Khoảng chừng hai trăm năm trước.
Đó là khoảnh khắc một cặp vợ chồng cùng đứa con thơ vừa đặt chân đến trước cổng thần điện.
“Ông xã, cuối cùng chúng ta cũng đến nơi rồi.
Cora trông vô cùng phấn khích. Cứ như thể cô đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu, gương mặt cô ánh lên vẻ nhẹ nhõm, mãn nguyện.
“……”
Ngược lại, người đàn ông đang ôm đứa bé bạch tạng lại không biểu lộ cảm xúc. Hay đúng hơn, đó là một gương mặt chất chứa những tâm tư phức tạp? Anh có vẻ không thể hiểu nổi tại sao mình lại phải đến một nơi như thế này.
“Cảm ơn ông xã đã tôn trọng ý kiến của em, cuối cùng chúng ta cũng có thể thực hiện ‘kiểm tra tiết hạnh’ rồi.”
Đúng vậy.
Kasta đến thần điện là để được chứng nhận là người đàn ông trong sạch theo yêu cầu của Cora.
“…Anh không hiểu tại sao lại phải làm đến mức này.”
Dù là Kasta đi chăng nữa, anh cũng không thể tránh khỏi cảm giác tủi thân trước hành động không tin tưởng mình của người bạn đời.
Kiểm tra tiết hạnh, được thực hiện bằng quyền năng của Nữ thần Thuần khiết, là một nghi thức phổ biến trong giới quý tộc coi trọng sự trong sạch. Vì vậy, chi phí của nó cũng không hề rẻ, nên anh cảm thấy đây là một sự lãng phí tiền bạc.
Một cuộc kiểm tra trinh tiết đơn giản chỉ tốn 1 Gold (tương đương 10 triệu won), nhưng cuộc kiểm tra tiết hạnh có thể xác định cả đối tượng và số lần quan hệ thì lại phức tạp hơn, tốn tới 3 Gold (tương đương 30 triệu won).
‘Chúng ta chỉ vừa mới ổn định cuộc sống…’
Dù cô ấy đã phất lên nhờ trang trại hươu, nhưng tương lai đâu ai biết trước được chữ ngờ.
Kasta nghĩ.
Nếu xét đến tương lai của một chủng tộc trường thọ, và cả chi phí cho đứa con trai đang mắc chứng bạch tạng, thì vợ anh càng nên tiết kiệm hơn.
“Sao bây giờ anh lại nói vậy? Chuyện này chúng ta đã thống nhất rồi cơ mà?”
“Coco à, hãy nghĩ lại xem. Một cặp vợ chồng đã kết hôn mà lại đến một nơi như thế này thì thật không hay chút nào. Nếu chúng ta tin tưởng lẫn nhau thì đâu cần phải làm vậy…”
“Anh nói gì cơ…?”
Người phụ nữ vốn luôn dịu dàng với chồng bỗng nhăn mặt. Cô biết mình không nên làm vậy, nhưng cơn giận vẫn bùng lên.
Cô hiểu ý chồng muốn nói gì. Đã kết hôn rồi thì không cần phải lật lại quá khứ, và liệu có cần phải làm đến mức này với một người bạn đời luôn khẳng định sự trong sạch của mình hay không.
Thế nhưng…
“Đừng ép em phải tin tưởng vào tiết hạnh của anh. Nếu anh thực sự quang minh chính đại, và nếu anh yêu em, thì chỉ cần làm một cuộc kiểm tra đơn giản là được mà, phải không?”
Cora không hề có ý định lùi bước. Cô vẫn tiếp tục cố chấp. Chắc hẳn bản thân cô cũng đã sớm nhận ra hành động của mình là không đúng.
Nếu là một người đàn ông có hành vi không đoan chính thì còn có thể hiểu được, nhưng đằng này lại nghi ngờ tiết hạnh của Kasta chứ không phải ai khác.
“Em biết, em biết rằng mình đang làm điều không phải với anh khi đã hành hạ anh bấy lâu nay. Nhưng làm sao em có thể ngăn được nỗi bất an cứ trỗi dậy trong lòng đây?”
Dù đã giám sát anh suốt hàng trăm năm, Cora vẫn mắc chứng hoang tưởng ghen tuông. Bởi vì, dù đã trải qua phần lớn cuộc đời bên nhau, hai người đôi khi vẫn có những khoảnh khắc phải xa cách.
Nỗi ám ảnh này càng trầm trọng hơn khi chồng cô rời đi ba năm sau khi chấp nhận lời tỏ tình của cô.
Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên Cora và Kasta đến thần điện.
Trước khi Cora tỏ tình với Kasta, đã có tiền lệ cô đến đây để kiểm tra ‘đồng trinh’ của anh.
Khi đó, vì mối quan hệ là chủ quân và thần tử, cô có thể bịa ra lý do rằng “Ta mong anh trở thành một thánh kỵ sĩ cao quý nên muốn kiểm tra đồng trinh” để lừa dối.
