Những âm thanh ầm ầm tựa địa chấn vang vọng tứ bề, xen lẫn tiếng la hét vọng lại từ đằng xa.
Đế Quốc Thần Thánh, Kim Lan Hội, và cả những mạo hiểm giả xa lạ đều đang đặt cược tất cả sinh mạng vào trận chiến này.
Tuy nhiên, nhờ The Red Ninjettes trinh sát phía trước nên chúng tôi biết chắc hướng này không có bóng dáng tên áo trắng nào. Ngoài ra, còn vài lý do khác giúp chúng tôi an tâm di chuyển hơn hẳn.
Đầu tiên phải kể đến chị Toudou đang dẫn đầu đoàn. Chị di chuyển mà không gây ra bất cứ tiếng động nào. Tôi thừa biết chị ấy sở hữu khả năng chiến đấu đủ để đơn thương độc mã "cân" cả đám áo trắng.
Trong game, The Red Ninjettes được biết đến là một Clan thiên về quyền lực chính trị và khả năng tình báo hơn là sức mạnh cơ bắp, nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn còn kinh ngạc khi biết họ sở hữu một cao thủ cỡ này trong hàng ngũ. Tùy theo cốt truyện, có những lộ trình người chơi sẽ phải đối đầu với The Red Ninjettes, nên việc cảnh giác với nhân vật Toudou này chắc chắn không thừa.
Chạy song song bên cạnh là vị tiền bối đáng yêu – chị Hinamori – mà thôi, tạm gác chuyện đó sang một bên. Sự hiện diện của Rokurogi Shigure ở phía sau mới là điều khác biệt nhất.
Là một trong những mạo hiểm giả mạnh nhất Nhật Bản, người được ví như "cánh tay phải đắc lực" khiến Hiệp hội Mạo hiểm giả các phương phải kiêng nệ, đồng thời là đại cán bộ của Clan lớn nhất Nhật Bản "Thập La Sát". Thực lực của cô ta là điều mà ngay cả khi còn chơi Dungeon Ex, tôi cũng đã nghe danh mòn tai.
Cảm giác an tâm khi được chạy cùng một "người nổi tiếng" như vậy là vô cùng lớn. Giả sử bọn áo trắng có tập kích, tôi cũng không nghĩ chúng tôi sẽ thua, thậm chí có thể kỳ vọng cô ta sẽ một mình xử lý gọn ghẽ bọn chúng.
Nếu được phép đòi hỏi, thì tôi chỉ mong cô ta đừng có thường xuyên ném cái nhìn sắc như dao cạo đó về phía tôi nữa.
Và rồi—
Nhìn qua dãy cửa sổ ra bên ngoài tòa nhà, có thể thấy vô số đạn ma pháp rực rỡ như mưa sao băng xé toạc bầu trời, mạng nhện bốc cháy khắp nơi soi sáng cả một vùng. Trận chiến giữa Arthur và Mihailo đang bước vào giai đoạn cao trào.
Tôi không nghĩ cậu ấy có thể thắng Mihailo, nhưng việc cậu ấy dùng cơ thể nhện chưa quen thuộc cùng bộ kỹ năng của Arachne để chống đỡ cơn mưa đạn ma pháp đó, thậm chí còn chuyển sang tấn công dồn ép đối thủ mỗi khi thấy sơ hở, thật sự rất đáng khen ngợi. Có thể nói tư duy chiến đấu của Arthur từ thời Dungeon Ex vẫn còn nguyên vẹn. Quả không hổ danh là kỳ phùng địch thủ của tôi.
Dù Đế Quốc Thần Thánh, với Mihailo dẫn đầu, đã tập hợp binh lực hùng hậu đến thế để tấn công, nhưng các đồng đội và phe ta vẫn đoàn kết chống trả không chút khoan nhượng. Việc biết rằng mình không đơn độc chính là điểm tựa tinh thần lớn nhất.
Khi tôi nhận ra, Rokurogi ở phía sau cũng đang nhìn ra cửa sổ và cười khẩy như thể nhớ lại điều gì đó.
