Em có thật là thiên thần của anh không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 681

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2542

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Vol 2: <<Đang tiến hành>> - Chương 10

Chương 10

Trans + Edit: Ph4ng:3

---

Anju đã hạ quyết tâm quay trở lại, nút thắt lớn nhất coi như đã gỡ bỏ nhưng hằng hà sa số những thử thách khác vẫn còn đang chực chờ phía trước.

Trong khi đó, núi công việc của tôi thì cứ ngày một chất cao như núi.

“Nàyyy, chị có đang nghe em nói gì không đấy?”

Việc chăm sóc tâm lý cho một cô nàng Idol đang nản lòng vì thiếu hụt sự nổi tiếng thực sự là một bài toán nan giải.

Dù động lực của con bé đã chạm đáy, nhưng bảo con bé hãy từ bỏ đi chắc chắn không phải là một phương án khả thi.

Thành thật mà nói, dự án Idol ảo cho đến giờ vẫn chưa thu về kết quả nào đáng kể. Tôi vẫn cần thêm rất nhiều lần thử sai nữa mới mong đạt tới mức doanh thu mà ban lãnh đạo kỳ vọng.

Quản lý Akira lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Việc Anju quyết định trở lại đã thổi một luồng sinh khí mới vào các buổi tập của con bé, nhưng sự nhiệt huyết thái quá đó đôi khi chạm đến ngưỡng liều lĩnh.

Dù tôi có khuyên bảo con bé nên chậm lại, Akira vẫn khăng khăng giữ vững lập trường của mình. Có lẽ tôi phải áp dụng những biện pháp mạnh tay hơn để ép con bé được nghỉ ngơi đầy đủ.

“Này, Mao?!”

“...Cái gì thế?”

“Chị gọi em đến đây làm gì nếu định ngó lơ em như thế hả?”

Người đang gõ ngón tay lên mặt bàn và lườm tôi đầy hậm hực chính là Anna.

Phải rồi, tôi đang trong buổi gặp mặt với cô nàng này. Tôi đã vô tình để tâm trí đi hoang ngay khi câu chuyện chuyển hướng sang những chủ đề tầm phào.

“Chính em mới là người cứ lôi mấy chuyện vô bổ ra kể mãi đấy.”

“Ý chị là sao hả?!”

Anna cao giọng đầy bất bình.

Mỗi khi em ấy lên tiếng, tôi lại không nhịn được mà để mắt đến sự phập phồng nhẹ nơi lồng ngực đối phương. Một chi tiết đầy khiêu khích khiến tôi không khỏi cảm thấy xao nhãng.

“Không hề vô bổ chút nào nhé! Chuyện này ảnh hưởng trực tiếp đến trạng thái tinh thần của em đấy!”

“Chị sẽ không cho phép em gặp Yuu-kun thêm lần nào nữa đâu. Chỉ riêng việc phải hứng chịu cơn lôi đình của Akira thôi cũng đủ khiến chị kiệt sức rồi.”

Anna phồng má, trưng ra vẻ mặt hờn dỗi tức thì.

Cái cách em ấy dễ dàng vận dụng những biểu cảm nũng nịu đầy tính toán ấy thực sự khiến người ta không thể không dè chừng.

Cứ ngỡ mọi chuyện với Anju đã dàn xếp xong xuôi và tôi có thể thở phào nhẹ nhõm, thì Akira lại đột ngột trút một cơn mưa chỉ trích xuống đầu tôi.

Tất cả chỉ vì tôi đã lén lút cho phép Yuu-kun gặp gỡ Anna mà không báo trước cho con bé một lời.

Akira đã vô cùng giận dữ, tra hỏi tôi tại sao lại để cậu ấy ở riêng với “một người đàn bà nguy hiểm và lẳng lơ như thế”.

Có vẻ như Yuu-kun đã trở thành tâm điểm chú ý của con bé, nhưng nhìn tình hình này, tôi e rằng mọi chuyện không chỉ đơn giản là sự ưu ái thông thường.

