Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 228: Cuộc đối thoại đầy ngang trái!

Chương 228: Cuộc đối thoại đầy ngang trái!

Quay trở lại phòng khách, trong đáy mắt An Oánh Oánh vẫn chất chứa sự ngưỡng mộ, ghen tị không sao che giấu nổi.

Vừa nãy đứng bên ngoài cửa, mấy lời dặn dò thấm đẫm yêu thương của Bạch Thiên Tuyết vẫn còn đang văng vẳng bên tai cô nhóc ——

"Bản tính Tiểu Nhiễm vốn dĩ rất độc lập, gặp phải rắc rối cản trở gì cũng tuyệt đối không chịu chủ động hé răng nửa lời với chị. Em nhớ để mắt, quan tâm đến em ấy nhiều hơn giúp chị, nếu như em ấy gặp khó khăn, cứ trực tiếp gọi điện thoại thông báo cho chị ngay lập tức."

Trời đất ơi, chị Bạch cưng chiều anh Tiểu Nhiễm đến mức vô pháp vô thiên luôn rồi!

Cách xa nhau cả vạn dặm thế này mà vẫn đích thân đánh xe tới thăm, trước khi đi còn không quên ân cần gửi gắm, dặn dò mình phải chăm sóc chu đáo cho người thương, cái sự tỉ mỉ, tận tâm này quả thực là không còn bút mực nào để tả nổi.

Đúng là ngưỡng mộ muốn chết đi được...

Giá như bản thân mình cũng có cơ hội gặp được một người tình nguyện đặt mình ở vị trí độc tôn nơi chóp tim, yêu thương cưng chiều đến vậy thì tốt biết mấy.

Đang thả hồn trôi lơ lửng trên mây, trong đầu cô nhóc bỗng nhiên lại tua lại đoạn âm thanh rên rỉ kỳ quái đêm qua.

Ngẫm lại thì, cái âm thanh ám muội đó chắc mười mươi là tiếng của chị Bạch và anh Tiểu Nhiễm đang...

Hai má cô nhóc bất giác nóng hầm hập, cuống cuồng lắc đầu quầy quậy hòng xua đuổi cái viễn cảnh đen tối, cấm trẻ em dưới 18 tuổi đó ra khỏi đầu.

Phi lễ chớ nghe, phi lễ chớ nghĩ, A Di Đà Phật!

Thấy cô nhóc cứ đứng chôn chân một chỗ như trời trồng, hai má lại còn đỏ bừng bừng lên như bị sốt, Ôn Dao lấy làm kỳ quái bèn lên tiếng gọi: "Oánh Oánh!?"

"Dạ, có chuyện gì thế chị?" An Oánh Oánh giật mình bừng tỉnh, ánh mắt vẫn còn lơ mơ, mất phương hướng.

"Em đang đứng ngây người ra nghĩ ngợi cái gì đấy? Sao mặt mũi lại đỏ lựng lên thế kia." Ôn Dao mang theo sự nghi hoặc mà hỏi dò.

An Oánh Oánh chần chừ một thoáng, ngó đông ngó tây dáo dác xung quanh một hồi, sau khi đảm bảo không có kẻ thứ ba nào túc trực, lúc này mới rón rén sáp lại gần, kề miệng vào tai Ôn Dao, đè thấp giọng thì thầm to nhỏ vài câu.

Nghe xong câu chuyện, Ôn Dao khẽ hắng giọng nhắc nhở.

"Oánh Oánh này, cái loại chuyện riêng tư thầm kín này... em cứ chôn chặt trong bụng là được rồi, ngàn vạn lần đừng có bô bô cái miệng ra bên ngoài."

Cái này chính là tội tày đình đi bàn tán, nghị luận về chuyện phòng the của Bạch Thiên Tuyết sau lưng người ta đấy nhé!

Cái vị Nữ hoàng kia mang thân phận, bối cảnh khủng bố đến mức nào cơ chứ?

Lỡ như mấy cái lời này mà mọc cánh bay vào tai ngài ấy, thì đúng là vạn kiếp bất phục, chết không có chỗ chôn luôn!

Lăn lộn làm trợ thủ đắc lực bên cạnh An Diệu Y bao nhiêu năm nay, Ôn Dao thừa hiểu rõ cái tính khí thất thường, sáng nắng chiều mưa của tầng lớp lãnh đạo bề trên.

Họ có thể nhắm mắt làm ngơ trước vô vàn những lỗi lầm vặt vãnh, thế nhưng lại cực kỳ ghét cay ghét đắng cái đám tép riu rảnh rỗi sinh nông nổi đi mổ xẻ, bàn tán về đời sống riêng tư của mình sau lưng.

