Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 57: Xung đột khó hiểu

Chương 57: Xung đột khó hiểu

Ngô Thiến giẫm trên đôi giày cao gót, điệu bộ lả lướt bước vào văn phòng, không đợi mấy người Nhan Tiểu Nhiễm chào hỏi, đã tự mình kéo ghế ra, không chút khách khí ngồi xuống đối diện mấy người.

Cô ta đầu tiên là mang theo vài phần soi mói, tùy ý liếc qua mấy người trong nhóm đánh giá.

Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tinh xảo đến mức quá đáng của Nhan Tiểu Nhiễm.

Trong lòng không tự chủ được dâng lên một luồng cảm xúc hỗn tạp giữa ghen tị và ngưỡng mộ.

Khuôn mặt này, nếu mọc trên người mình...

Tuy nhiên, khi tầm mắt cô ta di chuyển xuống dưới, rơi vào trước ngực bằng phẳng của Nhan Tiểu Nhiễm, sự chua chát đó trong nháy mắt bị cảm giác ưu việt thay thế, tâm trạng cũng tốt hơn vài phần.

Xì, ngoài cái mặt đó ra, chẳng được cái tích sự gì. Cô ta khinh bỉ trong lòng.

Nhan Tiểu Nhiễm nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt đối phương, đầu tiên là cảm nhận được một tia thù địch khó hiểu, ngay sau đó chính là sự khinh thường không hề che giấu.

Trong lòng cậu có chút nghi hoặc, cậu hẳn là không quen biết cô ta mới phải, sự thù địch này từ đâu mà ra?

Cậu khách quan đánh giá Ngô Thiến, không thể không thừa nhận, vóc dáng đối phương quả thực cực đẹp, ngực tấn công mông phòng thủ, eo thon nhỏ, là kiểu người vô cùng hút mắt.

Chỉ tiếc là, sự cao ngạo và khinh mạn gần như khắc vào trong xương cốt kia, khiến người ta cảm thấy cực kỳ khó chịu.

"Cô là Ngô Thiến phải không?" Nhan Tiểu Nhiễm đè nén sự khác thường trong lòng xuống, dựa theo quy trình mở miệng một cách công thức hóa.

Ngô Thiến lười biếng dựa vào lưng ghế, giọng điệu mang theo vài phần thiếu kiên nhẫn.

"Không sai, là tôi. Có câu hỏi gì thì mau hỏi đi? Chiều nay tôi còn phải livestream nữa đấy, thời gian quý báu."

Trong lòng cô ta còn đang nhớ thương lát nữa phải đi ăn trưa cùng vị đại gia top 1 (bảng nhất đại ca) mới thăng cấp kia.

Thái độ này của cô ta, khiến mấy người đang ngồi không hẹn mà cùng khẽ cau mày.

Trương Na ánh mắt càng ngưng trọng, cô lăn lộn chốn công sở nhiều năm, liếc mắt một cái là nhìn ra người trước mắt này ỷ vào việc có chút nhan sắc và cái gọi là chống lưng có thể tồn tại, mắt cao hơn đỉnh đầu, thiếu tố chất nghề nghiệp.

Trương Na cũng chẳng nuông chiều cô ta chút nào, trực tiếp cầm lấy tài liệu về Ngô Thiến bên tay, giọng điệu bình tĩnh nhưng mang theo sự sắc bén mở miệng.

"Ngô Thiến, hồ sơ cá nhân cũng như các video phát lại livestream trước đây của cô, đội ngũ chúng tôi đều đã xem kỹ rồi."

Ngô Thiến nhấc mí mắt lên, lơ đãng nhìn Trương Na, muốn nghe xem cô nói ra được cái gì.

Trương Na đón ánh mắt cô ta, giọng điệu không đổi, tiếp tục nói.

"Nhìn chung, nội dung livestream của cô thiếu đặc sắc cốt lõi và điểm xem hiệu quả, phong cách mơ hồ."

"Hơn nữa, căn cứ theo ghi chép của nền tảng, cô có nhiều lần vi phạm quy định vì ăn mặc hở hang, ngôn từ khiêu khích dụ dỗ các nội dung thô tục, dẫn đến việc phòng livestream bị đóng cửa."

