Em gái tôi là Coser?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 5

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 4

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 308

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Quyển 2: Ông anh bật hack và cô em lươn lẹo - Chương 41: Hoạt động giải trí sau khi say

Ba La Mật không thể nào say được, dù sao cũng là chị Ba dân chơi thứ thiệt.

Thẩm Ý không thể nào say được, vì cô sợ về nhà sẽ bị mẹ mắng.

Thẩm Thụy cũng không thể nào say được, vì có em gái đang nhìn chằm chằm.

Thế nên, phải đến khi Bắc Hoa gục xuống bàn không nhúc nhích, mọi người mới nhận ra, cô gái luôn khuấy động không khí và hô hào uống rượu này thực ra tửu lượng lại rất kém.

Thật là khó xử.

“Không uống được thì đừng uống nhiều thế chứ.” Thẩm Ý xót cô bạn thân, quay sang trách móc hai người còn lại: “Đều tại hai người cả, cậu ấy nói uống là hai người cũng uống theo à, cậu ấy là mẹ hai người chắc.”

Ba La Mật và Thẩm Thụy đành cười trừ. Hai người họ vẫn ổn, cùng lắm là trên người có chút mùi rượu, chứ chưa đến mức để cồn ảnh hưởng đến hành vi và khả năng phán đoán.

Hôm nay Bắc Hoa có chút kỳ lạ. Chuyện cô nhắm vào Thẩm Thụy để chuốc rượu anh thì không nói, bản thân cô cũng cứ lẳng lặng uống suốt. Đầu tiên là sâm panh, sau đó gia nhập đội quân bia, có vẻ như cố ý chuốc say chính mình.

“Tam Điểm, lát nữa anh đưa hai đứa nó về nhé.”

Ba La Mật liếc nhìn đồng hồ, thấy cũng sắp đến giờ tan tiệc, liền dặn dò Thẩm Thụy: “Tuy tôi cũng muốn ‘nhặt xác’ về nhà lắm, nhưng lát nữa bạn tôi phải mở cửa kinh doanh, tôi còn phải ở lại dọn dẹp, tối lại có kèo khác rồi, nên giao hai đứa nó cho anh không vấn đề gì chứ?” (thấy gái say xỉn, nhặt về nhà, hiểu đều hiểu)

Đối với Thẩm Thụy, chẳng qua là chăm sóc thêm một mình Bắc Hoa thôi. Nhưng nhìn bộ dạng ngủ say của em ấy bây giờ, xử lý thế nào đúng là nan giải.

Thẩm Thụy đưa mắt nhìn em gái mình, Thẩm Ý suy nghĩ một lúc rồi nói: “Em không biết địa chỉ nhà cậu ấy, còn nhà mình thì…”

“Không tiện lắm đâu.”

Thẩm Thụy nói nốt vế còn lại. Dù sao hôm nay mẹ cũng đang ở nhà, anh không thể đưa một cô gái say xỉn về được, đến lúc mẹ hỏi thì không biết giải thích thế nào cho rõ.

“Tìm một chỗ cho cậu ấy ngủ một lát đi.” 

Mở phòng khách sạn là điều không thể, Thẩm Thụy tuyệt đối không làm mấy chuyện dễ kích hoạt FLAG linh tinh như vậy. Những nơi còn lại có thể đến, chắc chỉ có phòng Karaoke hoặc phòng riêng ở quán trà, quán cà phê thôi.

Sau khi nói đề nghị của mình với em gái, cô em gái mù nhạc lại tỏ ra hứng thú với Karaoke. Đã quyết định xong, Thẩm Thụy cũng không chần chừ, nói với chị Ba một tiếng về hướng đi rồi rời khỏi.

Bắc Hoa bây giờ không thể tự đi được, Thẩm Ý tay chân nhỏ nhắn cũng chẳng có sức mà bế, Thẩm Thụy đành phải cõng cô trên lưng, đi về phía quán Karaoke gần nhất.

Thực ra cõng một người say ngủ rất mệt, vì người đó sẽ không vòng tay qua cổ bạn để giữ thăng bằng. Để cô không bị tuột xuống, Thẩm Thụy đành phải khom lưng, may mà chân Bắc Hoa đủ dài, nếu không thì rất dễ rơi.

