Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 221: Là do em tình tự khó tự kiềm chế!

Chương 221: Là do em tình tự khó tự kiềm chế!

Trong lòng vẫn còn đôi chút ấm ức, Nhan Tiểu Nhiễm ngẫm nghĩ một lát, trên khuôn mặt vẫn chưa cạn nét ửng hồng lại tiếp tục đưa ra thêm một điều kiện trao đổi.

"Vậy sau này, ý em là... lúc làm cái chuyện đó ấy."

Giọng chàng trai lắp bắp không rõ chữ, "Chị không được bắt em gọi mấy cái... danh xưng kỳ cục, xằng bậy đó nữa!"

Vừa nghe thấy lời này, trong đầu Bạch Thiên Tuyết nháy mắt xẹt qua vô vàn những thước phim kiều diễm, nóng bỏng.

Đôi con ngươi của cô tức thì sầm lại, tận thẳm sâu nơi đáy mắt tựa hồ như vừa nhen nhóm lên một ngọn lửa nhỏ đầy nguy hiểm và rực nóng.

Thế nhưng bề ngoài nữ tổng tài vẫn giữ vẻ điềm nhiên như không, trái lại còn cố tình phơi bày ra cái biểu cảm vô tội pha lẫn chút cợt nhả. Bàn tay đang ôm trọn lấy vòng eo Nhan Tiểu Nhiễm lại càng vô thức siết chặt thêm đôi chút.

"Tiểu Nhiễm à, chuyện này em không thể đổ lỗi cho chị được đâu nhé!"

Cô cố tình hạ thấp giọng xuống, êm ái tựa như lời nỉ non thì thầm của những kẻ đang chìm đắm trong tình yêu.

"Rõ ràng là lần nào em cũng không nhịn được mà tự mình chủ động gọi đấy chứ. Chị đâu có ép buộc em, là do tự bản thân em... tình tự khó tự kiềm chế mà thôi."

Mấy chữ cuối cùng, cô cố tình nhả chữ vừa nhẹ lại vừa chậm, mang theo mười phần ám thị trêu ghẹo.

Trừng mắt nhìn đối phương, Nhan Tiểu Nhiễm suýt chút nữa thì bị mấy lời lẽ đổi trắng thay đen, đùn đẩy trách nhiệm kia chọc tức đến mức muốn nhảy cẫng lên khỏi đùi cô!

Nếu không phải chị ấy dùng đủ mọi thủ đoạn hèn hạ để ép buộc, thì làm sao mình có thể mở miệng gọi ra mấy cái danh xưng xấu hổ đó được chứ?!

Đồ Thiên Tuyết đáng ghét! Rõ ràng là được hời mà còn dám bán đứng tỏ vẻ ngoan ngoãn! Quả thực là quá đáng lắm rồi!

Hừ mạnh một tiếng qua đường mũi, cậu tức tối quay ngoắt mặt đi chỗ khác.

"Thế thì thôi bỏ đi! Em cũng chẳng thèm cần cái báo đáp gì của chị nữa! Dẫu sao thì em có nói gì chị cũng đâu có chịu đồng ý, nói ra cũng bằng thừa!"

Chàng trai cố tình làm ra vẻ giận dỗi, nhằm bày tỏ sự bất mãn cùng cực của bản thân.

Chăm chú đánh giá người thương, sự vui vẻ thỏa mãn trong lòng Bạch Thiên Tuyết lại càng dâng cao, nụ cười trên môi cũng theo đó mà sâu thêm vài phần.

Nhích lại gần sát gò má đang phồng lên vì giận dỗi của cậu, cô dùng chất giọng ngập tràn sự mê hoặc mà nhẹ nhàng cất lời.

"Vậy... chị thưởng cho em một nụ hôn nhé, chịu không nào?"

Trái tim Nhan Tiểu Nhiễm vô cùng kém cỏi mà đập hụt mất một nhịp. Cậu theo bản năng lén lút liếc nhìn đôi môi đỏ mọng đầy câu nhân kia một cái, ngay sau đó lại hệt như bị bỏng mà vội vã dời tầm mắt đi nơi khác.

"Không thèm! Em mới ứ thèm nhé!"

"Ồ? Không thèm sao?" Bạch Thiên Tuyết mỉm cười xán lạn, "Không sao cả, em không thèm... nhưng chị thèm!"

Lời vừa dứt, cô đã vươn tay ra giữ chặt lấy ót cậu, dứt khoát xoay khuôn mặt đang trốn tránh kia quay lại. Chẳng để đối phương có cơ hội nói thêm nửa lời, đôi môi đỏ mọng trực tiếp phủ lên, hung hăng ấn xuống.

