Chương 225: Lời ngon tiếng ngọt!
Niềm vui sướng không tự chủ được mà dâng trào nơi đáy lòng, Nhan Tiểu Nhiễm chạy bước nhỏ tới trước mặt người thương. Đôi mắt hoa đào cong cong thành hình bán nguyệt tuyệt đẹp, dưới ánh đèn đường vàng vọt phản chiếu những tia sáng lấp lánh như sao trời.
"Chị Thiên Tuyết, sao chị lại đến đây thế?"
Cậu thực sự không ngờ Bạch Thiên Tuyết vậy mà lại tự mình lái xe ròng rã hơn một tiếng rưỡi đồng hồ đến tận đây chỉ để gặp cậu.
Cậu thừa biết dạo gần đây công việc của cô bận rộn đến mức nào cơ mà.
Bạch Thiên Tuyết tiến lên trước nửa bước, vươn tay khẽ khàng véo nhẹ lên chóp mũi cậu, khóe mày hơi nhướng lên.
"Em quên mất lời hứa lúc trước với chị rồi sao, trong vòng một tháng, mỗi ngày tan làm đều phải đến tháp tùng chị cơ mà."
Nhan Tiểu Nhiễm chun chun mũi, bị véo đến mức hơi ngứa ngáy.
Bạch Thiên Tuyết rất hay làm mấy cái hành động mà theo cậu thấy là mang đậm tính chất "trêu chọc trẻ con" này với cậu, khiến cậu vừa bất lực nhưng tận sâu trong thâm tâm lại vô cùng hưởng thụ sự cưng chiều đó.
"Đương nhiên là em không quên rồi," Nhan Tiểu Nhiễm lí nhí đáp, "Nhưng mà chỗ này cách trung tâm thành phố xa lơ xa lắc, em làm sao mà qua đó được chứ."
Nữ tổng tài khẽ mỉm cười, lại nhích tới trước thêm một bước, vô cùng tự nhiên mà vòng tay ôm trọn lấy vòng eo mảnh khảnh của Nhan Tiểu Nhiễm, kéo sát cậu vào lòng mình.
"Chị biết, thế nên... chị mới đích thân lặn lội đến đây tìm em này."
Động tác của cô vô cùng trôi chảy và tự nhiên, cánh tay siết chặt lấy eo Nhan Tiểu Nhiễm, lực đạo tuy dịu dàng nhưng lại mang theo một sự chiếm hữu bá đạo, không dung thứ cho bất kỳ sự cự tuyệt nào.
Bị ôm gọn trong vòng tay người thương, ngoan ngoãn tựa đầu vào hõm vai cô, hít hà thứ hương thơm thanh lãnh quen thuộc ngấm vào tận xương tủy ấy, Nhan Tiểu Nhiễm cảm thấy an tâm và bình yên đến lạ kỳ.
"Chị Thiên Tuyết, quãng đường đến đây xa xôi như vậy, chị đi làm cả ngày lại vất vả nhường đó, lần sau chị đừng cất công đến nữa nhé."
Nhan Tiểu Nhiễm ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt vô cùng nghiêm túc nhìn thẳng vào cô.
"Đợi lúc nào xong việc bên này, mấy ngày vắng mặt đó, em sẽ đền bù lại cho chị gấp bội. Em sẽ mỗi ngày đều đến tháp tùng chị, bồi tiếp chị thêm một lúc lâu hơn nữa."
"Ái chà, Tiểu Nhiễm nhà chúng ta, nay đã biết xót xa cho chị rồi cơ đấy!"
Bạch Thiên Tuyết nhịn không được bèn buông lời trêu ghẹo, thế nhưng nơi đáy mắt lại lóe lên một tia ấm áp, mềm mại.
Nhan Tiểu Nhiễm lườm nguýt cô một cái: "Em đang nói chuyện nghiêm túc với chị đấy. Chị ngày nào công việc cũng ngập đầu ngập cổ, mệt mỏi rã rời rồi mà còn lái xe một chặng đường xa như thế này để đến đây, thực sự là quá sức lao lực rồi."
Bạch Thiên Tuyết rũ mắt nhìn cậu, ý cười trong mắt lại càng thêm nồng đậm.
"Thế nhưng mà chị vừa mới tan làm là đã muốn nhìn thấy bảo bối Tiểu Nhiễm của chị ngay lập tức rồi. Bằng không thì làm sao mà ngủ ngon giấc cho được."
Trái tim Nhan Tiểu Nhiễm lại bất giác tăng tốc loạn nhịp, trong lòng tựa hồ như vừa được rót đầy mật ong, ngọt ngào lan tỏa đến từng tế bào.
