Finding Avalon: The Quest of a Chaosbringer

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

5 5

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

97 831

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

83 390

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

370 1499

Uma musume chuyên gia lười biến

(Đang ra)

Uma musume chuyên gia lười biến

多功能复读机

Kitahara Sota:“…Hả?”

32 128

Tập 07 - Chương 10 Khác Chiến Tuyến, Chung Kẻ Thù

Tôi quất roi vào cơ thể vừa mới hồi phục, cắm đầu chạy thục mạng dọc hành lang. Đáng lẽ quanh đây phải có cầu thang thoát hiểm dẫn xuống tầng dưới chứ nhỉ... vậy mà tìm đỏ mắt vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu. Tôi thử hé mở vài cánh cửa gần đó, nhưng đập vào mắt cũng chỉ toàn những căn phòng trông như văn phòng làm việc.

Thời gian đếm ngược đến lúc phát nổ đang cạn dần từng khắc khiến tôi sốt ruột như ngồi trên đống lửa, nhưng song song với đó, tôi cũng đang rơi vào một tình thế nguy nan chẳng kém.

Chính là luồng sát khí đang chọc thẳng vào lưng tôi từ nãy đến giờ.

"......Này nhóc, lề mề nữa là ta chém đấy. Soát nhanh lên."

"Vâng, à ừm...... Chắc là đằng kia chăng?"

Một người phụ nữ khoảng ba mươi, bộ kimono xộc xệch, tay cứ nhịp nhịp trên chuôi kiếm giắt lưng, mắt trừng trừng nhìn tôi. Dù sở hữu nhan sắc mặn mà nhưng gương mặt cô ta chẳng có chút dịu dàng nữ tính nào, nói toạc ra thì trông bả chẳng khác gì một "Chị Đại" trong mấy băng đảng xã hội đen cả. Đó là Rokurogi Shigure, đại cán bộ của "Thập La Sát" - Clan lớn nhất Nhật Bản.

IMG

Tôi cứ ngỡ mình đã "nhờn" với kiểu ánh nhìn này sau bao lần bị gã quản gia Kurosaki của Tenma lườm nguýt, nhưng Rokurogi nổi tiếng trong Dan-Ex là kẻ rất hay "động thủ", nên khả năng bả chém thật là hoàn toàn có thể xảy ra. Mồ hôi lạnh của tôi cứ thế tuôn ra như tắm.

Trong lúc tôi vừa dỗ dành trái tim thỏ đế đang đánh trống liên hồi trong lồng ngực, vừa thao tác điên cuồng trên bản đồ của thiết bị đầu cuối, một cô gái với mái tóc dài bồng bềnh tiến lại gần và lau mồ hôi cho tôi.

"Ngài Narumi, cơ thể ngài ổn chứ ạ? Có đau ở đâu không?"

"A, Hinamori. Nhờ ơn cô...... tôi khỏe hẳn rồi."

Người đang dùng chiếc khăn tay thêu hoa tinh xảo để nhẹ nhàng lau trán cho tôi là Hinamori Hiyori, thành viên của nhóm The Red Ninjettes mà tôi đã cứu lúc lên sân thượng tòa nhà. Cô ấy là bạn cùng lớp với Kirara, tức là đàn chị khóa trên của tôi.

Lúc này cô ấy đã tháo mặt nạ, ghé sát gương mặt trang điểm tinh tế lại gần khiến tôi có chút bối rối — nhưng tuyệt đối không được lơ là. The Red Ninjettes quy tụ toàn những tiểu thư con nhà thượng lưu, lá ngọc cành vàng. Nếu lỡ có tin đồn tôi "xơ múi" gì một người như vậy lan ra, chắc tôi sẽ bị truy sát đến cùng trời cuối đất mất.

Thế nên, để bảo toàn cái mạng nhỏ này, tôi cố cười xã giao và giãn khoảng cách ra, nhưng khổ nỗi cứ mỗi lần như thế cô ấy lại càng sấn tới để chăm sóc.

