Finding Avalon: The Quest of a Chaosbringer

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

5 5

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

97 831

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

83 390

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

370 1499

Uma musume chuyên gia lười biến

(Đang ra)

Uma musume chuyên gia lười biến

多功能复读机

Kitahara Sota:“…Hả?”

32 128

Tập 06 - Chương 17 Mùi Của Một Tsundere Hàng Tuyển

~~ Góc nhìn của Kano Narumi ~~

Trong tiếng nhạc Jazz tao nhã do các nhạc công trình diễn, những món ăn tối thượng hạng sử dụng nguyên liệu đắt đỏ bậc nhất được bày biện ra. Trước mắt tôi là một thế giới thượng lưu mà cả đời này tôi chưa từng thấy, cũng chưa từng dám mơ tới.

Ở ngay bàn bên cạnh, các quý bà thuộc tầng lớp thượng lưu, trên người đắp đầy những viên đá quý to tổ chảng như quả bóng bàn, đang râm ran trò chuyện bằng thứ ngôn ngữ đầy vẻ quý tộc.

Chủ đề, tất nhiên, là về Gate. Nghe đâu cơ chế này có thể tạo ra mức doanh thu khổng lồ đến mức phi lý, và thời đại hoàng kim của Kim Lan Hội sắp sửa ập đến. Gia đình tôi hay các chị trong nhóm Satsuki vẫn sử dụng Gate để di chuyển như cơm bữa, nên tôi cứ đinh ninh đó là chuyện bình thường ở huyện. Giờ biết sự thật không phải thế, tôi mới là người ngỡ ngàng ngơ ngác đây này.

Nếu kiếm được nhiều tiền đến thế thì liệu mình có thể dùng Gate để kiếm chác chút đỉnh không nhỉ?

Nhưng mà phải xây dựng hệ thống thu tiền thế nào đây... Tôi vừa toan tính mưu đồ làm giàu vừa đút một miếng vào miệng. Vị nước sốt đậm đà cùng miếng thịt tan chảy nơi đầu lưỡi đã cuốn phăng mọi suy nghĩ. Đúng là hương vị của thiên đường.

Một thế giới mới mẻ mà tôi chưa từng biết tới đang bung nở rực rỡ sắc màu. Tôi đã kết thân được với chị Kirara Kusunoki, một tiểu thư đài các cứ như bước ra từ trong tranh, và làm quen được với Chizuru Shingu, hay còn gọi là Chi-chan, một cô bạn hơi kỳ quặc và dự kiến sẽ là đối thủ của tôi vào năm sau. Nếu sang năm tôi thi đậu vào Trường đào tạo Mạo hiểm giả, chắc chắn cánh cửa đến với những thế giới mới lạ hơn nữa sẽ mở ra.

Thế mà, bầu không khí tuyệt vời ấy lại bị phá hỏng không thương tiếc.

Đột nhiên, thông báo về "Trò chơi thoát hiểm" vang lên, biến cả hội trường thành một mớ hỗn độn. Những vị quý tộc giận dữ buông lời hậm hực rồi tranh nhau rời khỏi, có cả những quý bà gào thét vào mặt người của Kim Lan Hội bằng chất giọng đầy kích động.

Ngồi sâu trong ghế ở một bàn tiệc, cô Mikami đang nhận định rằng có lẽ người của Thần Thánh Đế Quốc đã bày ra chuyện này. Giữa tình huống khẩn cấp, cô ấy vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng nể, toát lên khí chất của một nhân vật tầm cỡ.

Mà thực tế, cô ấy đúng là một tên tuổi lớn trong giới mạo hiểm giả, người thường xuyên xuất hiện trên các phương tiện truyền thông. Nhan sắc kiều diễm đến mức làm lu mờ cả những viên đá quý lấp lánh kia khiến người ta phải ngẩn ngơ ngắm nhìn. Người đang trò chuyện với cô Mikami cũng đặc biệt không kém.

Một người phụ nữ tóc dài, khoác hờ bộ kimono trên người.

Đó là... Shigure Rokurogi hàng thật giá thật...

Là một Samurai giống như anh Kotaro - thủ lĩnh của Colors, và là cánh tay phải của clan công lược lớn nhất Nhật Bản Thập La Sát. Một nhân vật vĩ đại hiện thực hóa hình mẫu mạo hiểm giả lý tưởng của tôi.

