Chương ngoại truyện 2
Trans + Edit: Ph4ng:3
---
Hôm nay, Akira-chan lại xuất hiện trên báo.
Mẩu tin ấy chỉ vỏn vẹn vài dòng, nằm khiêm tốn ở một góc trang giấy để nói về quá trình tập luyện gắt gao của cậu ấy cho buổi concert độc diễn vào tháng tới.
Dù vậy, tôi vẫn tỉ mỉ cắt nó ra, nâng niu dán vào cuốn sổ lưu niệm màu hồng của mình.
Ở cái thời đại này, những bài báo về Idol mà không gắn liền với bê bối thì hiếm khi được ưu ái lên báo giấy.
Nghe có vẻ hơi cực đoan, nhưng tôi đã đặt mua đủ mọi loại báo phát hành trong vùng chỉ để chắc chắn rằng mình không bỏ sót bất kỳ dấu chân nào của cậu ấy.
Không dừng lại ở đó, tôi còn đều đặn kiểm tra tin tức trực tuyến và nằm vùng trong các diễn đàn dành riêng cho "Sezai Akira" mỗi ngày.
Cậu ấy chính là bóng hình trong mộng của tôi, là lý do duy nhất khiến tôi làm tất cả những việc này.
Hoàn thành xong trang sổ, tôi thả mình tựa vào lưng ghế. Khi khẽ nheo mắt lại, tôi ngỡ như mình vẫn còn nghe thấy những tiếng hò reo vang dội từ những ngày xưa cũ—cái thuở hai đứa còn đứng trên sân khấu của live house.
Cậu ấy lúc nào cũng tỏa sáng rực rỡ.
Vừa hát vừa nhảy, ấy vậy mà cậu ấy chưa từng để rơi một nhịp nào.
Tôi luôn tin rằng trong giới Idol, chẳng ai có được những bước vũ đạo sắc sảo hơn cậu ấy. Chúng tôi đã bắt đầu từ con số không tròn trĩnh, nhưng Ripqle đã lớn mạnh với tốc độ thần tốc, tất cả là nhờ vào nguồn năng lượng dường như không bao giờ cạn kiệt của cậu ấy.
Được đứng cạnh cậu ấy, từng là niềm kiêu hãnh lớn lao nhất trong cuộc đời tôi.
Ít nhất, đó là những gì tôi từng hằng tin tưởng.
Nhưng chẳng biết từ bao giờ, sự hiện diện ấy bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ kỳ.
Những lời hứa hẹn như “Hãy cùng nhau chạm đến đỉnh cao nhé” cứ vang vọng bên tai, nhưng lời thề “quyết không trở thành gánh nặng cho cậu ấy” còn đè nặng lên vai tôi gấp bội phần.
Tôi đau đớn nhận ra, chính mình mới là kẻ đang kéo chân cậu ấy.
Dù đã vắt kiệt sức lực để đuổi theo bóng lưng ấy, tôi vẫn chẳng cách nào bắt kịp cái đà tiến bước không ngừng nghỉ của cậu.
Nó làm tôi liên tưởng đến câu chuyện ngụ ngôn về rùa và thỏ, nhưng đau đớn thay, con thỏ ở đây lại chẳng bao giờ dừng lại để nghỉ ngơi.
Cảm giác như tôi đang dốc sức chạy trong một cuộc marathon không có vạch đích.
Dù có cố gắng đến nhường nào, dường như màn tra tấn này sẽ chẳng bao giờ kết thúc.
Sau mỗi buổi diễn, tôi luôn có cảm giác những tiếng hò reo cuồng nhiệt từ phía khán đài dường như chỉ dành riêng cho cậu ấy.
Tai tôi lùng bùng, chỉ muốn tìm một cách nào đó để nhấn chìm hết thảy những âm thanh chói tai ấy đi.
Khi chúng tôi dần chạm đến đỉnh cao của giới Idol, tôi lại càng cảm thấy mình bị tách rời khỏi thế giới đó.
Cứ như thể tôi chỉ là một kẻ ăn theo, một kẻ dựa hơi vào hào quang của cậu ấy để hòng chạm tay tới những vì sao.
“Lại thêm một bước tiến nữa rồi! Chúng ta làm được rồi, Anju!”
Cậu ấy luôn mỉm cười nói thế sau mỗi show diễn thành công. Chính sự tử tế thuần khiết đó lại là thứ đâm thấu tim tôi.
Tớ chẳng làm gì cả.
Tất cả đều là nhờ cậu thôi.
Tôi luôn nuốt ngược những lời ấy vào trong, vì biết rằng nếu thốt ra, chúng sẽ đặt dấu chấm hết cho tất cả. Nỗi đau ấy cứ âm ỉ, dằn vặt tôi mỗi ngày.
Dù khao khát được trốn chạy đến cháy lòng, tôi lại chẳng đành tâm bỏ lại cậu ấy một mình phía sau.
