Em gái tôi là Coser?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 5

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 4

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 308

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Quyển 2: Ông anh bật hack và cô em lươn lẹo - Chương 40: Tuyển tập thực đơn dưỡng âm bổ thậ...

Sau khi quyết định xong, Ba La Mật liền dẫn Thẩm Thụy vào bếp bận rộn. Còn hai cô gái thì tất nhiên là không giúp được gì, cứ để họ ở ngoài tự chơi là được.

Dù là quán bar, nhưng trong bếp vẫn có đủ mọi thứ cần thiết. Thẩm Thụy liếc nhìn một vòng, phát hiện Ba La Mật dường như đã chuẩn bị từ trước, nguyên liệu đã được bày sẵn ở đó, chỉ chờ vào bếp.

“Trước đây đi học ở Anh, chẳng học được gì khác, chỉ có tài nấu nướng là tự luyện thành.” Ba La Mật nói đùa: “Sau khi tốt nghiệp, cũng chỉ nhớ được mỗi môn này.”

Thẩm Thụy đến để phụ việc vặt, tài nấu nướng của anh nhiều nhất chỉ ở mức không chết đói, khá hơn em gái không phân biệt được ngũ cốc một chút. Trước đây hồi cấp ba cũng thường vào bếp, lên đại học rồi thì cơ bản chỉ quanh quẩn ở nhà ăn và gọi đồ ngoài, tay nghề cũng mai một dần.

Hôm nay Ba La Mật đến rất sớm, nên cô có thừa thời gian đi dạo chợ, chuẩn bị làm một bữa tiệc thịnh soạn.

“Giúp chị bóc tôm đi.”

“Vâng, không vấn đề.”

Nói là tiệc thịnh soạn, nhưng vì tổng cộng chỉ có bốn người, theo nguyên tắc không lãng phí, thực ra cũng không chuẩn bị quá nhiều món.

Canh tuyết giáp hầm đu đủ nấm tuyết, bánh tart tôm phô mai, giò heo hầm a giao, trứng chần rượu nếp cẩm táo đỏ, trứng hấp hải sản thập cẩm, nộm rong biển chua cay.

Vì có nhiều món, dù Ba La Mật đã chuẩn bị sẵn từ trước, hai người cũng phải bận rộn gần một tiếng đồng hồ mới hoàn thành công việc nấu nướng.

Tay nghề của Ba La Mật quả thực rất tốt. Khi từng món ăn tinh xảo được dọn lên, các cô gái liên tục trầm trồ khen ngợi, đương nhiên không thể thiếu màn chụp ảnh. Theo lời Thẩm Ý, những món ăn này bày cùng nhau trông cứ như đang ở nhà hàng sáng tạo vậy.

“Được rồi, xong việc xong việc.” Ba La Mật cùng người phụ việc là Thẩm Thụy bưng món cuối cùng từ trong bếp ra, thấy hai cô gái bên ngoài đến giờ vẫn chưa động đũa, cười hỏi: “Không hợp khẩu vị hay sao mà không ăn?”

“Tay nghề chị Ba cao quá, không nỡ động đũa.”

Bắc Hoa cười hì hì nói: “Với lại món chưa lên đủ, phải chụp ảnh cả mâm rồi mới ăn được chứ.”

“Cảm ơn lời khen. Thực ra ở nhà chị cũng không nấu phức tạp thế này đâu. Hôm nay là đặc biệt làm những món này cho hai đứa đó. Dĩ nhiên, Tam Điểm chỉ là hàng tặng kèm thôi, cậu ăn ít thôi nhé.”

Nghe chị Ba nói vậy, Thẩm Thụy mới để ý kỹ những món ăn hôm nay, phần lớn trong số đó đều ẩn chứa những bí mật không thể nói ra.

Lẽ nào đây là lý do cô ấy có thân hình đẹp như vậy?

Không hổ là chị Ba, xem ra là đồng minh rồi.

Thẩm Thụy thầm vô cùng khâm phục.

Lúc này Thẩm Ý lại không nói nhiều, với tâm lý của một cô bé, cô đang cầm chiếc điện thoại mới mua liên tục chụp ảnh các món ăn, đăng một dòng trạng thái tag chị Ba vào rồi mới nói: “Nếu ngày nào cũng có nhiều món ngon thế này, em chỉ muốn ở chung với chị Ba thôi.”

