Chương 198: Đang nói vấn đề
Tại phòng 302 khu ký túc xá nam.
"Không phải đâu."
Trương Ninh vừa đi vừa cằn nhằn về tin nhắn thông báo họp của Hội học sinh. Triệu Trác Dương nghe vậy gật đầu có chút đồng tình: "Tự dưng lại triệu tập họp khẩn cấp. Cảm giác có chút giống... 'bữa cơm cuối cùng' trước khi bị mang đi hành hình ấy nhỉ?"
"Nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, quản lão Uông Hạo làm gì." Cố Ngôn hất cằm. Gã vẫn còn nhớ như in những uất ức mà Giang Quyện từng kể, nên ấn tượng của gã về Uông chủ nhiệm cực kỳ tệ hại.
"Cho nên, tóm lại là ông có giấu thuốc tiêu hóa không hả Cố Ngôn? Trưa nay ăn cái quán lề đường kia tôi hơi đau bụng." Trương Ninh ôm bụng nhăn nhó.
"Không có. Hoặc là, ông có thể đặt thêm một suất gà rán Wallace ăn vào cho nó xổ ra một thể?" Cố Ngôn gợi ý một cách đầy thiện chí.
Trương Ninh: "......"
Mẹ kiếp, cái thằng mỏ hỗn này! Chờ lúc mày đi tắm, lão tử thề sẽ nhét đôi tất thối 3 ngày chưa giặt xuống dưới gối của mày!
Ba người vừa chí chóe vừa đi về đến cửa phòng ngủ. Cố Ngôn đẩy cửa, dẫn đầu bước vào trước. Triệu Trác Dương theo sát phía sau, với tay bật đèn sáng choang.
"Gấp gáp chạy về phòng như vậy, định đi gặp bạn gái ảo của ông à?" Trương Ninh chọc ngoáy.
"Thì là cái cô nàng streamer Mèo Tai Cụp đó chứ đâu. Ngày nào cũng canh giờ điểm danh đúng boong như đi làm quẹt thẻ ấy, hiếm thấy lần nào vắng mặt." Triệu Trác Dương hùa theo.
"Thôi đi, hai ông đừng có nói lung tung, ca đây cây ngay không sợ chết đứng. Không có yêu đương ảo gì sất." Cố Ngôn vứt ba lô lên ghế.
"Đúng đúng đúng, ông ngay lắm cơ." Trương Ninh cười mỉa. "Buổi tối thì ném tiền quyến rũ nữ streamer, ban ngày thì dắt tay trốn học đi chơi cùng Giang Hội trưởng, lúc rảnh rỗi lại ra ngoài tám điện thoại xuyên lục địa với em gái nhà họ Giang. Cuộc sống tình cảm của ông đúng là phong phú, bận rộn hơn cả tổng thống thật đấy."
Triệu Trác Dương đặt ba lô xuống, cầm lấy chai nước khoáng cạnh bàn, vặn nắp uống một ngụm rồi đâm thêm một nhát dao chí mạng: "Tối nào ông đi tắm cũng mang theo điện thoại bật max loa để nghe người ta hát livestream, bảo tụi này không nghĩ nhiều hơi bị khó đấy Cố ca ạ."
Cố Ngôn im bặt.
Thanh niên mười bảy, mười tám tuổi, bản thân mỗi đứa vốn đã chứa đầy hormone như một mồi lửa, chỉ cần chạm nhẹ là bùng cháy. Trước đó thì không sao, gã chỉ coi Mèo Tai Cụp là một cô gái ảo trên mạng, còn Giang Quyện là anh em tốt, gã chưa bao giờ liên tưởng đến chuyện gì kỳ quái giữa hai người này.
Nhưng buổi trưa nay, Cố Ngôn thực sự đã ôm đầy một vòng tay ôn hương nhuyễn ngọc bằng xương bằng thịt. Đừng quản người gã ôm là nam hay nữ, nhưng cái eo đó thực sự là quá mảnh mai, mềm mại đến mức gã chỉ muốn siết chặt lại.