Nhưng sau khi trở thành vợ chồng, những lời nói dối vô nghĩa đó không còn tác dụng nữa. Kasta cũng đã nhận ra từ lâu lý do thực sự mà người bạn đời của mình bắt anh thực hiện kiểm tra đồng trinh. Chính vì vậy, anh cảm thấy chán ghét khi phải đến thần điện.
Tuy nhiên, đó là quan điểm của Kasta.
Cora đã tỏ tình với Kasta không lâu sau khi anh hoàn thành cuộc kiểm tra đồng trinh.
Và người đàn ông này đã để lại một lá thư rồi rời xa cô suốt ba năm.
Ba năm đó cũng là khoảng thời gian chồng cô hoàn toàn thoát khỏi sự giám sát của cô.
Do đó, sự ám ảnh quá mức của Cora đối với Kasta đã nảy sinh một mối nghi ngờ lớn.
Rằng liệu người đàn ông vốn đoan chính bấy lâu nay có phải đã nếm trải da thịt của ả đàn bà này đến ả đàn bà khác rồi mới quay về kết hôn với cô hay không.
Việc anh chấp nhận lời tỏ tình của người con gái đã hành hạ mình cũng có thể là vì anh đã biết được mùi vị của phụ nữ rồi chăng?
“Em cũng đã nói là dạo này em hay gặp ác mộng mà, nhớ không? Em mơ thấy anh và một con khốn lạ hoắc nào đó mà em không hề biết mặt đang lăn lộn trên giường…”
Và nỗi bất an đó đã dẫn đến những ảo tưởng về những chuyện chưa hề xảy ra. Thành thật mà nói, với tính cách của Cora, có lẽ cô đã kiềm chế rất nhiều rồi. Bởi lẽ, tính chiếm hữu của quỷ trắng tuyệt đối không nằm trong phạm trù bình thường.
“Anh đâu thể nào làm những chuyện như vậy sau lưng em chứ?”
“Em biết, em biết.”
“Nếu em biết, thì không có lý do gì để làm cái bài kiểm tra vừa đắt đỏ…”
“Nhưng mà lỡ đâu, chỉ là lỡ đâu thôi, nên em mới bất an. Thôi đừng nói nữa, được không? Em thật sự sắp phát điên rồi.”
Nỗi xót xa bắt đầu hiện rõ trên gương mặt người đàn ông tóc nâu. Cora cố tình quay mặt đi, tránh nhìn chồng. Bởi vì nếu nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của anh, cô sẽ lại mềm lòng mất.
Thay vào đó, cô chỉ nhìn đứa bé một tuổi đang nằm trong vòng tay chồng và viện cớ.
“Daisy, con cũng muốn cha là một người đàn ông trong sạch, phải không?”
“Cora, em đang nói gì với con vậy?”
“Sao thế? Anh nhìn xem. Daisy cũng cười vui vẻ vì cha đến đây làm kiểm tra mà.”
“…Phù.”
Trước hành vi quái gở của người bạn đời, Kasta chỉ biết lắc đầu. Đây có phải cái người ta gọi là ‘kéo nước về ruộng mình’ không? Cora chỉ cảm thấy tủi thân vì chồng cứ liên tục dành cho mình những cảm xúc tiêu cực.
“Sao vậy ông xã, anh cứ phản ứng như thế làm em thấy mình như một người phụ nữ kỳ lạ vậy.”
Cảm thấy mình như một người phụ nữ kỳ lạ ư.
Phải chăng cách diễn đạt đúng phải là ‘vốn dĩ đã là một người phụ nữ kỳ lạ’ rồi?
Dù sao thì, có vẻ như cô ấy không nhận ra điều đó…
Cora yêu chồng đến điên dại.
Nhưng tình yêu quá mức cũng có thể trở thành một căn bệnh tâm thần.
Thời gian trôi qua, và ngay cả sau khi sinh con, thứ tình cảm này vẫn ngày một phình to. Đến mức giờ đây, cô không thể chịu đựng được nếu quá khứ và tương lai của anh không hoàn toàn thuộc về mình.
“Lần đầu tiên của chúng ta, anh cũng quá thành thạo đấy, thật đáng ngờ.”
Đó là kiểu suy nghĩ mà chỉ những người đàn ông ám ảnh về trinh tiết mới có. Kasta đưa một tay lên xoa thái dương, nén tiếng thở dài rồi tiếp tục cuộc trò chuyện.
“Cả hai chúng ta đều là lần đầu, một người chưa từng có kinh nghiệm như em thì làm sao biết được điều đó, anh thật không tài nào hiểu nổi.”
“Ể? Chẳng lẽ, Kaka cũng nghi ngờ sự trong sạch của em sao? Vậy thì chúng ta cùng đi kiểm tra nhé? Cũng phải, nếu chỉ một bên kiểm tra thì sẽ không công bằng.”
