Elf nuôi dạy trẻ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15084

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 31

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Wn - Chương 151 - Buổi hẹn hò khải hoàn (1)

Nam Đại Lục, trung tâm của chiến loạn.

Và Đế quốc Lopastan, được mệnh danh là đế chế hùng mạnh nhất Nam Đại Lục, đang tổ chức một sự kiện trọng đại. Cảnh tượng thành phố tấp nập người qua lại dù trời hãy còn sớm chính là minh chứng cho điều đó.

Một nàng High Elf đang dạo quanh phố thị, tay trong tay đầy tình cảm với một ma cà rồng. Dáng vẻ họ kề sát bên nhau, khoác tay thân mật, thoạt nhìn chẳng khác nào một đôi tình nhân.

“Cora, đông người quá ạ.”

“Ừa, thế nên Bathory phải luôn bám sát bên chị nhé?”

“Thiệt tình, em có phải trẻ con đâu?”

“Ma cà rồng 250 tuổi thì chẳng phải trẻ con là gì.”

“Cora và em chỉ cách nhau có hai tuổi thôi mà?”

“Oho! Đàn ông với đàn bà mà lại giống nhau sao!? Đừng có nói mấy lời vô lý thế!”

Tiểu ma cà rồng bĩu môi. Rốt cuộc thì ai mới là người đang nói những lời vô lý đây không biết.

“Với lại Bathory xinh xắn quá, chị sợ ai đó sẽ ve vãn em mất.”

Dù sao thì cô ấy cũng nói lời dễ nghe, nên cứ cho qua vậy. Vốn dĩ trong tình yêu, người yêu nhiều hơn sẽ là người thua cuộc.

Nghe những lời khen ngọt ngào từ người bạn thanh mai trúc mã mà mình yêu, cô gái đáng yêu khẽ ôm lấy đôi má ửng hồng.

Trên con đường đông đúc, đủ loại chủng tộc đang qua lại. Không chỉ có Elf và Huyết Tộc, mà còn có cả Thú Nhân và Dwarf. Dường như đám đông ăn mừng lễ khải hoàn của anh hùng vẫn chưa vơi đi hết.

‘Cora thật sự rất vĩ đại.’

Và nhân vật được gọi là anh hùng đó chính là Cora Roxkin. Nàng High Elf trẻ tuổi còn rất lâu nữa mới đến tuổi trưởng thành, lại là anh hùng đã một mình lập nên đại nghiệp không ai có thể làm được, đó là tiêu diệt Ma Thần.

Vốn dĩ, kẻ phải tiêu diệt Ma Thần là Alex, vị Dũng sĩ cầm Thánh kiếm. Thế nhưng, tổ đội dũng sĩ, ngoại trừ nàng High Elf và người khuân vác, tất cả đều đã mất tích không rõ lý do. Tình thế buộc hai người còn lại phải tiến hành cuộc chinh phạt.

Dù Cora nổi danh là Huyết Quân đoàn trưởng, nhưng ngay cả Đế quốc cũng không đặt nhiều kỳ vọng. Ma Thần là ai chứ? Đó là một thực thể siêu việt vượt xa cả Ma Vương.

Một Huyết Pháp sư còn chưa phải là siêu việt giả, làm sao có thể một mình đối phó với kẻ đó? Tên khuân vác kia đằng nào cũng không phải chiến binh, xem như không có chút chiến lực nào. Vì vậy, Đế quốc chỉ hy vọng Cora có thể tìm lại được Dũng sĩ mất tích và cùng nhau tiêu diệt Ma Thần.

Thế nhưng, Cora Roxkin đã phá vỡ mọi dự đoán, đường hoàng trở về sau khi triệt sát Ma Thần. Thậm chí còn không cần đến Thánh kiếm, thứ vốn tương khắc với Ma Tộc.

Những tồn tại được gọi là siêu việt giả thường không mấy quan tâm đến thế sự, trừ khi đó là việc có lợi cho bản thân họ.

Nói một cách dễ hiểu, đó là tập thể của những vị thần tiên với nhân cách thối nát?

Vì lẽ đó, Cora là anh hùng duy nhất có thể cứu rỗi Đế quốc và Nam Đại Lục. Đã vậy nay còn tiêu diệt được cả Ma Thần, địa vị của cô có nói nữa cũng chỉ mỏi miệng mà thôi.

