40. Lời hứa nhỏ của hai người
Dẫu diện bộ đồ hầu gái trước mặt Mặc Bạch thực sự rất xấu hổ, nhưng nếu chỉ là khoác lên mình bộ cánh này thì cũng chẳng phải yêu cầu gì quá khắt khe.
Ít nhất, Bạch Hạ vẫn cực kỳ tin tưởng vào nhân cách của cậu bạn cùng bàn.
Dù một hai ngày nay liên tục bị Mặc Bạch trêu chọc, nhưng anh vẫn luôn biết điểm dừng, chỉ dừng lại ở mức đùa giỡn cô đôi chút.
Bạch Hạ kịch liệt lên án hành vi này của anh, cho dù thực tế cô cũng chẳng ghét bỏ gì, nhưng Mặc Bạch cũng không thể cứ hở ra là lại lôi cô ra làm trò đùa như thế.
Có một sự thật là hiện giờ Mặc Bạch chính là chủ nhân của cô theo một nghĩa nào đó, mà với loài Huyết Cơ, bất kỳ hành động mang tính khiêu khích nào từ phía chủ nhân cũng dễ dàng khơi dậy dục vọng âm ỉ trong lòng.
Tuy Bạch Hạ vẫn chưa rõ ngọn ngành, nhưng cô có thể lờ mờ cảm nhận được cơ thể mình dường như phản ứng đặc biệt mạnh mẽ trước Mặc Bạch.
Nhưng xét cho cùng, người ta đường đường là thái tử gia vùng Đế Đô, mình có thể làm bạn tốt, thậm chí là anh em với anh rồi dọn đến đây ở, đúng là phúc đức mấy đời mới tu được.
Thôi... hầu gái thì hầu gái vậy, cũng chẳng có gì không tốt.
Được làm hầu gái cho đại thiếu gia Mặc gia, nói ra chắc khối kẻ tranh nhau vỡ đầu, mình còn gì mà phải kiêu kỳ cơ chứ.
Bạch Hạ khẽ vỗ vỗ đôi má đang ửng hồng, mái tóc dài trắng tuyết cũng nhẹ nhàng đung đưa theo từng cử động.
Nhìn bộ váy hầu gái tinh xảo trên tay, cuối cùng cô nàng đành đỏ mặt cam chịu mà thở dài một tiếng.
Dẫu sao thì váy hầu gái dù có gây xấu hổ đến mấy, vẫn còn tốt chán so với những bộ đồ hở hang lúc cô làm việc ở quán bar trước kia, vả lại...
Bạch Hạ trải bộ váy ra quan sát kỹ, bất ngờ phát hiện chất liệu vải mềm mại đến không ngờ.
Không chỉ thân thiện với làn da, mà từng đường kim mũi chỉ hay cách cắt may cũng vô cùng tinh tế.
Vạt váy dài quá gối một chút, kết hợp cùng chiếc tạp dề bèo nhún trắng tinh khôi trông vừa tinh nghịch lại không mất đi vẻ tao nhã.
Vốn dĩ Bạch Hạ còn tưởng Mặc Bạch định nhân cơ hội này bắt nạt mình bằng mấy bộ đồ "mát mẻ" kiểu váy siêu ngắn, giờ xem ra cô đúng là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.
Bộ váy này không chỉ được gia công tỉ mỉ mà diện lên chắc chắn sẽ rất đẹp mắt.
“...”
“Hừ... coi như anh ta còn chút lương tâm...”
Nhưng nói thật, việc phải mặc đồ hầu gái cho Mặc Bạch xem vẫn khiến Bạch Hạ cảm thấy có chút kháng cự trong lòng.
Không chỉ bởi thẹn thùng, mà cô còn lo làm vậy trông mình chẳng khác nào mấy hạng con gái lẳng lơ chuyên dùng nhan sắc để nịnh bợ người khác.
Nhưng... thôi kệ đi, dù sao cũng chỉ mặc trong nhà thôi mà.
Nhớ lại sự giúp đỡ của Mặc Bạch suốt mấy ngày qua, sau một hồi đấu tranh tư tưởng ngắn ngủi, Bạch Hạ cuối cùng cũng tự thuyết phục được bản thân.
Dù sao so với những gì Mặc Bạch đã bỏ ra, sự báo đáp này của cô cũng chẳng thấm tháp vào đâu.