Tôi thở dài đầy bất lực.

“Tất cả cũng tại em mà mọi chuyện mới rối tung lên như thế này đây.”

Anna nghiêng đầu, tự chỉ ngón tay vào mình với vẻ mặt ngây thơ giả tạo đến phát ghét.

“Hả? Em á? Tại sao chứ?”

“Vì em đã lôi Yuu-kun vào khách sạn!”

“Cái—làm sao chị biết được chuyện đó? Em không nghĩ cậu nhóc đó lại đi báo cáo với chị đâu.”

“Dĩ nhiên là cậu ta chẳng nói gì rồi. Nhưng một tay phóng viên của tờ Buntou đã chụp được ảnh hai đứa đấy.”

“Buntou á?! Không đời nào. Em sắp được lên báo sao? Cuối cùng em cũng được ra mắt trên Buntou rồi à? ...Hừm, nhưng em không nghĩ cái tít kiểu ‘Nữ diễn viên AV bị bắt gặp vào khách sạn cùng một người đàn ông ở khu trung tâm!’ lại tạo được nhiều tiếng vang đâu.”

Bất chấp cái vẻ phấn khích đầy quái gở của em ấy, tôi vẫn kiên quyết xoáy sâu vào trọng tâm vấn đề.

“Nghe cho kỹ đây, Yuu-kun hiện giờ là người cực kỳ quan trọng đối với cả Akira lẫn Anju. Em có hiểu điều đó nghĩa là gì không? Nghĩa là đám săn tin sẽ luôn bám sát gót thằng bé như hình với bóng. Mỗi khi em bày trò quậy phá và lọt vào ống kính, không chỉ cái ghế quản lý của chị bị đe dọa, mà nó còn khiến trạng thái tâm lý vốn đã mong manh của Akira sụp đổ hoàn toàn đấy!”

“Hừm... Em không hiểu lắm.”

Anna chạm nhẹ ngón tay lên má, ánh mắt xa xăm như đang mải suy nghĩ về điều gì đó, mà tôi dám cá là chẳng có gì thực sự nghiêm túc cả.

“Vậy thì, chúng em cứ gặp gỡ nhau trong bí mật là được chứ gì?”

“Vấn đề không nằm ở đó, đồ ngốc này!”

Đúng như tôi dự đoán, em ấy chẳng thèm mảy may để tâm đến mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Tôi gằn giọng, cố kéo Anna trở lại thực tại.

“Tại sao em lại khao khát gặp cậu ta đến thế? Với hạng người như em, cậu ta chẳng phải cũng chỉ là một trong số vô vàn gã đàn ông vây quanh thôi sao?”

Nghe đến đây, Anna khẽ cau mày rồi tặc lưỡi tỏ vẻ không hài lòng.

“Ngay cả chị cũng nghĩ về em như vậy sao, Mao? Đau lòng thật đấy. Em vốn dĩ là người cực kỳ chân thành trong các mối quan hệ tình cảm đấy nhé.”

“Ồ, thật vậy sao? Vậy thì giải thích xem tại sao em cứ bám lấy Yuu-kun dai như đỉa thế hả?!”

“Trước hết là vì khuôn mặt, cậu nhóc trông cực kỳ đáng yêu. Đúng gu em luôn mà.”

“Ugh, thật hết thuốc chữa với em rồi.”

“Ngoài ra, em còn thích tính cách của cậu nhóc nữa. Đó là kiểu người luôn âm thầm ủng hộ người khác một cách kiên định, nhưng lại luôn khiêm tốn đến mức tự hạ thấp sự hiện diện của chính mình. Điều đó khiến em muốn được dẫn dắt cậu ấy thật tử tế, để cậu ấy hiểu ra rằng bản thân mình xứng đáng và quan trọng đến nhường nào.”

Tôi đành giữ im lặng vì thực lòng cũng đồng tình với ý thứ hai. Bản thân tôi gần đây cũng đã làm một việc tương tự và đầy dư thừa như thế.