Dẫu vậy cậu vẫn cố gắng khuyên nhủ: "Vậy thì chúng ta có thể gọi video call cho nhau mà, đâu nhất thiết phải cất công chạy xa đến thế này đâu. Hơn nữa chị thân gái dặm trường một mình lái xe đi đường đêm, nguy hiểm lắm."
Bạch Thiên Tuyết khẽ cười mỉm, bàn tay đang ôm trọn lấy eo Nhan Tiểu Nhiễm bắt đầu rục rịch giở trò, những ngón tay thon dài cách một lớp quần áo mỏng manh mà mơn trớn, vuốt ve dọc theo đường cong bên hông cậu.
"Thế nhưng làm như vậy thì chị chỉ có thể nhìn thấy Tiểu Nhiễm của chị qua màn hình, chứ làm sao mà chạm vào người thật được."
Động tác của cô mang theo sự ám thị mời gọi trắng trợn, Nhan Tiểu Nhiễm nháy mắt cảm thấy bên hông truyền đến một trận tê dại, tê rần rần chạy dọc sống lưng, hai má phút chốc đã đỏ lựng hệt như ráng chiều.
"Chị Thiên Tuyết..." Cậu nhỏ giọng oán trách, nhưng cũng chẳng mảy may có ý định thực sự muốn gạt tay cô ra.
Hai người cứ thế dính chặt lấy nhau dưới ánh đèn đường vàng vọt trước sảnh khách sạn. Bạch Thiên Tuyết ôm chặt eo Nhan Tiểu Nhiễm, chàng trai ngoan ngoãn nép vào người cô, hai người cứ thì thầm to nhỏ to nhỏ với nhau.
Quấn quýt âu yếm thêm một hồi, cậu rốt cuộc cũng có chút chống đỡ hết nổi trước những màn trêu chọc ái muội của Bạch Thiên Tuyết.
Những ngón tay hư hỏng của cô cứ không yên phận mà dạo chơi quanh eo cậu, thỉnh thoảng lại ghé sát vào tai cậu nỉ non dăm ba câu từ sặc mùi ám muội khiến người ta nghe xong phải đỏ mặt tía tai, tim đập chân run.
Cậu có dự cảm mãnh liệt rằng, nếu như hai người cứ tiếp tục dây dưa duy trì cái trạng thái này thêm nữa, thì e là giây tiếp theo sẽ cùng nhau kéo tuột vào thẳng phòng khách sạn mất thôi.
"Chị Thiên Tuyết," Nhan Tiểu Nhiễm khẽ khàng đẩy nhẹ cô ra một chút, "Để em dẫn chị đi dạo một vòng quanh cổ trấn nhé, cảnh đêm ở đây cũng tuyệt vời lắm đấy."
Nhìn hai vành tai đã đỏ chín mọng của chàng trai, Bạch Thiên Tuyết cũng biết điều mà thu liễm lại, không tiếp tục trêu ghẹo nữa, thuận thế nắm chặt lấy tay cậu.
"Được thôi, vậy phiền hướng dẫn viên nhỏ bé của chị dẫn đường nhé."
Lòng bàn tay cô ấm áp, mười ngón tay đan chặt lấy mười ngón tay của Nhan Tiểu Nhiễm.
Hai bóng người tay trong tay chầm chậm rảo bước hướng về phía khu vực trung tâm cổ trấn đang rực rỡ ánh đèn đằng xa.
Nói ra cũng kỳ lạ, một người thì đã bù đầu bù cổ với mớ bòng bong công việc suốt một ngày trời, một người thì cũng đã rã rời chân tay vì loanh quanh dạo chơi cả một buổi chiều. Cả hai vốn dĩ đều đang ở trong trạng thái khá mệt mỏi, uể oải, thế nhưng ngay tại giây phút này, tựa hồ như lại được tiếp thêm một nguồn sinh lực dồi dào, hưng phấn và tràn trề năng lượng đến lạ kỳ.
Có lẽ, niềm hạnh phúc tột độ khi được hội ngộ cùng người mình yêu thương đã cuốn trôi đi mọi sự mệt mỏi, rã rời thể xác.
Hoặc cũng có thể là do sắc vóc diễm lệ của đêm cổ trấn này quá đỗi mê đắm lòng người.
Cổ trấn lúc chập tối lại mang một vẻ nhộn nhịp, sầm uất hơn hẳn ban ngày.
Từng dãy đèn lồng rực rỡ sắc màu được thắp sáng đồng loạt, những dải ánh sáng đỏ rực, vàng ươm hắt xuống mặt đường lát đá xanh cổ kính, soi bóng lung linh xuống mặt nước sông lững lờ trôi, tựa hồ như đang phù phép thổi bừng sức sống cho cả một thị trấn cổ xưa.
