“Cora à, em mong chờ quá.”
“Thật sao? Nhưng dù là nhà hàng chuyên phục vụ ma cà rồng đi nữa, thì so với món ăn thường ngày của Bathory vẫn chẳng đáng là gì đâu?”
“Dẫu vậy, em hiếm khi được đến những nơi như thế này mà?”
“Vậy nếu hôm nay em thấy bữa ăn vừa ý, thỉnh thoảng chúng ta ghé lại nhé?”
“Vâng, được ạ!”
Một nụ cười trong trẻo nở rộ trên khuôn mặt Bathory. Vốn dĩ, những cô gái đang say trong men tình thường rực rỡ nhất ở khoảnh khắc như thế.
Dù chỉ mới ít phút trước cô vẫn còn giận dỗi Cora vì nhiều chuyện, nhưng hôm nay thấy cô ấy chủ động như vậy, những cảm xúc đó cũng tan biến nhanh như băng dưới nắng sớm.
Cô gái ma cà rồng nhìn quanh với ánh mắt tràn đầy hạnh phúc.
Là một quý tộc trong giới quý tộc, phần lớn bữa ăn của cô đều diễn ra trong lâu đài, nên cơ hội tiếp xúc với những nhà hàng bình dân như thế này tương đối ít. Dù là ma cà rồng, giới quý tộc vẫn chỉ chiếm một phần nhỏ, nên khách lui tới nơi đây phần nhiều là thường dân.
Thủ đô trung tâm đón lễ khải hoàn của anh hùng tràn ngập sức sống. Có thể nói là khác biệt một trời một vực so với tòa lâu đài của gia tộc vốn trống rỗng đến cùng cực? Bởi lẽ, Đại Công gia Akasha, bản gia của Bathory, là nơi tụ tập của những kẻ máu lạnh vô tình.
“Sau khi dùng bữa tối xong, chúng ta ghé suối nước nóng gần đây nhé?”
“…Vâng ạ.”
Trước câu hỏi thản nhiên của Cora, cô gái đỏ mặt gật đầu. Tuy có chút ngượng ngùng, nhưng với người phụ nữ này thì dù có để lộ thân thể cũng chẳng sao. Vì cô ấy là người có trách nhiệm, chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ rơi cô.
Và bởi đang ở tuổi dậy thì, nên dù đôi khi Cora đùa giỡn chạm vào ngực, cô cũng chẳng thấy khó chịu.
…Thậm chí, nói thật lòng thì còn có phần mong chờ nữa là? Trong suốt thời gian Cora gia nhập tổ đội dũng sĩ, cả hai đã không có cơ hội tắm cùng nhau, bởi thế nên sự phấn khích này càng nhân đôi.
Một lúc sau, các món ăn đã gọi được dọn lên bàn. Khoai tây nghiền rưới máu lửng tươi và bít tết tiết hươu ăn kèm rau củ, ngay cả Cora không phải ma cà rồng nhìn cũng thấy khá ngon mắt.
“Oa, Cora, nhìn này.”
“Đến mức phải reo lên vậy sao?”
“Thì lạ quá mà? Với lại, tiết hươu còn là loại tiết em thích nhất nữa chứ.”
Nàng High Elf bật cười nhẹ khi nhìn người bạn đáng yêu đang sáng mắt như trẻ con. Tiết hươu à, đó là một trong những món Bathory mê mẩn nhất.
“Hay là sau này chị mở một trang trại nuôi hươu nhé? Để mỗi lần Bathory đến chị lại đãi một bữa thịnh soạn.”
“Ôi, thật ạ?”
“Có gì mà không được chứ? Tên trang trại là Cora và Bathory, thấy sao?”
“Fufu, dù chỉ là nói đùa thôi cũng cảm ơn chị.”
“Không phải nói đùa đâu? Sau này mà mở thật, chị nhất định sẽ đặt tên như thế đấy.”
Bathory lườm nguýt với ánh mắt đầy vẻ tinh nghịch rồi gật đầu. Dù có nghĩ ‘sao phải làm đến mức đó’, nhưng cô lại thấy viễn cảnh sau này hai người cùng nhau mở trang trại hươu và sống quây quần bên nhau cũng không tệ chút nào.