Đang đau đầu vì mối đe dọa mới đến tính mạng trong khi tay vẫn điên cuồng chạm vào thiết bị đeo tay, một nữ ninja khác vừa nhìn cảnh đó cười tủm tỉm vừa bắt chuyện với tôi.

"Phải rồi. Khoản nợ của Hinamori coi như xí xóa hết nhé, được chứ?"

Một bà chị sở hữu thân hình bốc lửa trong bộ đồ ninja bó sát vui vẻ vỗ vai tôi cái bộp, nhấn mạnh rằng "từ giờ không còn nợ nần gì nữa". Đó là cấp trên của Kirara mà tôi từng gặp.

Người chỉ huy The Red Ninjettes lần này không phải là Clan Leader Mikami Haruka, mà là Phó thủ lĩnh — người phụ nữ tên Toudou Mizuha này. Đáng lẽ bây giờ cô ấy phải rất bận rộn triển khai quân để thu thập thông tin, nhưng chẳng hiểu sao cứ bám dính lấy tôi như sam.

Xét về thực lực, cô ấy dường như "out trình" hẳn so với phần còn lại của nhóm, nên việc đi cùng cô ấy thực ra lại có lợi vì giảm bớt nguy hiểm cho tôi, nhưng tôi vẫn tò mò không biết bà chị này đang toan tính điều gì. Dù sao thì cũng nên cảm ơn một tiếng.

"Tôi cũng rất biết ơn vì các cô đã cứu giúp. Nên không chỉ Toudou-san, mà cả Hinamori cũng không cần phải bận tâm đến tôi quá đâu."

"Sao thế được ạ, em không thể nào vô lễ với ân nhân cứu mạng của mình được!"

"Nhưng mà cậu sống dai thật đấy...... lúc nãy bụng cậu toang hoác rồi mà."

Mặc kệ cô nàng đàn chị đang tuyên bố sẽ không rời nửa bước và khoác chặt lấy tay tôi, Toudou cứ nhìn chằm chằm vào bụng tôi. Ở đó không còn cái bụng mỡ núng nính thường ngày nữa, mà thay vào đó là cơ bụng sáu múi lộ ra.

Bộ âu phục "vía" duy nhất của tôi đã bị rách tả tơi trông rất thảm hại, tôi muốn lôi bộ giáp vẫn dùng khi đi dungeon ra mặc nhưng ngặt nỗi việc thay đồ và chỉnh trang lại tốn khá nhiều thời gian.

Đang phân vân không biết làm thế nào thì dòng suy nghĩ bị cắt ngang bởi một giọng nói đầy sát khí.

"......Này. Ta đã bảo là tìm nhanh lên cơ mà. Muốn chết hả?"

"Dạ? Vâng, vâng, xin chờ một chút......"

Thấy tôi có vẻ không nghiêm túc tìm đường, Rokurogi đặt tay lên chuôi kiếm gằn giọng "nhanh lên". Bị một kẻ "kèo trên" hoàn toàn chĩa nộ khí vào người, tôi chỉ còn biết co rúm lại và vội vàng tiếp tục thao tác trên thiết bị.

Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ.

Vừa toát mồ hôi hột trước ba ánh nhìn mang sắc thái khác nhau chĩa vào mình, tôi chợt nhớ lại những gì vừa diễn ra ——

~*~

—— Dưới ánh trăng.

Dù đã hạ gục được tên áo choàng trắng thứ hai, nhưng máu vẫn tuôn xối xả, vài cơ quan nội tạng trong bụng đã "bay màu". Tổn thương cơ thể quá nghiêm trọng, tầm nhìn mờ đi và bóng tối đang cưỡng ép bao trùm lấy tôi.

Gần đó dường như vẫn còn giao tranh, nhưng tôi biết chắc chắn rằng mình sắp "game over".