An Oánh Oánh tinh nghịch thè lưỡi: "Em cũng chỉ là tâm sự mỏng với chị thôi mà, làm gì có chuyện đi rêu rao cho người ngoài biết đâu."

"Thế cũng không được," Sắc mặt Ôn Dao trở nên vô cùng nghiêm túc, đanh thép, "Chuyện riêng của Bạch tổng, không phải là thứ mà cái đám nhân viên tép riu như chúng ta có quyền mang ra làm chủ đề bàn luận. Lo làm tốt bổn phận của mình đi."

Trong khi đó, ở phía bên trong phòng ngủ.

Nhan Tiểu Nhiễm đang dán chặt tai vào lớp cửa gỗ, nín thở vểnh tai lên nghe ngóng mọi nhất cử nhất động bên ngoài phòng khách, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy vọt ra ngoài.

Kỳ thực thì cậu và Bạch Thiên Tuyết tỉnh giấc gần như cùng một lúc.

Thế nhưng nếu nói chính xác hơn, thì là Bạch Thiên Tuyết thức giấc trước, cậu cảm nhận được sự chuyển động khe khẽ bên cạnh nên mới mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Khoảnh khắc nhìn thấy Bạch Thiên Tuyết đang nằm sờ sờ ngay sát bên cạnh, não bộ cậu tự động đình công, ngây ngốc mất vài giây.

Ngay lập tức sau đó, ký ức của đêm cuồng nhiệt hôm qua tựa như những đợt sóng thần ập tới, cuốn trôi mọi sự tỉnh táo, trên khuôn mặt thanh tú phút chốc nhuốm đẫm một màu đỏ lựng của sự thẹn thùng, xấu hổ xen lẫn quẫn bách.

Bạch Thiên Tuyết thì lại vô cùng ung dung, điềm tĩnh. Cô dịu dàng in một nụ hôn lên trán cậu, "Bảo bối à, chị phải đi làm trước đây!"

Nói đoạn, cô nàng sảng khoái mặc lại quần áo rồi cứ thế đẩy cửa bước ra ngoài.

Nhan Tiểu Nhiễm cũng vội vã lồm cồm bò dậy định bụng sẽ ra tiễn cô một đoạn, thế nhưng chân vừa mới bước đến cửa, đã loáng thoáng nghe thấy tiếng trò chuyện rôm rả của An Oánh Oánh và Ôn Dao ngoài phòng khách.

Cậu lập tức phanh gấp lại, chôn chân nấp sau cánh cửa, tiến thoái lưỡng nan chẳng biết phải làm sao.

Dẫu sao thì đêm qua, hai người bọn họ thức vận động thể lực đến tận khuya khoắt mới chịu đi ngủ cơ mà.

Rõ ràng lúc đầu đã giao kèo là chỉ đắp chăn đi ngủ đơn thuần thôi, thế nhưng dựa vào cái tính cách bá đạo, lưu manh của Bạch Thiên Tuyết thì làm sao có chuyện cô chịu ngoan ngoãn nằm im như khúc gỗ được?

Những chuyện đáng làm, và cả những chuyện không đáng làm... nói chung là đã làm sạch sành sanh không chừa lại thứ gì rồi...

Khắp cơ thể cậu lúc này vẫn còn lưu lại rành rành vô vàn những dấu vết đỏ hồng ám muội không thể chối cãi.

Cậu đã đoán trước được rồi mà, cứ hễ nằm chung một cái giường với Bạch Thiên Tuyết, thì y như rằng chị ấy sẽ giở trò không an phận cho xem!

Nhớ lại những khung cảnh trêu ghẹo, đòi hỏi mang đậm tính chất "người lớn" đêm qua của cô, hai má Nhan Tiểu Nhiễm lại không tự chủ được mà đỏ bừng bừng lên, hai vành tai nóng rực như sắp bốc cháy.

Hít một hơi thật sâu để xốc lại tinh thần, cậu vươn tay khẽ khàng vỗ vỗ lên hai má để ép bản thân phải lấy lại sự bình tĩnh. Mãi một lúc lâu sau, cậu mới lấy đủ can đảm để mở cửa bước ra ngoài.

Vừa mới thò đầu ra đến phòng khách, hàng loạt ánh mắt của An Oánh Oánh và Ôn Dao đã phóng như tên lửa về phía cậu.

Ba cặp mắt chạm nhau.

Nhan Tiểu Nhiễm gắng gượng ngụy trang ra vẻ trấn định, nỗ lực điều chỉnh cơ mặt để biểu cảm trông tự nhiên, bình thường nhất có thể.