Trên tạp chí hay tin tức, ấn tượng về cô ấy là một người kiệm lời và điềm tĩnh, nhưng cô Rokurogi trước mắt tôi lúc này đang nhướng mày, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn tỏ vẻ vô cùng bực dọc. Hy vọng có cơ hội được trò chuyện với cô ấy xem ra là không thể rồi.

Còn một người nữa mà tôi muốn bắt chuyện là anh Sanada, cộng sự của anh Kotaro, nhưng anh ấy đã rời đi và mãi chưa thấy quay lại. Không biết có phải bị đau bụng không nữa.

Các nhân viên lần lượt đến bàn của cô Mikami thì thầm to nhỏ. Chắc là đang thu thập thông tin về trò chơi thoát hiểm, nhưng họ chẳng nói cho tôi biết nên tôi cũng chẳng có việc gì để làm. Bên cạnh đó, chị Kirara mang bánh kẹo ngon đến, nên việc duy nhất của tôi là cùng với Chi-chan ngồi cạnh bên tống hết chúng vào miệng.

Nhắc mới nhớ, anh trai của Chi-chan đi đâu rồi nhỉ? Tôi hơi lo không biết anh ấy có bị cuốn vào vụ lùm xùm này không. Hình như anh ấy đã đi ra từ cùng một cánh cửa với anh Hai nhà tôi.

"Cô cứ an tâm. Anh trai cô đã đi theo anh trai của tôi rồi ạ."

Trong lúc tôi đang ngẩn ngơ nhìn về phía cửa dành cho nhân viên và định bỏ thêm miếng bánh socola vào miệng, Chi-chan bắt chuyện mà chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái. Đúng là tôi cũng có lo cho anh Hai thật.

"Nói đúng hơn thì tôi lo cho anh trai của cậu đấy. Thấy không, giờ đang có bạo động mà? Nhỡ bị cuốn vào thì..."

"Thật nực cười. Anh trai tôi sẽ không bao giờ thua bất kỳ kẻ nào... tuyệt đối không."

Nhìn thẳng vào mắt tôi và khẳng định tuyệt đối không thua ai, chắc hẳn cô ấy phải có niềm tin mãnh liệt lắm. Nhưng anh trai của Chi-chan từng bảo là anh ấy không còn lặn dungeon nữa, nhìn vẻ ngoài cũng mảnh khảnh nên tôi mới lo. Cơ mà thấy thái độ này thì có vẻ tôi lo bò trắng răng rồi.

Thế thì quay lại làm việc ăn uống thôi. Tôi vừa vươn tay lấy cái bánh tiếp theo thì nghe thấy tiếng lầm bầm: "Đừng có đánh đồng với ông anh trai trông có vẻ yếu nhớt của cô", khiến tôi phản xạ bật lại ngay.

"A, nhưng mà nè. Anh Hai tôi mạnh hơn hoàn toàn đấy nhé."

"...Anh trai cô á? Trong mắt tôi, hắn chỉ là một 'gã đàn ông có cái tướng quỳ lạy' mà thôi."

"Khụ."

Không thể tin được, Chi-chan lại đưa ra một lời nhận xét động trời là anh Hai có cái tướng quỳ lạy. Tôi suýt thì phun hết đồ trong miệng ra. Anh Hai, người đã thắng cả Ma Vương đó, làm sao có chuyện đi quỳ lạy ai, mà cũng chẳng có lý do gì để làm thế. Tôi cảm thấy linh tính mách bảo rằng sớm muộn gì cũng phải phân định thắng thua rõ ràng với cô nàng này mới được.

"Nếu anh Hai tôi mà phải quỳ lạy thì anh trai Chi-chan... chắc sẽ nằm chổng vó lên trời mà xin tha mạng đấy!"

"Phụt... Khụ khụ... Không thể nào! Có long trời lở đất thì anh trai tôi cũng không bao giờ... không bao giờ có chuyện nằm chổng vó đâu nhé!"

Chi-chan, người nãy giờ vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, phun cả bánh ra và ho sặc sụa, rồi liến thoắng phản bác lại. Tôi cũng không chịu thua, tống một miếng bánh âu nhỏ vào miệng rồi trừng mắt nhìn lại, thế là Chi-chan nhét luôn hai cái vào miệng và cười khẩy.

Vậy thì tôi sẽ chơi hẳn ba cái một lúc.

