Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 58: Lãnh đạo gây sức ép!

Chương 58: Lãnh đạo gây sức ép!

Nhan Tiểu Nhiễm lạnh nhạt liếc Ngô Thiến một cái, vừa nãy cậu đã được lĩnh giáo sự ngang ngược vô lý của người phụ nữ này rồi.

Cậu hoàn toàn không có ý định tiếp lời cô ta, danh sách nhân sự đã được xác định và công bố, các quy trình còn lại không thuộc thẩm quyền của cậu, càng không cần thiết phải dây dưa nhiều với người không liên quan.

Cậu bình thản thu hồi tầm mắt, coi những lời khiêu khích của Ngô Thiến như không khí, giọng nói rõ ràng truyền khắp phòng họp.

"Hôm nay đến đây thôi, những người được chọn về chuẩn bị các công việc tiếp theo, những người khác cũng vui lòng chờ thông báo của phòng nghệ sĩ. Mọi người giải tán đi."

Nói xong, cậu liền cầm lấy tài liệu trên bàn, dứt khoát xoay người đi ra ngoài cửa, từ đầu đến cuối không thèm cho Ngô Thiến thêm một ánh mắt nào.

Sắc mặt Ngô Thiến trong nháy mắt cứng đờ, vốn dĩ hôm nay liên tiếp bị An Oánh Oánh và Điền Vi chọc tức hai lần, trong lòng đã nín một bụng lửa.

Bây giờ trong danh sách được giữ lại thế mà không có cô ta!

Phải biết là, xét về lượng fan và lưu lượng livestream, cô ta cũng được coi là top đầu trong đám người này, kết quả như vậy làm sao cô ta phục cho được?

Cô ta vốn muốn mượn cớ chất vấn để dằn mặt Nhan Tiểu Nhiễm, khiến cậu mất mặt trước đám đông, lại không ngờ đối phương căn bản khinh thường để ý đến cô ta, trực tiếp coi cô ta như không tồn tại.

Mấy nghệ sĩ xung quanh chưa rời đi, trên mặt đều treo nụ cười chế giễu xem kịch vui, càng khiến cô ta như ngồi trên đống lửa.

An Oánh Oánh trước khi đi, còn cố ý vòng qua trước mặt Ngô Thiến, làm mặt quỷ với cô ta, giọng nói lanh lảnh nâng cao: "Xì ~ Đồ hề!"

Dứt lời, cô nàng hất đầu một cái, đuôi ngựa vẽ nên một đường vòng cung, tung tăng nhảy nhót đi theo Nhan Tiểu Nhiễm rời đi.

"Mày!" Ngô Thiến tức đến mặt mày xanh mét, đưa tay chỉ vào bóng lưng An Oánh Oánh, lại chỉ đành trơ mắt nhìn đối phương biến mất ở cửa.

"Phụt —"

Lời cô ta vừa dứt, bên cạnh liền truyền đến tiếng cười nhạo không chút che giấu của Điền Vi.

Điền Vi tao nhã đứng dậy, vuốt lại mái tóc, ánh mắt khinh miệt quét qua Ngô Thiến, "Chậc chậc, nhảy nhót lung tung, đúng là một con hề mà."

Nói xong, cũng không thèm nhìn biểu cảm sắp phun lửa của Ngô Thiến, giẫm những bước chân tự tin, ung dung tự đắc rời khỏi phòng họp.

Ngực Ngô Thiến phập phồng kịch liệt, oán hận nhìn chằm chằm hướng cửa, móng tay gần như bấm sâu vào lòng bàn tay, từ kẽ răng rít ra mấy chữ.

"Được, được lắm! Nhan Tiểu Nhiễm, chúng ta cứ chờ xem!"

Cô ta mạnh mẽ vung tay, cũng đùng đùng nổi giận bỏ đi.

Mấy người còn lại nhìn nhau, cuối cùng cũng mỗi người mang một tâm trạng phức tạp giải tán.

Đầu giờ chiều vừa vào làm, Nhan Tiểu Nhiễm đã nhận được điện thoại nội bộ của chủ quản Lệ Phi Vũ, bảo cậu đến văn phòng một chuyến.

Cậu mang theo một tia nghi hoặc, đẩy cửa văn phòng chủ quản.

Vừa bước vào, cậu đã hơi sững sờ.

Trong văn phòng ngoài Lệ Phi Vũ, còn có một người cậu không ngờ tới — Ngô Thiến.

Cô ta đang nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, vắt chéo chân, trên mặt mang theo vẻ mặt trêu tức xem kịch vui nhìn cậu.

Trong lòng Nhan Tiểu Nhiễm trầm xuống, dự cảm thấy một tia không ổn.

