Finding Avalon: The Quest of a Chaosbringer

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

5 5

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

97 831

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

83 390

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

370 1499

Uma musume chuyên gia lười biến

(Đang ra)

Uma musume chuyên gia lười biến

多功能复读机

Kitahara Sota:“…Hả?”

32 128

Tập 07 - Chương 17 Kỵ Sĩ Hắc Ín

Từ trên cao, một bộ giáp đen tuyền rơi tự do như thiên thạch, vung thanh ma kiếm khổng lồ bổ xuống. Đáp trả, bóng áo choàng trắng bạc lao vút lên theo phương thẳng đứng, thanh liễu kiếm chém ngược lên nghênh chiến.

Những tia điện tím lan tỏa thành hình vòng tròn, dư chấn mạnh đến mức khiến phổi tôi rung lên bần bật dù đang đứng cách xa hơn cả trăm mét.

Vốn dĩ cấp độ của Risa chỉ quanh quẩn mức 25. Nhưng nếu chỉ nhìn vào đòn đánh vừa rồi, có vẻ cô ấy sở hữu sức mạnh (STR) ngang ngửa, thậm chí vượt trội hơn cả Mihailo - kẻ đang ở cấp độ 40. Đó là nhờ hiệu quả của ma pháp tối thượng [Hắc Ám] giúp cường hóa cơ thể đáng kể trong khu vực tràn ngập ma lực bóng tối. Mức độ cường hóa ấy đã vượt xa [Overdrive] của tôi.

Rokurogi trố mắt kinh ngạc trước nguồn năng lượng chứa trong đòn đánh vừa rồi, nhưng đồng thời ông ta cũng chú ý đến bộ trang bị mà Risa đang khoác lên người.

"Binh khí của con nhóc đó... mật độ ma lực phi lý kia là sao? Nó được làm từ cái gì vậy?"

"Đó là vật phẩm được tạo ra từ kỹ năng, nên nguyên liệu chính là ma lực thuần túy."

Thứ giúp Risa cường hóa không chỉ có vậy. Bộ giáp đen tuyền và thanh ma kiếm khổng lồ kia cũng được tạo ra bởi kỹ năng của Chức nghiệp tối thượng [Ám Hắc Kỵ Sĩ]. Dù khả năng cơ động, sức phòng ngự và sức tấn công tăng lên đáng kể, nhưng cái giá phải trả không chỉ là lượng MP khổng lồ mà còn kèm theo gánh nặng tinh thần cực kỳ khắc nghiệt.

E rằng lúc này Risa đang phải gồng mình giữa một cơn bão ma lực dữ dội, đến mức chẳng thể cất lời một cách bình thường được.

Vậy tại sao cô ấy lại chấp nhận rủi ro đó để tạo ra bộ trang bị này?

Chẳng khó để đoán ra nguyên do. Đơn giản là vì chúng tôi không có vũ khí nào đủ sức đối đầu với Mihailo.

Chính tôi cũng đã nếm mùi rồi, những nhát chém của Mihailo mạnh đến mức dễ dàng làm cong cả kiếm làm từ Mithril tinh khiết. Shingu cũng phải liên tục đổi vũ khí khi chiến đấu, lý do cũng là vì độ bền của vũ khí thông thường không thể theo kịp trận chiến ở đẳng cấp này. Nếu có thứ gì chịu đựng được, thì đó phải là vũ khí cấp Quốc bảo như của Rokurogi, hoặc cần đến nguyên liệu có cấp độ cao hơn cả Mithril tinh khiết.

Tuy nhiên, ma pháp phòng cụ mang tính khái niệm thì khác, miễn là còn tinh thần lực và ma lực thì nó sẽ không bao giờ bị biến dạng.

Chấp nhận nhắm mắt làm ngơ trước mọi bất lợi khổng lồ khác, cô ấy dồn tất cả vào một mục tiêu duy nhất: chiến thắng. Quyết định ấy chứa đựng một sự giác ngộ mà kẻ như tôi chẳng thể nào đong đếm được.