Chết rồi thì sẽ ra sao? Tôi chẳng có phép hồi sinh, cũng chưa từng có kinh nghiệm chết nên chịu chết. Tôi cứ ngỡ khi thời khắc này đến, mình sẽ bị giày vò bởi nỗi sợ hãi cái chết hay cảm giác tuyệt vọng, nhưng khi thực sự đối mặt, những điều đó lại trở nên vô nghĩa. Tôi nhận ra niềm hối tiếc vì không thể bảo vệ những người mình yêu thương mới là thứ lớn lao hơn cả.

Nhưng hối hận thì đã muộn. Cuộc đời của Narumi Souta đến đây là hạ màn.

Kano và bố mẹ yêu thương tôi chắc sẽ buồn lắm, tôi còn kéo cả Satsuki vào nguy hiểm, và tôi cũng chẳng biết phải tạ lỗi thế nào với Butao - chủ nhân cơ thể này ở thế giới bên kia.

Trong lúc đang nghĩ xem liệu trượt người dogeza tạ lỗi có được tha thứ không và chuẩn bị buông xuôi ý thức để làm cú "diving" xuống dòng sông Sanzu, tôi bỗng cảm thấy như có ai đó túm lấy gáy mình lôi ngược lại.

Đang định nhăn mặt vì gia tốc trọng trường ập đến bất ngờ thì tầm nhìn đang tối sầm bỗng đảo ngược và sáng bừng lên, ánh sáng mãnh liệt chiếu rọi vào mắt. Thêm vào đó, cảm giác cơ thể vốn đã tê liệt hoàn toàn vì chấn thương nghiêm trọng dường như đang quay trở lại, hàng loạt sự kiện bất thường ập đến cùng lúc.

"Cái gì...... hự, haaaaa!!!"

Vừa quằn quại vì sự kích thích mãnh liệt lan tỏa khắp toàn thân, không rõ là đau hay ngứa, tôi vừa cố hít một hơi thật sâu để lấp đầy lá phổi đang đói oxy. Hơn nữa, mặt và người tôi nóng ran!

Tưởng mình bị đưa xuống hỏa ngục thay vì thiên đàng, tôi mở bừng mắt và nhận ra mình đang nằm sấp từ lúc nào. Nhìn xuống xem chuyện gì đang xảy ra, tôi tận mắt chứng kiến phần chân bị cắt và xương sườn đang tự động kéo dài ra, các thớ cơ cuộn lên bao phủ lấy khung xương, và cuối cùng là lớp biểu bì trùm lên tất cả.

Đây không phải là hồi sinh...... Là ma pháp hồi phục sao.

"Ngài Narumi!? Ngài có sao không ạ!?"

Một thiếu nữ trạc tuổi tôi, lạ mặt, đang ôm chầm lấy tôi như muốn che chở. Đôi mắt cụp đọng đầy những giọt nước mắt lớn cho thấy cô ấy đang rất lo lắng cho tôi. Tuy nhiên, khuôn ngực đẫy đà được tôn lên bởi bộ đồ bó sát đang ép chặt vào người khiến đầu óc tôi càng thêm hỗn loạn.

Nhìn quanh để xem tình hình thế nào, tôi giật mình khi thấy một nhóm phụ nữ đang dùng kiếm và dao găm xiên tên áo choàng trắng cuối cùng còn sót lại như xiên thịt nướng. Tất cả họ đều mặc trang phục như nữ ninja, nên tôi nhận ra đó là "The Red Ninjettes", nhưng...... tôi phát hiện một gương mặt quen thuộc trong số đó.

"Chào buổi tối ♪ Chị cứ tưởng cậu 'đi' rồi cơ, nhưng cậu lì đòn thật đấy."

Sau khi ra chỉ thị thu hồi xác tên áo choàng trắng và cứu chữa những mạo hiểm giả còn sống, bà chị có thân hình bốc lửa vừa thong thả bước lại gần vừa vẫy tay chào tôi. Hình như là cấp trên của Kirara thì phải.

