Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 2: Tiên thiên nam nương thánh thể!

Chương 2: Tiên thiên nam nương thánh thể!

Hai người hẹn tối mai gặp mặt, sau đó Bạch Dật Phi liền rời đi.

Nhan Tiểu Nhiễm mơ màng ngủ một đêm, cơn sốt cuối cùng cũng lui.

Cổ họng vẫn còn chút khô khốc ngứa ngáy, nhưng đã không ảnh hưởng đến việc đi làm bình thường.

Sáng sớm tinh mơ, cậu như thường lệ cưỡi con xe điện nhỏ đưa con gái Niệm An đến trường.

"Bố ơi, bệnh của bố đỡ hơn chưa ạ?" Niệm An ôm eo cậu, khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào lưng bố, giọng nói rầu rĩ mang theo một tia lo lắng.

"Niệm An yên tâm, bố đã không sao rồi, con đừng lo nhé." Nhan Tiểu Nhiễm giảm tốc độ xe, cảm nhận sự ỷ lại và ấm áp truyền đến từ sau lưng, trong lòng mềm nhũn.

Đưa Niệm An đến cổng trường tiểu học, nhìn cô bé đeo chiếc cặp nhỏ tung tăng nhảy nhót đi vào sân trường, bóng dáng khuất sau góc tòa nhà dạy học, cậu mới quay đầu xe chạy về phía công ty.

Nơi cậu làm việc là một công ty truyền thông giải trí mạng, dưới trướng ký hợp đồng với không ít hot tiktoker quen mặt trên Douyin.

Vừa ngồi xuống chỗ làm việc chưa được bao lâu, chủ quản Ngô của bộ phận đã vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người.

"Mọi người trật tự một chút, đây là An Oánh Oánh, thực tập sinh mới đến, thời gian tới sẽ cùng làm việc với mọi người."

Chủ quản nói xong, ánh mắt quét một vòng quanh văn phòng, cuối cùng dừng lại trên người Nhan Tiểu Nhiễm: "Tiểu Nhiễm, cậu làm việc tỉ mỉ nhất, đồng nghiệp mới giao cho cậu hướng dẫn nhé, giúp cô bé làm quen với quy trình công việc càng sớm càng tốt."

Nhan Tiểu Nhiễm ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải đôi mắt to tròn long lanh của An Oánh Oánh.

Cô gái có vẻ ngoài vô cùng ngọt ngào, dáng người nhỏ nhắn, ước chừng mét sáu, trông như một con búp bê tinh xảo. Lúc này cô nàng đang nhìn cậu không chớp mắt, trong ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc và tò mò không hề che giấu.

569321-2-1.jpg

An Oánh Oánh lần đầu tiên gặp được người có nhan sắc sánh ngang với chị Thiên Tuyết, nhưng kỳ lạ là, người này hình như đang mặc đồ nam.

"Vâng thưa chủ quản." Nhan Tiểu Nhiễm khẽ gật đầu đồng ý.

Chủ quản vừa rời đi, An Oánh Oánh liền bước tới, buột miệng thốt lên: "Oa! Tiền bối, chị đẹp quá đi mất!"

Giọng nói lanh lảnh khiến các đồng nghiệp xung quanh đều cười đầy ẩn ý.

Nhan Tiểu Nhiễm có chút bối rối, vành tai hơi nóng lên.

Cậu không quá quen với những lời khen thẳng thừng như vậy, nhất là lại nhắm vào ngoại hình.

Cậu đứng dậy, cố gắng để giọng nói của mình nghe bình ổn và trung tính nhất có thể: "Chào em, tôi tên là Nhan Tiểu Nhiễm, chào mừng em. Có gì không hiểu, cứ hỏi tôi bất cứ lúc nào."

"Nhan Tiểu Nhiễm... Tên cũng hay quá chừng!" An Oánh Oánh cười tít mắt, lập tức sán lại gần hơn, "Vậy sau này làm phiền tiền bối Tiểu Nhiễm rồi ạ!"

Cả buổi sáng, Nhan Tiểu Nhiễm đều tận tụy đưa An Oánh Oánh đi làm quen môi trường, giảng giải nội dung công việc.

Cô gái này rất thông minh, học cực nhanh, nhưng sự chú ý của cô nàng dường như cứ vô thức bay về phía Nhan Tiểu Nhiễm.

"Tiền bối, giờ em mới phát hiện chị để mặt mộc đấy, quá sức tưởng tượng luôn!"