Như thể chẳng thèm bận tâm đến những rủi ro đó hay suy tính của tôi, Risa đáp xuống sợi tơ đang giăng mắc, rồi lướt đi mượt mà với tốc độ nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Và rồi, tận dụng lực ly tâm của toàn bộ cơ thể, cô dồn một nguồn năng lượng hủy diệt vào thanh ma kiếm.

Hai bên lại va chạm trên không trung, sóng xung kích vang dội như thể pháo hoa khổng lồ vừa phát nổ ngay bên cạnh. Chỉ nhìn vào cận chiến, rõ ràng Risa đang áp đảo sức mạnh của Mihailo, và tôi cũng không cảm thấy cô ấy đang gặp bất ổn gì về thể chất. Có vẻ như Risa đang phát huy được trọn vẹn năng lực của mình.

Trong lúc tôi đang cảm thán trước màn trình diễn đó, Shingu bất ngờ rơi xuống ngay bên cạnh với tốc độ chóng mặt, làm sợi tơ mà tôi đang bám vào rung lắc dữ dội. Dù ở đây thì độ cao vẫn còn hơn 100 mét so với mặt đất.

Tôi định lườm hắn với ý bảo "Làm ơn đi đứng nhẹ nhàng chút", nhưng hắn lại là người ghé mặt vào nhìn tôi với vẻ bất mãn trước.

"Ngài Sanada lại chạy mất rồi. Quả nhiên biết bay là một lợi thế lớn nhỉ."

Nhìn kỹ thì bộ hakama và mái tóc vốn dĩ chẳng hề rối loạn chút nào sau bao nhiêu trận chiến của hắn giờ đã tơi tả một cách hoành tráng. Có vẻ hắn vừa trải qua một trận đấu tay đôi ác liệt với nhân vật số 2 của Colors.

Dù tôi có chút nghi ngờ không biết hắn đang toan tính gì với sự liều lĩnh đó, nhưng suy nghĩ của tên này quá lệch lạc so với người thường nên nghĩ sâu xa cũng chỉ tốn công vô ích.

Tuy nhiên, tôi hiểu điều hắn muốn nói. Shingu và Rokurogi phải chiến đấu trong tình trạng chịu gió mạnh thổi tạt, vừa đánh vừa phải liên tục xác nhận chỗ đứng trên các sợi tơ, gặp bất lợi lớn vì không thể tự do truy đuổi. Và hắn đang ám chỉ rằng điều đó lẽ ra cũng phải áp dụng cho kỵ sĩ giáp đen đang bay nhảy trên những sợi tơ kia.

"Cả sức mạnh lẫn tốc độ đều đủ sức đối kháng... thậm chí là áp đảo. Tuyệt vời thật, nhưng chính vì thế mà có vẻ Mihailo đã sớm từ bỏ cận chiến rồi thì phải?"

"Đó là diễn biến đương nhiên thôi. Nào, xem bộ giáp đen kia định làm thế nào đây."

Risa uốn mình, nén lực lại như một chiếc lò xo rồi xoay tròn, dồn một uy lực khủng khiếp vào nhát chém. Phải có kỹ thuật chiến đấu cực cao mới có thể tung ra đòn tấn công như vậy trên chỗ đứng chông chênh. Tuy nhiên, nếu sử dụng được ma pháp bay lượn thì chẳng cần thiết phải đối đầu trực diện với một đối thủ như thế. Đúng như dự đoán, Mihailo đã giữ khoảng cách khỏi các sợi tơ để chuyển sang đấu pháp ma thuật.

Vì đã nếm đủ đau khổ khi đối đầu với ma pháp bay lượn, hai người bọn họ nhìn tôi với ánh mắt "Có ổn không đấy?", nhưng tôi chỉ đáp gọn lỏn: "Không cần lo."