Những lời này của cô tuy dùng từ chuyên môn, nhưng ý tứ đã vô cùng rõ ràng, chỉ thiếu chút nữa là chỉ thẳng mặt.

Năng lực cạnh tranh cốt lõi trong nội dung livestream của cô quá kém, ở mức độ rất lớn là dựa vào việc đánh bóng (khoe thân) để thu hút lưu lượng.

Sắc mặt Ngô Thiến có chút khó coi, nhưng cô ta rất nhanh khôi phục, thậm chí cười lạnh một tiếng, mang theo giọng điệu khiêu khích.

"Thế thì sao? Chuyện này liên quan gì đến mấy người? Khán giả thích xem, tôi có thể mang lại lưu lượng cho công ty không phải là được rồi sao?"

Trương Na không hề tức giận, ngược lại cười cười, chỉ là nụ cười không đạt tới đáy mắt.

"Chúng tôi đúng là không thể làm gì cô. Nhưng mà, chúng tôi có thể căn cứ theo quy định của công ty và đánh giá tổng hợp, quyết định việc cô có thể tiếp tục ở lại Tuyết Dực Truyền Thông hay không."

"Ha ha," Ngô Thiến giống như nghe được chuyện cười gì đó, khinh thường cười khẩy một tiếng, "Tôi thấy chưa chắc đâu! Mấy người thật sự tưởng mình có thể quyết định sự đi ở của tôi á?"

Dáng vẻ có chỗ dựa không sợ hãi này của cô ta, khiến Trương Na không nhịn được híp híp mắt, trong lòng càng thêm khẳng định, sau lưng người này chắc chắn có chỗ dựa, nếu không tuyệt đối không dám ngông cuồng như vậy.

Lúc này, Nhan Tiểu Nhiễm đúng lúc tiếp lời, cố gắng kéo chủ đề về quỹ đạo, cậu giữ phép lịch sự cơ bản hỏi.

"Vậy cô Ngô Thiến, bỏ qua chuyện quá khứ không nói, đối với sự nghiệp livestream tương lai của bản thân, cô có quy hoạch cụ thể hoặc ý tưởng độc đáo nào không? Chúng tôi muốn nghe nguyện vọng của chính bản thân cô."

"Cách nhìn? Quy hoạch?"

Ngô Thiến cố ý làm ra một biểu cảm nghi hoặc khoa trương, giọng điệu mang theo trào phúng.

"Đây không phải là việc bộ phận kế hoạch các người nên làm sao? Mấy người là chuyên nghiệp, cậu lại đi hỏi tôi?"

"Nếu cái gì cũng cần tôi nghĩ, vậy còn cần đám nhân viên các người làm cái gì? Công ty nuôi các người tốn cơm tốn gạo à?"

"Này! Cô nói chuyện kiểu gì đấy hả!"

An Oánh Oánh rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ nóng tính, không thể nhịn được nữa, đập bàn đứng dậy, khuôn mặt nhỏ tức đến đỏ bừng.

"Cô là nghệ sĩ, bộ phận kế hoạch chúng tôi trưng cầu ý kiến cá nhân cô, là hy vọng kết hợp với sở trường của cô để tiến hành quy hoạch, không phải đến làm mẹ cô, càng không phải đến nghe cô ở đây diễu võ dương oai dạy đời người khác!"

"Cô...!" Ngô Thiến bị một tràng liên thanh của An Oánh Oánh chặn họng đến tức nghẹn, hôm nay liên tiếp bị người ta dồn ép, khiến cô ta nổi trận lôi đình.

Cô ta bật dậy, hai tay khoanh trước ngực, từ trên cao nhìn xuống mấy người Nhan Tiểu Nhiễm, giọng điệu tràn đầy khinh miệt.

"Tôi lười nói nhảm với mấy người! Thật sự tưởng chỉ dựa vào mấy con tôm tép các người là có thể quyết định sự đi ở của tôi rồi?"

"Cũng không tự lượng sức mình xem bản thân là thân phận gì! Mấy người chẳng qua chỉ là nhân viên bình thường của bộ phận thiết kế thôi, còn thật sự cầm lông gà làm lệnh tiễn à!"

Nói xong, cô ta khinh thường quét mắt qua mấy người, đặc biệt là hung hăng trừng Nhan Tiểu Nhiễm và An Oánh Oánh một cái.