"Hừm... Chẳng hiểu sao con quái vật nhện đó lại đứng về phía chúng ta, nhưng... chứng kiến cái bộ dạng thảm hại đó của Đế Quốc Thần Thánh làm ta thấy hả dạ vô cùng."
Có lẽ cô ta đang nói đến việc Arthur đã đá bay đám áo trắng ở hội trường tiệc tùng. Việc ứng phó với tơ của Arachne ngay lần đầu chạm trán là cực kỳ khó khăn, nhờ đó mà lực lượng áo trắng đã bị tiêu hao một nửa. Đây là một lợi thế lớn. Nếu không có chuyện đó, có lẽ chúng tôi đã không thể đặt chân đến tầng 44 này.
Nghe thấy vậy, chị Toudou cũng phấn chấn nhìn ra ngoài cửa sổ và ngoái lại.
"Rokurogi-sama. Nếu cậu ấy cứ cầm chân Mihailo Maxim như thế này thì có vẻ ổn đấy ạ. Hãy đốt lên ngọn lửa phản công và cho chúng thấy khí phách của đất nước chúng ta nào."
"Phải rồi... Toudou. Ngay khi liên lạc với bên ngoài được khôi phục, hãy dùng quyền hạn của Guild để triệu tập quân đội. Ta sẽ huy động Thập La Sát..."
Được chị Toudou khích lệ, Rokurogi tuyên bố sẽ huy động mọi chiến lực có thể, đôi mắt lóe lên sát khí: "Ta sẽ săn lùng không chừa một mống, kể cả tên Mihailo đó."
Cả chị Toudou và Rokurogi đều ở vị trí điều hành Hiệp hội Mạo hiểm giả. Đặc biệt là Rokurogi, với bề dày thành tích và tính đặc thù của chức nghiệp [Samurai], cô ta đã trở thành biểu tượng của Hiệp hội. Vì vậy, chỉ cần cô ta lên tiếng, hàng vạn mạo hiểm giả sẽ nghe lệnh.
Quan trọng hơn, trong Thập La Sát còn có những kẻ nguy hiểm ngang ngửa Rokurogi. Nếu đám quái vật đó tới đây, chắc chắn sẽ nổ ra một cuộc đại chiến.
Thâm tâm tôi muốn tìm cơ hội chuồn đi... nhưng tình hình hiện tại chẳng khác nào đi trên dây.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, Arthur đang vung lưỡi hái chiến đấu quyết liệt, nhưng cậu ấy liên tục bị chặn lại bởi ma pháp phòng ngự vững như bàn thạch của Mihailo. Hơn nữa cậu còn trúng đòn ma pháp nhiều lần, khả năng thua cuộc là rất cao. Nếu Arthur gục ngã tại đây, Mihailo sẽ được giải phóng, và chúng tôi sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà đi tìm ma pháp trận.
Nói cách khác, ngoài thời hạn kích nổ, thời điểm Arthur bại trận cũng có thể trở thành điều kiện thất bại (Fail Condition) của chúng tôi.
Đang đau đầu chạy trốn trong một cuộc chiến mà phần thắng quá mong manh, chị Hinamori bỗng cất giọng dịu dàng: "Chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn thôi ạ."
Đúng là như vậy. Cứ suy nghĩ tiêu cực mãi cũng chẳng làm tình hình khá lên được. Cứ thế này, ma pháp trận nổ sẽ—
"Xin hãy dừng lại! Phía trước có người của Đế Quốc Thần Thánh... Ba tên. Chúng vẫn chưa phát hiện ra ta."
"Cứ tiến lên. Lối xuống tầng 44 ở ngay phía bên kia đúng không? Ta sẽ mở đường."
"Làm phiền ngài ạ."
Nhận được tin báo từ đồng đội, chị Hinamori cảnh báo về sự hiện diện của bọn áo trắng phía trước. Tuy nhiên, chúng tôi đã phải đi đường vòng quá nhiều lần và tốn thời gian, trong khi cầu thang dẫn xuống tầng 44 đã ở ngay trước mắt. Nếu kẻ địch chỉ có ba tên, Rokurogi quyết định đột phá thẳng và bước lên phía trước.