Anh vốn định bế kiểu công chúa, với sức mạnh cánh tay từng được cộng điểm thì việc bế một cô gái chưa đầy trăm cân đi một đoạn đường không có gì khó khăn, nhưng em gái lại kịch liệt phản đối. Còn lý do thì, không nhắc đến thì hơn.

Trên đường đi, Bắc Hoa không phải là không có phản ứng gì. Cô lúc thì thút thít vài tiếng, lúc lại gọi mấy tiếng “Tiểu Nam”.

Vào Karaoke, Thẩm Thụy đặt Bắc Hoa xuống ghế sô pha ở cửa, chịu đựng ánh mắt kỳ quặc của nhân viên phục vụ, mở một phòng nhỏ trong ba tiếng.

Tuy là phòng nhỏ nhưng cũng đủ chỗ cho một người ngủ và hai người ngồi. Ba người vừa vào phòng, Thẩm Ý đã nóng lòng chọn bài. Thẩm Thụy thầm nghĩ, nếu để em gái hát thì Bắc Hoa dù có chết cũng phải giật mình tỉnh dậy.

Anh lo lắng hỏi: “Như vậy có ổn không?” 

Ý anh là bạn thân thì ngủ say như chết, còn cô thì lại vui vẻ hát hò ở đây.

“Không sao đâu, Bắc Hoa từng say một lần rồi.” Thẩm Ý dường như đã có kinh nghiệm tương tự, nói: “Cậu ấy ngủ một lát là tỉnh lại thôi.”

“À, anh trai, em đi vệ sinh một lát, có cần lấy đồ uống gì không?”

“Bảo nhân viên phục vụ rót ít nước nóng là được.” Thẩm Thụy chắc chắn sẽ không tiếp tục uống rượu ở Karaoke, anh nói: “Em muốn uống gì thì tự mua đi, nước nóng để cho cô bạn này uống. Mà này, có đủ tiền không đấy?”

“Đủ mà, bao lì xì lần trước anh đưa em còn chưa dùng hết.”

Thẩm Ý nhấn nút tạm dừng, cầm điện thoại đi ra ngoài. Đến cửa, cô còn không yên tâm dặn dò: “Anh đừng có làm trò gì kỳ quặc với Bắc Hoa đấy, hứ.”

Tôi thì làm trò kỳ quặc gì với cô ấy được chứ.

Thật lòng mà nói, con gái say rượu chẳng có điểm gì đặc biệt hấp dẫn để gây tội cả, không chỉ lớp trang điểm trên mặt khóc nhòe đi, mà trên người còn nồng nặc mùi cồn. Thẩm Thụy liếc nhìn cô, thấy cô đang co người ngủ, bèn lấy chiếc túi lót dưới cổ cô để cô không bị vẹo cổ.

Vừa mới nâng cổ cô lên, Bắc Hoa đã mơ màng mở mắt, nhìn Thẩm Thụy ở ngay trước mặt, có chút ngơ ngác.

“Kê cho em cái gì đó, ngủ cho thoải mái hơn.”

Biết đối phương là một diễn viên đang trong quá trình tu luyện, Thẩm Thụy cũng sợ cô hiểu lầm, vội nhét chiếc túi dưới đầu cô, rồi cố tình lùi lại mấy bước ngồi xuống.

“Cảm ơn.”

Phản ứng của Bắc Hoa có chút ngoài dự đoán của Thẩm Thụy. Cô đổi tư thế, nằm nghiêng, quan sát anh.

Ghế sô pha hình chữ U, Bắc Hoa nằm ở phía đối diện, ánh mắt vừa vặn vượt qua chiếc bàn trà thấp bé, dán chặt vào người Thẩm Thụy, khiến anh cảm thấy toàn thân không thoải mái.

“Anh không đẹp bằng Tiểu Nam.”

Câu nói đột ngột bật ra khiến Thẩm Thụy càng thêm đau lòng. Tôi biết mình không đẹp bằng em gái, phiên bản cấu hình thấp, phiên bản ăn mày, nhưng tôi cũng đâu có xấu. Sao hết người này đến người khác cứ phải nhấn mạnh điểm này thế nhỉ.