Nói xong, cô còn lườm anh trai mình một cái, dường như rất bất mãn với việc anh ngày nào cũng không gọi đồ ngoài thì cũng nấu mì.

Thẩm Thụy lườm lại, trong lòng thầm phàn nàn: Anh mày chỉ lười nấu cơm thôi, có giỏi thì cống hiến cho anh 160 điểm đi, phút mốt có ngay trình độ đầu bếp quốc yến cho mà xem.

“Được thôi, chỉ cần người nhà em yên tâm thì qua ở với chị cũng không sao.”

Ba La Mật nở một nụ cười đầy ẩn ý, nói: “Đảm bảo ngày nào cũng cho em ăn no căng.”

“Khi nào chúng ta cùng đến nhà chị Ba chơi đi.”

Bắc Hoa đề nghị: “Dù sao chị Ba cũng ở một mình, tối đến em với Tiểu Nam cùng ở lại với chị.”

Do bây giờ nhà trường vì lý do an toàn nên các chuyến dã ngoại xuân thu gần như không bao giờ ở lại qua đêm. Hai cô bé chưa bao giờ cùng nhau qua đêm ở ngoài, đây là một trải nghiệm rất mới mẻ đối với họ.

“Chỉ cần Tam Điểm không đến, hai đứa lúc nào chị cũng chào đón.”

Sau khi tâng bốc nhau xong, chị Ba liền từ quầy bar lấy ra một thùng bia nhỏ, một chai sâm panh và một chai rượu vang, cô nhìn mọi người nói: “Uống chút rượu đi. Con gái thỉnh thoảng uống chút rượu có thể hoạt huyết làm đẹp da, Bắc Hoa và Nam Diệp hai đứa uống gì?”

“Sâm panh!”

Bắc Hoa nhanh nhảu trả lời, rượu vang mà không pha Sprite thì đối với cô hơi nặng, vị sủi bọt của sâm panh lại hợp khẩu vị của cô hơn.

Nam Diệp khó xử, từ nhỏ đến lớn, cô thực sự chưa từng đụng một giọt rượu, đối với rượu vang hay sâm panh, cô không có chút khái niệm nào, đành nói: “Có nước ngọt không ạ? Em không uống rượu…”

“Là dị ứng cồn à?”

Ba La Mật không phải kiểu người ép người khác uống rượu, nếu đối phương có phản ứng sinh lý nghiêm trọng với cồn, cô cũng sẽ không ép Nam Diệp uống.

“Cũng không phải ạ.”

Thẩm Ý liếc nhìn anh trai mình, rồi giải thích: “Em chưa bao giờ uống cả.”

“Vậy thì uống chút sâm panh giống Bắc Hoa đi.” Ba La Mật quyết định: “Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật chị mà, cùng chúc mừng nào.”

“Ể?”

Lần này cả hai cô bé đều kinh ngạc. Bắc Hoa vội nói: “Hôm nay sinh nhật chị Ba ạ? Sao không nói cho bọn em biết trước, bọn em chưa chuẩn bị gì cả.”

“Đúng đó ạ.” Thẩm Ý cũng sốt ruột, Ba La Mật cũng chưa bao giờ nói với hai người họ về sinh nhật của mình, bây giờ đột nhiên nói ra, khiến họ có chút hoang mang.

“Chính vì sợ hai đứa chuẩn bị quà nên chị mới không nói.”

Ba La Mật rót vào ly của Thẩm Ý nửa ly sâm panh, Thẩm Thụy ước chừng, chút rượu này chắc không đến mức để mẹ phát hiện ra.

“Hai đứa nhóc còn chưa đi làm, lẽ nào còn định xin tiền tiêu vặt của bố mẹ để mua quà cho chị? Chị không dám nhận đâu.” Ba La Mật nháy mắt với Nam Diệp, nói: “Với lại, quà sinh nhật hôm nay chị đã nhận được rồi, ở trong máy ảnh ấy.”

Hai cô bé vẫn có chút áy náy, sớm biết hôm nay là sinh nhật chị Ba, họ đã không để chị Ba tự mình vào bếp, làm gì có chuyện để chủ nhân bữa tiệc phải làm việc. Nhưng chị Ba cứ một mực nói không sao, họ đành phải vội vàng chúc mừng sinh nhật bằng lời.