Cả hai chúng tôi đã vứt quách cái mặt nạ giả tạo cản trở việc ăn uống xuống đất từ đời nào, biến sự việc thành cuộc chiến thi ăn vì lòng tự trọng. Ngay lúc chị Kirara đang hốt hoảng gọi thêm bánh kẹo, màn hình khổng lồ của hội trường bất ngờ phát sáng mà không hề báo trước, khiến các khách mời đang ồn ào bỗng chốc im bặt.

Trên đó chiếu hình ảnh một nhóm người khả nghi mặc áo khoác dài màu trắng, khuôn mặt che kín sau lớp mặt nạ trơn không họa tiết. Thanh kiếm trên tay bọn chúng ướt đẫm máu, dưới chân là một người đàn ông mặc vest đang nằm sấp bất động. Cứ tưởng là cảnh trong phim nào đó nhưng có vẻ không phải.

"Thánh Y Bạch Ngân... Là Thần Thánh Đế Quốc sao."

Cô Rokurogi nheo đôi mắt sắc lẹm, khẽ lẩm bẩm. Thánh Y Bạch Ngân là thứ thường xuyên xuất hiện trên bản tin quốc tế nên tôi cũng biết. Bộ áo choàng trắng tinh khiết đó là quân phục dành cho các mạo hiểm giả hạng nhất của Thần Thánh Đế Quốc.

Ở chiến trường thông thường, súng đạn và xe tăng rất mạnh, nên mặc quân phục ít nổi bật như rằn ri sẽ giúp tăng tỷ lệ sống sót. Ngược lại, ở chiến trường nơi các mạo hiểm giả siêu hạng tham chiến hỗn loạn, mối đe dọa từ việc đồng đội bắn nhầm bằng Skill hay ma pháp còn nguy hiểm hơn đạn dược. Vì thế, nhiều quốc gia chọn sử dụng quân phục có màu sắc nổi bật để dễ nhận diện.

Ngoài ra, kiểu dáng áo khoác dài giúp che giấu trang bị phòng thủ, làm đối phương khó đoán được Job, và mặt nạ giúp che giấu danh tính ngay cả với mạo hiểm giả nổi tiếng. Xét đến việc chiến đấu với mạo hiểm giả, quân phục của Thần Thánh Đế Quốc có thể nói là rất hợp lý.

Hình ảnh một người đàn ông đơn thương độc mã lao vào nhóm người áo trắng đáng sợ đó hiện lên. Anh ta vòng ra sau lưng trong chớp mắt, tung ra chuỗi kết hợp kiếm kích và Skill mượt mà, nhưng rồi bị bao vây và giết chết một cách dễ dàng...

"Trông như bị dụ vào tròng ấy nhỉ... Tình huống đó lẽ ra nên ngoan ngoãn rút lui. Chết vô ích quá."

"Ừm, nếu là tôi thì sẽ làm thế nào nhỉ."

Đúng như Chi-chan nói, kết cục là cái chết vô ích. Nhưng ở tình huống đó nếu rút lui thì chắc chắn những người sống sót sẽ bị giết sạch. Phải làm sao mới đúng đây?

Muốn vượt qua số đông, chỉ có thể dùng kỳ tập hoặc khi đối thủ yếu hơn mình rất nhiều. Nếu không thì chỉ có đường chết, đó là điều anh Hai vẫn rát cổ bỏng họng dạy tôi. Vừa rồi có cảm giác như bị dụ, nên tốt nhất là chấp nhận có người hy sinh để rút lui chờ thời cơ, nhưng nếu ở đó có người quan trọng của mình thì phán đoán sẽ trở nên vô cùng khó khăn.

Vừa nghĩ đến đó thì những tiếng la hét chói tai vang lên từ tứ phía.

Tự hỏi có chuyện gì, tôi nhìn lên màn hình lần nữa và thấy người đàn ông vừa bị giết chết lúc nãy đang lảo đảo đứng dậy, vung kiếm chém vào chính những người mà anh ta vừa liều mạng bảo vệ. Cứ tưởng anh ta bị loạn trí, nhưng không phải. Người đó đã bị đâm xuyên ngực nhiều lần, rõ ràng là đã chết rồi. Máu vẫn đang chảy ra lênh láng, và sắc mặt đó hoàn toàn là của tử thi.

"...Là Skill... biến xác chết thành Servant sao?"