Cậu ấy rất giỏi trong việc bày tỏ cảm xúc chân thành đối với những thứ mình thích. Hơn nữa, cậu ấy không hề mù quáng chạy theo đam mê mà luôn đặt vị trí của người khác lên hàng đầu.

Tôi hoàn toàn thấu hiểu lý do tại sao cả Akira lẫn Anju lại quý mến cậu nhóc đến vậy. Thế nhưng, nếu để Anna nhúng tay vào thêm nữa, mớ hỗn độn này chắc chắn sẽ chỉ càng thêm rối rắm mà thôi.

“Dù sao đi nữa! Chị cấm em không được gặp Yuu-kun! Chị cũng sẽ không đời nào cung cấp thông tin liên lạc của cậu ta cho em đâu!”

“Ôi thôi nào! Sau khi em đã dốc hết gan ruột kể cho chị bao nhiêu chuyện về Anju, coi như em làm công không cho chị à?”

“Chẳng phải chị đang chiêu đãi em đi uống đây sao?”

“Quá bèo bọt!”

Đúng lúc đó, tôi chợt nhớ ra một điều tối quan trọng mà mình vẫn chưa kịp hỏi.

“Em... vẫn chưa ngủ với Yuu-kun đấy chứ?”

Akira đã cứ rêu rao mãi về việc hai người họ dắt nhau vào khách sạn và không bước ra suốt hai tiếng đồng hồ.

Khoảng thời gian đó vốn quá đủ để em ấy có thể hành sự từ A đến Z, thậm chí là thong thả ngâm mình trong bồn tắm cũng nên.

Sẽ chẳng có gì lạ nếu một người mang tâm lý dè dặt và mắc chứng sợ phụ nữ nặng nề như Yuu-kun lập tức tháo chạy ngay từ những phút đầu tiên.

Anna phồng má trước câu hỏi của tôi với gương mặt lộ rõ vẻ không hài lòng.

“Cậu ấy từ chối em rồi.”

“Dĩ nhiên là thế. Thằng bé đó vốn cực kỳ dị ứng với phái nữ, chính em cũng đã nhận ra điều đó rồi còn gì?”

“Chính vì thế nên em mới phải tốn công xoa dịu, ở bên cạnh lắng nghe và trao cho cậu ấy một cái ôm vỗ về để cậu ấy thấy thoải mái hơn đấy chứ. Cậu nhóc ấy cũng đã dần mở lòng, không còn vẻ sợ hãi ban đầu nữa, nhưng dường như vẫn chưa sẵn sàng để bước ra khỏi vùng an toàn của mình.”

“Hả? Em mà cũng biết làm mấy việc như tư vấn tâm lý cơ à?”

Sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt tôi, nhưng Anna chỉ khẽ cười khúc khích.

“Trước khi trở thành Idol, em từng phải đi gặp bác sĩ tâm lý vì không chịu nổi sự lạm quyền cùng những hành vi quấy rối tình dục của lão sếp cũ. Em chỉ đang bắt chước lại đúng cách nói chuyện của vị bác sĩ đó thôi.”

“Ồ, ra là vậy... Thế có hiệu quả không?”

“Cũng có đôi chút.”

Anna đáp, đôi mắt nheo lại đầy ẩn ý rồi quay sang nhìn tôi.

“Nhưng chị biết không, em nghĩ vấn đề của cậu ấy sâu sắc hơn thế nhiều. Em dám chắc cậu nhóc vẫn chưa kể hết mọi chuyện cho chị nghe đâu. Yuu-kun hoàn toàn nhận thức rõ và thừa nhận những ham muốn bản năng của mình, nhưng lại luôn mang nỗi sợ rằng mình sẽ áp đặt chúng lên phụ nữ.”

Anna buông một tiếng thở dài, khẽ lắc đầu như đang thương cảm cho một sự cứng nhắc quá mức.

