Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 7: Niệm An muốn Nhan Tiểu Nhiễm làm mẹ?

Chương 7: Niệm An muốn Nhan Tiểu Nhiễm làm mẹ?

Chia tay Bạch Dật Phi ở cổng khu dân cư, Nhan Tiểu Nhiễm dắt bàn tay nhỏ của Nhan Niệm An, cúi đầu bước nhanh về nhà chẳng khác nào ăn trộm.

Ánh chiều tà kéo dài bóng của hai người ra thật dài trên mặt đất. Nhan Niệm An lại chẳng hề cảm nhận được sự căng thẳng của bố, cô bé vẫn hưng phấn nhảy chân sáo, cái miệng nhỏ liến thoắng không ngừng.

"Bố ơi, hôm nay bố đẹp lắm luôn á!"

"Lúc nãy cái cô mặc váy vàng cứ nhìn bố mãi thôi!"

"Bố ơi, sau này bố cứ mặc như thế này được không?"

"Suỵt——!" Nhan Tiểu Nhiễm căng thẳng nhìn ngó xung quanh, sợ gặp phải mấy ông bà hàng xóm quen mặt, cậu hạ thấp giọng, "Niệm An, bé mồm thôi con... Bố là đàn ông, không được mặc váy đâu."

"Tại sao ạ?" Nhan Niệm An ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt to tròn tràn đầy sự ngây thơ và khó hiểu, "Bố mặc váy rõ ràng đẹp thế mà!"

Nhan Tiểu Nhiễm nhất thời nghẹn lời, biết giải thích thế nào với một đứa trẻ 7 tuổi về quy chuẩn giới tính và cái nhìn của xã hội đây?

Cậu chỉ đành giải thích qua loa: "Đàn ông phải ra dáng đàn ông, váy là để con gái mặc, bố là con trai nên không được mặc váy."

Khó khăn lắm mới về đến cửa nhà an toàn, Nhan Tiểu Nhiễm nhanh chóng mở cửa, lách người vào trong, đóng cửa khóa chốt, động tác liền mạch một lèo, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu cúi người xuống, đang định thay giày thì Nhan Niệm An lại khẽ kéo kéo tà váy của cậu, giọng nói mang theo một tia mong chờ dè dặt: "Bố ơi... thế sau này, bố thật sự không thể mặc váy nữa sao?"

Động tác của Nhan Tiểu Nhiễm khựng lại, nhìn về phía con gái.

Nhóc con cụp cái đầu nhỏ xuống, sự hưng phấn lúc nãy ở bên ngoài đã sớm biến mất, thay vào đó là một nỗi thất vọng nhàn nhạt.

Trong lòng cậu mềm nhũn, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt con gái, dịu dàng hỏi: "Sao thế Niệm An? Tại sao con lại muốn bố mặc váy đến thế?"

Nhan Niệm An vặn vẹo người một chút, bàn tay nhỏ xoắn lấy vạt áo mình, lí nhí lầm bầm: "Vì... bố mặc váy vào, trông dịu dàng lắm, xinh đẹp lắm... giống như... giống như mẹ vậy."

Cô bé ngẩng đầu lên, trong mắt lấp lánh ánh sáng hy vọng: "Bố ơi, bố mặc váy vào, có phải là có thể làm mẹ của con không?"

Tim Nhan Tiểu Nhiễm run lên bần bật, giống như bị thứ gì đó khẽ đâm vào, dâng lên nỗi chua xót âm ỉ.

"Bố có thể làm mẹ, lại vừa có thể làm bố, như thế thì Niệm An cái gì cũng có rồi!"

Logic của cô bé con đơn giản và trực tiếp, nhưng lại giống như một chiếc chìa khóa, trong nháy mắt mở toang cánh cổng ký ức của Nhan Tiểu Nhiễm.

Những hình ảnh cậu cố tình chôn sâu lại ùa về trong lòng.

Cậu không phải là cha ruột của Niệm An.

