Chương 226: Một bức ảnh giá một vạn tệ á?
"Ý của em rõ ràng là, không được phép mua đồ nữ trang cơ mà!"
Nhan Tiểu Nhiễm cố tình gằn giọng nhấn mạnh từng chữ một, cậu có cảm giác đối phương đang cố tình xuyên tạc, bóp méo ý tứ của mình.
Ở một vài phương diện nhất định, Bạch Thiên Tuyết luôn nuôi dưỡng một thứ ác thú vị cực kỳ kỳ quặc, đặc biệt là trong những lúc trêu ghẹo, đùa giỡn cậu.
"Được rồi, chị nhớ rồi, là muốn đồ nữ trang," Bạch Thiên Tuyết chớp chớp mắt nhìn cậu, một tia sáng giảo hoạt, tinh quái xẹt ngang qua đáy mắt, "Yên tâm đi, chị ghim chặt trong lòng rồi."
"Chị!" Nhan Tiểu Nhiễm trừng mắt nhìn cô.
Bây giờ thì khỏi cần phải cảm giác hay nghi ngờ gì nữa, rõ rành rành là chị ấy đang cố tình trêu tức cậu mà.
Cậu phồng má hờn dỗi trừng mắt nhìn Bạch Thiên Tuyết, cái khuôn mặt vốn dĩ đã xinh đẹp yêu nghiệt kia nay vì tức giận mà hơi ửng hồng, trái lại càng tô điểm thêm vài phần sinh động, đáng yêu vô đối.
"Chuyện của sau này thì để sau này hẵng tính," Bạch Thiên Tuyết cười tủm tỉm đánh trống lảng, bàn tay càng siết chặt lấy tay cậu hơn.
"Chúng ta đi qua chỗ khác xem thử đi, chị lặn lội đường xa đến tận đây, em không định dẫn chị đi dạo thêm vài vòng sao?"
"Em nhắc lại lần cuối, không được tặng đồ nữ trang cho em, nghe rõ chưa hả!"
Nhan Tiểu Nhiễm buông thêm một câu cảnh cáo sắc lẹm, lúc này mới chịu đưa tay chỉ về phía Vọng Giang Lâu sừng sững đằng xa.
"Chỗ đó là điểm cao nhất của cổ trấn này đấy, đứng từ đó có thể thu trọn toàn cảnh lung linh của cổ trấn về đêm vào tầm mắt, chúng ta qua đó ngắm cảnh nhé."
"Được thôi, đi nào." Bạch Thiên Tuyết gật đầu, đối với lời cảnh cáo đanh thép của cậu, cô chỉ cười mà không nói.
Đến lúc đó cô chỉ cần giở chút thủ đoạn nhỏ nhặt, đảm bảo Tiểu Nhiễm nhà cô sẽ tự động ngoan ngoãn dâng hiến, khóc lóc van xin cô cho mặc là cái chắc.
Hai người tiếp tục sóng bước về phía trước. Mười ngón tay đan xen thật chặt, cặp lắc tay hình mặt trăng khuyết trên cổ tay theo từng nhịp bước chân mà khẽ khàng va chạm vào nhau, phát ra những tiếng "leng keng, leng keng" vui tai, tựa hồ như đang cất lên những nhịp điệu rộn rã đệm theo bước chân của hai người.
Gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh mơn man, lướt qua gò má mang theo hơi thở ẩm ướt, thanh mát của dòng sông.
Họ cùng nhau rảo bước leo lên tầng cao nhất của Vọng Giang Lâu.
Đứng tựa người vào lan can gỗ chạm trổ, bức tranh toàn cảnh rực rỡ sắc màu của cổ trấn về đêm phơi bày trọn vẹn trước nhãn quan.
Dòng sông nhỏ uốn lượn quanh co, dưới sự phản chiếu của ánh đèn lồng rực rỡ, thoạt nhìn hệt như một dải lụa vàng óng ả đang lững lờ trôi. Những cây cầu vòm bằng đá nối liền hai bờ tả hữu, trên cầu dòng người qua lại tấp nập như mắc cửi, tiếng cười nói rộn rã, huyên náo vang vọng cả một góc trời.
"Chị Thiên Tuyết, chị nhìn qua bên kia kìa, đẹp quá đi mất! Trông có giống một con rồng đang uốn lượn không?"