‘Cora và Bathory…? Cái tên này cũng khá hay đấy chứ.’
Nàng ma cà rồng kiêu sa đã trưởng thành, nhưng chỉ riêng trước mặt nàng High Elf này, cô không thể che giấu cảm xúc của mình. Đôi má ửng hồng như thể chỉ cần cắn một miếng là nước quả sẽ vỡ òa.
“Ngon quá ạ. Đây là lần đầu em được nếm thử món có thêm gia vị thế này...”
“Khì khì, ừ, ăn nhiều vào.”
Cora cắt miếng tiết hươu đỏ tươi thành từng lát rồi gắp sang đĩa của người bạn thân. Cô không phải Huyết Tộc, nhưng vì là Blood Elf nên món ăn này cũng khá hợp khẩu vị. Có lẽ vì kiếp trước món cô thích nhất là dồi huyết chăng.
“Cora, em hạnh phúc lắm.”
“Chị cũng rất vui vì đã lâu rồi mới được hẹn hò với Bathory.”
“Thật sao ạ?”
Đương nhiên rồi~ Đó là câu trả lời không chút do dự. Hai cô gái mỉm cười rạng rỡ nhìn nhau, họ là đôi bạn thân hợp nhau hơn bất cứ ai. Bữa tiệc thuần khiết diễn ra trong bầu không khí đầm ấm thật sự là một khoảnh khắc hoàn hảo về mọi mặt.
‘Chết mịa rồi.’
Tuy nhiên, trong lòng Cora lại chẳng hề thoải mái. Cô chỉ đang giả vờ thản nhiên như vẫn thường làm mà thôi.
‘Nói lúc nào bây giờ...?’
Thực ra, Cora muốn chấm dứt mối quan hệ trên tình bạn dưới tình yêu này. Có lẽ, đối với cô tiểu thư quý tộc trẻ Bathory, mối quan hệ này cũng tương tự như quan hệ đính hôn. Việc kết duyên với người bạn thanh mai trúc mã cùng chia sẻ những kỷ niệm tuổi thơ là một trong những mộng tưởng lãng mạn của các thiếu nữ thuần khiết mà.
‘Hay là để lần sau nói nhỉ? Nhưng cứ trì hoãn mãi thế này có vẻ không ổn.’
Chính vì vậy, nếu cứ kéo dài thêm thì e rằng kết cục sẽ không tốt. Nhưng nhìn thấy Bathory vui đến thế, làm sao có thể đột ngột nói rằng họ chỉ nên làm bạn bè chứ? Cora rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, chỉ biết đảo mắt loanh quanh.
“Cora, má chị dính sốt kìa.”
“À ừ, cảm ơn em.”
Chiếc khăn tay màu đỏ nhẹ nhàng lau qua miệng nàng High Elf. Bỗng nhiên, Bathory cảm thấy đôi môi đầy đặn của người mình thầm yêu thật đẹp, đến nỗi cô vô thức dùng ngón tay chạm khẽ lên đó.
‘Ôi, áp lực quá.’
Mấy chục năm trước, những cử chỉ đáng yêu, nũng nịu ấy thật dễ thương, nhưng giờ đây chúng lại trở thành gánh nặng. Cora cũng biết rằng, dù có nhận được tình cảm như vậy, cô cũng không thể đáp lại.
Và khi đã xác định rõ người mình thích, mọi hành động thân mật với Bathory chỉ khiến cô cảm thấy mình như đang ngoại tình. Trái ngược với Bathory, người coi tình yêu này là cao quý, không một chút hổ thẹn, thì Cora...
‘Sau này hẹn hò với Kasta, nếu anh ấy biết mình từng có bạn gái thì chắc sẽ không thích đâu nhỉ... À, bây giờ anh ấy cũng biết rồi mà? Phải làm sao đây? Chắc không đến mức đó đâu, nhưng lỡ Kasta là người theo chủ nghĩa trinh nguyên toàn diện thì mình tiêu mất...’
