Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 63: Sự im lặng!

Chương 63: Sự im lặng!

Đầu óc Nhan Tiểu Nhiễm quay cuồng, một mảng hỗn độn trắng xóa khiến cậu lắp bắp không thốt nên lời.

Chóp mũi cậu bị vây lấy bởi hương thơm thanh lạnh, dìu dịu nhưng lại mang theo áp lực vô hình tỏa ra từ người Bạch Thiên Tuyết. Khoảng cách gần đến mức hơi thở của hai người như quấn quýt lấy nhau, sự ám muội này khiến trái tim cậu hoảng loạn đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Ai có thể nói cho cậu biết, chuyện quái quỷ gì đang diễn ra không? Tại sao mọi việc lại đi đến nước này?

Bạch Thiên Tuyết vẫn giữ chặt cằm cậu, đôi mắt thâm thúy kia tĩnh lặng như mặt hồ, kiên nhẫn chờ đợi một câu trả lời, rõ ràng không có ý định buông tha dễ dàng.

Cố gắng đè nén nhịp tim đang đập như trống bỏi, Nhan Tiểu Nhiễm hít sâu một hơi, nhỏ giọng giải thích, như thể đang tìm cớ thoái thác:

"Tôi... tôi nghĩ là... chuyện này... thực ra cũng chưa, chưa đến mức nghiêm trọng phải đích thân mách lẻo với Bạch tổng..."

Trong suy nghĩ đơn giản của cậu, sự ép buộc của Lệ Phi Vũ hôm đó tuy đáng sợ nhưng hắn vẫn chưa thực sự đạt được mục đích. Hơn nữa, Bạch Thiên Tuyết là người đứng đầu cả một công ty lớn, những chuyện cỏn con này đáng lẽ phải báo cáo theo cấp bậc, chứ đâu đến lượt cậu nhảy bổ lên tận "thiên đình" để kêu oan.

Nghe đến đây, đuôi mắt Bạch Thiên Tuyết khẽ nheo lại, một tia nguy hiểm sắc bén lướt qua đáy mắt: "Ý cậu là, việc Lệ Phi Vũ cố tình dùng quy tắc ngầm cưỡng ép cậu, trong mắt cậu chỉ là chuyện cỏn con?"

Câu hỏi vặn lại sắc bén khiến Nhan Tiểu Nhiễm giật mình ngẩng phắt đầu lên, kinh ngạc nhìn cô, buột miệng thốt ra: "Bạch tổng... sao ngài biết chuyện này?!"

Cậu sững sờ. Bí mật này cậu chỉ mới kể cho mỗi mình An Oánh Oánh nghe, làm sao Bạch Thiên Tuyết lại biết tường tận như vậy? Chẳng lẽ... là cô nhóc Oánh Oánh chạy đi mách lẻo rồi?

Bạch Thiên Tuyết không trả lời, cũng chẳng giải thích. Cô chỉ chăm chú nhìn sâu vào mắt cậu, ánh nhìn sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can người đối diện.

"Cậu không cần quan tâm tôi làm sao mà biết."

Ngón tay đang giữ lấy cằm Nhan Tiểu Nhiễm khẽ cử động. Đệm thịt ngón cái mang theo một lực đạo vừa phải, miết nhẹ qua cánh môi dưới mềm mại của cậu, từng chữ từng chữ được nhả ra, rõ ràng và đầy sức nặng:

"Cậu chỉ cần nhớ kỹ một điều... Cậu, là người của tôi!"

Giọng nói không cao, nhưng sự chiếm hữu nồng đậm trong đó thì không ai có thể lầm lẫn được.

"Bạch... Bạch tổng..."

Tim Nhan Tiểu Nhiễm đập dồn dập đến đau điếng. Đối mặt với lời tuyên bố chủ quyền trực diện và bá đạo nhường này, cậu hoàn toàn mất đi khả năng ngôn ngữ. Trong đầu chỉ còn tiếng ong ong và câu nói kia cứ vang vọng mãi không dứt.

Cậu là người của tôi...

Là ý đó sao? Là cái ý nghĩa mà cậu đang nghĩ đến sao?

Nhưng từ bao giờ... cậu lại trở thành người của cô ấy? Giữa họ rõ ràng là hai đường thẳng song song cơ mà...

Nhìn đôi mắt hoa đào đang ầng ậng nước, hàng mi rung rinh vì căng thẳng của người trước mặt, trong lòng Bạch Thiên Tuyết bỗng dâng lên một cơn sóng ngầm mãnh liệt, một sự xao động khó tả.

Không ai biết rằng, khoảnh khắc nghe Hạ Vũ Ca báo cáo về việc Lệ Phi Vũ dám vươn bàn tay bẩn thỉu về phía Nhan Tiểu Nhiễm, cơn giận trong cô đã bùng lên dữ dội đến thế nào. Xen lẫn trong đó là nỗi sợ hãi mà chính cô cũng không ngờ tới – sợ rằng món bảo vật trân quý mà mình còn chưa kịp chạm vào đã bị kẻ khác làm vấy bẩn.