Rõ ràng vừa trải qua một trận tử chiến ngay khoảnh khắc trước, vậy mà cô ấy lại cười với tôi như thể tình cờ gặp người quen trên phố. Nếu không phải là người đã kinh qua vô số chốn tu la, chắc chắn không thể có thái độ tỉnh bơ này được.

"Cái thiết bị cậu đang cầm ấy. Nó là thứ bọn chị dùng để liên lạc, nhưng cũng kiêm luôn máy phát tín hiệu định vị. Nếu con bé này không đưa nó cho cậu thì nguy to rồi."

"Em lần theo sóng tín hiệu để tìm đồng đội, nhưng lại thấy ngài Narumi đang thổ huyết...... thật may quá, ngài vẫn còn sống."

Hóa ra cô gái tóc dài này là thành viên The Red Ninjettes mà tôi đã cứu trên đường lên sân thượng. Lúc đó cô ấy đưa cho tôi một thiết bị nhỏ dạng bút, khi đi ngang qua khu vực này, cô ấy bắt được tín hiệu phát ra từ nó và chạy đến thì thấy trận chiến đang diễn ra nên đã tham chiến.

Ở trung tâm trận chiến, tôi đã liều mạng với tên áo choàng trắng và đang ngồi gục xuống thổ huyết.

Dựa vào lượng máu chảy ra lênh láng và mức độ tổn thương, bà chị nóng bỏng —— hay Toudou —— đã nhận định là tôi chết chắc rồi, nhưng người phụ nữ đang ôm tôi đây —— Hinamori —— đã bất chấp tất cả, tưới toàn bộ số Potion hồi phục cô ấy có vào người tôi. Thật kỳ diệu là tôi đã thở lại, may mắn đến mức khiến cô ấy cũng phải trố mắt ngạc nhiên.

(Không ngờ mình lại được cứu nhờ cái này)

Tôi lấy thiết bị dạng bút từ trong ngực áo ra. Tuy nó đã bị gãy đôi từ gốc nhưng chức năng phát tín hiệu có vẻ vẫn chạy tốt. Vốn dĩ đây là thứ Mikami đưa cho, nhưng gã quý tộc ngốc đó bảo "phiền phức lắm, không cần đâu" rồi dúi cho tôi. Nhờ vậy mà tôi nhặt lại được cái mạng này... cơ mà tôi chẳng muốn mang ơn tên đó chút nào nên quyết định quên sạch sành sanh ngay lập tức.

Mặt khác, thấy Hinamori khóc vì vui mừng "thật may ngài vẫn còn sống", tôi mới rùng mình nhận ra mình vừa suýt soát nhảy xuống sông Sanzu chỉ trong tích tắc 3 giây nữa thôi. Ngoài ra, lúc hấp hối tôi đã định chào tạm biệt thế giới này theo một cách cảm động và thần bí hơn chút...... ai ngờ bị lôi ngược lại như tấu hài khiến tôi cũng sốc.

Tôi sờ thử vào bụng, nơi từng bị đòn đâm trực diện thổi bay nội tạng, và cái chân bị chém đứt. Việc sửa chữa đã hoàn tất, nhìn sơ qua thì không thấy có gì bất thường. Sắc mặt cũng hồng hào trở lại, chắc lượng máu cũng đã được phục hồi.

Hồi phục nhanh đến mức này là nhờ cô ấy đã không tiếc dùng những lọ Potion hồi phục hàng "xịn". Nếu chất lượng Potion kém hoặc lượng dùng dở dở ương ương, quá trình hồi phục sẽ khựng lại giữa chừng. Xui xẻo thì dù có giữ được mạng cũng sẽ để lại di chứng nặng nề, có khi phải nằm liệt giường cả đời.