(Ba tên áo trắng... sao?)
Nhớ lại những trận tử chiến trước đây thì cũng có chút e ngại, nhưng với chiến lực này thì hoàn toàn có thể xử lý được. Tôi tán thành ý kiến của Rokurogi. Chị Toudou rút kunai ra và dàn trận ở tầm trung, còn tôi định sẽ lui về bảo vệ chị Hinamori—nhưng những thành viên The Red Ninjettes xung quanh cũng đã lập đội hình và lùi về phía sau, có vẻ họ sẽ lo việc đó.
Vậy tôi nên làm gì đây? Nhớ lại Rokurogi trong Dungeon Ex, cô ta thừa sức hạ gục ba tên áo trắng cùng lúc, nên tôi xin phép được "giấu bài" kỹ năng Player của mình.
Một thành viên The Red Ninjettes hô lên "Chúng đến rồi!", và đúng lúc đó, bọn áo trắng xuất hiện từ góc hành lang. Tôi cứ tưởng chúng sẽ phòng thủ và chờ viện binh khi thấy Rokurogi, nhưng không, chúng tự buff vài loại ma pháp lên người, rút vũ khí ra và lao thẳng tới.
Hơn nữa, ngay từ đầu đã tung ra Weapon Skill toàn lực.
Tên dùng đại kiếm dậm mạnh chân, bùng nổ ma lực, vừa gầm lên vừa vung thanh đại kiếm phát sáng đỏ rực.
"『Salut si la revedere! <Delay Slash>!』"
Ngọn lửa Enchant và trảm kích hòa làm một, chém dọc không gian như muốn xé toạc mọi thứ, khiến sàn nhà và trần nhà vỡ vụn trong nháy mắt. Đó là Sword Skill tấn công hai lần của đại kiếm.
Rokurogi không hề giảm tốc, cô lao thẳng vào tâm chấn của trảm kích đó, dùng một góc độ tuyệt diệu để gạt nó đi, rồi bùng nổ một lượng ma lực còn khủng khiếp hơn. Lượng ma lực đó hoàn toàn áp đảo tên dùng đại kiếm, khiến không gian phía sau người phụ nữ ấy méo mó như ảo ảnh.
Hai tên áo trắng còn lại dường như cũng cảnh giác với Weapon Skill của Rokurogi nên lập tức tung trảm kích không chút chậm trễ, mở màn cho một trận cận chiến khốc liệt với vô số lưỡi gươm đan xen. Khi những mạo hiểm giả cấp độ trên 30 đánh nhau nghiêm túc, bê tông cốt thép cũng chẳng thể nào nguyên vẹn, tường, trần và sàn nhà nhanh chóng bị băm nát.
Thêm vào đó, chị Toudou cũng liên tục ném kunai từ xa, khiến mật độ tấn công trở nên dày đặc đến nghẹt thở dù hai bên mới chỉ chạm mặt nhau vài giây. Ma lực không thể hòa tan vào không khí tạo thành những tia điện tím xoáy tròn, trảm kích và kunai bay loạn xạ. Ba tên áo trắng và Rokurogi di chuyển nhanh đến mức để lại tàn ảnh trong cái không gian chật hẹp mà tôi ngỡ là không thể né tránh nổi đó.
Theo lẽ thường, bị ném chừng đó kunai từ phía sau thì ngay cả Rokurogi cũng dễ bị trúng đòn, nhưng The Red Ninjettes đã tính toán dựa trên thực lực của Rokurogi để tạo ra áp lực không gian lên kẻ địch. Với cùng một áp lực, Rokurogi có cấp độ cao hơn sẽ chiếm ưu thế. Thực tế là bọn áo trắng đã bắt đầu trúng những mũi kunai mà bình thường chúng có thể dễ dàng né được.