"Ưm..."

Nhan Tiểu Nhiễm vẫn còn cố gắng giãy giụa đẩy ra, thế nhưng rất nhanh sau đó đã triệt để giương cờ trắng đầu hàng trước sự cường thế và điêu luyện của người phụ nữ.

Mãi cho đến khi Nhan Tiểu Nhiễm bị hôn đến mức hai má đỏ bừng bừng, ánh mắt phủ mờ hơi nước mê ly, hơi thở dốc lên hồng hộc, Bạch Thiên Tuyết mới lưu luyến không nỡ mà buông tha cho cậu.

Kéo giãn khoảng cách ra một chút, nhìn cái bộ dạng bị giày vò đến thất điên bát đảo lại vô cùng dụ dỗ của người trong lòng, nữ tổng tài khẽ thè lưỡi đinh hương liếm láp bờ môi mình, tựa hồ như vẫn còn đang dư vị lại sự ngọt ngào ban nãy.

"Xong rồi nhé, bây giờ coi như chị đã trả ơn cho em xong, chúng ta hai nợ sòng phẳng!"

Khẽ khàng thở dốc, Nhan Tiểu Nhiễm mang theo vẻ mặt đầy lên án trừng mắt nhìn đối phương, giọng điệu vẫn còn chút run rẩy chưa vững.

"Em căn bản là chưa hề đồng ý cơ mà! Cái này rõ ràng là chị đang... tự thưởng cho chính bản thân mình thì có!"

Làm gì có ai trả ơn kiểu ngang ngược như thế chứ!

Rõ rành rành là đang mượn cớ để chiếm tiện nghi của mình!

Bạch Thiên Tuyết chỉ cười mà không nói, dung túng dùng cặp mắt phượng sâu thẳm lấp lánh ý cười kia mà lẳng lặng ngắm nhìn cậu.

Rốt cuộc có phải là phần thưởng hay không, cái tên nhóc con này trong lòng ắt hẳn rõ hơn ai hết. Vừa nãy rốt cuộc là ai đã say đắm đáp trả lại nhiệt tình đến thế cơ chứ?

Bị ánh mắt trần trụi, nóng bỏng ấy thiêu đốt, Nhan Tiểu Nhiễm dần dà rơi vào thế chống đỡ hết nổi.

Cậu có cảm giác tựa hồ như toàn bộ tâm tư đen tối của mình đều đã bị đối phương nhìn thấu không còn sót lại mảnh giáp nào. Khuôn mặt tức thì lại càng thêm thẹn thùng, quẫn bách, bất tri bất giác phải dời tầm nhìn đi nơi khác.

Thấy cậu đã chịu nhận thua rút lui, Bạch Thiên Tuyết cũng không tiếp tục trêu ghẹo nữa. Cô chỉ mỉm cười xán lạn, ôm chặt cậu vào trong lòng thêm một chút.

"Được rồi, không nháo nữa. Đợi chị xử lý nốt chút việc lặt vặt còn đọng lại này xong, chúng ta sẽ tan làm đi về nhà."

"Vâng..." Nhan Tiểu Nhiễm rầu rĩ ậm ừ đáp lời, trong lòng thầm cầu còn không được, lập tức bổ sung thêm, "Vậy chị cứ làm việc đi nhé, vừa hay em cũng có vài tài liệu cần phải xem qua và sắp xếp lại."

Vừa nói, cậu vừa dùng động tác lưu loát lanh lẹ trượt tuột xuống khỏi đùi Bạch Thiên Tuyết, đi thẳng ra khu vực ghế sô pha.

Mở chiếc laptop luôn mang theo bên mình lên, chàng trai bắt đầu chuyên chú kiểm tra lại lịch trình cũng như các điểm cần lưu ý cho chuỗi sự kiện Văn hóa Cổ phong tại Cổ Hoàng Trấn ngày mai.

Bên trong phòng làm việc rất nhanh đã khôi phục lại sự tĩnh lặng vốn có. Giờ đây chỉ còn văng vẳng tiếng sột soạt lật tài liệu cực khẽ của Bạch Thiên Tuyết, xen lẫn với tiếng click chuột lạch cạch cùng tiếng ngòi bút sột soạt ghi chép lên giấy nhớ của Nhan Tiểu Nhiễm.