Cứ nghĩ đến việc cô gái mỏng manh trong lòng mình lúc đó chính là Giang Quyện, trong lòng Cố Ngôn lại dâng lên một cảm giác ái muội khó tả. Không phải là bài xích hay chán ghét, mà là một loại cảm xúc rung động mãnh liệt đến mức... gã cảm thấy mình như đang phản bội lại tình anh em bao lâu nay.
"Chờ mười giờ đi." Trương Ninh rủ rê đánh game.
"Thế thì phải hai tiếng nữa, ông chơi trước đi đã, cày rank xong rồi mới học." Triệu Trác Dương ngáp dài.
Cố Ngôn đột nhiên kéo ghế ngồi xuống bàn học, mở cuốn sách bài tập Toán ra, vẻ mặt đầy quyết tâm: "Hai ông cứ chơi đi. Đã vào trận rồi thì còn tâm trí đâu mà nhìn đống sách nát này nữa. Tối nay tôi bận... bận học."
Gã đã quyết định rồi. Ngoài việc giữ khoảng cách vật lý an toàn với Giang Quyện ra, gần đây gã cũng sẽ không xem livestream nữa. Gã phải cai nghiện Mèo Tai Cụp một thời gian để thanh lọc tâm hồn. Nếu không, gã thực sự sợ có đêm nào đó, cô gái xinh đẹp kiêu kỳ trong mộng sẽ bò thẳng từ trong điện thoại lên giường mình mất!
Cùng lúc đó, tại căn hộ của Hội trưởng.
Sau khi hát xong bài cuối cùng theo yêu cầu của fan, Giang Quyện cũng cảm thấy hơi mệt. Nàng cất cây đàn guitar, thu chân lại rồi đứng dậy rời khỏi ghế. Nàng đi đến bàn học cầm ly nước ấm lên uống, đồng thời ánh mắt dời sang màn hình máy tính bên cạnh.
Anh Tám: "Miêu bảo à, khách sáo quá rồi, đều là người nhà cả mà, sao lại mặc quần jean kín cổng cao tường đánh guitar thế kia. Đổi váy đi!" Gió Lang Thang: "Oa oa, hôm nay đánh đàn không lộ mặt, chơi game cũng không lộ mặt, tớ chịu không nổi rồi, Mèo của tớ ơi!"
Giang Quyện mặc kệ những lời trêu ghẹo. Nàng ngồi lại vào ghế gaming, đặt ly nước xuống, chuyển màn hình sang giao diện quản lý livestream của mình, nhìn lướt qua vị trí khách mời danh dự .
Rất tốt, Bố-Cố-Điểu không có ở đây. Cái tên ngốc đó hôm nay bốc hơi thật rồi.
"Vừa rồi có người bảo tớ làm mọi người buồn ngủ à? Tớ là streamer hệ kỹ năng đấy nhé, các anh em trong phòng livestream ai mà chẳng đến đây để học hỏi kỹ thuật chơi game cơ chứ." Nàng mỉm cười nói vào micro.
Là Trà Trà nha: "Tớ chơi LoL toàn đánh với máy thôi, làm gì có kỹ năng mà học (Thẹn thùng)." Suối: "Chính xác, tớ đến để học cách đi rừng hái nấm đây." Đàn chị tài chính: "Tớ thấp hèn, tớ thừa nhận, tớ đến chỉ vì u mê nhan sắc và giọng nói của Miêu Miêu."
"Bạn rất thành thật, đáng được khen ngợi. @Đàn-chị-tài-chính kết bạn với tớ đi." Giang Quyện bật cười khanh khách.
"Được rồi, được rồi." Nàng đưa tay lên vẫy vẫy trước camera vẫn chỉ quay từ cổ trở xuống. "Bất kể mọi người đến để học kỹ thuật, nghe nhạc, ngắm đồ tớ mặc, hay là..." Giang Quyện cố tình kéo dài giọng, dừng lại một chút.
Tự Nhiên: "Cố ca: Em cứ đọc thẳng ID của anh ra là được rồi, không cần ẩn ý đâu."