Nhan Tiểu Nhiễm đưa tay chỉ về phía vệt sáng rực rỡ uốn lượn tít đằng xa. Đó chính là con phố sầm uất nhất của cổ trấn, những dãy đèn lồng được treo san sát nối tiếp nhau thành một dải dài, giữa màn đêm đen kịt trông chẳng khác nào một con rồng khổng lồ đang oai vệ cuộn mình nằm gọn trong vòng tay ôm ấp của cổ trấn.
Ánh mắt Bạch Thiên Tuyết phần lớn thời gian đều chỉ ghim chặt trên góc nghiêng thần thánh của Nhan Tiểu Nhiễm.
Thứ ánh sáng vàng vọt, dìu dịu của đèn lồng hắt lên làm nổi bật những đường nét tinh xảo, hoàn mỹ trên khuôn mặt cậu. Đôi mắt hoa đào lấp lánh phản chiếu những vệt sáng rực rỡ đằng xa, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, biểu cảm kinh ngạc, trầm trồ ấy chân thực và sinh động đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt.
Bạch Thiên Tuyết ngắm nhìn cậu hệt như đang chiêm ngưỡng một món kỳ trân dị bảo vô giá trên thế gian, ngắm mãi ngắm hoài mà chẳng hề thấy chán.
Trong mắt cô, cảnh đêm dẫu có lộng lẫy, tráng lệ đến nhường nào đi chăng nữa, thì chung quy lại cũng chỉ xứng làm phông nền để tôn vinh vẻ đẹp của cậu mà thôi.
"Quả thực là rất đẹp! Thế nhưng..." Cô quay đầu nhìn lướt qua khung cảnh một cái, câu nói thốt ra lại bị bỏ lửng giữa chừng.
Mãi chẳng thấy đối phương nói nốt vế sau, Nhan Tiểu Nhiễm mang theo một bụng nghi hoặc quay đầu sang nhìn cô, "Thế nhưng sao ạ?"
Bạch Thiên Tuyết nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của cậu, vươn tay ra khẽ khàng vuốt ve gò má mềm mại, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ làn da truyền đến đầu ngón tay.
Khóe môi cô cong lên một nụ cười ngập tràn sự cưng chiều, nhu tình mật ý, "Cổ trấn tuy đẹp, nhưng vạn phần cũng chẳng sánh kịp một góc nhan sắc của em!"
Chạm phải ánh mắt chất chứa thâm tình sâu nặng, chẳng hề có nửa điểm che giấu nào của Bạch Thiên Tuyết, trái tim Nhan Tiểu Nhiễm không khống chế được mà hẫng mất một nhịp, trên hai gò má cũng âm thầm leo lên một tầng mây hồng mỏng tang.
"Chị Thiên Tuyết, chị lại bắt đầu ăn nói xằng bậy rồi đấy."
Nhan Tiểu Nhiễm lí nhí lầm bầm oán trách, đưa tay tóm lấy bàn tay đang vuốt ve trên mặt mình của cô, khẽ nghiêng đầu trốn tránh.
Chỗ này đông người qua lại như trẩy hội, chị ấy không sợ bị người ngoài nghe thấy mấy lời sến súa này sao.
Mặc dù trong lòng cậu lúc này tựa như có cả vạn hũ mật ngọt đang đổ ập xuống, thế nhưng cái việc rải "cẩu lương" công khai giữa chốn thanh thiên bạch nhật thế này, quả thực vẫn khiến cho một kẻ da mặt mỏng như cậu có chút chống đỡ hết nổi.
Bạch Thiên Tuyết khẽ mỉm cười, thuận thế đan mười ngón tay vào tay cậu siết chặt.
Cô chẳng qua cũng chỉ là đang nói lên tiếng lòng chân thật nhất của mình mà thôi —— dẫu phong cảnh có hữu tình, nên thơ đến nhường nào, thì cũng chẳng thể sánh bằng một góc nhỏ nhoi của bảo bối Tiểu Nhiễm nhà cô.
Đây chính là suy nghĩ chân thật nhất, sâu sắc nhất ngự trị trong tâm trí cô, hoàn toàn chẳng có lý do gì phải giấu giếm hay che đậy cả.
"Hai vị tiểu tỷ tỷ ơi, xin lỗi đã quấy rầy một lát."
Từ phía sau lưng chợt truyền đến một giọng nam thanh niên mang theo sự ngập ngừng, e dè.
(Lưu ý: Nam thanh niên cũng đang lầm tưởng Nhan Tiểu Nhiễm là nữ)
Đôi mày liễu của Bạch Thiên Tuyết tức thì nhíu chặt lại, cô quay người sang nhìn, ánh mắt trong chớp mắt đã khôi phục lại sự lạnh lẽo, hờ hững thường ngày.