Vừa bay lượn trên không, hai tay Mihailo vừa phát sáng, bắn ra lôi ma pháp cùng lúc. Tiếng xé gió đùng đoàng vang vọng, đòn đánh lao tới với tốc độ kinh hoàng. Nhưng ngay trước khi trúng đích, bộ giáp đen hóa thành sương mù, và khi vừa nghĩ là nó đã biến mất, nó đột ngột hiện ra ngay phía trên Mihailo và tung đòn.

Bị đánh úp bất ngờ, lớp lá chắn của Mihailo vỡ tan trong nháy mắt. Hắn buộc phải dùng liễu kiếm đỡ đòn trong tư thế khó khăn, nhưng không thể triệt tiêu hết xung lực và bị đánh văng đi vài chục mét. Như thể đã chờ sẵn ở điểm đến, Risa lại hóa thành sương mù hiện ra và bồi thêm một đòn chí mạng. Dù bị thổi bay theo hướng vuông góc, Mihailo vẫn bắn trả bằng đạn ma thuật, nhưng Risa đã lại hóa thành làn sương đen và biến mất.

Chứng kiến chiến thuật dị thường đang diễn ra trên bầu trời, Rokurogi và Shingu nhìn chằm chằm như bị hút hồn.

"...Chiến đấu kiểu đó... cũng có thể sao?"

"Nếu có kỹ năng dịch chuyển tức thời theo ý muốn thì đúng là chẳng cần bay làm gì. Quả đúng là công thủ nhất thể!"

Rokurogi há hốc mồm, mắt vẫn dán chặt lên trời trước phong cách chiến đấu vượt ngoài dự đoán của Risa. Shingu cũng đưa mắt hỏi tôi, nếu không chỉ có sức mạnh và tốc độ mà còn sở hữu cả kỹ năng hóa sương mù để dịch chuyển tức thời trong không gian, thì chẳng phải ván đấu đã định đoạt rồi sao.

Nhưng làn sương đó không phải là thứ tiện lợi đến thế, thực chất nó chỉ là một kỹ năng né tránh đơn thuần.

Vì có độ trễ khi người sử dụng hóa thành sương và khi hiện hình trở lại, nên thông thường nếu dùng kiểu đó sẽ bị trúng đòn trước khi kịp hóa sương, hoặc dù có chạy thoát được thì cũng sẽ bị canh me ngay lúc vừa hiện ra và bị đánh trả. Tuy nhiên, nếu nắm bắt được không gian và dòng chảy ma lực, đồng thời có thể dẫn dụ hoặc dự đoán chuyển động của đối thủ, thì độ trễ đó sẽ được thu hẹp về gần như bằng không, thăng hoa thành một chiến thuật không gian công thủ toàn diện.

Đó là chiến thuật của [Ám Hắc Kỵ Sĩ], chức nghiệp được đánh giá là một trong những kẻ mạnh nhất trong DanEx. Thế nhưng số người chơi có thể sử dụng thành thạo nó một cách hoàn hảo chỉ đếm trên đầu ngón tay, trong đó có Risa. Mấy người chơi hiếm hoi đó ai cũng từng đặt cược lòng kiêu hãnh của mình để đứng chắn trước mặt tôi, tạo nên những trận tử chiến tráng lệ nơi làn sương đen và [Aerial] đan xen giữa bầu trời.

Đứng nhìn cảnh này làm tôi nhớ lại những ký ức đau thương hồi đó quá.

Không thể đứng nhìn Mihailo bị ép vào thế hạ phong mà không làm gì được, Sanada tham chiến để hỗ trợ. Nhưng có lẽ hắn hoàn toàn không bắt được chuyển động của Risa nên toàn bắn đạn ma thuật vào những hướng sai lệch. Nếu hắn tiếp cận gần hơn để đấu phép thì may ra còn trúng, nhưng có lẽ Sanada phán đoán rằng lại gần một kẻ có khả năng cận chiến vượt xa cả Mihailo là hành động tự sát nên hắn cố giữ khoảng cách.