Huống hồ... sau này miếng cơm manh áo của cô đều phải trông cậy cả vào anh.
Đứng giữa căn phòng vắng, thiếu nữ khẽ trút một hơi thở dài.
Chiếc áo sơ mi và váy ngắn trên người cô cứ thế từ từ trượt xuống sàn, để lộ thân hình thon thả cùng làn da trắng ngần không tì vết.
Bạch Hạ đỏ mặt khoác lên mình bộ đồ hầu gái tinh xảo, những ngón tay thon dài khẽ run rẩy thắt lại chiếc nơ bướm phía sau lưng.
Vạt váy đen trắng đan xen khẽ đung đưa theo nhịp chuyển động, mái tóc trắng tuyết rủ xuống lớp ren tạp dề càng làm tôn lên nước da trắng ngần của cô.
Thật là... đường đường là một nam nhi đại trượng phu, vậy mà cũng có ngày phải dùng đến thân xác để nịnh nọt thằng bạn cùng bàn.
Vừa chỉnh lại nếp váy, Bạch Hạ vừa thầm oán trách bản thân sao mà thiếu tiền đồ đến thế.
Dù trước đây làm ở quán bar cũng phải mặc đồng phục, nhưng cảm giác lần này lại hoàn toàn khác biệt.
Có lẽ là bởi người đối diện lần này là Mặc Bạch, chứ không phải những gã khách hàng xa lạ ngoài kia.
Đứng trước gương, nhìn ngắm bản thân trong bộ váy hầu gái tinh xảo, Bạch Hạ cảm nhận được nhịp tim mình đang đập loạn xạ không sao kiểm soát nổi.
Mối quan hệ bạn bè quá đỗi thân thuộc khiến cô chẳng hề nhận ra rằng, chàng trai đang đứng ngoài cửa kia từ lâu đã chiếm một vị trí không thể thay thế trong trái tim mình.
Bộ dạng này... chắc Mặc Bạch sẽ thích nhỉ?
Cô thẹn thùng kéo kéo vạt váy, những dải ren hoa khẽ rung rinh theo từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất.
Đợi đến khi chắc chắn mọi thứ đã chỉn chu, Bạch Hạ mới rón rén hé mở cửa phòng, lo lắng ló cái đầu nhỏ qua khe cửa để thăm dò.
“Anh Mặc... ở đâu rồi nhỉ...?”
Bạch Hạ khẽ lẩm bẩm, đôi mắt đỏ rực như hồng ngọc dáo dác nhìn quanh.
Mái tóc trắng tuyết trượt khỏi vai, ngọn tóc lướt nhẹ qua cổ áo ren rồi rủ xuống trước ngực thiếu nữ.
Nếu nhìn kỹ lúc này, người ta thậm chí có thể thấp thoáng thấy được mép nội y trắng tinh khôi lấp ló sau cổ áo.
Hình như không có ai ở gần đây...?
Sau khi quan sát kỹ mà không thấy bóng dáng cậu bạn đâu, Bạch Hạ mới rón rén lén lút lẻn ra khỏi phòng.
Bàn chân nhỏ nhắn xỏ trong đôi tất trắng viền hoa khẽ khàng lướt đi trên sàn, không hề phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Thậm chí khi cô đã đi hết hành lang, phòng khách vẫn trống trơn, không thấy Mặc Bạch đâu cả.
Bạch Hạ thầm thắc mắc, tầm này nếu anh không ở phòng khách thì còn có thể đi đâu được chứ?
Đúng lúc cô còn đang ngơ ngác, Mặc Bạch vừa bước ra từ căn phòng bên cạnh đã bắt gặp ngay cảnh tượng Bạch Hạ trong bộ đồ hầu gái đang đứng lóng ngóng giữa phòng khách và hành lang.
Bộ trang phục hầu gái càng tôn lên thân hình nhỏ nhắn nhưng cực kỳ cân đối của cô, mái tóc trắng muốt rủ xuống nền váy đen trắng càng làm Bạch Hạ thêm phần khả ái.
Vốn dĩ định để ngày mai mới nói, không ngờ cô nàng lại thay đồ nhanh đến thế.
Chứng kiến cảnh cô hầu gái nhỏ đang loay hoay tìm mình, đáy mắt Mặc Bạch thoáng qua một tia ngạc nhiên xen lẫn thích thú.