Trong khi tôi đang suy nghĩ xem mình có thể làm gì trong tình huống này thì—
"Chị không khuyên cậu lao vào trong đó đâu nhé?"
"Tất nhiên rồi ạ. Mà có nhờ thì em cũng chẳng vào đâu."
Chị Toudou, với mấy chiếc kunai kẹp giữa các ngón tay, vừa ném chúng đi với tốc độ như đạn bắn vừa thong thả bắt chuyện: "Không lẽ cậu định lao vào đó thật à?".
Kunai của The Red Ninjettes được tẩm một loại độc đặc biệt gây đau đớn dữ dội, nghe nói chỉ cần xước qua thôi là đau đến mức lăn lộn. Nghĩ rằng tôi sẽ lao vào cơn mưa kunai đó thì đúng là sai lầm lớn.
Tuy nhiên, Rokurogi đang tử chiến, ngay cả chị Hinamori cũng tham gia tấn công, tôi không thể cứ đứng nhìn mãi được. Hơn nữa, phía bên kia là cầu thang thoát hiểm dẫn xuống tầng 44, nơi Kano và mọi người đang chờ. Có lẽ vẻ mặt đăm chiêu suy tính của tôi đã khiến chị ấy lo lắng.
(Thực ra tôi cũng có đòn tấn công tầm xa mà.)
Đó là Weapon Skill có tên <Agares Blade>, được tung ra bằng tay không hoặc kiếm. Nó là một trảm kích bay có thể trúng mục tiêu ở khoảng cách nhất định. Nhưng để kích hoạt cần có động tác thi triển (motion) và phạm vi ảnh hưởng cũng khá rộng, rất dễ cuốn cả Rokurogi vào.
Vì vậy, trong khi thò tay vào túi không gian (Magic Bag) để tìm xem còn thứ gì khác không, tôi vẫn quan sát trận chiến... và nhận ra một điều.
(Quả nhiên là nhìn rất rõ.)
Ba tên áo trắng kia. Dựa vào tốc độ vung vũ khí và cách di chuyển, có thể đánh giá chúng mạnh ngang ngửa những tên tôi đã từng đối đầu. Tuy nhiên, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng các động tác trảm kích và quỹ đạo đạn ma pháp của chúng hơn trước.
Thay vì nói mắt tôi tốt hơn, nên hiểu là thị lực động (khả năng quan sát chuyển động) đã tăng lên đáng kể nhờ việc lên cấp. Vậy tôi đã lên được bao nhiêu cấp rồi?
Dựa vào mức độ tăng cường thị lực động này, có lẽ tôi đã tăng được vài cấp đúng như dự đoán. Những kẻ tôi chiến đấu trên sân thượng và trước thang máy đều hơn tôi gần 10 cấp. Liên tục hạ gục những kẻ mạnh như vậy thì việc tăng cấp như thế cũng không có gì lạ.
Nếu vậy, chênh lệch cấp độ giữa tôi và bọn chúng chỉ còn khoảng 5 cấp. Nếu chênh lệch 10 cấp, đòn tấn công của tôi sẽ rơi vào trạng thái "nhìn thấy rồi né cái một" và hầu như không trúng, nhưng nếu chỉ chênh 5 cấp, tôi hoàn toàn có thể đánh ngang ngửa mà không cần dùng <Overdrive>.
(Thử một chút xem sao... Giờ thì cảm giác cái này cũng sẽ trúng.)
Tay tôi chạm phải một thanh kim loại mảnh trong túi không gian nên tôi rút nó ra. Đó là chiếc cung nhỏ làm bằng Mithril tinh khiết tôi mới chế tạo gần đây. Tiếp theo, tôi lấy ra vài mũi tên trong suốt màu xanh, bề mặt chúng bắt đầu đóng sương vì quá lạnh. Đây là những mũi tên được làm từ "Frozen Treant", một loại quái vật dạng cây tự sinh trưởng gần nhà Arthur. Dù là nguyên liệu đắt tiền nhưng lúc này không phải là lúc để tiếc rẻ.