"Hẳn là Skill ẩn của Thần Thánh Đế Quốc. Chắc bọn chúng lợi dụng việc gây nhiễu sóng liên lạc để thông tin không lọt ra ngoài nên mới ngang nhiên sử dụng."

Thấy tôi nhoài người nhìn chằm chằm vào màn hình, Chi-chan nói đó có thể là Skill thao túng con rối. Tôi được anh Hai dạy cho rất nhiều Job và Skill, nhưng chưa từng biết đến loại Skill nào tà ác và ghê rợn đến thế.

Chị Kirara dường như cũng không biết Skill đó, phỏng đoán rằng đây là bí mật quốc gia của Thần Thánh Đế Quốc. Mà nếu thứ Skill như vậy lan truyền ra ngoài thì đúng là mạt vận. Mong là Thần Thánh Đế Quốc cứ giấu nhẹm nó đi cho nhờ.

Hình ảnh trên màn hình chuyển sang địa điểm khác, ở đó đám áo trắng cũng đang tàn sát. Skill biến người chết thành Servant lại được sử dụng, tiếng nấc nghẹn và la hét bắt đầu vang lên khắp hội trường. Ông Kuki đang chỉ đạo cấp dưới hướng dẫn sơ tán, nhưng sự hỗn loạn có vẻ chưa thể lắng xuống.

Trong khi đó, chị Kirara đang thương lượng với cô Mikami để đưa tôi và Chi-chan sơ tán theo lối khác. Nhưng anh Hai vẫn chưa quay lại nên tôi không thể bỏ đi một mình được. Hơn nữa, di chuyển lung tung rất dễ đụng độ đám áo trắng trên màn hình. Dù có sơ tán thì tốt hơn hết vẫn là đợi hội quân với anh Hai, người có thể đối phó với cả những Skill chưa biết.

Vậy tôi nên làm gì đây... Rốt cuộc cũng chẳng có gì để làm cả.

Vừa bỏ viên socola bọc vàng lá vào miệng, tôi vừa nhìn quanh. Một số người bắt đầu lấy trang bị phòng thủ ra mặc, niệm phép buff và bảo dưỡng vũ khí để vào thế sẵn sàng chiến đấu, chẳng biết họ giấu chúng ở đâu nữa. Có lẽ họ đang tính đến việc tử chiến ngay tại đây.

Tuy nhiên, ở đây không chỉ tập trung nhiều mạo hiểm giả, mà còn có cả những nhân vật lừng lẫy như ông Kuki lãnh đạo Kim Lan Hội, hay những mạo hiểm giả siêu hạng như cô Mikami, cô Rokurogi.

Thế mà chúng vẫn dám tấn công...

Chắc chắn Thần Thánh Đế Quốc cũng nắm được chiến lực bên ta. Vậy mà vẫn tấn công thì tức là họ tự tin thắng được cả lực lượng hùng hậu này. Nhưng chẳng lẽ lại...

Đang suy tính, bỗng một luồng khí mềm mại bao bọc lấy tôi. Chẳng biết từ lúc nào, Chi-chan đã lấy ra một cây gậy có gắn viên ma thạch lớn và thi triển phép thuật gì đó lên người tôi.

"Mana Protection... Vậy là chừng nào tôi còn ma lực, cậu sẽ không phải chịu bất cứ sát thương nào nữa."

Phép này hình như là ma pháp phòng ngự dùng chính MP của người thi triển để gánh thay sát thương cho mục tiêu. Với pháp sư thì MP là sinh mệnh. Dùng phép này cho người khác ngoài bản thân là rủi ro cực lớn, vậy mà tại sao cô ấy lại làm thế để bảo vệ người vừa cãi nhau với mình lúc nãy?

"...Đừng có hiểu lầm. Tôi chỉ đang tuân theo mệnh lệnh nghiêm khắc của anh trai là phải bảo vệ cậu thôi."

Chi-chan nói nhanh "Bản thân tôi cũng chẳng muốn đâu" rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác. Sao mà giữ quy tắc quá vậy... Chà, đúng là mùi hương của một Tsundere hàng tuyển. Cô bé này có khi xứng đáng làm đối thủ của tôi thật.

Tôi cứ cố nhoài người ra xem vẻ mặt của cô ấy lúc quay đi là như thế nào, thì đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên làm tôi giật bắn mình. Nhìn về hướng đó, chị Kirara đã mặc độc một chiếc giáp ngực từ lúc nào, đang dang hai tay đứng chắn. Chị ấy che chắn để mảnh vỡ không bay trúng chúng tôi, bóng lưng ấy ngầu quá... mà khoan, giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.

