Chương 11
Trans + Edit: Ph4ng:3
---
“...Chị bảo là hai mươi ngàn món đồ lưu niệm sao?”
Tôi hoảng hốt hỏi lại khi nhìn chằm chằm vào Mao-san đang nằm bò ra bàn họp với vẻ mặt kiệt quệ.
“Liệu Zepp DiverCity có thực sự lớn đến thế không...? Ý em là, quy mô của nó thì khỏi bàn rồi, nhưng liệu chúng ta có thực sự bán sạch được tận hai mươi ngàn món đồ lưu niệm không?”
“Sức chứa ở đó còn chưa đầy hai nghìn năm trăm người.”
“K-Khoan đã... Vậy tính ra mỗi người hâm mộ phải thầu ít nhất tám món đồ sao?”
“Vô lý hết sức đúng không?! Hoàn toàn bất khả thi luôn ấy chứ! Chị thề là chúng ta bị chơi xỏ rồi! Không thể tin được là chị lại sập cái bẫy rẻ tiền của lão chủ tịch chết tiệt đó!”
“Chị thực sự không nên nói về cấp trên bằng giọng điệu đó đâu…”
Tôi thầm lo lắng trước cách Mao-san nói năng quá đỗi táo bạo về sếp mình, nhưng có vẻ chị ấy chẳng mảy may bận tâm đến điều đó nữa.
“Trong trường hợp xấu nhất, có lẽ mỗi chúng ta sẽ phải tự bỏ tiền túi ra mua một trăm món…”
“E—Em không có nhiều tiền đến thế đâu...!”
“Vậy thì em mua năm mươi món thôi! Chị, Akira và Anju mỗi người sẽ thầu một trăm món. Nếu cần thiết, chị sẽ phải muối mặt nhờ vả cả Anna lẫn tất cả các đối tác khác mua giúp một ít…”
Dù là năm mươi món thì với em vẫn là nhiệm vụ bất khả thi mà...
Lắng nghe Mao-san lẩm bẩm trong vô vọng, tôi không kìm được mà bày tỏ ý kiến chân thành của mình.
“...Nhưng nếu làm vậy, chẳng phải chúng ta đang đi ngược lại mục đích ban đầu sao?”
Nghe thấy câu đó, chị ấy rã rời ngẩng đầu lên nhìn tôi, đôi môi khẽ mím lại đầy vẻ hậm hực.
“Dĩ nhiên là chị biết rõ điều đó chứ...”
“Em xin lỗi vì đã nói một điều ngớ ngẩn như vậy...”
“Không, chính chị mới là người phải xin lỗi vì những lời điên rồ vừa nãy.”
Mao-san thở dài một tiếng rồi ngồi thẳng dậy, cố gắng lấy lại phong thái chuyên nghiệp vốn có.
“Phải rồi. Sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu chúng ta không thể khiến các fan thực sự muốn mở hầu bao. Dù đang bị lão chủ tịch ép uổng, nhưng sự thật là nếu thiếu đi những kỳ vọng cao ngất ngưởng như vậy, chúng ta sẽ chẳng thể tạo ra cú hích nào đáng kể cho chặng đường sắp tới.”
Mao-san lẩm bẩm như thể đang tự trấn an bản thân, rồi đột ngột đứng phắt dậy đầy khí thế.
“Nhưng chúng ta không thể cứ chỉ biết dựa dẫm vào màn trình diễn của Akira và Anju mà không làm gì cả!”
Chị bất ngờ quay phắt sang nhìn tôi, ánh mắt rực lửa.
“Chị cần sự giúp đỡ của em.”
“Hể, e—em sao?”
Tôi ngơ ngác hỏi lại, nhưng Mao-san đã khẳng định đầy quyết đoán.
“Đúng vậy! Chị muốn nghe ý kiến từ góc độ của một người hâm mộ. Kiểu đồ lưu niệm như thế nào mới đủ sức khiến em sẵn lòng móc túi mua tận tám món cùng lúc?”
Ra là vậy, tôi đã bắt đầu hiểu vấn đề nằm ở đâu.
Thực tế là khi nhìn vào đống đồ lưu niệm của các idol, tôi thường có cảm giác chúng hơi “lệch tông”—theo nghĩa là chúng chẳng giống những thứ mà một fan thực thụ sẽ khao khát sở hữu.
