Chương 202: Đẹp không?
Giang Quyện ngồi ở hàng ghế đầu, nghe thấy tiếng trò chuyện cố tình giả đò lả lơi truyền đến từ phía sau, nàng khẽ mím môi, vờ như không có chuyện gì, tiếp tục cúi đầu đọc sách.
“Giang Quyện...” Dương Hàm ngồi cạnh khẽ gọi.
“Ừm.” Nàng không ngẩng đầu, nhàn nhạt đáp lời.
“Hôm qua Cố Ngôn lôi cậu đi... là có chuyện gì không? Hai người...”
Động tác lật sách trên tay Giang Quyện khựng lại. Nàng quay đầu nhìn về phía Dương Hàm, nét mặt bình thản không chút gợn sóng: “Không có gì đâu. Cậu ấy biết tớ bị ốm, đầu óc có chút không bình thường nên mới cưỡng chế kéo tớ đến phòng y tế thôi.”
Nói xong, cuối cùng nàng vẫn không nhịn được mà hơi xoay người, mượn góc khuất liếc nhìn nam sinh đang ngồi ở phía sau bên phải. Gã đang nói chuyện với Viên Mạn Văn, hoàn toàn không chú ý tới có một ánh mắt lạnh lẽo đang lườm mình.
Giang Quyện hừ lạnh một tiếng trong lòng.
Ở dãy bàn giữa, Viên Mạn Văn dùng khóe mắt luôn chú ý đến nam sinh đẹp trai bên cạnh. Thấy gã lười biếng lôi sách giáo khoa đặt lên bàn, nàng ta nghiêng người, nũng nịu trêu ghẹo: “Sao thế Cố Ngôn, cậu định dùng sách môn Kinh tế để kê làm gối ngủ à?”
Cố Ngôn chán nản liếc nàng ta một cái: “Yên tâm, lúc nào thầy Joven xuống lớp, tớ sẽ gọi cậu.”
Cố Ngôn tặc lưỡi trong bụng. Đúng là lời không hợp ý thì nửa câu cũng thừa. Nhưng nể tình lúc nãy trót mượn vị trí chỗ ngồi của người ta, gã nhịn.
Bỗng nhiên, gã nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng: Đồng phục nữ sinh... chẳng phải là mặc váy sao?!
Cố Ngôn hậu tri hậu giác nhận ra chuyện này, sống lưng khẽ thẳng lên, khóe môi không kìm được mà nhếch lên một nụ cười ranh mãnh. Gã lập tức lấy điện thoại ra, mở WeChat, nhấn vào ảnh đại diện Tiểu Kiêu Kỳ của Giang Quyện, ngón tay gõ phím nhanh thoăn thoắt:
A Cố Ngôn: “Mắc bệnh à?” Tiểu Kiêu Kỳ: “Sao? Lại lên cơn gì?” A Cố Ngôn: “Không có gì, chỉ là phóng viên Cố muốn phỏng vấn bạn học Giang một chút: Lần đầu tiên mặc váy ngắn tung tăng ra ngoài, có phải cảm thấy đũng quần cực kỳ mát mẻ và kích động không?” Tiểu Kiêu Kỳ: “Cậu muốn biết cảm giác đó thì tớ không ngại mua tặng cậu vài cái váy xòe để cậu tự mình mặc thử đâu.” A Cố Ngôn: “Thôi xin kiếu, tớ có lông chân nam tính, mặc không hợp.” A Cố Ngôn: “Nhắc mới nhớ, lúc trước cậu livestream, đôi chân đó nhẵn thín không tì vết luôn. Cậu là bẩm sinh không có lông chân, hay là lén dùng kem tẩy lông của con gái vậy hả (Mặt cười đểu)?”
Màn hình hiện lên: Đối phương đang nhập...
Tiểu Kiêu Kỳ: “Cút.”
Viên Mạn Văn ngồi bên cạnh, nhìn nam sinh cứ nhìn màn hình điện thoại cười tủm tỉm, đáy mắt tràn ngập sự dịu dàng khác hẳn vẻ lạnh nhạt ban nãy, trong lòng dâng lên sự ghen tị. Nàng ta giả vờ không để ý, ngây thơ hỏi một câu thăm dò: “Cố Ngôn, cười vui thế, nhắn tin với bạn gái à?”
Cố Ngôn thu lại nụ cười, cất điện thoại. Gã quay đầu nhìn thẳng vào Viên Mạn Văn, suy nghĩ một giây rồi dứt khoát đáp:
“Ừ, bạn gái.”