Tại lối vào hội trường, gỗ vụn từ bàn ghế và mảnh vỡ bay tứ tung, bụi mù mịt bốc lên. Từ trong đám bụi đó, một nhóm hơn chục người mặc áo khoác trắng ung dung bước vào. Thần Thánh Đế Quốc thực sự đã đến.

Điều đáng kinh ngạc nhất là sự xuất hiện của anh Sanada giữa vòng vây bảo vệ của đám người đó. Không còn cặp kính quen thuộc, cũng chẳng còn nụ cười hiền hậu như trên tivi hay tạp chí. Gương mặt anh ta giờ đây lạnh lùng đến tàn nhẫn.

"Nghĩa là phản bội rồi nhỉ."

"Colors... Vốn dĩ là một tổ chức chẳng đáng tin cậy nên tôi cũng không ngạc nhiên lắm."

Nhìn thấy mặt anh Sanada, chị Kirara thở dài nặng nề, kết luận đó là sự phản bội. Trong khi đó, Chi-chan chẳng đổi sắc mặt, khoác lên mình chiếc áo choàng đen thêu họa tiết tinh xảo và chĩa cây gậy phép về phía trước. Qua giọng điệu đầy vẻ khinh miệt kia, có vẻ giữa Colors và Chi-chan có ân oán gì đó.

Nhưng với tôi thì cú sốc này lớn đến mức chân tay rụng rời. Chỉ muốn vứt hết mọi thứ để chui tọt vào trong chăn ngay bây giờ. Tôi không muốn tin... nhưng nhìn vẻ mặt đó của anh Sanada thì e là sự thật đúng là như vậy. Haiz... Tiếc thật.

Nhóm áo trắng có khoảng 15 người. Tạng người khác nhau nhưng do mặt nạ và áo choàng nên không xác định được Job. Nhóm của Kim Lan Hội với quân số tương đương do ông Kuki dẫn đầu đứng ra nghênh chiến.

Kim Lan Hội có nhiều thành viên tinh nhuệ kiêm nhiệm cả tổ chức cấp trên là Colors, là một clan công lược dày dạn kinh nghiệm thực chiến. Người mà tôi từng chiến đấu trước đây cũng... có mặt. Tôi muốn tin rằng dù đối thủ là Thần Thánh Đế Quốc hay anh Sanada - phó thủ lĩnh Colors - thì họ cũng sẽ không dễ dàng bị đánh bại.

Trong khi tôi và mọi người trong hội trường nín thở theo dõi, người tùy tùng đứng cạnh ông Kuki trao cho ông ấy một thanh kiếm khổng lồ. Đó là Quốc bảo - Trảm Long Đao, tương truyền đã từng chém đôi cả loài rồng. Trọng lượng chắc chắn phải lên đến hàng trăm kg.

Ông Kuki cầm nó bằng một tay, xoay một vòng rồi cắm phập xuống sàn, cất tiếng hỏi.

"Hỏi cho có lệ thôi... Tại sao lại phản bội?"

"Hiểu lầm rồi, ông Kuki. Tôi đâu có phản bội... Bởi vì——"

Trước câu hỏi của ông Kuki, anh Sanada khẽ lắc đầu phủ nhận. Nhưng trên khuôn mặt đó lại hiện lên nụ cười chế giễu.

"Vì ngay từ đầu, tôi chưa từng xem Colors là đồng đội. Xin hãy chết một cách thảm hại tại đây đi. Xác chết của các người, tôi sẽ tận dụng triệt để."

"...Vậy sao. Còn một chuyện nữa, Kirigaya đâu rồi?"

Kirigaya... là cái người có ánh mắt hơi dữ tợn đã thuyết trình về Gate. Không biết anh ta là kẻ chủ mưu gọi Thần Thánh Đế Quốc đến, hay chỉ bị anh Sanada lừa gạt. Theo lời anh Hai thì đó là cựu thủ lĩnh clan của trường Soleil, tôi thì chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì về người đó cả.

"Hắn ta hả. Tôi đã thuyết phục hắn về phe mình nhưng có vẻ hắn ngoan cố quá, nên tôi đã hành cho một trận rồi vứt lăn lóc đâu đó rồi."