Lẽ dĩ nhiên, tôi sẽ không bao giờ phí tiền cho những món đồ như vậy.
Tuy nhiên, trong tình cảnh ngặt nghèo này, nếu chỉ tập trung vào việc tạo ra những món đồ lưu niệm chất lượng thôi thì dường như vẫn chưa phải là giải pháp cốt lõi để tháo gỡ vấn đề.
“Dù có đưa ra hàng loạt món đồ hấp dẫn, người ta vẫn sẽ cân nhắc dựa trên túi tiền và sở thích cá nhân thôi. Tất nhiên, những fan cứng nhiệt thành có thể mua trọn bộ, nhưng số lượng đó chẳng thấm tháp gì để lấp đầy một khán đài gần hai ngàn năm trăm chỗ ngồi cả.”
Tôi tiếp tục phân tích trong khi Mao-san lắng nghe một cách chăm chú.
“Hiện tại, em không nghĩ chất lượng của mấy món đồ đó là vấn đề tiên quyết. Dẫu biết rằng đồ xịn thì lúc nào cũng tốt hơn...”
“Chị hiểu.”
“Nhưng cái chúng ta thực sự cần là một ‘chiêu trò’ đủ sức hấp dẫn để thôi thúc họ mua tận tám món cùng lúc.”
“Chiêu trò sao? Ví dụ là gì?”
“Chẳng hạn, nếu mua đủ tám món, người hâm mộ sẽ nhận được một mã QR đặc biệt. Quét mã đó, họ có thể xem một video độc quyền của cả Akira và Anju... hoặc đại loại thế...”
Nhìn thấy đôi mắt chị ấy bắt đầu sáng rực lên đầy vẻ phấn khích, giọng tôi cứ thế nhỏ dần rồi tắt hẳn.
“Phải... phải rồi! Chính là nó!”
Mao-san đứng phắt dậy, vò rối mái tóc tôi một cách đầy phấn khích.
“Chị biết là hỏi em là chuẩn bài mà! Đó chính xác là thứ chúng ta đang thiếu!”
“Nhưng nếu chỉ ép họ mua đúng tám món thì thô thiển quá, cảm giác như mình đang cưỡng ép ‘mua hết đi’ vậy. Nhiều người sẽ bài xích chuyện đó. Thay vào đó, mình có thể thay đổi độ dài hoặc nội dung video tùy theo việc họ mua hai, bốn hay tám món... Ơ, chị bỏ tay ra đã!”
“Phải, phải, ngon luôn!”
Mao-san vẫn không ngừng vò đầu tôi trong cơn hưng phấn tột độ.
“Tuyệt vời! Chị biết là có thể tin tưởng vào em mà! Chốt phương án đó nhé!”
“Hả?! Chị chắc là ổn khi quyết định nhanh thế chứ?”
“Chứ còn gì nữa? Chẳng phải em là một fan Idol chính hiệu sao? Ý kiến của em là thực tế nhất rồi.”
“Vâng... thì đúng là việc được xem những thước phim độc quyền luôn khiến fan phát cuồng.”
“Nếu nghĩ ra thêm gì nữa thì cứ email cho chị bất cứ lúc nào nhé!”
“V-vâng...”
Mới lúc nãy Mao-san còn xìu như bánh bao vào buổi chiều, vậy mà giờ đây chị ấy đã hoàn toàn hồi phục.
Sự thay đổi chóng mặt này khiến tôi kinh ngạc, nhưng thú thật, cảm giác được tin tưởng dựa trên góc nhìn của một fan như tôi cũng chẳng tệ chút nào.
“Á, muộn thế này rồi sao!”
Chị ấy nhìn đồng hồ rồi vội vàng đứng dậy.
“Chị phải đi kiểm tra studio VR đây!”
“Ơ, vâng. Vậy... em nên làm gì bây giờ?”
Gần đây tôi nghe Mao-san nhắc đến từ "VR" khá thường xuyên. Tò mò nên tôi cũng có tìm hiểu qua.
Trước đây, việc tương tác với Idol đòi hỏi phải đi xem concert hoặc dự các buổi bắt tay, gặp mặt.