“Kh-Không phải ý đó!”
Kasta hoảng hốt xua tay.
Vợ chồng cùng nhau đi kiểm tra đôi sao?
Thế thì khác gì ném toẹt 6 Gold (60 triệu won) ra ngoài cửa sổ đâu?
“Coco, thành thật mà nói. So với anh, chẳng phải em mới là người dễ gặp rủi ro hơn sao?”
Lời Kasta nói quả thực có lý. Dẫu anh có đẹp trai đến mấy, thì đứng trước Cora, người được tôn là đại lục đệ nhất mỹ nhân, anh cũng chỉ thuộc hàng bình thường. Hơn nữa, so với phụ nữ, đàn ông vốn chủ động hơn trong chuyện theo đuổi.
“Nhưng anh chưa từng một lần nghi ngờ tiết hạnh hay sự trong sạch của em.”
Đó là sự phản kháng của người chồng muốn tiết kiệm tiền.
“Hừ!”
Nhưng Cora chỉ hừ lạnh một tiếng rồi nhếch mép cười khẩy.
“Em thì đã đổ máu ở hạ bộ mấy lần rồi nên đã được chứng minh. Còn anh là đàn ông, làm sao mà xác nhận được anh còn tân hay không?”
“Không phải vậy, ý anh…”
Vụt, một cánh tay trắng nõn vòng qua gáy người đàn ông đang cố từ chối. Cora dí sát đôi mắt đỏ vào chồng và gầm gừ.
“Anh. Từ trước đến giờ anh luôn phản kháng thái quá với việc kiểm tra tiết hạnh, có phải vì anh chột dạ không?”
Có vẻ như sự kiên nhẫn của nàng High Elf độc ác đã cạn kiệt. Đôi đồng tử đỏ sáng rực như ngọn lửa của yêu ma.
“Chúng ta nói chuyện cũng chỉ như nước đổ lá khoai thôi, anh biết mà? Dù cái tài ăn nói khéo léo đó của Kaka có thuyết phục được em đi nữa, thì cũng chỉ là tạm thời thôi. Con người hẹp hòi này rồi sẽ lại run rẩy trong bất an. Em đã trải qua chuyện này không biết bao nhiêu lần rồi nên mới nói, bây giờ nghe lời em.”
Cảm thấy áp lực trước sự ám ảnh điên cuồng của vợ, người đàn ông khẽ lảng đầu đi, nhưng Cora liền truy đuổi, áp môi mình lên môi chồng. Rồi thậm chí, cô còn đưa cả lưỡi vào. Dù ngày nào cũng quấn quýt bên nhau, có lẽ cô vẫn cảm thấy khát khao.
Chụt chụt, người đàn ông tóc nâu dù bị vợ đột kích nhưng vẫn không đẩy cô ra. Anh chỉ đặt tay lên mắt con trai để che đi tầm nhìn.
“Anh muốn nhìn thấy vợ mình phát điên sao?”
Một sức mạnh khủng khiếp truyền đến từ cánh tay mảnh khảnh đang ôm chặt lấy cơ thể anh. Kasta lắc đầu khi nghe câu hỏi cuối cùng của vợ.
Trước người vợ đã đạt đến giới hạn, tiếp tục từ chối dường như là một điều không nên làm. Sự ổn định của người bạn đời quan trọng hơn nhiều so với nỗi tủi thân của bản thân, nên có lẽ anh không còn lựa chọn nào khác.
Mống mắt của nàng High Elf phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ. Và tận sâu bên trong, lại chất chứa một nỗi bất an vô tận. Nhìn vào đó, Kasta quyết định gạt bỏ nỗi tủi thân của mình sang một bên.
“Được rồi, chúng ta vào thôi.”
Tay phải ôm lấy người bạn đời.
Tay trái bế lấy máu mủ của mình.
Hiệp sĩ mỉm cười, cảm nhận trọn vẹn thứ hạnh phúc lớn lao đang tràn ngập trong đôi tay.
Phải rồi.
Được hưởng thụ sự xa xỉ đến nhường này, thì có lý do gì mà không thể chiều theo ý nguyện của vợ chứ?
________________________
Cuộc kiểm tra tiết hạnh được tiến hành ngay sau đó.
Và kết quả thì hiển nhiên đến tàn nhẫn.
“Em xin lỗi, em xin lỗi ông xã.”
Quỷ trắng sau khi chứng kiến kết quả kiểm tra, đã rơi nước mắt vì tội lỗi không tin tưởng chồng.
“Và, cảm ơn anh.”
Nụ cười điên loạn nở dưới đôi mắt cô, cũng là niềm hân hoan khi xác nhận được rằng người đàn ông này hoàn toàn thuộc về cô.
190.372.790 VNĐ 아전인수 - tự suy diễn, làm lợi cho bản thân