“Hay là em ra ngoài mua một cái bánh kem nhé.” Thẩm Thụy hạ giọng hỏi em gái mình, nhưng vẫn bị chị Ba nghe thấy, cô vội vàng xua tay nói:

“Tối còn có bữa nữa, lúc đó có bánh kem rồi, chị cũng không muốn một ngày ăn hai cái bánh, cảm giác như lớn thêm hai tuổi vậy. Thôi nào thôi nào, hai đứa vị thành niên thì không cần quan tâm uống bao nhiêu, Tam Điểm, cậu không lẽ cũng giống em gái mình, chưa bao giờ uống rượu chứ.”

Thẩm Thụy không đến mức không uống một giọt, anh thấy Ba La Mật rót cho mình một ly bia lớn, liền nói: “Vậy tôi cũng uống chút bia vậy.”

Sau khi ly của bốn người đều đã được rót đầy, Thẩm Ý liền nâng ly lên trước, chúc mừng: “Chúc chị Ba sinh nhật vui vẻ~”

“Sinh nhật vui vẻ~”

“Cảm ơn!”

Sau khi cụng ly, Thẩm Ý nhìn ly sâm panh trong tay, trông cũng không khác nước ngọt là mấy, cô cẩn thận nếm thử một ngụm.

Ưm, vị kỳ lạ quá, có gì ngon đâu chứ.

Ghét nhất là nước uống có ga!

Bên kia, thấy Ba La Mật uống một hơi cạn sạch, Thẩm Thụy cũng không tiện làm giá, liền cùng cô uống cạn ly bia.

“Tửu lượng của Tam Điểm cũng khá đấy.”

“Cũng chỉ uống được chút bia thôi.”

“Không nhắc chuyện sinh nhật của chị nữa.” Ba La Mật lại rót đầy cho hai người, nâng ly nói: “Bữa cơm này cũng xem như là chào mừng Tam Điểm chính thức gia nhập CLB Nam Diệp của chúng ta. Cạn ly.”

“Chào mừng Tam Điểm gia nhập~”

Đây là Bắc Hoa nói.

“Anh ấy thì có gì đáng chào mừng.”

Đây là Nam Diệp nói.

Thẩm Thụy đành phải cụng ly lần nữa, uống cạn.

Sau hai lần cụng ly, mọi người mới bắt đầu xử lý các món ăn trên bàn. Ba La Mật không ngừng gắp thức ăn cho Bắc Hoa và Nam Diệp, miệng còn nói:

Cái này ngon… cái này tốt cho sức khỏe… con gái nhất định phải ăn nhiều cái này…

Thẩm Thụy nhìn mà thấy buồn cười, thầm nghĩ nếu em gái mình quen Ba La Mật sớm hơn, thì vóc dáng chắc chắn sẽ…

Dừng, mình có chuyện gì mà phải bàn luận về vóc dáng em gái mình chứ.

Hôm nay bị em gái kích thích giác quan, Thẩm Thụy khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung. Nhận ra mình như vậy là không đúng, anh một mình im lặng uống rượu, cũng không giao lưu nhiều với ba người còn lại.

“Tam Điểm, em mời anh một ly~”

Kẻ gây sự đến rồi, sau khi ăn một lượt, Bắc Hoa liền nâng ly lên, nói: “Trước đây trong nhóm có nói nhiều điều không hay về anh, xin đừng để bụng, ở đây em xin lỗi anh. Sau này mong anh chiếu cố và giúp đỡ nhiều hơn.”

Chỉ tính lúc Thẩm Thụy còn ở trong nhóm, anh đã thấy Bắc Hoa mấy lần dọa giết mình, tuy biết là đùa, nhưng thỉnh thoảng cũng thấy hơi quá. Nhưng thấy cô dù thật lòng hay giả dối, đã xin lỗi trước mặt mọi người rồi, Thẩm Thụy cũng không tiện làm cô mất mặt, cụng ly một cái rồi nói:

“Không sao, lúc đó anh cũng quả thực không giống một người anh lớn, mà giống kẻ thù hơn, anh xin nhận lời phê bình.”