Thế nhưng, hiện tại đang rộ lên trào lưu nội dung mà chuyển động của người thật được đồng bộ hóa với nhân vật 3D, cho phép fan tương tác với những Idol bước ra từ thế giới anime.
Ngay tại Fair-Lily Production cũng đã có hai Idol ảo ra mắt. Dù tôi chưa nghe danh họ bao giờ, chứng tỏ họ vẫn chưa thực sự bùng nổ, nhưng việc Mao-san nhắc đến liên tục cho thấy công ty đang dồn lực vào mảng VR này.
“Em qua phòng tập kiểm tra Akira và Anju giúp chị nhé. Hai đứa chắc cũng sắp xong rồi đấy. Nếu thấy Akira tập quá sức thì nhớ ngăn con bé lại.”
“Cái gì cơ...? Nhưng em hoàn toàn là người ngoài mà...”
“Cứ bảo với huấn luyện viên là em đến để ‘hỗ trợ Mao Ashida’, cô ấy sẽ hiểu thôi. Phòng ở tầng bảy nhé. Xong việc thì cứ cho hai đứa về rồi em cũng về luôn đi. Mọi sự nhờ cả vào em đấy!”
Mao-san vội vã rời khỏi phòng họp, để lại một bóng lưng tất bật mà tôi đã quá quen thuộc trong suốt vài tuần qua. Nhìn theo chị, tôi chỉ biết mỉm cười bất lực.
Được tin tưởng thì đúng là thích thật đấy, nhưng cái cảm giác phải lủi thủi đi lại một mình trong văn phòng công ty thế này... nói thật là cứ ngượng nghịu và áp lực sao ấy.
Tôi dọn dẹp lại ghế ngồi, tắt điện rồi rời phòng.
Dù đang đeo trên cổ chiếc thẻ khách có chữ ký tay của Mao-san kèm dòng chữ "Nhân sự được ủy quyền" mà tôi vẫn hằng nghi ngờ về tính pháp lý. Tôi vẫn không nhịn được mà khom mình đầy vẻ khúm núm mỗi khi vô tình chạm mặt ai đó ở hành lang.
Lên đến tầng bảy, trước mắt tôi là một dãy hành lang dài hun hút với những bức tường và cánh cửa giống hệt nhau khiến tôi chẳng biết đâu mà lần.
Tôi đành rón rén ngó qua ô kính trên từng cánh cửa, cố gắng tỏ ra thật tự nhiên để không bị đánh đồng với mấy kẻ biến thái dù chính tôi cũng tự thấy bộ dạng mình lúc này trông cực kỳ khả nghi
Sau vài lần loay hoay tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng thấy bóng dáng của Akira và Anju qua lớp kính.
Akira đang miệt mài thực hiện những bước nhảy điêu luyện trước gương, dưới sự quan sát gắt gao của Anju cùng một người phụ nữ với phong thái đầy quyền uy, có lẽ chính là huấn luyện viên.
Tôi khẽ gõ cửa rồi bước vào. Akira vẫn đang chìm đắm trong từng chuyển động nên chẳng hề hay biết, nhưng vị huấn luyện viên đã nhanh chóng nhận ra sự hiện diện của tôi và tiến lại gần.
“Xin lỗi nhé, có phải cậu định dùng phòng sau ca này không?”
Cô ấy hỏi với vẻ hối lỗi.
Nhận ra cô ấy đang tưởng mình đến để giục giã vì hết giờ, tôi vội vã xua tay lắc đầu.
“Dạ không phải đâu ạ! Em đến để đón Akira và Anju... Hình như giờ tập của hai người đó cũng vừa hết rồi đúng không ạ?”
“Ồ! Ra là vậy. Cậu chắc hẳn là người mà Mao-san đã nhắc tới lúc nãy!”
“Dạ, ha ha...”
Chẳng ngờ Mao-san đã đánh tiếng trước, tôi chỉ biết cười trừ đầy gượng gạo.
“Cậu chịu khó đợi một chút nhé. Một khi Akira-san đã bắt đầu bài nhảy tổng duyệt, con bé sẽ không dừng lại cho đến khi nhạc tắt đâu...”
“Dạ không sao đâu.”
“Cậu có muốn vào xem không?”
Tôi khẽ sững người trước lời đề nghị bất ngờ ấy.