Sau đó hừ lạnh một tiếng, xoay người vặn eo, "cộp cộp cộp" giẫm giày cao gót đi ra khỏi văn phòng.

Trong phòng nhỏ rơi vào một sự tĩnh lặng ngắn ngủi.

Mấy người Nhan Tiểu Nhiễm nhìn nhau, đều bị cuộc xung đột bất ngờ và khí thế ngông cuồng không hề che giấu của đối phương làm cho có chút ngẩn người.

"Anh Tiểu Nhiễm! Em chịu hết nổi rồi!"

An Oánh Oánh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, tức đến ngực phập phồng.

"Người này nhất định phải giải ước! Quá ngông cuồng rồi! Bổn tiểu thư còn chưa từng phải chịu cái cục tức này bao giờ đâu!"

Nếu chị cô còn là bà chủ công ty, cô tuyệt đối phải cho người phụ nữ này biết thế nào là lễ độ.

Trương Na cũng mặt mũi ngưng trọng gật đầu, phân tích từ góc độ chuyên môn.

"Tiểu Nhiễm, cô Ngô Thiến này, chỉ nhìn từ hồ sơ và số liệu livestream, nội dung thô tục, rủi ro cao, được coi là một nghệ sĩ có vấn đề điển hình, quả thực không phù hợp với yêu cầu phát triển lâu dài của công ty."

"Cho dù bỏ qua những cái này không nói, chỉ dựa vào thái độ coi trời bằng vung, cực độ không phối hợp này của cô ta, giữ lại trong đội ngũ cũng chỉ là con sâu làm rầu nồi canh, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ công việc và bầu không khí của cả nhóm."

Nói xong, cô do dự một chút, hạ thấp giọng nhắc nhở Nhan Tiểu Nhiễm: "Chỉ có điều, nhìn dáng vẻ có chỗ dựa không sợ hãi vừa rồi của cô ta, e là... sau lưng người này thực sự có chỗ dựa mà chúng ta không biết."

Cô quá rõ mức độ khó giải quyết của loại quan hệ (COCC) này rồi.

Nhan Tiểu Nhiễm gật gật đầu, lông mày hơi cau lại.

Nội tâm cậu cũng vô cùng không thích cách đối nhân xử thế của Ngô Thiến, từ góc độ chuyên môn và sự hài hòa của đội ngũ, giải ước là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng lo lắng của Trương Na không phải không có lý, nhỡ đâu sau lưng cô ta thực sự dính dáng đến vị lãnh đạo cấp cao nào đó của công ty...

"Anh Tiểu Nhiễm anh sợ cái gì!"

An Oánh Oánh nhìn ra sự lo lắng của cậu, lập tức bơm hơi cho cậu.

"Đây chính là Bạch tổng đích thân điểm danh anh toàn quyền phụ trách đấy! Bối cảnh cô ta có cứng đến đâu, còn có thể cứng hơn Bạch tổng sao? Anh chính là có Bạch tổng ở phía sau chống lưng cho anh đấy!"

Nghĩ đến bóng dáng thanh lãnh mạnh mẽ, như thể có thể kiểm soát tất cả của Bạch Thiên Tuyết, trong lòng Nhan Tiểu Nhiễm định thần lại, giống như tìm được xương sống chủ đạo (người đáng tin cậy).

Đúng vậy, đã là quyền lực Bạch tổng trao cho, thì nên làm việc công bằng, không thể vì sự cản trở có thể tồn tại mà sợ đầu sợ đuôi.

"Ừ, anh hiểu rồi, Oánh Oánh."

Ánh mắt Nhan Tiểu Nhiễm trở nên kiên định trở lại, nói với Trương Na cùng Lý Tử Ngang, Châu Vũ, "Vậy chúng ta tiếp tục đi, cứ theo tiêu chuẩn đã định và phán đoán của chúng ta mà làm."

Mấy người thu dọn lại tâm trạng bị Ngô Thiến làm rối loạn, một lần nữa bắt tay vào công việc, bắt đầu tiến hành khảo sát và đánh giá cuối cùng đối với những nghệ sĩ còn lại.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, tất cả nghệ sĩ đều lần lượt hoàn thành cuộc phỏng vấn.