Cora của chúng ta đã nhận ra tình cảm của mình quá muộn. Xuất thân từ một gia đình bảo thủ, cùng những tư tưởng cổ hủ ăn sâu trong nếp nghĩ, cô cảm thấy mình không thể ngẩng cao đầu.
‘Dù sao thì nụ hôn đầu của mình cũng là với Kasta, nên vẫn còn chút cơ sở để được xem xét giảm nhẹ.’
Nụ hôn đầu của Cora, nếu tính kỹ ra, có lẽ là nụ hôn với mẹ cô, Nữ hoàng. Nghe nói là vì đứa bé ngọ nguậy đôi tay trông đáng yêu quá, nên bà đã không kìm được lòng.
‘Hồi đó thật tuyệt. Lưỡi Kasta mềm mại lắm, giờ chắc đã cứng cáp hơn rồi nhỉ?’
Nhưng trong đầu Cora lúc này, nụ hôn trìu mến của mẹ đã bị xóa nhòa từ lâu. Nụ hôn giữa Cora và Kasta diễn ra khi Cora bảy tuổi. Là một tai nạn khi cô dùng đá đập vào đầu anh ta, rồi bị hụt tay ngã nhào.
Vì quá bất ngờ nên cô đã há miệng ra, thế là một nụ hôn sâu đã vô tình xảy ra khi còn nhỏ.
Kể từ ngày đó, sự ngược đãi của nàng High Elf dành cho halfling càng trở nên tàn nhẫn hơn.
Đôi mắt đỏ của Cora đang chìm đắm trong ảo tưởng, hướng về người bạn thân.
‘Sao mình lại coi Bathory là chính thất nhỉ, tại sao mình lại thích cậu ấy đến thế?’
Lý do Cora chọn Bathory làm bạn đời chẳng có gì to tát cả.
Đơn giản vì đó là cô gái đã ở bên cô lâu nhất.
Vì là cô gái xinh đẹp hơn bất cứ ai.
Cử chỉ đáng yêu, tính cách cũng tốt.
Tính tình thùy mị, lại còn biết vâng lời.
Tất cả đều xuất phát từ những lý do bình thường, giống như cách đàn ông nói chung thích phụ nữ vậy.
Thực ra, cô cũng không thực sự thích. Nghĩ kỹ lại thì, có lẽ chỉ xem là một đứa em gái xinh xắn dễ trêu chọc mà thôi.
Thế nhưng, việc lọt vào mắt xanh của Cora, người coi trọng những yếu tố nguyên thủy và trần tục, chứng tỏ Bathory thực sự là một người phụ nữ hoàn mỹ.
‘Cho người khác thì phí quá. Nhưng cũng đành thôi, mình có phải người chịu trách nhiệm đâu.’
Đúng là một con khốn nực cười.
Cướp đoạt trái tim ngây thơ, thỏa sức trêu chọc khắp nơi trên cơ thể của một tiểu thư đoan trang, rồi giờ lại định bỏ rơi một cách vô trách nhiệm.
‘Để có thể đến với Kasta, mình phải trở thành một người phụ nữ hoàn hảo.’
Nhưng trong tâm trí của nàng High Elf, người lần đầu tiên nhận thức được cảm xúc gọi là tình yêu, chỉ hiện lên hình bóng của chàng Halfling rắn rỏi, vững chãi. Cô đã gây ra quá nhiều tội lỗi với anh, nên muốn nhanh chóng chuộc lỗi.
‘Mà hai trăm năm rưỡi tuổi của một tộc trường thọ thuần huyết thì tính theo tuổi con người chẳng phải mới đầu mười tuổi sao? Chỉ giống như tình yêu con nít thôi mà? Cần gì phải cảm thấy tội lỗi.’
Không hẳn là sai, nhưng rõ ràng đó là một cách tự biện hộ quá thuận theo lòng mình. Bất kể tình cảm nảy sinh vào lúc nào, nếu sự yêu mến của người trong cuộc không hời hợt thì đó chính là tình yêu đích thực.
‘Nhìn hành động của Bathory thì cũng chẳng phải les gì, chắc sẽ tự tìm được một người đàn ông tốt mà gả đi thôi.’
