Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 4: Mặc đồ nữ!

Chương 4: Mặc đồ nữ!

Nhan Tiểu Nhiễm bắt taxi đến địa điểm gặp mặt với Bạch Dật Phi - một căn hộ chung cư cao cấp đứng tên hắn.

Cậu vừa ấn chuông cửa, cánh cửa lập tức được mở ra, rõ ràng Bạch Dật Phi đã đợi từ lâu.

"Cuối cùng ông cũng đến rồi!" Bạch Dật Phi kéo tuột cậu vào nhà, trên mặt vừa căng thẳng vừa mong chờ, "Sao rồi? Sức khỏe không vấn đề gì chứ?"

"Ừ, đỡ nhiều rồi." Nhan Tiểu Nhiễm trả lời có chút lơ đễnh, ánh mắt ngay lập tức bị thứ đặt trên ghế sô pha thu hút.

Đó là một chiếc váy dài hai dây ren đen được may đo tinh tế, chất vải tỏa ra ánh sáng nhu hòa.

Nhan Tiểu Nhiễm cứng đờ người, chỉ vào thứ trên sô pha, giọng nói khô khốc: "Ông không phải định bảo tôi mặc váy đấy chứ?"

"Giả gái không mặc váy thì mặc cái gì?" Bạch Dật Phi vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng thấy vẻ mặt tràn đầy sự kháng cự của Nhan Tiểu Nhiễm, hắn bắt đầu cuống lên, "Anh giai ơi, không phải ông định đổi ý đấy chứ?"

"Dật Phi, mặc váy thì quá đáng lắm." Vành tai Nhan Tiểu Nhiễm nóng bừng, theo bản năng lùi lại nửa bước, "Ông cứ tìm đại cho tôi cái áo sơ mi nữ hay gì đó là được rồi."

"Anh em tốt! Tổ tông của tôi ơi! Giờ này tôi biết đi đâu tìm quần áo khác cho ông đây." Bạch Dật Phi chắp hai tay lại, suýt chút nữa thì quỳ xuống, "Tôi với bà chị đã hẹn xong xuôi hết rồi, ông không thể lâm trận bỏ chạy được! Chỉ một lần thôi, chỉ một bữa cơm! Cầu xin ông đấy!"

Nhìn bộ dạng đáng thương hề hề như thể ngày tận thế sắp đến nơi của Bạch Dật Phi, lại nghĩ đến sự chăm sóc của hắn bao lâu nay, lời từ chối đã đến bên miệng Nhan Tiểu Nhiễm lại một lần nữa khó khăn nuốt trở về.

Cậu hít sâu một hơi, như thể đã đưa ra một sự hy sinh to lớn nào đó, rít qua kẽ răng một chữ: "Được."

Nhan Tiểu Nhiễm cầm chiếc váy dài trên sô pha lên, bước chân hơi cứng ngắc đi về phía phòng ngủ bên cạnh.

Bạch Dật Phi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn chằm chằm vào cửa phòng ngủ, trong mắt tràn đầy sự mong chờ không kìm nén được.

Mười phút sau, cửa phòng ngủ được nhẹ nhàng đẩy ra.

Bạch Dật Phi nghe tiếng ngẩng đầu lên, giây tiếp theo, hơi thở của hắn đình trệ.

Người đứng ở cửa, phảng phất như vừa thay da đổi thịt.

Mái tóc dài lỡ cỡ mềm mại rủ xuống bên má, vài lọn tóc con không che được gò má ửng hồng, ngay cả chóp tai cũng ửng lên màu phấn.

Chiếc váy đen thắt eo càng tôn lên vóc dáng mảnh mai, để lộ xương quai xanh tinh tế xinh đẹp.

Bắp chân dưới tà váy trắng đến lóa mắt, đôi mắt hoa đào rũ xuống không dám ngước lên, thi thoảng chỉ dám liếc nhanh một cái rồi lại vội vàng cụp xuống, căng thẳng hệt như chú thỏ nhỏ bị người ta nhìn thấu tâm sự, tất cả sự xấu hổ đều viết rành rành trên mặt.

Nhan Tiểu Nhiễm có chút ngượng nghịu kéo kéo tà váy, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng vào Bạch Dật Phi, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Được... được chưa vậy?"

Bị Bạch Dật Phi nhìn chằm chằm, cậu cảm giác trên đầu mình sắp bốc khói đến nơi rồi, thật sự là quá mức xấu hổ.

Bạch Dật Phi ngẩn ngơ nhìn "tuyệt sắc giai nhân" trước mặt, trái tim không kiểm soát được mà đập điên cuồng mấy nhịp, nhất thời quên cả nói chuyện.

"Dật Phi?" Nhan Tiểu Nhiễm thấy hắn nửa ngày không phản ứng, nghi hoặc gọi thêm một tiếng.

Bạch Dật Phi bừng tỉnh, cưỡng ép đè xuống cảm xúc trong lòng, yết hầu chuyển động một cái, giọng nói có chút khàn khàn: "Được... được rồi! Quá được luôn! Chị tôi tuyệt đối không bới ra được bất kỳ lỗi nào!"

Hắn bước lên phía trước, đặt một đôi giày cao gót đã chuẩn bị sẵn xuống chân Nhan Tiểu Nhiễm, trên mặt mang theo nụ cười ranh mãnh: "Hì hì... Phối thêm đôi giày cao gót này nữa là hoàn hảo."

"Giày... giày cao gót!?" Giọng Nhan Tiểu Nhiễm vút lên cao.

"Cái này tuyệt đối không được!"