Tuy nhiên, việc sửa chữa bằng Potion hồi phục chỉ là nối các dây thần kinh lại một cách thô sơ chứ không hoàn toàn trở lại như cũ. Giờ tôi vẫn còn cảm giác tê rần, có lẽ nên đến "Tiệm của Obaba" để khám lại một lần cho chắc.

Trong lúc tôi thận trọng kiểm tra tình trạng cơ thể và định tự đứng dậy, một mạo hiểm giả gần đó bắt chuyện.

"Tôi thấy cả rồi. Được đấy chứ, hạ được tận hai tên Đế Quốc Thần Thánh cơ mà."

Một người sử dụng đại kiếm che miệng bằng khăn vỗ tay tán thưởng tôi. Những tên áo choàng trắng ở đây mạnh đến mức khiến Kim Lan Hội cũng phải bó tay, nhưng thấy tôi dùng khí phách để lật ngược chênh lệch thực lực, dù là liều mạng nhưng hạ được tận hai tên khiến anh ta cảm kích và chìa nắm đấm ra.

Thực ra lúc đó tôi bị dồn vào đường cùng nên chỉ biết lao đầu vào thôi...... giờ nghĩ lại mới thấy sợ vì mình đã thực hiện một pha tấn công cảm tử liều lĩnh đến thế. Vừa cố che giấu cơn run rẩy đến muộn màng vừa đứng dậy, tôi cũng chạm nắm đấm vào anh ta thay cho lời chào.

Thấy vậy, các mạo hiểm giả khác cũng lần lượt tụ tập lại.

"Trận chiến dũng mãnh tựa quỷ thần. Tôi đoán cậu hẳn là một mạo hiểm giả lừng danh."

"Quả thực là vậy. Kiếm kỹ đó hiếm khi... à khoan. Màn giới thiệu để sau khi quét sạch lũ Đế Quốc Thần Thánh nhé."

"Nhờ có cậu mà chúng tôi cũng phấn chấn hẳn lên. Nào, mau chuẩn bị phản công thôi, cho lũ phản bội khốn kiếp đó một cái chết thê thảm!"

Dù đội hình trông có vẻ tan tác trước ba tên áo choàng trắng đánh nghiêm túc, nhưng có vẻ cũng có khá nhiều người thoát chết trong gang tấc nhờ Potion hồi phục giống tôi. Thành quả của việc Satsuki phát Potion tại hội trường tiệc của Clan đã phát huy tác dụng sớm hơn mong đợi, thật tốt quá.

Trong số đó có những người dù mất tay chân nhưng đã tái tạo hoàn toàn, đang vui mừng vì có thể đến chiến trường tiếp theo. Sau trận tử chiến khốc liệt dường ấy mà họ vẫn không hề nao núng, tôi thực sự khâm phục tinh thần đó. Tuy nhiên, tôi cũng phải đến chỗ Kano và mọi người càng sớm càng tốt, không thể chần chừ ở đây được.

Nhóm mạo hiểm giả bao gồm cả thành viên Kim Lan Hội sau khi kiểm tra lại vũ khí trang bị, liền hô vang khẩu hiệu rồi chạy về phía chiến trường tiếp theo. Nhìn những mạo hiểm giả vô danh vẫn tiến về phía trước dù rơi vào cảnh khốn cùng nhường này, tôi cảm thấy được tiếp thêm dũng khí. Dù lập trường khác biệt nhưng chúng ta có chung một kẻ thù.

Tôi thầm cầu chúc cho họ chiến thắng và cũng định rời đi...... nhưng ân nhân cứu mạng tôi —— Hinamori vẫn không buông tay. Có chuyện gì vậy ạ?

"Toudou-sama, có thể cơ thể ngài Narumi vẫn chưa hoàn toàn bình phục đâu ạ."

"Chà, bị thương nặng đến thế thì đúng là nên cẩn trọng, nhưng mà...... chuyện đó để sau, nghe nói cậu hạ được hai tên Đế Quốc Thần Thánh? Cậu có thể kể chi tiết xem làm thế nào không?"