Đứng sau lưng The Red Ninjettes, tôi vừa kiểm tra độ căng của cung vừa quan sát chuyển động của bọn áo trắng một lần nữa.
Có vẻ như bọn chúng đã nhắm vào Rokurogi ngay từ đầu, nhưng những mũi kunai của The Red Ninjettes dường như hiệu quả hơn mong đợi, khiến chúng vài lần định chuyển mục tiêu sang bên này. Lý do chúng không thể làm vậy là vì Rokurogi liên tục thay đổi vị trí và dùng các động tác kỹ năng để uy hiếp, không cho chúng tiếp cận. Nhờ vậy, tôi có thể yên tâm giương cung.
Trong Dungeon Ex, tôi cũng thường xuyên dùng cung khi PK, nên tôi vừa nhớ lại cảm giác đó, vừa mở rộng bước chân, cẩn thận đặt mũi tên lên dây để không làm hỏng nó rồi kéo căng cung. Ở cấp độ 25, việc này khá nặng nhọc, nhưng giờ dây cung được kéo ra dễ dàng hơn tôi tưởng, chứng tỏ chỉ số Sức mạnh (STR) của tôi cũng đã tăng lên đáng kể.
Bên cạnh, chị Toudou đang nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng ít nhất chị cũng nên giả vờ che giấu ánh mắt đi chứ.
IMG
(Tạm thời nhắm vào tên kia đã.)
Không phải tên dùng đại kiếm cứ muốn lao về phía này nãy giờ, mà tôi nhắm vào tên áo trắng dùng song kiếm đang bộc lộ rõ sát ý với Rokurogi. Tôi đoán trước chuyển động trong đầu, rồi thả mũi tên đầu tiên sao cho nó trúng đích ngay sau khi hắn vung kiếm rộng ra.
Tiếng "Phập" vang lên, một âm thanh bùng nổ không giống tiếng cung chút nào, mũi tên lao đến mục tiêu với tốc độ vượt xa âm thanh.
Cứ tưởng nó sẽ cắm phập vào lưng hắn, nhưng có vẻ hắn đã quan sát kỹ hướng bắn của tôi, hắn vừa chém tay trái vào Rokurogi, vừa dùng kiếm ở tay phải để gạt mũi tên đi. Chiến thuật vừa công vừa thủ bằng song kiếm là điều mà rất ít người chơi trong Dungeon Ex có thể thành thục, quả không hổ danh là mạo hiểm giả thượng thừa của Đế Quốc Thần Thánh—tuy nhiên.
Nếu là mũi tên thường thì hắn đã né được rồi, nhưng cái tôi bắn là mũi tên băng giá (Frost Arrow) có hiệu ứng đặc biệt. Ngay khi song kiếm và mũi tên chạm nhau, ma pháp băng kết lập tức phát nổ trong phạm vi 1 mét, phủ kín nửa người tên áo trắng bằng một lớp sương giá trắng xóa. Dù không thể đóng băng hoàn toàn, nhưng nó gây sát thương băng giá và làm chậm chuyển động của hắn một chút.
Tên dùng song kiếm khựng lại trong tích tắc, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Để lộ sơ hở như vậy trước mặt một con Tu La đang tỏa sát khí ngùn ngụt thì kết cục sẽ ra sao?
Rokurogi bùng nổ ma lực dữ dội từ cơ thể nhỏ bé, dồn một lượng năng lượng khủng khiếp vào thanh đao và chém xuống như một tia sét. Để đỡ đòn đó, hắn phải hạ trọng tâm và dùng cả hai tay đỡ mới mong trụ nổi, nhưng do bị khựng lại và chịu sát thương băng giá, tên dùng song kiếm đã cố gượng ép đỡ bằng một tay.
Kết quả là, kiếm gãy, trảm kích xuyên qua từ vai xuống tận sườn trái, dư chấn của đòn đánh còn khoét một lỗ lớn trên sàn bê tông cứng. Chấn động mạnh và luồng gió giật thổi tung đến tận chỗ chúng tôi đứng cách đó hàng chục mét, khiến chị Hinamori giật mình ngã ngồi xuống đất.