Nhân lúc cô không chú ý, Mặc Bạch lặng lẽ áp sát từ phía sau, đột ngột vươn tay ôm chầm lấy vòng eo thon gọn ấy.
Cảm giác hẫng hụt đột ngột khiến Bạch Hạ giật mình thốt lên một tiếng kinh ngạc.
“Anh, anh Mặc... làm gì vậy! Buông tôi ra...”
Bạch Hạ đỏ mặt tía tai vùng vẫy, tà váy hầu gái theo đó cũng đung đưa, khiến làn da đùi trắng nõn nà cứ thế ẩn hiện đầy khiêu khích.
Thật là... Mặc Bạch lại được đà bắt nạt cô rồi.
Dù ngoài miệng thì trách móc, nhưng cơ thể Bạch Hạ lại thành thật dấy lên một luồng nhiệt lạ lùng, thậm chí trong lòng cô còn nảy sinh một chút kiêu ngạo khó giải thích.
Cô cảm nhận rõ rệt hơi ấm truyền tới từ lồng ngực vững chãi, cùng đôi cánh tay đang siết chặt lấy eo mình đầy mạnh mẽ.
Hừ hừ, xem ra bộ dạng này của mình cũng có sức hút gớm đấy chứ.
Chút đắc ý nhất thời khiến Bạch Hạ quên cả thẹn thùng.
Mãi cho đến khi chạm phải ánh mắt đầy vẻ trêu chọc và có phần nguy hiểm của Mặc Bạch, cô mới sực tỉnh về tình cảnh hiện tại của mình.
“Sao thế, ăn của tôi, ở chỗ tôi, mặc đồ của tôi, mà còn không cho tôi ôm một lát à?”
Mặc Bạch khẽ nheo mắt, cánh tay lại càng siết chặt thêm đôi chút.
Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức họ có thể cảm nhận rõ từng hơi thở của đối phương.
Điều này khiến thiếu nữ tóc trắng luống cuống tay chân, đôi bàn tay nhỏ nhắn áp lên ngực Mặc Bạch nhưng chẳng còn chút sức lực nào để đẩy ra.
“Đâu... đâu có... rõ ràng là anh đang chiếm tiện nghi của tôi mà anh Mặc...”
“Nói gì vậy, đã biến thành mỹ thiếu nữ rồi thì chẳng lẽ không nên để anh em sướng một chút sao?”
“Đều là nói đùa thôi mà... Mau, mau thả tôi xuống đi anh Mặc...”
Thấy vẻ hoảng loạn của thiếu nữ trong lòng, Mặc Bạch không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Cô hầu gái nhỏ vừa đáng yêu lại vừa ngốc nghếch thế này làm anh thực sự muốn trêu ghẹo thêm chút nữa, vả lại bộ váy này khi khoác lên người Bạch Hạ đúng là đẹp đến nao lòng.
Nhưng thấy Bạch Hạ đã ngượng đến mức đỏ bừng cả vành tai, Mặc Bạch đành đại phát từ bi mà buông tay ra.
Dù sao thì thời gian sau này còn dài, cũng không cần phải vội vàng ngay lúc này làm gì.
“Dọn dẹp chút đi, hôm nay làm quen nơi này trước, sáng mai cùng tôi đi học.”
“Ồ...”
Bạch Hạ lý nhí đáp lại một tiếng.
Sau khi vội vàng vuốt lại vạt váy bị làm nhăn, cô mới chịu ngồi xuống phòng khách cùng với anh.
Mái tóc trắng tuyết theo nhịp ngồi của cô mà trượt khỏi bờ vai, khiến Bạch Hạ hơi lúng túng kéo lại cổ áo, đôi mắt đỏ như hồng ngọc thỉnh thoảng lại len lén liếc nhìn người bên cạnh.
“Cái đó... anh Mặc, ngày mai đi học thì...”
“Tạm thời cứ giống như trước đây đi.”
Mặc Bạch thừa biết cô nàng đang lo lắng điều gì, bởi trước giờ cô vẫn luôn đến trường dưới thân phận một nam sinh.
“Nhưng mà, buổi trưa hoặc những lúc nghỉ giữa giờ thì...”
Những ngón tay thon dài khẽ xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của thiếu nữ, khóe môi Mặc Bạch bỗng nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Cậu bạn cùng bàn đáng yêu nhường này, nếu không mang đến trường khoe một chút thì đúng là phí phạm của trời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