Kẻ vừa lên tiếng là một thanh niên trạc ngoài hai mươi tuổi, trên cổ lủng lẳng một chiếc máy ảnh cơ chuyên nghiệp, bộ dạng ăn mặc trông đích thị là dân đam mê nhiếp ảnh.
Anh ta vốn dĩ đang mang trên mặt một nụ cười vô cùng thân thiện, thế nhưng khoảnh khắc vô tình va phải ánh mắt lạnh như băng của Bạch Thiên Tuyết, nụ cười đó tức thì cứng đơ lại trên môi.
Đôi mắt phượng của Bạch Thiên Tuyết toát ra hàn khí bức người, cô dùng ánh mắt dửng dưng, hờ hững nhất để nhìn xoáy vào anh ta: "Có việc gì?"
Bị cô nhìn chằm chằm bằng cái ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống người khác đó, gã thanh niên không tự chủ được mà nuốt ực một ngụm nước bọt, trong lòng vô cớ dâng lên một cỗ hoảng loạn, sợ hãi.
Cái vị mỹ nữ này ban nãy nhìn rõ ràng là ôn nhu, hiền thục lắm cơ mà, sao tự dưng bây giờ cái ánh mắt lại đáng sợ như muốn đóng băng người ta thế này.
Cái loại áp bức vô hình đè nặng lên người này, khiến anh ta chỉ hận không thể quay gót bỏ chạy lấy người ngay lập tức.
"Xin hỏi anh tìm chúng tôi có việc gì không ạ?"
Nhan Tiểu Nhiễm vô cùng đúng lúc mà lên tiếng giải vây, giọng điệu ôn hòa, êm ái, nháy mắt đã phá vỡ bầu không khí đang có chiều hướng đóng băng.
Gã thanh niên âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, vội vã dời tầm nhìn sang phía Nhan Tiểu Nhiễm.
Vẫn là vị tiểu tỷ tỷ này dễ gần hơn hẳn, nụ cười thì dịu dàng như nước, ánh mắt lại trong vắt như hồ thu, nhìn một cái là biết thuộc tuýp người dễ nói chuyện rồi.
"Tiểu tỷ tỷ, thật sự xin lỗi vì đã mạo muội quấy rầy, chuyện là ban nãy tôi vô tình chụp lại được một khoảnh khắc của hai người."
Gã thanh niên vừa nói, vừa có chút ngượng ngùng đưa tay lên gãi gãi đầu.
"Tôi là dân đam mê nhiếp ảnh nghiệp dư, ban nãy vô tình bắt gặp khung hình của hai người thực sự quá đỗi tuyệt mỹ, nên không kìm lòng được mà đưa máy lên bấm vài nháy..."
"Ảnh chụp sao? Ảnh gì cơ? Có thể cho tôi xem thử một chút được không?"
Nhan Tiểu Nhiễm có chút tò mò, để ý đến cách ăn mặc và đồ nghề của đối phương, trong lòng cậu ít nhiều cũng đã có những suy đoán nhất định.
Chắc hẳn anh chàng này thuộc tuýp nhiếp ảnh gia đường phố, chuyên đi săn lùng những khoảnh khắc đẹp về phong cảnh và con người.
"Đương nhiên là được rồi," Gã thanh niên nhoẻn miệng cười, lôi từ trong chiếc túi đựng máy ảnh ra một bức ảnh đã được in sẵn màu mè rõ nét, chìa về phía hai người.
"Tôi có thói quen chụp xong là in ra luôn, hễ cứ bắt gặp được khoảnh khắc nào đắt giá, ý nghĩa là tôi sẽ in ra để làm kỷ niệm."
Nhan Tiểu Nhiễm đón lấy bức ảnh nhìn lướt qua, thần sắc hơi sững lại một giây.
Khung hình được lưu giữ trên bức ảnh, chính xác là cái khoảnh khắc Bạch Thiên Tuyết đang đặt tay vuốt ve gò má cậu ban nãy.
Góc chụp được căn ke vô cùng hoàn mỹ, bắt trọn được góc nghiêng thần thánh của hai người ngay tại cái giây phút mắt chạm mắt, tình chàng ý thiếp.
Khóe môi Bạch Thiên Tuyết đọng lại một nụ cười nhu hòa, ánh mắt sâu thẳm chất chứa muôn vàn thâm tình. Còn cậu thì hai má đỏ lựng, biểu cảm thẹn thùng, e ấp nhưng lại rành rành toát lên sự ngọt ngào, hạnh phúc.