Chỉ có thể thầm cảm ơn trời đất vì con quái vật có thể tung ra trảm kích kinh hoàng đó từ tư thế không đà (no-motion) lại là đồng minh.
Hai tên áo trắng còn lại nhận thấy khó mà tiếp tục chiến đấu, chúng vừa né tránh cơn mưa kunai vừa từ từ lùi lại để giãn khoảng cách. Nếu để chúng chạy thoát, sau này chúng có thể dẫn thêm đồng bọn quay lại tấn công, nên trước khi chúng kịp bỏ chạy, tôi bắn thêm một mũi tên nữa.
Tiếng "Phập" lại vang lên cùng với mũi Frost Arrow được bắn ra. Lần này chúng không định đỡ bằng vũ khí mà thong thả nghiêng người né tránh quỹ đạo mũi tên. Nhưng Frost Arrow này có đặc tính cực kỳ khó chịu.
Tưởng chừng đã hoàn toàn trượt khỏi quỹ đạo, nhưng mũi tên tự động phát nổ khi bay ngang qua, kích hoạt ma pháp băng kết một lần nữa. Tên dùng đại kiếm bị phủ đầy sương trắng, nhưng mục tiêu của Rokurogi lại là tên dùng rìu còn lại. Như chớp lấy thời cơ, cô ta tăng tốc, bùng nổ ma lực đậm đặc và lao vào như một con mãnh thú.
"Lên thôi, Narumi-kun!"
Chị Toudou cầm tiểu thái đao ở cả hai tay và lao lên. Kể cả chị Hinamori, những thành viên The Red Ninjettes ở đây không có cấp độ đủ cao để cận chiến với bọn áo trắng, nên chị ấy rủ rê người duy nhất có khả năng chiến đấu là tôi.
Về phía tôi, đây cũng là cơ hội tốt để thử nghiệm khả năng cường hóa cơ thể một cách an toàn. Nếu có bị thương thì trừ khi chết ngay lập tức, tôi vẫn sẽ được dùng bình hồi phục mà.
Tôi rút kiếm chạy theo sau chị Toudou, người đang di chuyển ziczac đầy biến ảo. Căn thời gian để cùng lúc tung đòn chém, tên áo trắng dù bị phủ sương giá nhưng vẫn vung thanh đại kiếm rộng sang ngang để ngăn chúng tôi tiếp cận. Tuy nhiên, cộng thêm chất độc từ kunai và vết thương do băng giá, chuyển động của hắn có vẻ đã chậm đi nhiều.
Chị Toudou chạy lên tường vòng ra sau lưng hắn và chém tới tấp. Ngay khi chị ấy tách ra, cơn bão kunai lại ập đến, và khi nó dứt, đến lượt tôi ra tay. Tôi vừa tích tụ ma lực vừa hạ thấp người, hình dung lại chuỗi ba trảm kích tốc độ cao trong đầu, nhớ về những gian khổ đã qua—Chính là lúc này!
"Tuôn trào đi ma lực của ta! Sắc bén lên kiếm kỹ của ta! Lên nào! Vorpal—"
"Chậm quá."
Tôi khẽ nhảy lên định tung ra kỹ năng toàn lực, nhưng Rokurogi đã quay lại từ lúc nào, tung một đường Iai (Rút kiếm nhanh) cắt đôi tên đại kiếm ngay trước mặt tôi. Tôi nhìn vào sâu bên trong xem tên bị truy đuổi ban đầu thế nào, thì thấy cái xác bị chia làm hai phần trên dưới cũng đang nằm đó.
Tôi vừa thu kiếm vào vỏ vừa khom lưng, thầm điền tên Rokurogi vào vị trí cao nhất trong "Danh sách những kẻ nguy hiểm", thì chị Hinamori mỉm cười, áp chiếc khăn tay sạch sẽ lên trán tôi để lau mồ hôi. Biết ơn thì có biết ơn, nhưng mấy chị gái The Red Ninjettes đằng kia cứ nhìn chằm chằm đầy thích thú làm tôi ngại quá, xin hãy tém tém lại giùm.