Trong lúc tôi vừa hồi tưởng quá khứ vừa cổ vũ cho màn trình diễn áp đảo đó, tôi cảm nhận được khí tức của ai đó đang lao đến từ bên dưới. Tôi và Shingu lập tức thủ thế, nhưng Rokurogi vẫn giữ nguyên kiếm trong vỏ, không hề có ý định di chuyển.

"――'Trì Anh Lạc', 'Hắc Xỉ'... là các ngươi sao."

"Rokurogi đại nhân, ngài vẫn bình an chứ!"

Hai nhân vật nhảy lên sợi tơ mà chúng tôi đang đứng hầu như không làm nó rung chuyển chút nào.

Một người là phụ nữ mặc váy phong cách Gothic Lolita, dù trời đang tối nhưng vẫn che một chiếc dù. Cô ta có mái tóc bạc dài uốn lọn, cộng thêm trang phục nên trông như thiếu nữ mười mấy tuổi, nhưng lớp trang điểm đậm trên mặt khiến tôi không đoán được tuổi thật. Tuy nhiên, cô ta tỏa ra lượng ma lực còn lớn hơn cả tôi, chắc chắn là một cao thủ thượng thừa. Hơn nữa, việc được gọi bằng mật danh đặc thù "Trì Anh Lạc" của Thập La Sát cho thấy khả năng cao cô ta là cán bộ cấp cao.

Và người còn lại là một gã đàn ông che mặt bằng mặt nạ Hannya. Tên này là...

"Ngươi là... hình như là Narumi phải không? Lại còn có cả quý tộc hạ đẳng ở đây nữa, đúng là cái duyên kỳ ngộ gì thế này."

"Được đại cán bộ của Thập La Sát nhớ mặt quả là vinh hạnh, xem ra tôi cũng nổi tiếng phết nhỉ."

Cán bộ của Thập La Sát và là kẻ đứng đầu phái võ biền - "Hắc Xỉ". Có vẻ hắn không chỉ biết tôi mà còn biết cả Shingu. Để ý kỹ thì xung quanh còn có khoảng mười luồng khí tức khác đang âm thầm quan sát chúng tôi. Lũ này e rằng cũng là thành viên của Thập La Sát.

Điều này có nghĩa là kết giới cuối cùng đã bị phá vỡ.

Nghe nói đơn vị của Colors cũng đã đến, đột nhập từ tầng 1 của tòa nhà và giao chiến với đám áo choàng trắng. Tình hình đang thay đổi chóng mặt chỉ trong thời gian ngắn, nhưng Hắc Xỉ cảnh báo rằng một làn sóng lớn hơn nữa đang sắp ập đến.

"Quân đội quốc gia đang hướng tới đây. Tùy thuộc vào cuộc đàm phán với Thần Thánh Đế Quốc mà sẽ có va chạm vũ lực quy mô lớn theo đúng kế hoạch, nhưng mà... cái thứ ở trên kia, có xử lý được không?"

"Đang đối đầu trực diện với Mihailo đó sao!?"

Thấy Hắc Xỉ chỉ tay lên trên hỏi, người phụ nữ mặc váy Gothic cũng mở to mắt như thể đang nhìn thấy điều không tưởng. Một trận chiến khiến ngay cả hai cán bộ Thập La Sát cũng phải thốt lên kinh ngạc vẫn đang tiếp diễn.

Tít trên cao, tiếng nổ và tiếng kim loại va chạm vang lên, ba cái bóng cùng những tia chớp ma thuật đan xen, lao vào nhau. Mihailo vừa gạt bỏ những nhát chém tầm xa của Risa vừa tích tụ lượng ma lực khổng lồ để niệm đại ma thuật, còn Sanada thì tung ra màn mưa đạn ma pháp để câu giờ cho hắn niệm chú.