Vì vậy, việc dính líu vào bê bối làm "tiếp viên chui" lại trở thành một cái cớ hoàn hảo. Tôi chợt thấy nhẹ nhõm vô cùng, vì cuối cùng, sự kém cỏi của bản thân đã được "chứng thực" bằng một lý do không thể chối cãi.
Khoảnh khắc nhận ra mình không còn cần phải khổ sở đuổi theo cậu ấy nữa mang lại một cảm giác bình yên đến rợn người.
Việc duy nhất còn lại là thuyết phục cậu ấy từ bỏ tôi. Tôi đã chuẩn bị sẵn hàng tá lý lẽ để khiến cậu thấy rằng sự tan rã này là điều tất yếu.
Nhưng thay vào đó...
“Chạy đi, Anju.”
Cậu ấy không hề trách móc, cũng chẳng bảo tôi đừng làm thế.
“Tớ sẽ chấn chỉnh lại cái ngành Idol thối nát này. Còn bây giờ, cậu hãy chạy đi. Thật không công bằng khi cậu phải vướng vào những thứ rác rưởi này.”
Cậu ấy nói với sự chân thành đến tột độ. Những lời đó khiến lồng ngực tôi thắt lại, đau đớn như bị ai bóp nghẹt.
“Sau khi tớ tống khứ lũ cặn bã đó đi…”
Tôi không cách nào trốn tránh nổi ánh mắt mãnh liệt như thiêu như đốt ấy.
Tôi cũng chẳng thể ngăn cậu thốt ra những lời hứa hẹn viển vông.
“Chắc chắn chúng ta sẽ lại cùng nhau đứng trên sân khấu nhé.”
Không có lấy một chút đùa cợt.
Cậu ấy hoàn toàn nghiêm túc.
Bất chợt, một giọt nước mắt rơi xuống, làm nhòe đi trang sổ lưu niệm.
“Ah…!”
Tôi cuống cuồng dùng khăn giấy thấm đi, nhưng vết ố vẫn lù lù ở đó, chẳng thể xóa nhòa.
Tôi đẩy mạnh cuốn sổ sang một bên, dùng tay áo len lau vội những giọt nước mắt cứ liên tục tuôn rơi chẳng thể kìm nén.
“A-Akira-chan, tớ…”
Tôi đau khổ.
Tôi chỉ muốn trốn chạy.
Sự thật về sự bất lực của chính mình khiến tôi kinh hãi.
Vậy mà…
“Tớ không thể… không thể nào xóa nhòa ký ức đó đi được…”
Dưới ánh đèn sân khấu chói lòa đến mức mù quáng, khi tôi hát, khi tôi nhảy, tôi đã khóa chặt ánh nhìn của mình với những người hâm mộ.
Nhưng thi thoảng, trong những khoảng lặng giữa nhịp vũ đạo, tôi lại bắt gặp ánh mắt của cậu ấy.
Chính những khoảnh khắc đó mới khiến tôi thực sự cảm thấy mình là một Idol.
Khi ấy, mọi âm thanh và thời gian như thể ngừng trôi. Chẳng cần suy nghĩ, cơ thể tôi tự chuyển động, và giọng hát cứ thế tuôn trào như một bản năng.
Dưới ánh đèn rực rỡ, những giọt mồ hôi lấp lánh như những viên pha lê.
Tất cả những điều kỳ diệu đó chỉ có thể xảy ra vì có cậu ở ngay bên cạnh tôi.
Ngay cả trong những cơn đau thấu xương, sự hiện diện của cậu vẫn luôn là liều thuốc trấn an rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Tôi đập mạnh tay xuống bàn, siết chặt đôi bàn tay đang run rẩy đến không kiểm soát nổi. Toàn thân tôi run lên bần bật, và lồng ngực như đang bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa vô hình.
“Cái gì… Cái quái gì thế này chứ…!”
Tôi đang đau khổ.
Tôi đang kinh sợ.
Tôi cảm thấy không thể thở nổi.
Đáng lẽ tôi phải cảm thấy nhẹ nhõm khi được cậu cho phép chạy trốn.
Thế nhưng, dù đã quay lưng bỏ chạy, tôi vẫn chẳng thể rũ bỏ được niềm hạnh phúc vỡ òa khi được đứng cạnh cậu ấy năm nào.
Dù đã trốn đi, nhưng thâm tâm tôi biết rõ lẽ ra mình không nên làm thế.
Dù tôi khao khát một cơ hội thứ hai đến phát điên, nhưng tôi lại tin rằng một kẻ như mình không xứng đáng có được nó.
Mọi cảm xúc trong tôi vỡ vụn, hỗn loạn thành một mớ bòng bong.
“Tớ nên làm gì đây, Akira-chan?!”
Ngay khi tôi vừa gào lên trong sự tuyệt vọng cùng cực, tiếng chuông cửa bỗng dưng vang lên lạnh lùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