Cậu lớn lên ở trại trẻ mồ côi, mãi đến năm mười tuổi mới được một đôi vợ chồng nhận nuôi.

Cha mẹ nuôi đã cho cậu một mái nhà, cho cậu sự ấm áp chưa từng cảm nhận được, cậu thật lòng biết ơn họ.

Cậu nỗ lực làm một người con trai tốt, ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Nhưng sau đó, em gái ra đời - chính là Niệm An.

Nói chính xác hơn, cậu thực ra là anh trai của Niệm An.

Từ khi Niệm An ra đời, trọng tâm của gia đình tự nhiên chuyển sang cô con gái ruột này.

Cha mẹ nuôi đối xử với cậu vẫn rất tốt, nhưng sự quan tâm và thân thiết ấy, không thể tránh khỏi mà ít đi.

Đến nỗi quãng thời gian đó, cậu cảm thấy mình ở trong nhà giống như một người ngoài, là sự tồn tại dư thừa.

Lúc ấy tuy cậu buồn, nhưng cũng hiểu được, và cũng chưa từng oán trách.

Có được một nơi che mưa chắn gió, cậu đã thấy đủ lắm rồi.

Tuy nhiên ngày vui ngắn chẳng tày gang, khi Niệm An vừa tròn hai tuổi, một tai nạn bất ngờ ập đến đã cướp đi cha mẹ nuôi.

Chỉ sau một đêm, nhà của Niệm An và cậu đều không còn nữa.

Vẫn còn nhớ ngày hôm đó, ở bệnh viện, bé Niệm An nhỏ xíu khóc đến tê tâm liệt phế, ôm chặt lấy chân cậu không ngừng gọi "Em muốn bố, muốn mẹ...".

Cậu nhìn đứa em gái không cùng huyết thống vừa mất đi tất cả trước mắt, nhìn những đường nét trên khuôn mặt con bé giống hệt mẹ nuôi, trong lòng tràn ngập nỗi bi thương to lớn và một trách nhiệm nặng nề.

Cậu ngồi xổm xuống, ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy kia: "Niệm An đừng khóc, có anh ở đây."

Khoảng thời gian Niệm An đi học mẫu giáo, cô bé nói các bạn khác đều có bố có mẹ mà mình lại không có.

Nhìn vẻ mặt đau lòng thất vọng của Niệm An, cậu cảm thấy như chính mình chịu đựng nỗi đau đó, rất xót xa, nhưng lại chẳng có cách nào.

Mãi đến một ngày Niệm An kéo vạt áo cậu, đôi mắt tràn đầy mong chờ nhìn cậu: "Anh ơi, anh làm bố của Niệm An được không, Niệm An muốn có bố."

Chỉ do dự trong thoáng chốc, cậu liền đồng ý. Nhìn ánh mắt đầy khát vọng của Niệm An, cậu thực sự không thốt nên lời từ chối.

Cậu nghĩ đợi Niệm An lớn hơn chút nữa, hiểu chuyện rồi, mình sẽ sửa lại sau, dù sao Niệm An cũng biết cậu là anh trai.

Từ ngày đó, tuy là anh trai, nhưng cậu đã kiên quyết gánh vác thân phận và trách nhiệm của một người cha đối với bé Niệm An.

Cậu vừa đi học, vừa làm thêm vài công việc... vụng về nhưng lại vô cùng kiên định, chống đỡ một mái nhà nhỏ bé có lẽ không hoàn hảo cho Niệm An.

Cậu gần như dồn hết mọi sự quan tâm và yêu thương cho bé Niệm An.

Mỗi khi nhìn thấy nụ cười của Niệm An, cậu đều vui vẻ từ tận đáy lòng, cảm thấy mọi đắng cay mệt mỏi đều xứng đáng.

Hồi ức như thủy triều rút đi, trước mắt là khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo sự thất vọng và mong chờ của Niệm An.

Nhan Tiểu Nhiễm cảm thấy trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đau âm ỉ.

