Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 17

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

1-500 - Chương 106: Chỉ là thấy vui thôi

Chương 106: Chỉ là thấy vui thôi

"Cút nhanh lên!" Cố Ngôn cau mày, giơ chân làm bộ muốn đá.

"Bất hiếu, thật là bất hiếu mà!" Trương Ninh lách người né ra xa, quay đầu nhìn Cố Ngôn với vẻ mặt đau khổ diễn sâu.

Cố Ngôn chẳng buồn để ý đến cậu ta. Ai mà biết Giang Quyện tìm hắn làm gì, vạn nhất lại là chuyện livestream thì sao? Nếu lúc đó mà lộ ra, hắn và Giang Quyện coi như cùng nhau trải nghiệm "cái chết về mặt xã hội" lần thứ hai.

Triệu Trác Dương lắc đầu: "Tớ thấy không ổn chút nào."

"Ơ, sao thế? Bình thường cậu ấy vẫn hay bao cả hai đứa mình mà."

"Ý tớ là, chụp ảnh thì không đủ sức thuyết phục đâu, hay là quay lại cái video đi." Triệu Trác Dương cúi xuống nhìn cánh tay trái đang bó bột, trên đó như còn in hằn mấy chữ lớn châm chọc.

Trương Ninh: "......"

Nhìn cậu trông nhã nhặn thế mà không ngờ bụng dạ cũng đầy ý xấu nhé.

Cố Ngôn dần kéo giãn khoảng cách với hai người họ. Trên đường gặp không ít người quen định tiến lại bắt chuyện, nhưng thấy hắn cứ cầm điện thoại lắc lư vẻ bận rộn nên đều thức thời tránh đi.

"Sao mà chậm thế?" Đối phương vừa bắt máy đã dùng giọng điệu hưng sư vấn tội.

Cố Ngôn tay phải cầm điện thoại, ngẩng đầu nhìn trời. Ánh nắng chiếu lên đôi mày, mang theo một tầng hơi ấm. Hắn lắc đầu, ý cười nơi khóe miệng chưa kịp thu lại, lười biếng đáp một câu: "Đồ ngốc."

...

"Ngôn... Ngôn đứng dậy! Dậy ăn cơm ngay!"

Cố Ngôn đang chìm trong giấc nồng, bên tai loáng thoáng truyền đến tiếng gọi. Hắn xoay người một cái, kéo chăn trùm kín đầu, bộ dạng như thể "ta đây không nghe thấy gì hết".

Giây tiếp theo, chiếc chăn bị giật phăng ra. Luồng không khí lạnh bất thình lình ập đến khiến hắn vô thức rùng mình một cái.

"Gì vậy trời? Thứ Bảy mà cũng không cho người ta ngủ yên à?" Cố Ngôn híp mắt, giọng điệu đầy vẻ bất mãn. Hắn vẫn không chịu ngồi dậy, quờ tay kéo lại chiếc chăn vừa bị lấy mất, xoay người định ngủ tiếp.

Hắn vơ lấy cái gối che tai lại, nhưng cuối cùng vẫn bại trận dưới tay "mẹ đại nhân". Hắn mở mắt, chống tay ngồi dậy.

"Chẳng lẽ chuyện đó lại giống nhau à? Đi vệ sinh mà lại đi một nửa xong thôi à?"

Cố Du nheo đôi mắt hạnh, trừng mắt nhìn Cố Ngôn, rồi trực tiếp ra tay.

"Một cậu nhóc khôi ngô thế này mà suốt ngày mở miệng ra là nói mấy thứ gì đâu không, sau này làm sao mà tìm được đối tượng?"

Cô liếc nhìn chiếc quần ngủ đang có chỗ nhô lên rõ rệt của em trai, cười khẩy: "Trông cũng 'có tinh thần' đấy nhỉ."

Cố Du ngồi ở bàn ăn đợi nửa ngày, Cố Ngôn mới chậm chạp, lững thững bước ra khỏi phòng ngủ. Vẫn là bộ đồ ngủ đó, quần cũng không thay. Hắn vừa đi vừa luồn tay vào trong áo gãi gãi vài cái. Cái bộ dạng lôi thôi, uể oải này khiến Cố Du nhìn thôi đã thấy chướng mắt.

"Chẳng phải bảo đi thay quần áo rồi sao? Vẫn mặc bộ này à?"

Cố Ngôn: "......"

Hắn kéo ghế ra rồi ngồi phịch xuống. Còn chưa kịp nhìn xem bữa sáng có gì đã bị đánh vào tay một cái.

"Chưa rửa tay thì đừng có ngồi vào bàn."

Cố Ngôn đành lủi thủi đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Bữa sáng là món hoành thánh do đích thân Cố Du gói, vỏ mỏng nhân dày, thêm chút sa tế cay nồng khiến Cố Ngôn ăn đến toát mồ hôi hột.

"Hôm nay chú Tô của con đi công tác về, buổi tối qua nhà ăn cơm nhé." Cố Du ăn khá chậm, cô khẽ há miệng thổi nhẹ vào thìa hoành thánh vì sợ bỏng.

"Đừng có nói linh tinh." Cố Du liếc hắn một cái, cũng không nói gì thêm.

"Mẹ à, mẹ ăn xong thì cứ để đấy nhé. Con xuống lầu đi đổ rác tiện thể hít thở không khí chút, lát về con dọn." Cố Ngôn ăn xong thấy nóng người, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngủ tiếp, liền đứng dậy rời bàn.

"Con định rửa bát à?"

"Thế con còn cần mẹ nhắc à? Mà khi nào mẹ mới chịu nấu cho con một bữa tử tế đây?"

Cố Ngôn thấy tình hình không ổn, liền vắt chân lên cổ chạy biến về phòng mình đóng sầm cửa lại: "Thay đồ, thay đồ đây! Có rác gì cứ để hết ở cửa nhé, lát con mang xuống đổ một thể!"

"Đại tá" Cố Ngôn thì có tính khí gì chứ? Nghe thấy thế, hắn chỉ biết nhướng mày, ưỡn ngực nhưng thực chất là đang "cụp đuôi" lủi xuống lầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!