Cậu khẽ cau mày, đưa mắt nhìn Lệ Phi Vũ sau bàn làm việc: "Chủ quản, ngài tìm tôi ạ?"

Lệ Phi Vũ đổi sang nụ cười ôn hòa thường ngày, nhiệt tình chào hỏi: "Tiểu Nhiễm đến rồi à, mau, vào đây ngồi nói chuyện."

Nhan Tiểu Nhiễm nghe lời đi vào, nhưng chọn một vị trí hơi xa hai người để ngồi xuống, tư thế bình tĩnh, chuẩn bị nghe xem đối phương rốt cuộc muốn nói cái gì.

Lệ Phi Vũ đầu tiên là đánh giá Nhan Tiểu Nhiễm từ trên xuống dưới một phen, trong lòng thầm gật đầu, Nhan Tiểu Nhiễm này sinh ra đúng là tuấn tú, mày ngài mắt phượng, da dẻ trắng nõn, nhìn thế nào cũng không giống con trai, đúng là... của hiếm.

Hắn đè nén tạp niệm trong lòng, cười mở miệng: "Tiểu Nhiễm à, tôi nghe nói bên phòng nghệ sĩ, hiện tại việc đi ở và kế hoạch tiếp theo của mấy nghệ sĩ, là do cậu phụ trách đúng không?"

Trong lòng Nhan Tiểu Nhiễm khẽ động, không để lại dấu vết liếc nhìn Ngô Thiến đang dương dương tự đắc bên cạnh một cái, gật đầu, giọng điệu bình ổn trả lời.

"Vâng, thưa chủ quản. Là Tổng giám đốc đích thân chỉ định tôi phụ trách ạ."

Cậu cố ý nhấn mạnh mấy chữ Tổng giám đốc, ý muốn nhắc nhở đối phương nguồn gốc của nhiệm vụ này.

Trong mắt Lệ Phi Vũ xẹt qua một tia không tự nhiên khó nhận ra.

Hắn quả thực rất kinh ngạc tại sao Bạch tổng lại trọng dụng Nhan Tiểu Nhiễm như vậy.

Từ sau lần trước, hắn đã lén điều tra hồ sơ của Nhan Tiểu Nhiễm, xác định cậu và Bạch tổng trước đó không có bất kỳ quan hệ nào.

Hắn đoán, đại khái là vì thiết kế Logo mới và cái tên Tuyết Dực của Nhan Tiểu Nhiễm rất được Bạch tổng tán thưởng, nên mới yêu ai yêu cả đường đi lối về.

Hắn cười cười, thuận theo câu chuyện nói: "Cái này tôi đương nhiên biết. Điều này chứng tỏ Tiểu Nhiễm cậu à, năng lực làm việc và thái độ đều vô cùng xuất sắc, nhận được sự công nhận của Tổng giám đốc, tiền đồ vô lượng đấy."

Nhan Tiểu Nhiễm chỉ lẳng lặng nghe, trên mặt không có chút vẻ gì là xúc động vì được khen ngợi.

Lệ Phi Vũ thấy trải đường hòm hòm rồi, bèn quay đầu nhìn Ngô Thiến trên ghế sô pha, giới thiệu: "Vị này ấy mà... là Ngô Thiến, chắc hẳn sáng nay các cậu ở phòng nghệ sĩ đã gặp qua rồi nhỉ?"

Nhan Tiểu Nhiễm gật đầu lần nữa, ngắn gọn súc tích: "Quả thực đã gặp ạ."

Cậu không nói nhiều nữa, lẳng lặng chờ đoạn sau của đối phương.

Lệ Phi Vũ cười ha hả, dùng một giọng điệu như thể chuyện đương nhiên nói.

"Cơ sở người hâm mộ và số liệu lưu lượng livestream của Ngô Thiến, trước đây tôi cũng có tìm hiểu qua, theo tôi thấy, là một nghệ sĩ vô cùng có tiềm năng và giá trị thương mại."

Nhan Tiểu Nhiễm vẫn im lặng, hoàn toàn không có ý định tiếp lời, điều này khiến Lệ Phi Vũ có chút xấu hổ.

Hắn cười khan hai tiếng, trực tiếp nói toạc ra.

"Chúng ta đều là đồng nghiệp cùng công ty, hơn nữa phòng nghệ sĩ và bộ phận kế hoạch trong rất nhiều dự án đều cần phối hợp chặt chẽ."

"Tôi thấy thế này, hôm nay các cậu vừa khéo đều ở đây, hay là tìm hiểu sâu hơn về nhau chút nữa, kết bạn với nhau, sau này hợp tác cũng thuận tiện trôi chảy hơn, đúng không?"

Lời này gần như đã là ám chỉ trần trụi rồi.