Trong khi khuyên tôi đừng quá sức vì dáng đi còn loạng choạng, Toudou lại uốn éo tiến lại gần để thăm dò bí mật của tôi.

Tên áo choàng trắng cuối cùng đã bị thương, lại bị The Red Ninjettes tổng lực tập kích bất ngờ mà vẫn khiến vài người bên họ dính chưởng. Dù có giác ngộ liều chết nhưng nếu chênh lệch cấp độ quá lớn thì cũng vô nghĩa. Cô ấy vừa cười vừa nheo mắt đầy sắc sảo, hỏi làm sao tôi có thể hạ được tận hai tên như thế.

Quả thực, không chỉ bọn trên sân thượng mà những tên áo choàng trắng đấu với tôi ở đây cũng là những cường địch không gì sánh bằng. Dù có buff của Satsuki, tôi đã nghĩ gần như không thể thắng nếu không dùng đến con bài tẩy [Overdrive]...... nhưng tôi cảm giác mình nhìn thấy mũi kiếm rõ hơn dự kiến và cơ thể cũng theo kịp phản xạ —— dù kết quả vẫn là suýt bị giết.

Nhưng tại sao tôi lại có thể chiến đấu đến mức đó?

Chính tôi cũng thấy khó hiểu, nhưng tôi lờ mờ đoán ra được nguyên nhân. E là do cái đó.

"Do tình cờ có mặt ở hiện trường kết liễu bọn áo choàng trắng, chắc là tôi đã hưởng sái được kha khá kinh nghiệm nên lên cấp ấy mà."

"......Ra là vậy. Hạ được cường địch cỡ đó thì cấp độ tăng vọt cũng phải. Nhưng có vẻ vẫn còn bí mật khác nhỉ."

Lên cấp nhờ PvP (Player vs Player). Trong Dan-Ex, nếu cứ tiếp tục giết người chơi (PK) thì vẫn có thể lên cấp. Tuy nhiên, đi săn quái vật hiệu quả hơn gấp nhiều lần so với việc đó, và vốn dĩ bọn đi PK toàn là những kẻ đã đạt giới hạn cấp độ (level cap) rảnh rỗi sinh nông nổi, nên chẳng có ý nghĩa gì khi nhắm đến việc lên cấp nhờ giết người.

Nhưng ở thế giới này làm gì có giới hạn cấp độ, "PvP" là cơ hội tuyệt vời để kiếm điểm kinh nghiệm. Huống hồ hạ được những kẻ trên cơ hoàn toàn như bọn áo choàng trắng thì bất cứ ai cũng phải tăng vài cấp độ. Việc tôi lên cấp như vậy cũng chẳng có gì lạ.

Tôi thầm cười vì thu hoạch ngoài mong đợi này, nhưng nhớ lại cái giá phải trả là bị chặt chân, thủng bụng và suýt nhảy xuống sông Sanzu, thì nếu bảo làm lại lần nữa tôi xin kiên quyết từ chối.

......Nhưng hãy tạm gác lại quá khứ cay đắng đó. Tôi không có thời gian cũng như sự thảnh thơi để chìm đắm trong dư âm chiến thắng.

"Cảm ơn mọi người đã cứu giúp. Nhưng tôi rất lo cho em gái và bạn thân nên dù có quá sức tôi cũng phải đi."

"......Nhắc mới nhớ, hình như Kirara cũng đi cùng nhỉ, chị cũng lo lắm."

"Nếu vậy, em sẽ hộ tống ngài đến chỗ Kirara-sama!"

Thấy Toudou đặt tay lên má vẻ lo lắng, Hinamori liền bừng bừng tinh thần trách nhiệm, đòi đưa tôi - kẻ vừa ốm dậy - đến tận chỗ Kirara an toàn. Thấy vậy, các nữ ninja đang quan sát từ xa cũng có vẻ quan tâm xem chúng tôi nói chuyện gì nên lần lượt kéo tới.

