếm trọn vị mặn của mồ hôi vương trên làn da.

Dòng máu nóng chảy cuộn bên dưới lớp da ấy... rốt cuộc sẽ có hương vị tuyệt hảo đến mức nào đây?

Rất tò mò, nhưng cô không muốn biết.

Bởi cậu đã đối xử với cô như một con người thực thụ, nên thứ cô khao khát thưởng thức chẳng cần phải là máu tanh.

“Vậy thì, Norman-sama. Chải lông xong rồi, tiếp đến phiền ngài tắm rửa cho em nhé.”

Đôi môi mềm trượt dần từ cần cổ lên đến vành tai cậu. Hơi thở nóng hổi, dồn dập phả ra từ bờ môi căng mọng quyến rũ. Đôi đồng tử đảo ngược sắc độ, sự hưng phấn mãnh liệt đến trào dâng khiến ánh sáng vàng rực lấp lóe, cuộn trào nơi đáy mắt.

Chất chứa trong đó là thứ nhiệt lượng rừng rực như thể có sức mạnh thiêu rụi cả địa ngục sâu thẳm.

Cô thì thầm cất lời, giấu kín bên trong sự dung hòa giữa lòng trung thành tuyệt đối và dã tính hoang dại khôn cùng.

“Dù là ở trong nhân dạng nào cũng không sao cả───nhưng xin ngài, hãy cứ chiêm ngưỡng toàn bộ con người thật của em.”

Chương đệm 2

“Hừm…… Về 《Ma Khuyển》ấy mà…… Cậu bị làm sao vậy hả? Một con thú ăn thịt đang liếm mép thèm thuồng ngay trước mắt mà cậu cũng không bận tâm sao?”

“Bởi vì đàn ông luôn dễ dàng bị nguy hiểm cám dỗ mà.”

“Tôi nghĩ sự nguy hiểm trong trường hợp này không mang ý nghĩa vật lý đâu nhé!?”

Cậu ta gật gù ra chiều sâu sắc, chẳng biết là đang nghiêm túc đến mức nào.

Jim lại có chút chùn bước.

Vừa lùi lại, cậu vừa đưa mắt nhìn xuống bản báo cáo về vụ án.

“Hừm? Xét đây là một vụ án do 《Unlaw》 thuộc 《Giai vị II》 gây ra thì thế này cũng ở mức tàm tạm đấy chứ nhỉ. Chỉ có năm nạn nhân đã là may mắn lắm rồi. Vấn đề là những lời phàn nàn từ đám quý tộc đam mê đồ cổ vốn tiêu tiền như nước ở cái thành phố này. Kẻ mà cậu gọi là 『Ngài quý tộc』ấy ── Bront Byron, gã đó cũng khá là tài cán đấy. Bản thân tôi cũng từng vài lần mua đồ nội thất từ gã.”

Nói rồi, cậu ta tiếp lời.

“Tại tiếng 《Gầm rống》 đó mà những công dân lương thiện bình thường lại phải khiếp sợ trước sự tồn tại của một con thú dữ đáng gờm. Đã có sẵn tin đồn về quái vật, giờ lại thêm vụ sát nhân hàng loạt, rồi cả tiếng gầm rống bí ẩn nữa. Những truyền thuyết đô thị thừa thãi lại sắp sửa ra đời mất thôi. Nhìn từ góc độ của 『Cartesius』, tổ chức chuyên che giấu 《Unlaw》, thì đây quả là một rắc rối lớn.”

“Cái đó thì tôi chịu. Việc điều hòa mấy thứ đó là công việc của chị gái tôi mà.”

“Đáng tiếc thay! Hậu quả lúc nào cũng đổ lên đầu những người làm việc ở hiện trường thôi Norman quân!”

“……”

Thấy Norman khẽ thở dài, Jim lại càng trở nên phấn khích.

“Chà chà. 《Ngũ Trảo Chính Nghĩa》 sao. Tuy đi ngược lại quy tắc đặt tên của『Cartesius』, nhưng nghe cũng không tồi. Hay ta cứ gọi cô ả là 《Ác Ma Xé Xác》 nhỉ. Ở một góc độ nào đó, đây là thứ cảm giác chính nghĩa và ý thức trách nhiệm nảy sinh từ một tâm trí lệch lạc. Sự bộc phát méo mó do bị đè nén, áp bức. Thật là, một mô-típ quá đỗi quen thuộc. Năng lực làm cứng móng vuốt nghe có vẻ nhạt nhòa đấy, nhưng cũng được việc phết. Nếu là kỹ nữ thì chắc sẽ có nhiều trò hay ho để dùng đến nó lắm đây.”