Thấy có người nhắc đến tên gã, khóe môi nàng khẽ nhếch lên, nói tiếp: "Đã hơn mười giờ rồi, muộn lắm rồi, mọi người cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé."
Trà Trà: "Ngủ ngon nhé, Miêu bảo." Anh Bàn Phím: "Ngủ ngon nhé, bà xã."
"Ngủ ngon, ngày mai nhớ về nhà thăm tớ nhé, bái bai."
Giang Quyện quay đầu đi. Dù trên stream vẫn không lộ mặt, khán giả chỉ có thể nhìn thấy một vành tai trắng nõn nà và vài sợi tóc mềm mại vương trên bờ vai thon thả. Nàng đưa hai ngón tay làm động tác bắn tim về phía màn hình, vẫy vẫy tay rồi ngắt đường truyền, tựa cả người vào lưng ghế thở phào.
Giang Quyện không có động tác nào khác, chỉ nhắm mắt lại, cứ thế ngồi im lặng trong phòng một hồi lâu.
Khoảng năm phút sau, nàng như vừa hoàn hồn. Nàng mở mắt ra, cầm lấy chiếc điện thoại đang úp trên bàn. Nàng mở ứng dụng WeChat, nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của ai đó, ngón tay chần chừ mãi giữa nút Gọi điện và Nhắn tin nhưng vẫn không hạ xuống.
Giang Quyện mím môi bực dọc, khóa màn hình lại, đứng dậy rời khỏi ghế. Vừa quay người lại, đập vào mắt nàng là chiếc bàn nhỏ đặt dưới ánh đèn ngôi sao nhấp nháy.
Đây là vật trang trí làm bối cảnh góc khuất cho buổi livestream của nàng. Thường ngày nàng sẽ đặt một chú gấu nhỏ ở đó, nhưng hôm nay, chỗ đó lại chễm chệ một Quý cô Thỏ tai dài mặc váy ren.
Giang Quyện nhướng mày, đôi mắt xanh thẳm lóe lên một tia ranh mãnh. Dường như nghĩ ra điều gì đó, nàng cầm điện thoại lên, nhắm thẳng ống kính về phía Quý cô Thỏ, bấm tách một cái.
Bên khu ký túc xá nam.
Cố Ngôn quẳng bút xuống bàn, hai tay ôm đầu vò loạn xạ, tóc tai rối bù như cái tổ chim. Những bài toán Tích phân tích phân khỉ gió gì đó hoàn toàn không thể lọt vào đầu gã. Trong não gã lúc này chỉ toàn là tiếng gọi "Cố ca..." mềm mại vang lên trong cơn ảo mộng.
Trương Ninh đang đeo tai nghe chơi game, nghe thấy tiếng động lạch cạch liền ngó đầu xuống giường: "Ông lại lên cơn động kinh gì thế? Học hành áp lực quá à?"
"Không có gì. Tôi nghỉ đây, chơi game, chơi game thôi."
Gã dứt khoát khép cuốn sách dày cộp lại, vớ lấy điện thoại trên bàn. Cảm giác lúc này chẳng khác nào một tù nhân vừa vượt ngục thành công, thoát khỏi chốn "tu hành" ép xác.
Vừa mở màn hình khóa lên, đập ngay vào mắt gã là một thông báo tin nhắn WeChat chưa đọc.
Tiểu Kiêu Kỳ: [Hình ảnh] Tiểu Kiêu Kỳ: "Sao hôm nay cậu không vào xem livestream?"
Cố Ngôn mở bức ảnh ra. Đó là hình Quý cô Thỏ đang ngồi vắt chéo chân ngoan ngoãn dưới ánh đèn vàng ấm áp. Nhưng góc chụp này... Cố Ngôn nheo mắt lại. Đây chính là góc máy quay livestream của Mèo Tai Cụp!
Cố Ngôn: "......"
Không phải chứ, Giang Quyện! Cái trí nhớ của cậu mấy ngày nay tốt đột xuất vậy sao? Cậu mang con thỏ tớ tặng lên livestream để trêu ngươi tớ đấy à?! "Thế là cai nghiên đã thất bại toàn tập!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