"Vẫn còn sống cơ à. Vậy thì sau khi dọn dẹp bọn bây, tao sẽ đi dựng đầu nó dậy. Vì thằng đó là 'tương lai của Colors' mà."

"...Ồ?"

Cái gã bạo lực cựu Soleil đó mà là tương lai của Colors á... Tôi kiên quyết phản đối. Nhưng sự việc cứ thế diễn ra, bỏ lại suy nghĩ của tôi ở phía sau.

Phun trào lượng ma lực khổng lồ, ông Kuki vung thanh Trảm Long Đao trên tay theo phương ngang. Chỉ một cú vung kiếm đã tạo ra cơn cuồng phong, thổi bay bàn ghế xếp gần đó như lá khô. Nếu không có chỉ số STR vượt xa tôi thì không thể nào làm được trò đó.

Về khả năng đối nhân, ông ấy được cho là còn mạnh hơn cả thủ lĩnh Kotaro của Colors, và luồng nộ khí cùng ma lực tỏa ra lúc này chứng minh điều đó là sự thật. Dù đứng cách xa hàng chục mét, lồng ngực tôi vẫn run lên bần bật, chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức. Nếu bị trừng mắt nhìn ở cự ly gần chắc tôi ngất xỉu mất.

Thế nhưng phía Thần Thánh Đế Quốc không một ai tỏ ra nao núng trước ông Kuki, ngược lại còn có kẻ bẻ cổ rắc rắc rồi rút ra thanh đại kiếm phát sáng kỳ dị, hay kẻ bao bọc quanh người lớp ma lực đậm đặc. Cứ như thể đang muốn nói: "Mau đánh đi, làm tao vui xem nào".

Khí thế khổng lồ tỏa ra từ đám đông cuộn trào như cơn bão, trận chiến sắp sửa bắt đầu. Nhìn qua thì có vẻ phe áo trắng có tổng lượng ma lực lớn hơn, nhưng mà——

"Em Kano, lại đây."

Mải nín thở theo dõi, tôi bị chị Kirara kéo tay đi. Chẳng biết từ lúc nào, ở góc hội trường đã dựng lên một chiến lũy bằng bàn ghế và chướng ngại vật, các ma thuật sư đang giơ cao gậy phép.

Trong hội trường có những khách mời không phải mạo hiểm giả hoặc level chưa cao. Ma lực cường đại từ các mạo hiểm giả hạng nhất tỏa ra sẽ ăn mòn tinh thần những người đó, nên họ đã tạo ra một khu vực trú ẩn tạm thời để ngăn cách ma lực.

Bị kéo vào trong đó, tôi nhìn thấy cô Rokurogi đang dùng miệng thắt dây găng tay, và cô Mikami đã tháo mặt nạ, mặc một bộ giáp ngực đơn giản bên ngoài chiếc váy dạ hội.

"...Có vẻ Kuki trong sạch... Phù. Nhưng chỉ mỗi bọn Kim Lan Hội thì chắc không kham nổi đâu, tôi cũng ra trận đây."

"Vị nào có khả năng chiến đấu xin hãy đi cùng ngài Rokurogi. Tôi sẽ quan sát tình hình và hỗ trợ."

Cô Rokurogi rút thanh katana đang tỏa ma lực hừng hực khỏi vỏ, bước qua chướng ngại vật, các mạo hiểm giả hưởng ứng lời kêu gọi của cô Mikami cũng lần lượt đứng dậy đi theo. Vũ khí toàn là đồ Mythril nguyên chất hoặc vật phẩm ma thuật cấp cao. Điều đó cho thấy họ cũng là những cường giả ngang ngửa thành viên Kim Lan Hội.

Tuy nhiên, kỹ thuật chiến đấu của Thần Thánh Đế Quốc có nhiều ẩn số, và level e rằng cũng cao hơn. Trận chiến sắp tới chắc chắn sẽ rất khốc liệt... không, thậm chí có khả năng bị giết trước khi kịp trở nên khốc liệt nữa.

Dù vậy mà vẫn có nhiều người đi theo cô Rokurogi. Là vì bị dồn vào đường cùng chăng? Hay vì lòng yêu nước? Hoặc là họ có tính toán để thắng? Dù thế nào thì trong ánh mắt của những mạo hiểm giả đang lao vào tử địa ấy không hề có sự do dự, thậm chí còn mang lại cảm giác đáng tin cậy. Ít nhất hãy để tôi cầu nguyện trong lòng cho họ được bình an trở về.