Chợt nhận ra, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến Akira luyện tập vũ đạo.
Cảm giác như tôi vừa chạm tay vào một góc khuất thầm lặng phía sau ánh hào quang của thần tượng khiến lòng tôi bồn chồn không yên, nhưng sâu thẳm bên trong, sự khao khát được nhìn ngắm cô ấy lúc này lại mãnh liệt hơn bao giờ hết.
“Có... có ổn không ạ?”
Tôi rụt rè hỏi lại.
Vị huấn luyện viên vui vẻ đáp “Tất nhiên rồi!” và để tôi vào.
Bước vào phòng tập một cách thận trọng, tôi nhận được cái vẫy tay nhẹ từ Anju. Gương mặt cô ấy khá bình thản, nhưng đôi vai phập phồng theo từng nhịp thở cho thấy cô ấy cũng vừa trải qua một buổi tập cường độ cao.
Tôi khẽ cúi đầu chào lại rồi tiến về phía cô ấy.
“Chào Yuu-kun, cậu vừa họp với Mao-san xong à?”
Anju hỏi khẽ.
Tôi gật đầu xác nhận, cô ấy khẽ thốt lên “Ra là vậy” như đã thấu hiểu toàn bộ vấn đề.
“Vất vả cho cô rồi.”
“Cậu cũng vậy thôi.”
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc, cả tôi và Anju đều tự nhiên hướng mắt về phía Akira đang miệt mài trước gương.
Biểu cảm của cô ấy biến hóa liên tục theo từng nhịp điệu—từ nụ cười rạng rỡ đến nét mặt nghiêm nghị đầy sắc sảo, tất cả đều khớp hoàn hảo với linh hồn của bản nhạc.
Thật đáng kinh ngạc. Dù chỉ khoác trên mình bộ đồ tập bình thường, nhưng thần thái và cường độ trong từng động tác của cô ấy tỏa ra áp lực mạnh mẽ, chẳng khác gì đang đứng trên một sân khấu thực thụ trước hàng ngàn khán giả.
Thế nhưng, có điều gì đó không ổn. Nhịp điệu của cô ấy rất chuẩn, động tác không hề lỗi, nhưng một cảm giác lợn cợn cứ quẩn quanh trong đầu tôi.
Tôi nheo mắt quan sát kỹ hơn để truy tìm điểm bất thường ấy.
“A!”
Tôi vô tình thốt lên.
Anju đứng bên cạnh khẽ cười khúc khích.
“Cậu nhận ra rồi à?”
“Vâng, nhưng... tại sao lại như thế chứ?”
Vũ đạo của Akira đang chậm hơn nhạc một chút. Ban đầu tôi không hề nhận ra vì cô ấy duy trì độ trễ đó một cách cực kỳ khéo léo.
Cô ấy nhảy sau mỗi nhịp khoảng nửa giây, và dường như đó là một sự lựa chọn có chủ đích đầy kiên định.
Vị huấn luyện viên nãy giờ vẫn im lặng quan sát bỗng lên tiếng mà mắt vẫn không rời khỏi Akira.
“Akira đã duy trì bài tập này từ rất lâu rồi. Hồi mới vào nghề, có một lần buổi biểu diễn gặp sự cố thiết bị khiến nhạc bị trễ nhịp so với dự tính.”
“Chỉ mỗi nhạc thôi sao?”
“Đúng vậy. Buổi biểu diễn đó lấy chủ đề kết hợp vũ đạo và hiệu ứng hình ảnh. Hình ảnh thì vẫn chạy đúng tiến độ, nhưng nhạc lại bị chậm... Kết quả là buổi diễn kết thúc mà người hâm mộ không được thưởng thức trọn vẹn những gì họ kỳ vọng.”
Vị huấn luyện viên nheo mắt như đang hồi tưởng lại ký ức xa xăm rồi nói tiếp.
“Con bé đã cực kỳ thất vọng về việc đó... Kể từ bấy giờ, Akira luôn dành thời gian cuối mỗi buổi tập để rèn luyện bài tập khắc nghiệt này.”
“Vậy là Akira đang cố tình nhảy lệch nhịp sao?”
“Phải. Con bé tự ép mình luyện tập nhảy sớm hơn nửa giây, rồi lại trễ hơn nửa giây so với nhịp nhạc.”