Khóe miệng Ngô Thiến mang theo nụ cười xem kịch vui, đầy hứng thú nhìn chằm chằm Nhan Tiểu Nhiễm đang im lặng không nói, chờ đợi phản ứng của cậu.

Nhan Tiểu Nhiễm nghe lời này, trong lòng cười lạnh.

Tuy cậu không rõ Lệ Phi Vũ và Ngô Thiến cụ thể có quan hệ gì, nhưng cũng đoán được bảy tám phần, trong lòng có chút chán ghét.

Cậu không vòng vo nữa, trực tiếp nói rõ lập trường, giọng điệu kiên định.

"Chủ quản, Tổng giám đốc chỉ thị rõ ràng, để tôi chọn ra bốn người từ các nghệ sĩ chờ định đoạt để tiến hành quy hoạch và bồi dưỡng tiếp theo. Danh sách nhân sự sáng nay đã được xác định cuối cùng và công bố rồi ạ."

Cậu tuyệt đối không nhắc đến Ngô Thiến, thái độ rõ ràng.

Sắc mặt Lệ Phi Vũ cứng đờ, ngay sau đó trong mắt dâng lên một tia không vui rõ rệt.

Hắn không ngờ Nhan Tiểu Nhiễm lại không biết điều như vậy, một chút mặt mũi cũng không cho.

Hắn đè nén cơn giận, đổi sang một tư thái thấm thía, nhưng trong lời nói lại mang theo sự đe dọa ngầm.

"Tiểu Nhiễm à, người trẻ tuổi có nhiệt huyết là chuyện tốt, nhưng cũng phải biết xem xét thời thế."

"Tổng giám đốc cho cậu cơ hội và quyền lực này, cậu càng phải biết nắm bắt cho tốt."

"Tục ngữ có câu thêm bạn thêm đường, thuận tiện cho người khác, chính là thuận tiện cho mình."

"Trong công ty, quan hệ và nhân mạch đôi khi quan trọng hơn năng lực, như vậy mới có thể đi được đường dài, thuận buồm xuôi gió, cậu nói có đúng không?"

Nhan Tiểu Nhiễm ngước mắt nhìn Lệ Phi Vũ một cái, ý vị đe dọa trong lời này đã khá rõ ràng rồi.

Thấy thần sắc Nhan Tiểu Nhiễm dường như có thay đổi, Lệ Phi Vũ tưởng cậu dao động, rèn sắt khi còn nóng.

"Hơn nữa à, Tiểu Nhiễm, không ngại nói cho cậu biết, Ngô Thiến ấy à, tư giao với Trưởng phòng Mạnh của bộ phận thiết kế chúng ta cũng là bạn bè rất thân thiết đấy."

"Chút mặt mũi này, cậu dù sao cũng phải nể chứ nhỉ? Nếu không thì bên phía Trưởng phòng Mạnh, tôi cũng khó ăn nói lắm."

Nhan Tiểu Nhiễm nghe vậy hơi sững sờ, phản ứng đầu tiên thế mà lại là: Đám người này quan hệ riêng tư phức tạp hỗn loạn thế cơ à? Chơi bời phóng túng (chơi 'hoa') vậy sao?

Ý nghĩ này vừa nảy ra, cậu vội vàng lắc lắc đầu trong lòng, hai má hơi ửng đỏ, thầm mắng bản thân sao lại nghĩ đến phương diện đó, sao có thể chứ...

Nhìn thấy dáng vẻ Nhan Tiểu Nhiễm đột nhiên đỏ mặt, ánh mắt né tránh, Lệ Phi Vũ không khỏi ngây ra.

Bộ dạng e thẹn ngượng ngùng đó thế mà khiến tim hắn lỡ một nhịp, theo bản năng nuốt nước bọt.

Đồng thời bên cạnh truyền đến một tiếng hừ lạnh cực kỳ khó chịu, chính là Ngô Thiến.

Cô ta đối với thái độ từ chối cứng rắn vừa rồi của Nhan Tiểu Nhiễm vốn đã bất mãn, bây giờ nhìn thấy Lệ Phi Vũ thế mà lại lộ ra cái bộ dạng thất thố này trước mặt cái tên hồ ly tinh kia, càng tức không chỗ xả.

Lệ Phi Vũ bị tiếng hừ lạnh này làm cho bừng tỉnh, vội vàng hoàn hồn, ho nhẹ một tiếng đầy che giấu.

Hắn cố gắng dùng chức quyền trực tiếp chốt hạ, giọng điệu mang theo sự không cho phép nghi ngờ.

"Tiểu Nhiễm, tôi thấy cứ thế đi. Tiếp theo bản kế hoạch của Ngô Thiến, sẽ do tổ các cậu toàn quyền phụ trách theo dõi. Cụ thể làm thế nào tôi sẽ không can thiệp, các cậu tự mình nắm bắt là được."