"Vất vả cho ngài rồi ạ! Rokurogi-sama!"
"À... quan trọng hơn, các ngươi có nhận ra không?"
Sau khi lập chiến công áp đảo, Rokurogi thu đao lại, chị Toudou và các thành viên The Red Ninjettes cúi đầu kính cẩn chào đón cô. Cô ta chắc chắn là nhân vật xứng đáng nhận được sự tôn trọng đó, tôi đứng ở cuối hàng cũng cúi đầu theo.
Trong khi đó, Rokurogi trừng mắt nhìn xuống tầng dưới, không hề lơi lỏng cảnh giác. Có chuyện gì vậy? Tôi cũng thử tập trung các giác quan... và cảm nhận được một luồng ma lực dị thường khiến da gà nổi lên.
Có phải từ tầng dưới không? Do mải mê chiến đấu trước mắt nên tôi không nhận ra... Tôi lo cho nhóm Kano quá.
"Mau đi thôi, Kano và Satsuki... cả tiền bối Kusunoki chắc cũng đang ở đó."
"Không cần ngươi nhắc. Đi."
Thấy tôi hối thúc, Rokurogi dẫn đầu lao xuống cầu thang như một cơn gió, chị Toudou cầm những chiếc kunai mới và nhóm The Red Ninjettes cũng nối gót theo sau. Những lúc thế này, kiểu người quyết đoán nhanh gọn đáng giá hơn hẳn kiểu lãnh đạo thận trọng. Tôi cũng cảnh giới phía sau và đi cuối cùng, tiến xuống tầng 44, đích đến của chúng tôi.
Vừa đặt chân vào, tôi nhận ra nội thất thay đổi hoàn toàn. Tầng này có vẻ là khu vực lưu trú dành cho giới thượng lưu, không còn vẻ vô cơ như văn phòng nữa, mà được trải thảm cao cấp, cây cảnh được chiếu sáng gián tiếp tạo nên một không gian sang trọng.
Khả năng có bọn áo trắng ở gần đây không thấp, nhưng giờ đã có Rokurogi và The Red Ninjettes. Để hội quân với nhóm Kano nhanh nhất, tôi nên nhắm mắt làm ngơ trước vài rủi ro nhỏ.
Về vị trí của nhóm Kano, có khả năng cao là họ đang ở ngay tại nguồn phát ra luồng ma lực đang kích thích da thịt tê rần này, hoặc ở rất gần đó. Chẳng cần tìm cũng biết là ở đâu. Bởi vì mỗi bước lại gần, tôi lại cảm nhận được dao động ma lực mạnh mẽ hơn từ một hướng.
Chưa đầy 30 giây đi bộ, chúng tôi đến trước một căn phòng giống như kho chứa dụng cụ vệ sinh và kệ tủ. Cánh cửa dẫn vào trong hé mở, nhìn qua khe hở chỉ thấy một bức tường sương mù màu đen, không thể thấy gì bên trong.
Nếu thử chui đầu vào đám sương mù đó thì có thể sẽ biết, nhưng chạm vào thứ ma pháp không rõ nguồn gốc thế này thì ai mà chẳng do dự.
"Ma lực bóng tối à. Ta chưa từng thấy loại ma pháp này..."
"Có thể là do ma pháp trận nổ chăng? Narumi-kun có manh mối gì không?"
Rokurogi và chị Toudou nhìn tôi như muốn hỏi "Cái đó là gì vậy", khiến tôi bị kẹp giữa các chị gái The Red Ninjettes phải ngó vào trong lần nữa. Lại gần thế này thì tôi biết luồng ma lực tỏa ra thuộc thuộc tính Bóng tối, nhưng kiến thức Dungeon Ex của tôi cũng không hoàn hảo đâu, lỡ không biết thì xin đừng giận nhé.
"Không phải ma pháp trận nổ đâu... Kết giới sao?"