Vị huấn luyện viên khẽ nở một nụ cười khổ đầy thấu hiểu khi nhìn về phía học trò mình.
“Với công nghệ ngày nay, chuyện nhạc bị trễ trong một buổi biểu diễn trực tiếp là cực kỳ hiếm, nhưng con bé chưa bao giờ có ý định dừng lại. Nó bảo làm vậy chỉ để đề phòng mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra thôi...”
Trong lúc chúng tôi trò chuyện, Akira vẫn miệt mài với từng bước nhảy.
Chuyển động của cô ấy uyển chuyển và thanh thoát đến mức tựa như một bức tranh nghệ thuật thuần túy, dù thực tế là cô ấy đang nhảy lệch nhịp hoàn toàn với tiếng nhạc đang phát. Đó là một cảnh tượng sững sờ đến lạ lùng.
Tiếng nhạc vang lên theo nhịp 4/4, vốn là một trong những nhịp điệu mà tôi yêu thích nhất.
Để có thể liên tục tạo ra độ trễ so với một tiết tấu quen thuộc như thế, đòi hỏi người thực hiện phải làm chủ hoàn hảo nhịp điệu nội tại của chính mình, tách biệt hoàn toàn khỏi những gì tai đang nghe thấy.
Cô ấy vẫn duy trì sự tập trung cao độ đó mà không một chút dao động. Tôi không kìm được mà khẽ liếc nhìn sang Anju.
Cô ấy đang dõi theo Akira với ánh mắt đan xen giữa sự nghiêm nghị và một chút nản lòng thầm kín.
Anju đã luôn sát cánh bên một người không ngừng nỗ lực đến mức điên cuồng như thế, và chắc chắn cô ấy vẫn sẽ tiếp tục lựa chọn như vậy.
Nhìn bóng dáng Akira miệt mài trong phòng tập, lần đầu tiên tôi thực sự cảm nhận được sức nặng từ những trăn trở mà Anju đang thầm lặng gánh vác trên vai.
Ngay khi nốt nhạc cuối cùng vừa dứt, Akira đứng sững lại với hơi thở dồn dập đứt quãng, cô ấy lập tức quay sang phía vị huấn luyện viên với ánh mắt tràn đầy kỳ vọng.
“Thế nào ạ?”
Vị huấn luyện viên vỗ tay tán thưởng và gật đầu đầy vẻ hài lòng.
“Hôm nay em cũng làm tốt lắm.”
“Thật ạ?! Tuyệt quá! Ơ... sao Yuu cũng ở đây thế này?”
Đôi mắt Akira mở to khi cuối cùng cũng nhận ra sự hiện diện của tôi.
Có lẽ cô ấy vốn đã thấy bóng dáng tôi thấp thoáng qua gương ngay từ lúc tôi bước vào. Nhưng vì quá chìm đắm trong bài nhảy nên cô ấy đã hoàn toàn phớt lờ mọi thứ xung quanh để bảo toàn sự tập trung tuyệt đối.
“Tôi vừa họp với Mao-san xong. Vì chị ấy có việc đột xuất nên đã giao trách nhiệm trông chừng hai người cho tôi.”
“À, ra là vậy! Hmmm... Nhưng tôi vẫn muốn tập thêm một chút nữa...”
Akira nói rồi nhìn về phía huấn luyện viên như muốn xin phép.
Người phụ nữ ấy chỉ mỉm cười ái ngại và lắc đầu từ chối.
“Thế là đủ rồi. Tập luyện quá sức không tốt cho cơ thể đâu.”
“Chỉ một chút nữa thôi! Em muốn khớp nhạc với Anju thêm một lần nữa...”
“Không. Nghỉ ngơi cũng là một phần của công việc đấy.”
“Tch...”
Đôi vai Akira sụp xuống đầy thất vọng, nhưng cô ấy nhanh chóng lấy lại tinh thần và hào hứng trở lại.
“Thế thì đi thay đồ thôi, Anju.”
“Ừ-Ừm.”
“Yuu, xuống dưới lầu đợi đi. Hoặc nếu muốn, cậu có thể ở lại đây xem tụi tôi thay đồ cũng được...”
“T-Tôi sẽ xuống dưới đợi...!”
