Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2707

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 151

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

1-500 - Chương 104: Nàng vẫn nhớ kỹ câu nói đó

Chương 104: Nàng vẫn nhớ kỹ câu nói đó

"Trò nói xem, một học sinh cấp ba, gia đình phải tốn bao nhiêu tiền của để lo lót cho vào học ban Quốc tế, thế mà không biết nỗ lực vươn lên thì chớ, lại còn khiến phụ huynh ngày đêm phiền lòng. Loại học sinh như thế..." Uông Hạo nói đến đây, dừng lại một chút, rồi khẽ lắc đầu tỏ vẻ ngán ngẩm.

Giang Quyện nghe Uông Hạo buông những lời bóng gió, dù không chỉ mặt gọi tên nhưng rõ ràng là đang nhắm vào Cố Ngôn. Đôi tay đang buông thõng bên người của nàng bất giác siết chặt lại. Từng âm tiết phát ra từ miệng đối phương lọt vào tai nàng đều trở nên chói tai đến tột cùng.

"Em thì khác. Em là học sinh phẩm học kiêm ưu, là tấm gương sáng cho bạn bè, là cánh tay đắc lực của thầy cô. 'Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã', Hội trưởng Giang à, đừng vì một vài thành phần cá biệt mà làm chậm trễ tiền đồ của bản thân."

"Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Em thấy thầy nói có đúng không?"

Uông Hạo kết thúc bài thuyết giáo thao thao bất tuyệt, ngón trỏ đang gõ nhịp nhàng trên mặt bàn cũng dừng lại. Ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm chạm thẳng vào đôi mắt xanh lam tĩnh lặng của Giang Quyện.

Ánh mắt Uông Hạo trĩu nặng sự áp đặt và răn đe, giữa hai hàng lông mày chất chứa sự bất mãn, hệt như đám mây đen vần vũ trước cơn bão lớn, đè nén khiến người ta ngộp thở.

Bầu không khí trong phòng làm việc chùng xuống, đông cứng lại. Một lát sau, Uông Hạo thu hồi ánh mắt, cúi đầu, lật giở lại kẹp tài liệu: "Được rồi, em ra ngoài đi."

Ngay khoảnh khắc Giang Quyện bước tới cửa, chuẩn bị đẩy cửa rời đi, giọng nói của Uông Hạo lại vang lên từ phía sau.

Bàn tay phải đang vươn ra của Giang Quyện khựng lại giữa không trung. Nàng hơi nghiêng đầu, nhìn về phía chủ nhân của giọng nói.

Uông Hạo ngẩng đầu lên, đôi mắt híp lại đầy soi mói, đánh giá nàng từ trên xuống dưới, một lúc lâu sau mới chậm rãi buông lời:

"Trường học là nơi để học hành, không phải cái sàn diễn thời trang để thi thố nhan sắc. Hơn nữa, con trai thì phải ra dáng con trai. Không có việc gì làm thì đừng có bôi trát mấy thứ mỹ phẩm lộn xộn lên mặt. Đừng quên, em đang mang thân phận là Hội trưởng Hội học sinh đấy."

Đôi môi đỏ mọng của Giang Quyện mím chặt, hai hàm răng nghiến lại. Bàn tay trái buông thõng bên hông siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào da thịt mềm mại, hằn lên những vết đỏ chót.

"Thưa Chủ nhiệm Uông, em không hề trang điểm." Giọng nàng trầm xuống, khàn đi như đang cố kiềm nén một ngọn núi lửa chực chờ phun trào.

Nàng sải bước thật nhanh ra khỏi phòng làm việc. Vừa khuất sau góc ngoặt của hành lang, Giang Quyện tựa lưng vào tường, cả cơ thể không tự chủ được mà run rẩy từng cơn.

Khuôn mặt thanh tú của nàng ửng đỏ một cách mất tự nhiên. Hàng lông mày tựa dãy núi xa xăm giờ đây phủ kín sương giá của mùa đông khắc nghiệt, lạnh lẽo đến thấu xương.

Nam nữ bình đẳng, tướng mạo là do cha mẹ sinh ra, đạo lý này ai cũng hiểu, vốn dĩ chẳng có gì để oán trách. Điều khiến Giang Quyện tức giận đến run người chính là thái độ khinh khỉnh, kẻ cả của Uông Hạo. Rõ ràng là ông ta nhận xét sai lầm, xúc phạm học sinh, nhưng đến một câu xin lỗi cơ bản cũng không có. Cái giọng điệu trịch thượng, ban ơn ấy đâm thẳng vào não bộ, không ngừng khuấy động dây thần kinh đang căng như dây đàn của nàng.