Dù sao đi nữa, kể từ đó, hòa bình đã nở rộ trên mảnh đất được nàng High Elf bảo vệ. Trên gương mặt của vạn dân đang dạo bước ở thủ đô trung tâm, không hề tìm thấy chút lo âu hay bất hạnh nào.

“Cảm ơn người, cảm ơn anh hùng.”

“Ừm, được rồi.”

Có vẻ như những lời chúc tụng trong lễ khải hoàn ngày hôm qua vẫn chưa đủ làm họ thỏa lòng. Vô số người dân vây quanh nàng High Elf, bắt đầu bày tỏ lòng biết ơn.

‘Mỗi người đi qua đều chào Cora một tiếng.’

Cora và Bathory luôn hẹn hò ở những nơi vắng vẻ. Dù sao thì với nhan sắc của hai người, bất cứ nơi nào họ đặt chân đến cũng đều thu hút mọi ánh nhìn.

Bathory thường có nhiều dịp ở riêng với Cora, nên hôm nay cô càng thấm thía hơn người bên cạnh mình xuất chúng đến nhường nào. Và cũng chính vì sự thật hiển nhiên đó mà cô lại thấy có chút hờn dỗi.

‘Dù có thế nào đi nữa, thì cũng phải nhìn mình một cái chứ...’

Không phải là Bathory không hiểu vị thế của Cora khi đã trở thành anh hùng, nhưng cô không thích việc Cora cứ quay mắt nhìn hết người này đến người khác. Bathory buông lơi bàn tay đang nắm chặt, khẽ phụng phịu.

“Ơ? Sao thế, Tori?”

Đã lâu lắm rồi mới có một buổi hẹn hò, Cora vừa lẩm bẩm tiếc nuối vừa từ từ tiến lại gần. Với đám người đang bắt chuyện, cô viện đại lý do: “Xin lỗi, bạn tôi ngại đám đông lắm.”

–Chộp

Cora vươn tay ôm lấy bờ vai trắng trần. Dù Bathory cao hơn, nhưng vì chênh lệch sức mạnh, cô đành bất lực bị kéo vào lòng nàng High Elf.

“Ngày đẹp trời thế này sao lại nhăn nhó chứ? Tori cười lên xinh hơn nhiều mà?”

Cora mỉm cười đầy thiện ý nói. Nụ cười trong trẻo của nàng High Elf đẹp đến mức khiến bất cứ ai, không phân biệt nam nữ già trẻ, đều phải say đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên.

‘...Cora.’

Đối diện với nụ cười ấy, Bathory suýt nữa đã tan chảy và quên luôn cơn giận, nhưng rồi cô lại lắc đầu. Ai đó có thể nói rằng cô đang giận dỗi vì chuyện nhỏ nhặt, nhưng thực ra, lý do khiến cô cảm thấy tủi thân với người bạn thanh mai trúc mã không chỉ có một hai điều.

Gần đây, Cora cứ toàn nhắc đến câu chuyện về gã hiệp sĩ từng là nô lệ thân cận của mình. Tất nhiên, việc phản tỉnh và nảy sinh thiện cảm với một thuộc hạ mà mình từng ngược đãi là một khía cạnh đáng mừng, nhưng dù vậy, sự gắn bó ấy dường như hơi quá mức.

Mới hôm nào còn mè nheo rằng không thể chờ nổi đến lúc cô trưởng thành, vậy mà bây giờ lại cư xử điềm đạm đến lạ. Phải nói là Cora giờ đây chỉ toàn đối xử với cô bằng tình thân ái, như thể đang đối đãi với một đứa em gái yêu quý vậy? Sự nồng nhiệt thuở nào đã bốc hơi từ lâu rồi.

Những cử chỉ thân mật cũng giảm đi rất nhiều. Ngày trước, cô ấy lúc nào cũng nhao nhao đòi sờ ngực, giờ thì dù cô có công khai quyến rũ, cô ấy cũng chỉ chống chế bằng những câu nói cổ hủ như "Phụ nữ nên trân trọng thân thể mình".