Nói xong, gã cũng không có ý định giải thích thêm nửa lời, lật sách ra cúi đầu vờ đọc. Gã đã sớm ngửi thấy mùi trà xanh thoang thoảng rồi.
Bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, nụ cười của Viên Mạn Văn cứng đờ. Ừm, thế giới của Cố Ngôn lập tức thanh tịnh hẳn.
Tiết học tự chọn này khiến đầu óc Cố Ngôn đau như búa bổ. Đủ loại thuật ngữ Kinh tế học hiếm gặp từ miệng giáo viên người nước ngoài thốt ra, vào tai gã liền biến thành Kim Cô Chú tụng kinh, khiến đầu óc ong ong. Khó khăn lắm mới chịu đựng được 90 phút đến giờ tan học. Gã không lập tức đứng dậy rời đi mà uể oải dựa vào thành ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.
Viên Mạn Văn cũng nhận ra Cố Ngôn cực kỳ không chào đón mình. Nàng ta vốn là tiểu thư được chiều chuộng từ nhỏ, luôn có nam sinh vây quanh, chưa từng quen với việc bị ngó lơ phũ phàng như thế. Nàng ta tức tối liếc xéo gã một cái, hừ lạnh một tiếng, vội vàng thu dọn sách vở rồi xách túi rời đi từ lối bên phải.
Cố Ngôn tự nhiên nghe thấy tiếng hừ đầy ấm ức đó, nhưng gã ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên. Sau sự việc bị nữ sinh Lâm Thanh Á vu oan trước đây, gã đã biết sợ mà tự động bật khiên cách ly với mấy đóa hoa đào nát này rồi.
“Cố Ngôn.”
Một giọng nói trong trẻo, mang theo chút lạnh lẽo quen thuộc vang lên.
Gã quay đầu mở mắt nhìn sang. Gương mặt thanh lãnh kiêu ngạo của Giang Quyện đang đứng sừng sững ở lối đi cạnh bàn gã. Tầm mắt Cố Ngôn vô thức di chuyển từ gương mặt nàng xuống dưới...
Khụ. Quả nhiên là váy xếp ly nữ sinh, lại còn phối với tất đùi màu đen ôm sát đôi chân thon dài thẳng tắp nữa chứ. Không hổ là Mèo Tai Cụp lão sư, cái visual này quả thực là nữ tính tràn màn hình, lực sát thương cực mạnh!
Trong lớp lúc này có không ít học sinh đang lén lút ngoái nhìn về phía họ. Dù sao hai người cũng là nhân vật tâm điểm, dư âm của bộ phim thần tượng trốn học trên diễn đàn hôm qua vẫn còn đang nóng hổi. Ai mà biết hôm nay hai người có diễn tiếp tập 2 ngay trong lớp Kinh tế không chứ.
“Cậu nhìn cái gì đấy hả?” Giang Quyện nhíu mày, giọng điệu mang theo sự cảnh cáo nguy hiểm.
“Nhìn chân.” Gã thản nhiên ngước lên, cực kỳ thành thật và mặt dày trả lời.
Dương Hàm đứng ngay cạnh Giang Quyện, nghe thấy nam sinh trả lời vô liêm sỉ như vậy thì hoảng hốt vội quay sang xem Hội trưởng có nổi trận lôi đình hay không. Bầu không khí căng như dây đàn!
“Hả?” Giang Quyện cười lạnh.
Nàng giơ cánh tay lên, đột ngột xòe bàn tay trắng nõn ra trước mặt gã. Thấy điệu bộ này, Cố Ngôn giật mình vô thức ngả người ra sau lưng ghế phòng thủ: “Cậu... cậu không định tặng tớ một cái bạt tai giữa chốn đông người đấy chứ?”
Giang Quyện mỉm cười—một nụ cười đẹp đến khuynh thành nhưng lại khiến Cố Ngôn rợn tóc gáy. Nàng lắc lắc năm ngón tay thon dài trước mặt gã, nhả từng chữ một:
“Năm bộ.”
“Năm bộ đề thi Toán tổng hợp. Từ giờ đến cuối tuần, cậu phải cố gắng làm cho xong đấy nhé, bạn-học-Cố.”
Cố Ngôn: “......”
Nói xong án phạt, nàng đắc ý thu tay lại, xoay người quay gót đi thẳng ra cửa, bóng lưng toát lên vẻ "Thâm tàng bất lộ".
“Này, Giang Quyện!” Cố Ngôn bừng tỉnh, hoảng hốt gọi với theo bóng lưng nàng. “Cậu đây là công báo tư thù nhé! Năm bộ Toán? Cậu muốn mạng tớ à?!”