Phông nền phía sau là những thanh lan can chạm trổ hoa văn tinh xảo của Vọng Giang Lâu, xa xa là những ánh đèn lồng rực rỡ của cổ trấn. Ánh trăng bàng bạc hòa quyện cùng ánh đèn vàng vọt, phủ lên toàn bộ bức ảnh một lớp màng ánh sáng mờ ảo, lãng mạn và ngập tràn ái muội.
Tầm mắt Bạch Thiên Tuyết lưu lại trên bức ảnh một lúc lâu, một tia hài lòng, mãn nguyện xẹt ngang qua đáy mắt.
Cô quay sang nhìn gã thanh niên, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự dửng dưng, lạnh nhạt: "Tôi lấy bức ảnh này, anh cứ ra giá đi."
Gã thanh niên đứng hình toàn tập. Gì cơ, cái người phụ nữ này sao lại thích ra vẻ ta đây thế nhỉ?
Lại còn bảo ra giá đi? Cô ta tưởng mình là đại gia lắm tiền nhiều của chắc?
Thế nhưng anh ta vẫn giữ thái độ hòa nhã, xua xua tay từ chối: "Không cần không cần đâu ạ, tôi cũng chỉ là tình cờ tiện tay chụp lại thôi..."
"Một vạn tệ (khoảng hơn 30 triệu VNĐ) đã đủ chưa?" Bạch Thiên Tuyết rút thẳng điện thoại từ trong túi ra, chuẩn bị chuyển khoản.
Hai mắt gã thanh niên trợn tròn như hai hòn bi ve, cứ ngỡ bản thân vừa nghe nhầm: "Bao, bao nhiêu cơ?"
Nhan Tiểu Nhiễm lại càng hoảng hốt hơn, dùng ánh mắt kinh ngạc tột độ nhìn chằm chằm Bạch Thiên Tuyết.
Thấy cô tựa hồ như vẫn còn ý định mở miệng nâng giá lên nữa, cậu vội vã đưa tay đè chặt lấy tay cô, "Khoan đã, đợi một chút đã."
Ngay sau đó cậu quay sang nhìn gã thanh niên, nở một nụ cười áy náy, "Ngại quá, chị gái tôi... chị ấy chỉ đang nói đùa với anh thôi."
Bỏ ra mấy vạn tệ chỉ để mua một tấm ảnh rửa liền! Cái này chẳng phải đích thị là rước họa vào thân, làm cái đồ ngốc lắm tiền nhiều của để người ta chăn dắt hay sao!?
Cho dù nhà có điều kiện, tiền đè chết người đi chăng nữa thì cũng đâu thể vung tay quá trán, tiêu tiền như nước kiểu đó được!
Bạch Thiên Tuyết hơi nhíu mày, dùng ánh mắt hoang mang, không hiểu mô tê gì mà nhìn lại Nhan Tiểu Nhiễm.
Cô thực sự rất ưng ý với bức ảnh này, muốn bỏ tiền ra để mua đứt nó làm kỷ niệm, cái này thì có vấn đề gì sai trái cơ chứ?
Gã thanh niên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, ban nãy quả thực là bị cái khí thế vung tiền như rác của người phụ nữ này dọa cho sợ vỡ mật.
Bỏ ra cả vạn tệ chỉ để mua một tấm ảnh chụp dạo, thần kinh người này chắc chắn là có vấn đề rồi!
"Bức ảnh này quả thực tôi rất thích, anh có thể bán lại nó cho chúng tôi được không?" Nhan Tiểu Nhiễm nhìn gã thanh niên, lịch sự hỏi thăm.
"Tôi cũng chỉ là ghi lại những khoảnh khắc đẹp vô tình bắt gặp thôi, mạo muội chụp lén hai người. Không lấy tiền đâu ạ, coi như là quà tặng hai người đấy."
Gã thanh niên xua xua tay, chẳng thèm đợi hai người phản hồi, đã vội vã cười tươi roi rói, quay gót chạy mất dạng. Cái dáng vẻ hấp tấp đó, tựa hồ như chỉ e sợ nán lại thêm một giây nào nữa, người phụ nữ mang khí chất Nữ hoàng kia lại thốt ra thêm mấy câu nói kinh thiên động địa nào đó dọa anh ta sợ chết khiếp.
Nhìn theo bóng lưng khuất dần của gã thanh niên, Nhan Tiểu Nhiễm có chút dở khóc dở cười.