Tuy nhiên, bộ giáp đen hóa thành sương mù, thoắt ẩn thoắt hiện từ xa đến ngay sát sạt, khiến ngay cả Sanada - kẻ đã nhìn thấu [Aerial] của tôi - cũng không thể đưa ra dự đoán và bị quay như chong chóng.

Với tình thế thuận lợi như vậy cộng thêm việc quân đội quốc gia đến tiếp viện, tưởng chừng chiến thắng đã nằm trong tầm tay... nhưng tôi chợt nhớ ra, chính phủ có thể sẽ áp dụng phương án rải tên lửa như mưa thay vì đánh giáp lá cà để giảm thiểu thương vong cho binh lính.

"Chuyện này là do chính miệng mấy lão già ở thượng tầng chính phủ nói ra nên độ chính xác rất cao đấy."

"À, nhưng đó cũng có thể coi là phán đoán đúng đắn của chính phủ."

Nếu tính đến việc phải hy sinh bao nhiêu binh lính để khống chế một tên áo choàng trắng của Thần Thánh Đế Quốc, Hắc Xỉ cho rằng phương án dội tên lửa san phẳng cả khu vực cũng là điều dễ hiểu. Thực tế thì trong DanEx cũng có cốt truyện đi theo hướng đó. Nhưng nếu làm vậy thì không chỉ chúng tôi, mà cả Satsuki đang cố giải trừ ma pháp trận kích nổ, các mạo hiểm giả đang chiến đấu với áo choàng trắng, và cả nhóm Mikami trong hội trường tiệc tùng cũng sẽ chết không còn một mống.

Để tránh điều đó, người phụ nữ mặc váy Gothic - Trì Anh Lạc nói rằng chỉ còn cách giết hoặc thỏa hiệp với Mihailo ngay lập tức. Quả thật đó có thể là quyết định đúng đắn của quốc gia để giảm thiểu hy sinh binh lính, nhưng với những người sẽ bị hy sinh cùng với lũ Thần Thánh Đế Quốc như chúng tôi thì không thể chấp nhận được.

Tôi rùng mình khi biết có một kế hoạch đáng sợ đang chạy song song phía sau... nhưng ổn thôi.

"Sắp hạ được Mihailo rồi."

Nói đi cũng phải nói lại. Ngay từ lúc thực hiện thành công ma pháp tối thượng triệu hồi Hắc Ám Vũ Trang, cộng thêm việc hấp thụ toàn bộ lượng ma lực bóng tối dày đặc kia để chuyển hóa thành sức mạnh của bản thân, chiến thắng của Risa gần như đã được định đoạt.

Thực tế là cô ấy vừa đấu kiếm với Mihailo vừa dồn ép Sanada, thành công gây ra những vết thương sâu dù chưa chí mạng. Tôi vốn lo ngại cơ thể Risa sẽ không chịu nổi sức mạnh khổng lồ đó và không phát huy được thực lực, nhưng nếu chuyện đó không xảy ra thì vấn đề chỉ còn là liệu ma lực có duy trì được hay không.

Tuy nhiên, nhìn tình hình thì có vẻ trận chiến sẽ không kéo dài nên nỗi lo đó cũng thừa thãi.

Nghe câu trả lời của tôi, Shingu và đám Thập La Sát nhìn tôi như muốn dò xét chân tướng, nhưng rồi họ im lặng ngay và quyết định quan sát tình hình. Bởi vì trận chiến đang chuyển sang hồi kết với tốc độ chóng mặt.

Mihailo bắt đầu cưỡng ép niệm đại ma pháp trong khi tay trái bắn ra hỏa viêm ma pháp chói lòa. Một lượng ma lực không tưởng cuộn xoáy, ma lực tràn ra hữu hình hóa thành những tia điện tím. Nếu đòn đó được tung ra, cả bộ giáp đen đang làm mưa làm gió, cả chúng tôi đang quan sát từ xa, và khuyến mãi thêm cả đám nhà cao tầng lân cận chắc chắn sẽ bị nhấn chìm trong một đòn duy nhất. Hắn đang định tung ra một đại ma thuật ở cấp độ đó, nhưng...