"Oánh Oánh, chào buổi sáng thư ký Ôn nhé!"

"Anh Tiểu Nhiễm chào buổi sáng ạ!"

Đôi mắt An Oánh Oánh sáng rực rỡ lấp lánh như sao trời, bên trong ngập tràn sự dò xét mang đậm màu sắc kỳ lạ và tò mò.

Ánh mắt cô nhóc cứ láo liên quét từ trên xuống dưới, đặc biệt là cứ dán chặt vào khuôn mặt và vùng cổ của Nhan Tiểu Nhiễm, tựa hồ như đang ra sức tìm kiếm manh mối, dấu vết mờ ám nào đó bị bỏ sót lại vậy.

Bị cái ánh mắt quét radar như X-quang đó soi mói, toàn thân Nhan Tiểu Nhiễm sởn cả gai ốc, luống cuống tay chân theo bản năng kéo cao chiếc cổ áo lên hòng che giấu đi sự thật phũ phàng.

"Buổi sáng tốt lành nhé Tiểu Nhiễm." Sắc thái trên mặt Ôn Dao thì lại trầm tĩnh hơn rất nhiều, chỉ là trong ánh mắt ném về phía cậu ít nhiều cũng pha lẫn vài phần phức tạp, khó dò.

Bị hai cô nàng đồng nghiệp dùng ánh mắt mang đầy hàm ý săm soi đến mức chột dạ toát mồ hôi hột, Nhan Tiểu Nhiễm chẳng có dũng khí nán lại thêm một giây một phút nào nữa, cắm mặt đi thẳng một mạch về phía nhà vệ sinh.

"Để anh đi đánh răng rửa mặt trước nhé."

Đôi mắt lanh lợi của An Oánh Oánh lại khẽ đảo một vòng, cô nhóc hớn hở lẽo đẽo bám gót theo sau.

Nhan Tiểu Nhiễm đang cặm cụi nặn kem đánh răng ra bàn chải, liếc mắt nhìn cái thân ảnh đang nhàn nhã dựa người vào khung cửa của cô nhóc.

"Oánh Oánh, em đứng chôn chân ở đây làm gì thế?"

An Oánh Oánh khoanh tay trước ngực tựa vào khung cửa, miệng cười tủm tỉm, thăm dò: "Anh Tiểu Nhiễm này, chị Bạch tối qua lặn lội đến đây từ lúc nào vậy, sao em lại chẳng hay biết một chút tin tức nào thế nhỉ?"

Nhan Tiểu Nhiễm uống một ngụm nước súc miệng sùng sục, cố làm ra vẻ lơ đãng, hờ hững trả lời: "Lúc bọn mình mới đi dạo về đến khách sạn là chị ấy đã đến rồi."

Cậu cố gắng dùng cái ngữ điệu nhẹ tựa lông hồng nhất có thể để trả lời, tựa hồ như việc Bạch Thiên Tuyết đích thân hạ giá xuất hiện tại đây là một sự việc bình thường, tự nhiên đến mức chẳng có gì đáng để bận tâm.

Nghe vậy, máu hóng hớt của An Oánh Oánh lại càng dâng cao ngút ngàn, khuôn mặt bừng sáng lên một vệt sáng của hội chị em thích buôn dưa lê bán dưa chuột.

"Thế thì, anh với chị Bạch... đêm qua đã làm những chuyện gì rồi hả?"

"Oánh Oánh này, sao em lại có cái tính nhiều chuyện, thích tọc mạch thế nhỉ."

Nhan Tiểu Nhiễm hậm hực lườm cô nhóc một cái, vươn tay vặn vòi nước cho chảy xối xả, giả vờ như đang cực kỳ tập trung vào chuyên môn đánh răng của mình.

"Thì làm gì được cơ chứ, cũng chỉ là cùng nhau dạo một vòng ngắm cảnh cổ trấn thôi."

Nói xong câu chống chế đó, cậu lập tức nhét bàn chải vào miệng đánh răng lấy đánh răng để, cố tình tạo ra tiếng động ma sát rột roạt thật lớn, hòng cắt đứt cái chủ đề nói chuyện ngượng ngùng này ngay lập tức.

Thế nhưng An Oánh Oánh đâu có dễ dàng buông tha cho con mồi béo bở này như vậy.

Nhìn cái dáng vẻ đánh răng như đánh trận của Nhan Tiểu Nhiễm, cô nhóc vẫn tiếp tục truy vấn không ngừng nghỉ.