Đỏ bừng mặt, tôi vội vàng cúi chào vị huấn luyện viên rồi tháo chạy khỏi phòng tập. Tôi thực sự ước cô ấy đừng có trêu chọc mình kiểu đó trước mặt người khác nữa.
***
Tại sảnh tầng một, tôi ngồi lọt thỏm nơi góc chiếc ghế sofa sang trọng một cách kỳ quặc, thấp thỏm chờ đợi Akira và Anju.
Tôi cố tình dán chặt mắt ra phía cửa sổ, vận hết công suất để không vô tình chạm phải ánh nhìn của cô nàng tiếp tân xinh đẹp phía đối diện.
Khi chỉ còn lại một mình, tâm trí tôi lại vô thức trôi về buổi tập của Akira lúc nãy. Hóa ra bấy lâu nay, cô ấy vẫn âm thầm duy trì cường độ rèn luyện khắc nghiệt đến nhường ấy.
Cuộc sống cá nhân của Akira có thể đầy rẫy những buổi tiệc tùng, khói thuốc hay những thói quen chẳng mấy lành mạnh, nhưng chính sự tận tụy đến cực đoan này đã giữ cho thể lực và phong độ của cô ấy chưa bao giờ sụt giảm.
Tôi vốn đã lờ mờ đoán được điều đó, nhưng khi tận mắt chứng kiến...
Tôi đưa tay che miệng, nhìn xuống sàn và thầm thì với chính mình.
“Mình thực sự... yêu điều này.”
Tôi nhận ra mình đúng nghĩa là một gã fan Idol cuồng nhiệt. Tôi yêu cái cách họ nỗ lực đến kiệt cùng như thế.
Mỗi khi được thoáng thấy những giọt mồ hôi và sự cố gắng không ngừng nghỉ phía sau ánh hào quang sân khấu, ngọn lửa muốn ủng hộ họ trong tôi lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Được tận mắt chứng kiến những giây phút thiêng liêng ấy, cảm giác cứ như tôi đang nắm giữ một "đặc quyền" mà kẻ khác phải thèm khát vậy.
“...Dù công việc chính là ưu tiên hàng đầu, nhưng thỉnh thoảng tham gia mấy hoạt động bên lề này cũng đâu có sao?”
Cửa thang máy vừa mở, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Dựa trên trải nghiệm thực tế ngày hôm nay thì tôi thấy việc này cũng chẳng có gì quá sức, bản thân tôi hoàn toàn ổn. Chỉ cần phía công ty đảm bảo minh bạch các khoản hoa hồng trong hợp đồng là được rồi.”
Ngước mắt nhìn lên, người đầu tiên lọt vào tầm nhìn của tôi chính là Mao-san.
Quả nhiên là giọng của chị ấy không sai vào đâu được, thế nhưng ngay khi vừa nhác thấy bóng người phụ nữ đang lững thững bước đi phía sau, tôi đã chẳng thể kìm lòng mà thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc.
Tiếng thốt ấy tuy không quá lớn nhưng lại vô tình vang vọng giữa bầu không khí tĩnh mịch của sảnh chờ, khiến cả hai đồng loạt quay sang phía tôi.
Cả hai quay sang nhìn tôi. Ngay khoảnh khắc đó, Mao-san lộ rõ vẻ mặt kiểu “thôi xong rồi”, trong khi mắt người phụ nữ phía sau thì sáng rực lên.
“Yuu-kun, em đây rồiii!”
Maomi-san gọi lớn rồi lao về phía tôi. Tôi định lùi lại nhưng vì đang ngồi nên chẳng thể đi đâu được.
“Lâu quá không gặp emmm!”
Cô ấy thốt lên rồi nhào tới ôm chầm lấy tôi. Cú va chạm mạnh đến mức tôi suýt nữa thì nghẹt thở.
“Hmmm, em vẫn đáng yêu như ngày nào. Sao lại ngồi đây một mình thế? Muốn về chung không? À, lát nữa chị rảnh nè, đi chơi không em?”
“Này, này, này!”
Mao-san vội lao đến, cố gắng gỡ cô ấy ra khỏi người tôi một cách chật vật.
“Chúng ta phải đi ngay bây giờ!”
“Ơ kìa, sao vậy? Tình cờ gặp nhau thì cứ để tự nhiên đi chứ.”