"Tiền bối, da chị sao đẹp thế, chị dùng mỹ phẩm gì vậy ạ?"

"Tiền bối, trên người chị có mùi thơm thoang thoảng á, thơm ghê..."

Nhan Tiểu Nhiễm bị hỏi đến tê cả da đầu, chỉ có thể ậm ừ cho qua chuyện: "Thì... mỹ phẩm bình thường thôi. Mùi thơm chắc là mùi nước giặt quần áo đấy."

Cậu càng xấu hổ bối rối, An Oánh Oánh lại càng thấy thú vị.

Đến giờ nghỉ trưa, An Oánh Oánh nhìn đôi tay thon dài mảnh khảnh, móng tay được cắt tỉa sạch sẽ gọn gàng của Nhan Tiểu Nhiễm, không nhịn được lại cảm thán: "Tiền bối Tiểu Nhiễm, chị chính là hình mẫu con gái hoàn hảo trong lòng em đấy! Vừa dịu dàng lại vừa xinh đẹp!"

Nhan Tiểu Nhiễm hít sâu một hơi, cậu biết An Oánh Oánh nãy giờ vẫn coi cậu là con gái, cảm thấy vấn đề này nhất định phải làm rõ.

Cậu đặt cây bút trong tay xuống, nghiêm túc nhìn An Oánh Oánh, giọng điệu mang theo vài phần bất lực: "Đồng nghiệp An này, cảm ơn lời khen của em. Nhưng mà, tôi là con trai."

"???"

Không khí trong nháy mắt trở nên tĩnh lặng.

Nụ cười trên mặt An Oánh Oánh cứng đờ, cô nàng trợn to mắt, nhìn Nhan Tiểu Nhiễm từ trên xuống dưới, soi xét kỹ càng từng li từng tí.

Từ khuôn mặt xinh đẹp không tì vết kia, đến chiếc cổ thon thả, rồi đến khung xương nhỏ nhắn dù đã bị quần áo rộng che bớt nhưng vẫn có thể nhìn ra được.

"Con... Con trai á?!" Giọng cô nàng vút lên cao, đầy vẻ khó tin, "Làm sao có thể! Tiền bối Tiểu Nhiễm, chị không muốn em khen cũng đâu cần đùa kiểu này chứ!"

Nhan Tiểu Nhiễm bất lực đỡ trán: "Tôi không đùa, tôi thật sự là con trai."

Trong lòng cậu trào dâng một cảm giác vô lực, tình huống này trải qua nhiều rồi nhưng lần nào cũng thấy ngượng ngùng.

Cũng không thể... vạch áo ra chứng minh ngay tại trận được chứ?

Chị Trương đồng nghiệp ngồi bên cạnh sớm đã dỏng tai lên nghe, thấy thế không nhịn được cười xen vào: "Oánh Oánh, Tiểu Nhiễm không lừa em đâu, cậu ấy là con trai hàng thật giá thật đấy. Hồi cậu ấy mới vào công ty, cả phòng mình không ai tin, sau này xem chứng minh thư mới chết tâm đấy!"

Một đồng nghiệp nam khác cũng cười xấu xa hùa theo: "Đúng đó, vì chuyện này mà hồi đó còn có mấy ông không tin vào mắt mình, cứ đòi lôi Tiểu Nhiễm đi bơi cho bằng được, kết quả... He he."

Cậu ta không nói tiếp, nhưng nụ cười đầy ẩn ý và cái nháy mắt đưa tình kia đã nói lên tất cả.

"Chị Trương! Anh Lý!" Gò má Nhan Tiểu Nhiễm "bùm" một cái đỏ bừng, nhất là đôi mắt hoa đào kia vì thẹn quá hóa giận mà phủ lên một tầng hơi nước, đuôi mắt phiếm hồng.

Dáng vẻ trừng người của cậu chẳng có chút uy hiếp nào, ngược lại càng thêm câu hồn đoạt phách, quyến rũ mà không tự biết.

An Oánh Oánh nhìn bộ dạng mặt hoa da phấn, vừa thẹn vừa giận động lòng người này của Nhan Tiểu Nhiễm, lại nghe các đồng nghiệp nói chắc như đinh đóng cột "làm chứng", thế giới quan chịu sự đả kích to lớn.