"Không sao cả." Giang Quyện thở hắt ra một hơi, cố gắng bình ổn lại cảm xúc. Đối phương chỉ là một kẻ qua đường mờ nhạt trong cuộc đời mình, không đáng để bận tâm hay tức giận. Nàng tự nhủ với bản thân như vậy.

Dường như đã lấy lại được sự điềm tĩnh, nàng rời khỏi bức tường, định cất bước đi thẳng.

Nhưng ngay khi mũi chân Giang Quyện vừa chạm vào bậc cầu thang, trong đầu nàng đột nhiên lóe lên một hình ảnh: Cùng một căn phòng làm việc đó, Uông Hạo đã từng nói những lời khinh miệt tương tự với một nam sinh khác.

Và nam sinh đó đã phản ứng như thế nào?

Giang Quyện bắt đầu nhớ lại, hình ảnh ngày càng trở nên rõ nét. Cậu thiếu niên ấy kiêu ngạo, tùy ý, phóng khoáng như một con báo gấm tràn trề sức sống. Đôi mắt hẹp dài khẽ xếch lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngông cuồng, vẽ nên một mảng màu rực rỡ, sắc nét mang đậm hơi thở của tuổi trẻ bừng sáng.

"Tôi không phục."

Cậu ấy không phục.

Vậy thì... mình cũng không phục!

Cậu ấy có thể đứng lên phản kháng, thì mình cũng có thể làm được.

Giang Quyện lấy điện thoại từ trong túi ra, lướt ngón tay thoăn thoắt trên màn hình. Sau đó, nàng chỉnh lại cổ áo, vuốt thẳng chiếc huy hiệu Hội học sinh đeo trước ngực. Nàng ưỡn thẳng lưng, hơi hất cằm lên. Giờ đây, Giang Quyện tựa như một con công kiêu hãnh, tự tin sải bước quay trở lại phòng Giáo dục.

Một lần nữa đứng trước cánh cửa gỗ quen thuộc, tâm thế của Giang Quyện đã hoàn toàn thay đổi, trời long đất lở. Không còn một chút do dự hay nhẫn nhịn nào nữa, nàng dứt khoát đưa tay gõ cửa.

"Mời vào."

Giang Quyện đẩy cửa bước vào. Khóe môi nàng nhếch lên, trong đôi mắt xanh lam như có một ngọn lửa bùng cháy rực rỡ. Nàng nhìn thẳng vào Uông Hạo, không chút sợ hãi.

Uông Hạo không nói gì, tay vẫn cầm chiếc bút máy, ánh mắt đầy dò xét, chờ đợi nàng mở lời.

"Chủ nhiệm Uông, thầy nợ em một lời xin lỗi."

Khi thốt ra câu nói này, toàn thân Giang Quyện toát lên một luồng sinh khí mạnh mẽ. Nếu Cố Ngôn là một con báo hoang dã, thì Giang Quyện lúc này chính là một con khổng tước đầy kiêu hãnh và tự phụ.

"Vừa rồi, Chủ nhiệm Uông nói rằng trường học là nơi để học hành chứ không phải chỗ ganh đua nhan sắc, thầy còn bảo em là con trai thì không nên bôi trát mỹ phẩm lên mặt. Có đúng không ạ?"

"Đúng vậy. Thì sao?" Uông Hạo thản nhiên thừa nhận.

"Nhìn lầm thì cũng là chuyện thường tình thôi, có gì mà phải xé ra to?" Ông ta bồi thêm một câu, giọng điệu vẫn đầy kẻ cả.

"Vâng, nhìn lầm là chuyện rất bình thường. Nhưng đó không thể là cái cớ để trốn tránh trách nhiệm. Thái độ dửng dưng, xúc phạm học sinh vô căn cứ của Chủ nhiệm Uông khiến em cảm thấy bị sỉ nhục. Vì vậy, với tư cách là một học sinh, em yêu cầu thầy phải chính thức xin lỗi vì những lời lẽ vừa rồi."

"Giang Quyện! Đừng có quên thân phận của em!" Uông Hạo đập tay xuống bàn, gằn giọng cảnh cáo người học trò quen thuộc nhưng nay bỗng trở nên vô cùng xa lạ trước mắt.

Cùng một căn phòng, cùng một vị Chủ nhiệm hắc ám, cùng một vở kịch đối đầu. Nhưng lần này, người đứng trên sân khấu làm chủ cuộc chơi, không ai khác chính là Giang Quyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!