“Không được! Nếu chúng ta còn nấn ná ở đây...”
Tiếng "ting" của thang máy ngắt lời Mao-san và người mà chị ấy lo lắng nhất đã xuất hiện.
Đảo mắt quanh sảnh, Akira ấy lập tức bắt gặp cảnh tượng giữa tôi và Maomi. Dù đứng từ xa, tôi vẫn thấy rõ ngọn lửa giận dữ trong mắt cô ấy.
“Này—!”
Akira gào lên bằng tông giọng khàn đặc, chẳng giống một Idol chút nào. Anju đứng bên cạnh thì sững sờ vì sốc.
Không chút do dự, Akira lao thẳng về phía chúng tôi.
“A, Akira-chan. Lâu rồi không gặp em nhỉ.”
“'Lâu rồi không gặp' cái con khỉ!”
“Sao mặt mũi nhìn đáng sợ như quỷ sứ vậy?”
“Bỏ cái bàn tay bẩn thỉu của chị ra khỏi người Yuu ngay, đồ biến thái! Đồ lăng nhăng!”
“Thật là thô lỗ! Chị lúc nào cũng sát trùng tay sạch sẽ nhé.”
“Vấn đề không phải ở chỗ đó!”
Mao-san và Akira hợp lực kéo Maomi-san ra, khiến cô ấy cuối cùng cũng phải luyến tiếc buông tôi ra với một tiếng rên rỉ.
“Em vẫn đáng sợ như ngày nào.”
Maomi-san nhận xét với một nụ cười khổ khi nhìn Akira.
Đáp lại, Akira tặc lưỡi và vặn lại sắc lẹm.
“Còn chị thì cái bản mặt vẫn ngứa mắt như cũ! Thật bực mình!”
Thái độ của Akira hung hăng đến mức cảm giác như cô ấy sẵn sàng nuốt chửng lấy Maomi-san vậy.
Bất ngờ, một giọng nói khác vang lên.
“Anna?”
Anju nhìn Maomi-san với đôi mắt mở to kinh ngạc. Maomi-san chỉ khẽ nở một nụ cười dịu dàng rồi giơ tay chào đầy thân thiện.
“Chào em nhé. Đã lâu không gặp rồi, Anju.”
“...Anna!”
Tiếng gọi thốt ra đầy run rẩy, Anju dường như chẳng thể kìm nén thêm sự xúc động đang dâng trào mà lao đến ôm chầm lấy Maomi-san.
“Oaaa, xem kìa, em vẫn ‘vĩ đại’ như ngày nào nhỉ.”
“Chị vẫn khỏe chứ? Có ăn uống điều độ và ngủ đủ giấc không ạ? Chị có chắc là mình không làm việc quá sức đấy chứ?”
“Đừng lo lắng quá thế chứ, chị vẫn đang sống rất tốt mà.”
“R-Ra là vậy... Chỉ là thời gian qua em đã không thể ở bên để theo dõi sát sao mọi hoạt động của chị...”
Anju đỏ mặt ngượng ngùng nhưng đôi tay vẫn cứ ôm khư khư lấy Maomi-san chẳng chịu rời.
“Chị cũng khá nổi tiếng đấy chứ. Lúc nào chị cũng nằm trong top 3 trên các trang web tổng hợp mà. Ngay cả Yuu-kun cũng xem phim của chị kìa.”
“Ồ, thật sao...!”
“Hả?!”
Trời ạ, làm ơn ai đó hãy dừng chuyện này lại đi!
Để né tránh ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo của Akira, tôi chỉ còn biết quay sang cầu cứu Mao-san.
Chị ấy đang đứng lùi phía sau Akira, vừa liên tục cúi đầu vừa lầm bầm những lời xin lỗi đầy hối lỗi.
Tuy nhiên, tôi thừa hiểu đó chẳng phải lỗi của chị và Akira cũng chẳng có lý do gì để giận dữ lên cả.
“Ơ, mà sao Maomi-san lại ở đây thế?”
Khi tôi hỏi, cô ấy khẽ thốt lên “À, phải rồi” và giơ tay làm biểu tượng chữ V sát mặt.
“Chị sắp trở thành Idol ảo của FairPro đấy!”