“Cứ mãi dằn vặt về chuyện đó thì sẽ ngột ngạt lắm. Cậu ấy dù sao cũng là con người, lại còn là một chàng trai đang tuổi lớn nữa chứ...”

“Và em thì lại quá nuông chiều ham muốn của chính mình.”

“Chuyện đó là đương nhiên! Em đã thoát khỏi những xiềng xích của xã hội rồi, thật lãng phí nếu không được sống và làm những gì mình thực sự khao khát!”

Nghe câu trả lời đầy vẻ thách thức đó, tôi chỉ biết nở một nụ cười mệt mỏi đầy bất lực.

Anna vẫn luôn như vậy, chỉ làm những gì mình muốn và luôn thực hiện chúng một cách cực kỳ triệt để.

Tôi đoán rằng đó là hệ quả tất yếu sau những năm tháng dài đằng đẵng phải cam chịu trong môi trường công sở khắc nghiệt trước khi dấn thân vào con đường Idol.

Thế nhưng, tôi chưa bao giờ thấy ghét Anna vì điều đó cả. Em ấy đơn giản là không phù hợp để làm một thần tượng mà thôi.

“Nếu cậu ấy có được một trải nghiệm thành công trong việc xây dựng mối quan hệ với cô gái mình thích, có lẽ cậu ấy sẽ sớm hồi phục thôi.”

Anna nói với vẻ đầy chiêm nghiệm, rồi đột ngột ngẩng cao đầu.

“Đó là lý do nếu cậu ấy hẹn hò và làm 'chuyện ấy' thật nhiều với em, chắc chắn cậu ấy sẽ sớm vượt qua được chứng sợ phụ nữ ngay thôi!”

Trước lời tuyên bố xanh rờn của Anna, tôi chỉ biết nhướng mày phản bác đầy hoài nghi.

“Tại sao em lại mặc định là thằng bé thích em đến thế chứ?”

“Thì cậu ấy đã mua phim của em còn gì.”

“Hả? Yuu-kun á? Ha ha, thật sao?”

“Thật mà. Ngày nào cậu nhóc đó cũng xem luôn đấy.”

“Em lại nói quá cái đoạn 'ngày nào cũng xem' rồi. Akira cứ bám lấy thằng bé như hình với bóng suốt cơ mà.”

Càng nói, tôi càng không nén được nụ cười đang hiện rõ trên môi. Sau tất cả lớp vỏ bọc điềm tĩnh và nhút nhát đó, thằng bé thực sự vẫn chỉ là một chàng trai trẻ với những bản năng hết sức bình thường mà thôi.

Khi Akira lần đầu giới thiệu Yuu-kun, tôi đã không khỏi lo lắng đến mức cực độ.

Bất kể niềm tin tuyệt đối mà con bé dành cho cậu nhóc, sự thật hiển nhiên vẫn chẳng thể thay đổi rằng cậu ấy là một người đàn ông.

Sẽ chẳng có gì lạ nếu cậu ấy bị thôi thúc bởi nhu cầu kiểm soát hay những dục vọng cá nhân tầm thường.

Chính vì vậy, tôi đã luôn giữ thái độ cảnh giác cao độ trong mọi tình huống.

Thế nhưng, thời gian qua, cậu nhóc đó đã chứng minh mình là một sự tồn tại hoàn toàn khác biệt.

Chẳng hiểu sao, có lẽ vì sự tin tưởng tôi dành cho cậu ấy ngày một lớn, mà tôi đã vô tình lờ đi một thực tế trần trụi rằng cậu nhóc cũng sở hữu những khao khát bản năng như bao người đàn ông khác.

“Ra là vậy, ra là vậy...”

Tôi gật đầu liên tục, lòng chìm sâu vào những dòng suy nghĩ.

Yuu-kun đã cống hiến một phần lớn cuộc đời mình để ủng hộ các hoạt động Idol của Akira và Anju, thậm chí sự hy sinh đó còn lớn lao hơn nhiều so với những gì tôi từng hình dung.