Không có loại ma pháp trận nổ nào lại tạo ra bức tường sương mù thế này cả. Ma pháp trận nổ thường là "Bùm" ngay khi kích hoạt. Trông nó giống một loại kết giới chỉ tác động vào bên trong sương mù, nhưng tôi không nhớ ra kỹ năng nào của Job Thượng cấp tương ứng cả. Dùng phương pháp loại trừ để rà soát các kỹ năng kết giới của Job Tối thượng cấp, nhưng những kẻ có thể sử dụng chúng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Là Player hoặc [Thánh Nữ].
Cái tên đầu tiên hiện lên trong đầu là Risa, một người sử dụng thuộc tính Bóng tối, có thể cô ấy đã đến và đang quậy tưng bừng. Nhưng cô ấy có kỹ năng kết giới nào giải phóng ma lực mạnh mẽ và liên tục thế này sao? Đang lục lọi trí nhớ về Dungeon Ex, đột nhiên, một khả năng tồi tệ nhất xẹt qua tâm trí tôi.
"A— Không thể nào!?"
"Hả, sao thế? Nói cho chị nghe xem nào?"
Tiếng thốt lên của tôi khiến chị Toudou lập tức sán lại gần. Vì là loại ma pháp gần như không dùng đến trong Dungeon Ex nên tôi đã quên mất hiệu ứng của nó, nhưng cuối cùng tôi cũng nhớ ra đó là một trong những ma pháp mà tôi e sợ nhất.
Trong thế giới này, có ba loại ma pháp "nhất kích tất sát" cực khó né tránh, và nếu không kháng cự được thì coi như thua cuộc ngay lập tức. Một là Ma pháp Tức tử. Nếu trúng thì đúng như tên gọi, chết ngay không nói nhiều. Hai là Thao túng Tinh thần. Cảm xúc và suy nghĩ bị điều khiển theo ý muốn kẻ khác, bị cướp đi toàn bộ bản thân.
Và cái cuối cùng—
"Bức tường sương mù đen kịt... dao động bóng tối này. Bên trong đó... thời gian đã bị ngưng đọng."
"Thời gian sao? Là Ma pháp Ngưng đọng Thời gian ư!?"
Ngay bên cạnh, chị Hinamori và các chị gái The Red Ninjettes thi nhau thốt lên kinh ngạc. Nhưng không chỉ họ, ngay cả Rokurogi cũng tái mặt và lùi lại một bước.
Thứ đang kích hoạt sau cánh cửa kia chắc chắn là ma pháp tối thượng cấp làm ngưng đọng hoàn toàn thời gian trong một khu vực nhất định, [Ngục tù vĩnh hằng] (Endless Prison). Bước vào đó, người ta sẽ chẳng hiểu chuyện gì xảy ra mà chỉ bị tống thẳng cái kết cục vào mặt, một trong những ma pháp mà tôi sợ hãi nhất. Kẻ nào lại sử dụng thứ hung ác thế này cơ chứ.
Trong Dungeon Ex, dù bị dùng ma pháp ngưng đọng thời gian thì cũng dễ dàng đối phó nên nó trở thành kỹ năng chết (dead skill), nhưng ở thế giới này, nó sẽ phát huy sức mạnh kinh hoàng. Dù Satsuki với [Thánh Chức] có kháng trạng thái bất thường có thể chống cự tạm thời, nhưng đứng trước kẻ có thể tạo ra kết giới cỡ này thì cũng chỉ như muối bỏ bể thôi.
Muốn vào từ bên ngoài thì phải phá hủy kết giới bằng vật lý, nhưng tác động mạnh như vậy có thể gây nguy hiểm cho nhóm Kano bên trong. Những người quan trọng đang ở ngay trước mắt, vậy mà tôi lại bất lực. Cảm giác nôn nóng thiêu đốt tâm can khiến tôi sắp phát điên.
(Kano, Satsuki có bình an không...)
Không còn tâm trí để bận tâm đến mồ hôi đang túa ra, tôi chỉ biết trân trân nhìn vào bức tường đen kịt đó.