Thật ra, trước khi ngày hôm nay đến, Bathory mới là người luôn đẩy Cora ra. Dĩ nhiên, lý do chủ yếu là vì Cora muốn tiến triển quá nhanh khiến cô cảm thấy áp lực, nhưng cô cũng thích phản ứng sốt sắng của Cora. Và cô còn thích cảm giác được người mình thầm yêu đơn phương ám ảnh lấy mình.

‘Dạo này tình cảm của cô ấy có vẻ đã nguội lạnh rồi.’

Tori, người vẫn luôn chỉ hướng về một người phụ nữ như đóa hướng dương, bỗng cảm thấy vô cùng tức tối. Thưởng thức no nê bộ ngực yêu thích nhất rồi nên giờ không còn gì nuối tiếc nữa sao? Cô thầm tủi thân vì tình cảm phai nhạt của Cora. Khác với Cora vô tư, cô cảm thấy thật ngốc nghếch khi chỉ có mình cô sốt ruột.

“Em bất mãn chuyện gì thế? Có phải vì chị bỏ bê em không?”

“...Chắc chị vui lắm nhỉ? Không chỉ được các cô gái, mà được tất cả mọi người yêu mến?”

“Gì cơ? Hóa ra là vì chuyện đó à? Khì khì, dễ thương ghê.”

“Em không đùa đâu.”

Cora mỉm cười như thể đó không phải chuyện gì to tát, nhưng Bathory vẫn bất an. Cô phải làm sao với người phụ nữ này đây, người mà đi đến đâu cũng nhận được sự ngưỡng mộ và sủng ái? Ham muốn chiếm hữu của nàng ma cà rồng ngày một dâng cao.

Mà nghĩ kỹ thì, việc tình cảm của Bathory ngày một sâu đậm cũng chẳng phải chuyện lạ. Những chủng tộc trường thọ với tuổi thọ hàng nghìn năm thường bước vào tuổi dậy thì vào khoảng giữa 200 tuổi, muộn nhất là 300 tuổi, và kỳ kinh nguyệt đầu tiên cũng rơi vào giai đoạn này. Đây có thể coi là giai đoạn họ bắt đầu nhận thức được tình yêu đích thực.

Vì vậy mà Bathory càng thêm bất an. Cora đáng lẽ cũng sắp đến tuổi dậy thì, nhưng những hành động yêu đương hướng về cô lại đang dần trở nên lạnh nhạt hơn.

Thông thường, người ta chỉ có thể hiểu lầm rằng tình cảm đã phai nhạt.

“Chúng ta đi ăn gì ngon nhé? Chị nghe nói gần đây có một nhà hàng dành riêng cho ma cà rồng đấy.”

Cora vẫn giữ thái độ lém lỉnh, cố gắng xoa dịu Bathory, nhưng cô gái vẫn bĩu môi, không chịu bỏ thái độ giận dỗi.

“...Hừm, Tori của chúng ta sao lại thế này nhỉ?”

Nàng High Elf thoáng bối rối, nghĩ bụng rằng cứ thế này thì không ổn, liền nắm tay Bathory kéo đi đâu đó.

Nơi cô dẫn Bathory đến là một tiệm hoa có phong cách độc đáo, kèm theo một khu vườn nhỏ. Nơi đây không chỉ bán hoa mà còn trưng bày những món đồ trang trí nhỏ xinh như búp bê hình hoa hay tranh vẽ, gợi nên cảm giác đáng yêu.

“Đây là...?”

“Vốn dĩ chị không định đến đây, nhưng khác với chị, Bathory thích những nơi thế này mà.”

Gương mặt đang cau có của tiểu ma cà rồng lúc này mới giãn ra thành một đường cong mềm mại. Bởi lẽ, Bathory là cô gái yêu hoa hơn bất cứ ai.

Cora dặn Bathory đợi một chút rồi lẻn vào bên trong tiệm hoa. Kế đến, cô mua một thứ gì đó rồi giấu ra sau lưng. Cái điệu bộ vụng về ấy khiến Bathory chỉ nhìn thôi cũng đoán được ngay món quà là gì.

“Phì…”

Nhưng dù có lộ liễu thì đã sao? Miễn người nhận cảm thấy vui là được, trên gương mặt cô gái tóc đen, nụ cười rạng rỡ đã nở từ lâu.