Điều này khiến tôi không khỏi tự vấn, liệu mình có đang vô tình gây ra cho cậu nhóc quá nhiều đau khổ hay không.

Bằng cách tận dụng sự e dè trong việc bộc lộ ham muốn của Yuu, tôi đã vô hình trung giam cầm cậu ấy vào ngay giữa môi trường đầy rẫy sự hiện diện của những Idol mà cậu ấy hằng yêu thích.

Liệu đối với một người đàn ông bình thường, toàn bộ sự sắp đặt này có phải là một địa ngục trần gian đầy đọa đày hay không?

“Maooo?”

“Hửm?”

“Chị lại thẫn thờ nữa rồi đấy. Chúng ta đã đi chệch khỏi chủ đề chính hơi bị lâu rồi, rốt cuộc thì hôm nay chị gọi em ra đây để bàn chuyện gì vậy?”

Ồ, phải rồi. Tôi gọi Anna đến để họp, vậy mà ngay khi vừa chạm mặt, em ấy đã lập tức đòi thông tin liên lạc của Yuu-kun. Phải mất một hồi lâu chúng tôi mới quay lại được vấn đề cốt lõi.

“Này, em có muốn thử sức với vai trò Idol ảo không? Chỉ cần lên sóng mỗi tuần một lần thôi là được.”

“...Idol ảo? Đó là cái gì?”

Tôi bắt đầu giải thích cho Anna về dự án Idol ảo.

Dù vẫn còn đó vô vàn vấn đề hóc búa cần cân nhắc, nhưng hiện tại, mục tiêu tối thượng của tôi là phải giải quyết cho xong núi công việc đang đè nặng trên vai.

Còn những chuyện khác, cứ để sau rồi tính vậy.

***

“Tôi cứ thấy có điềm gì đó chẳng lành khi bị cô gọi ra thế này.”

Tôi cũng chẳng lấy gì làm thoải mái khi phải triệu tập gã đàn ông này.

Ngay sau cuộc gặp với Anna, đã đến lúc tôi phải bước vào cuộc thương thảo đầy cân não với gã râu ria khả nghi đối diện.

Chúng tôi chọn đúng quán Izakaya lần trước, nhưng lần này không gian chỉ dành riêng cho hai người.

“Kasugai-san, tôi nghe Akira nói dạo này anh cứ hay xía mũi vào chuyện riêng của Anju đúng không?”

“...Chà, giấu giếm lúc này cũng chẳng ích gì. Phải, tổng biên tập đang hối thúc tôi đào bới xem rốt cuộc Anju Majima đang làm cái quái gì suốt thời gian qua.”

Yoshiharu Kasugai, phóng viên của tờ Buntou.

Trong cái nghề quản lý này, những kẻ chuyên săn tin từ tạp chí lá cải luôn bị coi là kẻ thù không đội trời chung. Thế nhưng, giữa tôi và gã ta lại tồn tại một mối quan hệ cộng sinh đầy nợ nần.

Khi nhãn đĩa của Akira vướng vào vụ bê bối bị phanh phui trong buổi hòa nhạc trước, Buntou là tờ báo lớn tiếng nhất đòi truy cứu trách nhiệm, dẫn đầu bởi chính bài viết của Kasugai.

Chính tôi là người đã trao cho gã ta cơ hội độc quyền để viết câu chuyện đó đầu tiên, và kết quả là số báo đó của Buntou đã bán chạy như tôm tươi.

Đó là một thỏa thuận đôi bên cùng có lợi, và lần này tôi cũng đang đặt cược vào một kịch bản tương tự.

“Tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề luôn. Nhờ anh xử lý bức ảnh này, cứ làm như thể chính anh là người đã kỳ công săn đuổi và chụp được nó vậy.”

Tôi dứt khoát rút một tấm hình từ trong túi ra, đặt lên bàn ngay trước mặt Kasugai.

Gã phóng viên nhìn tôi với vẻ dò xét đầy cảnh giác trước khi dời sự chú ý sang thứ tôi vừa đưa ra.