Nhan Tiểu Nhiễm không nhịn được nhíu chặt mày.

Cậu còn chưa tỏ thái độ, Lệ Phi Vũ thế mà đã trực tiếp thay cậu đưa ra quyết định, như thể ván đã đóng thuyền.

Tư thái cường thế này khiến cậu cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Cậu hít sâu một hơi, lần nữa từ chối dứt khoát, thái độ không hề nhượng bộ.

"Chủ quản, rất xin lỗi. Thời gian và tinh lực của tôi có hạn, chỉ có thể chịu trách nhiệm với bốn nghệ sĩ do tôi đích thân lựa chọn, đảm bảo chất lượng công việc. Thực sự không có tinh lực dư thừa để phụ trách thêm người khác nữa. Đây là trách nhiệm với công việc, cũng là trách nhiệm với cô Ngô Thiến."

Nghe thấy lời này, sắc mặt Lệ Phi Vũ cuối cùng hoàn toàn trầm xuống, chút kiên nhẫn cuối cùng cũng cạn sạch.

Hắn hơi nghiêng người về phía trước, nhìn chằm chằm Nhan Tiểu Nhiễm, giọng điệu lạnh băng, mang theo sự đe dọa không hề che giấu.

"Nhan Tiểu Nhiễm, cậu chắc đã nghe qua một câu, thức thời mới là trang tuấn kiệt. Cậu phải nhận rõ thân phận của mình, cậu chỉ là một nhân viên bình thường."

"Có những cơ hội, cho cậu, cậu phải biết đón lấy."

"Có những con đường, người khác trải sẵn cho cậu rồi, cậu phải biết đi."

"Tôi nhắc nhở cậu, nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời. Ra khỏi cánh cửa này, thì không có cơ hội hối hận đâu."

Đây đã là đe dọa và áp bức chốn công sở trần trụi rồi.

Nhan Tiểu Nhiễm khẽ cắn môi dưới, ngón tay buông thõng bên người vô thức nắm chặt lại, đốt ngón tay hơi trắng bệch.

Cậu chưa từng nghĩ tới, bản thân có một ngày sẽ gặp phải sự gây sức ép trực tiếp như vậy từ cấp trên trực tiếp.

Một cảm giác áp lực và tủi thân to lớn dâng lên trong lòng.

Ngô Thiến thì bày ra vẻ mặt ung dung tự đắc, nắm chắc phần thắng, trào phúng nhìn Nhan Tiểu Nhiễm đang rơi vào tình cảnh khó khăn, cả quá trình không nói một lời, hưởng thụ cái cảm giác dựa vào quan hệ nghiền ép đối phương này.

Cô ta cười lạnh trong lòng: Đẹp thì sao chứ? Trước mặt quyền lực và quan hệ, còn không phải cúi đầu sao? Đây chính là khoảng cách giữa mày và tao!

Ngay khi trong lòng Nhan Tiểu Nhiễm đang giằng xé dữ dội, bầu không khí trong văn phòng áp lực trầm lắng đến mức gần như khiến người ta ngạt thở.

"Cốc cốc cốc."

Cửa văn phòng đột nhiên bị gõ vang.

Lệ Phi Vũ sửng sốt, rõ ràng không ngờ lúc này lại có người làm phiền, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn: "Vào đi!"

Ba người trong văn phòng đồng thời theo bản năng quay đầu nhìn ra cửa.

Khi cửa được đẩy ra, nhìn rõ người tới, Lệ Phi Vũ và Nhan Tiểu Nhiễm đều ngẩn người.

Vẻ âm trầm trên mặt Lệ Phi Vũ trong nháy mắt biến mất không còn tăm hơi, lập tức đổi sang một bộ mặt cười nhiệt tình dạt dào thậm chí mang theo vài phần nịnh nọt, rảo bước nhanh đón tiếp.

"Ây da, Thư ký Hạ! Ngọn gió nào thổi ngài tới đây thế này? Sao ngài lại rảnh rỗi đích thân tới chỗ tôi vậy?"

Người tới chính là thư ký thân cận của Bạch Thiên Tuyết, Hạ Vũ Ca.

Khóe miệng Hạ Vũ Ca ngậm một nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt lần lượt quét qua Lệ Phi Vũ, Ngô Thiến đang có sắc mặt khác nhau, cùng với Nhan Tiểu Nhiễm ngồi một bên, sắc mặt hơi trắng bệch, ngón tay nắm chặt.

Cô giống như thuận miệng mở lời: "Cũng không có việc gì, chỉ là đến tìm Tiểu Nhiễm. Hỏi thăm một chút nói cậu ấy bị chủ quản Lệ anh gọi đến rồi, tôi tiện đường ghé qua xem sao."

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!