"Vậy, anh Tiểu Nhiễm này, trong lòng anh chắc chắn là cảm động đến rơi nước mắt luôn đúng không? Chị Bạch đã vì anh mà lặn lội đường xa, chẳng ngại đêm hôm tăm tối để đến tận đây thăm anh cơ mà!"

Động tác trên tay Nhan Tiểu Nhiễm khựng lại một nhịp, cậu không buồn hé răng đáp lại lấy nửa lời, chỉ tiếp tục cắm cúi đánh răng hệt như một cỗ máy được lập trình sẵn.

Trong bụng thì không ngừng thầm oán hận: Cái đó không phải là nói thừa hay sao, bạn gái tan làm mệt mỏi rã rời rồi mà vẫn cất công lái xe hơn cả tiếng rưỡi đồng hồ chỉ để gặp mình một lát, làm sao mà không cảm động rớt nước mắt cho được cơ chứ?

Thế nhưng anh đây tuyệt đối sẽ không ngu ngốc mà khai ra hết sự thật cho em nghe đâu, để tránh cái tính hóng hớt, tọc mạch của em lại có cơ hội phát huy tối đa công suất.

Thấy cậu làm ngơ không thèm phản ứng lại, An Oánh Oánh vẫn cứ thao thao bất tuyệt độc thoại một mình.

"Anh Tiểu Nhiễm à, nói thật là em ghen tị đỏ cả mắt với anh luôn đấy. Có được một người như chị Bạch sủng nịnh, cưng chiều đến tận trời xanh, mọi bề đều chu toàn lo lắng cho anh, lại còn lúc nào cũng đặt anh ở vị trí độc tôn nơi chóp tim..."

Cô nhóc nhịn không được bèn nhắm mắt lại thả hồn vào mộng tưởng viển vông, ngữ điệu ngập tràn sự khao khát, ngưỡng mộ.

"Anh nói thử xem đến cái kiếp nào, em mới có phước phần kiếm được một người bạn trai cực phẩm như thế nhỉ?"

"Khụ khụ khụ..."

Nhan Tiểu Nhiễm suýt chút nữa thì bị câu nói kinh thiên động địa này làm cho sặc bọt kem đánh răng mà chết. Cậu quay ngoắt người lại, hai mắt trừng trừng nhìn thẳng vào An Oánh Oánh. Mặc dù trong miệng vẫn còn ngậm đầy bọt trắng xóa, giọng nói lúng búng không rõ chữ nhưng thái độ lại vô cùng kiên quyết, đanh thép để giành lại vị thế của mình.

"Oánh Oánh, em đang ăn nói hàm hồ cái quái gì thế hả! Bạch Thiên Tuyết là bạn gái của anh! Anh mới chính là bạn trai của chị ấy, nghe rõ chưa!"

Cậu cố tình gằn mạnh ba chữ cuối cùng, tựa hồ như đang muốn khẳng định một chân lý bất di bất dịch, không thể nào bị xoay chuyển hay thay thế.

An Oánh Oánh ngơ ngác, hoàn toàn không theo kịp cái tần số suy nghĩ và lý do khiến Nhan Tiểu Nhiễm lại đột ngột phản ứng gay gắt đến vậy.

Cô nhóc chớp chớp mắt liên hồi, vẻ mặt vô cùng hoang mang: "Anh Tiểu Nhiễm, em thừa biết chị Bạch là bạn gái của anh mà! Ý của em muốn diễn đạt là, em cũng khát khao kiếm được một người bạn trai mang cốt cách ôn nhu, bá đạo giống hệt như chị Bạch cơ."

"Kiếm một anh người yêu lúc nào cũng ân cần quan tâm, săn sóc tỉ mỉ, luôn đặt người mình yêu ở vị trí ưu tiên hàng đầu, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, yêu cầu đó thì có vấn đề gì sai trái sao?"

Cô nhóc ngừng lại một chút, nhìn hai con mắt vẫn đang trợn tròn như hai hòn bi ve của Nhan Tiểu Nhiễm, tựa hồ như não bộ vừa mới load xong dữ liệu, bừng tỉnh đại ngộ mà "ồ" lên một tiếng rõ to. Ngay sau đó, cô nhóc sáp lại gần thêm một chút, đè thấp giọng xuống mức tối đa.

"Anh Tiểu Nhiễm này, có phải là... anh đang nơm nớp lo sợ em sẽ đem lòng thầm thương trộm nhớ chị Bạch, rồi nẫng tay trên cướp mất người yêu của anh không đấy?"

Nhan Tiểu Nhiễm bị câu hỏi ngược đời này làm cho nghẹn ứ, cứng họng, nhất thời cạn lời chẳng biết phải mở miệng phản bác lại kiểu gì cho ngầu.