Cora nghĩ. Ban đầu có thể sẽ hơi buồn một chút, nhưng cuối cùng Bathory sẽ hiểu cho cô.
Nếu cô ấy nhận ra rằng đây chẳng qua chỉ là một trò chơi gia đình trẻ con, được thực hiện một cách dại dột khi còn nhỏ và chưa biết gì về người khác giới, thì rồi cô ấy cũng sẽ không còn coi trọng quá khứ này nữa.
“Cora, chị đang nghĩ gì mà trông trầm tư thế ạ?”
Bathory đáng thương chẳng hay biết gì, mỉm cười vì thấy gương mặt đăm chiêu của người mình đơn phương thật đáng yêu. Thật tội nghiệp cho cô gái ấy, không hề nhận ra kế hoạch ích kỷ kia và vẫn đang bị xoay vần.
–Chụt.
Ngay sau đó, không kìm được tình cảm dâng trào, cô còn đặt một nụ hôn ngắn lên má Cora. Đó là một cử chỉ chan chứa yêu thương đến mức bất kỳ ai cũng phải xiêu lòng.
“Ừm, chỉ là chị đang mong chờ được đi suối nước nóng với Bathory thôi mà.”
“Ôi, chị cũng đang nghĩ giống em sao?”
“Hahaha...”
Sau khi dùng bữa xong, một lúc sau, món gan sống phủ dâu tây tươi được dọn lên. Đó là món tráng miệng dành cho ma cà rồng. Hình thức của nó khá đẹp, khiến đôi mắt của tiểu ma cà rồng ánh lên niềm vui lẫn sự thích thú. Cô gái thanh lịch đưa món tráng miệng vào miệng rồi tiếp tục câu chuyện.
“Mà này, chị Cora.”
“Hửm?”
“Khi nào chúng ta đính hôn ạ? Ít nhất cũng nên làm trước khi chị và em bước sang tuổi ba trăm chứ? Thường thì quý tộc đều định hôn ước từ rất sớm mà.”
‘G-Gì cơ? Đính hôn? Mình với ai cơ...?’
Đồng tử của nàng High Elf rung chuyển. Thay vì vui mừng, cô chỉ cảm thấy bàng hoàng vì câu hỏi đột ngột này.
“Nhưng mà đám cưới thì chắc phải đợi qua năm trăm năm mươi tuổi chị nhỉ? Cả Cora và em đều phải đến tuổi đó mới được coi là trưởng thành mà.”
“N-Năm trăm năm mươi tuổi...?”
“Tất nhiên rồi ạ. Đón nhận 'đêm tân hôn' khi cơ thể còn chưa phát triển hoàn thiện, đó là việc mà chỉ những con điếm hư hỏng mới làm thôi. Cora cũng xuất thân từ gia đình High Elf coi trọng huyết thống thuần khiết nên chị cũng biết rõ điều này mà, phải không?”
Bathory khéo léo chuyển ghế sang ngồi cạnh Cora. Bữa ăn đã xong, nên đây là ý định muốn hàn huyên tâm sự.
“Thực ra năm trăm năm mươi tuổi vẫn còn hơi sớm đấy ạ. Nhưng tại vì có một High Elf nào đó sống ở đâu đó lại đặc biệt thích mấy chuyện đó nên...”
“Kh-Không cần phải miễn cưỡng đâu?”
Bathory hiểu lầm rằng Cora đang trân trọng mình, liền áp hai bàn tay lên má. Nhưng sự ngượng ngùng chỉ kéo dài trong giây lát, cô từ từ làm dịu đi hơi nóng trên mặt rồi lắc đầu.
“Không sao đâu ạ.”
Sau đó, cô kín đáo nới lỏng phần ngực áo một chút rồi dựa người vào ‘lang quân’ của mình. Đối với một cô gái còn non trẻ, đây là một hành động quyến rũ đòi hỏi lòng can đảm lớn.
“Bởi vì em yêu Cora hơn bất cứ ai trên đời này.”
Ực, nàng High Elf nuốt khan, nhìn vào đôi mắt đỏ rực cháy tình yêu vô tận của cô gái ma cà rồng và nghĩ thầm.
‘Toang thật rồi.’