Cậu mất đi cha mẹ nuôi, Niệm An cũng mất đi cha mẹ ruột.

Cậu rõ hơn ai hết, nỗi khao khát về sự dịu dàng của "người mẹ" trong lòng Niệm An chân thực đến nhường nào.

Cậu hít sâu một hơi, đè xuống cảm giác cay cay nơi sống mũi, trên mặt nở một nụ cười vô cùng dịu dàng.

Cậu vươn tay, nhẹ nhàng xoa mái tóc mềm mại của Niệm An, giọng nói nhu hòa như vắt ra nước.

"Được thôi."

"Sau này Niệm An muốn bố làm bố, thì bố sẽ là bố."

"Khi nào muốn bố làm mẹ..." Cậu dừng lại một chút, trong mắt mang theo sự cưng chiều và một tia quyết tuyệt, "Thì bố sẽ cố gắng làm mẹ."

"Thật ạ?" Đôi mắt Nhan Niệm An trong nháy mắt sáng bừng lên, như chứa đựng cả ngàn vạn vì sao.

"Ừ, thật mà." Nhan Tiểu Nhiễm ôm cơ thể mềm mại của con bé vào lòng, cảm nhận sự dựa dẫm toàn tâm toàn ý đó, "Chỉ cần Niệm An vui vẻ, bố thế nào cũng được."

Giờ khắc này, cái gì mà sự kiên trì của đàn ông, cái gì mà ánh mắt xã hội, trước nụ cười thuần khiết và sự khát vọng của con gái, đều trở nên không còn quan trọng nữa.

Cậu ôm con gái, trong lòng thầm nghĩ: Phải rồi, nếu làm như vậy có thể bù đắp dù chỉ một chút sự thiếu thốn tình mẫu tử trong lòng Niệm An, thì mặc cái váy, bị người ta nhìn thêm vài lần, có sá gì đâu?

"Được rồi, mau đi làm bài tập đi, mẹ đi làm đồ ăn ngon cho con." Nhan Tiểu Nhiễm xoa đầu Nhan Niệm An cười nói.

Nghe thấy Nhan Tiểu Nhiễm tự xưng là mẹ, khuôn mặt nhỏ của Nhan Niệm An tràn đầy vui vẻ.

Ở tuổi nhỏ như thế này, cô bé chỉ biết rằng hiện tại mình cũng giống như các bạn trong lớp, mình không chỉ có bố, mà cũng có mẹ rồi.

Cô bé "chụt" một cái hôn lên má Nhan Tiểu Nhiễm: "Mẹ, con muốn ăn canh cà chua thịt viên."

"Được, mẹ đi làm ngay đây."

Nhan Tiểu Nhiễm đáp lời rồi bắt đầu vào bếp bận rộn.

......

Sáng sớm hôm sau, Nhan Tiểu Nhiễm sau khi đưa Nhan Niệm An đến trường xong liền bắt taxi đến công ty.

Hôm qua đi tìm Bạch Dật Phi, chiếc xe điện nhỏ của cậu vẫn còn để ở dưới lầu công ty.

Vừa đến công ty, An Oánh Oánh đã vẻ mặt hưng phấn sáp lại gần: "Tiền bối Tiểu Nhiễm, chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng!" Nhan Tiểu Nhiễm cười đáp lại một tiếng, liền cắm cúi bước nhanh về chỗ ngồi của mình.

Cậu thực sự sợ sự tìm tòi nghiên cứu và những câu hỏi không hồi kết của con chim sẻ nhỏ này.

Thế nhưng An Oánh Oánh lại kéo cậu lại, nói nhỏ: "Tiền bối Tiểu Nhiễm, sếp của chúng ta bảo anh lên văn phòng tổng tài một chuyến."

"Văn phòng tổng tài?" Nhan Tiểu Nhiễm vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

Sếp tự nhiên tìm cậu làm gì?

Cậu chỉ biết sếp tổng của họ là nữ, nhưng trước giờ chưa từng gặp mặt bao giờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!