The Red Ninjettes có nhiều người xuất thân thượng lưu, lại hoạt động nghệ thuật nên có hình ảnh hào nhoáng, nhưng đồng thời họ cũng sở hữu năng lực tình báo cao và sức mạnh tập thể đủ để đánh bại cả áo choàng trắng. Nhìn gần thế này càng cảm nhận rõ sự đáng sợ của những kẻ có thực lực. Tuy nhiên ——

"Ái chà, trông mặt mũi cũng dễ thương phết đấy chứ."

"Cậu thích kiểu con gái thế này à? Chị thì thích người lớn tuổi hơn chút——"

"Trông ngây thơ quá nhỉ...... nếu muốn thì lần tới đi chơi với chị——"

Có vẻ nòng cốt là những phụ nữ lớn hơn tôi một chút, và nói sao nhỉ, họ ăn mặc khá mát mẻ, khoe đùi hoặc mở rộng cổ áo, sức quyến rũ thật kinh khủng. Tôi bối rối không biết nhìn vào đâu định quay mặt đi, nhưng dường như hành động đó lại khiến họ thích thú và càng tiến sát vào người tôi hơn nữa!

"Không được đâu ạ! Đây là ân nhân cứu mạng...... là người quan trọng của em đấy, Toudou-sama!"

"Thú vị thật, chị cũng muốn ngắm thêm chút nữa, nhưng không thể chần chừ được nhỉ."

Hinamori với mái tóc bồng bềnh dang tay chắn trước mặt tôi đang lúng túng. Toudou cũng bắt đầu ra chỉ thị cho các thành viên, nên các chị gái The Red Ninjettes nhanh chóng thay đổi thái độ và rời khỏi tôi...... Thật đáng tiếc —— à nhầm, may quá.

"Vậy là nhóm Kirara đã đi phá hủy ma pháp trận ở tầng 44 à."

"Việc có ma pháp trận hay không thì chưa chắc chắn. Nhưng tôi nghĩ khả năng cao là có."

"Liên lạc...... không kết nối được."

Do nhóm Toudou ở trong vùng bị gây nhiễu sóng cho đến khi tới đây, nên họ hoàn toàn không liên lạc được với Kirara hay Mikami và không nắm được tình hình hiện tại. Vì vậy, tôi tóm tắt lý do phải đến tầng 44 để chia sẻ thông tin.

Mặt khác, theo Hinamori, hiện tại không thể liên lạc với thiết bị của Kirara, từ đó có thể kết luận khu vực quanh tầng 44 nằm trong vùng bị gây nhiễu. Dù lo lắng nhưng chúng tôi có thể đến tầng 44 ngay lập tức. Bởi vì chỉ cần sử dụng thang máy chuyên dụng cho nhân viên khách sạn ở phía trong kia là được.

Tôi muốn nhanh chóng hội quân để xác nhận sự an nguy của nhóm Kano, đồng thời tham gia tìm kiếm ma pháp trận.

"Vậy thì bọn chị cũng sẽ hợp tác tìm kiếm ma pháp trận đó. Thế nhanh gọn hơn đúng không?"

"Được thế thì giúp ích cho tôi quá."

Sau khi nghe giải thích, Toudou bảo họ cũng sẽ đi cùng. Nếu có The Red Ninjettes với khả năng thâm nhập và tình báo xuất sắc tham gia tìm kiếm ma pháp trận, thì việc rà soát một tầng lầu sẽ chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Thật đáng tin cậy.

Vấn đề nằm ở khả năng đụng độ bọn áo choàng trắng, nhưng thời gian hồi chiêu của [Overdrive] sắp kết thúc rồi. Thêm vào đó, với việc đã tăng vài cấp độ, tôi tự tin mình có thể nghiền nát một hai tên Đế Quốc Thần Thánh nếu đánh hết sức.