“Hả, thật sao ạ?!”
“Nhớ dùng máy tính mà theo dõi hành trình của chị đấy nhé, Yuu-kun!”
“Dạ, ha ha...”
Tôi cười gượng, chẳng biết phải trả lời sao cho phải.
“Hôm nay là buổi chạy thử, bọn chị đang kiểm tra lại toàn bộ thiết bị để xem mọi thứ vận hành ra sao thôi.”
Mao-san giải thích thêm vào, Maomi-san cũng lập tức chen ngang đầy hào hứng.
“Đúng vậy đấy! Chị có thể cử động tự do hơn nhiều, cảm giác dễ dàng hơn hẳn so với việc đi quay mấy bộ phim VR thông thường.”
“D-Dạ, em hiểu rồi...”
Tôi khẽ gật đầu, lòng thầm hiểu cái cụm từ "quay phim VR" mà chị ấy nhắc đến ám chỉ điều gì.
Akira dường như đã cạn sạch kiên nhẫn, lập tức bước tới chộp lấy cánh tay tôi rồi kéo đứng phắt dậy không một chút do dự.
“Đi thôi! Cứ đứng đây nói chuyện với bà chị này chỉ tổ làm cậu thêm 'nhiễm bẩn' mà thôi.”
“A, Akira-chan, cậu không cần phải nặng lời thế đâu...”
Anju lo lắng nhìn qua lại giữa Akira và Maomi-san.
“Cậu lúc nào cũng bênh vực Anna hết! Được thôi, thích thì cứ đi với chị ta đi! Tớ về với Yuu!”
Akira nói bằng giọng hờn dỗi như một đứa trẻ, rồi kéo tôi xềnh xệch về phía lối ra sảnh.
“Chờ chút đã nàooo.”
Maomi-san lên tiếng với một nụ cười đầy ẩn ý.
Ngay lập tức, Akira quay phắt lại, phóng một ánh nhìn sắc lẹm như muốn lườm đối phương.
“Cái gì?!”
“Em nên đi cùng với Anju đi chứ.”
“Không đời nào tôi để chị cướp mất Yuu đâu!”
“Không không, nhầm rồi. Chị sẽ để Mao đưa về mà. Chẳng phải lúc này, việc hai đứa đồng lòng và thấu hiểu nhau là điều quan trọng nhất sao? Chị thực sự không muốn mình trở thành nguyên nhân khiến hai đứa nảy sinh bất hòa đâu.”
Maomi-san nói một cách chân thành.
“Chị đang ủng hộ hai đứa đấy, biết không.”
“Anna...”
Đôi mắt Anju bắt đầu rưng rưng xúc động. Ngay cả ánh mắt sắc lẹm của Akira cũng dao động dữ dội, trông cô ấy lúc này cứ như một chiến binh vừa bị tước mất vũ khí ngay trên tay.
“...Tôi hơi quá lời rồi. Xin lỗi.”
Cô ấy lẩm bẩm một câu đầy vẻ khó xử rồi quay lưng đi.
“Đi thôi, Anju!”
“À, ừ...!”
Anju khẽ liếc nhìn Maomi-san lần cuối rồi nở một nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai.
“...Hẹn gặp lại chị nhé, Anna.”
“Lúc nào đó chúng mình đi ăn tối chung nha.”
“Vâng, chắc chắn rồi ạ!”
Sau khi trao nhau một nụ cười đầy thấu hiểu, Anju rảo bước chạy về phía Akira đang đợi sẵn.
“Đi thôi nào!”
Nghe tiếng gọi của Anju, Akira chỉ hừ mạnh một tiếng đầy hờn dỗi, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay tôi không buông rồi lôi tuột ra phía lối thoát.
Trong lúc bị kéo đi xềnh xệch, tôi cố ngoái đầu lại thì thấy Maomi-san đang tinh nghịch gửi một nụ hôn gió đầy ẩn ý, còn Mao-san thì chỉ biết vẫy tay chào với gương mặt lộ rõ vẻ khổ sở tận cùng.
Liếc nhìn góc nghiêng gương mặt vẫn còn vương chút bướng bỉnh của Akira, tôi chỉ biết thở dài thầm nghĩ.
Làm người lớn... đúng là chẳng dễ dàng gì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