Cũng chính giây phút ấy, cô mới thực sự nhìn thấu lòng mình.

Nhan Tiểu Nhiễm – cái bóng dáng tưởng chừng yếu đuối nhưng lại kiên cường ấy – đã lặng lẽ khắc sâu vào tâm trí cô từ lúc nào không hay. Cô không thể, và tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương cậu, dù chỉ là một chút.

Thứ cảm xúc này ập đến quá đường đột, quá vô lý, nhưng lại chân thực đến mức đau lòng.

Bị thôi thúc bởi sự khao khát chiếm hữu ấy, nhìn đôi môi đang hé mở vì kinh ngạc ngay trước mắt, ma xui quỷ khiến thế nào, Bạch Thiên Tuyết từ từ cúi người xuống.

Ánh mắt cô vẫn khóa chặt lấy cậu, mang theo sự thăm dò pha lẫn chút cưỡng chế, từng chút, từng chút một thu hẹp khoảng cách. Hơi thở ấm nóng của cả hai bắt đầu đan xen, hòa quyện, bầu không khí trong phòng cô đặc lại, căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Ngay khi đôi môi hai người chỉ còn cách nhau trong gang tấc, sự hoảng loạn tột độ đã kéo Nhan Tiểu Nhiễm bừng tỉnh. Theo bản năng tự vệ, cậu nghiêng đầu sang một bên, né tránh sự tiếp xúc sắp xảy ra, giọng nói vỡ vụn run rẩy: "Bạch... Bạch tổng..."

Cái nghiêng đầu né tránh và tiếng gọi đầy sợ hãi ấy như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến Bạch Thiên Tuyết bừng tỉnh.

Cô khựng lại, ánh mắt trượt xuống, nhìn thấy bàn tay Nhan Tiểu Nhiễm đang siết chặt tập tài liệu đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, tờ giấy bị vo nhầu nát.

Trong lòng cô chợt chùng xuống.

Hình như... mình đã quá nóng vội rồi. Cô đã quên mất cảm nhận của cậu, quên mất rằng hành động đường đột này có thể khiến cậu sợ hãi.

Đúng lúc không khí đang rơi vào điểm chết của sự gượng gạo, tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc vang lên lảnh lót, phá vỡ sự tĩnh mịch ngột ngạt.

Bạch Thiên Tuyết thầm thở phào nhẹ nhõm. Cuộc gọi này đến thật đúng lúc.

Cô nhanh chóng thu lại những cảm xúc quá phận trong mắt, buông tay khỏi cằm Nhan Tiểu Nhiễm, rồi lùi lại, kéo giãn khoảng cách an toàn giữa hai người.

Giọng nói cô trở về vẻ thanh lãnh thường ngày, nhưng nếu lắng nghe kỹ, vẫn có thể nhận ra một chút nhu hòa hiếm thấy: "Cậu đợi một chút, tôi nghe điện thoại."

Như nhận được lệnh ân xá, Nhan Tiểu Nhiễm gật đầu lia lịa, vội vàng cúi gằm mặt xuống, dán chặt mắt vào tập tài liệu nhăn nhúm trên đầu gối, tim vẫn đập loạn nhịp, không dám ngước lên nhìn cô thêm lần nào nữa.

Bạch Thiên Tuyết nhìn xoáy vào đỉnh đầu cậu một cái thật sâu, nén tiếng thở dài, rồi xoay người bước về phía cửa sổ sát đất, nhấc máy.

Lúc này, Nhan Tiểu Nhiễm mới dám len lén ngẩng đầu. Nhìn bóng lưng cô độc lập, cao ngạo in trên nền trời thành phố phồn hoa bên ngoài cửa sổ, ánh mắt cậu trở nên phức tạp vô cùng.

Đến nước này mà cậu còn không nhận ra tâm ý của Bạch Thiên Tuyết thì đúng là ngốc hết thuốc chữa. Nhưng, tại sao chứ?

Họ là người của hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Một tổng tài cao cao tại thượng và một nhân viên quèn, lại còn là... con trai. Trước khi hiểu rõ nguồn cơn của sự ưu ái bất thường này, trước khi biết nó là phúc hay là họa, cậu không dám, và cũng không thể để mình lún sâu vào.

Sau lưng cậu còn có Niệm An, cậu không thể mạo hiểm.

Đứng bên cửa sổ, Bạch Thiên Tuyết hít một hơi thật sâu để bình ổn lại tâm trạng đang xáo trộn, sau đó mới cất giọng lạnh lùng vào điện thoại: "Alo."

"Chào Bạch tổng, mạo muội làm phiền, không biết ngài có tiện nói chuyện lúc này không?"