Ở trung tâm hội trường, hàng chục người đối mặt nhau, sát khí bùng lên dữ dội. Đúng là tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Vậy mà không gian lại bao trùm trong sự tĩnh lặng đến mức tôi nghe thấy cả tiếng tim mình đập thình thịch.

Tưởng chừng thời gian như ngừng trôi, thì ngay khoảnh khắc đó, phát súng khai màn là một Skill lấp lánh như tia chớp.

Tiếng va chạm và địa chấn vang rền như một vụ tai nạn giao thông, những mảnh bê tông bay tới mà không hề giảm tốc độ đập vào vách ngăn trước mặt tôi rồi rơi lả tả. Phe Thần Thánh Đế Quốc đã tung ra Weapon Skill toàn lực nhằm mục đích nhất kích tất sát.

Giữa đám bụi mù mịt, nhóm Kim Lan Hội lấy ông Kuki làm trung tâm triển khai đội hình sang phải, nhóm cô Rokurogi phối hợp triển khai sang trái. Để đối phó với Thần Thánh Đế Quốc có năng lực cá nhân cao, họ luôn tác chiến theo nhóm hai người trở lên. Dù trận chiến nổ ra bất ngờ không hề bàn bạc trước, nhưng họ có thể phối hợp nhịp nhàng đến mức này thì đúng là chỉ biết kinh ngạc.

Trận chiến bắt đầu, các nhân viên định nhanh chóng sơ tán khách mời qua cửa sau, nhưng cô Mikami quyết định ngăn lại. Lý do là ở các tầng trung gian cũng có bọn áo trắng đi tuần, và quan trọng hơn, nếu phe ta thua ở đây thì mọi người sẽ bị đuổi kịp và giết sạch.

Kết cục thắng bại ở đây là tất cả. Thà tập trung hết vào tầm mắt để dễ bề bảo vệ còn hơn. Tuy nhiên, bất kể thắng thua thế nào, vẫn còn cách để tránh khỏi tương lai bi thảm.

Hình như có nói về ma pháp trận thì phải...

Ma pháp trận tấn công mạnh đến mức xóa sổ cả tòa nhà. Ngoài ra còn có ma pháp trận gây nhiễu sóng liên lạc để cô lập nơi này, anh Hai đã nói thế. Chỉ cần xử lý được chúng thì có thể gọi viện binh từ bên ngoài bao nhiêu cũng được, mở ra con đường sống.

Tuy nhiên, việc đó cần thời gian để vô hiệu hóa ma pháp trận và chờ viện binh đến. Liệu có... câu giờ được trước đối thủ là Thần Thánh Đế Quốc không đây.

Nhìn vào trận chiến, thực lực của Thần Thánh Đế Quốc vượt xa tưởng tượng. Ông Kuki và cô Rokurogi đang chém giết kịch liệt mà vẫn chưa hạ được tên nào. Phiền phức hơn nữa là anh Sanada và một kẻ có vẻ là trùm khác vẫn chưa tham chiến.

Anh Sanada là Supporter hàng đầu Nhật Bản, sở hữu cả khả năng hồi phục cao lẫn hỗ trợ. Giả sử anh ấy tham chiến, ngoại trừ những đòn chết tức tưởi thì mọi vết thương đều có thể hồi phục, cho phép phe địch chơi lối đánh dùng sức mạnh áp chế. Đồng thời các chỉ số tấn công và phòng thủ cũng được nâng lên nhờ các loại buff, khiến chiến lực tổng thể tăng vọt. Người thực sự chỉ huy và điều khiển Colors chính là anh Sanada.

Đối lập với anh ta là tên áo trắng đeo chiếc mặt nạ bạc nổi bật. Hắn không tỏa ra chút ma lực nào, nhưng trực giác của tôi mách bảo tên đó là kẻ nguy hiểm nhất. Có vẻ cô Rokurogi cũng đang di chuyển sao cho không lọt vào tầm tấn công của hắn. Không hiểu sao hắn không tham chiến mà chỉ đứng nhìn, nhưng xét về mặt câu giờ thì điều đó thật may mắn... đáng lẽ tôi nên nghĩ như vậy.