Thời gian lặng lẽ thoi đưa, sắc trời bên ngoài khung cửa sổ kính đã chuyển từ dải vàng ươm rực rỡ sang sắc xanh sẫm, và cuối cùng là chìm hẳn vào màn đêm đen đặc quánh. Ánh đèn neon lấp lánh của chốn đô thị phồn hoa bắt đầu nối đuôi nhau rực sáng.

Gấp lại xấp tài liệu cuối cùng, Bạch Thiên Tuyết cẩn thận lưu lại tiến độ công việc trên máy tính, rồi mới gập màn hình xuống.

Khẽ vươn vai thư giãn lại vùng cổ và bả vai đang có chút cứng đơ, cô nhàn nhạt phóng tầm mắt về phía khu vực sô pha.

Vừa hay Nhan Tiểu Nhiễm cũng đã sắp xếp xong xuôi những điểm mấu chốt cho ngày mai. Cậu gập máy tính lại, ngước mắt lên, vừa vặn va ngay vào ánh nhìn sâu thẳm của người phụ nữ.

"Xong việc rồi sao?" Bạch Thiên Tuyết cất giọng hỏi.

"Vâng, cũng hòm hòm rồi ạ." Cậu ngoan ngoãn gật đầu.

"Vậy thì đi thôi, chúng xuất phát về nhà."

Nữ tổng tài đứng dậy, với tay lấy chiếc áo vest đang vắt vẻo trên lưng ghế, tùy ý vắt lên khuỷu tay.

Nhan Tiểu Nhiễm cũng nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc của mình, xốc chiếc balo đựng laptop lên vai.

Hai người sánh bước cùng nhau đi ra khỏi phòng làm việc của Tổng giám đốc.

...

Bên ngoài khu vực phòng Thư ký, ánh đèn rọi sáng trưng hệt như ban ngày.

Ánh mắt Bạch Thiên Tuyết lướt qua vài vị thư ký vẫn còn đang mải mê tăng ca, giọng điệu tuy bình thản nhưng lại mang theo một tia ôn hòa hiếm thấy.

"Công việc còn dang dở nếu không quá khẩn cấp thì cứ để ngày mai làm tiếp. Mọi người tranh thủ tan ca sớm đi, đừng thức khuya quá."

Vài vị thư ký nghe vậy, tức thì vội vã dừng tay lại, lễ phép đáp lời.

"Vâng ạ, thưa Bạch tổng!"

"Cảm ơn Bạch tổng đã quan tâm ạ!"

Bạch Thiên Tuyết không nhiều lời thêm nữa. Nhan Tiểu Nhiễm thì nở một nụ cười cực kỳ thân thiện với các cô gái, vẫy vẫy tay xem như chào tạm biệt.

Ngay dưới sự chú mục của hàng loạt con mắt trong phòng Thư ký, Bạch Thiên Tuyết vô cùng tự nhiên mà vươn tay ra, nắm chặt lấy tay Nhan Tiểu Nhiễm, mười ngón tay đan xen vào nhau siết chặt. Hai người kề vai sát cánh đi thẳng về phía thang máy, bóng dáng rất nhanh đã khuất lấp sau ngã rẽ hành lang.

Mãi cho đến khi bóng lưng của cả hai triệt để biến mất không còn dấu vết, bên trong khu vực phòng Thư ký mới lại bắt đầu vang lên những tiếng rầm rì to nhỏ.

Tô Lê là người phá vỡ sự tĩnh lặng đầu tiên, cô nàng đè thấp giọng xuống lầm bầm cảm thán.

"Oa... Bạch tổng và Tiểu Nhiễm, hai người bọn họ thoạt nhìn đúng là tình chàng ý thiếp ân ái quá đi mất! Lần nào chạm mặt cũng thấy nắm tay nhau thật chặt... Ghen tị chết đi được!"

Tưởng Đình Vũ ngẩng đầu lên khỏi xấp tài liệu, tức cười lườm cô bạn đồng nghiệp một cái, bắt đầu trêu ghẹo.

"Tôi thấy là cô đang động dục, tương tư rồi đấy! Tranh thủ thời gian đi tìm một người đàn ông mà yêu đương đi, có hơi trai vào là cô hết ghen tị ngay ấy mà."

Tô Lê quay ngoắt đầu lại nhìn thẳng vào cô, "Tại sao cứ phải là đàn ông? Phụ nữ thì không được à?"

Câu nói sắc lẹm này vừa được ném ra, bầu không khí xung quanh lập tức rơi vào trạng thái đông cứng, tất thảy mọi người đều dùng cái vẻ mặt muôn màu muôn vẻ, vô cùng kỳ quái mà trân trân nhìn chằm chằm vào Tô Lê.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!