Nói đoạn, Jim lén dò xét thái độ của Norman.

Nhưng cậu chỉ tắt hẳn nụ cười, mệt mỏi buông thõng người tựa vào lưng ghế.

“Hừm?”

Cậu khẽ gật gù,

“Như cậu biết đấy, tiêu chuẩn tối thiểu để mang ra sử dụng là 《Giai vị II》. Dù chỉ là tạm thời, nhưng dị năng và tinh thần đều ở trạng thái ổn định. Lợi ích này lớn lắm đấy! Dù sao thì ta cũng có thể bắt đầu ra lệnh cho chúng! Còn việc chúng có chịu ngoan ngoãn nghe lời hay không lại là chuyện khác!”

“Thế thì vứt rồi còn gì.”

“Chuẩn là vậy!”

Hét lớn, Jim dang rộng hai tay ra,

“Do đó, lũ 《Unlaw》 được『Cartesius』nuôi dưỡng tốt nhất nên là 《Giai vị III》!”

Câu chuyện lại tiếp tục xoay vần.

“Tuy tôi có nói từ 《Giai vị II》 là xài được, nhưng nói toẹt ra thì cái tầm này chẳng trông cậy được gì sất! Cùng lắm chỉ lùa chúng đi được chút đỉnh thôi! Như~ng mà! 《Giai vị III》 thì lại ở một cái tầm hoàn toàn khác!”

“Cậu sung quá nhỉ.”

“Phải sung chứ! Từ 《Giai vị III》 trở đi mới là sân chơi thực sự! Không chỉ tinh thần, mà nhờ vào sự ổn định của dị năng, ta có thể ứng dụng những năng lực ấy vào vô vàn mục đích khác nhau! Nào là mở rộng khả năng, gia tăng phạm vi, cho đến chỉ định mục tiêu, vân vân và mây mây! Một khi 《Giai vị III》 nhúng tay gây án, quy mô thiệt hại chắc chắn ăn đứt những bọn tép riu cấp dưới!”

Norman thầm hồi tưởng lại.

Khả năng thấu thị quá khứ và tương lai từ 《Tàn Hưởng Lệ Hoa》 của Shizuku, khả năng nói tiếng người trong trạng thái hóa thú nhờ 《Hắc Yêu Ma Khuyển》 của Elteel, hay những tiếng gầm chấn động đều là những ứng dụng siêu việt chỉ 《Giai vị III》 mới có thể làm được.

Cái điệu bộ phấn khích và lối nói chuyện của Jim quả thực phiền toái hết chỗ chê, nhưng nội dung thì lại sắc sảo đánh trúng tim đen.

“Trên thực tế, vụ án thứ ba mà cậu xui xẻo vướng phải, vụ náo động mang tên『Siêu Trộm』ấy, chính xác là do một 《Unlaw》 《Giai vị III》 đứng sau giật dây! Hậu quả là vô số món đồ giá trị trong thành Baldium đã không cánh mà bay────khuyến mãi thêm việc bảo tàng Baldium bị phá hoại thảm hại đến mức phải đóng cửa vĩnh viễn! Đó cũng chính là một trong những lý do khiến cậu phải ngồi đây chịu thẩm vấn đấy.”

“Thế à.”

“Cơ mà, từ một tin đồn về kẻ sát nhân đường phố, mọi chuyện đang dần đi quá xa rồi đấy nhỉ? Dạo gần đây, các điều tra viên bên tôi cứ liên tục tử vong và mất tích một cách bí ẩn, nhân sự đang thiếu hụt trầm trọng đây này. Cậu tính đền bù cho tôi thế nào đây hả.”

“Chuyện đã đến nước đó thì tôi cũng hết cách thôi.”

“Wahahaha! Phát ngôn chuẩn giọng điệu của một tên tội phạm thứ thiệt luôn!”

Và rồi.

“Vậy thì đến với phần thẩm vấn tiếp theo nào, Norman-kun! 《Siêu Trộm》 hiện hình tại thành phố này! Cậu đã đối đầu với ả ta ra sao! Việc cậu mang theo 《Bảo thạch》 và quậy tung trời với cái đứa ngông cuồng đó như thế nào!”

Đón nhận câu hỏi, Norman khẽ cử động đôi bàn tay đang bị còng, lặp đi lặp lại động tác xòe ra rồi nắm lại vài lần.

Tất nhiên, sợi dây thừng oái oăm kia vẫn trói chặt lấy cậu.

“Quậy tung trời, à. Cậu dùng từ khéo đấy.”

Bởi vì.

“Đây đúng là────một câu chuyện của thanh xuân mà.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Canonical five The Rippe Black Dog