Trận chiến bắt đầu chưa đầy một phút đã bắt đầu có người bị thương. Kẻ không di chuyển được sẽ trở thành điểm yếu trong chiến tranh tổng lực, nên cô Mikami vội vàng chỉ thị nhân viên đến thu hồi thương binh. Vấn đề là khi có người chết, vì đối phương có Skill điều khiển con rối nên chúng ta sẽ bị buộc phải đưa ra những quyết định khó khăn.

Trận chiến ngày càng khốc liệt, hội trường được trang hoàng lộng lẫy giờ tan hoang không còn ra hình thù gì. Ở trung tâm, ông Kuki vừa thu hút sự chú ý của mấy tên áo trắng vừa vung vẩy thanh đại kiếm, cô Rokurogi cũng tung ra những nhát chém chứa ma lực kinh người, tả xung hữu đột vô cùng dũng mãnh.

Tuy nhiên, phía Thần Thánh Đế Quốc cũng không lùi bước trước những mạo hiểm giả mạnh nhất Nhật Bản. Năng lực cá nhân của chúng quá cao. Hậu quả là người bị thương bên ta xuất hiện ngày càng nhiều, đội hình bắt đầu lộ ra kẽ hở. Cứ đứng nhìn thế này thì sẽ thua mất thôi, cảm giác nôn nóng bắt đầu xâm chiếm lấy tôi.

Cô gái mặc kimono bên cạnh có lẽ cũng cảm thấy giống tôi, nãy giờ liên tục tích tụ ma lực.

"Nè, Chi-chan cũng định chiến đấu hả?"

"...Là Chizuru. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ câu giờ. Cậu hãy chạy qua cửa sau đi."

Vẫn nhìn thẳng vào trận chiến, cô ấy bảo tôi chạy đi. Trong đôi mắt to tròn ấy hiện lên sự quyết tâm và giác ngộ.

Cứ tưởng tiểu thư đài các thì rơi vào đường cùng sẽ tỏ ra yếu đuối, nhưng cô ấy mạnh mẽ hơn tôi nghĩ nhiều. Nếu đối thủ tương lai đã quyết tâm đặt cược tính mạng để chiến đấu, thì tôi cũng không thể đứng chơi được. Nhưng tình huống này làm được gì đây.

Anh Hai đã dặn đi dặn lại là tuyệt đối không được tung hết sức trước mặt người khác nên đánh toàn lực là không được. Nhưng anh ấy cũng bảo nếu tính mạng bị đe dọa thì giải phóng một phần sức mạnh là việc chẳng đặng đừng. Bây giờ chính là tình huống đó.

Skill nào không bị lộ nhỉ... Chắc là cái đó đi.

Tôi từng dùng nó vài lần như một trò góp vui trong các bữa tiệc. Nhưng chưa từng thử trong thực chiến. Dù sao tôi cũng được anh Hai dạy cho đủ thứ rồi nên chắc là ổn thôi.

Nhìn quanh tìm vị trí thích hợp, tôi nhắm vào một góc khuất sau đống bàn ghế và gạch vụn đổ nát mà không ai nhìn thấy, rồi lén lút truyền ma lực vào đó.

Nào ra đây, bé cưng mạnh mẽ và đáng yêu của ta... Handmade Golem!

Một ma pháp trận tỏa sáng nhàn nhạt hiện lên trên sàn nhà, bộ giáp bạch kim âm thầm bò ra không một tiếng động. Kích thước ngang ngửa tôi. Vì được đúc hoàn toàn từ Mythril tinh khiết nên bề mặt nó trơn láng, bóng loáng như gương soi.

Golem tuy yếu trước ma pháp nhưng lại cực kỳ trâu bò trước các đòn tấn công vật lý, ở chiến trường nhiều tiền vệ thế này chắc chắn sẽ là một chiến lực đáng kể. Vẻ ngoài của nó cũng được tôi tạo hình dựa trên bộ giáp toàn thân của chị Tenma nên trông chỉ giống một mạo hiểm giả, chắc sẽ không ai nhận ra đó là vật được tạo ra từ Skill đâu.

Với thứ này, chỉ cần hạ được dù chỉ một tên áo trắng thôi, cục diện có thể sẽ nghiêng về bên ta... Hưh hưh hưh.

Vừa tưởng tượng ra cảnh Golem hiên ngang chạy khắp hội trường, tôi quay mặt lại thì thấy Chi-chan đang mở to mắt, nhìn chằm chằm vào con Golem của tôi không chớp mắt.