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm ổn, khách sáo của một người đàn ông trung niên. Vừa nghe, lông mày Bạch Thiên Tuyết đã khẽ nhướng lên.

Không phải ai xa lạ, chính là Lưu Bỉnh Khiêm – cậu ruột của Lệ Phi Vũ, một trong những giám đốc thuộc Hội đồng quản trị Tập đoàn Bạch thị.

"Hóa ra là Giám đốc Lưu," Giọng Bạch Thiên Tuyết phẳng lặng như nước, "Có việc gì không?"

"Ha ha," Lưu Bỉnh Khiêm cười giả lả, giọng điệu mang đậm sự khôn khéo của một con cáo già trên thương trường, "Tối nay tôi có đặt một bữa tiệc nhỏ ở tửu lầu Cẩm Hoa, không biết Bạch tổng có nể mặt, bớt chút thời gian vàng ngọc ghé qua hàn huyên đôi câu được không?"

Khóe môi Bạch Thiên Tuyết nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Lão hồ ly này, lần trước ở Túy Tiên Lâu thì cố tình cho cô leo cây để ra oai, giờ thằng cháu quý hóa bị sờ gáy thì lại chủ động tìm đến cửa nhanh thế này.

"Được thôi." Cô đáp gọn lỏn, trong lòng cũng muốn xem ông ta định giở trò gì.

"Ha ha, sảng khoái! Vậy quyết định thế nhé! Sáu giờ tối nay, tôi đợi Bạch tổng đại giá quang lâm ở Cẩm Hoa."

Lưu Bỉnh Khiêm cười lớn, giọng điệu nhẹ tênh, tuyệt nhiên không nhắc nửa lời đến chuyện Lệ Phi Vũ bị bắt, cứ như thể sóng gió ngoài kia chưa từng tồn tại.

Bạch Thiên Tuyết đáp xã giao một tiếng rồi cúp máy.

Cô không quay lại ngay mà đứng lặng nhìn dòng xe cộ như mắc cửi phía dưới chân mình. Lòng cô lúc này rối bời hơn bao giờ hết.

Lần đầu tiên trong đời nảy sinh khao khát chiếm hữu mãnh liệt với một người, lần đầu tiên chủ động phá bỏ rào cản, vậy mà lại nhận về sự né tránh đầy sợ hãi của đối phương. Cảm giác thất bại lạ lẫm ấy khiến cô có chút bực bội, không biết phải đối diện với người đang ngồi trên sô pha kia thế nào.

Trong phòng, Nhan Tiểu Nhiễm vẫn ngồi im như tượng, tay vân vê mép giấy, đầu óc trống rỗng. Cảnh tượng vừa rồi cứ lặp đi lặp lại như một đoạn phim quay chậm. Sự bá đạo của cô, hơi thở của cô, và cả sự rời đi đầy dứt khoát ấy... Tất cả cứ như một giấc mơ hoang đường.

Căn phòng rộng lớn chìm vào sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng hít thở khe khẽ của hai người.

Khoảng một phút sau, Bạch Thiên Tuyết mới chậm rãi xoay người lại. Tiếng gót giày gõ nhịp đều đặn trên sàn nhà khi cô bước về phía khu vực tiếp khách.

Lần này, cô không ngồi cạnh cậu nữa mà chọn chiếc ghế đối diện, cách một chiếc bàn trà. Một khoảng cách an toàn, đủ để cả hai dễ thở hơn.

Cô liếc nhìn Nhan Tiểu Nhiễm vẫn đang cúi gằm mặt như con chim cút mắc mưa, lại nhìn tập tài liệu nhăn nhúm trong tay cậu. Đè nén những cảm xúc ngổn ngang xuống đáy lòng, cô dùng giọng điệu công việc nhất có thể để phá vỡ sự im lặng:

"Tiểu Nhiễm."

Nhan Tiểu Nhiễm giật mình, khẽ "dạ" một tiếng, ngẩng đầu nhìn cô. Trong đôi mắt trong veo ấy vẫn còn vương lại sự hoảng loạn chưa tan.

"Báo cáo sơ bộ về phương án kế hoạch cho nhóm nghệ sĩ mới đi."

Bạch Thiên Tuyết đưa tay day day ấn đường, giọng nói lộ ra vài phần mệt mỏi.

Nghe đến công việc, Nhan Tiểu Nhiễm như người chết đuối vớ được cọc, sực nhớ ra lý do chính mình có mặt ở đây. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng tống khứ những ý nghĩ hỗn loạn ra khỏi đầu, ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Cậu mở tập tài liệu – thứ chứa đựng tâm huyết của cả nhóm nhưng giờ đã bị cậu làm cho nhăn nhúm – hắng giọng lấy lại bình tĩnh, rồi bắt đầu trình bày. Giọng cậu lúc đầu còn hơi run rẩy, nhưng dần dần trở nên rõ ràng, rành mạch hơn, cuốn theo dòng chảy của công việc.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!