“Cũng không biết cậu ấy thích anh ở điểm gì.”

“Em ấy thích anh à?” Thẩm Thụy mỉm cười, anh biết cô đang nói đến Thẩm Ý. Anh định phản bác, nhưng nghĩ đến độ hảo cảm kia, lại không thốt nên lời được.

“Ừm.”

Bắc Hoa “ừm” một tiếng rồi không nói gì nữa, như thể đã mệt, cô lại nhắm mắt lại.

Đúng là một cô gái kỳ lạ.

Thấy cô lại ngủ, Thẩm Thụy bèn nhìn cô thêm vài lần. Rõ ràng là một cô gái xinh đẹp như vậy, sao lại cho người ta cảm giác kỳ quái, có chút cực đoan? Nhưng không thể phủ nhận, cô ấy có lẽ thật sự xem em gái mình là bạn thân.

Thực ra mấy năm nay Thẩm Thụy không hiểu rõ về em gái mình cho lắm. Bạn bè của cô, anh cũng chỉ biết hai người trong nhóm này. Đôi khi anh cũng tự hỏi, em gái không ở bên cạnh mình, ngày nào cũng ngốc nghếch, IQ thấp như vậy, làm sao có thể sống sót thuận lợi đến tận bây giờ. Chắc chắn là phải nhờ sự giúp đỡ của bạn bè rồi.

Đúng là ngốc có phúc của ngốc, ít nhất những người ở bên cạnh con bé vẫn là người tốt.

“Ư…”

Tiếng rên rỉ khó chịu của Bắc Hoa cắt ngang dòng suy nghĩ của Thẩm Thụy. Anh nhìn sang, thấy cô đang cố gắng ngồi dậy. Thẩm Thụy vội vàng tiến lên giúp, đỡ cô ngồi dậy, rồi…

Thẩm Thụy với kinh nghiệm dày dặn lập tức lôi thùng rác dưới bàn trà ra, đưa đến trước mặt cô.

Ọe…

Thứ màu vàng trắng từ miệng cô gái trào ra. Thẩm Thụy đành vỗ lưng cô, ra hiệu cho cô chậm lại, kẻo bị sặc.

Đợi cô nôn gần hết, Thẩm Thụy lấy một chai nước khoáng từ trong ba lô ra đưa cho cô, nói: “Không cần để ý, nôn ra là đỡ hơn nhiều rồi, mau súc miệng đi.”

Sau khi nôn một trận, tuy khó chịu nhưng Bắc Hoa đã tỉnh táo hơn nhiều. Bộ dạng này của mình bị đối phương nhìn thấy, cô cực kỳ xấu hổ, dù sao cũng là để lộ ra mặt yếu đuối và xấu xí nhất của mình.

Cô đành ngoan ngoãn nghe lời Thẩm Thụy, cầm chai nước khoáng súc miệng, rồi lại nôn vào thùng rác.

“Giấy ăn.”

Anh đưa tới, nhưng Bắc Hoa không nhận, Thẩm Thụy liền trêu: “Không lẽ bắt tôi lau miệng cho em đấy chứ.”

Nghe vậy, Bắc Hoa ngẩng đầu nhìn Thẩm Thụy, rồi nhận lấy giấy ăn.

“Nhất Nhất chắc đã bảo phục vụ mang nước nóng rồi, lát nữa uống nhiều nước vào là ổn thôi.” Thấy cô ngoan ngoãn, Thẩm Thụy nói thêm vài câu: “Lần sau uống rượu nhớ nhé, tửu lượng của em chắc chỉ khoảng hai chai bia thôi, đừng uống quá.”

“Biết rồi.” 

Lần này Bắc Hoa cuối cùng cũng chịu lên tiếng. Cô cúi đầu, ném giấy ăn vào thùng rác, rồi lại lẳng lặng nằm xuống.

Thẩm Thụy tự mình cười một tiếng, ngồi lại vị trí cũ. Đúng lúc này, anh thấy em gái mình đang ôm mấy chai nước ngọt, lén lút nhìn mình qua ô kính trên cửa.