Risa đời nào bỏ lỡ sơ hở lớn đến vậy.

Trước khi việc niệm chú bước vào giai đoạn cuối, hắn đã bị ma kiếm [Balmung] xuyên thủng, mọi nỗ lực đổ sông đổ biển. Bị thanh kiếm đó chém trúng sẽ bị hút đi một lượng lớn ma lực, chưa kể còn dính thêm hiệu ứng [Mù/Bóng tối]. Mihailo có thể chiến đấu mà không cần dựa vào thị giác, nhưng đòn vừa rồi là vấn đề nghiêm trọng hơn thế nhiều.

Đó là vết thương chí mạng.

"Mạo hiểm giả huyền thoại mà lại chết ở đây sao... Làm thật rồi kìa!"

"Không, đó là cơ thể được tạo ra từ ma pháp nên không chết đâu."

"Cái gì...?"

Unique Skill của Mihailo là tạo ra phân thân của chính mình. Bản thể chắc chắn vẫn đang túc trực bên cạnh [Thánh Nữ] ở tận Đông Âu. Chính vì thế, dù các nước khác có dùng vũ khí hủy diệt hàng loạt giết hắn bao nhiêu lần đi nữa, hắn vẫn hồi sinh, nên mới có biệt danh là "Hồng Y Bất Tử".

Rokurogi nhăn mặt tiếc nuối vì cứ tưởng đã chặt đứt được cánh tay phải của Thần Thánh Đế Quốc.

Mihailo nhìn chằm chằm vào cơ thể bị ma kiếm xuyên thủng của mình rồi dần trở nên trong suốt và biến mất. Muốn giết hắn theo đúng nghĩa đen thì phải đến tận cung điện nơi [Thánh Nữ] của Thần Thánh Đế Quốc cư ngụ và đánh trực tiếp vào bản thể, nhưng Sanada thì không như vậy.

Hắn đang trôi nổi trên không, máu chảy ròng ròng, hơi thở thoi thóp. Trong tình trạng đó, kết liễu hắn dễ như trở bàn tay.

Mang theo thanh ma kiếm khổng lồ và ma lực bóng tối, bộ giáp đen hóa thành sương mù hiện ra ngay trước mắt Sanada. Thanh ma kiếm từ từ vung lên trên đầu hắn, nhưng...

"Chờ đã!"

Một người đàn ông mặc giáp nhẹ hét lớn và cố gắng can thiệp vào trận chiến. Tôi đã thấy ông ta nhảy từ trong tòa nhà ra sợi tơ và chạy tới nên cũng đoán là sẽ can thiệp, nhưng đúng là không trật đi đâu được. Lão này cũng là một nhân vật quá nổi tiếng trong DanEx, nhưng ở thế giới này thì đây là lần đầu tiên tôi gặp trực tiếp ngoài đời thực.

Theo yêu cầu của người đàn ông đó, Risa giữ nguyên thanh ma kiếm không chém xuống, nhưng Rokurogi bực bội lầm bầm: "Nếu không giết thì để ta giết dùm cho", rồi lao vụt lên sợi tơ.

"Tại sao cậu lại làm ra chuyện này chứ... Tương lai huy hoàng của 'Colors', và cả chúng ta nữa, cậu tính sao đây, Yukikage."

"Hừ... Câu đó mà cậu cũng nói được sao?"

Một người đàn ông đẹp trai vạm vỡ khoảng ba mươi tuổi - Tarizato Kotarou vừa khua tay múa chân vừa hỏi một cách đầy cảm xúc. Nhưng Sanada, kẻ bị chém vào vai và mặt mũi trắng bệch, cố tạo ra vẻ mặt chán ngán tột độ, lắc đầu đáp: "Cậu chẳng hiểu cái gì cả."