“Đây là...”

Ánh mắt gã đảo qua đảo lại giữa tấm hình và tôi.

“Trong ảnh là Anju và Akira đang đi cùng nhau, trông hai đứa cực kỳ thân thiết đúng không?”

“Tôi nhìn là hiểu ngay rồi, nhưng mà...”

Sự ngập ngừng hiện rõ trong tông giọng của gã.

Thực chất, tôi đã bí mật chụp lại khoảnh khắc hai đứa trẻ hòa giải và đang trò chuyện vui vẻ ngay bên ngoài căn hộ của Anju.

“Tôi cần anh giữ kín miệng chuyện này. Trong ba tuần nữa, tại buổi hòa nhạc của Akira, Anju sẽ xuất hiện đầy bất ngờ và việc tái hợp Ripqle cũng sẽ chính thức được công bố công khai.”

“Lại hào phóng đến mức đáng ngờ rồi đấy nhỉ?”

Kasugai buông lời mỉa mai, đôi mắt nheo lại đầy hoài nghi về lý do tại sao tôi lại sẵn sàng dâng tận tay toàn bộ thông tin mật này cho anh ta. Một phản ứng thận trọng hoàn toàn tự nhiên.

“Với bức ảnh đó, tôi muốn anh chấp bút một bài báo khơi gợi về khả năng Ripqle quay trở lại.”

Sau một hồi im lặng, gã ta buông một tiếng thở dài rồi nở nụ cười gượng gạo.

“Ra là vậy sao?”

“Anh và Buntou đã theo sát vụ này bấy lâu, nên anh sẽ có đủ uy tín đối với cộng đồng người hâm mộ Idol.”

“Tôi không chắc đâu. Những tin đồn nhảm kiểu này vốn luôn là kẻ thù số một trong mắt đám fan cuồng mà.”

“Dù vậy, chúng ta hoàn toàn có khả năng khiến họ phải lung lay và tự nhủ rằng ‘Biết đâu chuyện này là thật đấy’.”

Kasugai châm một điếu thuốc rồi gật đầu.

“Nghĩa là tôi sẽ trở thành người phát súng đầu tiên về sự trở lại của Ripqle đúng không? Và rồi cô sẽ mượn tay tôi để thổi bùng sức nóng cho buổi hòa nhạc của Akira. Đó là toàn bộ kế hoạch sao?”

“Chính xác. Anh thấy sao?”

Tôi đưa mắt nhìn thẳng, gửi gắm một lời thách thức đầy khiêu khích.

Gã phóng viên rít thêm vài hơi thuốc dài rồi cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, dù nét mặt vẫn phảng phất vẻ miễn cưỡng.

“Tôi chẳng thích thú gì cái việc phải nhảy theo bản nhạc do cô soạn sẵn đâu, nhưng thú thật là hiện tại tôi cũng không ở vị trí để mà kén chọn. Lần này tôi sẽ theo cô tới cùng.”

Vừa nói, Kasugai vừa thản nhiên kéo bức ảnh.

“Nhưng đừng nghĩ lúc nào cô cũng có thể dắt mũi tôi theo ý mình được đâu đấy.”

Gã phóng viên cảnh báo bằng một cái nhìn sắc lẹm. Tôi chỉ mỉm cười điềm nhiên đáp lại bằng một cái gật đầu.

“Tất nhiên rồi. Chúng ta chỉ bắt tay khi lợi ích của đôi bên gặp nhau thôi mà, phải không?”

Nghe câu trả lời đầy thực dụng của tôi, Kasugai gật đầu tỏ vẻ mãn nguyện.

“Chính xác. Tôi sẽ không đời nào để mình bị biến thành một con tốt thí trên bàn cờ của cô đâu.”

Nhìn điệu bộ của gã, tôi thầm cười khẩy trong lòng.

Những kẻ cứ thích rêu rao về bản lĩnh và đạo lý kiểu đó, thường lại chính là những kẻ dễ bị thao túng nhất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!