Dòng người qua lại tấp nập như mắc cửi, tiếng nói cười rôm rả, huyên náo vang vọng khắp mọi ngõ ngách.
Họ men theo con đường nhỏ chạy dọc bờ sông mà thong dong dạo bước. Lần hiếm hoi Bạch Thiên Tuyết triệt để thả lỏng bản thân, rũ bỏ hoàn toàn cái bộ dạng Nữ hoàng băng giá, cao ngạo ngàn dặm cự tuyệt người ngàn dặm thường ngày.
Thậm chí, cô còn chủ động đề xướng ý tưởng la cà thưởng thức các món ăn vặt ven đường.
"Tiểu Nhiễm, món bánh quế hoa này hương vị thế nào em?" Bạch Thiên Tuyết chỉ tay về phía một sạp hàng đang bốc khói nghi ngút, thơm lừng mùi bánh mới ra lò.
"Ngon lắm chị ơi! Ban ngày em đã ăn thử rồi, kết cấu cực kỳ mềm dẻo, ngọt thanh mà không hề bị gắt cổ chút nào."
Nhan Tiểu Nhiễm vừa nhiệt tình review, vừa thuần thục lôi điện thoại ra thao tác mở mã quét thanh toán, "Bác ơi, cho cháu hai suất nhé."
Nhìn cái dáng vẻ tháo vát mua đồ, hồ hởi trò chuyện cùng người bán hàng của chàng trai, trong đôi mắt Bạch Thiên Tuyết ngập tràn sự dịu dàng, cưng chiều vô ngần, nụ cười trên môi mãi chẳng chịu tắt.
Dọc đường đi, hai người đã rinh về vô số những món ăn vặt, có những món quả thực là mỹ vị nhân gian, nhưng cũng có những món... đúng là nuốt không trôi nổi.
Bước chân Nhan Tiểu Nhiễm khựng lại trước một sạp bán đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo, ánh mắt va phải một cặp lắc tay lấp lánh.
Sợi lắc được chế tác bằng bạc nguyên chất, thiết kế cực kỳ thanh mảnh tinh tế, điểm nhấn là mặt dây chuyền mang hình dáng một nửa vầng trăng khuyết bé xíu, có thể khắc chữ theo yêu cầu lên trên mặt trăng đó.
"Chị Thiên Tuyết, chị xem cái này có đẹp không?" Cậu nâng cặp lắc tay lên, hai mắt sáng rực rỡ mang theo sự mong đợi mà hỏi.
Bạch Thiên Tuyết đưa tay đón lấy, săm soi đánh giá một lượt. Nói thật thì đối với cô, món đồ này trông cũng hết sức bình thường, thế nhưng vẫn khẽ gật đầu hùa theo: "Trông cũng đẹp mắt lắm."
"Vậy chúng ta mỗi người đeo một chiếc nhé?" Nhan Tiểu Nhiễm chớp chớp mắt nhìn cô, nơi đáy mắt lấp lánh những tia hy vọng.
Bạch Thiên Tuyết hơi sững người mất một nhịp, ngay sau đó ý cười trong mắt lại nháy mắt dâng trào: "Được thôi."
Nhan Tiểu Nhiễm quyết định chốt đơn một cặp, đồng thời yêu cầu nghệ nhân khắc chữ "Tuyết" lên mặt trăng của một chiếc, và chữ "Nhiễm" lên chiếc còn lại.
Đợi ông chủ khắc chữ hoàn thiện xong xuôi, cậu cẩn thận, tỉ mỉ tự tay đeo chiếc lắc tay khắc chữ "Nhiễm" lên cổ tay thon gọn của Bạch Thiên Tuyết, sau đó lại nũng nịu đòi cô tự tay đeo chiếc lắc khắc chữ "Tuyết" lên cổ tay mình.
Sợi lắc bạc lấp lánh phản chiếu thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp của ngọn đèn đường, an vị trên cổ tay của đối phương, tựa hồ như một lời thề nguyền, một ước định gắn kết trọn đời được cất giấu một cách kín đáo, thầm kín.
Nói cho đúng thì đây cũng có thể coi là lần đầu tiên Bạch Thiên Tuyết đặt chân đến một chốn xô bồ, náo nhiệt như thế này.
Trước khi định mệnh an bài cho cô gặp gỡ Nhan Tiểu Nhiễm, quỹ đạo cuộc sống của cô chỉ xoay quanh trục quay công việc khổng lồ —— những cuộc họp triền miên bất tận, những tệp hồ sơ chất đống đợi ký duyệt, những phi vụ đàm phán căng não, những buổi tiệc tùng xã giao sặc mùi tư bản.