Dám động vào Kano và Satsuki xem...... lúc đó nắm đấm của tao sẽ không chỉ biết đấm đâu, mà còn phun lửa đấy. Tôi vừa âm thầm đun sôi cơn giận vừa ấn nút thang máy.

Sau khi xác nhận tiếng động cơ hoạt động, tôi đứng chờ cửa mở trong vòng vây của Toudou, Hinamori và các chị gái The Red Ninjettes khác, bỗng nhiên liên tiếp những âm thanh trầm đục như địa chấn vang lên.

Khác với tiếng vận hành dự kiến...... thang máy gặp sự cố gì sao?

Rồi chấn động như thể có thứ gì đó va đập truyền đến tận chân, cho thấy đây là do chiến đấu chứ không phải lỗi kỹ thuật. Đang nghĩ xem có phải đạn ma pháp của Mihailo bắn trúng gần đây không thì đột nhiên, cửa thang máy phát nổ tung.

Có thứ gì đó bị thổi bay từ bên trong ra ——

—— Mặc áo choàng trắng!

The Red Ninjettes lập tức chuyển sang trạng thái chiến đấu, lần lượt rút đoản đao ra, tôi cũng hoảng hốt rút kiếm thủ thế. Tôi cố đoán Job (Nghề nghiệp) qua vũ khí, nhưng tên áo choàng trắng loang lổ vết máu, rõ ràng là đang bị thương nặng.

Hắn định lấy Potion ra uống thì bị Toudou ném kunai ngăn lại. Tiếp đó, vài thành viên The Red Ninjettes định truy kích, nhưng hắn đều gạt phăng tất cả.

Trong lúc chúng tôi giữ khoảng cách, cảnh giác trước việc hắn vẫn di chuyển được như vậy dù bị thương đến mức máu nhỏ tong tỏng, thì bất ngờ một luồng kiếm phong dữ dội cuộn lên, hất tung tên áo choàng trắng cùng những tia máu bắn tung tóe.

Đồng thời, sàn nhà bằng bê tông cứng bị cày xới, ma lực màu nâu sẫm cùng gạch đá tạo thành một bức tường ập đến tấn công chúng tôi. Trước sức mạnh quá lớn, tôi lập tức bỏ ý định đỡ đòn, vòng tay ôm eo Hinamori vẫn đang phản ứng chậm chạp và lăn ra sau để thoát ly khẩn cấp.

Hứng trọn một nhát chém, tên áo choàng trắng ngã gục, máu loang lổ tạo thành vũng ngay tại chỗ.

Đạp lên cái xác đó, một người phụ nữ tỏa ra thứ ma lực bạo liệt đến nghẹt thở, bước từng bước chậm rãi về phía này cùng sát ý khiến sống lưng người ta lạnh toát.

"......Kẻ tiếp theo muốn chết...... là đứa nào?"

~*~

—— Đó là những gì vừa xảy ra vài phút trước.

Các chị gái The Red Ninjettes đã tản ra để trinh sát và truyền tin về, nhưng đổi lại tôi phải chịu trận làm người dẫn đường bất đắc dĩ. Ngay sau lưng, Rokurogi bực dọc rút ra tra vào thanh kiếm, tạo nên những tiếng kim loại vô cảm, sắc lạnh.

Xin đừng kích thích trái tim thỏ đế của tôi một cách vô ích như thế.

"......Hừ. Tại sao ta lại phải chờ đợi vì sự vụng về của người chứ."

Thì là do cô phá hỏng cái thang máy chứ còn do ai vào đây nữa!

—— Tất nhiên là có cạy miệng tôi cũng không dám nói thế. Tôi chỉ còn biết tăng tốc độ ngón tay trên màn hình thiết bị trong khi được Hinamori đứng bên cạnh lau mồ hôi lạnh.