Nhóm năm người của Nhan Tiểu Nhiễm đóng cửa lại, tiến hành thảo luận nội bộ.

Bọn họ kết hợp hồ sơ, biểu hiện khi phỏng vấn cũng như khả năng phát triển tiềm năng, cân nhắc đi cân nhắc lại, cuối cùng sơ bộ sàng lọc xác định danh sách bốn người ở lại.

Nhan Tiểu Nhiễm sắp xếp lại tài liệu đã chốt trong tay, nhìn mấy người Trương Na, xác nhận lần cuối.

"Vậy, tạm thời xác định bốn ứng cử viên này nhé?"

Trương Na nghiêm túc gật đầu: "Ừ, âm sắc và tính dẻo (khả năng uốn nắn) của Lâm Khê, sự thân thiện và tiềm năng trong lĩnh vực ngách của Lý Manh Manh, cảm giác thời trang và sức biểu cảm của Điền Vi, năng lực sáng tác của Giang Bạch, đã là những người có tiềm năng phát triển và giá trị bồi dưỡng nhất trong mười một người này rồi."

Trong phòng họp bên ngoài, bầu không khí có chút ngưng trệ.

Mọi người hoặc ngồi hoặc đứng, trên mặt viết đầy sự thấp thỏm, mong chờ và bất an.

Cuối cùng, cửa văn phòng nhỏ lại được đẩy ra lần nữa.

Nhan Tiểu Nhiễm đi đầu bước ra, vẻ mặt bình tĩnh không nhìn ra cảm xúc gì, phía sau là mấy người Trương Na, An Oánh Oánh.

Ánh mắt tất cả mọi người trong nháy mắt tập trung vào bọn họ.

Nhan Tiểu Nhiễm đi đến trước vị trí chủ tọa phòng họp đứng lại, ánh mắt nhìn quanh một vòng từng nghệ sĩ có mặt tại trường, rõ ràng và trầm ổn mở miệng.

"Thưa mọi người, sau khi đội ngũ chúng tôi đánh giá tổng hợp và thảo luận thận trọng, bây giờ xin công bố kết quả."

"Chúng tôi đã chọn được bốn nghệ sĩ phù hợp với yêu cầu phát triển giai đoạn hiện tại của công ty, có thể ở lại..."

Lời vừa dứt, phòng họp yên lặng như tờ, mỗi người đều nín thở, căng thẳng nhìn cậu.

Nhan Tiểu Nhiễm không úp mở, chậm rãi đọc ra bốn cái tên:

"Lâm Khê, Lý Manh Manh, Điền Vi, Giang Bạch."

Bốn người được gọi tên, trên mặt trong nháy mắt lộ ra biểu cảm như trút được gánh nặng và vui sướng, đặc biệt là Lâm Khê, trong mắt càng tràn đầy sự vui mừng bất ngờ khó tin.

Còn những người không được chọn, thì thần sắc ảm đạm, hoặc thất vọng, hoặc bất lực.

Nhan Tiểu Nhiễm nhìn những người không được chọn kia, giọng điệu mang theo chút áy náy.

"Về phần những người còn lại, rất xin lỗi, cảm ơn các bạn đã lựa chọn công ty chúng tôi. Chúng tôi sẽ nhanh chóng thông báo cho phòng nghệ sĩ, chuẩn bị xong hợp đồng giải ước và các thủ tục liên quan, sau đó sẽ có chuyên viên theo dõi xử lý..."

Tuy nhiên, lời cậu vừa dứt, trong góc phòng họp liền truyền đến một tiếng cười khẩy cực kỳ khinh thường, phá vỡ bầu không khí phức tạp sau khi công bố kết quả.

"Hơ... Mấy người không phải thực sự tưởng rằng, cứ thế tùy tiện nói vài câu, là có thể quyết định sự đi ở của tất cả mọi người đấy chứ?"

Mọi người đều sững sờ, đồng loạt nhìn về phía phát ra tiếng nói.

Chỉ thấy Ngô Thiến vẫn ngồi ở vị trí cũ, vắt chéo chân, hai tay khoanh trước ngực, trên mặt mang theo nụ cười trào phúng ung dung tự đắc, như thể đang xem kịch vui, ánh mắt khinh miệt rơi vào trên người Nhan Tiểu Nhiễm.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!