“Em nhìn cái gì đấy.” 

Sau khi chạm mắt anh trai, Thẩm Ý mới đẩy cửa bước vào, bĩu môi hỏi: “Anh nhìn trộm Bắc Hoa à?”

“Không, em ấy vừa tỉnh dậy nôn một chút.”

Trong lòng không có gì khuất tất, Thẩm Thụy chẳng sợ hãi gì. Anh nhận lấy đồ uống từ tay em gái rồi nói: “Anh gọi phục vụ đến thay thùng rác, em xem em ấy thế nào đi.”

Thẩm Ý nghe vậy, ngồi xuống bên cạnh cô bạn thân, hỏi nhỏ vài câu, nhận được câu trả lời “không sao rồi”, cô mới yên tâm, rồi nói:

“Anh trai chỉnh âm lượng nhỏ xuống đi, chúng ta hát thôi!”

Xem ra vẫn ham chơi lắm.

Bài hát đầu tiên em gái chọn, ừm, là “Tiểu Hạnh Vận”, một bài hát mà thế hệ con gái mới ở Karaoke gần như ai cũng phải chọn. Thẩm Ý vui vẻ cầm micro, hỏi Thẩm Thụy: “Anh có biết hát không?”

Anh chỉ biết hát “Twinkle Twinkle Little Star” thôi được không?

Thẩm Thụy nghe vậy vội lắc đầu: “Hai đứa cô nương hát với nhau đi.”

Nói vậy là vì vừa nghe thấy đoạn nhạc dạo, Bắc Hoa đang định nghỉ ngơi đã ngồi bật dậy, cầm lấy micro. Thấy cô bạn thân đã hoàn toàn hồi phục, Thẩm Ý liền ngồi sát lại, hai người cùng cất tiếng hát:

“Em nghe thấy tiếng mưa rơi trên thảm cỏ xanh…”

Thẩm Thụy luôn cảm thấy, ý nghĩa trong câu hát này của hai người họ đều rất sâu sắc.

Khả năng ca hát của em gái anh thì khỏi phải bàn, một đoạn nhạc mà gần một nửa là lạc tông. Nhưng cô lại hát rất hăng say. Còn Bắc Hoa, Thẩm Thụy thật sự khâm phục, có thể hát cùng với phần đệm của Thẩm Ý mà không hề lạc tông suốt cả bài, lại còn rất vui vẻ, đây tuyệt đối là bản lĩnh vững vàng. Có nên nói không hổ là bạn thân nhất không? Nhìn là biết không phải lần đầu đi hát cùng nhau.

Đối với tài năng biến một bài hát thành hai bè của em gái, Thẩm Thụy lại một lần nữa chân thành cảm thán, lấy gì để cứu em đây, cô em gái ngoài xinh đẹp ra thì chẳng được tích sự gì của tôi ơi.

“Anh trai, anh đừng chỉ ngồi đó thôi chứ, mau lại đây hát cùng đi.”

Sau ba bài hit dân ca “Tiểu Hạnh Vận”, “Niên Luân”, “Lương Lương”, Thẩm Ý đã hát đến sảng khoái, còn Bắc Hoa cũng hơi mệt. Cả hai đều tựa vào ghế sô pha uống nước, dồn sự chú ý về phía Thẩm Thụy.

Bài hát đang phát là “Nếu điều đó xảy ra”.

Thẩm Thụy biết hát bài này, nhưng bắt anh hát một bài “thánh ca bách hợp” trước mặt hai cô gái thì thật quá ngượng ngùng.

“Đổi bài khác đi.”

Bắc Hoa nghe vậy, liền tìm kiếm bài hát, chọn, ưu tiên lên đầu, rồi chuyển bài.

Trần Dịch Tấn – “Huynh Muội”.

“Hửm? Nhạc của Eason à? Bài này em chưa nghe bao giờ.”

Chỉ có cô ngốc Thẩm Ý sau khi nhìn thấy tên bài hát mới cảm thấy thú vị.

Thẩm Thụy thà hát “Em gái ơi em ngồi đầu thuyền, anh trai đây đi bộ trên bờ” còn hơn.