Trong DanEx, Sanada chán ngấy hệ thống hỗ trợ mạo hiểm giả lạc hậu của Nhật Bản, sự đãi ngộ bất công từ giới quý tộc, và những cuộc tranh chấp với các tổ chức khác. Hắn cũng cảm thấy giới hạn rõ rệt khi mãi chỉ là một Chức nghiệp trung cấp [Mục Sư] nên đã nhiều lần kêu gọi chuyển căn cứ của Colors ra nước ngoài để tìm kiếm sức mạnh và tự do cho bản thân.

Nhưng Chủ Clan Tarizato lại được ban cho Chức nghiệp đặc thù của Nhật Bản là [Samurai] và tước vị Nam tước như phần thưởng cho lòng trung thành với quốc gia, nên không tán thành. Thêm vào đó, Kuki và Kim Lan Hội - những kẻ nắm thực quyền điều khiển Colors - cũng phản đối Sanada. Chính phủ Nhật Bản cũng đời nào cho phép Clan mạnh nhất trong nước và [Samurai] chuyển ra nước ngoài.

Vì thế, Sanada ngày càng bị cô lập trong Colors, và cuối cùng đã quyết định một mình đào tẩu sang Thần Thánh Đế Quốc để tìm kiếm Chức nghiệp thượng cấp [Thánh Chức].

Vừa nhớ lại bối cảnh đó, tôi thấy Risa đã hoàn thành nhiệm vụ và rơi xuống một cách yếu ớt. Tôi không biết cô ấy không giết Sanada dù Tarizato ngăn cản là để bảo vệ cốt truyện hay là có suy tính gì khác.

Chuyện đó tính sau. Với cơ thể chỉ mới cấp độ 25 mà lại sử dụng sức mạnh và ma lực vượt qua cả Mihailo, e rằng cơ thể cô ấy đang chịu di chứng khắp nơi... nhưng nếu đem đến tiệm của bà Obaba khám thì chắc sẽ ổn thôi. Thầm cảm ơn và khen ngợi cô ấy đã vất vả rồi, tôi dùng đôi tay vẫn còn cử động được của mình đỡ lấy cô.

Ngay trong vòng tay tôi, bộ giáp tạo ra từ ma pháp được giải trừ, để lộ ra bộ đồ lót bên trong. Tôi hốt hoảng lấy áo choàng từ Túi ma thuật trùm lên người cô một cách chật vật để không nhìn thấy bộ ngực đầy đặn kia, trong khi ở phía trên, Rokurogi đang tỏa ra sát khí và định lao vào tấn công Sanada.

Thanh kiếm Quốc bảo tỏa ra ánh sáng trắng thuộc tính Thánh và thanh thái đao rực lửa cũng là Quốc bảo va vào nhau. Tarizato và Rokurogi đang giằng co quyết liệt ngay trước mặt Sanada.

"...Nghe đây tiểu tử. Cho dù không giết hắn ở đây, chính phủ cũng tuyệt đối không tha thứ đâu."

"Nhưng Rokurogi-san, dã tâm của Yukikage đã tan tành mây khói cả rồi. Chẳng phải việc lắng nghe hắn nói để những sai lầm thế này không lặp lại cũng rất quan trọng sao?"

Sanada và Tarizato là bạn cũ từ thời còn học trường mạo hiểm giả, đã cùng nhau mài giũa và phát triển Clan từ lúc còn là những mạo hiểm giả vô danh. Tâm tư đó không phải là thứ mà kẻ như tôi có thể đong đếm được.

Nhưng trách nhiệm gây ra thảm kịch đến mức này là rất lớn, sự thật là không thể thả hắn đi và hắn cũng không thể trốn thoát. Nếu bị bắt, chắc chắn sẽ là án tử hình.

Hai cán bộ Thập La Sát gửi ánh mắt ra hiệu rằng họ sẽ tỏa sát khí tham chiến, nhưng cũng có khả năng các thành viên Colors đang quan sát từ trong tòa nhà sẽ lao ra. Quân đội đang đến gần, không có thời gian cho những tranh chấp thừa thãi, tôi định bảo chúng ta không nên manh động thì Sanada bỗng nhiên bật cười khổ sở như thể có gì đó buồn cười lắm.