Cậu vốn dĩ còn đinh ninh rằng người này thuộc tuýp thợ chụp ảnh dạo chuyên nghiệp, chụp xong sẽ vòi tiền khách du lịch cơ đấy, xem ra là cậu đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.
Giây tiếp theo, bức ảnh trên tay cậu bỗng nhiên bị Bạch Thiên Tuyết giật phắt đi.
"Tiểu Nhiễm à, bức ảnh này cứ để chị bảo quản thay em nhé."
Vừa nói, Bạch Thiên Tuyết vừa thuần thục nhét thẳng bức ảnh vào túi quần tây của mình.
"Đâu có được, người ta rõ ràng là tặng cho em cơ mà!"
Nhan Tiểu Nhiễm vươn tay ra định giật lại. Thực tình thì cậu cũng vô cùng yêu thích bức ảnh này, mặc dù độ phân giải có phần hơi mờ nhòe, thế nhưng góc độ bắt sáng cũng như cái bầu không khí mà bức ảnh truyền tải đều khiến cậu cực kỳ mãn nguyện.
Đương nhiên, nếu như nhân vật của hai người trong bức ảnh có thể hoán đổi vị trí cho nhau thì lại càng tuyệt vời ông mặt trời hơn.
Là cậu đưa tay lên vuốt ve gò má Bạch Thiên Tuyết, còn cô ấy thì đỏ mặt thẹn thùng, e ấp nép vào lòng cậu.
Nếu được như vậy thì đúng là hoàn mỹ không còn điểm nào để chê.
Bạch Thiên Tuyết hơi nghiêng người né tránh cú vồ của cậu, thuận thế vòng tay ôm chặt lấy eo chàng trai. Những ngón tay hư hỏng lại bắt đầu táy máy, khẽ khàng ấn nhẹ vào vùng eo nhạy cảm của cậu, ghé sát vào mang tai cậu, đè thấp giọng uy hiếp.
"Nếu như Tiểu Nhiễm không chịu nghe lời ngoan ngoãn, chị đây nhất định sẽ phạt em đấy nhé!"
Toàn thân Nhan Tiểu Nhiễm run lên bần bật, cơn tê dại từ bên eo nháy mắt lan truyền khắp tứ chi bách hài, dọa cậu sợ hãi đến mức cứng đơ người không dám nhúc nhích thêm một li nào nữa.
"Chị đừng có... thôi cho chị đấy, em không thèm đòi nữa là được chứ gì."
Bạch Thiên Tuyết mỉm cười xán lạn, lúc này mới chịu thu hồi lại móng vuốt của mình, "Phải thế mới là bé ngoan chứ."
Nhan Tiểu Nhiễm tức tối trừng mắt lườm cô một cái cháy máy, nhỏ giọng lầm bầm chửi thầm: "Đồ vô lại!"
Màn đêm càng lúc càng buông xuống sâu thẳm, sự huyên náo, ồn ào của cổ trấn cũng dần dần lắng xuống.
Những chiếc thuyền mui đen xuôi ngược trên dòng sông cũng đã lần lượt cập bến nghỉ ngơi, giờ đây chỉ còn thưa thớt vài ngọn đèn lồng vẫn đang khẽ khàng đung đưa theo nhịp sóng nước lững lờ.
Hai người dắt tay nhau bước xuống khỏi Vọng Giang Lâu, mười ngón tay đan chặt, thong dong rảo bước theo hướng trở về khách sạn.
Con đường lát đá xanh cổ kính cứ thế hun hút kéo dài dưới những bước chân, các cửa hiệu buôn bán hai bên đường cũng đã lục tục kéo cửa chớp đóng quầy từ lâu.
"Chị Thiên Tuyết, ngày mai chị vẫn còn phải đến công ty làm việc, hay là đêm nay chị cứ nán lại ngủ ở đây đi?" Nhan Tiểu Nhiễm ân cần đưa ra lời đề nghị, "Bây giờ mà bắt chị lái xe quay về trung tâm thành phố thì muộn quá rồi, đi đường đêm nguy hiểm lắm."
Bạch Thiên Tuyết quay sang nhìn cậu, trong mắt lấp lánh ý cười, giọng điệu lại mang theo một tia nghi hoặc, trêu ghẹo.
"Tiểu Nhiễm à, hình như nãy giờ... chị chưa hề hé răng nói nửa lời là chị sẽ lái xe quay về trong đêm nay thì phải?"
...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