Cái trải nghiệm dạo chợ đêm bình dân, la cà ăn hàng quán ven đường, tự tay lựa chọn những món phụ kiện nhỏ bé rẽ tiền này... quả thực là một hương vị cuộc sống mà cô chưa từng được nếm trải qua.
Tầm mắt cô lướt qua những nam thanh nữ tú đang xúng xính trong những bộ Hán phục cầu kỳ rực rỡ sắc màu qua lại trên phố.
Rồi bất giác lại khóa chặt trên khuôn mặt hoàn mỹ của Nhan Tiểu Nhiễm.
Dưới hiệu ứng ánh sáng mờ ảo của màn đêm, cái nhan sắc vốn dĩ đã yêu nghiệt, đẹp đến mức phi lý của chàng trai lại càng trở nên sắc sảo, tinh tế hơn bao giờ hết. Đôi mắt hoa đào cong cong như vầng trăng khuyết, nụ cười rạng rỡ, xán lạn tỏa nắng bừng sáng cả một góc trời.
"Tiểu Nhiễm này," Bạch Thiên Tuyết đột nhiên cất tiếng hỏi, "Em thấy những bộ y phục mà đám người kia đang mặc trên người có đẹp không?"
Nhan Tiểu Nhiễm lúc này đang mải mê đưa miếng bánh hải đường thơm nức mũi đến sát khóe môi Bạch Thiên Tuyết: "Chị Thiên Tuyết, miếng này vị ngon cực phẩm luôn, chị nếm thử một miếng xem sao."
Bạch Thiên Tuyết vô cùng ngoan ngoãn hé môi đón lấy miếng bánh, nhấm nháp thưởng thức. Hương vị quả thực vô cùng ngọt ngào, mềm dẻo tan ngay trong miệng.
Đợi cô nuốt trọn miếng bánh, Nhan Tiểu Nhiễm mới thành thật đưa ra nhận xét: "Em thấy đẹp lắm chứ, tà váy thướt tha tung bay trong gió, nhìn cực kỳ mãn nhãn luôn! Toát lên một loại vận vị cổ điển cực kỳ cuốn hút."
Trong đáy mắt Bạch Thiên Tuyết xẹt qua một tia tính toán sâu xa: "Vậy để chị mua tặng em một bộ, em mặc cho chị ngắm thử nhé, em thấy sao nào?"
Nhan Tiểu Nhiễm vốn dĩ chẳng mảy may suy nghĩ sâu xa, lập tức gật đầu cái rụp đồng ý: "Dạ được thôi, thế thì em cũng sẽ mua tặng chị một bộ, hai chúng ta cùng nhau mặc cho có đôi có cặp."
Nụ cười đắc ý như cáo già vồ được mồi ngon nháy mắt phơi bày rành rành trên khuôn mặt Bạch Thiên Tuyết: "Vậy chúng ta ngoắc tay giao kèo nhé, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy."
Nhan Tiểu Nhiễm lúc này mới tinh ý phát hiện ra cái ánh mắt sặc mùi nham hiểm, đầy tâm cơ của đối phương, trong lòng tức thì đánh lên một hồi chuông cảnh báo ầm ĩ.
"Khoan đã, dừng khoảng chừng là hai giây, chị không được phép mua cho em mấy cái kiểu dáng váy vóc lụa là dành cho con gái đâu đấy nhé. Em là đàn ông, em phải mặc Hán phục dành cho nam nhi đại trượng phu, cái loại thiết kế dành cho công tử ca, thiếu gia quyền quý ngày xưa ấy."
Bạch Thiên Tuyết hơi sững người, quả thực không ngờ cái tâm tư đen tối của mình lại bị đối phương dễ dàng nhìn thấu đến vậy. Thế nhưng cô chỉ nhìn chằm chằm vào cậu, nụ cười trên môi càng lúc càng sâu nhưng tuyệt nhiên không hé răng nói thêm lời nào.
Cái nụ cười bí hiểm, khó dò ấy lại càng khiến cho tinh thần cảnh giác của Nhan Tiểu Nhiễm tăng vọt lên mức đỉnh điểm: "Chị Thiên Tuyết, chị có nghe thấy em nói gì không đấy? Cấm tuyệt đối không được mua nữ trang cho em!"
"Em nói cái gì cơ? Em bắt buộc chị phải mua Hán phục nữ cho em bằng được á!?" Bạch Thiên Tuyết gật đầu lia lịa, dùng cái vẻ mặt chân thành, nghiêm túc hết mức có thể nhìn thẳng vào cậu mà thề thốt đảm bảo, "Được thôi, nghe em hết, chiều theo ý em tất!"
Nhan Tiểu Nhiễm: ???
...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