Thấy cái biểu cảm đứng hình đó của cậu, An Oánh Oánh cứ đinh ninh là mình đã đoán trúng tim đen của đối phương rồi, vội vã xua tay loạn xạ để thanh minh, giải thích.

"Ây da, anh Tiểu Nhiễm à, anh mắc bệnh tưởng tượng hơi bị phong phú quá rồi đấy! Em vốn dĩ đâu có đam mê tình yêu đồng giới, cái em thích là đàn ông con trai cơ mà!"

Vừa nói, cô nhóc vừa nhiệt tình vỗ vỗ lên bả vai Nhan Tiểu Nhiễm, bày ra cái biểu cảm "anh cứ yên tâm 100% đi" vô cùng đáng tin cậy.

"Chị Bạch mãi mãi là chậu hoa thuộc về riêng anh, chẳng có kẻ nào đủ bản lĩnh để nhổ đi được đâu. Em chỉ đơn thuần là ghen tị đỏ mắt với cái cách chị ấy yêu thương, sủng nịnh anh tận trời mây, và hy vọng sau này bản thân cũng có diễm phúc gặp được một người bạn trai chu đáo, ân cần đến vậy mà thôi —— là bạn trai mang giới tính nam hàng thật giá thật cơ!"

Nhan Tiểu Nhiễm thực sự là cạn lời toàn tập, đúng là ông nói gà bà nói vịt, cái kiểu giao tiếp khác tần số này quả thực là gây ức chế thần kinh mà.

Trong khi cậu thì đang muốn khẳng định lại cái "ngôi vị" bạn trai, chứng minh sự mạnh mẽ, nam tính của mình trước Bạch Thiên Tuyết (dẫu cho thân phận thực sự thường xuyên bị người ngoài hiểu lầm).

Thì An Oánh Oánh lại diễn giải cái phản ứng xù lông đó của cậu thành sự ghen tuông, sợ bị cô nàng cướp mất người tình.

Hai người căn bản là đang rẽ sang hai hướng tư duy hoàn toàn khác biệt nhau, chẳng có điểm nào giao thoa cả.

Nhan Tiểu Nhiễm mấp máy môi, định bụng sẽ dài dòng giải thích cặn kẽ lại ý tứ thực sự của mình cho cô nhóc hiểu, thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cái chuyện nhạy cảm này càng cố gắng bôi tro trát trấu thì lại càng trở nên mờ ám, rối rắm thêm mà thôi.

Cuối cùng cậu đành phải bất lực thở hắt ra một hơi, quay người lại tiếp tục cắm mặt vào bồn rửa mặt để đánh răng, chỉ ậm ừ qua loa buông một câu: "Thôi bỏ đi, anh lười giải thích với em rồi."

Thu cái bộ dạng ấp úng, muốn nói lại thôi đó của cậu vào trong mắt, An Oánh Oánh lại càng củng cố thêm niềm tin vững chắc vào cái suy luận tài tình của bản thân.

Anh Tiểu Nhiễm rõ rành rành là đang ghen tuông lồng lộn lên, chỉ nơm nớp lo sợ có kẻ thứ ba nào đó chen chân vào cướp mất nữ thần Bạch Thiên Tuyết của mình đây mà.

Trong lòng cô nhóc trào dâng một cảm giác buồn cười khó tả, thế nhưng lại nhịn không được mà thầm cảm thán: Xem ra vị trí của chị Bạch trong lòng anh Tiểu Nhiễm cũng vô cùng quan trọng và sâu đậm đấy chứ.

"Anh Tiểu Nhiễm cứ yên tâm đi nhé," Cô nhóc bồi thêm một câu chốt hạ, giọng điệu vô cùng nghiêm túc, "Đối với chị Bạch, trong lòng em chỉ có duy nhất sự ngưỡng mộ và sự sùng bái tột độ thôi, tuyệt đối không bao giờ nảy sinh bất kỳ một ý niệm đen tối, lệch lạc nào khác đâu. Hai người cứ yên tâm mà ân ái, mặn nồng bên nhau, em xin giơ cả hai tay hai chân lên để nhiệt liệt ủng hộ!"

Nhan Tiểu Nhiễm: "..."

Cậu triệt để giương cờ trắng đầu hàng, buông xuôi mọi nỗ lực chống cự, chỉ đâm tiêu cắm cúi tập trung vào việc đánh răng rửa mặt.

Vốc vài ngụm nước lạnh ngắt tạt thẳng lên mặt, lúc này cái sự nóng bừng bừng vì ngượng ngùng, xấu hổ trên hai gò má mới chịu thuyên giảm đi đôi chút.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!