Giọng điệu cậu kiên quyết, thậm chí mang theo một tia hoảng sợ khó nhận ra, bước chân theo bản năng lùi lại nửa bước, suýt chút nữa thì lùi tọt vào trong phòng ngủ.

"Tôi đi cái này đứng còn không vững, nói gì đến đi lại."

Bắt cậu mặc váy đã là giới hạn rồi, giờ còn bắt đi giày cao gót, cái cảm giác mất thăng bằng hoàn toàn, đi đường cũng phải dựa vào người khác ấy, sẽ khiến cậu cảm thấy chút cảm giác kiểm soát cuối cùng của một thằng đàn ông cũng tan biến sạch sành sanh.

Điều này rõ ràng đã chạm đến ranh giới cuối cùng của cậu.

Bạch Dật Phi nhìn sắc mặt cậu trắng bệch đi vài phần, biết chuyện này e là không thương lượng được.

Trong lòng thầm than tiếc nuối, hắn day day ấn đường: "Được rồi được rồi, vậy thì không đi cái này."

Hắn nhìn đồng hồ, quyết đoán nói: "Đi, dưới lầu có cửa hàng giày, chúng ta đi mua một đôi giày đế bệt phối được với bộ này, nhanh chân lên chắc vẫn kịp!"

Nhan Tiểu Nhiễm thở phào một hơi dài, gật gật đầu.

Hai người vội vàng ra cửa, xuống cửa hàng giày dưới lầu.

"Kính chào quý khách."

Vừa bước vào cửa, nữ nhân viên bán hàng đã tươi cười chào đón, nhưng khi nhìn thấy Nhan Tiểu Nhiễm thì sững người lại một chút, trong lòng thầm nghĩ: Cô em này xinh thật đấy.

"Tiểu Nhiễm, ông tự chọn đi." Bạch Dật Phi quét mắt qua loa một vòng rồi nói, chuyện giày dép hắn không định can thiệp nữa.

Nhan Tiểu Nhiễm gật đầu, nhìn một lượt rồi rất nhanh khóa mục tiêu vào một đôi giày vải trắng đế bệt dành cho nữ.

Cậu đi tới cầm lên xem xét: "Lấy đôi này đi."

Nữ nhân viên bán hàng vẫn luôn đi theo phía sau, thấy vậy cười hỏi: "Thưa cô, cô đi size bao nhiêu ạ?"

"Size 37."

"Vâng ạ, xin cô đợi một chút." Nữ nhân viên rất nhanh lấy ra một đôi giày mới tinh.

Nhan Tiểu Nhiễm đi thử vào chân, tất trắng phối với giày trắng vừa khít, cảm giác giẫm trên mặt đất vững chãi khiến cậu tìm lại được chút cảm giác an toàn.

Cậu trút được gánh nặng trong lòng, nhìn vào gương, váy dài phối với giày bệt, bất ngờ thay lại toát lên khí chất thanh tân thoát tục, cũng không tính là lạc quẻ.

"Cứ thế này đi." Cậu lí nhí nói.

Lại lên xe lần nữa, hai người chạy thẳng tới nhà hàng cao cấp đã đặt trước.

"Lát nữa gặp chị tôi, ông cứ nói ít thôi, tập trung ăn là chính, mọi chuyện cứ giao cho tôi." Bạch Dật Phi vừa lái xe vừa dặn dò.

Nhan Tiểu Nhiễm gật đầu: "Cảm giác căng thẳng quá, nhỡ bị phát hiện..."

"Yên tâm, với bộ dạng này của ông, bả tuyệt đối không phát hiện ra đâu." Bạch Dật Phi khẳng định chắc nịch, với cái mặt mộc còn đẹp hơn trang điểm này của Nhan Tiểu Nhiễm, bị phát hiện mới là chuyện lạ.

"Tiểu Nhiễm, ông nói xem nếu ông là con gái thì tốt biết mấy nhỉ." Bạch Dật Phi đột nhiên nói.

Khuôn mặt nhỏ của Nhan Tiểu Nhiễm cứng lại, quay đầu mắng: "Mẹ kiếp nhà ông, tôi là đàn ông đích thực đấy! Bớt nghĩ mấy chuyện tào lao đi."

"Hahaha," Bạch Dật Phi cười gượng hai tiếng, "Đùa tí thôi mà, ông xem ông lại cáu rồi."

Nhan Tiểu Nhiễm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lười để ý đến hắn.

Chẳng bao lâu sau, hai người đã đến nơi.

Không gian trong phòng bao thanh tịnh tao nhã, trong không khí thoang thoảng mùi hương liệu nhàn nhạt.

Nhan Tiểu Nhiễm căng thẳng vò vò góc váy, cảm thấy từng phút từng giây trôi qua đều dài đằng đẵng.

Đúng lúc này, cửa phòng bao bị nhân viên phục vụ đẩy ra, một bóng người bước vào.

Trong khoảnh khắc đó, dường như ánh sáng trong phòng bao cũng thay đổi theo.

Bạch Thiên Tuyết mặc một bộ âu phục váy bút chì màu đen cắt may khéo léo, dáng người cao ráo, khí trường mạnh mẽ.

Dung mạo cô lạnh lùng tuyệt diễm, ngũ quan như tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tỉ mỉ, đôi mắt thanh lãnh quét tới, mang theo sự sắc bén nhìn thấu mọi sự và vẻ xa cách.

Ánh mắt của cô tự nhiên rơi vào người "cô gái" bên cạnh em trai mình.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều hơi sững lại.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!