“Cậu cũng cho tớ có bao xa, biến đi bao xa đi.” Giọng nói trong trẻo nhưng tàn nhẫn của nàng vọng lại từ ngoài hành lang.
Dương Hàm và Giang Quyện cùng rời khỏi phòng học, theo dòng người xuống lầu để quay về lớp 11-1. Dương Hàm suy nghĩ một chút rồi rụt rè lên tiếng: “Giang Quyện này.”
“Ừm.” Giang Quyện quay đầu nhìn người bên cạnh. Khác với vẻ lạnh lùng ban nãy, tâm trạng nàng lúc này có vẻ khá tốt. Khóe môi thoáng vương nụ cười, gương mặt thư giãn trông dịu dàng và có sức sống hơn hẳn ngày thường. Án phạt vừa rồi khiến nàng rất hả dạ.
Dương Hàm thấy bộ dạng vui vẻ này của nàng, lấy đâu ra vẻ gì là đang tức giận vì bị trêu ghẹo, lời định khuyên can đành nuốt ngược vào trong, lảng sang chuyện khác: “Không biết buổi họp Hội học sinh chiều nay sẽ nói về chuyện gì nhỉ.”
“Chắc là đi lướt qua một lượt quy trình, nhấn mạnh những việc các bộ phận cần làm, tiện thể chọn hai người dẫn chương trình để chuẩn bị diễn tập và Lễ khai mạc Đại hội thể thao thôi.”
“Vậy thì cậu chắc là bận lắm.” Dương Hàm do dự một lúc rồi chốt hạ: “Cái đó... Tớ thấy Cố Ngôn có vẻ hay nhắm vào cậu. Cậu cẩn thận nhé.”
Giang Quyện nghe vậy khẽ bật cười: “Cậu ấy có ý nhắm vào tớ đâu chứ. Cậu ấy chỉ là... cái mỏ hơi hỗn và thiếu đòn chút thôi.”
Nghe cái giọng điệu dung túng bênh vực người nhà của nàng, Dương Hàm càng lúc càng nghi ngờ bộ đồng phục nam rộng thùng thình mà Giang Quyện mặc trốn học hôm qua chính là của Cố Ngôn. Quan hệ của hai người này, kiểu gì cũng không bình thường!
...
Trong khi đó, Viên Mạn Văn mang theo tâm trạng tồi tệ về tới lớp. Vừa ngồi xuống, Tra Diệu đã sáp lại ôm cánh tay hóng hớt: “Mạn Mạn, tớ thấy cậu cố tình ngồi cùng Cố Ngôn, tiến triển đến đâu rồi? Hắn có xin số cậu không?”
Nghe đến cái tên này, nàng ta tức tối mím môi, kể lại nguyên văn chuyện bị gã chặn họng bằng hai chữ Bạn gái.
“Ôi dào, chắc chắn là chưa có bạn gái đâu! Nam sinh hay dùng trò đó để ra vẻ cao giá thôi mà, Mạn Mạn cậu chỉ là quá đơn thuần tin người thôi.” Tra Diệu xua tay phân tích. “Cậu cứ học tập cái cô Giang Quyện đằng kia kìa. Đối với Phùng Bác chỉ cần lạnh nhạt vài câu, ngoắc ngoắc ngón tay là đám con trai tự có cảm giác chinh phục mà bò lại ngay.”
Tra Diệu nhíu mày nói tiếp: “Vừa nãy lúc cậu tức giận bỏ đi rồi, tớ thấy Giang Quyện còn chủ động chạy tới bàn tìm Cố Ngôn nói chuyện nữa cơ. Cậu xem, cậu ta vừa cướp sự chú ý của Phùng Bác, lại còn công khai bắt cá hai tay với Cố Ngôn. Bề ngoài thì tỏ vẻ thanh cao, bên trong thì đúng là cao tay thật.”
Viên Mạn Văn lúc này vốn đã cực kỳ khó chịu với Giang Quyện, nghe khích tướng như thế liền nghiến răng bảo: “Tớ không thèm học nổi mấy trò dơ bẩn đó.”
Bất chấp điều đó, sự hiếu thắng bùng lên khiến nàng ta lại bắt đầu để ý đến Cố Ngôn hơn. Dù sao gã cũng đẹp trai thật, gia thế lại khủng. Nếu nàng ta có thể cướp được Cố Ngôn từ tay Giang Quyện, vừa chứng minh được mị lực của bản thân, lại vừa làm cho con nhỏ Hoa khôi kia phải ngậm đắng nuốt cay... đúng là vẹn cả đôi đường!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