Bathory là một cô gái cực kỳ dễ dãi với Cora.

Không cần những hành động vĩ đại hay những món quà xa hoa, chỉ cần được ở bên Cora thôi là cô đã vui rồi.

Chỉ cần được nhìn thấy nụ cười của Cora, dù điểm hẹn có xa đến đâu, cô cũng sẽ vội vã chạy đến.

< Người phụ nữ sẽ là của chị thì nhất định phải đoan trang. Và tuyệt đối không được cãi lời đấng lang quân như trời của mình! Là phụ nữ thì phải ra dáng phụ nữ, không được tự tiện ra khỏi nhà mà phải chuyên tâm vào việc bếp núc và nội trợ. >

Đến mức cô sẵn sàng chấp nhận toàn bộ ý kiến của một con quỷ mang tư tưởng hẹp hòi như vậy.

Như để chứng minh điều đó, Bathory không bao giờ đi đâu khác ngoài nơi làm việc và nhà. Thậm chí, cô còn bị Cora mê hoặc đến độ thấy cái tư tưởng gia trưởng đó thật hấp dẫn.

Có lẽ, Bathory là cô gái sẽ nở rộ thành đóa hoa đẹp nhất nếu Cora trao cho cô đủ tình yêu thương. Dù là về ngoại hình, tâm hồn, hay tình cảm.

Cô là người phụ nữ mà nàng High Elf kiêu ngạo đã chọn làm chính thất. Sức hút của cô đương nhiên đã vượt xa mức bình thường rất nhiều.

Mua hoa xong, Cora dắt Bathory vào một con hẻm vắng. Không phải là để trêu ghẹo như ngày trước. Mà chỉ là để chứng minh rằng cô không hề bỏ bê Bathory.

Dù nếu xét kỹ thì đúng là cô đã trở nên lạnh nhạt thật, nhưng đó là với tư cách ‘người yêu’. Ngược lại, tình thân ái với tư cách là ‘bạn bè’ lại ngày càng tăng lên. Sự thay đổi trong tâm tính của Cora là do gã hiệp sĩ cứ mãi quanh quẩn trong tâm trí cô.

Sột soạt, Cora lấy từ trong túi ra một giỏ bánh quy bơ. Có lẽ là hồi chín tuổi chăng? Món quà sinh nhật đầu tiên Bathory tặng cô cũng là bánh quy.

Nhìn thấy giỏ bánh, mắt Bathory tròn xoe. Những chiếc bánh quy có hình con dơi. Giống hệt loại bánh mà hàng trăm năm trước cô đã tặng Cora.

“Cái này là chị tự tay làm sao? Chị lúc nào cũng ca bài ca nam tử hán tuyệt đối không vào bếp cơ mà.”

Cora mỉm cười trước phản ứng của Bathory. Đúng vậy. Mới vài chục năm trước cô vẫn giữ tư tưởng đó. Mãi cho đến khi cô nhận ra lý do thực sự khiến mình ngược đãi gã Halfling kia.

Nàng High Elf không nói gì, lấy một chiếc bánh quy đút vào miệng bạn mình. Chiếc bánh quy bơ mềm tan trong làn nước bọt, vị ngọt lan nhanh trên đầu lưỡi khiến tim Bathory như muốn vỡ tung.

Bathory bỗng chốc trở thành một cô gái ngoan ngoãn. Cora đặt tay lên đầu cô, nhẹ nhàng vuốt ve, và ở bàn tay còn lại, đối diện với bàn tay đang xoa mái tóc, là một cành hoa bỉ ngạn.

Bánh quy thơm ngon do chính tay người phụ nữ ghét việc bếp núc làm, cùng loài hoa mà mình yêu thích nhất!

Cô gái dễ dãi chẳng biết đã quên bĩu môi từ lúc nào, chỉ còn lại nụ cười ngây ngất.

Cora ghé môi vào tai Bathory, nhẹ nhàng thì thầm lời xin lỗi.

“Phải nhai kỹ rồi mới nuốt đấy nhé?”

Kết thúc màn thể hiện tình cảm, Cora ôm chầm lấy cô gái cao hơn mình.

“Cora là đồ ngốc.”

Cô gái tóc đen vùi mình vào vòng tay ấm áp và vững chãi của lang quân.