Nhưng cô nàng vẫn có chút không cam tâm tin tưởng, Nhan Tiểu Nhiễm ngoại trừ ngực phẳng lì như sân bay giống cô ra thì bất kể nhìn từ góc độ nào cũng chẳng dính dáng gì đến con trai cả.

Cô lắc đầu quầy quậy: "Tiền bối Tiểu Nhiễm làm sao có thể là con trai được, mọi người chắc chắn đang trêu em."

Động tĩnh bên này thu hút sự chú ý của những người khác trong khu văn phòng, mọi người nhìn dáng vẻ hai người, rất nhanh liền hiểu chuyện gì đang xảy ra, đều hào hứng xem kịch vui.

Hồi Nhan Tiểu Nhiễm mới đến cũng từng gây ra chấn động không nhỏ trong nhóm bọn họ, lúc đó chẳng ai ngờ một người đẹp như vậy lại là con trai.

Đến tận bây giờ vẫn còn mấy đồng nghiệp nam âm thầm tiếc nuối, cảm thấy Nhan Tiểu Nhiễm nếu là con gái thì tốt biết bao.

Nhan Tiểu Nhiễm đỡ trán cười khổ, bất đắc dĩ lấy chứng minh thư từ trong cái túi nhỏ bên cạnh ra, đưa đến trước mặt An Oánh Oánh.

An Oánh Oánh căng mắt nhìn vào.

Họ tên: Nhan Tiểu Nhiễm.

Giới tính: Nam.

"......"

Cô nàng há hốc mồm, nửa ngày mới tìm lại được giọng nói của mình: "Tiền bối, anh... anh thế mà lại là con trai thật."

Nhan Tiểu Nhiễm gật đầu: "Lần này em tin rồi chứ."

Cậu gấp gáp chứng minh thân phận như vậy là vì sợ sau này sẽ có hiểu lầm không cần thiết, mang đến rắc rối cho bản thân.

An Oánh Oánh sau cú sốc ban đầu, hứng thú trong mắt không những không giảm bớt mà ngọn lửa tò mò còn bùng cháy mãnh liệt hơn.

Con trai? Một người con trai xinh đẹp thế này, giọng nói nhẹ nhàng thế này, tính cách dịu dàng thế này, khí chất sạch sẽ thế này?

Đây quả thực chính là "Tiên thiên nam nương thánh thể" trong truyền thuyết mà! Đã thế còn là hàng sống sờ sờ!

Nửa ngày còn lại, Nhan Tiểu Nhiễm rơi vào "bể khổ" còn lớn hơn.

"Tiền bối Tiểu Nhiễm, anh thật sự là con trai hả? Em vẫn thấy thần kỳ quá đi!"

"Thế anh có thích con gái không?"

"Bình thường anh có mặc đồ nữ không? Chắc chắn là siêu đẹp luôn!"

"Giọng anh làm sao mà mềm được như thế vậy? Bẩm sinh hả anh?"

"Có con trai tỏ tình với anh bao giờ chưa? Em đoán chắc là nhiều lắm!"

An Oánh Oánh giống hệt một con chim sẻ nhỏ líu lo không ngừng, câu hỏi cứ cái nọ nối tiếp cái kia, tầng tầng lớp lớp.

Nhan Tiểu Nhiễm bị hỏi đến mặt đỏ tới mang tai, ứng phó đến chân tay luống cuống, liên tục lặp lại những câu khẳng định mình "là chuẩn đàn ông".

Nhưng dưới sự truy hỏi với đôi mắt lấp lánh sao trời của An Oánh Oánh, lời giải thích có vẻ hơi nhợt nhạt vô lực.

Lần đầu tiên cậu cảm thấy thời gian đi làm lại dài dằng dặc và giày vò đến thế.

Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến giờ tan làm, Nhan Tiểu Nhiễm gần như bắt đầu thu dọn đồ đạc ngay lập tức, tốc độ nhanh như đang chạy trốn khỏi thú dữ hay lũ lụt.

"Tiền bối Tiểu Nhiễm, mai gặp nha!" An Oánh Oánh vẫn còn thòm thèm vẫy tay chào tạm biệt cậu.

Nhan Tiểu Nhiễm ậm ừ một tiếng, gần như là chạy trối chết.

Hôm nay cậu đã hứa với Bạch Dật Phi là sẽ đến nhà hắn để chuẩn bị cho màn kịch "giả làm bạn gái" tối nay.

Nghĩ đến chuyện này, Nhan Tiểu Nhiễm lại thấy đầu to như cái đấu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!