Nói rồi, anh chuẩn bị uống một hơi cạn sạch, nhưng em gái bên cạnh thấy vậy liền nhíu mày kéo áo anh, ra hiệu anh uống ít thôi.

Thôi thì nghe lời em gái vậy.

Nào ngờ, thấy Thẩm Thụy chỉ nhấp một ngụm rồi đặt ly xuống, Bắc Hoa không hài lòng. Cô vốn dĩ mời rượu với ý định chuốc say Thẩm Thụy, cứ thế này thì sao được. Nhưng trước mặt Thẩm Ý, Bắc Hoa lại không thể cố tình chuốc rượu một cách ác ý, cô đành phải nghiến răng, uống cạn ly sâm panh, nói:

“Em đã thể hiện thành ý bằng cách uống cạn rồi đó.”

“Cậu uống chậm thôi.” 

Bỏ qua những chuyện liên quan đến Thẩm Thụy, Thẩm Ý vẫn rất quan tâm đến cô bạn thân của mình, thấy bạn mình uống một hơi nhiều như vậy, cô khuyên: “Uống với anh ta nhiều thế làm gì.”

So với Thẩm Ý, Bắc Hoa thích đi chơi bên ngoài hơn nên tửu lượng cũng có một chút. Uống cạn chừng này cũng không đến nỗi đầu óc choáng váng. Cô kéo tay Thẩm Ý giải thích:

“Không uống cạn nhỡ Tam Điểm thấy tớ không thành tâm thì sao.”

Người ta con gái đã uống cạn, Thẩm Thụy cũng đành phải uống hết ly bia, thế là xong, đồ ăn chưa được bao nhiêu mà bụng đã bắt đầu hơi no.

Thẩm Ý nhìn anh trai và bạn thân mình, tự nhiên lại dâng lên một chút cảm xúc khó tả, nói: “Hai người uống ít thôi, uống nữa là em không thèm để ý đến hai người nữa đâu.”

Uống xong ly này, Bắc Hoa cũng tạm thời không tiếp tục nhắm vào Thẩm Thụy nữa. Ba cô gái ngồi cùng nhau, lúc thì bàn luận về mỹ phẩm phiên bản giới hạn mới ra, lúc lại mở Taobao chia sẻ những bộ quần áo đẹp, Thẩm Thụy hoàn toàn không chen vào được, cho đến khi chị Ba đột nhiên đề cập:

“Tam Điểm, cậu có muốn cân nhắc cos một bộ không?”

Thẩm Ý và Bắc Hoa đồng thời quay đầu, nhìn chằm chằm vào Thẩm Thụy.

“Tôi á? Thôi bỏ đi.”

“Có sao đâu, vừa hay có thể ghép cặp với Nam Diệp hoặc Bắc Hoa mà.” Ba La Mật suy nghĩ một lát rồi nói: “Vừa hay Bắc Hoa có một bộ Tokisaki Kurumi, Nam Diệp có một bộ Itsuka Kotori. Hay là cậu cos Itsuka Shido đi?”

“Đó là ai, tôi chưa nghe bao giờ.”

Thẩm Thụy ngơ ngác, từ chối: “Thôi không cần đâu, tôi không hợp với việc lộ diện.”

“Chậc. Chị nghe Tiểu Nam nói rồi mà.” Ba La Mật cầm ly rượu, trêu: “Không phải cậu định dẫn nó làm streamer sao?”

“Vì nó định livestream cosplay, cậu không cos thì kỳ cục lắm.”

“Cậu với Nam Diệp mà ghép cặp thì sợ người ta hiểu lầm, hay là nó cos em gái Sora cậu cos anh trai Haruka, hoặc nó cos Kirino cậu cos Kyosuke? Lelouch và Nunnally cũng được, chỉ là nhan sắc của cậu hơi xúc phạm nam thần của tôi… còn có…”

Ba La Mật còn định nói tiếp, nhưng lại bị cả Bắc Hoa và Nam Diệp dùng ánh mắt đáng sợ ngăn lại.

“Ha, ha ha, ha ha ha.”

Sau ba tiếng cười gượng gạo, Thẩm Thụy nâng ly lên nói: “Uống rượu, chúng ta cứ uống rượu đi.”

Thế là, không lâu sau, có người say…