"Khục khục... Dã tâm của tôi chưa hề tan vỡ đâu..."

Hắn lẽ ra chẳng còn sức mà phản kháng. Dù vậy, vì hắn là kẻ chủ mưu gây ra vụ việc hung hãn này nên không thể không cảnh giác. Tôi đang chăm chú xem hắn toan tính gì thì hắn lại tiếp tục nói những lời khó hiểu.

"Đúng là mục tiêu ưu tiên số một là thu hồi người chơi Thần cách giả đã thất bại... haa... Tôi cũng đã được nghe nói là chuyện đó rất khó khăn rồi... Nhưng tôi đã thành công. Ngài đã theo dõi cẩn thận chứ... thưa chủ nhân của tôi..."

Sanada giơ cánh tay chưa bị chém lên nhìn lên đầu, và bất ngờ thay, một ánh sáng màu tím hiện ra ở đó. Đó chắc chắn là [Gate]. Trong thoáng chốc, tôi tưởng Arthur đã tạo ra nó, nhưng nếu vậy thì nó phải xuất hiện trên đầu tôi chứ.

Vậy thì ai đã tạo ra cái đó?

"Tôi vẫn còn giấc mơ của mình... Vậy nên, xin chào tạm biệt mọi người."

"Cậu định đi thật sao, Yukikage?"

"...Ừ. Vĩnh biệt, Kotarou."

Dù máu trào ra từ miệng, hắn vẫn dành cho Tarizato một ánh nhìn dịu dàng trong khoảnh khắc cuối cùng, nhưng ngay lập tức quay lại vẻ mặt nghiêm nghị và biến mất vào trong ánh sáng của [Gate].

Tôi bận tâm về những lời hắn nói lúc rời đi. Tất cả những gì xảy ra đêm nay đều đã bị ai đó giám sát... sao?

Ban đầu chỉ là một vết nứt nhỏ. Nó lan rộng ra như vết nước loang, trở thành khe nứt sâu hoắm, và tôi cảm giác như chỗ đứng mà mình tưởng là vững chãi bỗng nhiên sụp đổ. Không chỉ trong phạm vi nhìn thấy được, mà bản thân thế giới này đang tiến về một hướng mà những người chơi như chúng tôi không hề hay biết.

Không rõ đó là ngẫu nhiên, hay là do toan tính của ai đó dẫn dắt.

Qua sự kiện lần này, sự tồn tại của Gate sẽ được cả thế giới biết đến, và giới hạn cấp độ vốn dĩ dừng ở mức 35 sẽ tăng vọt. Điều đó chắc chắn sẽ làm biến đổi không chỉ giới mạo hiểm giả mà cả xã hội nữa. Chúng tôi cần phải kiểm chứng mức độ ảnh hưởng của nó và điều chỉnh lại phương châm hành động từ trước đến nay.

Nhưng chuyện đó để sau hãy tính.

Có vẻ hiệu quả của ma pháp trận đã hoàn toàn biến mất, tôi nghe thấy tiếng phạch phạch của nhiều trực thăng đang đến gần từ xa. Chẳng mấy chốc nữa quân đội và mạo hiểm giả sẽ lũ lượt kéo đến nơi này.

Tôi chẳng còn việc gì để làm nữa. Tôi cũng lo cho Risa mãi chưa thấy tỉnh lại. Trên thiết bị đeo tay đã nhận được tin nhắn "Đã giải trừ ma pháp trận kích nổ thành công", nên tôi sẽ nhanh chóng hội quân với Satsuki rồi chuồn lẹ thôi.

Dù sao đi nữa, vừa đi trên sợi tơ dưới ánh trăng, tôi vừa thấm thía nghĩ.

"...Đói bụng thật."